Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020

Putin KGB xử tử những “con ngựa trojan” của Mỹ-Phương Tây


Người Nga đã thay đổi một Hiến pháp chiếm đóng thành một Hiến pháp chủ quyền…
Về nguyên tắc, Hiến pháp Nga sau gần 30 năm tồn tại trong khi đất nước Nga đã phát triển hùng mạnh từ đống tro tàn của “thảm họa địa chính trị lớn nhât thế kỷ” thì thay đổi, sửa đổi nó là một vấn đề tất yếu của xã hội Nga, là nội bộ của nước Nga…Thế nhưng, có sự chống trả rất gay gắt, quyết liệt của thế lực bên trong và bên ngoài…
Nga Putin đã sửa đổi những gì?
Ở góc nhìn của người nước ngoài, chúng ta chỉ nêu những sửa đổi có tính chất quan trọng ảnh hưởng sâu sắc đến đối nội, đối ngoại, chủ quyền của nhà nước Nga, tác động mạnh đến các thế lực bên ngoài và bên trong chống lại nước Nga.
Vấn đề đầu tiên là chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ.
Việc sửa đổi đã loại bỏ các vấn đề như đàm phán hòa bình trao trả quần đảo Kuril cho Nhật Bản ở cấp hiến pháp, đồng thời chấm dứt các cuộc tranh luận, nghi ngờ rằng Putin đang cố gắng trao đất cho Trung Quốc.
Vì sự sửa đổi này trong tương lai, ngay cả khi các công ty Trung Quốc đầu tư vốn vào Nga đột nhiên muốn chiếm lấy một phần của Nga, họ sẽ không thành công, ngay cả khi một Tổng thống lên nắm quyền quyết định trao một phần lãnh thổ của Nga cho Trung Quốc cũng vậy.
Sửa đổi này chấm dứt hoàn toàn vấn đề Crimea, ngay cả khi một tổng thống mới lên nắm quyền, không đồng ý với quyết định của Putin và người dân Crimea và quyết định trao nó cho Ukraine.
Chẳng hạn như trong các ứng cử viên tổng thống trước đây năm 2018 là bà Sobchak, vốn công nhận Crimea là của Ukraine, xin hộ chiếu Ukraine đến Crimea dù Crimea đã sáp nhập Nga…nếu chẳng may lần tới trúng cử Tổng thống thì cũng không thể.
Vấn đề thứ hai là Sửa đổi về ưu tiên của Hiến pháp Liên bang Nga đối với các điều ước quốc tế.
Sửa đổi này rất quan trọng và cũng là một trong những những trọng điểm chống phá Nga của thế lực bên ngoài. Sửa đổi này theo đó, các luật quốc tế, điều ước quốc tế nếu mâu thuẫn với Luật, Hiến pháp Nga thì Nga sẽ không thực thi, loại bỏ nó.
Luật Nga, Hiến pháp Nga là tối thượng. Một quốc gia có chủ quyền thì không bao giờ có tình cảnh Luật, các điều ước bên ngoài lại cao hơn Luật, Hiến pháp trong nước, đó là một quốc gia nửa thuộc địa.
Lâu nay, điều này đã gây áp lực cho Nga rất lớn, những vụ kiện cáo Nga về kinh tế, chính trị, nhân quyền… mà quyền xét xử bởi Tòa án phương Tây đã khiến Nga bất lợi. Bây giờ, quên đi nhé, Tòa án phương Tây xử cho chính họ nghe, Nga không quan tâm.
Vấn đề thứ 3, bổ sung tiêu chuẩn các quan chức hàng đầu của Nga, cụ thể gồm, Tổng thống, Thượng nghị sỹ, đại biểu Duma Quốc gia, người đứng đầu chính phủ Nga, phó thủ tướng, bộ trưởng và người đứng đầu các cơ quan liên bang khác, người đứng đầu các khu vực, công tố viên.
Tất cả các thành phần trên phải (1) Yêu cầu cư trú tại Nga vĩnh viễn, (2)  Cấm có quốc tịch nước ngoài, giấy phép cư trú hoặc tài liệu khác trao quyền cư trú vĩnh viễn trên lãnh thổ của một quốc gia khác, (3) Cấm mở và có tài khoản, lưu trữ tiền và các vật có giá trị trong các ngân hàng nước ngoài nằm ngoài LB Nga.
Chúng ta thử hình dung, tổng thống có quốc tịch kép, Bộ trưởng, Thống đốc thì thuê có quốc tịch nước ngoài như Ukraine chẳng hạn thì thật là xa xỉ khi nói rằng đó là một quốc gia có chủ quyền…
Tổng thống Nga Putin đập nát những con ngựa Trojan
Như đã nói, Hiến pháp 1993 của Nga ra đời trong thập niên 90 trong bối cảnh nước Nga được cai trị bởi những đầu sỏ mà người Nga gọi là “7 ngân hàng” (và “muốn hiểu biết nước Nga thời đó ra sao hãy xem Ukraine hiện nay”). Mỹ và phương Tây đã “đưa toàn bộ một loạt các con ngựa Trojan được quản lý bên ngoài đặt vào trong đó” với hy vọng là nước Nga tiếp theo sẽ không tồn tại sau sự sụp đổ của Liên Xô.
Những con ngựa Trojan này được đưa vào trên các lĩnh vực chính trị, quân sự, kinh tế, văn hóa-xã hội nước Nga sẵn sàng xâu xé nước Nga, cai trị dân Nga…như mục tiêu đề ra của Mỹ - phương Tây sau chiến tranh lạnh kết thúc.
Đó là “con ngựa Trojan” trong cơ quan đầu não nước Nga. Nước Nga sau khi Putin hết nhiệm kỳ liệu có ai đủ sự hỗ trợ mạnh mẽ của Mỹ và phương Tây như Khodorkovsky và Navalny là ứng viên chức Tổng thống Nga? Những ứng viên Nga có quốc tịch nước ngoài, cư trú thường xuyên tại nước ngoài, nhận tiền từ nước ngoài khi trở thành Tổng thống thì có đặt lợi ích quốc gia Nga trên hết?
Với việc sửa đổi Hiến pháp, Putin đã dựng lên một “bức tường lửa” bảo vệ Kremlin, bảo vệ chính quyền Nga sau Putin, trước khi hết nhiệm kỳ. Putin đã đập tan những con ngựa Trojan được Mỹ-PT đã ngấm ngầm đặt sẵn vào Kremlin, chính quyền Nga ngay từ Hiến Pháp.
Bắt đầu từ đây, quan chức Nga là người Nga, không liên quan bất cứ thứ gì về kinh tế, chính trị…với nước ngoài. Khodorkovsky hay Navalny hay bất cứ kẻ nào nhận tiền từ nước ngoài đã không bao giờ có chỗ trong chính quyền Nga. Trong khi đó, thế lực bên ngoài không cần anh tài giỏi, anh hề cũng được, không sao, miễn là thực hiện mọi mệnh lệnh từ bên ngoài khi anh đã nhận tiền để ngồi lên chiếc ghế đó – loại tay sai kiểu mới.
Đó là con ngựa Trojan trong chính sách đối nội.
Chẳng hạn, ai cũng biết sửa đổi, cải cách lương hưu vừa qua tại Nga đã khiến Putin mất sự ủng hộ ghê gớm, vì đây là luật có hại. Nhưng nên hiểu, nếu như các sửa đổi Hiến pháp mới được thông qua năm 2018 thì Luật cải cách sửa đổi lương hưu Putin sẽ không ký, tuy nhiên, chưa có hiến pháp sửa đổi nên Putin phải ký.
Putin ký Luật cải cách lương hưu trong tình trạng Luật này có sự can thiệp của IMF với điều ước quốc tế mà Nga đã ký tham gia và chính phủ đưa ra luật tăng tuổi nghỉ hưu mà không có bất cứ điều kiện nào. Với Putin, đây là luật có hại, nhưng theo Hiến pháp, Putin buộc phải ký khiến cho sự ủng hộ Putin trong dân chúng giảm đáng kể, mọi tội lỗi đổ lên đầu Putin thay vì ai đó…
Nhưng nếu như năm đó 2018, sửa đổi Hiến pháp được thông qua thì Putin sẽ không ký. Putin đã đưa ra các sửa đổi cho luật này, trong đó, ví dụ, nếu ba đứa trẻ được sinh ra, bạn có thể nghỉ hưu trước thời hạn. Putin giới thiệu các chỉ số bắt buộc của lương hưu…Tóm lại Putin sẽ không chấp nhận Luật này theo Hiến pháp. Và, với sửa đổi mới này, Putin có cơ hội không thông qua các luật như vậy và gửi chúng để xem xét tới Tòa án Hiến pháp…mà không phụ thuộc vào yêu cầu, điều ước nào bên ngoài…
Như vậy, sửa đổi Hiến pháp Nga lần này theo chuyên gia Nga thì sửa đổi chiếm 70% và chúng đều mới, tiến bộ. Nếu cuộc trưng cầu dân ý thay đổi Hiến pháp thành công, nó sẽ được thực thi ngay và luôn. Một hiến pháp bị chiếm đóng được thay thế bằng một hiến pháp có chủ quyền.
Một siêu cường quân sự có Hiến pháp chủ quyền, một nền đối ngoại độc lập xuất hiện đập tan Thế giới đơn cực do Mỹ - phương Tây lãnh đạo gần 30 năm qua. Một Putin hiện diện tại Kremlin ít nhất cho đến năm 2035 làm bi quan chán nản mọi thế lực chống Nga.
Một hoạt động của Liên bang Nga đã kích hoạt chính quyền Nhật Bản quyết định chấm dứt Hiến pháp chiếm đóng của mình hay không…
Tất cả, không làm Mỹ-Phương Tây lo lắng, chống phá điên cuồng mới là chuyện đáng ngạc nhiên.

Trưng cầu dân ý sử đổi hiến pháp – Cuộc đấu tranh giành chủ quyền và độc lập của nhân dân Nga!



