Thứ Hai, 8 tháng 1, 2018

Trí khôn của Việt Nam đây!

Một thực tế mà chúng ta không thể phủ nhận là Việt Nam đang nằm trong tâm điểm sự cọ xát địa chính trị mạnh giữa 2 thế lực siêu cường là Trung Quốc và Mỹ tại Châu Á-Thái Bình Dương.
Một số nhà phân tích chiến lược nước ngoài kể cả một số nhà phân tích chính trị trong nước cho rằng, trong tình thế đó, Việt Nam đang thực hiện đối sách “đi dây” hay đang “cân bằng lực” giữa Mỹ-Trung Quốc…
Và thế là xuất hiện những thế lực “diễn biến hòa bình” trong và ngoài nước lu loa rằng, Đảng CSVN trong thế lựa chọn khắc nghiệt bởi “theo Trung Quốc thì mất chủ quyền, theo Mỹ thì mất Đảng quyền”. Một số kẻ lại còn phán “theo Mỹ là mệnh lệnh của lương tri thời đại”…
Nhưng đáng tiếc, họ đã đánh giá thấp giới tinh hoa chính trị Việt Nam, vai trò, vị thế Việt Nam. Nói cách khác, họ đã đánh giá thấp trí tuệ, bản lĩnh dạn dày trận mạc của Đảng CSVN.
Việt Nam không “đi dây” cũng không “cân bằng lực” mà Việt Nam đã có những nước đi khác tuyệt vời đầy bản lĩnh, trí tuệ…khiến cho Trung Quốc cũng như Mỹ chỉ còn biết “tâm phục, khẩu phục”.
Thế nào là “cân bằng lực”? 
Sau khi Liên Xô tan rã, 3 nước nhỏ Estonia, Latvia và Litva tách ra thành 3 quốc gia độc lập. Với chiến lược của Mỹ đưa NATO tiến về phía Đông, áp sát Nga nhằm buộc Nga quỳ gối, đồng thời, với ý chí bài chống Nga, 3 quốc gia nhỏ này đã gia nhập NATO.
Nga lúc đó như “con Gấu đang ngủ đông” và chỉ đến khi Gruzia, Ukraine cũng đang gây căng thẳng với Nga để gia nhập NATO thì “Gấu Nga đã tỉnh giấc”. Phản ứng mãnh liệt, quyết đoán của Nga đã khiến NATO chùn tay mà không dám kết nạp Gruzia, Ukraine vào NATO như ta đã thấy...
NATO tiến về phía Đông đe dọa an ninh Nga là điều Nga không thể chấp nhận và tha thứ cho kẻ nào chống lại Nga.
Tuy nhiên, 3 nước vùng Baltic lại khác, họ đã là thành viên của NATO và thực hiện sách lược dùng NATO để “cân bằng lực” với Nga trong khi Nga không có biểu hiện nào chứng tỏ là xâm lược họ ngoài sự tuyên truyền kích động của Mỹ và Phương Tây.
Rốt cuộc, 3 nước vùng Baltic không chỉ là tự dưng nhảy vào giữa làn ranh cọ xát địa chính trị của 2 thế lực lớn mà nguy hiểm hơn sẽ trở thành tuyến đầu nếu như Nga-NATO xảy ra xung đột quân sự hay một cuộc chiến tranh lớn.
Một sự dại dột điên rồ mà bất luận trong tình huống nào thì 3 nước vùng Baltic đều là con tốt thí đầu tiên.
Đó là điển hình của đối sách “cân bằng lực” mà các nhà phân tích thời cuộc muốn nói đến.
Tại Biển Đông, thực thế là đã có sự tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc, đồng thời, cũng có mâu thuẫn gay gắt giữa Trung Quốc và Mỹ tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương…và Việt Nam cũng ở trong vị trí, tình thế giống với 3 nước vùng Baltic, nhưng rõ ràng hơn, bởi Trung Quốc không phải là Nga.
Đương nhiên, chúng ta không dại thực hiện đối sách “cân bằng lực” kiểu của 3 nước vùng Baltic trên…
Thế nào là “đi dây”?
“Đi dây” theo nghĩa đen là một hành động rất mạo hiểm mà chỉ cần một sơ sẩy là tai nạn. Buộc phải quan hệ với 2 cường quốc vừa là đối tác vừa là đối tượng chẳng khác nào “đi dây” trên vực thẳm, cho nên, mức độ nguy hiểm là vô cùng lớn. Sai lầm là thảm họa.
“Đi dây” giữa 2 cường quốc như thế còn nguy hiểm hơn “cân bằng lực” bởi sự phụ thuộc mang tính sống còn vào trong mỗi bên là rất cao mà chính bản thân không thể tự quyết định số phận của mình.
“Đi dây” giữa Trung Quốc và Mỹ, Việt Nam phải luôn luôn bị động điều chỉnh chính trị, đối ngoại, quốc phòng…theo sự thay đổi của Trung Quốc và Mỹ. Và cho đến một mức tới hạn nào đó Việt Nam sẽ hỗn loạn, tự “rơi” khi không thể cân bằng…
Thực tế đã chứng minh là có nhiều lúc tình hình tranh chấp trên Biển Đông diễn ra căng thẳng, nhưng Việt Nam vẫn không thực hiện đối sách “đi dây” khi điều mong muốn của ai đó là Việt Nam sẽ lao về phía Mỹ đã không xảy ra. Với bản lĩnh, trí tuệ, Việt Nam có đối sách riêng của mình.
Đối sách của Việt Nam là gì?
Đó là đối sách “cân bằng ngoại giao” để nhằm mục tiêu thực hiện chính sách trung lập với nguyên tắc: Lợi ích dân tộc, quốc gia trên hết.
“Cân bằng ngoại giao” dựa trên đường lối “Việt Nam muốn là bạn với các nước trong đó có Trung Quốc và Mỹ”. “Cân bằng ngoại giao” khác biệt căn bản với “đi dây”. “Cân bằng ngoại giao” là sự phát triển mối quan hệ một cách cân bằng chứ không điều chỉnh mối quan hệ (chính trị, an ninh…) phù hợp để cân bằng với đối tác như “đi dây”...
Chính sách quốc phòng 3 không của Việt Nam thực hiện, thực chất là biểu hiện của chính sách trung lập, là sự phủ định đối sách “cân bằng lực” mà mọi người lầm tưởng.
Trung lập của Việt Nam là không chống Trung Quốc cũng không chống Mỹ, Việt Nam không lấy Mỹ để “cân bằng lực” với Trung Quốc trên Biển Đông…nhưng làm sao để kết quả cho ra phải giữ vững chủ quyền, độc lập dân tộc, trong một môi trường hòa bình, hợp tác cùng có lợi…?
Quả thật, điều này nói thì dễ, nhưng thực hiện được là rất không dễ dàng mà phải có trí tuệ, bản lĩnh cộng với sự nổ lực của toàn Đảng, toàn Dân, toàn Quân để tạo nên sức mạnh dân tộc kết hợp với sức mạnh thời đại.
Lịch sử đã chứng minh rằng, không phải quốc gia nào muốn trung lập cũng thành công. Trung lập thành công khi chỉ khi nếu anh ngã theo bên nào thì cán cân lực lượng sẽ nghiêng hẳn về bên đó.
Với ý nghĩa đó thì, nếu khi xảy ra đối đầu Trung Quốc-Mỹ mà “cân bằng lực” hay so sánh lực lượng, sẽ nghiêng hẳn về bên nào mà Việt Nam theo thì khi đó, Trung Quốc và Mỹ mới để cho Việt Nam “ngồi yên theo dõi”.
Còn nếu Việt Nam theo bên nào mà không ảnh hưởng gì đến so sánh lực lượng thì Trung Quốc và Mỹ không để cho Việt Nam “ngồi yên theo dõi”. Họ sẽ “tiện tay” làm những thứ gì họ muốn mà không sợ gì. Chẳng hạn, họ chiếm luôn đảo Trường Sa hay nỗ lực thực hiện cách mạng màu…
Campuchia thời Xihanuk cũng tuyên bố trung lập đấy thôi, nhưng Mỹ đâu có cho anh “ngồi yên theo dõi” chiến tranh xảy ra ở Việt Nam…vì Campuchia trọng lượng “nhẹ như bông thốt nốt” khiến Mỹ không quan tâm…
Vậy, Việt Nam đã đang làm gì để thoát ra khỏi sự cọ xát địa chính trị mạnh của 2 siêu cường nhưng vẫn giữ được sự trung lập? Bằng cách nào để Việt Nam không cuốn vào “trò chơi” của các nước lớn? (còn tiếp)

Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2018

Việt Nam trong cấu trúc quyền lực Châu Á-TBD

Quyền lực, vị thế, không tự nhiên mà có, phải cạnh tranh bằng thế, lực và bằng năng lực của mình. Quyền lực tạo ra vị thế và ngược lại chính vị thế củng cố và tăng cường quyền lực.
Kết quả hình ảnh cho hình ảnh apec tại đà nẵng

Kể từ năm 1975, Việt Nam thống nhất, giang sơn thu về một mối, trải qua hơn 40 năm xây dựng, phát triển, giờ đây, đã đến lúc chúng ta có quyền nói, đặt vấn đề về điều này, rằng, Việt Nam trong cấu trúc quyền lực tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.
Cấu trúc quyền lực thế giới hôm nay…
Sau chiến tranh lạnh, Mỹ siêu cường thế giới lên ngôi bá chủ hoàn cầu từ năm 1991 khi Liên Xô chính thức tan rã. Trật tự thế giới đơn cực khởi điểm từ lúc đó mà không ai có thể phủ nhận.
Từ năm 1991 đến năm 2013, hơn 2 thập kỷ, Trung Quốc đã đang “giấu mình chờ thời” còn nước Nga cũng đang âm thầm phục hồi vị thế sau cú choáng tan rã Liên Xô…
Tại sao chúng ta lấy cái mốc thời điểm năm 2013 là bởi vì năm đó, khi Nga sáp nhập Crimea vào Liên bang Nga, tổng thống Nga Vladimir Putin long trọng tuyên bố với thế giới “…bắt đầu từ đây, thế giới đơn cực chính thức kết thúc.”
Tuyên bố của Putin cho thấy ít nhất, nước Nga là một cực ngoài Mỹ và Mỹ không còn là thế lực mạnh nhất duy nhất của thế giới.
Sức mạnh quân sự, chính trị, kinh tế của Mỹ đã không còn uy lực như trước, Mỹ không thế một mình nói “không” với bất kỳ ai, không thể muốn làm gì thì làm trên thế giới.
Trật tự thế giới đa cực sẽ bất ổn hơn trật tự đơn cực vì có nhiều điểm tương tác mà ở đó những tính toán sai lầm có thể xảy ra, nhưng đổi lại, các quốc gia thành viên trong quan hệ quốc tế để bảo vệ lợi ích quốc gia, họ có nhiều tùy chọn hơn.
Trong khi đó, thế giới đơn cực không có sự cân bằng quyền lực nên luôn tạo ra những mối quan hệ quốc tế không công bằng khi quyền lực tập trung vào một quốc gia hay một nhóm quốc gia…Về nguyên tắc cấu trúc vật chất thì đa cực có tính bền vững hơn đơn cực…
Tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương điều gì sẽ xảy ra khi trật tự thế giới đã thành đa cực?
Rõ ràng, trừ khi Mỹ có thể duy trì một sự hiện diện hải quân và không quân đủ lớn ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, nếu không tương lai của trật tự quyền lực quân sự chắc chắn sẽ mang tính đa phương hơn.
Khu vực này mà lực lượng Mỹ không còn chiếm ưu thế sẽ là nơi các cường quốc như Trung Quốc, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản và một số nước khác sẽ hành động và cư xử với nhau một cách quyết liệt hơn bởi cảm giác mất an toàn hơn rất nhiều mà mỗi bên cảm nhận được.
Một Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương không có sự hiện diện mạnh mẽ của Mỹ cũng đồng nghĩa với sự Finlandisation (ý chỉ khả năng nước lớn gây ảnh hưởng lên chính sách của các nước nhỏ hơn) của Trung Quốc đối với những nước khác ở Biển Đông, như Việt Nam, Malaysia...
Thực vậy, Trung Quốc, với sức mạnh kinh tế và sự gần gũi về mặt địa lý của mình, có thể sẽ trở nên ít hiền hòa với các nước láng giềng phía Nam để thực hiện chiến lược Biển Đông cùng với chiến lược “một vành đai một con đường” đầy tham vọng của họ…
Việt Nam trong “tâm bão địa chính trị” Châu Á-Thái Bình Dương.
Vào tháng 11/2017, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Trung Hoa, Tập Cận Bình thực hiện chuyến xuất ngoại đầu tiên kể từ khi được bầu lại tại Đại hội XIX ĐCSTQ, thăm Việt Nam.
Cũng trong tháng đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng chính thức thăm Việt Nam. Đây là tổng thống thứ 4 của Mỹ thăm Việt Nam và là Tổng thống đầu tiên thăm Việt Nam khi đang ở đầu nhiệm kỳ đầu.
Chuyến thăm của 2 người đứng đầu 2 siêu cường đến Việt Nam khiến một số nhà phân tích chiến lược nước ngoài kể cả một số nhà phân tích chính trị trong nước cho rằng Việt Nam đang “đi dây” hay “cân bằng lực” giữa Mỹ-Trung Quốc…
Nhưng, đáng tiếc, đó là sự đánh giá thấp các tinh hoa chính trị Việt Nam và vị thế Việt Nam…Họ không hiểu thấu đáo chính sách quốc phòng “3 không” của Việt Nam, bởi chính sách này đã loại bỏ hoạt động “cân bằng lực” như mọi người nghĩ.
Thực tế là Việt Nam rơi vào giữa sự cọ xát địa chính trị rất mạnh của 2 thế lực Mỹ và Trung Quốc. Nếu dùng đối sách “cân bằng lực” hay “đi dây” là mạo hiểm, sớm muộn cũng bị nghiền nát, do đó, khôn ngoan nhất là đi ra ngoài sự cọ xát đó.
Việt Nam đã dùng đối sách “cân bằng ngoại giao” thay vì “cân bằng lực”, cùng với tăng cường thế lực quốc gia (kinh tế, quốc phòng) để trở thành đối tác chiến lược của đôi bên. Đó là cách để vượt ra và Việt Nam đã vượt ra thành công.
Bắt đầu từ đây, sự đụng độ chiến lược “một vành đai một con đường” của Trung Quốc và chiến lược “xoay trục” sang Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương của Mỹ có xảy ra thì Việt Nam đứng ngoài, chủ động tính toán lợi ích có lợi nhất.
Điều này thể hiện về quyền độc lập, tự do, quyền làm chủ của chúng ta không để Việt Nam rơi vào vòng xoáy của “tâm bão địa chính trị” và nó mang một ý nghĩa thực tiễn rất lớn...
Nếu như trước đây, dù “chúng ta muốn hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng…” nhưng không ai cho chúng ta hòa bình, thì ngày nay, vị thế Việt Nam đã khác, khi có lợi thì tham gia, hợp tác, không có lợi thì không tham gia mà không một thế lực nào có thể buộc Việt Nam phải tham gia.
Lịch sử đã chứng tỏ rằng, một quốc gia muốn trung lập, nếu không mạnh, không có vị thế thì “không ai cho anh trung lập”, mà quốc gia đó bị các cường quốc khác cuốn vào “trò chơi” khi cần…
Do đó, chỉ có thể vị thế Việt Nam mới phát huy hiệu lực chính sách quốc phòng “ba không” của Việt Nam và chính nó trở lại củng cố vị thế Việt Nam.
Vị thế quyền lực Việt Nam tại Châu Á-Thái Bình Dương.
Trước hết chúng ta hãy nhìn Việt Nam qua cách cư xử của láng giềng Trung Quốc vĩ đại.
Không thể phủ nhận là đã có một sự tranh chấp gay gắt lâu dài, phức tạp về chủ quyền trên Biển Đông giữa Trung Quốc và Việt Nam.
Không thể phủ nhận, Trung Quốc đã từng có thái độ nước lớn, hung hăng, đe dọa sử dụng vũ lực trên Biển Đông, đặc biệt là từ năm 2013 trở về trước.
Nhưng đến hôm nay có thể nói, Việt Nam và Trung Quốc đã kiểm soát tốt tình hình Biển Đông như lãnh đạo 2 nước tuyên bố và quốc tế ghi nhận.
“Kiểm soát tốt tình hình Biển Đông” có một ý nghĩa rất to lớn đối với vị thế, quyền lực của Việt Nam trên khu vực ĐNA nói riêng và Châu Á-Thái Bình Dương nói chung.
“Kiểm soát tốt tình hình Biển Đông” có nghĩa là làm chủ tình hình, không để tình hình xảy ra ngoài ý muốn đôi bên, duy trì tình trạng hòa bình, ổn định để phát triển cùng có lợi theo cách “Win-Win” (cùng thắng).
Vậy, logic của vấn đề đó là gì?
Logic của vấn đề đó là tuyến hàng hải Biển Đông, Ấn Độ Dương có tính quyết định thành bại trong chiến lược “một vành đai, một con đường” của Trung Quốc, do đó, đương nhiên, Trung Quốc phải, muốn, vượt qua mọi đối thủ để biến Biển Đông thành “ao nhà”…
Logic của vấn đề đó là Việt Nam đã có đủ thế lực để răn đe, ngăn ngừa chiến tranh. Việt Nam có đủ khả năng đương đầu với bất kỳ thế lực nào không tôn trọng lợi ích Việt Nam, xâm hại chủ quyền Việt Nam và sẽ buộc họ phải trả giá đắt, rất đắt, nếu như gây ra.
Tiếp theo chúng ta hãy nhìn Việt Nam qua cách cư xử của Mỹ, một siêu cường bá chủ thế giới, một cựu thù của Việt Nam.
Mỹ muốn xóa bỏ chế độ CSVN là đã xảy ra và không chỉ thế, họ đã từng muốn biến Việt Nam “trở về thời kỳ đồ đá”, họ đã từng cấm vận Việt Nam hơn 20 năm. Tuy nhiên, điểm nhấn quan trọng nhất là Tổng thống Mỹ đã mời Tổng bí thư Đảng CSVN sang thăm chính thức năm ngoái.
Đây là một cú chấn động địa chính trị tại Châu Á-Thái Bình Dương. Mỹ loại bỏ ý thức hệ, đặt quan hệ chiến lược vì lợi ích quốc gia Mỹ lên trên hết.
Tại sao?
Mỹ nhận thấy Việt Nam có một vai trò, vị trí rất quan trọng trong chiến lược toàn cầu của Mỹ tại Châu Á-Thái Bình Dương, ngược lại, Việt Nam cũng nhận thấy lợi ích toàn cầu của Mỹ tương đồng với lợi ích quốc gia của mình để cùng hợp tác, bình đẳng đôi bên cùng có lợi.
Đến đây, từ mối quan hệ với Trung Quốc, với Mỹ, chúng ta nhận thức được rằng, để có được một kết quả như vậy là không hề đơn giản, không hề dễ dàng, muốn là được.
Chúng ta cần phải biết và nếu đã biết, rằng, một quốc gia yếu, không có vai trò, vị trí chiến lược, không có thế lực, không có năng lực thì không có khả năng để quan hệ bình đẳng, được tôn trọng của các siêu cường thế giới, đặc biệt là với Mỹ, Trung Quốc.
Vậy, vị thế quyền lực của Việt Nam tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương là gì? Không ai định vị rõ ràng, chỉ biết rằng, Mỹ, Trung Quốc, Nga…muốn làm gì ở Châu Á-Thái Bình Dương thì không thể bỏ qua trách nhiệm và quyền lợi của Việt Nam tại đây

Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

Đằng sau vệt khói tên lửa của KILO Việt Nam!


Vào ngày 22/12/2017, một tàu KILO của Việt Nam ở chế độ ngầm đã nhấn nút phóng quả tên lửa đầu tiên Club-S. Đây là loại tên lửa hành trình chống hạm 3M-54E tầm bắn 200km, vận tốc 2,9M, đầu đạn nặng 200kg.
Hình ảnh video cho thấy, con tàu KILO này đang hợp đồng tác chiến với 4 “ong độc” Molinya đang phóng tên lửa chống hạm Uran-E.
Quả thật là việc một chiếc tàu ngầm phóng tên lửa ở chế độ ngầm với Nga, Trung Quốc và Mỹ thì quá đỗi bình thường. Nhưng khi tàu ngầm KILO của Hải quân Việt Nam phóng lên thì lại không khiến cho ai đó thờ ơ…
Ở góc nhìn chiến thuật thì sự kiện này chứng tỏ Việt Nam đã chính thức đưa toàn bộ 6 chiếc KILO vào tư thế sẵn sàng chiến đấu hay trực chiến.
“Tàu ngầm Việt Nam” - không chỉ là cái tên!
Khi 6 chiếc tàu ngầm KILO của Việt Nam xuất hiện tại Cam Ranh, những người “ngoại đạo” chắc mẫm cho rằng, thế là từ nay HQVN đã có 6 KILO tung hoành trên biển…nhưng thực ra với giới quân sự thì nó đang chỉ là một cái tên mà chưa có một sức mạnh răn đe nào hết.
Để thực sự KILO trở thành sức mạnh răn đe tức là tham gia vào trực chiến cùng với các lực lượng khác thì người Việt Nam phải thực hiện 2 giai đoạn cực kỳ phức tạp, khó khăn…
Thứ nhất là huấn luyện kỹ thuật. Đây là khâu quan trọng nhất.
Huấn luyện kỹ thuật, trước hết phải có cơ sở vật chất kỹ thuật để huấn luyện và phục vụ cho con tàu hoạt động. Tất nhiên đã có sự chuẩn bị dài hơi của Việt Nam và sự giúp đỡ của người Nga tại căn cứ Cam Ranh.
Để cho KILO hoạt động được là rất phức tạp. Chẳng hạn, phải xây dựng hệ thông thông tin chỉ huy, cụ thể như sự liên lạc của KILO với chỉ huy trên bờ như thế nào...
Phải xây dựng một trung tâm phát sóng tần số rất thấp hay VLF (là thuật ngữ dùng để chỉ tần số vô tuyến (RF) trong dải từ 3 đến 30 kHz và có bước sóng tương ứng từ 10 tới 100 km), nhưng có được một trạm phát kiểu này không đơn giản.
Hoặc phải đặt nhiều bộ thu và phát âm thanh dưới đáy biển tại những tọa độ mà tàu ngầm của ta thường đi qua. Khi những tàu ngầm này đi qua gần khu vực đó, nó có thể liên lạc với bờ và với nhau được qua sóng âm.
Các tàu ngầm hiện đại ngày nay liên lạc với chỉ huy trên đất liền bởi một vệ tinh riêng bằng cách sử dụng các phao nổi trên mặt nước như là các thiết bị truyền âm trung gian giữa tàu ngầm và bộ chỉ huy.
Rõ ràng là công nghệ, vật chất để cho tàu ngầm và trên bờ liên lạc được với nhau là không đơn giản, là yếu tố mang tầm quốc gia, cực kỳ khó khăn và nhạy cảm.
Vân đề nữa mà không thể không đề cập đến là trang bị kỹ thuật cho tàu ngầm hành trình ngầm dưới biển bảo đảm an toàn hàng hải.
Đi biển luôn luôn bằng kính tiềm vọng thì chẳng ai gọi là tàu ngầm. Hiện nay hải quân một số nước đã phát triển hệ thống định vị quán tính (SINS) cho phép tàu ngầm có thể định hướng ở dưới nước bằng cách theo dõi chuyển động tương đối của nó so với một vật chuẩn xuất phát.
Tuy nhiên, đó chỉ là số liệu tham khảo, tàu ngầm vẫn phải nổi sát mặt nước hoặc sử dụng các biện pháp liên lạc hiện đại để cập nhật vị trí tàu khi hành trình…nhưng mà không bị lộ bí mật. Vân vân và vân vân.
Như vậy, khi cơ sở vật chất kỹ thuật đã đảm bảo thì con tàu tiến hành huấn luyện kỹ thuật. Huấn luyện kỹ thuật nhằm mục đích là để sử dụng thành thạo nó, làm chủ được nó và chỉ có như vậy mới phát huy được sáng tạo sau này trong chiến đấu.
Sau khi hoàn thành giai đoạn huấn luyện kỹ thuật thì KILO bước vào giai đoạn 2 là huấn luyện chiến thuật.
Có lẽ chúng ta không bàn luận gì nhiều về huấn luyện chiến thuật vì nội dung, khái niệm của nó hầu như ai cũng hiểu. Có điều chỉ sau khi hoàn thành giai đoạn này thì sẽ kết thúc, nghiệm thu bằng bắn đạn thật.
KILO Việt Nam đã phóng Klub-S, và không chỉ trong tình huống độc lập tác chiến mà cao hơn là hợp đồng tác chiến.
Quả tên lửa Klub-S từ KILO phóng lên, Hải quân Việt Nam chính thức thông báo với Biển Đông rằng, KILO Việt Nam đã chính thức trực chiến. Chấm hết.
Bắt đầu từ đây Lữ đoàn tàu ngầm Việt Nam không chỉ là một cái tên, nó đã có sức răn đe với kẻ thù.
KILO trong tay người Việt Nam sẽ như nào?
Giới quân sự Trung Quốc thì cho rằng Việt Nam còn lâu mới sử dụng thành thạo tàu ngầm KILO như Hải quân Trung Quốc. Giới bình luận quân sự quốc tế thì xếp trình độ tàu ngầm Việt Nam nằm giữa Indonesia và Singapo…
Tuy nhiên, thành thạo trong sử dụng tàu ngầm mới chỉ là tiêu chí cao nhất đánh giá việc huấn luyện thời bình. Chỉ cần có thời gian hoặc phương tiện, phương pháp huấn luyện tiên tiến (chẳng hạn như mô phỏng huấn luyện tàu ngầm mà Nga xây dựng cho Việt Nam) là có thể sử dụng thành thạo.
Nhưng sáng tạo trong sử dụng vũ khí trang bị mới quyết định thành bại của cuộc chiến. Sáng tạo là tố chất chỉ có được từ truyền thống dân tộc, từ bản lĩnh và trí tuệ và từ hình thái chiến tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc.
May thay cho nhân loại, đã 72 năm nay thế giới không có một kinh nghiệm chiến đấu nào của tàu ngầm và rủi thay cho các quốc gia có tàu ngầm, kinh nghiệm chiến đấu là con số O.
Do đó, chỉ có duy nhất thực tiễn mới là tiêu chí của chân lý, vậy, Việt Nam và Trung Quốc, Indo, Singapo có gì khác nhau trong sử dụng tàu ngầm?

Dư luận, giới quân sự nước ngoài có những lời bình, nhận xét 6 tàu ngầm KILO của Việt Nam khi tác chiến như “sẽ thay đổi cuộc chơi trên Biển Đông”, “một sức mạnh mới cho phòng thủ của Việt Nam”…không phải là điều sáo rỗng.

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

Chiến lược Địa Trung hải của Nga bắt đầu triển khai!


Nói chung, những nước đi mà Tổng thống Putin thi triển có đặc điểm là khi giới tinh hoa Mỹ, châu Âu lần theo được dấu vết thì đã muộn.
Mục tiêu mà Hoa Kỳ đạt được trong vấn đề Jerusalem, chúng ta sẽ dành sự quan tâm vào lúc khác, ở góc nhìn này, chúng ta chỉ quan tâm đến cơ hội mà  nó đã mở ra cho Nga củng cố vị trí của mình như một nhà hoạt động sáng tạo và tích cực nhất trong chính trị Trung Đông như thế nào. 

