Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

Một sức mạnh đáng gờm trên Biển Đông xuất hiện!



Ít mà tinh, độc đáo và khác biệt…là thứ mà tư tưởng, nghệ thuật quân sự Việt Nam “trang bị” thêm cho tàu ngầm KILO của mình.

Quân chủng Hải quân Việt Nam tuyên bố thành lập Lữ đoàn 189 – Lữ đoàn tàu ngầm Việt Nam, đã lâu. Các nhà quân sự trong ngoài nước đã phân tích, bình luận nhiều và đều cho rằng “một sức mạnh mới trên Biển Đông” hay “một thế lực mới thay đổi trò chơi trên Biển Đông” xuất hiện…
Tuy nhiên, đó là chỉ ở góc nhìn quân sự thuần túy và hãy còn quá sớm để khẳng định. Bởi lẽ, để được như vậy, Việt Nam phải đủ khả năng, trình độ, tự tin và bản lĩnh, đưa Lữ đoàn 189 vào trực chiến trên Biển Đông.
Nhưng muốn thế, không đơn giản một chút nào…nó phải có tầm nhìn chiến lược của lãnh đạo, người lính phải có tố chất, có địa lợi…chứ không phải cứ có tiền để mua là có tầu ngầm hoạt động, nếu vậy thì ASEAN tràn ngập tàu ngầm.
Trước hết, Việt Nam phải có một hệ thống thông tin chỉ huy, hệ thống đào tạo huấn luyện kíp chiến đấu, hệ thống hậu cần, kỹ thuật, bảo đảm phục vụ cho tàu ngầm hoạt động…hoàn chỉnh và hoạt động tốt, hiệu quả.
Tiếp theo, Lữ đoàn 189 phải trải qua huấn luyện kỹ thuật, chiến thuật và tốt nghiệp bằng bắn đạn thật đạt kết quả xuất sắc.
Với sự giúp đỡ tận tình của Nga tại căn cứ Cam Ranh, của Ấn Độ đào tạo kíp thủy thủ…vào ngày 22/12/2017, một tàu KILO của Việt Nam ở chế độ ngầm đã nhấn nút phóng quả tên lửa đầu tiên Club-S, bay trúng vào giữa mục tiêu. Xuất sắc!
Đây là loại tên lửa hành trình chống hạm 3M-54E tầm bắn 200km, vận tốc 2,9M, đầu đạn nặng 200kg 
Con tàu KILO này đang hợp đồng tác chiến với 3 “ong độc” Molinya đang cùng lúc phóng tên lửa chống hạm Uran-E.
Với giới quân sự, ngày 22/12/2017, được coi như ngày Lữ đoàn 189 - tàu ngầm Việt Nam, chính thức trực chiến tại Biển Đông. Và, ngày 6/2/2018, Chính ủy Hải quân, tướng Trần Hoài Trung chỉ tuyên bố công khai.
Như vậy, đến đây, giới phân tích bình luận quân sự nước ngoài cho rằng, “một sức mạnh mới trên Biển Đông” hay “một thế lực mới thay đổi trò chơi trên Biển Đông” xuất hiện…có thể là một cảm giác quân sự thuần túy, vì chưa ai nêu được tại sao, cơ sở thực tế nào…Tất nhiên, chúng ta thì không như vậy và chúng ta biết mình có những gì...  
Có 3 yếu tố tạo nên sức mạnh mới, đáng gờm:
1, Độc đáo, lợi hại, hỏa lực mạnh…
Tàu ngầm KILO của Việt Nam (Project 363) có tiếng ồn nhỏ nhất  được mệnh danh là “lỗ đen” trên đại dương, nói cách khác là tàu ngầm Điện-Diesel có tính bí mật nhất trên thế giới, vì thế, chúng luôn phát hiện được tàu ngầm, tàu nổi của đối phương trước khi bị phát hiện.
Ngoài các loại vũ khí khác như ngư lôi, thủy lôi, tên lửa phòng không ra, nếu (vì bí mật vũ khí trang bị) 6 tàu ngầm KILO Việt Nam được phân bố trang bị đủ 5 biến thể của tên lửa Club-S gồm:
Tên lửa hành trình chống hạm 3M-54E tầm bắn 200km, vận tốc 2,9M, đầu đạn nặng 200kg.
Tên lửa hành trình chống hạm 3M-54E1, tầm bắn 300km, vận tốc 0,8M, đầu đạn nặng 400kg dùng để diệt tàu sân bay.
Tên lửa hành trình đối đất 3M-14E, đầu đạn 400kg, tầm bắn 275km.
Tên lửa chống tàu ngầm 91RE1 có tầm bắn 50km.
Tên lửa chống tàu ngầm 91RE2 có tầm bắn 40km.
Với trang bị như trên, tàu ngầm KILO Việt Nam Nam có thể tấn công nhanh, từ xa, bất ngờ, vào mục tiêu của đối phương để thực hiện 4 nhiệm vụ chủ yếu: Diệt ngầm; tấn công các căn cứ địch ven biển; phong tỏa, đặc nhiệm và tiêu diệt tàu mặt nước.
2, Bí mật của bí mật từ lợi thế địa lý…
Bản thân tàu ngầm là bí mật, lợi thế tàu ngầm là bí mật, nhờ môi trường nước biển khiến cho tàu ngầm trở nên bí mật, bí mật tiếp cận được mục tiêu đem đến cái chết bất ngờ cho mục tiêu…
Bí mật là nỗi sợ khủng khiếp nhất mà tàu ngầm mang đến cho bất kỳ mục tiêu nào trên biển cũng như trên đất liền. Đó là lý do vì sao Hải quân các nước ham muốn có tàu ngầm là thế.
Thực tế, hải chiến hiện đại ngày nay, các lực lượng đối địch hiếm khi đối mặt nhau mà chỉ tiêu diệt nhau khi khoảng cách còn rất xa. Do đó, nhìn xa hơn, vũ khí có tầm bắn xa hơn, độ chính xác cao hơn, là một lợi thế mà có lúc quyết định chiến thắng.
Tuy nhiên, đó không phải là tất cả. Kiếm dài, kiếm ngắn không quan trọng, quan trọng là kiếm pháp, nghĩa là, bằng cách nào đó mà bên nào đưa tên lửa vào trúng mục tiêu trước là thắng.
Vì thế, trong phòng thủ từ hướng biển của Việt Nam, vấn đề quan trọng có tính quyết định trong đòn tấn công là các vị trí đợi cơ, vị trí xuất phát tấn công ở đâu mà khi đối phương phát hiện ra thì chúng đã nằm trong tầm hỏa lực (kiếm ngắn) của ta…