Cuộc trưng cầu dân ý thay đổi Hiến pháp là cuộc đấu tranh giành chủ quyền và độc lập của người Nga
Sau chiến tranh thế giới lần thứ 2, Hiến pháp Nhật Bản – quốc gia bại trận, được viết bởi những người chiếm đóng Mỹ năm 1947. Đương nhiên, hiến pháp này không tính đến lợi ích của người Nhật. Toàn bộ quyền lực tập trung trong tay kẻ chiến thắng, nhà nước không có quân đội, cũng không có chủ quyền và Hoàng đế chỉ biến thành “biểu tượng của quốc gia”.
Chiến tranh lạnh kết thúc, Liên Xô tan rã để lại một Liên bang Nga trong thập niên 90 còn tồi tệ hơn Ukraine ngày nay. Liên Xô – Nga là kẻ bại trận, cho nên, Hiến pháp Liên bang Nga ra đời năm 1993 cũng được viết dưới sự chỉ đạo của các cố vấn Mỹ. Cụ thể, các luật sư từ Chekchi Consulting, người đã biên soạn các quy định chính của các luật cơ bản của Nga.
Điều này cho phép phương Tây trong một thời gian dài gây áp lực lên Liên Bang Nga với sự trợ giúp của các tổ chức trên mạng như ECHR (Công ước châu Âu về quyền con người, bảo vệ quyền tự do chính trị)…
Khách quan, Hiến pháp Nga tồn tại đã gần 30 năm và không ai có thể nghi ngờ rằng, nước Nga – cường quốc hạt nhân, lại rơi vào bi kịch như vậy. Người Mỹ và phương Tây trong khoảnh khắc của thập niên 90 đã viết Luật cơ bản của nước Nga với mơ ước rằng, Nga sẽ không bao giờ phục hồi sau sự tan rã của Liên Xô và Nga sẽ tiếp tục bị xẻ miếng về lãnh thổ, đặc biệt bị giải giáp VKHN kiểu của Uraine, nước Nga sẽ không tồn tại…
Nước đi chính trị thận trọng logic của Tổng thống Putin
Trong 20 năm, dưới điều kiện “chiếm đóng” của Mỹ, Putin đã chiến đấu để bảo tồn nước Nga và nhân dân Nga, đồng thời chuẩn bị các công cụ để giải phóng Tổ quốc. Bây giờ, đã đến lúc người dân phải đưa ra quyết định thay đổi Hiến pháp thuộc địa thành Hiến pháp của một quốc gia có chủ quyền…
Năm 2000. Quản lý Ngân hàng trung ương không thành công, (Cho nên, Tổng thống KGB Putin đã bí mật tổ chức một hệ thống song song và đã phát huy tác dụng khi Mỹ EU đồng loạt cấm vận, tấn công kinh tế khi Nga thu hồi Crimea). Đồng thời, Putin tập trung loại bỏ những đầu sỏ “tham gia vào chính trị” ra khỏi đất nước.
Năm 2007, tại Munich, Putin công khai chống lại thé giới đơn cực của Mỹ và nhấn mạnh rằng, nếu không có chủ quyền, Nga sẽ chấm dứt tồn tại.
Kể từ năm 2012, hàng trăm (và sau đó là hàng ngàn) tình nguyện viên đã phân phát thông tin trong dân chúng về sự cần thiết phải khôi phục chủ quyền của Nga - để bắt đầu sửa đổi Điều 15 đoạn 4 để tắt quản lý bên ngoài. Nhưng đại đa số người dân không muốn hiểu.
Năm 2014 đến 2017, các cuộc biểu tình đòi chủ quyền ngày 4 tháng 11, nhưng những cuộc tuần hành nhắm mục tiêu này đã không phát triển thành một phong trào toàn Nga. Số lượng người tham gia tối đa là khoảng 650 nghìn người ở Nga, trong đó 80 nghìn người ở Moscow.
Kể từ tháng 3 năm 2019, bộ sưu tập chữ ký đã được đưa ra để sửa đổi Điều 15 khoản 4 và 13 của khoản 2 nhằm khôi phục chủ quyền của Nga. Hơn 10 tháng với khó khăn lớn đã thu thập được khoảng 2 triệu chữ ký.
Vậy Putin có gì vào đầu năm 2020?
Đối với chủ quyền:
1.    Putin
2.    Một số cơ quan của ông bắt nguồn từ chính phủ
3.    Khoảng 2 triệu công dân, nghĩa là khoảng 2% cử tri.
Chống lại:
1. Đầu sỏ. Họ đã giành được quyền lực ở Nga từ các quan chức Mỹ và Anh, gắn liền với các khoản vay của Luân Đôn và được yêu cầu giữ các gia đình ở vùng đô thị.
2. Các quan chức (trừ một vài cơ quan của Putin). Ban đầu chúng được xây dựng trong hệ thống quản lý nghề nghiệp, tùy thuộc vào những kẻ đầu sỏ đã cho chúng tiền cho cuộc bầu cử. Và nhiều quan chức hàng đầu, để có được một vị trí, như đầu sỏ, đã buộc phải giữ gia đình của họ trong đô thị. Đối với họ, việc khôi phục chủ quyền của Nga là một thảm họa cá nhân - không chỉ là mất tất cả tài sản và công việc, mà còn là mối đe dọa đối với gia đình.
3. Các phương tiện truyền thông. Đây là cơ quan tuyên truyền được xây dựng từ đầu những năm 90. 
 Và cuối cùng cũng có 98% cử tri, trong đó một phần nhỏ có ý thức chống lại chủ quyền, trong khi phần còn lại đơn giản là không muốn nghĩ về điều đó.
Như vậy, đại đa số công dân không muốn hiểu, sẽ không hiểu nội dung của nó trong khi đó, những kẻ đầu sỏ sẽ hiểu một cách hoàn hảo và thực sự tập hợp để loại bỏ Putin, người đã xâm phạm quyền lực Mỹ của họ. Những kẻ đầu sỏ kiểm soát gần như toàn bộ ngành công nghiệp, hàng triệu công nhân phụ thuộc vào họ, những người trong trường hợp cần khẩn cấp có thể bị ném ra ngoài đường. Thêm vào đó, dưới sự kiểm soát của họ, hơn một triệu vệ sĩ có vũ trang - cả một đội quân. Khi những kẻ đầu sỏ đứng về phía luật pháp và Hiến pháp hiện hành thì không có ý chí của người dân, không thể chống lại họ.
Tiếp tục làm rõ một cách có hệ thống sự cần thiết phải khôi phục chủ quyền? Nhưng điều này, với tốc độ thức tỉnh dân số hiện nay, sẽ mất nhiều năm nữa. Vậy tại sao Putin cứ kiên quyết phải trưng cầu dân ý thay đổi Hiến pháp trong khi những sửa đổi này chỉ cần Duma bỏ phiếu là xong? Và, tại sao tất cả các phe đối lập la hét lên chống lại cuộc bỏ phiếu này? 
 Rõ ràng, vấn đề không nằm ở những sửa đổi đã được thông qua, mà nằm ở chính việc bỏ phiếu! Làm thế nào để bản tin phát ra một câu hỏi mà cá nhân Putin đã tuyên bố?
“Bạn có chấp nhận những thay đổi đối với Hiến pháp Liên bang Nga không?”
Không có từ nào về các sửa đổi được thông qua trong câu hỏi của phiếu trưng cầu dân ý.
Trả lời “”, người dân cho phép thay đổi Hiến pháp thông qua năm 1993. Đó là sự thay đổi cho phép Nga khẳng định chủ quyền mà Putin đã nói trong Thông điệp Liên bang ngày 15 tháng 1 bằng cách công bố phiếu bầu này. Đó là, cuộc bỏ phiếu sẽ được tổ chức để có quyền bắt đầu thay đổi hệ thống chiếm đóng thành chủ quyền.
Nhưng để giải thích điều này mà không sử dụng phương tiện truyền thông của kẻ thù cho 98% công dân ngoan cố không muốn hiểu thì thực tế là không khôn ngoan. Do đó, Putin phải sử dụng các sửa đổi được thông qua như một cái cớ để đưa mọi người đến các cuộc thăm dò và bỏ phiếu cho một sự thay đổi thực sự trong Hiến pháp – đó chính là bắt đầu quá trình thay đổi nền tảng của hệ thống chiếm đóng.

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

Địa chỉ công khai cho đòn tấn công hạt nhân trong Học thuyết răn đe, sử dụng VKHN mới của Nga!



 Ngày 2 tháng 6 năm 2020, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã ký sắc lệnh về chính sách nhà nước của Liên bang Nga trong lĩnh vực răn đe, sử dụng vũ khí hạt nhân (Phê chuẩn học thuyết răn đe, sử dụng vũ khí hạt nhân của Liên bang Nga).
Nội dung của tài liệu (học thuyết) này khá ngắn, chỉ gồm 6 trang (không kể trang tiêu đề có con dấu và chữ ký của Putin) với 25 điểm trong 4 phần. Một sự ngắn đến rùng rợn, lạnh lùng và đặc biệt đáng sợ…bởi các vấn đề tài liệu nêu ra là cực kỳ nghiêm trọng, rất dễ xảy ra nguy cơ…thế giới bị hủy diệt.
Cơ sở đặt ra các định đề nổi bật là về việc răn đe đối thủ tiềm tàng xâm lược Liên bang Nga và các đồng minh; về bản chất chính trị của phòng thủ, coi vũ khí hạt nhân chỉ là một biện pháp răn đe, sử dụng nó là một biện pháp cực kỳ cần thiết để giảm mối đe dọa hạt nhân...