Tổng thống Putin và Assad tại Chiến trường Syria
Bốn ngày sau tuyên bố của Trump về Jerusalem, Tổng thống Putin đang có những “nước đi” (đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng” khiến Mỹ và thế giới quan tâm, chú ý…
Đầu tiên, ông Putin đã đáp máy bay Tu-214PU thay vì chuyên cơ Il-96 xuống sân bay Khmeimim-Syria.
Tại đây, ông cho thế giới “tai nghe” tuyên bố của ông về việc rút quân khỏi Syria khi đã chiến thắng lực lượng khủng bố và cảnh báo sắc lạnh: “Nếu lực lượng khủng bố ngóc đầu dậy thì Nga sẽ tấn công tiếp với một sức mạnh chúng chưa từng thấy”.
Tuy nhiên, nếu như chỉ cần cho thế giới “tai nghe” tuyên bố của ông thì tại Moscow, Putin vẫn làm và đã từng làm điều đó. Vấn đề trên cả “tai nghe” là Tổng thống Nga muốn cho cả thế giới “mắt thấy” chiến thắng thuyết phục không bàn cãi của Nga tại Syria.
Đúng vậy, tại Afghanixtan, người Mỹ-NATO đã tuyên bố chiến thắng rất lâu, nhưng khi mới chỉ cấp Bộ trưởng QP Mỹ và Tổng thư ký NATO đặt chân đến thì hơn 50 tên lửa của Taliban đã “hạ cánh” xung quanh sân bay Kabul và gần Đại sứ quán Hoa Kỳ để “đón tiếp”…
Trong khi đó chiến sự Syria trước đó khủng khiếp, ác liệt hơn nhiều và lực lượng Taliban so với IS cùng các lực lượng khủng bố khác tại Syria chỉ là đội quân du kích so với đội quân thiện chiến trang bị vũ khí hiện đại.
Thế nhưng, Putin, Tổng thống Liên bang Nga, người được cho là quyền lực nhất thế giới, trở thành vị Tổng thống duy nhất trên thế giới, “đường đường chính chính” xuất hiện tại chiến trường chưa tan khói bom thuốc đạn, để tuyên bố chiến thắng…
Trước, trong và sau sự xuất hiện của Putin tại Syria, có chăng người ta chỉ nghe những tiếng “ồn ào” bởi sự quét dọn cuối cùng trên chiến trường của quân đội Syria và VKS Nga mà thôi.
Thực tế “mắt thấy” này đã chứng tỏ chiến thắng quân khủng bố tại Syria mà dù là công của Nga hay của Syria hay thậm chí của Mỹ thì đó là sự thật hùng hồn gấp ngàn lần lời nói. Quân khủng bố đã bị đánh dập đầu không thể ngóc đầu dậy được, không giống như Taliban tại Afghanixtan.
Tiếp theo, Tổng thống Nga di chuyển đến Ai Cập.
Nga và Ai Cập đang nhìn cùng một hướng về mục tiêu
Nên nhớ là Putin đến Cairo không vì sự kiện Jerusalem, ông đến đó với thông điệp là cần phải “bảo đảm sự ổng định và an ninh ở Trung Đông và Bắc Phi”. Có nghĩa đó là vấn đề Libya, Sinai và Syria, và cũng ở mức độ nào đó Yemen - có thể theo thứ tự đó.
Đây chính là điều khiến Mỹ theo dõi chặt chẽ bước đi và nước đi của Putin trên bàn cờ Trung Đông và Địa Trung Hải. Nga có vẽ như đang sẵn sàng can thiệp vào Libya.
Thực tế là sau khi IS bị đánh tan tại SyriaIraq thì chúng đã chạy về Libya.
Nga và Ai Cập, cả hai bên ủng hộ chỉ huy quân đội quốc gia Libya, Khalifa Haftar, có trụ sở tại Benghazi, là trụ cột chống lại chủ nghĩa cực đoan bạo lực ở Libya. 
Sự tranh dành quyền lực ở Libya và sự bất an ngày càng gia tăng ở phía Tây Ai Cập đe dọa sự ổn định của Ai Cập và uy tín của Tổng thống Sisi đang bị đe dọa. Với biên giới với Libya kéo dài 1.200 km, những lo ngại của Ai Cập về an ninh là hợp lý.
Với Nga, Libya cũng có những lợi ích đặc biệt. Libya đã từng là một đồng minh của Liên Xô và có một vị trí chiến lược ở Địa Trung Hải, đối diện với cánh phía Nam NATO. Haftar kiểm soát cái gọi là lưỡi liềm dầu ở Libya, và người khổng lồ dầu mỏ Nga Rosneft đã trở lại Libya, trong khi đó Ai Cập-nước nhập khẩu thuần về năng lượng…
 Rõ ràng là từ nền tảng năng lượng Libia đã cung cấp một tương lai có tiềm năng tuyệt vời cho hợp tác ba bên giữa Nga, Haftar và Ai Cập, mặc dù nó chỉ ở vị trí thứ hai, sau khía cạnh quân sự và lĩnh vực an ninh.
Về địa chính trị, do các quốc gia vùng Vịnh cũng tham gia cuộc khủng hoảng Libya cho nên sự tham gia của Ai Cập vào Libya ảnh hưởng đến sự cân bằng quyền lực ở Trung Đông.
Trong khi đó, ngày 01/12, Thủ tướng Libya (của chính phủ được LHQ công nhận) Fayez al-Sarraj đã đến Nhà Trắng. Tại đây, Trump cam kết “cuộc chiến chống khủng bố và thúc đẩy ổn định và thống nhất Libya”.
Và, song hành cuộc đua, Fayez al-Sarraj cũng được Tổng thống Pháp đón tiếp tại Paris bằng chính sách giữ vững quyền lực cho chính phủ được các cường quốc phương Tây dựng lên…
Rõ ràng, tình hình Libya có những đặc điểm riêng mà tại đó Mỹ có lợi thế hơn khi được đồng minh NATO hiện diện ở đây. Những tính toán của Mỹ-NATO là không có chỗ của Nga tại Libya, đẩy Nga ra khỏi Libya như đã từng đẩy Nga ra khỏi Afghnixtan.
Tuy nhiên, khi “Putin đến hiện trường”, đáp xuống Cairo, phương Tây đang lo ngại những gì mà Nga đã thực hiện tại Libya sẽ không lặp lại thời Medvedev làm Tổng thống Nga. Tổng thống Putin đang sẵn sàng can thiệp vào Libya trong quán tính Syria.
Để chuẩn bị cho điều đó, Moscow cần một đối tác quan trọng cho khu vực. Và, nếu như Thổ Nhĩ Kỳ quan trọng với Syria như thế nào, dù Thổ Nhĩ Kỳ đã thất thường ra sao, thì Ai Cập lại quan trọng cho Nga bấy nhiêu và hơn tại Libya trong khi Ai Cập thuận lợi, tin cậy với Nga hơn.