Điều này không chỉ phụ thuộc vào chiến thuật mà còn phụ thuộc nhiều vào yếu tố địa lý…
Do vậy, yếu tố bí mật trong hải chiến hiện đại được nâng lên một khái niệm rộng hơn, đó là, bí mật không những do thế địa lý tạo ra trực quan mà bí mật còn do thế địa lý tạo ra bằng công nghệ (radar, thông tin liên lạc) để “che mắt, bịt tai địch, dẫn lối cho ta”, nhằm đưa lực lượng ta vào gần nhất có thể, trong tầm hỏa lực, để công kích mục tiêu.
Có thể nói liên lạc với tàu ngầm là một hoạt động kỹ thuật rất phức tạp, khó khăn. Nếu như hoạt động thông suốt, thường xuyên giữa tàu ngầm và chỉ huy trên đất liền thì bảo đảo tàu ngầm sẽ hành trình dưới lòng biển như đi trên mặt biển, sẽ làm tăng gấp bội độ nguy hiểm của tàu ngầm cho kẻ địch.
May mắn thay, địa thế Việt Nam thuận lợi cho điều đó, chúng ta có Sơn Trà… và chúng ta có Cam Ranh, nơi trú ẩn và xuất phát tấn công cực kỳ lợi hại cho Kilo Việt Nam
Tác chiến của tàu ngầm Việt Nam, ngoài ra, còn được hưởng các lợi thế tuyệt vời đó mà không trở nên lợi hại mới là chuyện lạ…Nói cách khác, tàu ngầm Việt Nam là bí mật của bí mật.
3, Phù hợp chiến thuật…
Trong lịch sử dân tộc, tính ra, chúng ta đã tiến hành không dưới 8 cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc (không tính những cuộc chiến tranh giải phóng). Dân tộc ta luôn phải đối đầu với một kẻ địch NHIỀU, LỚN và MẠNH gấp bội.
Chính vì thế, tư tưởng, nghệ thuật quân sự Việt Nam chủ yếu là tự vệ, bảo vệ Tổ quốc, không đi tấn công xâm lược, được ra đời, hình thành (bắt buộc) từ 3 nguyên tắc: Lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ đánh lớn và lấy yếu chống mạnh.
Cho nên, hoạt động tác chiến của tàu ngầm Việt Nam là tự vệ, hoạt động trong vùng biển của Việt Nam và tất nhiên trong tay Việt Nam chúng sẽ được sử dụng theo tư tưởng, nghệ thuật quân sự Việt Nam.
Như chúng ta đã biết, tàu ngầm KILO do Việt Nam đặt mua Nga nhưng theo yêu cầu tác chiến của Việt Nam…Vì thế:
Thứ nhất, nếu như với lối đánh sở trường của Hải quân Việt Nam, đó là, bí mật, bất ngờ, dùng lực lượng cơ động nhanh, uy lực mạnh, tấn công dồn dập vào quân địch khiến chúng tê liệt, tan rã hay thiệt hại nặng…thì tàu ngầm Kilo trở thành một loại phương tiện vũ khí đáng sợ, độc đáo, cực kỳ lợi hại trong các phương án tác chiến phòng thủ Biển Đông của Việt Nam.
Nếu như “Lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ đánh lớn, lấy yếu chống mạnh” là tư tưởng, nghệ thuật quân sự Việt Nam xuyên suốt trong quá trình tác chiến, truyền lại từ xưa cho đến nay mà dân tộc Việt trong thời đại Hồ Chí Minh đã phát triển lên một tầm cao mới là chiến tranh du kích, chiến tranh nhân dân trong BVTQ bất khả chiến bại…thì tàu ngầm Việt Nam là một trong những phương tiện bổ sung hữu hiệu nhất, giống như “hổ thêm cánh”.
Thứ hai, do tác chiến trên “sân nhà” nên KILO Việt Nam hoàn toàn nằm trong sự bảo vệ của hệ thống phòng thủ biển có chiều sâu, nhiều tuyến, của lực lượng phòng thủ. Vì vậy, khả năng là KILO Việt Nam sẽ hy sinh tính đa nhiệm, ưu tiên tính chuyên môn cao để chiếm ưu thế tác chiến.
Đây là điều khiến cho khi tác chiến với tàu ngầm cùng loại trên sân nhà, KILO Việt Nam sẽ trở nên rất nguy hiểm vì luôn chiếm ưu thế. Đừng tưởng lớn, nhiều loại vũ khí trang bị hiện đại, hỏa lực mạnh, chạy bằng năng lượng hạt nhân, lặn sâu…là “ăn đứt” KILO bé nhỏ của Việt Nam.
Cho đến nay chưa một tin tức nào để có thể biết được 6 tàu ngầm KILO của Việt Nam được trang bị vũ khí giống nhau hay khác nhau, nhưng nếu như giới quân sự phán đoán rằng ít nhất có 3 nhóm hoạt động với nhiệm vụ khác nhau thì chẳng có gì ngạc nhiên…
Do đó, ít mà tinh, độc đáo và khác biệt…là thứ mà tư tưởng, nghệ thuật quân sự Việt Nam “trang bị” thêm cho tàu ngầm KILO và ngược lại chính tàu ngầm KILO lại làm thăng hoa nghệ thuật quân sự Việt Nam.
Còn, tất nhiên, chúng ta không so sánh nghệ thuật quân sự Việt Nam với các nền nghệ thuật quân sự nước khác, ở đây, chúng ta chỉ nói đến mối quan hệ giữa nghệ thuật quân sự Việt Nam với tàu ngầm Việt Nam khi Lữ đoàn tàu ngầm Việt Nam chính thức tham gia trực chiến trên Biển Đông. 
Kết luận
Việc xuất hiện 01 Lữ đoàn tàu ngầm Việt Nam mang số hiệu 189 tham gia trực chiến trên Biển Đông là thật, với 3 yếu tố tạo lực trên là thật. Việt Nam chuẩn bị cho chiến tranh BVTQ vì muốn hòa bình. Hy vọng sức mạnh của tàu ngầm Việt Nam nói riêng và sức mạnh của dân tộc Việt Nam sẽ đủ sức răn đe, ngăn ngừa chiến tranh.