Đây là lần đầu tiên, tài liệu (học thuyết) răn đe, sử dụng vũ khí hạt nhân của Nga được công khai, thay vì các tài liệu trước đó được đóng dấu MẬT. Điều này Nga muốn công khai “khái niệm răn đe hạt nhân” không chỉ cho Washington làm quen mà thủ đô của các quốc gia khác, nơi Mỹ muốn sử dụng làm “lá chắn sống” nhận thức…
Nên biết rằng, tài liệu tương tự mà Tổng thống Nga lúc đó là Medvedev ký ngày 2/2/2010 là dấu MẬT, người ta chỉ biết sơ qua trong mục 22 của Học thuyết quân sự Nga ký cùng lúc được công khai. Và không chỉ thế, ngay trong Học thuyết quân sự được Putin ký trong năm 2014, phần hạt nhân cũng không được công khai.
Do đó, qua sự công khai này, Nga muốn cho thế giới loại bỏ những suy đoán, những cáo buộc về sự hung hăng, xâm lược của Nga mà giới truyền thông Mỹ - phương Tây tuyên truyền trong thời gian qua. Đồng thời, cảnh báo, thông báo cho chính phủ, người dân của các quốc gia coi Nga là kẻ thù, nhận thức đúng về hậu quả…
Tại sao Putin phê chuẩn học thuyết hạt nhân mới?
Tài liệu về răn đe sử dụng VKHN của Nga phê chuẩn năm 2010 chỉ được biết trong phần hạt nhân của Học thuyết quân sự được ký cùng lúc. Theo đó được biết Nga chỉ sử dụng VKHN trong 2 trường hợp:
(1) nếu bị tấn công bằng VKHN hoặc vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD).
(2) trong trường hợp tấn công Nga bằng vũ khí thông thường, nhưng đe dọa đến sự tồn tại của nhà nước Nga.
Đến thời Putin trong Học thuyết quân sự được phê chuẩn năm 2014, Putin chỉ nhấn mạnh trong năm 2018 rằng, Nga sẽ đáp trả nay tức khắc nếu chắc chắn ai đó đang tấn công Nga và “Nga sẽ hy sinh anh hùng còn kẻ thù sẽ về địa ngục mà không kịp ăn năn”…
Tuy nhiên, tình hình thế giới và nước Nga không còn trong bối cảnh của thời kỳ 2010 đến 2014 nữa. Nga đã trỗi dậy mãnh liệt như “con Gấu đã qua thời kỳ ngủ Đông” và tất nhiên, những thách thức đến an ninh, chủ quyền Nga cũng lớn hơn…
Mỹ đã gỡ bỏ hầu như hoàn toàn các hệ thống an ninh quốc tế từ Hiệp ước INF đến Hiệp ước “bầu trời mở” (DON), miễn cưỡng gia hạn hiệp ước START-3, mở rộng NATO về phía Đông, tích tụ các lực lượng sát biên giới Nga.
“Sự gia tăng đáng kể số lượng các cuộc tập trận của Mỹ-NATO nằm gần biên giới Nga gồm trên không, trên biển, nhằm mục tiêu là các đối tượng nằm trên lãnh thổ Nga đang đe dọa đến an ninh của Nga” như Cục trưởng Cục tác chiến Bộ Tổng tham mưu Quân đội Nga đã báo cáo…
Mỹ triển khai và đánh tráo khái niệm chiến tranh hạt nhân khi sử dụng VKHN năng lượng thấp, triển khai vũ khí trong không gian, tiếp tục thử nghiệm VKHN…
Nói chung đây là những “mánh lới” của Mỹ nhằm để “chiếm ưu thế quân sự” đẩy Nga và những tình huống quân sự khó khăn mà không cần sử dụng VKNH vẫn dành chiến thắng với một siêu cường hạt nhân như Nga, khiến Nga không thể thụ động ngồi chờ bị dồn vào góc.
Đó là những lý do cho Học thuyết hạt nhân mới của Nga ra đời.
Nội dung tinh hoa của học thuyết hạt nhân 2020 của Nga là gì?
Xác định đối tượng răn đe hạt nhân, tài liệu liệt kê 6 mối nguy hiểm chính đe dọa an ninh Nga như sau:
1, Sự tích tụ quân đội của kẻ thù (NATO) trên các vùng lãnh thổ gần Nga, bao gồm các phương tiện để cung cấp vũ khí hạt nhân.
2, Các quốc gia coi Nga là kẻ thù, là đối thủ tiềm tàng, triển khai tên lửa đạn đạo và vũ khí siêu thanh.
3, Tạo và triển khai các hệ thống phòng thủ tên lửa chống đạn đạo và hệ thống tấn công trong không gian.
4, Có sẵn vũ khí hạt nhân hoặc các loại vũ khí hủy diệt hàng loạt khác có thể được sử dụng để chống lại Nga và các đồng minh.
5, Các quốc gia không kiểm soát được sự phổ biến của vũ khí hạt nhân, phương tiện mang và thiết bị cho sản xuất của họ.
6, Triển khai vũ khí hạt nhân (nhằm vào Nga) trên lãnh thổ của các quốc gia phi hạt nhân.
Sau khi xác định rõ, công khai các mục tiêu cho đòn răn đe, sử dụng VKHN, Nga xác định có 4 điều kiện (hay 4 tình huống) để Nga sử dụng VKHN:
1, Phóng tên lửa đạn đạo vào lãnh thổ Nga và các đồng minh.
2, Tấn công bằng vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD) chống lại Nga.
3, Tác động đến các cơ sở quân sự hoặc nhà nước quan trọng mà ảnh hưởng đến sự gián đoạn phản ứng của lực lượng hạt nhân Liên bang Nga
4, Gây hấn với Nga bằng vũ khí thông thường tạo ra mối đe dọa đối với sự tồn tại của Liên bang Nga.
Những điểm gây “toát mồ hôi lạnh cho những cái đầu nóng”…
Đầu tiên, điểm mới trong tình huống để Nga sử dụng VKHN là điểm 1 và 3 (điểm 2 và 4 thì giống như cũ).
Điểm 1, khi Nga xác định chính xác có tên lửa đạn đạo bay vào lãnh thổ Nga và đồng minh thì Nga lập tức phóng tên lửa hạt nhân về hướng đó (tức nơi phát sinh ra chúng) mà không cần biết tên lửa đó có gắn đầu đạn hạt nhân hay thông thường (bởi thực tế là hệ thống phòng không của Nga cũng không thể nhận biết điều này).
Như vậy, chẳng hạn, Mỹ đã đưa ra lý thuyết về một cuộc tấn công toàn cầu nhanh chóng, cho phép sử dụng tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM) như vũ khí thông thường, nhưng với Nga, bây giờ, đây là điều Nga coi như là một tình huống để Nga sử dụng VKHN đáp trả.
Hoặc như, sau khi Mỹ chế tạo và triển khai tên lửa mang đầu đạn hạt nhân năng lượng thấp xuống tàu ngầm, tàu mặt nước để sử dụng chúng chiếm ưu thế quân sự thì Mỹ yêu cầu coi đó không phải là sử dụng VKHN. Tất nhiên, Nga không chấp nhận và đó cũng là tình huống để Nga sử dụng VKHN trả đũa…
Điểm 3, điểm này rất nguy hiểm bởi nó mập mờ vì cơ sở quân sự như thế nào, ra sao…được xác định là nếu bị đánh phá, bị phá hỏng…thì làm gián đoạn đến phản ứng hạt nhân của Nga?. Rõ ràng điều này cho phép mở rộng khái niệm, tình huống, cho giới cầm quyền Nga thực thi sử dụng VKHN.
Rõ ràng tại điểm 1 và 3, Nga đã mở rộng tình huống sử dụng VKHN để dẹp bỏ tất cả những “mánh lới” của Mỹ trong thời gian qua hòng chiếm ưu thế quân sự như đã nói trên với Nga, dồn Nga vào thế bí.
Tiếp theo là 6 mục tiêu xác định khi tình huống sử dụng VKHN xảy ra.
Thứ nhất, Nga chỉ mặt, đặt tên công khai, định vị sẵn tọa độ cho VKHN khi có tình huống sử dụng nó xảy ra…rất rõ ràng mà ai cũng hiểu để qua đó “suy nghĩ 2 lần” trước khi hành động…
Ở đây chúng ta chỉ nếu 2 trường hợp ở 5 và 6. Đối với 5, quốc gia đó không ai khác là Israel – một quốc dường như chính thức không có VKHN nhưng trong thực tế đã sở hữu từ lâu và các phương tiện mang hiệu quả. Những tên lửa của Israel có thể tấn công trực tiếp vào cơ sở quân sự của Nga tại Trung Đông…
Đối với mục tiêu 6. Việc triển khai vũ khí hạt nhân trên lãnh thổ của các quốc gia phi hạt nhân là gì? Điều này, người dân Ba Lan, chính phủ Ba Lan đừng dại dột biến mình thành mục tiêu hạt nhân của Nga làm bia đở đạn cho Mỹ.
Rõ ràng, mục tiêu 6 là lời cảnh tỉnh cho chính phủ, người dân Bulgari, Ba Lan và các chính phủ khác đừng dại dột biến mình thành mục tiêu hạt nhân của Nga.
Như vậy, có thể nói, phê chuẩn “học thuyết răn đe, sử dụng hạt nhân” của Nga, Tổng thống Nga Putin muốn nói rằng, Nga không xâm lược ai, nhưng ai đó đừng mơ tưởng giành chiến thắng quân sự với Nga. Đừng dại thử khả năng phòng thủ chống xâm lược của Nga.