Kết quả cuộc gặp tại Cairo giữa Putin và Sisi về mặt hợp tác quân sự đã chứng minh hợp tác Nga-Ai Cập-Haftar là xảy ra. Chiến lược Địa Trung Hải của Nga đang bắt đầu triển khai…dù truyền thông Mỹ-PT đã kếu thất thanh từ lâu, rằng “Putin đã kiểm soát thế giới từ Crimea đến Marocco”

Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

Lính đánh thuê – nước cờ hay của Nga


Khi tổ chức khủng bố cấp nhà nước như “Nhà nước Hồi giáo” IS mới bị đánh tan, nhưng chưa hoàn toàn bị tiêu diệt; khi các tổ chức khủng bố khác LIH (bị cấm hoạt động ở Nga)… hiện đang tồn tại khắp mọi xó xỉn trên lãnh thổ Syria thì…
Trong khi sự yếu kém của lực lượng an ninh Syria không thể khắc phục ngày một ngày hai và khi Nga rút quân sẽ tạo ra một khoảng trống an ninh rất nguy hiểm cho Syria. Dù một giải pháp hòa bình được thực hiện đi chăng nữa…thì những cuộc tấn công khủng bố tại Syria rất dễ xảy ra…
Quả thật, “giành chính quyền đã khó, giữ chính quyền càng khó hơn” luôn là một chân lý trong đấu tranh cách mạng của luận điểm Lenin.
Rõ ràng là khi Nga tuyên bố chiến thắng tại Syria, tuyên bố “sứ mệnh đã hoàn thành”, rút quân…nhưng tình hình Syria “hậu IS” là bất ổn, khủng bố, đánh bom liều chết vào các trung tâm chính trị, văn hóa, kinh tế và dân thường, xảy ra như cơm bữa thì không khác Iraq “hậu Saddam” của Mỹ.
Rút kinh nghiệm từ Lybia và đặc biệt từ Iraq của Mỹ, người Nga đã khôn hơn nhiều…
Nga rút bớt quân khỏi Syria?
Ngày 23/11 Tổng tham mưu trưởng quân đội Nga, tướng Valery Gerasimov đã thu hút sự chú ý của công chúng khi ông nói Moscow có kế hoạch rút một số quân từ Syria vào cuối năm nay…
Thực chất việc rút quân của Nga là có thể không và nếu thế thì Nga sẽ rút bớt lực lượng nào?
 Kết quả hình ảnh cho Cảnh sát Nga tại Syria
Cảnh sát quân sự Nga tại Syria, nhân tố bảo đảm an ninh cho hậu phương Syria
Không có lực lượng mặt đất của Nga tham gia tác chiến trực tiếp với quân khủng bố, lực lượng này chủ yếu để bảo vệ căn cứ, do đó, Nga rút quân  chỉ có thể là lực lượng VKS Nga và lực lượng đặc nhiệm, cảnh sát quân sự.
Về nhu cầu chiến thuật, Nga không cần phải duy trì một lực lượng VKS như hiện nay, chẳng hạn các trực thăng tấn công, máy bay ném bom…đồng thời các đội đặc nhiệm trinh sát mặt đất phục vụ cho VKS Nga không kích cũng không cần thiết…cho nên rút bớt là hợp lý.
Rút bớt quân là hợp lý nếu như…các lực lượng tinh nhuệ, thiện chiến của Quân đội Ả rập Syria (SAA) đã rảnh tay…(trong khi họ đang căng sức chống lại cuộc chiến tranh mới, chiến tranh du kích của quân khủng bố, trong khi phải đối đầu với các thế lực khác như Israel tại cao nguyên Golan, tại Idlid…)
Và, quả thật, vào cuối năm nay, dấu hiệu cho thấy tình hình Syria khó thay đổi so với hiện nay. Do đó, tuyên bố Nga rút quân là một mạo hiểm dưới mức cần thiết…Thế nhưng…Nga vẫn, sẽ rút bớt quân.
Dù vậy, tuyên bố của người đứng đầu Bộ tổng Tham mưu Nga đã không khiến Tổng thống Syria Assad lo lắng nhưng cũng không khiến cho lực lượng thù địch Nga tại Syria reo mừng bởi có một lực lượng khác thay thế, bổ sung còn nhiều hơn sự thiếu hụt này trên lãnh thổ Syria: Lực lượng đánh thuê (PMC)
PMC-quân đội Nga 2.0?
Nga sẽ thuê PMC từ các Công ty quân sự tư nhân (PMCs) sang làm nhiệm vụ mới tại Syria. PMC Nga sẽ triển khai các thành viên để bảo vệ các nhà máy lọc dầu, cảng biển, nhà máy và các cơ sở chính phủ quan trọng, cung cấp an ninh đoàn tàu hậu cần và tiến hành tuần tra bảo đảm an ninh.
Đối tượng tác chiến của PMC, tất nhiên là lực lượng khủng bố các loại có thù địch với chính quyền Assad.
PMC được trang bị vũ khí, khả năng chiến thuật tương đương với quân đội hiện đại và nằm dưới sự chỉ huy của Bộ Tham mưu Nga. Không chỉ thế, Nga sẽ gia công thêm cho PMC vì Nga đã sử dụng PMC kể từ năm 2013 tại Syria.
PMC được trả lương 2.600 USD/người và riêng sỹ quan cao cấp là 4000 USD/người.
Người Nga đã tuyển, thuê từ các PMCs có uy tín như:
1, Slavonic Corps do Kalashnikov một cựu trung tá FSB Nga làm giám đốc, lực lượng này có chừng 250 tay súng, tham gia hoạt động từ năm 2013 tại Aleppo, Hama và Deir Ezzor và sau khi bị tổn thất nặng bởi IS thì hoạt động tại Syria bị giảm.
2, Công ty Wagner được thành lập bởi Trung tá Dmitry Utkin, cựu chỉ huy của một GRU Spetsnaz gắn liền với tình báo quân đội.
Lực lượng này đã từng tham gia vào việc sát nhập vào Crimea năm 2014 và đã chiến đấu trong cuộc xung đột Donbass đang diễn ra, ở phía đông Ukraine. Vào mùa thu năm 2015, khi Moscow phát động sự can thiệp quân sự của mình  tại Syria
Các nguồn tin cho rằng Wagner hiện có khoảng 3.000 nhân viên, bao gồm cả những người Hồi giáo Chechen ở Syria.
 3, Tập đoàn Turan là một trong những công ty PMCs bí ẩn và quan trọng nhất của Nga hoạt động tại Syria.
Một người lính thuộc “tập đoàn Turan” không khác gì lính Nga