Thứ Hai, 12 tháng 2, 2018

Bản lĩnh trí tuệ Việt Nam (tiếp theo): Cường quốc trung lập.


Chỉ có một sức mạnh quân sự độc lập có sức răn đe kẻ thù, Việt Nam mới có yên ổn trên vị trí đắc địa mà Tổ tiên đã tạo dựng.
Quả thật, ngày xưa Tổ Tiên ta đã chọn mảnh đất hình chữ S này để “cắm dùi” chắc cũng biết sẽ có “lời nguyền địa lý”, bởi lẽ, vị trí địa lý là một trong những yếu tố có ảnh hưởng mạnh mẽ nhất đến chính trị quốc tế của Việt Nam từ thời dựng nước đến nay.
 Lịch sử cho thấy, với vị trí địa lý nhạy cảm, Việt Nam rất dễ và đã luôn trở thành vật cản trên con đường nước khác mở rộng ảnh hưởng, hay bàn đạp để các nước lớn kiềm chế lẫn nhau.
Điều đó có nghĩa là Việt Nam là một “cô gái” hấp dẫn, nhưng cần phải hiểu là sự hấp dẫn không đến chỉ từ vẻ đẹp “cô gái”, mà phần nhiều là do “nhà” của cô gái ở vị trí trọng yếu trong cuộc so găng giữa những “gã to con” đang hằm hè nhau nhằm chiếm vai trò bá chủ.
Bởi vậy lịch sử 4000 năm của dân tộc ta là lịch sử giữ nước hào hùng với những cuộc chiến tranh bảo vệ và giải phóng Tổ quốc thiêng liêng.
Đã đến lúc dân tộc ta, non song đất nước ta đã, đang và sẽ phá bỏ lời nguyền này…
Đó là, Việt Nam đã đang làm gì để thoát ra khỏi sự cọ xát địa chính trị mạnh của 2 siêu cường nhưng vẫn giữ được sự trung lập? Bằng cách nào để Việt Nam không cuốn vào “trò chơi” của các nước lớn?
Chỉ “cân bằng ngoại giao” thôi không đủ, đó chỉ là mới điều kiện cần, chỉ là lời nói không đủ trọng lượng. Vì thế, điều kiện đủ là Việt Nam phải ổn định về chính trị để phát triển kinh tế, xã hội và mạnh về quốc phòng để giữ vững hòa bình, bảo vệ chủ quyền
Chính trị ổn định
Thực tế là một nền chính trị ổn định không nhất thiết phải đa đảng hay độc đảng mà quyết định là lòng tin của người dân vào đảng cầm quyền.
Gần 90 năm qua, người dân Việt Nam theo Đảng CSVN vượt qua bao khó khăn, gian khổ để thu được kết quả như hôm nay đã chứng tỏ lòng tin được thử thách là không bao giờ cạn.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận có lúc, có thời gian lòng tin bị sứt mẻ do “chỉnh đốn Đảng” chưa nghiêm khiến cho một “bầy sâu” tham ô, tham những…đã làm mất uy tín của Đảng CSVN.
Dưới sự lãnh đạo của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Đảng CSVN đã bước vào đợt “chính đốn Đảng” quyết liệt, nghiêm khắc, thực chất, rất kịp thời đã khiến cho người dân hồ hởi, vui mừng, ủng hộ. Lòng tin của dân vào Đảng được cũng cố, lại đầy…
Lòng tin người dân vào Đảng, là nguồn gốc cơ bản sự ổn định chính trị chính là sức mạnh vô địch để cho Đảng CSVN triển khai mọi quyết sách kinh tế, xã hội…trên nguyên tắc: Lợi ích dân tộc, quốc gia là trên hết!
Lòng tin của người dân vào Đảng là một chất kết gắn đặc biệt khiến cho Nhà nước CHXHCN Việt Nam thành một khối vững chắc mà kẻ thù có trăm phương ngàn kế vẫn không thể nào phá vỡ, chia cắt.
Quốc phòng đủ sức đương đầu!
“Muốn có hòa bình phải chuẩn bị cho chiến tranh”. Tư tưởng này đã trở thành phương châm sống còn cho bất kỳ quốc gia nào bị các nước lớn đe dọa dùng vũ lực tấn công xâm lược. Với Việt Nam thì chuẩn bị cho chiến tranh là chuẩn bị tự vệ, bảo vệ Tổ quốc.
Vậy, chuẩn bị cho chiến tranh như thế nào để ngăn ngừa được chiến tranh, giữ vững hòa bình? Đó là phải chuẩn bị một sức mạnh quân sự đủ để giáng trả, buộc đối phương phải trả giá cực đắt hoặc giá đắt không thể chịu đựng nổi nếu gây chiến.
Sức mạnh đó chính là sức mạnh răn đe, ngăn ngừa chiến tranh - yếu tố quyết định cho chính sách trung lập có thành công hay không.
Về quân sự, chúng ta có quyền tự hào (1) về nền nghệ thuật quân sự, (2) về phẩm chất của một đội quân (truyền thống, ý chí của người lính) bởi nó đã kinh quan thử thách chiến tranh khốc liệt nhất và nó đã, đang, sẽ, tỏ rõ sức sống mãnh liệt mà không ai có thể nghi ngờ…
Vấn đề cốt yếu để tạo nên sức mạnh thì (3) vũ khí trang bị (VKTB) cho lực lượng đó như thế nào để tạo nên một đội quân đáng gờm, có sức mạnh răn đe với đối thủ, buộc đối thủ phải “suy nghĩ 2 lần” khi gây chiến.
Nghệ thuật quân sự Việt Nam không “thần thánh hóa vũ khí”, nghĩa là không coi VKTB là yếu tố quyết định thành bại cuộc chiến, nhưng đánh giá rất cao tầm quan trọng của VKTB trong chiến tranh nói chung.
 VKTB hiện đại, tiên tiến Việt Nam không tự chế tạo được nên phải mua nước ngoài. Do vậy, mua của ai, loại gì là một “nghệ thuật” có ảnh hưởng rất lớn đến mọi mặt… vì ngoài yếu tố quân sự, nó liên quan đến cả chính trị và nghệ thuật để thực hiện chính sách trung lập của Việt Nam
Rõ ràng là Việt Nam không thể mua VKTB của Mỹ để xây dựng “xương sống” của sức mạnh trụ cột mặc dù Mỹ đã dỡ bỏ cấm vận vũ khí và VKTB của Mỹ là loại tốt nhất nhì thế giới.
Mua VKTB của Mỹ sẽ tạo ra 2 bất lợi cho Việt Nam:
Thứ nhất, sẽ khiến Trung Quốc “hiểu lầm” rằng là mua VKTB của Mỹ là hùa theo Mỹ chống Trung Quốc. Sự “hiểu lầm” hoàn toàn xác đáng.
Thứ hai, có một sự thật hiển nhiên là khi VKTB càng tiên tiến bao nhiêu, uy lực, hiện đại bao nhiêu thì sự phụ thuộc của người mua vào người bán càng nhiều bấy nhiêu. Rốt cuộc, mua VKTB của Mỹ, sức mạnh quốc phòng của Việt Nam lại phụ thuộc vào Mỹ, điều rất nguy hiểm.
Chúng ta, con dân Việt Nam cần nhớ: Mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc-Mỹ là rất phức tạp. Việt Nam kiên quyết không phụ thuộc vào ai, Trung Quốc hay Mỹ, đặc biệt là an ninh quốc gia, đó là nguyên tắc bất di bất dịch.
 Vậy làm sao có VKTB tiên tiến, hiện đại cho quân đội để tạo ra một sức mạnh quân sự độc lập, đủ sức đương đầu, răn đe ngăn ngừa chiến tranh?
Có thể nói Việt Nam đã rất may mắn khi có một nước Nga xa xôi nhưng là một nhân tố cực kỳ quan trọng, then chốt trong chính sách trung lập của Việt Nam…hay nói cách khác là nước Nga là sự lựa chọn tuyệt vời nhất cho Việt Nam thực hiện đối sách hợp lý với Trung Quốc và Mỹ…
Nước Nga vừa có mối quan hệ truyền thống, hữu nghị, tin cậy với Việt Nam lại là một trong nước có VKTB tiên tiến, hiện đại không kém gì Mỹ,  bán VKTB cho Việt Nam và cho cả Trung Quốc…
Nga đang ở ngoài tâm điểm của sự cọ xát địa chính trị của 2 thế lực Trung-Mỹ, do đó, Việt Nam kết với Nga thì cũng thoát ra khỏi tâm điểm đó.
Vì thế cho nên, tính chất và bản chất của việc mua VKTB của Mỹ và mua VKTB của Nga để tạo nên sức mạnh trụ cột cho quân đội Việt Nam hoàn toàn khác nhau.
Sức mạnh quân sự của Việt Nam là sức mạnh độc lập với Trung Quốc và Mỹ, cho nên, Việt Nam có thể tạo ra sự thay đổi lớn trong tương quan lực lượng giữa 2 cường quốc đối đầu Trung-Mỹ, buộc không ai trong họ làm điều gì đó đẩy Việt Nam vào phía đối thủ.
Đó chính là ý đồ của chúng ta muốn, là “xương sống” của chính sách cường quốc trung lập của Việt Nam.
Nhân dân Việt Nam rất hy vọng dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN, đã đến lúc phá bỏ “lời nguyền địa lý”. Việt Nam sẽ mãi mãi giữ vững hòa bình, phát triển, giàu có trên vị trí đắc địa của mình mà không một thế lực nào có thể ngang ngược xâm hại.
Việt Nam đủ điều kiện để trở thành một cường quốc trung lập trên mảnh đất mà Tổ tiên đã tạo dựng.

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018

Không phải là bóng đá – là lòng tự tôn dân tộc!