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2020

Cuộc hành trình kỳ vĩ của “Viện sỹ Chersky” trên đại dương thách thức Vương quyền Mỹ…


Như đã nói, mệnh lệnh trừng phạt của Mỹ nhằm vào Dự án Nord Stream-2 là một thông điệp có 2 nhận biết:  Thứ nhất, đây là biểu hiện “Vương quyền” của Mỹ mà ngay cả người Nga vẫn phải y lệnh. Nhưng, thứ 2, đó là sự thách thức nước Nga, bởi nếu Nga y lệnh hoặc bó tay, tức bỏ cuộc SP-2 với tổn thất 20 tỷ USD thì Nga bẻ mặt.
Tuy nhiên, có vẻ như đó không phải là truyền thống của người Nga…
Thống chế Bernard Montgomery (1887-1976) là một danh tướng nước Anh. Ông đã nêu một quy tắc nhất định của chiến tranh rất thú vị mà Tây Âu, Đông Âu...nói chung những ai muốn gây chiến với Nga hãy đọc kỹ: Quy tắc 1 trên trang 1 của chiến tranh là: “Đừng tiến về Moscow!”.
Napoleon, Hitler đã thử và chứng minh quy tắc này là đúng.
Hiện nay, bình luận về cuộc chiến địa chính trị toàn cầu của Nga thời Putin, giới tinh hoa địa chính trị thế giới đưa ra một nhận định: “Với Putin, bạn có thể mặc cả, tuy khó khăn, thậm chí đối lập, như tại Syria, Lybia…nhưng đừng dồn Putin vào một góc…
Trong cuộc chiến địa chính trị nên tuân thủ 2 nguyên tắc:
1-    Đừng chiến đấu với người Nga.
2-    Đừng chiến đấu với người Nga…”
(Độc giả Việt Nam còn móc thêm: “Nếu nghi ngờ nguyên tắc thứ 2 thì hãy xem nguyên tắc thứ nhất”).
Trong Dự án SP-2, thực chất là cuộc đối đầu địa chính trị rất khốc liệt giữa Nga và Mỹ thì về công khai, hoàn thành nó, đoạn cuối 160 km duy nhất chỉ có tàu “Viện sỹ Chersky” thực hiện (phương án dùng sà lan chỉ là lý thuyết vì Đan Mạch phải có Luật mới, trong khi Mỹ không cho phép).
Cho nên, với tinh thần đó thì tàu đặt ống “Viện sỹ Chersky” dù đến Baltic không đặt ống (do kỹ thuật) được cũng phải đến, vì đó là danh dự của người Nga trong mắt châu Âu và thế giới.
Chuyến hành trình chết chóc của “Viện sỹ Chersky”…
Từ Nakhodka đến biển Baltic cập cảng Kaliningrad, Viện sỹ Chersky thường phải đi qua 3 tuyến hàng hải:
- Tuyến Biển Bắc. Tuyến ngắn nhất, an ninh nhất nhưng không bảo đảm an toàn hàng hải như đã nói phần trước. Kết luận: Không thể.
- Tuyến vượt qua kênh Panama đến Biển Bắc hoặc qua eo biển Manche (Kênh tiếng Anh) đến Baltic. Kết luận: Có thể.
- Tuyến qua Ấn độ dương đến kênh Sue đến Địa Trung Hải qua eo biển Gribalta đến Manche rồi đến Baltic. Kết luận: Có thể.
Với tính chất của SP-2 như vậy, cho nên, Mỹ và đồng minh phải bằng mọi giá không để cho Viện sỹ Chersky đến được đích – biển Baltic. Và, thật không may, trên 2 tuyến hàng hải mà “Viện sỹ Chersky” có thể hành trình, Mỹ-Anh và đồng minh đã chuẩn bị sẵn sàng cho các phương án sau:
1, Thực hiện lệnh trừng phạt. Các quốc gia không cấp bảo hiểm hàng hải sẽ cấm “Viện sỹ Chersky” (lưu ý “Viện sỹ Chersky” đang thuộc công ty Garzrom bị Mỹ trừng phạt) vào cảng, vùng lãnh hải…và sẵn sàng bắt giữ (như đã đang từng với tàu Iran).
2, Dàn xếp các vụ đâm va hàng hải…(Quá dễ bởi ngay tàu khu trục Mỹ bị tàu hàng đâm thủng 2 lần, tàu khu trục Na Uy cũng bị đâm chìm nghỉm thì có khó gì với Viện sỹ Chersky khi mà có sự cố tình, có kế hoạch)
3, Phá hủy khi nó dừng tại các cảng hoặc đi qua eo biển hẹp.
Như vậy, đây chẳng phải là “chuyến đi vào chỗ chết” của Viện sỹ Chersky hay sao, nếu như rời bến! Thế nhưng, Nga vẫn quyết định cho Viện sỹ Chersky rời bến cảng Nakhodka vào ngày 10/2/2020…
Để bảo đảm an toàn và an ninh, lách lệnh trừng phạt cho “Viện sỹ Chersky”, thuyền trưởng tàu phải thực hiện tốt các yêu cầu sau đây:
1, Hành trình trên một tuyến hàng hải khác bất chấp độ dài, khoảng cách để tránh tối thiểu vào các eo biển và nơi tàu thuyền qua lại đông đúc.
Do tàu Viện sỹ Chersky phải luôn được tàu chiến Nga bảo vệ, cho nên sẽ rất phức tạp về ngoại giao nếu phải qua các kênh đào, eo biển, lãnh hải. Vì vậy, Thuyền trưởng tàu Viện sỹ Chersky đã đưa con tàu hành trình vòng vèo gần như vòng quanh thế giới trên biển quốc tế gần 3 tháng trời là vậy.
2, Không được để lộ điểm đến trên tuyến hành trình mặc dù tàu được trang bị AIS (Hệ thống nhận diện tự động) bắt buộc của Tổ chức hàng hải quốc tế IMO. AIS sẽ phát tín hiệu để qua đó MarineTraffic sẽ cung cấp thông tin trên Google Map số hiệu tàu, vị trí thực, hướng đi, điểm đến…
3, Nga xác định hành trình của Viện sỹ Chersky như hoạt động chiến tranh, do đó tính đến tình huống bị thủy lôi (loại thủy lôi-tên lửa) phá hủy khi hành trình chậm qua các eo biển hoặc bị người nhái đặt mìn tại các điểm neo đậu.
Cuối cùng, hôm nay, ngày 3/5/2020, từ MarineTraffic và chính xác từ tuyền thông Nga, con tàu Viện sỹ Chersky đã nằm gọn trong lưới lửa bảo vệ của Kaliningrad, kết thúc chuyến đi đầy mạo hiểm, kỳ thú trên đại dương của người Nga.
Tại sao tàu Viện sỹ Chersky lại đến được Kaliningrad?
Câu trả lời đơn giản là các phương án của Mỹ-Anh chuẩn bị sẵn đã bị Nga tránh được khi Nga thực hiện tốt những yêu cầu đã đề ra. Tuy nhiên, vấn đề rất quan tâm ở đây là làm sao Nga có thể thực hiện tốt yêu cầu đề ra mà Mỹ, Anh và đồng minh “không nói nên lời” như vụ Crimea năm nào?
Như đã nói, Viện sỹ Chersky luôn hành trình trong vỏ bọc của tàu kéo cứu hộ Nicholas Chiker và tàu tuần tra của Hạm đội Baltic Yaroslav the Wise (và do phần lớn đi ở vùng biển quốc tế nên phía dưới chắc có tàu ngầm đi theo) cho nên, “cướp biển” muốn úp sọt nó là không thể.
Thứ hai, hầu như hệ thống trinh sát vệ tinh Mỹ, Anh và Marine Traffic không mò ra được vị trí thực và điểm đến chính xác của Viện sỹ Chersky trong khi toàn ăn quả lừa…Tại sao?
Hãy nhớ lại, vào ngày 22 tháng 6 năm 2016 trên Biển Đen, 20 con tàu Mỹ bỗng dưng phát hiện vị trí thực của trên bản đồ hàng hải là đang ở trên đất liền của Nga cách khoảng 32 km. Mỹ-PT tố cáo Nga đã bẻ sóng định vị vệ tinh GPS để đưa tàu Mỹ lên cạn.
Sự kiện 2 tàu khu trục Mỹ bị tàu hàng húc mất sức chiến đấu, khu trục Na Uy bị đâm va chìm nghĩm thì Mỹ-PT đều tố cáo Nga “đán áp” GPS gây nên.
Sự kiện Nga bẻ sóng vệ tinh GPS quanh vùng Địa Trung Hải khiến hàng không Israel, Hi Lạp…thông báo khẩn ngừng hoạt động là có thật.
Vậy thì điều gì xảy ra và không nghi ngờ gì khi Marine Traffic dựa vào sóng vệ tinh GPS thông báo vị trí, hướng đi, điểm đến…láo toét trong lúc mà bên cạnh Viện sỹ Chersky luôn có khu trục của hạm đội Baltic Yaroslav the Wise đi kèm. Nga sẽ không cử tàu gỉ sét đi bảo vệ Viện sỹ Chersky.
Điều thú vị cuối cùng luôn thể hiện tính hài hước và bản lĩnh của người Nga là khi đến vịnh Biscay, Marine Traffic lúc thì thông báo Viện sỹ Chersky đang hướng trở về lại Nakhodka (khiến nhiều kẻ mừng rơn), lúc thì nó đang hướng đến Biển Bắc để vào Baltic (sợ Anh khi qua eo biển Manche như tàu Grace-1)…và nói chung có rất nhiều phiên bản bình luận. Nhưng điều gì xảy ra…
Ngày Chủ nhật tuần trước, đoàn tàu Viện sỹ Chersky tiến vào eo biển Manche được tàu chở dầu cỡ trung mới nhất Akademik Pashin đón sẵn cùng với 4 trực thăng Anh quốc vè vè, nhưng “Viện sỹ Chersky” không phải là Grace-1 khi có Yaroslav the Wise bên cạnh và ngầm dưới đó có gì…
Như vậy có thể nói, việc “Viện sỹ Chersky” hành trình đến Kalinigrad an toàn đã đặt Mỹ vào một thế khó khăn. Nhưng đây là một thông điệp của người Nga: Không ai, kể cả Mỹ, có thể cản được quyết tâm của Nga.
Tuy nhiên, không chắc là Viện sỹ Chersky có thực hiện đặt tiếp 160 km ống còn lại hay không, vì thực tế, Nga đang còn một phương án khác khó tin bởi sự tốn kém, độc đáo…nhưng không đắt hơn Crimea về tay Mỹ-NATO và thị trường khí đốt châu Âu về tay Mỹ, cho nên, Tổng thống Nga Putin cũng không ngán ngại…
(Xem tiếp phần 3)