Một người lính thuộc “tập đoàn Turan” không khác gì lính Nga
“Turan” có nghĩa là “vùng đất của người Thổ Nhĩ Kỳ” và mặc dù nhóm này là bí ẩn, nhưng các thành viên của Turan rất dễ nhận dạng bởi phần lớn là từ Trung Á
Tập đoàn Turan lần đầu tiên thu hút sự chú ý của giới truyền thông vào tháng 4 khi các thành viên của mình tham gia cùng với các lực lượng của Tổng thống Assad trong các hoạt động ở Hama và Deir Ezzor và Tây Aleppo. 
Việc Nga sử dụng PMC của “Tập đoàn Turan” có nguồn gốc Shiite tạo thành một mũi nhọn chiến lược ở Syria vì các PMC này có thể dễ dàng hòa nhập với các lực lượng chính phủ Syria. Nhân dạng Shiite của họ cũng đồng lý tưởng trong việc chống lại kẻ thù của chính phủ.
Như vậy, việc Nga có sử dụng lính đánh thuê hay không thì chưa rõ, nhưng nếu có thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên vì Mỹ, các quốc gia vùng vịnh…đều sử dụng PMC để gây bất ổn trong cuộc chiến Syria.
Sử dụng PMC của Nga tại Syria nếu có, sẽ đổ đầy khoảng trống an ninh sau khi Nga rút bớt quân là một sự lựa chọn khả thi. Khả thi về kinh tế, khả thi về chính trị, bền vững và linh hoạt.

Tất nhiên, khi PMC Nga được quản lý tốt, có chiến thuật tương đương với quân đội hiện đại thì sự hiện diện của họ tại Syria cũng chẳng khác nào sự hiện diện của quân đội Nga.

Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017

“Sứ mệnh đã hoàn thành, hoạt động quân sự của Nga tại Syria đang chấm dứt!”