Lòng tự hào dân tộc, tự tôn dân tộc của người Việt bao đời nay mà sự kiện U-23 Việt Nam là nút kích hoạt, kết nối phát tiết…
Khong phai la bong da ma la long tu ton dan toc
Thế giới đang rất ngạc nhiên khi chứng kiển cảnh cả nước Việt Nam đón đội bóng U-23 của mình giành Á quân Châu Á từ Trung Quốc trở về…
Tuy nhiên, tầng lớp những tinh hoa chính trị nước Pháp, nước Mỹ và tất nhiên, không thể không nhắc đến người Trung Quốc, thì họ không ngạc nhiên, bất ngờ một chút nào, bởi lẽ, với họ, đó không phải là một cái gì cụ thể, không phải là bóng đá, không phải là U-23 Việt Nam…
Không phải, không chỉ là bóng đá!
Hàng vạn người dân ùa ra đường đón U-23 Việt Nam và nên nhớ rằng không chỉ thế đâu, còn có hàng triệu, hàng triệu người từ mái nhà, từ góc phố, từ góc chợ đang chăm chú theo dõi trên màn hình mà tâm hồn như đang bay bổng tràn ngập chiến thắng…
Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam cũng hân hoan, đến mức một Phó Thủ tướng cũng ra đường “đi bão” hô vang “Việt Nam vô địch”…Thủ tướng chính phủ cũng bỏ công việc trong 4 giờ để đón “đoàn quân chiến thắng”…
Bóng đá ư? Không hẳn, không phải. Bởi lẽ trong đó không phải ai ai cũng thích bóng đá đến độ đam mê, cũng hiểu bóng đá, cũng coi bóng đá như môn thể thao vua…
Mấy cô, mấy bà chẳng quan tâm gì đến ngoại hạng Anh, không cần biết đến Ronaldo, Bekham hay Messy, Mét siếc gì hết đâu, thấy bóng đá là chuyển kênh ngay…thế nhưng kể từ khi đội U-23 Việt Nam đánh bại đội Australia là như cơn nghiện…vừa xem vừa chửi trọng tài ra rả mỗi khi thổi còi phạt U-23 Việt Nam của họ…
Đúng rồi, giờ đây càng hiểu trong lúc vận nước như “mành treo chuông nặng” thì từ lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến 12/1946 của Bác Hồ, cả nước như “lên đồng” lao vào trận “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Pháp đại bại bằng trận Điện Biên Phủ chấn động địa cầu.
Giờ đây mới hiểu “không có gì quý hơn Độc lập, Tự do”, mới hiểu sâu sắc hơn ý thơ của nhà thơ Tố Hữu “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Mà lòng phơi phới dậy tương lai”, mới hiểu “xe chưa qua nhà không tiếc” của dân khu 4 anh hùng...là nguồn cơn ý chí, tinh thần của dân tộc này cho ngày 30/4/1975 lịch sử.
Vậy thì bóng đá ư? Không phải chỉ là bóng đá. Những quốc gia có đội bóng vô địch Wolr Cup người ta cũng không đón chào như vậy, như Việt Nam. Phải chăng hơn 90 triệu dân Việt Nam quá đam mê bóng đá, coi bóng đá như một tôn giáo? Không phải.
Đơn giản là chẳng có dân tộc nào như dân tộc Việt, vì dù bị hơn ngàn năm đô hộ bởi phong kiến phương Bắc, rồi một thế kỷ thực dân cũ, mới…nhưng vẫn không “đồng hóa” được dân tộc này bởi lòng tự hào, tự tôn dân tộc đã nhiễm vào gen di truyền người Việt.
Lòng tự hào, tự tôn dân tộc đó khi được kích hoạt, kết nối thì tạo ra một sức mạnh dân tộc vô địch mà bất cứ kẻ thù nào sớm hoặc muộn đều bị đánh bại. Và thực tế đã chứng minh hùng hồn…
U-23 Việt Nam giải Á quân châu Á ư? Một phần, nhưng trên tất cả đó là sự biểu hiện lòng tự hào dân tộc, tự tôn dân tộc của người Việt bao đời nay mà sự kiện U-23 Việt Nam là nút kích hoạt, kết nối lòng tự hào, tự tôn dân tộc Việt phát tiết, trào dâng…
Tự hào, tự tôn dân tộc là nguồn gốc của lòng yêu nước, căm thù quân xâm lược đã ăn sâu vào huyết thống của người Việt hơn 4000 năm nay và đúng như Bác Hồ đã nói “tinh thần ấy kết thành một làn sóng nhấn chìm bè lũ bán nước và cướp nước”…
Tổ quốc bị xâm lăng, bị đe dọa xâm lăng, chủ quyền lãnh thổ bị đe dọa xâm hại thì lòng tựu hào, tự tôn dân tộc dâng lên, phát tiết thành lòng yêu nước, căm thù xâm lược, cả nước sẵn sàng ra trận…
Những tiếng lạc loài…
Như đã nói trên, không phải ai người Việt Nam cũng đam mê bóng đá, coi bóng đá như một tôn giáo, nhưng chính bóng đá mà cụ thể là thành công của U-23 Việt Nam đã kích hoạt, kết nối lòng tự hào, tự tôn dân tộc phát tiết…
Vì thế kẻ nào đi ngược lại “làn sóng” này là lập tức bị nhấn chìm ngay và luôn không ngo ngoe chống đỡ.
Xúc phạm đến chiến thắng của U-23 Việt Nam ư? Coi giải đấu này như học sinh thi đấu ư?...Hãy lấy Daniel Hauer, một tay quốc tịch Mỹ đang làm rể ở Việt Nam, làm gương.
Tuy thế, đáng buồn hơn có những người Việt Nam mang tên nhà “đấu tranh dân chủ” lại không vui với cái vui này, tỏ vẻ cay cú với chiến thắng của U-23 Việt Nam…thì quả thật tầm hiểu biết và sự nhạy bén, nhận thức về chính trị của họ quá kém nêu không muốn nói là ngu dốt.
Họ đã biến mình thành một người đi ngược chiều với chiều dân tộc, trở thành một tiếng kêu lạc loài.
Nên nhớ và nên hiểu, cả nước chào đón chiến thắng của U-23 Việt Nam không phải chỉ là bóng đá. Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ chào đón U-23 Việt Nam trở về không phải chỉ là bóng đá…mà thông qua đó biểu hiện và phát huy, củng cố, bồi đắp lòng tự hào, tự tôn dân tộc.

Sự hân hoan, trào dâng của cả nước đã cho thấy sức mạnh vô địch của một dân tộc mà các thế lực thù địch trước đây chưa kịp hiểu và hiểu sơ sài thì nay đã hiểu hơn. Đó là sức mạnh răn đe cho bất cứ kẻ thù nào muốn xâm hại đến quyền và lợi ích của dân tộc này.