“Nord Stream-2” – phiên bản Crimea 2.0!


Trong suốt cuộc đụng đầu địa chính trị giữa Nga và Mỹ-NATO (Mỹ-Phương Tây) luôn diễn ra rất căng thẳng và quyết liệt trên 3 mặt trận quân sự kinh tế và chính trị và, tất nhiên, trong các cuôc đụng đầu đó, Người Nga, đứng đầu là Tổng thống Vladimir Putin, đã không hổ danh là người từng khiến cho Napoleon, Adolf Hitler bại trận…Mà Napoleon, Adolf Hitler là ai, như thế nào thì thế giới đều biết.
 Chiến tranh lạnh kết thúc với sự tan rã của Liên Xô và sự nát bét của nước Nga, nhưng chỉ trong 2 thập kỷ, kể từ khi Putin là tổng thống, nước Nga được một vị thế, tư thế, như hiện nay trong sự chống phá, triệt diệt của Mỹ-PT là không hề dễ dàng mà nước Nga, người Nga phải vượt qua kẻ thù với tất cả sức mạnh, trí tuệ và bản lĩnh.
Khủng hoảng Ukraine; đòn trừng phạt cấm vận, bao vây, cô lập; cuộc chiến Syria – Trung Đông; cuộc chiến năng lượng (hạt nhân, khí đốt, giá dầu) mà sự thành bại của nó đều là sự sống còn của nước Nga. Nói cách khác, nếu Nga bại chỉ một trong 4 mặt trận này coi như nước Nga bại trận.
Thế nhưng, thật không may, người Nga chưa bại trong mặt trận nào, họ lạnh lùng vượt qua tất cả trong một thế trận như đã cài sẵn, không thể đảo ngược…
Không tin? Trước khi đến với “Phiên bản Crimea 2.0”, chúng ta hãy đi lướt qua một chút vụ “khủng hoảng Ukraine”.
Bản chính Crimea 1.0
Ukraine có một vị trí chiến lược rất quan trọng mang tính sống còn với Nga và dĩ nhiên, nó tương đương với chiến lược của Mỹ-NATO, trong đó đặc biệt quan trọng là Crimea – Sevastopol mà Nga đang thuê Ukraine như một căn cứ quân sự. Mất nó, tức Mỹ-NATO có nó, thì ngay và luôn Hạm đội Biển Đen của Nga phải “lên cạn”, toàn bộ sườn TN phần châu Âu của nước Nga, của Nữ hoàng Ekaterina Đệ nhị “không còn một mảnh vải che thân”.
Có thể nói, Mỹ-NATO để chiếm Sevastopol-Crimea, họ đã tính rất kỹ, chi tiết và tin về chiến thắng là 100%.
Ngày 13/2/2014, một tuần trước khi cuộc đảo chính diễn ra, tàu sân bay George Bush có trọng tải 102 ngàn tấn, với 90 máy bay trên tàu, rời căn cứ hải quân ở Norfolk hành quân đến biển Aegean. Cùng với tàu sân bay George Bush có 16 tàu, bao gồm tàu ​​tuần dương «USS Philippine Sea», tàu khu trục Truxtun, Roosevelt và ba tàu ngầm hạt nhân.
Ngày 22/2/2014, ngày mà ông Yanukovych đã bị tước đoạt quyền lực, toàn bộ nhóm của tàu đã nhập vào Biển Đen qua eo biển Bosphorus. 
Đây là một vi phạm trực tiếp của Công ước Montreux năm 1936 cho phép để vượt qua Dardanelles chỉ tàu chiến trọng tải lên đến 45.000 tấn. Nhưng chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã bí mật cho phép Hải quân Mỹ vượt qua để tiến đến nơi căn cứ Hạm đội Biển Đen của Nga tại Crimea.
Ngày 24/2/2014, hai ngày sau khi Tổng thống Viktor Yanukovych chạy trốn Kiev, người đứng đầu Cơ quan An ninh Ukraine (SBU) Valentyn Nalyvaychenko được bổ nhiệm để cùng với CIA, Nalyvaychenko phải phối hợp chặt chẽ và đảm bảo thông suốt cho các tàu hải quân Mỹ nhập cảng tại Sevastopol.
Lưu ý: Ông này đã từng lãnh đạo mật vụ Ukraine dưới Viktor Yushchenko và thực tế là một năm trước đây, Viện kiểm sát Ukraine đã truy cứu hình sự tội được coi là phản quốc.
Đồng thời, tại Kremlin, Tổng thống Nga ra lệnh: “Đã đến lúc chúng ta phải thu hồi Crimea về cho đất nước Nga”. Và chỉ trong chưa đầy vài giờ, toàn bộ “lính lạ” đã làm chủ Crimea trong chớp nhoáng khi toàn bộ quân đội, hải quân, chính quyền Ukraine tại Crimea bị thúc thủ.
Ngày 5/3/2014 Hạm đội tàu sân bay George Bush nhận được lệnh mới chuyển sang các cơ sở, căn cứ của Thổ Nhĩ Kỳ ở Antalya và chờ đợi.
Để gỡ gạc, nán lại xem kết quả cuối cùng Crimea về tay Nga ra sao thì chỉ có tàu khu trục Truxtun, Donald Cook và tàu khu trục nhỏ Taylor được tiếp tục đến bờ biển của Bắc Crimea dưới vỏ bọc của cuộc tập trận chung với BulgariaRomania từ 7-22/3/2014.
Tại đây, nhóm tàu này có nhiệm vụ tác chiến điện tử và đổ các nhóm biệt kích lên bờ đánh bom, khủng bố dân chúng nhằm gây áp lực phá hoại cuộc trưng cầu dân ý…nhưng làm sao qua được KGB hiện đại.
Phải kể đến sự kiện tàu Donald Cook bị SU-24 Nga phản đòn tác chiến điện tử như ta đã từng biết. Và thực tế một vài nguồn tin tại Crimea thông tin về việc “bắt giữ các biệt kích Rumania”…
Tất nhiên, các nhà phân tích của NATO dự kiến ​​rằng Crimea sẽ “chọn dân chủ” và sẽ rất vui mừng khi gặp Hải quân Stars and Stripes (“Sao và Vạch”).
Đáng tiếc là người dân Crimea không chọn dân chủ kiểu Mỹ, không chọn sống với chính quyền phát xít khủng bố sắc tộc…Bằng một cuộc trưng cầu dân ý, họ chọn về với đất Mẹ Nga.
Và ngay sau đó Nga tuyên bố Crimea là lãnh thổ của Liên bang Nga. Tàu sân bay George Bush đã được lệnh ngừng sứ mệnh của mình và đi về nhà. Hết.
Chuyện về Crimea thì còn dài, đến mức mà cho đến bây giờ, Crimea –Sevastopol như một ly rượu thơm ngon hảo hạng nhưng Mỹ-NATO vẫn không thể nuốt trôi. Đây là một bại trận mang tầm chiến lược quyết định của Mỹ-NATO mở đầu cho cuộc đối đầu tiếp theo sau này.
Với các nhà nghiên cứu địa chính trị, quân sự thì đây là một chiến thắng có tính kinh điển cả về chiến thuật và chiến lược có một không hai của người Nga và thế giới hiện đại.
Phiên bản Crimea 2.0 – Nord Stream-2!
Bản chất của chiến thắng Crimea khiến người ta lý thú không phải là ở tầm chiến lược mà ở phạm vi chiến thuật. Đó là sự bí mật, bất ngờ, đánh nhanh, diệt gọn…Nói cách khác là MƯU KẾ quá hay, quá tuyệt vời của Nga mang thương hiệu KGB của đương kim Tổng thống Nga Putin khiến cho Mỹ-NATO đau, cay cú nhưng vẫn tâm phục khẩu phục.
Hôm nay, chúng ta mạnh dạn đưa Dự án dòng chảy phương Bắc – Nord Stream-2 (SP-2) như là một phiên bản “Crimea 2.0” là bởi nó có những điều kỳ thú xảy ra trong cuộc đối đầu khốc liệt giữa Nga với Mỹ trong cuộc chiến năng lượng (khí đốt) trên chiến trường Châu Âu.
SP-2 là tuyến dẫn khí đốt của Nga sang châu Âu mà điểm cuối là nước Đức. SP-2 bắt đầu từ năm 2017 đã gặp vô vàn khó khăn, sự chống đối điên cuồng của Ba Lan, Ukraine...và EU đứng đầu là Mỹ, nhưng với vị thế của Đức, các giấy phép cho SP-2 cũng được thông qua, riêng Đan Mạch, một trở ngại cuối cùng, phải sau 2 năm chần chừ họ mới cấp phép cho SP-2 vào tháng 10/2019.
Như vậy, đối với châu Âu, cơ bản SP-2 hoàn thành chỉ là vấn đề thời gian. Theo dự kiến SP-2 sẽ hoàn thành vào quý 1 năm 2020 và người Đức và châu Âu sử dụng chúng trong mùa Đông 2020-2021.
Tuy nhiên, việc xây dựng SP-2 hoàn thành sẽ gây ra cho Mỹ 2 bất lợi:
1, Về địa chính trị thì châu Âu gần như phụ thuộc Nga về năng lượng và mặc dù Nga và Đức chỉ nói rằng đây là dự án kinh tế, nhưng không thể không tránh khỏi sự phụ thuộc vào chính trị. Truyền thông phương Tây cũng đang gióng lên hồi chuông khi cho rằng trục Nga-Đức đang được “bê tông hóa”…
2, Về kinh tế, nguồn cung khí đốt hóa lỏng LNG của Mỹ bị châu Âu từ chối vì quá đắt khiến Mỹ bị mất thị trường châu Âu.
Trong 2 bất lợi này, bất lợi về địa chính trị là điều mà Mỹ không thể chấp nhận khi châu Âu rời xa sự cai trị của Mỹ. Tuy châu Âu cũng cần đa dạng hóa nguồn cung, giá lại rẻ, nên họ có quyền lựa chọn…nhưng châu Âu không phải là Mỹ, Mỹ không chấp nhận SP-2 và tất nhiên sẽ tìm mọi cách để dự án SP-2 bị “treo” vô thời hạn.
Đến đây, chúng ta đã hiểu rằng, nếu dự án SP-2 thành công thì Nga còn thu được kết quả địa chính trị lớn hơn cả có được Crimea (trừ mặt quân sự). Và, một câu hỏi mở ra: Có điều gì ở SP-2 kỳ thú để coi nó là một phiên bản Crimea 2.0?
Đòn lợi hại của Mỹ vào SP-2
Trong thời gian SP-2 khởi công và đang tiến dần về lãnh thổ nước Đức thì Mỹ đã ra tay ngăn chặn, gây sức ép, trừng phạt cả Nga và đồng minh, nhưng, phải công nhận sự khôn ngoan tỉnh táo và tính toán rất khoa học để khiến SP-2 sẽ không bao giờ kết thúc bằng một cú ra đòn cuối cùng nhằm vào tử huyệt khiến châu Âu bất động, bó tay và Nga thì khựng lại…
Cái khôn, tinh tế của Mỹ là ra đòn không sớm cũng không muộn mà rất đúng thời điểm. Đòn lợi hại của Mỹ “khai đao” khi Nga-Đức và các công ty lớn của Áo, Pháp…đã hoàn thành 93% dự án, tức chỉ còn 160 km, chính xác là 159 km cuối cùng…
Ngày 17-12-2019, Quốc hội Mỹ đã bỏ phiếu thông qua các biện pháp trừng phạt đối với SP-2, nhằm vào các công ty hợp tác xây dựng đoạn đường ống dưới biển Baltic. Các biện pháp trừng phạt bao gồm đóng băng tài sản và thu hồi thị thực Mỹ của các nhà thầu tham gia Dự án SP-2.
Mục tiêu chính mà Mỹ muốn nhắm đến là Công ty Allseas của Thụy Sĩ sở hữu tàu rải ống Pioneering Spirit sử dụng hệ thống định vị động, được Gazprom của Nga thuê để đặt đường ống dưới biển. Và ngay khi lệnh trừng phạt được Mỹ ban ra, mặc dù còn 1 tháng nữa mới có hiệu lực nhưng Allseas phải vội thực hiện “ngay và luôn”.
Như vậy, để thực hiện 160 km còn lại về mặt kỹ thuật Đức và châu Âu bó tay, do vậy chỉ có Nga đủ khả năng thực hiện bởi 2 phương tiện: Tàu “Viện sỹ Chersky” và sà lan đặt ống (TUB) Fortuna và Defenser đang ở cảng Mukran của Đức.
Tuy nhiên, để TUB hoạt động được, các tàu lai dắt trang bị hệ thống định vị động phải cố định với TUB và phải được Đan Mạch đồng ý. Đức-Nga cũng đang dàn xếp pháp lý với Đan Mạch nhưng chắc chắn áp lực không bằng Mỹ. Do đó chỉ còn lại là tàu đặt ống “Viện sỹ Chersky” là đủ tư cách pháp lý và kỹ thuật để thực hiện.
Trong khi đó, “Viện sỹ Chersky” đang ở Viễn Đông, đang trong quá trình sửa chữa theo lịch trình, vẫn sẽ mất thời gian để trang bị thêm và sẽ mất 5-6 tháng để chuyển đổi nếu như điều động nó cho SP-2 (đường ống của SP-2 lớn gấp đôi). Đồng thời, làm gián đoạn một dự án khác, Sakhalin-3, có giá trị cho ngành công nghiệp khí đốt của Nga không kém gì SP-2. 
Để hành trình, đưa một con tàu dọc theo tuyến biển Bắc là bảo đảm về an ninh nhất, nhưng về an toàn hàng hải, vào mùa đông rất nguy hiểm ngay cả với tàu phá băng thì một con tàu độc đáo và đắt tiền như “Viện sỹ Chersky” là không thể mạo hiểm. Nó cần buộc phải đi theo các tuyến hàng hải thông thường.
Nhưng, không tin thì cứ thử, nếu “Viện sỹ Chersky” đi theo tuyên hàng hải thông thường thì người Mỹ - Anh và các đồng minh đã chuẩn bị sẵn sàng các phương án với độ tự tin cao để không bao giờ cho nó đến đích…
Việc tàu đặt ống Nga mang tên Viện sỹ Chersky không bao giờ đến được biển Baltic có nghĩa là Dự án SP-2 bị treo vô thời hạn đã chứng tỏ:
1, Mỹ có thể nói KHÔNG với thế giới trong mọi lĩnh vực: kinh tế, khoa học, ngân hàng, văn hóa và quân sự. 
2, Trên thế giới chỉ có một lợi ích đó là lợi ích của Mỹ và bất kỳ ai không đồng ý với điều này sẽ được dạy một bài học theo quan điểm này, hoặc thậm chí bị phá hủy. Châu Âu không được mua khí đốt với giá rẻ của Nga mà phải mua LNG giá đắt của người Mỹ (áp đặt kiểu xã hội đen).
Kể từ khi phát lệnh trừng phạt, Viện sỹ Chersky – con tàu đặt ống duy nhất cho dự án SP-2 vẫn đang nằm cảng Nakhodka Viễn Đông Nga…Các quốc gia vùng Baltic với Ukraine, Ba Lan…cười khúc khích, người Mỹ đang bấn loại với giá dầu và Covid-19 thì tàu “Viện sỹ Chersky” trong vỏ bọc của tàu kéo cứu hộ Nicholas Chiker và tàu tuần tra của Hạm đội Baltic Yaroslav the Wise rời bến….
(Xem tiếp: Chuyến hành trình kỳ vĩ của "Viện sỹ Chersky"