Nhà nước Hồi giáo bị đáng bại thì chiêu bài chống khủng bố tại Syria, Iraq bị lật tẩy. Nga, Mỹ, Israel, Iran, Thổ Nhĩ Kỳ…chuẩn bị “cởi găng tay” cho một cuộc chiến địa chính trị khốc liệt có nguy cơ diễn ra…
 putin-assad-02.jpg
Putin, Shoigu và Assad đang thông qua kế hoach hậu chiến tại Sochi-Nga
“Sứ mệnh đã hoàn thành” là tuyên bố của Tổng thống Nga Vladimir Putin sau cuộc gặp bất ngờ với Tổng thống Syria Bashar Assad ở Sochi-Nga hôm thứ Hai.
“Chúng ta vẫn còn một chặng đường dài để đánh bại chủ nghĩa khủng bố, Tổng thống Nga nói, nhưng liên quan đến công việc của chúng tôi ... trên lãnh thổ Syria, hoạt động quân sự đang chấm dứt…”
Cũng hòa theo đó, Tổng thống Iran, Hassan Rouhan,  trên truyền hình quốc gia cũng tuyên bố: Nhà nước Hồi giáo đã chính thức bị đánh tan, hiện chỉ còn tàn quân rải rác tại Syria, Iraq.
Sứ mệnh đã hoàn thành?
Nếu như mục tiêu ban đầu Nga đề ra là tiêu diệt “Nhà nước Hồi giáo” (IS) và lực lượng khủng bố (bị cấm hoạt động tại Nga) như HTS…và bảo vệ chính quyền của Tổng thống Bashar Assad, thì rõ ràng nhiệm vụ hay sứ mệnh đã hoàn thành.
Nhiệm vụ thú nhất.
Cái gọi là Nhà nước Hồi giáo IS mà Liên minh chống khủng bố gần 58 quốc gia đứng đầu là Mỹ nhằm tiêu diệt IS từ năm 2011 đến nay không làm được thì Nga-Syria-Iran-Hezbollah đã giải quyết xong trong 2 năm và hơn ai hết, Nga có quyền tự hào về điều đó.
Lực lượng IS, một tổ chức quy mô cấp “nhà nước” đã bị đánh tan, IS không còn một điểm đứng chân công khai nào như được từng gọi là “thủ đô” hay căn cứ...nay, IS chỉ còn lại là tàn quân bị phải truy quét ở Syria, Iraq…
Nhiệm vụ thứ hai.
Trước 9/2015 thì “ngày của chính quyền Assad được đánh số”. Khi đó, IS cùng các lực lượng nổi dậy được sự hỗ trợ của hơn 14 quốc gia trong đó nổi bật như Mỹ, Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi, Qatar, UEA…đã gào thét “Assad must go” đẩy chính quyền Assad vào một góc phía Tây.
Ngày nay, gần như toàn bộ lãnh thổ phía Tây sông Euphrates thuộc quyền kiểm soát của Assad, đặc biệt SAA đã trưởng thành, lớn mạnh, trở thành một đội quân đáng gờm nhất nhì Trung Đông có đủ khả năng bảo vệ chính quyền, bảo vệ đất nước.
Theo cách dịch thì không biết chính xác là Putin nói “đã” hay “đang”, nhưng nếu nói là “đã” thì cũng không sai vì như đã dẫn ở trên thì “Sứ mệnh của Nga tại Syria đã hoàn thành” mà không có gì bàn cãi.
Hoạt động quân sự của Nga tại Syria đang chấm dứt?
Hoạt động quân sự theo nghĩa hẹp là hoạt động tác chiến, thì tại Syria, Nga tham gia 2 hình thức tác chiến. Đó là, sử dụng không quân, hải quân, hỗ trợ cho lực lượng mặt đất, tấn công vào quân khủng bố và sử dụng đội đặc nhiệm trinh sát mặt đất.
Khi IS và lực lượng khủng bố LIH bị đánh tan thì hoạt động tác chiến của không quân và Hải quân là không cần thiết. Có lẽ đợt 6 chiếc TU-22M3 đã 3 lần liên tục không kích vào Al Bukamal là lần không kích lớn cuối cùng của VKS Nga tại Syria.
 Các đơn vị đặc nhiệm Nga hoạt động tại Syria có nhiều nhiệm vụ, nhưng nhiệm vụ quan trọng nhất là trinh sát mặt đất, chỉ thị tọa độ cho VKS Nga, bởi lẽ, trinh sát mặt đất có độ tin cậy và chính xác hơn rất nhiều so với tinh sát điện tử, vệ tinh…là con mắt của VKS Nga
Đây là lý do vì sao Mỹ che ỏng chê eo Nga là tỷ lệ sử dụng bom thông minh rất ít so với bom ngu nhưng không tin được là VKS Nga hoạt động rất hiệu quả. Bom đâu trúng đó khiến cho quân khủng bố hoảng loạn, suy sụp tinh thần.
Không có lực lượng này cùng tình báo và lực lượng đặc biệt của SAA cộng tác thì VKS Nga và các đòn tấn công tầm xa của Nga không đáng sợ, thiếu hiệu quả. Ném bom, phóng tên lửa trúng mục tiêu là một chuyện, nhưng mục tiêu đó là đống cát hay hầm ngầm, kho tàng…lại là chuyện khác.
Ngoài ra phải kể đến các cố vấn quân sự trực tiếp tác chiến với SAA, các đơn vị “đánh thuê” của Nga, là lực lượng không biên chế trong quân đội Nga, thì không được coi là “hoạt động quân sự” của Nga. Các lực lượng này là bí mật, họ có thể tiếp tục hoạt động…vân vân
Như vậy, tại Syris, Iraq khi lực lượng IS đã bị đánh tan thì hoạt động quân sự của Nga chấm dứt chỉ là vấn đề thời gian. Đó là thời gian khi mà SAA chỉ thực hiện hình thức tác chiến “truy quét” để chống lại chiến tranh du kích mà đám tàn quân có thể tạo ra.
Nga chuẩn bị cho kế hoạch hậu chiến Syria?
Có thể nói, tuyên bố của Putin có ý nghĩa chính trị nhiều hơn quân sự. Đây là tuyên bố có ý nghĩa kết thúc chiến tranh, mà chiến tranh thì mở đầu khó khăn bao nhiêu thì kết thúc nó như nào là một nghệ thuật, khó khăn gấp bội phần.
Kết thúc lúc nào thì có ý nghĩa chiến thắng, thay vì lúc đã bị sa lầy hoặc lúc đã hết hy vọng chiến thắng. Bài học của Liên Xô tại Afghanixtan, của Mỹ tại Việt Nam hay tại Iraq, Afghnixtan luôn có giá trị.
Để chuẩn bị cho cuộc gặp mặt quan trọng, quyết định tình hình Syria hậu IS của 3 tổng thống Nga, Iran và Thổ Nhĩ Kỳ hôm nay thì trước đó Putin đã có cuộc gặp với Tổng thống Syria Assad và một cuộc trao đổi qua điện thoại với Trump được cho là thành công…
Như vậy, vào cuối năm này, nếu Nga long trọng tuyên bố với thế giới như trên của Putin khi gặp Bashar Assad, thì Nga đã có một chiến thắng trọn vẹn về quân sự, chính trị trong cuộc chiến mà Nga tham gia tại chiến trường Syria 2 năm qua.
Điều Nga cần trong giải pháp chính trị cho Syria là tuân thủ nghị quyết 2254 của HĐBALHQ. Theo đó, có 2 điểm chính trong nghị quyết:
Một là sự “cam kết bảo vệ chủ quyền, độc lập, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ của Cộng hòa Ả Rập Syria” và hai là chính quyền Assad sẽ làm mới Hiến pháp, tổ chức bầu cử…Assad ở lại hay ra đi thì do nhân dân Syria quyết định.
Nhưng, Syria sau khi IS đã bị tan rã thì các chiêu bài chống khủng bố cũng bị lật tẩy. Cuộc chiến chống khủng bố tại Syria thực chất là cuộc chiến địa chính trị quyết liệt của Nga, Mỹ, Thổ Nhĩ Kỳ, Israel….Và, giờ đây họ đã sẵn sàng “cởi găng tay” với nhau…
Vì vậy, Nga sẽ rút quân? Không bao giờ! Nga không “hoạt động quân sự” tại Syria nhưng cần phải có “lưỡi kiếm Damocles” tại Syria và Trung Đông bởi 2 căn cứ quân sự Tatus và Khmeimim, do đó, Nga không rút quân mà có thể tăng lực lượng răn đe chiến lược.
Đến đây, cuộc chiến chống khủng bố bảo vệ chính quyền Assad của Nga đã kết thúc thắng lợi. Xin chúc mừng người Nga, Syria, Iraq…Và, đây là một lí lịch không gì sáng sủa, tốt đẹp hơn để ông Vladimir Putin bước vào tranh cử Tổng thống Nga năm 2018.
Tuy nhiên, một cuộc chiến địa chính trị có nguy cơ đang sẽ xảy ra khốc liệt…tại Syria và Trung Đông thì ai thắng ai lại là một câu hỏi chờ thời gian…

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

IS sụp đổ. Nga-Syria chiến thắng và bài học muộn màng cho Mỹ-NATO!