Thứ Hai, 8 tháng 1, 2018

Bản lĩnh, trí tuệ của Việt Nam

Một thực tế mà chúng ta không thể phủ nhận là Việt Nam đang nằm trong tâm điểm sự cọ xát địa chính trị mạnh giữa 2 thế lực siêu cường là Trung Quốc và Mỹ tại Châu Á-Thái Bình Dương.
Một số nhà phân tích chiến lược nước ngoài kể cả một số nhà phân tích chính trị trong nước cho rằng, trong tình thế đó, Việt Nam đang thực hiện đối sách “đi dây” hay đang “cân bằng lực” giữa Mỹ-Trung Quốc…
Và thế là xuất hiện những thế lực “diễn biến hòa bình” trong và ngoài nước lu loa rằng, Đảng CSVN trong thế lựa chọn khắc nghiệt bởi “theo Trung Quốc thì mất chủ quyền, theo Mỹ thì mất Đảng quyền”. Một số kẻ lại còn phán “theo Mỹ là mệnh lệnh của lương tri thời đại”…
Nhưng đáng tiếc, họ đã đánh giá thấp giới tinh hoa chính trị Việt Nam, vai trò, vị thế Việt Nam. Nói cách khác, họ đã đánh giá thấp trí tuệ, bản lĩnh dạn dày trận mạc của Đảng CSVN.
Việt Nam không “đi dây” cũng không “cân bằng lực” mà Việt Nam đã có những nước đi khác tuyệt vời đầy bản lĩnh, trí tuệ…khiến cho Trung Quốc cũng như Mỹ chỉ còn biết “tâm phục, khẩu phục”.
Thế nào là “cân bằng lực”? 
Sau khi Liên Xô tan rã, 3 nước nhỏ Estonia, Latvia và Litva tách ra thành 3 quốc gia độc lập. Với chiến lược của Mỹ đưa NATO tiến về phía Đông, áp sát Nga nhằm buộc Nga quỳ gối, đồng thời, với ý chí bài chống Nga, 3 quốc gia nhỏ này đã gia nhập NATO.
Nga lúc đó như “con Gấu đang ngủ đông” và chỉ đến khi Gruzia, Ukraine cũng đang gây căng thẳng với Nga để gia nhập NATO thì “Gấu Nga đã tỉnh giấc”. Phản ứng mãnh liệt, quyết đoán của Nga đã khiến NATO chùn tay mà không dám kết nạp Gruzia, Ukraine vào NATO như ta đã thấy...
NATO tiến về phía Đông đe dọa an ninh Nga là điều Nga không thể chấp nhận và tha thứ cho kẻ nào chống lại Nga.
Tuy nhiên, 3 nước vùng Baltic lại khác, họ đã là thành viên của NATO và thực hiện sách lược dùng NATO để “cân bằng lực” với Nga trong khi Nga không có biểu hiện nào chứng tỏ là xâm lược họ ngoài sự tuyên truyền kích động của Mỹ và Phương Tây.
Rốt cuộc, 3 nước vùng Baltic không chỉ là tự dưng nhảy vào giữa làn ranh cọ xát địa chính trị của 2 thế lực lớn mà nguy hiểm hơn sẽ trở thành tuyến đầu nếu như Nga-NATO xảy ra xung đột quân sự hay một cuộc chiến tranh lớn.
Một sự dại dột điên rồ mà bất luận trong tình huống nào thì 3 nước vùng Baltic đều là con tốt thí đầu tiên.
Đó là điển hình của đối sách “cân bằng lực” mà các nhà phân tích thời cuộc muốn nói đến.
Tại Biển Đông, thực thế là đã có sự tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc, đồng thời, cũng có mâu thuẫn gay gắt giữa Trung Quốc và Mỹ tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương…và Việt Nam cũng ở trong vị trí, tình thế giống với 3 nước vùng Baltic, nhưng rõ ràng hơn, bởi Trung Quốc không phải là Nga.
Đương nhiên, chúng ta không dại thực hiện đối sách “cân bằng lực” kiểu của 3 nước vùng Baltic trên…
Thế nào là “đi dây”?
“Đi dây” theo nghĩa đen là một hành động rất mạo hiểm mà chỉ cần một sơ sẩy là tai nạn. Buộc phải quan hệ với 2 cường quốc vừa là đối tác vừa là đối tượng chẳng khác nào “đi dây” trên vực thẳm, cho nên, mức độ nguy hiểm là vô cùng lớn. Sai lầm là thảm họa.
“Đi dây” giữa 2 cường quốc như thế còn nguy hiểm hơn “cân bằng lực” bởi sự phụ thuộc mang tính sống còn vào trong mỗi bên là rất cao mà chính bản thân không thể tự quyết định số phận của mình.
“Đi dây” giữa Trung Quốc và Mỹ, Việt Nam phải luôn luôn bị động điều chỉnh chính trị, đối ngoại, quốc phòng…theo sự thay đổi của Trung Quốc và Mỹ. Và cho đến một mức tới hạn nào đó Việt Nam sẽ hỗn loạn, tự “rơi” khi không thể cân bằng…
Thực tế đã chứng minh là có nhiều lúc tình hình tranh chấp trên Biển Đông diễn ra căng thẳng, nhưng Việt Nam vẫn không thực hiện đối sách “đi dây” khi điều mong muốn của ai đó là Việt Nam sẽ lao về phía Mỹ đã không xảy ra. Với bản lĩnh, trí tuệ, Việt Nam có đối sách riêng của mình.
Đối sách của Việt Nam là gì?
Đó là đối sách “cân bằng ngoại giao” để nhằm mục tiêu thực hiện chính sách trung lập với nguyên tắc: Lợi ích dân tộc, quốc gia trên hết.
“Cân bằng ngoại giao” dựa trên đường lối “Việt Nam muốn là bạn với các nước trong đó có Trung Quốc và Mỹ”. “Cân bằng ngoại giao” khác biệt căn bản với “đi dây”. “Cân bằng ngoại giao” là sự phát triển mối quan hệ một cách cân bằng chứ không điều chỉnh mối quan hệ (chính trị, an ninh…) phù hợp để cân bằng với đối tác như “đi dây”...
Chính sách quốc phòng 3 không của Việt Nam thực hiện, thực chất là biểu hiện của chính sách trung lập, là sự phủ định đối sách “cân bằng lực” mà mọi người lầm tưởng.
Trung lập của Việt Nam là không chống Trung Quốc cũng không chống Mỹ, Việt Nam không lấy Mỹ để “cân bằng lực” với Trung Quốc trên Biển Đông…nhưng làm sao để kết quả cho ra phải giữ vững chủ quyền, độc lập dân tộc, trong một môi trường hòa bình, hợp tác cùng có lợi…?
Quả thật, điều này nói thì dễ, nhưng thực hiện được là rất không dễ dàng mà phải có trí tuệ, bản lĩnh cộng với sự nổ lực của toàn Đảng, toàn Dân, toàn Quân để tạo nên sức mạnh dân tộc kết hợp với sức mạnh thời đại.
Lịch sử đã chứng minh rằng, không phải quốc gia nào muốn trung lập cũng thành công. Trung lập thành công khi chỉ khi nếu anh ngã theo bên nào thì cán cân lực lượng sẽ nghiêng hẳn về bên đó.
Với ý nghĩa đó thì, nếu khi xảy ra đối đầu Trung Quốc-Mỹ mà “cân bằng lực” hay so sánh lực lượng, sẽ nghiêng hẳn về bên nào mà Việt Nam theo thì khi đó, Trung Quốc và Mỹ mới để cho Việt Nam “ngồi yên theo dõi”.
Còn nếu Việt Nam theo bên nào mà không ảnh hưởng gì đến so sánh lực lượng thì Trung Quốc và Mỹ không để cho Việt Nam “ngồi yên theo dõi”. Họ sẽ “tiện tay” làm những thứ gì họ muốn mà không sợ gì. Chẳng hạn, họ chiếm luôn đảo Trường Sa hay nỗ lực thực hiện cách mạng màu…
Campuchia thời Xihanuk cũng tuyên bố trung lập đấy thôi, nhưng Mỹ đâu có cho anh “ngồi yên theo dõi” chiến tranh xảy ra ở Việt Nam…vì Campuchia trọng lượng “nhẹ như bông thốt nốt” khiến Mỹ không quan tâm…
Vậy, Việt Nam đã đang làm gì để thoát ra khỏi sự cọ xát địa chính trị mạnh của 2 siêu cường nhưng vẫn giữ được sự trung lập? Bằng cách nào để Việt Nam không cuốn vào “trò chơi” của các nước lớn? (còn tiếp)

Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2018

Việt Nam trong cấu trúc quyền lực Châu Á-TBD

Quyền lực, vị thế, không tự nhiên mà có, phải cạnh tranh bằng thế, lực và bằng năng lực của mình. Quyền lực tạo ra vị thế và ngược lại chính vị thế củng cố và tăng cường quyền lực.
Kết quả hình ảnh cho hình ảnh apec tại đà nẵng

Kể từ năm 1975, Việt Nam thống nhất, giang sơn thu về một mối, trải qua hơn 40 năm xây dựng, phát triển, giờ đây, đã đến lúc chúng ta có quyền nói, đặt vấn đề về điều này, rằng, Việt Nam trong cấu trúc quyền lực tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.
Cấu trúc quyền lực thế giới hôm nay…
Sau chiến tranh lạnh, Mỹ siêu cường thế giới lên ngôi bá chủ hoàn cầu từ năm 1991 khi Liên Xô chính thức tan rã. Trật tự thế giới đơn cực khởi điểm từ lúc đó mà không ai có thể phủ nhận.
Từ năm 1991 đến năm 2013, hơn 2 thập kỷ, Trung Quốc đã đang “giấu mình chờ thời” còn nước Nga cũng đang âm thầm phục hồi vị thế sau cú choáng tan rã Liên Xô…
Tại sao chúng ta lấy cái mốc thời điểm năm 2013 là bởi vì năm đó, khi Nga sáp nhập Crimea vào Liên bang Nga, tổng thống Nga Vladimir Putin long trọng tuyên bố với thế giới “…bắt đầu từ đây, thế giới đơn cực chính thức kết thúc.”
Tuyên bố của Putin cho thấy ít nhất, nước Nga là một cực ngoài Mỹ và Mỹ không còn là thế lực mạnh nhất duy nhất của thế giới.
Sức mạnh quân sự, chính trị, kinh tế của Mỹ đã không còn uy lực như trước, Mỹ không thế một mình nói “không” với bất kỳ ai, không thể muốn làm gì thì làm trên thế giới.
Trật tự thế giới đa cực sẽ bất ổn hơn trật tự đơn cực vì có nhiều điểm tương tác mà ở đó những tính toán sai lầm có thể xảy ra, nhưng đổi lại, các quốc gia thành viên trong quan hệ quốc tế để bảo vệ lợi ích quốc gia, họ có nhiều tùy chọn hơn.
Trong khi đó, thế giới đơn cực không có sự cân bằng quyền lực nên luôn tạo ra những mối quan hệ quốc tế không công bằng khi quyền lực tập trung vào một quốc gia hay một nhóm quốc gia…Về nguyên tắc cấu trúc vật chất thì đa cực có tính bền vững hơn đơn cực…
Tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương điều gì sẽ xảy ra khi trật tự thế giới đã thành đa cực?
Rõ ràng, trừ khi Mỹ có thể duy trì một sự hiện diện hải quân và không quân đủ lớn ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, nếu không tương lai của trật tự quyền lực quân sự chắc chắn sẽ mang tính đa phương hơn.
Khu vực này mà lực lượng Mỹ không còn chiếm ưu thế sẽ là nơi các cường quốc như Trung Quốc, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản và một số nước khác sẽ hành động và cư xử với nhau một cách quyết liệt hơn bởi cảm giác mất an toàn hơn rất nhiều mà mỗi bên cảm nhận được.
Một Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương không có sự hiện diện mạnh mẽ của Mỹ cũng đồng nghĩa với sự Finlandisation (ý chỉ khả năng nước lớn gây ảnh hưởng lên chính sách của các nước nhỏ hơn) của Trung Quốc đối với những nước khác ở Biển Đông, như Việt Nam, Malaysia...
Thực vậy, Trung Quốc, với sức mạnh kinh tế và sự gần gũi về mặt địa lý của mình, có thể sẽ trở nên ít hiền hòa với các nước láng giềng phía Nam để thực hiện chiến lược Biển Đông cùng với chiến lược “một vành đai một con đường” đầy tham vọng của họ…
Việt Nam trong “tâm bão địa chính trị” Châu Á-Thái Bình Dương.
Vào tháng 11/2017, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Trung Hoa, Tập Cận Bình thực hiện chuyến xuất ngoại đầu tiên kể từ khi được bầu lại tại Đại hội XIX ĐCSTQ, thăm Việt Nam.
Cũng trong tháng đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng chính thức thăm Việt Nam. Đây là tổng thống thứ 4 của Mỹ thăm Việt Nam và là Tổng thống đầu tiên thăm Việt Nam khi đang ở đầu nhiệm kỳ đầu.
Chuyến thăm của 2 người đứng đầu 2 siêu cường đến Việt Nam khiến một số nhà phân tích chiến lược nước ngoài kể cả một số nhà phân tích chính trị trong nước cho rằng Việt Nam đang “đi dây” hay “cân bằng lực” giữa Mỹ-Trung Quốc…
Nhưng, đáng tiếc, đó là sự đánh giá thấp các tinh hoa chính trị Việt Nam và vị thế Việt Nam…Họ không hiểu thấu đáo chính sách quốc phòng “3 không” của Việt Nam, bởi chính sách này đã loại bỏ hoạt động “cân bằng lực” như mọi người nghĩ.
Thực tế là Việt Nam rơi vào giữa sự cọ xát địa chính trị rất mạnh của 2 thế lực Mỹ và Trung Quốc. Nếu dùng đối sách “cân bằng lực” hay “đi dây” là mạo hiểm, sớm muộn cũng bị nghiền nát, do đó, khôn ngoan nhất là đi ra ngoài sự cọ xát đó.
Việt Nam đã dùng đối sách “cân bằng ngoại giao” thay vì “cân bằng lực”, cùng với tăng cường thế lực quốc gia (kinh tế, quốc phòng) để trở thành đối tác chiến lược của đôi bên. Đó là cách để vượt ra và Việt Nam đã vượt ra thành công.
Bắt đầu từ đây, sự đụng độ chiến lược “một vành đai một con đường” của Trung Quốc và chiến lược “xoay trục” sang Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương của Mỹ có xảy ra thì Việt Nam đứng ngoài, chủ động tính toán lợi ích có lợi nhất.
Điều này thể hiện về quyền độc lập, tự do, quyền làm chủ của chúng ta không để Việt Nam rơi vào vòng xoáy của “tâm bão địa chính trị” và nó mang một ý nghĩa thực tiễn rất lớn...
Nếu như trước đây, dù “chúng ta muốn hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng…” nhưng không ai cho chúng ta hòa bình, thì ngày nay, vị thế Việt Nam đã khác, khi có lợi thì tham gia, hợp tác, không có lợi thì không tham gia mà không một thế lực nào có thể buộc Việt Nam phải tham gia.
Lịch sử đã chứng tỏ rằng, một quốc gia muốn trung lập, nếu không mạnh, không có vị thế thì “không ai cho anh trung lập”, mà quốc gia đó bị các cường quốc khác cuốn vào “trò chơi” khi cần…
Do đó, chỉ có thể vị thế Việt Nam mới phát huy hiệu lực chính sách quốc phòng “ba không” của Việt Nam và chính nó trở lại củng cố vị thế Việt Nam.
Vị thế quyền lực Việt Nam tại Châu Á-Thái Bình Dương.
Trước hết chúng ta hãy nhìn Việt Nam qua cách cư xử của láng giềng Trung Quốc vĩ đại.
Không thể phủ nhận là đã có một sự tranh chấp gay gắt lâu dài, phức tạp về chủ quyền trên Biển Đông giữa Trung Quốc và Việt Nam.
Không thể phủ nhận, Trung Quốc đã từng có thái độ nước lớn, hung hăng, đe dọa sử dụng vũ lực trên Biển Đông, đặc biệt là từ năm 2013 trở về trước.
Nhưng đến hôm nay có thể nói, Việt Nam và Trung Quốc đã kiểm soát tốt tình hình Biển Đông như lãnh đạo 2 nước tuyên bố và quốc tế ghi nhận.
“Kiểm soát tốt tình hình Biển Đông” có một ý nghĩa rất to lớn đối với vị thế, quyền lực của Việt Nam trên khu vực ĐNA nói riêng và Châu Á-Thái Bình Dương nói chung.
“Kiểm soát tốt tình hình Biển Đông” có nghĩa là làm chủ tình hình, không để tình hình xảy ra ngoài ý muốn đôi bên, duy trì tình trạng hòa bình, ổn định để phát triển cùng có lợi theo cách “Win-Win” (cùng thắng).
Vậy, logic của vấn đề đó là gì?
Logic của vấn đề đó là tuyến hàng hải Biển Đông, Ấn Độ Dương có tính quyết định thành bại trong chiến lược “một vành đai, một con đường” của Trung Quốc, do đó, đương nhiên, Trung Quốc phải, muốn, vượt qua mọi đối thủ để biến Biển Đông thành “ao nhà”…
Logic của vấn đề đó là Việt Nam đã có đủ thế lực để răn đe, ngăn ngừa chiến tranh. Việt Nam có đủ khả năng đương đầu với bất kỳ thế lực nào không tôn trọng lợi ích Việt Nam, xâm hại chủ quyền Việt Nam và sẽ buộc họ phải trả giá đắt, rất đắt, nếu như gây ra.
Tiếp theo chúng ta hãy nhìn Việt Nam qua cách cư xử của Mỹ, một siêu cường bá chủ thế giới, một cựu thù của Việt Nam.
Mỹ muốn xóa bỏ chế độ CSVN là đã xảy ra và không chỉ thế, họ đã từng muốn biến Việt Nam “trở về thời kỳ đồ đá”, họ đã từng cấm vận Việt Nam hơn 20 năm. Tuy nhiên, điểm nhấn quan trọng nhất là Tổng thống Mỹ đã mời Tổng bí thư Đảng CSVN sang thăm chính thức năm ngoái.
Đây là một cú chấn động địa chính trị tại Châu Á-Thái Bình Dương. Mỹ loại bỏ ý thức hệ, đặt quan hệ chiến lược vì lợi ích quốc gia Mỹ lên trên hết.
Tại sao?
Mỹ nhận thấy Việt Nam có một vai trò, vị trí rất quan trọng trong chiến lược toàn cầu của Mỹ tại Châu Á-Thái Bình Dương, ngược lại, Việt Nam cũng nhận thấy lợi ích toàn cầu của Mỹ tương đồng với lợi ích quốc gia của mình để cùng hợp tác, bình đẳng đôi bên cùng có lợi.
Đến đây, từ mối quan hệ với Trung Quốc, với Mỹ, chúng ta nhận thức được rằng, để có được một kết quả như vậy là không hề đơn giản, không hề dễ dàng, muốn là được.
Chúng ta cần phải biết và nếu đã biết, rằng, một quốc gia yếu, không có vai trò, vị trí chiến lược, không có thế lực, không có năng lực thì không có khả năng để quan hệ bình đẳng, được tôn trọng của các siêu cường thế giới, đặc biệt là với Mỹ, Trung Quốc.
Vậy, vị thế quyền lực của Việt Nam tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương là gì? Không ai định vị rõ ràng, chỉ biết rằng, Mỹ, Trung Quốc, Nga…muốn làm gì ở Châu Á-Thái Bình Dương thì không thể bỏ qua trách nhiệm và quyền lợi của Việt Nam tại đây

Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

Đằng sau vệt khói tên lửa của KILO Việt Nam!


Vào ngày 22/12/2017, một tàu KILO của Việt Nam ở chế độ ngầm đã nhấn nút phóng quả tên lửa đầu tiên Club-S. Đây là loại tên lửa hành trình chống hạm 3M-54E tầm bắn 200km, vận tốc 2,9M, đầu đạn nặng 200kg.
Hình ảnh video cho thấy, con tàu KILO này đang hợp đồng tác chiến với 4 “ong độc” Molinya đang phóng tên lửa chống hạm Uran-E.
Quả thật là việc một chiếc tàu ngầm phóng tên lửa ở chế độ ngầm với Nga, Trung Quốc và Mỹ thì quá đỗi bình thường. Nhưng khi tàu ngầm KILO của Hải quân Việt Nam phóng lên thì lại không khiến cho ai đó thờ ơ…
Ở góc nhìn chiến thuật thì sự kiện này chứng tỏ Việt Nam đã chính thức đưa toàn bộ 6 chiếc KILO vào tư thế sẵn sàng chiến đấu hay trực chiến.
“Tàu ngầm Việt Nam” - không chỉ là cái tên!
Khi 6 chiếc tàu ngầm KILO của Việt Nam xuất hiện tại Cam Ranh, những người “ngoại đạo” chắc mẫm cho rằng, thế là từ nay HQVN đã có 6 KILO tung hoành trên biển…nhưng thực ra với giới quân sự thì nó đang chỉ là một cái tên mà chưa có một sức mạnh răn đe nào hết.
Để thực sự KILO trở thành sức mạnh răn đe tức là tham gia vào trực chiến cùng với các lực lượng khác thì người Việt Nam phải thực hiện 2 giai đoạn cực kỳ phức tạp, khó khăn…
Thứ nhất là huấn luyện kỹ thuật. Đây là khâu quan trọng nhất.
Huấn luyện kỹ thuật, trước hết phải có cơ sở vật chất kỹ thuật để huấn luyện và phục vụ cho con tàu hoạt động. Tất nhiên đã có sự chuẩn bị dài hơi của Việt Nam và sự giúp đỡ của người Nga tại căn cứ Cam Ranh.
Để cho KILO hoạt động được là rất phức tạp. Chẳng hạn, phải xây dựng hệ thông thông tin chỉ huy, cụ thể như sự liên lạc của KILO với chỉ huy trên bờ như thế nào...
Phải xây dựng một trung tâm phát sóng tần số rất thấp hay VLF (là thuật ngữ dùng để chỉ tần số vô tuyến (RF) trong dải từ 3 đến 30 kHz và có bước sóng tương ứng từ 10 tới 100 km), nhưng có được một trạm phát kiểu này không đơn giản.
Hoặc phải đặt nhiều bộ thu và phát âm thanh dưới đáy biển tại những tọa độ mà tàu ngầm của ta thường đi qua. Khi những tàu ngầm này đi qua gần khu vực đó, nó có thể liên lạc với bờ và với nhau được qua sóng âm.
Các tàu ngầm hiện đại ngày nay liên lạc với chỉ huy trên đất liền bởi một vệ tinh riêng bằng cách sử dụng các phao nổi trên mặt nước như là các thiết bị truyền âm trung gian giữa tàu ngầm và bộ chỉ huy.
Rõ ràng là công nghệ, vật chất để cho tàu ngầm và trên bờ liên lạc được với nhau là không đơn giản, là yếu tố mang tầm quốc gia, cực kỳ khó khăn và nhạy cảm.
Vân đề nữa mà không thể không đề cập đến là trang bị kỹ thuật cho tàu ngầm hành trình ngầm dưới biển bảo đảm an toàn hàng hải.
Đi biển luôn luôn bằng kính tiềm vọng thì chẳng ai gọi là tàu ngầm. Hiện nay hải quân một số nước đã phát triển hệ thống định vị quán tính (SINS) cho phép tàu ngầm có thể định hướng ở dưới nước bằng cách theo dõi chuyển động tương đối của nó so với một vật chuẩn xuất phát.
Tuy nhiên, đó chỉ là số liệu tham khảo, tàu ngầm vẫn phải nổi sát mặt nước hoặc sử dụng các biện pháp liên lạc hiện đại để cập nhật vị trí tàu khi hành trình…nhưng mà không bị lộ bí mật. Vân vân và vân vân.
Như vậy, khi cơ sở vật chất kỹ thuật đã đảm bảo thì con tàu tiến hành huấn luyện kỹ thuật. Huấn luyện kỹ thuật nhằm mục đích là để sử dụng thành thạo nó, làm chủ được nó và chỉ có như vậy mới phát huy được sáng tạo sau này trong chiến đấu.
Sau khi hoàn thành giai đoạn huấn luyện kỹ thuật thì KILO bước vào giai đoạn 2 là huấn luyện chiến thuật.
Có lẽ chúng ta không bàn luận gì nhiều về huấn luyện chiến thuật vì nội dung, khái niệm của nó hầu như ai cũng hiểu. Có điều chỉ sau khi hoàn thành giai đoạn này thì sẽ kết thúc, nghiệm thu bằng bắn đạn thật.
KILO Việt Nam đã phóng Klub-S, và không chỉ trong tình huống độc lập tác chiến mà cao hơn là hợp đồng tác chiến.
Quả tên lửa Klub-S từ KILO phóng lên, Hải quân Việt Nam chính thức thông báo với Biển Đông rằng, KILO Việt Nam đã chính thức trực chiến. Chấm hết.
Bắt đầu từ đây Lữ đoàn tàu ngầm Việt Nam không chỉ là một cái tên, nó đã có sức răn đe với kẻ thù.
KILO trong tay người Việt Nam sẽ như nào?
Giới quân sự Trung Quốc thì cho rằng Việt Nam còn lâu mới sử dụng thành thạo tàu ngầm KILO như Hải quân Trung Quốc. Giới bình luận quân sự quốc tế thì xếp trình độ tàu ngầm Việt Nam nằm giữa Indonesia và Singapo…
Tuy nhiên, thành thạo trong sử dụng tàu ngầm mới chỉ là tiêu chí cao nhất đánh giá việc huấn luyện thời bình. Chỉ cần có thời gian hoặc phương tiện, phương pháp huấn luyện tiên tiến (chẳng hạn như mô phỏng huấn luyện tàu ngầm mà Nga xây dựng cho Việt Nam) là có thể sử dụng thành thạo.
Nhưng sáng tạo trong sử dụng vũ khí trang bị mới quyết định thành bại của cuộc chiến. Sáng tạo là tố chất chỉ có được từ truyền thống dân tộc, từ bản lĩnh và trí tuệ và từ hình thái chiến tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc.
May thay cho nhân loại, đã 72 năm nay thế giới không có một kinh nghiệm chiến đấu nào của tàu ngầm và rủi thay cho các quốc gia có tàu ngầm, kinh nghiệm chiến đấu là con số O.
Do đó, chỉ có duy nhất thực tiễn mới là tiêu chí của chân lý, vậy, Việt Nam và Trung Quốc, Indo, Singapo có gì khác nhau trong sử dụng tàu ngầm?

Dư luận, giới quân sự nước ngoài có những lời bình, nhận xét 6 tàu ngầm KILO của Việt Nam khi tác chiến như “sẽ thay đổi cuộc chơi trên Biển Đông”, “một sức mạnh mới cho phòng thủ của Việt Nam”…không phải là điều sáo rỗng.

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

Chiến lược Địa Trung hải của Nga bắt đầu triển khai!


Nói chung, những nước đi mà Tổng thống Putin thi triển có đặc điểm là khi giới tinh hoa Mỹ, châu Âu lần theo được dấu vết thì đã muộn.
Mục tiêu mà Hoa Kỳ đạt được trong vấn đề Jerusalem, chúng ta sẽ dành sự quan tâm vào lúc khác, ở góc nhìn này, chúng ta chỉ quan tâm đến cơ hội mà  nó đã mở ra cho Nga củng cố vị trí của mình như một nhà hoạt động sáng tạo và tích cực nhất trong chính trị Trung Đông như thế nào. 

Tổng thống Putin và Assad tại Chiến trường Syria
Bốn ngày sau tuyên bố của Trump về Jerusalem, Tổng thống Putin đang có những “nước đi” (đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng” khiến Mỹ và thế giới quan tâm, chú ý…
Đầu tiên, ông Putin đã đáp máy bay Tu-214PU thay vì chuyên cơ Il-96 xuống sân bay Khmeimim-Syria.
Tại đây, ông cho thế giới “tai nghe” tuyên bố của ông về việc rút quân khỏi Syria khi đã chiến thắng lực lượng khủng bố và cảnh báo sắc lạnh: “Nếu lực lượng khủng bố ngóc đầu dậy thì Nga sẽ tấn công tiếp với một sức mạnh chúng chưa từng thấy”.
Tuy nhiên, nếu như chỉ cần cho thế giới “tai nghe” tuyên bố của ông thì tại Moscow, Putin vẫn làm và đã từng làm điều đó. Vấn đề trên cả “tai nghe” là Tổng thống Nga muốn cho cả thế giới “mắt thấy” chiến thắng thuyết phục không bàn cãi của Nga tại Syria.
Đúng vậy, tại Afghanixtan, người Mỹ-NATO đã tuyên bố chiến thắng rất lâu, nhưng khi mới chỉ cấp Bộ trưởng QP Mỹ và Tổng thư ký NATO đặt chân đến thì hơn 50 tên lửa của Taliban đã “hạ cánh” xung quanh sân bay Kabul và gần Đại sứ quán Hoa Kỳ để “đón tiếp”…
Trong khi đó chiến sự Syria trước đó khủng khiếp, ác liệt hơn nhiều và lực lượng Taliban so với IS cùng các lực lượng khủng bố khác tại Syria chỉ là đội quân du kích so với đội quân thiện chiến trang bị vũ khí hiện đại.
Thế nhưng, Putin, Tổng thống Liên bang Nga, người được cho là quyền lực nhất thế giới, trở thành vị Tổng thống duy nhất trên thế giới, “đường đường chính chính” xuất hiện tại chiến trường chưa tan khói bom thuốc đạn, để tuyên bố chiến thắng…
Trước, trong và sau sự xuất hiện của Putin tại Syria, có chăng người ta chỉ nghe những tiếng “ồn ào” bởi sự quét dọn cuối cùng trên chiến trường của quân đội Syria và VKS Nga mà thôi.
Thực tế “mắt thấy” này đã chứng tỏ chiến thắng quân khủng bố tại Syria mà dù là công của Nga hay của Syria hay thậm chí của Mỹ thì đó là sự thật hùng hồn gấp ngàn lần lời nói. Quân khủng bố đã bị đánh dập đầu không thể ngóc đầu dậy được, không giống như Taliban tại Afghanixtan.
Tiếp theo, Tổng thống Nga di chuyển đến Ai Cập.
Nga và Ai Cập đang nhìn cùng một hướng về mục tiêu
Nên nhớ là Putin đến Cairo không vì sự kiện Jerusalem, ông đến đó với thông điệp là cần phải “bảo đảm sự ổng định và an ninh ở Trung Đông và Bắc Phi”. Có nghĩa đó là vấn đề Libya, Sinai và Syria, và cũng ở mức độ nào đó Yemen - có thể theo thứ tự đó.
Đây chính là điều khiến Mỹ theo dõi chặt chẽ bước đi và nước đi của Putin trên bàn cờ Trung Đông và Địa Trung Hải. Nga có vẽ như đang sẵn sàng can thiệp vào Libya.
Thực tế là sau khi IS bị đánh tan tại SyriaIraq thì chúng đã chạy về Libya.
Nga và Ai Cập, cả hai bên ủng hộ chỉ huy quân đội quốc gia Libya, Khalifa Haftar, có trụ sở tại Benghazi, là trụ cột chống lại chủ nghĩa cực đoan bạo lực ở Libya. 
Sự tranh dành quyền lực ở Libya và sự bất an ngày càng gia tăng ở phía Tây Ai Cập đe dọa sự ổn định của Ai Cập và uy tín của Tổng thống Sisi đang bị đe dọa. Với biên giới với Libya kéo dài 1.200 km, những lo ngại của Ai Cập về an ninh là hợp lý.
Với Nga, Libya cũng có những lợi ích đặc biệt. Libya đã từng là một đồng minh của Liên Xô và có một vị trí chiến lược ở Địa Trung Hải, đối diện với cánh phía Nam NATO. Haftar kiểm soát cái gọi là lưỡi liềm dầu ở Libya, và người khổng lồ dầu mỏ Nga Rosneft đã trở lại Libya, trong khi đó Ai Cập-nước nhập khẩu thuần về năng lượng…
 Rõ ràng là từ nền tảng năng lượng Libia đã cung cấp một tương lai có tiềm năng tuyệt vời cho hợp tác ba bên giữa Nga, Haftar và Ai Cập, mặc dù nó chỉ ở vị trí thứ hai, sau khía cạnh quân sự và lĩnh vực an ninh.
Về địa chính trị, do các quốc gia vùng Vịnh cũng tham gia cuộc khủng hoảng Libya cho nên sự tham gia của Ai Cập vào Libya ảnh hưởng đến sự cân bằng quyền lực ở Trung Đông.
Trong khi đó, ngày 01/12, Thủ tướng Libya (của chính phủ được LHQ công nhận) Fayez al-Sarraj đã đến Nhà Trắng. Tại đây, Trump cam kết “cuộc chiến chống khủng bố và thúc đẩy ổn định và thống nhất Libya”.
Và, song hành cuộc đua, Fayez al-Sarraj cũng được Tổng thống Pháp đón tiếp tại Paris bằng chính sách giữ vững quyền lực cho chính phủ được các cường quốc phương Tây dựng lên…
Rõ ràng, tình hình Libya có những đặc điểm riêng mà tại đó Mỹ có lợi thế hơn khi được đồng minh NATO hiện diện ở đây. Những tính toán của Mỹ-NATO là không có chỗ của Nga tại Libya, đẩy Nga ra khỏi Libya như đã từng đẩy Nga ra khỏi Afghnixtan.
Tuy nhiên, khi “Putin đến hiện trường”, đáp xuống Cairo, phương Tây đang lo ngại những gì mà Nga đã thực hiện tại Libya sẽ không lặp lại thời Medvedev làm Tổng thống Nga. Tổng thống Putin đang sẵn sàng can thiệp vào Libya trong quán tính Syria.
Để chuẩn bị cho điều đó, Moscow cần một đối tác quan trọng cho khu vực. Và, nếu như Thổ Nhĩ Kỳ quan trọng với Syria như thế nào, dù Thổ Nhĩ Kỳ đã thất thường ra sao, thì Ai Cập lại quan trọng cho Nga bấy nhiêu và hơn tại Libya trong khi Ai Cập thuận lợi, tin cậy với Nga hơn.
Kết quả cuộc gặp tại Cairo giữa Putin và Sisi về mặt hợp tác quân sự đã chứng minh hợp tác Nga-Ai Cập-Haftar là xảy ra. Chiến lược Địa Trung Hải của Nga đang bắt đầu triển khai…dù truyền thông Mỹ-PT đã kếu thất thanh từ lâu, rằng “Putin đã kiểm soát thế giới từ Crimea đến Marocco”