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2020

Mỹ đã mất con át chủ bài chiến tranh!



Phần 1: Con át chủ bài chiến tranh
Ngày 15 tháng Tư, Bộ Tư lệnh Lực lượng Vũ trụ Hoa Kỳ (SPACECOM) thông báo, Nga đã thử một tên lửa đánh chặn chống vệ tinh trực tiếp. Theo Lầu Năm Góc, vụ phóng được thực hiện từ sân tập Plesetsk. Bộ Quốc phòng Nga không báo cáo về vụ phóng này và không đưa ra bình luận chính thức.
Tướng John Raymond, tư lệnh SPACECOM nói: “Thử nghiệm này của Nga là một ví dụ khác về thực tế rằng mối đe dọa đối với các hệ thống không gian của Mỹ và các đồng minh là có thật, nghiêm trọng và đang phát triển”.
Sự thật về những lo ngại của Lầu Năm Góc về vũ khí thần kỳ của Nga như thế nào? Và tại sao một thử nghiệm chưa được xác nhận có thể kích thích sự hốt hoảng của Tư lệnh Lực lượng Vũ trụ Mỹ đến thế?
1, Thế nào là tên lửa đánh chặn vệ tinh trực tiếp quỹ đạo thấp?
Tuyên bố của SPACECOM đề cập đến cái gọi là tên lửa đánh chặn chống vệ tinh trực tiếp ở quỹ đạo Trái đất thấp (Tiếng Anh chống vệ tinh trực tiếp: DA-ASAT). 
DA-ASAT bao gồm các hệ thống phòng thủ tên lửa có thể tấn công trực tiếp các mục tiêu trên quỹ đạo Trái đất thấp từ bề mặt Trái đất. Các vệ tinh bay trên quỹ đạo cách mặt đất từ 160 km đến 2000 km thuộc quỹ đạo Trái đất thấp và chúng đều là những vệ tinh phục vụ chính cho quân sự.
Nói như vậy có nghĩa là đã có hệ thống tấn công gián tiếp vệ tinh ở quỹ đạo Trái đất thấp. Thật vậy, từ năm 1960, gần như đồng thời Mỹ và Liên Xô đã có phương tiện để tấn công hiệu quả vệ tinh và tên lửa ICBM trên quỹ đạo thấp này…
Vào thời điểm đó, khả năng của các thiết bị điện tử trên tàu rõ ràng là không đủ để điều khiển động cơ đánh chặn chính xác tới mục tiêu, vì vậy cả hai đối thủ trong Chiến tranh Lạnh đều chọn cùng một giải pháp: đầu đạn hạt nhân theo nguyên tắc, thay vì bắn trúng hay gây hủy hoại mục tiêu ở bán kính 1m thì vụ nổ hạt nhân sẽ gây ra kết quả đó trong bán kính 200m.
Tuy nhiên, cách tiếp cận như vậy sẽ có một nhược điểm. Bất kỳ vụ nổ hạt nhân vũ trụ nào cũng gây bùng nổ của tầng điện ly trái đất trong nhiều ngàn km xung quanh, xảy ra do bức xạ gamma từ vụ nổ. Lúc đó, tầng điện ly của trái đất trở nên mờ đục đối với sóng vô tuyến khiến tất cả các radar, dù là của địch hay ta, trong điều kiện như vậy chỉ đơn giản là bị “mù”. Ngoài ra, liên lạc với các vệ tinh tạm thời bị mất và nhiều thành phần điện tử bị hỏng bởi xung EMP, cả trong không gian và trên Trái đất dẫn đến địch hay ta đều bị “điếc”. 
Rõ ràng, cách này chỉ xảy ra khi có một cuộc tấn công hạt nhân lớn, nhưng để đáp lại vụ phóng, ví dụ, tên lửa có độ chính xác cao với đầu đạn thông thường…thì sự bảo vệ như vậy có vẻ quá mức. Thật vô nghĩa khi bắn vào những con chim sẻ bằng “pháo hạt nhân” - sẽ có nhiều thiệt hại hơn cho chính mình.
Tại Liên Xô vào những năm 1980, hệ thống phòng thủ chống không gian (chương trình “Máy bay chiến đấu vệ tinh”) và đến thời Nga – Putin đã có các máy bay như MiG-41 diệt vệ tinh và các vệ tinh có chức năng diệt các vệ tinh khác mà Mỹ đã báo động coi đó là “vệ tinh thám sát”…
Vào tháng 9 năm 1985, Mỹ sử dụng tên lửa chống vệ tinh ASM-135 ASAT có tính cơ động cao được phóng từ máy bay chiến đấu F-15 (tấn công gián tiếp) đã bắn hạ vệ tinh vật lý thiên văn khoa học Solwind ở độ cao 555 km. Vào tháng 2 năm 2008, vệ tinh quân sự US-193 đã bị phá hủy thành công bởi một tên lửa phòng thủ SM-3 của hải quân Mỹ ở độ cao 247 km.
Vào tháng 1 năm 2007, Trung Quốc sử dụng tên lửa chống vệ tinh phóng từ vũ trụ Xichang, đã bắn trúng tàu vũ trụ khí tượng Fengyun-1C ở độ cao 865 km. Kết quả là, một đám mây gồm hơn 2000 mảnh vỡ được hình thành trên quỹ đạo, buộc tàu vũ trụ phải thực hiện các cuộc diễn tập trốn tránh.
Vào tháng 3 năm 2019, Ấn Độ đã bắn hạ vệ tinh quân sự của mình, microsat-R, trên quỹ đạo với độ cao khoảng 270 km.
Bỏ qua Trung Quốc và Ấn Độ, hãy xem hệ thống tên lửa đánh chặn trực tiếp vệ tinh và ICBM của Mỹ như thế nào để nó trở thành một con át chủ bài chiến tranh…
2, Vũ khí biến thế giới trở về thời đồ đá…
Để thực hiện ý đồ chiến lược “tấn công toàn cầu bất ngờ”, Mỹ đã tích cực tìm kiếm các giải pháp thay thế tấn công gián tiếp như sử dụng tia laser mạnh, nhưng cồng kềnh, phụ thuộc thời tiết, nên ý tưởng phá hủy các vệ tinh với sự trợ giúp của một đầu đạn đánh chặn động học khí quyển - một đầu đạn đặc biệt được phóng từ bề mặt trái đất bằng một tên lửa cổ điển.
Đầu đạn của một tên lửa như vậy là một bộ máy cơ động nhỏ di chuyển trong phần cuối cùng của quỹ đạo với tốc độ riêng khoảng 2,7 km/s. Ở tốc độ này, nó không cần mang chất nổ lao vào một mục tiêu, như ICBM hoặc vệ tinh gần Trái đất với tốc độ ngày càng lớn…Và, với một đầu đạn chỉ nặng khoảng 30kg - như các thử nghiệm của Mỹ đã chỉ ra, năng lượng như vậy là khá đủ không chỉ để phá hủy một vệ tinh mỏng manh mà còn phá hủy một đầu đạn ICBM được bảo vệ đầy đủ.
Để thực hiện nguyên tắc đánh chặn động học, nó đòi hỏi ít nhất hai điểm thiết yếu từ một đầu đạn đánh chặn. Đầu tiên, việc phóng tên lửa sẽ bắt đầu trong quá trình đánh chặn, và không phải sau ICBM hoặc vệ tinh. Thứ hai, đầu đạn đánh chặn đòi hỏi độ chính xác chưa từng có trong việc bắn trúng mục tiêu. Tức là nó cần phải đi vào mạch của ICBM hoặc vệ tinh, nếu không, nguyên tắc hiệu ứng động học đơn giản sẽ không hoạt động.
Để có điểm thứ hai, sự phát triển của đánh chặn động học trực tiếp, ngay cả ở Mỹ, chỉ được thực hiện vào đầu những năm 2000, khi các thiết bị điện tử trở nên nhỏ gọn để phù hợp với thân đầu đánh chặn. Và tốc độ phải cao, để đảm bảo điều chỉnh chính xác đầu đánh chặn khi nó tiếp cận mục tiêu bay rất nhanh.
Ban đầu, việc đánh chặn động học được thực hiện đối với hệ thống tên lửa GBI của Mỹ được lắp đặt ở AlaskaCalifornia vào năm 2005.
Thế hệ đầu đạn đánh chặn đầu tiên vẫn còn cồng kềnh: đầu đạn tên lửa GBI nặng khoảng 64 kg, và để mang lại cho chúng tốc độ ban đầu mong muốn, chúng phải sử dụng tên lửa đánh chặn phóng từ mặt đất được thiết kế đặc biệt cho chúng. Việc sản xuất tên lửa GBI trở nên rất đắt đỏ…nên trong 2 khu vực trên Mỹ chỉ có 44 tên lửa GBI.
Vào giữa những năm 2010, Mỹ đã quyết định phát triển tên lửa SM-3 nhỏ gọn hơn, rẻ hơn và đặc biệt là chúng có thể sử dụng bệ phóng Mk-41 tiêu chuẩn. Chính từ bản cài đặt này, người Mỹ đã phóng mọi thứ mà chúng ta chỉ thấy và nghe được trong tin tức: tên lửa hành trình Tomahawk, tên lửa phòng không RIM-7 Sea Sparrow và tên lửa phòng không SM-2 cùng những lời cáo buộc lẫn nhau giữa Nga và Mỹ xung quanh việc Mỹ rút khỏi INF…
Tuy nhiên, việc sử dụng một tên lửa nhỏ gọn mới, phù hợp để phóng từ Mk-41, có những nhược điểm. Do trọng lượng ban đầu của tên lửa SM-3 hóa ra rất nhỏ, chỉ 1,5 tấn, cho nên tương đương, khối lượng của thiết bị chặn động học giảm xuống còn 30 kg - so với 64 kg tính theo GBI. Trên quỹ đạo phẳng, phạm vi của đầu đánh chặn động học SM-3 bị giới hạn chỉ 500 km và chiều cao tối đa của thiệt hại đối với vật thể giảm xuống còn 250 km. 
Chính vì lẽ đó, về chiến thuật, các bệ phóng tên lửa SM-3 phải được đặt càng gần biên giới của “đối thủ tiềm tàng”, ví dụ như Nga và Iran, càng lợi hại… nếu không, chúng sẽ vô dụng trong việc chặn ICBM hay vệ tinh bay độ cao trên 300km. Và đó cũng là lý do Nga phản đối gay gắt việc Mỹ đặt các bệ phóng Mk-41 tại châu Âu ở các quốc gia sát Nga như Ba Lan với chiêu bài “phòng thủ”….
Nếu như, hoạt động của con người hiện đại đều phụ thuộc vào những thứ mà con người đã đưa vào khoảng không vũ trụ hầu như trên mọi lĩnh vực từ kinh tế, quân sự, văn hóa chính trị…mà một ngày nào đó tất cả mọi thứ trên đó bị mất đi thì con người trở về thời kỳ đồ đá…Và thật không may, Mỹ - siêu cường số 1 thế giới đã có “công cụ” để có thể khiến cho con người hiện đại trên thế giới đang sống trở về thời kỳ đồ đá bất kể lúc nào…
Phần 2: Mỹ mất con át chủ bài chiến tranh
Bất luận một cuộc chiến tranh hiện đại hay trong tương lai bên nào chiếm lĩnh, thống trị độ cao bên đó thắng.
Tư duy của chiến tranh Vũ khí công nghệ cao (VKCNC) trong thế XXI, việc thống lĩnh vùng trời là nhân tố quyết định cuộc chiến…không phải là mới mà các cường quốc đã đang thực hiện, nhưng ở độ cao cao hơn là chiến lĩnh khoảng không vũ trụ thì…chưa có năng lực hoặc chỉ mới manh nha trong các hình thức tác chiến EW…
Tuy nhiên, khi không và chưa làm chủ được khoảng không vũ trụ thì các cường quốc đã có tư tưởng tấn công, đánh phá…Và, tất yếu điều đó sẽ biến khoảng không vũ trụ thành một chiến trường…Phòng thủ hay tấn công?
Sau khi chiến tranh lạnh kết thúc, với sự tan rã của Liên Xô và hiện tại nát bét của Nga đã cho Mỹ có tham vọng lớn sở hữu độc quyền các tên lửa đánh chặn động học. Theo đó, Lầu Năm Góc xây dựng học thuyết sử dụng các phương thức chiến tranh khác nhau về một cuộc tấn công toàn cầu bất ngờ - khi, bằng cách sử dụng đánh chặn chống vệ tinh trực tiếp, “mắt”, “tai” và thông tin vệ tinh của kẻ thù tiềm năng sẽ bị vô hiệu hóa bởi cuộc tấn công điểm đầu tiên. Sau đó, sau khi một nạn nhân bị “mù - điếc” và mất khả năng phối hợp thì không cần vũ khí hạt nhân, chỉ với vũ khí thông thường có độ chính xác cao cũng có thể giáng một đòn mạnh, buộc đối phương quỳ gối mà không bị trừng phạt, đáp trả…
Đây chính là “Ưu thế quân sự” và “Bất khả xâm phạm” đã tạo điều kiện, tiền đề cho sự hung hăng, hiếu chiến của chính quyền Mỹ trong thời gian qua.
Thực tế, bằng cách này hay cách khác, cho đến gần đây, rõ ràng, Mỹ đã coi các đầu đạn đánh chặn động học gắn trên tên lửa GBI và SM-3 là phản ứng độc quyền của nó đối với bất kỳ mối đe dọa nào từ ngoài vũ trụ.
Việc chỉ định chính thức các hệ thống này - các hệ thống chống tên lửa của người Mỹ phải được hiểu đúng bản chất: với các thiết bị đánh chặn xuyên khí quyển của hệ thống GBI, bất kỳ mục tiêu nào cũng có thể bị chặn trong quỹ đạo cao tới 2000 km và bán kính của tên lửa này đạt tới 5500 km (so với ISS). “Em gái” của GBI, SM-3, cũng đạt được quỹ đạo không gian, mặc dù trong trường hợp của nó, để chắc chắn đánh bại mục tiêu quỹ đạo, nó sẽ bay gần như ngay trên bệ phóng của đối thủ.
Kết quả là cả hai hệ thống này đều là các hệ thống thuộc cùng một lớp DA-ASAT va, để che đậy, người Mỹ tiếp tục nói với công chúng rằng nhiệm vụ chính của các hệ thống phòng thủ tên lửa này là kiềm chế “các kế hoạch xâm lược” của Triều Tiên, Iran và các quốc gia khác khỏi “trục ma quỷ”. Nói cách khác, Washington định vị vũ khí chống vệ tinh của mình chỉ như một phương tiện phòng thủ, bằng mọi cách che giấu khả năng tấn công thực sự của mình, bao gồm cả một cuộc tấn công toàn cầu đầu tiên bất ngờ.
Mỹ sợ điều gì?
Bây giờ nó trở nên rõ ràng tại sao Mỹ rất sợ sự phát triển của Nga trong lĩnh vực đánh chặn chống vệ tinh trực tiếp. Nếu Nga, theo các chuyên gia từ SPACECOM, đã có khả năng tạo ra các thiết bị đánh chặn động học xuyên khí quyển của riêng mình, thì điều này có nghĩa là cơ sở nguyên tố, thuật toán tìm kiếm, cũng như các giải pháp thiết kế hướng dẫn và hệ thống điều chỉnh đường đi cho người Nga đã đạt đến cấp độ của Mỹ. Hoặc thậm chí vượt qua người Mỹ, đó cũng là điều rất có thể.
Trong trường hợp này, Mỹ đã mất quyền độc quyền công nghệ cao trên đỉnh cao do một cuộc đánh chặn trực tiếp chống vệ tinh, mà Washington cho đến gần đây đã sử dụng nó như là một trong những con át chủ bài trong cuộc đối đầu với bất kỳ kẻ thù nào, kể cả Nga.
Trên thực tế, cho đến nay, Nga chỉ có một câu trả lời cho nhiều mối đe dọa của Mỹ bằng cách đe dọa khởi động kịch bản Ngày tận thế - với sự leo thang ngay lập tức của cuộc xung đột đến mức độ của một cuộc chiến tranh nhiệt hạch toàn cầu không thể chấp nhận được đối với các đòn tấn công của Mỹ.
Nếu Nga có phương tiện đánh chặn trực tiếp chống vệ tinh, thì trong một cuộc xung đột có khả năng xảy ra, Mỹ sẽ trở nên dễ bị tổn thương trong không gian nếu như Mỹ coi các đối thủ có thể có của mình, bao gồm cả Nga. Và điều này có nghĩa là Nga có một phương án đáp trả đối xứng, hiệu quả toàn cầu trong bất kỳ xung đột nào mà không chuyển nó sang giai đoạn cực kỳ nguy hiểm của sự leo thang hạt nhân.
Rõ ràng việc Tổng thống Nga Putin tuyên bố trong thông điệp Liên bang tháng 3 năm 2018 về các loại vũ khí siêu nhiên chưa đủ làm Mỹ hốt hoảng vì đó mới chỉ điều kiện, chỉ là một “con hổ không có cánh” khi Mỹ có ưu thế độc quyền đánh sập toàn bộ hệ thống vệ tinh của Nga trong quỹ đạo Trái đất thấp. Nhưng, khi Nga đã có đủ khả năng công nghệ để đáp trả và bảo vệ các phương tiện vũ khí của mình hoạt động trong khoảng không vũ trụ thì đó chính là lúc Nga như “Hổ mọc thêm cánh”.
Khi ưu thế độc quyền để làm “mù và điếc” người Nga trong một cuộc chiến tranh thông thường đã không còn; khi người Nga đã có những loại vũ khí mà Mỹ không theo đuổi kịp để biến hệ thống đánh chặn tên lửa thành đống sắt gỉ thì bất kỳ một kẻ hung hăng, hiếu chiến nào cũng phải “suy nghĩ 2 lần” trước khi đụng vào Nga.
Đến đây cũng phải lưu ý rằng tại sao người Mỹ có “tuyên bố đặc biệt” là về Nga chứ không phải là Trung Quốc và Ấn Độ - hai quốc gia này cũng đã có tên lửa diệt vệ tinh được phóng thử thành công? Đơn giản là nguyên tắc hoạt động của tên lửa Trung Quốc và Ấn Độ chưa phải tầm mà Nga và Mỹ đã đạt được – đánh chặn động học, như đã nói ở phần đầu.
Quả thật, để diệt vệ tinh, Mỹ cũng như Nga có nhiều phương tiện. Nga không chỉ máy bay mà còn có vệ tinh diệt vệ tinh, còn Mỹ thì ngoài ra còn có máy bay không gian XS-1, X-37B…Tuy nhiên sự xuất hiện hệ thống Nudol của Nga lại là chuyện khác…


Trong một thời gian dài, Quân đội Nga đã giữ bí mật hệ thống này. “Nudol” được phía Nga định nghĩa là hệ thống chống tên lửa giai đoạn giữa và có khả năng tiêu diệt vệ tinh quỹ đạo thấp. Hệ thống “Nudol” là phiên bản cải tiến của hệ thống chống tên lửa A-135 của Nga, chủ yếu thực hiện nhiệm vụ phòng thủ chống lại tên lửa đạn đạo tấn công trong giai đoạn giữa.
Điểm đặc biệt quan trọng nhất về chiến thuật, Nudol là một hệ thống chống vệ tinh di động. Gọi là “di động” thì có nghĩa là nó di chuyển bất cứ nơi đâu thay vì như GBI của Mỹ được đặt tại các hầm phóng ngầm. Về mặt kỹ thuật thì tên lửa đánh chặn 14A042 thực hiện theo nguyên tắc đánh chặn động học không chỉ với vệ tinh mà cả ICBM.
Tháng 11/2014, Nga đã sử dụng tên lửa đánh chặn 14A042 tiêu diệt thành công một vệ tinh quỹ đạo thấp, nhưng tiêu diệt một ICBM thì chưa có thông tin. Tuy nhiên, khi nghe đối thủ của nó la lối thì chúng tỏ nó – tên lửa đánh chặn 14A042, lợi hại như nào, ít ra nó cũng như SM-3 của Mỹ. Và cho đến hôm 15/4/2020, hệ thống Nudol đã không còn ở giai đoạn thử nghiệm, nó đã đi vào trực chiến.
Bộ quốc phòng Nga đang im lặng, không bình luận gì về tuyên bố của Tướng John Raymond, tư lệnh SPACECOM của Mỹ, song, có lẽ “im lặng là đỉnh cao của âm thanh”, người Nga đã đi các nước cờ đã vạch ra một cách lạnh lùng…để đoạt con át chủ bài của đối thủ.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2020

Gấu Nga đã “thò chân” vào năng lượng toàn cầu!


Nga không phá tan OPEC+ mà hành động để chiếm lĩnh quyền kiểm soát nó…
Chưa bàn đến năng lượng từ hạt nhân, đã từ lâu chẳng ai nghi ngờ về việc Nga đang từng bước kiểm soát khí đốt châu Âu và độc quyền về Trung Quốc, tuy nhiên, dầu mỏ, dù là một trong  ba nhà xuất khẩu dầu lớn nhất thế giới nhưng Nga vẫn không có một vị thế đủ lớn về thị trường, thị phần và quyền lực khi bị Mỹ và OPEC lấn át.
Không chỉ thế, dầu mỏ - thị trường, giá cả, luôn là một tử huyệt của Liên Xô – Nga khi gần như 70% GDP từ nguồn thu xuất khẩu dầu mỏ, tử huyệt “lộ thiên” tạo điều kiện dễ dàng cho OPEC đứng đầu là Ả Rập Saudi dưới sự chỉ huy của Mỹ, đã nhằm vào đó ra đòn, khiến cho Liên Xô “knock out” và Nga trong năm 2014 loạng choạng…
Đương nhiên, không ai, đặc biệt là người Nga, lại bị bại 3 lần trong 3 cú đánh giống nhau – dầu giá rẻ. Thực tế đã chứng minh: Liên Xô sau kết quả của cuộc chiến giá dầu, nền kinh tế mất nguồn thu, bán hết vàng trong kho vẫn không cứu vãn được và sụp đổ dẫn đến hệ thống chính trị tan rã.
Nga-Putin năm 2014, đã biết phòng bị nhưng vẫn bị loạng choạng, cũng phải chi hơn 100 tỷ USD để cứu nguy. Sau cơn nguy khốn, Nga đã xin gia nhập vào tổ chức OPEC thành OPEC+ để “giấu mình chờ thời”…
Thỏa thuận OPEC+ 2.0
Nga-Putin năm 2020, thay vì luôn bị chịu đòn, đã ra đòn trước, cũng bằng cú đánh đó, đã khiến Mỹ và OPEC+không tin vào tai và mắt mình…Nga nói KHÔNG với OPEC+ khi buộc Nga giảm sản lượng để ổn định giá dầu, chính thức mở màn cuộc chiến giá dầu toàn cầu từ ngày 6/3/2020.
Sau một tháng quyết chiến, hôm qua, ngày 12/3/2020, cuộc chiến dầu toàn cầu lần thứ 3 kể từ lần thứ nhất năm 1985 đã kết thúc (ít nhất cho đến tháng 6/2020) với kết quả là OPEC+ và NO OPEC+ đã chính thức ký văn bản thỏa thuận giảm sản lượng dầu mỏ…
Cụ thể, từ tháng 5 đến tháng 6, OPEC+ giảm 9,7 triệu thùng dầu/ngày. (Đúng ra là 10 triệu thùng/ngày, nhưng Mexco vì có hợp đồng trước nên chỉ chịu giảm 100 ngàn thùng/ngày nên Mỹ chấp nhận giảm thay cho Mexico 300 ngàn thùng/ngày, và đây cũng là lý do vì sao thỏa thuận ký chậm trễ để ra đời OPEC+ 2.0).
Đối với NO OPEC+ (gồm Mỹ, Canada, Na Uy…) cắt giảm 5 triệu thùng/ngày sẽ phân phối thế nào thì chưa rõ ràng ngoại trừ Canada đảm bảo chắc chắn là giảm 1 triệu thùng/ngày.
Nga và Ả Rập Saudi giảm mỗi bên 2,5 triệu thùng/ngày.
Như vậy, tính toán theo lý thuyết với số lượng cắt giảm như thế này thì dầu sẽ giữ giá 30 – 40 USD/thùng.
Thỏa thuận mới OPEC+ 2.0 đều được các bên ủng hộ. Tổng thống Mỹ Donald Trump nói “đây là một thỏa thuận tuyệt vời cho tất cả mọi người”, các nhà vận động hành lang đá phiến từ Thượng viện và Quốc hội Mỹ cũng hoan nghênh thỏa thuận này, nhưng Đảng Dân chủ đã cáo buộc Trump hợp tác bí mật với OPEC.
Đằng sau OPEC+ 2.0 là gì?
Trước hết với giá dầu 30 – 40 USD/thùng thì cả ba, đá phiến Mỹ, dầu Nga và Saudi đều lỗ nặng theo thứ tự đá phiến Mỹ, Saudi và Nga.
Về số lượng cắt giảm thì nhìn qua bảng hạn ngạch thì Ả Rập Saudi là người có lợi nhất vì thực tế (công khai) là chi phí sản xuất của Ả Rập Saudi thấp nhất. Tuy nhiên, có một sản lượng dầu của Nga và Mỹ đang nằm ngoài sổ sách không rõ là bao nhiêu: Với Nga tại VenezuelaIran, trong khi Mỹ đang có ở SyriaLibya. Đây là 3 quốc gia trong OPEC nhưng ngoài vòng OPEC+ 2.0.
Có lẽ vì thế nên các nhà vận động hành lang cho đá phiến Mỹ ở trong Thượng viện và Quốc hội Mỹ đã ghi nhớ rằng, “các hành động của nhà Saudi sẽ không dễ dàng và đơn giản bị lãng quên”. Có vẻ như đây là một mối thù không thể quên hay là sự cảm thông(!?) thì chúng ta tự suy luận.
Thực tế, Nga và Mỹ sẽ không công bố chính xác, sự thật chi phí sản xuất một thùng dầu là bao nhiêu, bởi vì khi dầu Nga vận chuyển đến người mua bằng đường ống và dầu đá phiến Mỹ cũng vận chuyển như vậy thay bằng đường sắt và công nghệ khai thác ngày càng cao thì chi phí sẽ thấp, có khi thấp hơn nhiều chi phí của Ả Rập Saudi.
Cho nên, với giá đó, 30-40 USD/thùng là Nga, Mỹ đủ sống, nghĩa là nó sẽ tạo điều kiện để các công ty đá phiến Mỹ vừa và nhỏ sẽ bị những con “cá mập” đá phiến Mỹ nuốt chửng dễ dàng với giá cả rẻ mạt…Mỹ OK với OPEC+ 2.0 là vậy chăng?
Thứ hai là, Nga đã tuyên bố trước rằng, nếu Mỹ không tham gia thì sẽ không có thỏa thuận nào có được trong OPEC+, tuy nhiên Nga thừa hiểu là Luật pháp Mỹ không cho phép tham gia “cartel” (tổ chức cạnh tranh kiểm soát giá…) do đó, Nga và Mỹ đã có cách để Mỹ tham gia “lách Luật” mà cả 2 thống nhất, chấp nhận.
Đến đây, nhiều người hét vang rằng “Nga đã đầu hàng dầu đá phiến Mỹ”, rằng Nga không đưa Mỹ vào chế tài của OPEC+”… Vậy điều gì xảy ra nếu không có thỏa thuận OPEC+?. Trong bối cảnh đại dịch Covid-19 xảy ra trên toàn cầu, nếu cuộc chiến giá vẫn tiếp tục thì dầu đá phiến Mỹ sẽ toang toàn bộ từ bé đến lớn với giá 20 USD/thùng kéo dài và không tốt cho quá trình tranh cử của Donald Trump. Đương nhiên, Nga cũng bươu đầu sứt trán nếu như cuộc chiến kéo dài…
Cuộc chiến phải dừng lại khi cả Nga và Mỹ đều đạt được mục tiêu, tuy nhiên, rõ ràng là Mỹ mà cụ thể là Trump đã chấp nhận đạt được mục tiêu chiến thuật mà bỏ mục tiêu chiến lược, trong khi Nga thì ngược lại.
Với Nga, nếu như trước đây, OPEC mà thực chất là Mỹ, làm mưa làm gió, định đoạt giá cả, sản lượng khai thác dầu mỏ toàn cầu, thì bây giờ Mỹ và OPEC có “quên Nga – cái trạm xăng rỉ sét” được không? Không, Mỹ bây giờ không thể ra lệnh cho OPEC mà phải đàm phán với OPEC qua Nga. Và, thật thú vị khi chính nhà Saudi cũng bảo vệ lợi ích của họ trước Mỹ, chống lại Mỹ cũng bằng cách…qua Nga.
Cứ tưởng Putin nhằm mục tiêu đánh gục dầu đá phiến Mỹ trong cuộc chiến giá dầu nhưng té ra chưa phải và không phải, Putin chỉ bắt anh ngồi xuống và lắng nghe. Cứ tưởng Putin sẽ phá tan OPEC nhưng không phải, Putin chiến đấu để chiếm vị trí người chơi chính trong OPEC.
Chà, nước Anh đã từng hét lên “đừng để con Gấu Nga thò chân vào Libya” thì nay Libya chẳng là gì so với vấn đề an ninh năng lượng toàn cầu, sao không thấy ai hét lên “Kìa! Gấu Nga đã thò chân vào an ninh năng lượng toàn cầu”!…Không ai.
Kết thúc cuộc chiến như vậy mới là nghệ thuật siêu đẳng.

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2020

Đại chiến thế giới đã nổ ra?



Thế giới đã lao vào một cuộc đại chiến rất bất ngờ, khốc liệt mà không ai có thể nghĩ ra…
Thật sự, trong một thế giới hiện đại, loài người đã tiến hóa phát triển như ngày nay sau bao cuộc cách mạng Khoa học kỹ thuật và Công nghệ thì các siêu cường thế giới dù hung hăng, căm thù nhau đến mấy cũng không dám phát động một cuộc chiến tranh thế giới mới vì đó đồng nghĩa với sự hủy diệt…
Chính vì thế, nếu như nó xảy ra thì cũng không ai, siêu cường nào biết chắc được nguyên nhân từ đâu, loại hình chiến tranh nào, tức là nó nằm ngoài dự đoán của nhận thức của con người, của siêu cường…
Nếu như sau chiến tranh thế giới lần thứ nhất (1914-1918), cục diện địa chính trị thế giới xuất hiện một Liên bang CHXHCN Xô viết (Liên Xô) thì sau chiến tranh thế giới lần 2 (1938-1945) cục diện địa chính trị thế giới xuất hiện 2 hệ thống chế độ xã hội đối đầu nhau là Hệ thống các nước XHCN do Liên Xô đứng đầu và Hệ thống các nước TBCN do Mỹ đứng đầu.
Bắt đầu từ năm 1945 đến 1991 đã diễn ra một cuộc chiến tranh mang hính thái “chiến tranh lạnh” với quy mô toàn thế giới, kết quả, Hệ thống XHCN sụp đổ, một cục diện địa chính trị thế giới mới hình thành: thế giới đơn cực do Mỹ đứng đầu.
Có thể nói, cuộc chiến tranh lạnh này cũng được coi như là một cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 3 bởi quy mô và kết quả nó cũng mang đến một sự thay đổi cục diện địa chính trị thế giới chẳng khác gì 2 cuộc đại chiến thế giới 1 và 2.
 Đại chiến thế giới: Mặt trận chống Coronavirus
Bây giờ, tháng Mười Hai năm 2019, Coronavirus bùng phát tại Vũ Hán – Trung Quốc; cùng với đó là vào ngày 6 tháng Ba năm 2020, cuộc chiến dầu bắt đầu…Hai sự kiện này đã khiến thế giới đảo điên, hoảng loạn…nó báo hiệu một thế giới mới sẽ hình thành sau khi kết thúc, một cục diện địa chính trị thế giới mới sẽ xuất hiện…
Khi Coronavirus bùng phát ở Vũ Hán, không ai nghĩ nó sẽ có ngày hôm nay. Mỹ, phương Tây dè bỉu, kích bác, miệt thị dân châu Á da vàng, coi họ là thượng đẳng. Nhưng bây giờ, thấy chưa…
Vậy, phải chăng, thế giới chúng ta đã bước vào một cuộc chiến tranh mới mà không ai lường trước, một hình thái chiến tranh mà chưa một chuyên gia tầm cỡ nào dự đoán được.
Vâng! Cứ tưởng đại chiến thế giới lần 3, hay lần 4 sẽ bắt đầu từ điểm nóng Syria, hay Iran ở Trung Đông; cứ tưởng vũ khí hạt nhân từ tên lửa siêu thanh này kia bay rợp trời…nhưng không phải. Không ai đoán được rằng chỉ một con virrus nhỏ đến mức không ai nhìn thấy lại khiến thế giới hoảng loạn, hàng chục ngàn người khắp nơi trên thế giới đã chết ai oán, và con số người chết sẽ còn tăng thêm…Không ai có thể tưởng tượng ra rằng một hạm đội tàu sân bay Mỹ uy lực khủng khiếp...mà không cần một phát súng đã vội “bỏ của (bỏ hạm đội) chạy lấy người”…Thú vị thật…
Không gì nguy hiểm, đáng sợ hơn cái chết đến dần dần, đến từ từ mà chưa tìm ra cách gì tối ưu để ngăn chặn…Đó là lý do nó khiến cho những quốc gia siêu cường số 1 thế giới như Mỹ cũng hoảng loạn, run lên cầm cập…
Đối tượng tác chiến Coronavirus là thế đó! Không thắng được Coronavirus thì thế giới bị hủy diệt, nhưng thắng NÓ, tất nhiên sớm muộn gì CON NGƯỜI cũng sẽ thắng, thế giới loài người sẽ hướng đến một điều gì đó khác trước, bởi, quyền con người, vì con người, dân chủ, bác ái, nhân đạo, nhân văn…bấy lâu nay ai đó dựng lên, rao giảng…đã sụp đổ tan tành.
Bởi, chiến đấu thắng lợi với Coronavirus không phải chỉ bằng kỹ thuật (chế ra vacxin) mà phải bằng cả cơ cấu, cấu trúc xã hội, bằng sự vận hành của một chế độ mà như dân Việt Nam hay nói là hệ thống chính trị, do đó, sự giả tạo sẽ chỉ đem đến một chiến thắng Pyrros (một chiến thắng mà bên thắng bị trả một giá rất đắt gần như phá sản) mà thôi.
Thật may là thế giới vẫn còn đó cái mô hình XHCN của học thuyết CNXH ở Trung Quốc, Việt Nam, Cu Ba và không thể không nói “tàn dư, gốc gác” của nó ở nước Nga mà lâu nay kẻ to mồm, “vú cả lấp miệng em” bài xích, phỉ báng…để cho thế giới so sánh, liên hệ…Cái mới đâm chồi bao giờ cũng mong manh, dễ vỡ, nhưng sức sống luôn mãnh liệt.
Đừng có cản lại quy luật khách quan về sự tiến hóa phát triển tất yếu của loài người. Chế độ Phong kiến lạc hậu, thối nát phải bị diệt vong để nhường chỗ cho chế độ Tư bản tốt đẹp hơn và chế độ Tư bản đã không còn phù hợp với sự phát triển của loài người phải diệt vong, xóa sổ, để nhường chỗ cho một chế độ, hình thái phát triển khác của loài người tốt đẹp, ưu việt hơn, đó là chế độ XHCN mà Mác-Lenin đã có công tìm ra và nhìn thấy.
Nhiều người cứ hay móc máy luận điểm của Mác-Lenin về “CNTB phát triển đang giãy chết”, rằng, hãy qua đó xem nó đang giãy chết!...Đừng vội nhé, nên nhớ, thời gian của một đời người chỉ là cái chớp mắt so với thời gian tiến hóa của xã hội loài người. Một con gà làm sao có góc nhìn của một con đại bàng. Mác, Anghen, Lenin đã nhìn xa hàng nghìn năm về sự phát triển tiến hóa tất yếu của loài người.
Do đó, bất luận thế nào, hôm nay, ngày mai hay vài chục năm sau hoặc hơn…thì chế độ TBCN phải diệt vong, tất yếu phải diệt vong, nhường chỗ cho một chế độ khác ưu việt, tốt đẹp hơn. Và, biết đâu, chúng ta đang sống trong thời khắc, thời điểm đó!
Thực tế dù cuộc đại chiến của cả thế giới chống Coronavirus chưa kết thúc, đang ở cao trào…Nước Mỹ siêu cường số 1 thế giới hoảng loạn đến mức phải chấp nhận sự “giúp đỡ” của kẻ thù – Nga, châu Âu đang toang vỡ…Các đồng minh của nhau lâu nay “môi hở răng lạnh…”, bổng nhiên, vì sự sống của mình trên hết, cấu xé lẫn nhau sống chết mặc bay…kết quả chưa rõ ra sao, nhưng có thể nói cục diện địa chính trị thế giới, trong đó là hệ tư tưởng mới, đã xuất hiện.
Mặt trận truyền thống…
Mặt trận này không phải là với Coronavirus mà là giữa các lực lượng hằm hè muốn tiêu diệt nhau lâu nay trong cuộc chiến địa chính trị thế giới đã đang xảy ra. Đó là các hoạt động tranh chấp địa chính trị tại Trung Đông, Mỹ Latin, tiếp tục xảy ra quyết liệt, căng thẳng…
Coronavirus vốn đã khiến cho nền kinh tế thế giới khủng hoảng, thảm họa thì cuộc chiến dầu để tranh dành thị phần của 3 cường quốc dầu mỏ càng khiến cho thế giới chao đảo, lung lay.
Tại vùng biển Địa Trung Hải – Trung Đông, Hải quân Nga tiến hành tập trận, đã khống chế, kiểm soát hoàn toàn Đông Địa Trung Hải, điều mà ngày xưa Liên Xô chưa bao giờ làm được, để sẵn sàng cho trận chiến Idlib – Syria.
Tại vùng biển Caribe, Hải quân Mỹ đang phong tỏa với chiêu bài chống khủng bố buôn lậu ma túy, nhằm triệt hạ chính quyền Tổng thống Maduro của Venezuela sau khi Maduro không chấp nhận giải pháp “dân chủ” của Mỹ đề xuất.
Các đòn trừng phạt của Mỹ giáng xuống Nga và không chỉ né tránh, Nga đang quăng quật trở lại hết sức mạnh mẽ quyết liệt…
Chưa lúc nào, thế giới chúng ta hiện nay lại “sôi động” như thế. Các cường quốc dường như quên nút “dừng” để chung tay diệt trừ Coronavirus mà lợi dụng nó để tấn công kẻ thù địa chính trị làm cho thế giới hôm nay sôi lên sùng sục…
Việt Nam bình tĩnh, tự tin và chiến thắng!
Chưa lúc nào nước CHXHCN Việt Nam có lệnh “cách ly toàn xã hội” ngay cả trong thời kỳ chiến tranh vệ quốc ác liệt nhất.
Đã rất lâu, kể từ năm 1975, lần đầu tiên, Việt Nam thực hiện Chiến dịch chống Covid-19 như chống giặc, chính quyền Việt Nam ra mệnh lệnh tổng tiến công trên toàn quốc: Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo báo và toàn thắng. Cả nước đã lập thế trận BAO VÂY để DIỆT GỌN bằng biện pháp "cách ly toàn xã hội".
Không chỉ cấp Trung ương, cấp tỉnh, cấp huyện mà tại cấp xã, phường cũng đã chuẩn bị sẵn các khu cách ly gồm nhà ở, người phục vụ sẵn sàng khi có người cần cách ly. Bất kỳ ai từ nơi khác đến phải báo chính quyền thôn, tổ dân phố, để tự cách ly tại nhà hoặc vào khu cách ly địa phương...
Rõ ràng đây là một khu, nhà, cách ly không chỉ chứa hàng ngàn người mà chứa đủ hàng chục triệu người vì nó được hình thành trên cả nước. Mỹ, Anh. Pháp, Đức…có khu nhà cách ly, phục vụ miễn phí, hùng vĩ như Việt Nam không?
Có thể nói, đây là một thế trận “chiến tranh nhân dân chống Covid-19” như chống giặc ngoại xâm đã được kích hoạt mà có vẻ như ít có quốc gia nào có phương án, kịch bản chống Coronavirus như thế. Nó vận hành cả một hệ thống chính trị từ trung ương đến địa phương chạy trơn tru như đã ăn sâu trong máu thịt, gen di truyền.
Quả thật, Covid-19 đã thử thách và kiểm tra lòng tin của dân với chính phủ, với Đảng, kiểm tra sự vận hành của hệ thống chính trị có trôi chảy hay không…Đây cũng là lúc chúng ta nhớ lời của Bác Hồ: “Nhân dân ta có tinh thần nồng nàn yêu nước. Mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần ấy lại sôi nổi kết thành một làn sóng lớn nhấn chìm lũ bán nước và cướp nước…”
Khi có vùng lúa ngoài đồng đang thì con gái xanh mơn mỡn báo hiệu một mùa bội thu, khi tin vui từ ĐBSCL, mặc dù gặp hạn vẫn có một mùa thu hoạch bội thu, khi chúng ta có Biển Đông cùng đầy muối trắng…người dân Việt Nam đủ no ấm, bình tĩnh, tự tin, tuân theo mệnh lệnh của Đảng, chính phủ, quyết chiến với Coronavirus và toàn thắng.