Bất cứ chiến tranh kiểu loại gì thì “ai mạnh, kẻ đó thắng” là chân lý.
Hôm qua, hang ổ cuối cùng của cái gọi là “Nhà nước Hồi giáo” tại Syria là Bukamal được giải phóng hoàn toàn, cùng với đó là đám tàn quân nguy hiểm từ thành phố Deir Ezzor kéo đến đảo Kati đã bị truy quét, đầu hàng.
Chiến dịch giải phóng Deir Ezzor đã cơ bản hoàn thành để bước vào giai đoạn cuối cùng “truy quét tàn quân IS” trên khắp đất nước. Cái gọi là “Nhà nước Hồi giáo” mà lực lượng IS một thời làm mưa làm gió, muốn dựng lên tại Trung Đông, đã chính thức sụp đổ.
Chiến thắng thuyết phục của người Nga
Cách đây 2 năm khi khi lực lượng IS và hàng chục tổ chức cái gọi là “ôn hòa” đối lập được Mỹ, phương Tây, Saudi, Thổ Nhĩ Kỳ, Qatar, UEA…tài trợ đã dồn chính quyền của Assad vào thế “ngàn cân treo sợi tóc”, Iran bất lực, thì Nga xuất hiện…
Trước thế trận bất lợi của Assad, thế chắc thắng của Mỹ, Tống thống Mỹ B.Obama, tại cuộc họp báo ở Nhà Trắng đã tuyên bố: “Mọi cố gắng của người Nga, Iran sẽ sa vào vũng lầy Syria mà không thoát ra được…”.
Người Nga im lặng, cảm ơn lời cảnh báo và lạnh lùng tiến hành các hoạt động quân sự theo lời mời giúp đỡ của chính quyền Assad.
Song song với hoạt động của người Nga, trước đó 3 năm, từ năm 2012, Mỹ đứng đầu liên minh 58 quốc gia chống khủng bố Nhà nước Hồi giáo IS cũng đang hoạt động quân sự tại Iraq và Syria…
Và, đây là kết quả chính sau 2 năm trên chiến trường Syria:
1, Toàn bộ các nhà tài trợ, nuôi dưỡng cho các phe phái đối lập “ôn hòa” đều không chịu được tên lửa và bom của Nga đã công khai kết thúc, từ bỏ sự hỗ trợ của mình.
Ngoại trừ IS và các lực lượng khủng bố bị cấm ở Nga (LIH), còn lại tất cả đều được “nhốt” vào các “khu an toàn” sau khi bị đánh kiệt quệ, để chờ một giải pháp chính trị hậu chiến khi IS sụp đổ.
2, Assad được bảo vệ, Assad trở nên mạnh hơn bao giờ hết, Assad đã chiến thắng…Tiếng hô “Assad must go” đã im lặng.
Nếu như chúng ta còn nghi ngờ về điều này thì hãy nghe tuyên bố của Bộ trưởng Quốc phòng Israel Avigdor Lieberman (chứ không phải BTQP Nga hay Syria đâu nhé), ông nói:
“Tôi thấy một hàng dài các quốc gia đợi để lôi kéo Assad, bao gồm cả các quốc gia phương Tây, bao gồm cả người Sunnis vừa phải. Đột nhiên, tất cả mọi người muốn đến gần Assad. Đây là điều chưa từng có. Vì Assad đang chiến thắng, tất cả mọi người đều đứng xếp hàng…”
3, Toàn bộ tổ chức Nhà nước Hồi giáo IS, khủng bố LIH, trên lãnh thổ Syria đã bị Nga-Syria đánh tan, nay quy mô chỉ còn là đám tàn quân sắp bị truy quét mà không còn được coi như là một tổ chức.
4, Với Nga, người Nga đã thắng lợi ngoạn mục trên 3 phương diện: Chính trị, quân sự và kinh tế.
Về chính trị. Vị thế nước Nga đã trở lại trên trường quốc tế với tư cách là một cường quốc hùng mạnh, danh tiếng nước Nga đã nổi như cồn. Bắt đầu các trò chơi địa chính trị tại Trung Đông hay trên thế giới không thể không có Nga…
Về quân sự. Nga trước hết đã “phòng ngự từ xa” thành công diệt quân khủng bố khi chúng còn đang chuẩn bị lực lượng để xâm hại an ninh Nga từ Syria.
Thông qua cuộc chiến Syria, Nga đã nâng cao kinh nghiệm, bản lĩnh chiến đấu, nghệ thuật tác chiến và thử nghiệm các loại vũ khí thành công. Sự phô diễn đã khiến cho Mỹ-NATO hiểu “chiến thắng Nga bằng quân sự” là cụm từ không có trong ngôn ngữ tác chiến của Mỹ-NATO.
Về kinh tế. “Lấy chiến tranh nuôi chiến tranh” là bản chất của quân đội nhà nghề Mỹ-Phương Tây. Quân đội Nga, người Nga tiến hành chiến tranh chủ yếu để bảo vệ tổ quốc, chống phát xít nên chưa và không có ý tưởng lấy chiến tranh để làm giàu để thu lợi nhuận.
Thế nhưng, nghịch lý thú vị là khi Nga theo yêu cầu của chính phủ Syria giúp đỡ chống lại quân khủng bố bắt đầu từ ngày 30/9/2015 thì thời thế dưới tác động của Mỹ-Phương Tây đã…bổng dưng thu lợi hơn hàng chục tỷ USD (không phải từ bán vũ khí) từ việc giá cả dầu lửa…
Đây là lần đầu tiên Nga tiến hành chiến tranh mà không hao hụt ngân sách trái lại mang lại một lợi nhuận “sạch” đáng kính nể.
Chiến thắng của Nga dưới góc nhìn quân sự
Không phải ngẫu nhiên mới đây, Nhà Trắng đã đề nghị quốc hội Mỹ phê chuẩn tăng ngân sách quân sự thêm hàng trăm tỷ USD. Điều đó chứng minh ít nhất, năng lực quân sự của Mỹ có vấn đề cần phải giải quyết trước năng lực quân sự của Nga và Trung Quốc.
1, Tổ chức, xây dựng lực lượng quân đội.
Trong cuộc đối đầu Nga với Mỹ-NATO trên chiến trường Châu Âu và Syria, người Nga đã buộc Mỹ phải có cái nhìn mới về tư duy quân sự hiện đại thay vì “say men chiến thắng” sau chiến tranh lạnh.
Bắt đầu từ năm 2008, tranh thủ thời kỳ dầu tăng giá, chưa có mâu thuẫn lớn với Mỹ-NATO về vấn đề Ukraine, Nga đã âm thầm khôi phục và xây dựng quân đội kiểu mới để đối đầu với NATO đang luôn hống hách đe dọa tiến về phía Đông.
Chỉ trong vòng 10 năm, đặc biệt từ thời Sergei Shoigu là BTQP, Nga đã xây dựng lại những tập đoàn quân, những sư đoàn xe tăng, những sân bay quân sự kể cả tại Bắc Cực. Nga tổ chức hàng chục cuộc tập trận với quy mô lớn gấp Mỹ-NATO nhiều lần trên một phạm vị rộng lớn.
Hành động này của Nga đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc sử dụng những lực lượng lớn, rất lớn, cơ động nhanh để tung ra đòn quyết chiến chiến lược nếu tình huống xảy ra. Đó là lý do vì sao mỗi lần Nga tập trận sau này là mỗi lần NATO lo lắng hoảng sợ.
Trong khi đó, do Mỹ-NATO sau chiến tranh lạnh, đối tượng tác chiến của họ là quân khủng bố, thường tiến hành các “cuộc chiến giá rẻ” nên việc xây dựng các sư đoàn, quân đoàn cơ động, tập trung…là không cần thiết.
Mỹ có trên Châu Âu hàng trăm căn cứ quân sự chủ yếu là để cai trị quốc gia sở tại, còn không có ý nghĩa trong tác chiến với quân đội Nga.
Và chính vì thế nên khi cuộc khủng hoảng Ukraine, Syria xảy ra, quân đội Nga đã khiến NATO chùn tay tại Châu Âu và cũng không công khai can thiệp vào Syria như đã từng tại Lybia hay Iraq
Rõ ràng với tổ chức lực lượng quân đội Nga như hiện nay thì vấn đề là Nga có tấn công NATO tại Châu Âu hay không chứ không có vấn đề ngược lại. Và NATO không phải là không có lý khi tố cáo Nga có âm mưu “xâm lược” này nọ…
2, Tác chiến điện tử.
Các nhà quân sự Mỹ cho rằng: “Trong chiến tranh, ai khống chế được việc sử dụng các dải sóng điện từ sẽ là người chiến thắng” và “Lịch sử chiến tranh chứng minh rằng chiếm ưu thế trong tác chiến điện tử dẫn đến thắng lợi trong các hoạt động quân sự”.
Cũng như người Mỹ, Nga đã xác định yếu tố quyết định thành bại trong chiến tranh hiện đại là tác chiến điện tử (EW), nhưng người Nga đã ưu tiên đầu tư lớn cho nhiệm vụ này nhưng theo hướng chuyên sâu khác Mỹ.
Trong khi đó, “say men chiến thắng” sau chiến tranh lạnh, và Mỹ-NATO lại thắng lợi dễ dàng trong những cuộc chiến tranh gần đây tại Trung Đông, Afganixtan, Nam Tư…nên phương án tác chiến hay tư duy về quân sự hầu như không thay đổi.
Trong tác chiến điện tử, Mỹ-NATO thường sử dụng phương án chế áp cứng là chủ yếu mà không có đầu tư, kinh nghiệm, trong chế áp mềm. Đó là Mỹ-NATO làm mù, điếc, đối phương bằng tên lửa hành trình Tomahak và không quân từ tàu sân bay để chiếm lĩnh bầu trời là chính.
(Trong tác chiến điện tử, chế áp cứng là phá huