Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

Chủ quyền và đảng quyền trong quan hệ với Mỹ và Trung Quốc.



Mất chủ quyền là mất đảng quyền và mất đảng quyền là mất chủ quyền là lý lẽ trong giai đoạn lịch sử hiện nay của Việt Nam.

Nhiều người đã đặt Việt Nam trong một lý lẽ: “Theo Trung Quốc thì mất chủ quyền; theo Mỹ thì mất Đảng quyền”. Hiểu rõ ra là:
(1) Theo Trung Quốc thì mất chủ quyền nhưng được Đảng quyền.
(2) Theo Mỹ thì mất Đảng quyền nhưng được chủ quyền.
Trong một lý lẽ, nếu tiền đề mâu thuẫn nhau thì đó không phải là một lý lẽ hay là một phán đoán đúng. Chẳng hạn, đây không phải là một lý lẽ: Chúa làm được tất cả, thì Chúa có thể làm ra một hòn đá mà Chúa nhấc không nổi không? Ở đây Chúa “làm được tất cả” mâu thuẫn với Chúa “không nhấc nổi”. Như vậy khi đã có một sức mạnh không gì cản nổi thì đương nhiên sẽ không có một điều gì đó mà không thể lay chuyển được và ngược lại.
Đối với (1), “theo Trung Quốc thì mất chủ quyền” là đúng, là điều khẳng định. “Theo Trung Quốc” được hiểu là quốc gia, dưới sự lãnh đạo của Đảng cầm quyền đưa đất nước phụ thuộc hoàn toàn về kinh tế, chính trị, quân sự, đối nội, đối ngoại…vào Trung Quốc- một láng giềng luôn có âm mưu thôn tính biển đảo của Việt Nam. “Theo” một quốc gia có dã tâm như vậy thì mất chủ quyền biển đảo là điều khẳng định chắc chắn và chỉ là vấn đề thời gian.
Nếu (1) là một lý lẽ thì sau từ “nhưng”, cụm từ “được Đảng quyền” (tồn tại vai trò lãnh đạo của Đảng), phải là điều được khẳng định, nếu không được khẳng định thì (1) không phải là một lý lẽ khi tiền đề mâu thuẫn nhau. Và thực tế là nó không được khẳng định.
Thật vậy, sự sống hay trái tim của Đảng CSVN là sự hoạt động, lãnh đạo dân tộc Việt Nam đấu tranh dành độc lập dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trước bất kỳ kẻ thù nào dù chúng hùng mạnh, hung hăng đến đâu, kiên quyết giữ vững và bảo vệ vững chắc từng tấc đất thiêng liêng. Nếu không có hoạt động này, nếu run sợ, nhu nhược, đầu hàng trước kẻ thù thì coi như trái tim bị ngừng đập, Đảng sẽ chết. Nếu vì sự tồn tại của mình mà bán rẻ quyền lợi dân tộc, nhân nhượng để mất biển đảo thì trở thành đảng phản dân hại nước, mà đã là đảng phản dân, hại nước thì số phận cũng như đảng Quốc dân đảng năm 1946 mà thôi.
Như vậy, “theo Trung Quốc thì mất chủ quyền nhưng được Đảng quyền” không phải là một lý lẽ. Mất chủ quyền là mất Đảng quyền mới là lý lẽ.
Đối với (2), “theo Mỹ thì mất Đảng quyền” là đúng, là điều khẳng định và chẳng cần tốn thời gian vô ích để chứng minh điều này. Tương tự trên, nếu (2) đúng là một lý lẽ, thì sau từ “nhưng”, cụm từ “được chủ quyền” phải là điều được khẳng định.
Trước hết, muốn hiểu “theo Mỹ” là như thế nào thì ta lấy chế độ Việt Nam cộng hòa của Nguyễn Văn Thiệu xưa làm dẫn chứng. Không có ai “theo Mỹ” nhiệt tình như VNCH, thế nhưng Hoàng Sa bị Trung Quốc cướp ngay trước mắt mà không dám đánh trả dù lực lượng hùng mạnh hơn Trung Quốc, phải chăng Mỹ đã bán Hoàng Sa? Hoàng Sa không phải là chủ quyền sao? Nếu vậy, ngay cả một chính thể VNCH “theo Mỹ” như vậy, Mỹ cũng bỏ để chạy lấy người…thì cụm từ “được chủ quyền” bị phủ định.
Hiện nay, Việt Nam nếu mất Đảng quyền thì còn tệ hơn hàng trăm lần Ukraine. Đa nguyên, đa đảng, đa vùng…, chưa gì mà đã có hiện tượng đòi thành lập quốc gia riêng như ở Tây Nguyên, phía Bắc, huống chi…thì đất nước này thành loạn. Lúc đó, đừng nói chi một vài hòn đảo mà Tổ quốc này, bọn xấu nó cướp dễ như “lấy đồ chơi trong túi” thì chủ quyền có được ở đâu?
Như vậy, “theo Mỹ thì mất Đảng quyền nhưng được chủ quyền” không phải là một lý lẽ. Mất Đảng quyền là mất chủ quyền mới là lý lẽ.
Tất nhiên, bất kỳ một chế độ xã hội nào cũng tồn tại trong một giai đoạn nhất định, do đó, lý lẽ hay chân lý xã hội đều có tính lịch sử.
Thông thường, khi điều gì đó không phải là lý lẽ thì giải quyết nó bằng phủ định. “Theo Trung Quốc thì mất chủ quyền…; theo Mỹ thì mất đảng quyền…” thì Việt Nam không theo ai hết.
“Những ai tôn trọng độc lập chủ quyền, thiết lập và mở rộng quan hệ hữu nghị, hợp tác bình đẳng, cùng có lợi với Việt Nam đều là đối tác (bạn bè); bất kỳ thế lực nào có âm mưu và hành động chống phá mục tiêu của nước ta trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc đều là đối tượng (kẻ thù) của chúng ta”. Đây là tư duy mới của Việt Nam khi xác định đối tác, đối tượng trong chiến lược xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới.
Một trong những sách lược trong đường lối đối ngoại biểu hiện khá rõ sự khôn khéo của Việt Nam trong bối cảnh cục diện địa chính trị phức tạp và gay gắt đang xảy ra là chính sách quốc phòng “3 không” của Việt Nam tuyên bố.
Chính sách quốc phòng “3 không” của Việt Nam là: Không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự; không liên minh quân sự và không theo nước này chống nước kia.
Đây là một chính sách thể hiện sự hòa hiếu, chuộng hòa bình của Việt Nam nhằm (chủ yếu) để tránh căng thẳng, đối đầu với quốc gia láng giềng (Trung Quốc). Rõ ràng là khi ở cạnh một láng giềng hùng mạnh, luôn có dã tâm không tốt với Việt Nam, trong khi không thể “thay đổi láng giềng”, không muốn phụ thuộc, thì chính sách này là sự lựa chọn đúng đắn, thể hiện sự khôn khéo.
Nếu như Hiến pháp hòa bình của Nhật Bản mà họ vẫn có cách “giải thích khác” khi cần, thì chính sách quốc phòng “3 không” này của Việt Nam như là phần “thì” trong mệnh đề điều kiện “nếu…thì” mà phần “nếu” được hiểu ngầm. Khi các nguyên thủ quốc gia tuyên bố là “Việt Nam sẵn sàng thực hiện quyền tự vệ chính đáng” thì chính sách “3 không” này đã nêu bật lên cái phần “thì”, phần hiểu ngầm "nếu" rất rõ. Nếu anh đàng hoàng, tử tế với tôi thì…nhưng khi Việt Nam bị tấn công hay bị đe dọa tấn công thì ngay việc nổ súng bắn vào anh tôi cũng không ngần ngại, thì “3 không”, tự nó đã phủ định, không còn ý nghĩa.
Sẽ có một số hiểu lầm vì cố ý xuyên tạc hoặc vì chưa hiểu dẫn luận ngôn ngữ, nhưng thật ra, chính sách quốc phòng “3 không” là một “đòn” ngoại giao quân sự rất lợi hại. Nó có tác dụng răn đe rất lớn khi giới hạn giữa “3 không” và “3 có” là rất mỏng manh.
Điều “có” mà bất kỳ láng giềng nào coi Việt Nam là đối tượng phải lo lắng nhất, run sợ nhất là “cho phép nước ngoài đặt căn cứ quân sự”. Khi bị dồn đến chân tường, nếu Việt Nam cho phép Mỹ hay Nhật Bản đặt căn cứ tại Cam Ranh chẳng hạn (là hành động tự vệ chính đáng), thì chẳng hay ho gì cho đối tượng tác chiến trực tiếp của Việt Nam.
Như vậy,  thực chất “3 không” là “3 có” được báo trước, nếu như ai đó có hành động đe dọa, thách thức nghiêm trọng đến an ninh của Việt Nam.
Có thể nói, đưa ra một mệnh đề dù là có lý lẽ hay không như trên, người ta đã có vẻ mặc nhiên coi Việt Nam như là một quân cờ mà Trung Quốc hay Mỹ dùng để chơi trên bàn cờ chiến lược của họ. Tuy nhiên, đó không phải là tư tưởng và hành động của người trong cuộc vì thời thế đã khác xưa nhiều.


8 nhận xét:

  1. Việt Nam độc lập, ko ngả theo bên nào cả, độc lập dân tộc và cnxh là sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong đường lối phát triển của đất nước, dưới sự lãnh đạo của ĐCS. Nếu đã độc lập thì thiết nghĩ chuyện chủ quyền và đảng quyền ko cần bàn tới nữa. Vì sẽ không để mất quyền nào cả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhưng làm sao để độc lập khi mà Trung Quốc thì có âm mưu như thế, còn Mỹ lại có ý đồ như vậy?

      Xóa
    2. Hihi, hôm cháu trả lời nhận xét của chú, ko hiểu sao hôm đấy blog của chú bị lỗi gì ấy. Nói chung là cháu chẳng sợ TQ, cũng ko sợ Mỹ vì cháu là người Việt Nam, vậy thôi ạ hi.

      Xóa
  2. Với quan hệ quốc tế của Việt Nam, chúng ta không thể dùng từ "theo" vì đường lối xuyên suốt của chúng ta là độc lập và tự chủ hoàn toàn chủ động. "Theo" là phụ thuộc và bị động.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biết thế, nhưng đây là mình trích dẫn một số dư luận đấy chứ.

      Xóa
    2. Bác Thống đã từng nói, TQ là chúa cơ hội, Việt Nam có biến là TQ động binh. Thâu tóm Việt Nam là âm mưu muôn đời của lãnh đạo TQ. Bây giờ, ngoài cơ hội quốc tế diễn biến phức tạp thì nội tình Việt Nam có gì để TQ nắm bắt động binh ở BIển Đông thưa bác Thống?

      Xóa
    3. Nói thì dài nhưng có 2 điều kiện để TQ động binh:
      1 Kinh tế không phát triển, an sinh XH tệ hai.
      2 Bất ổn về chính trị.

      Xóa
  3. Đúng vậy, trong lần trả lời báo chí bác Chí Vịnh cũng đã gửi thông điệp với TQ rằng ngưoi dân Việt Nam có thể mất niềm tin về tệ nạn tham nhũng hiện nay, nhưng dân Việt Nam luôn đặt vận mệnh tổ quốc lên trên hết.

    Trả lờiXóa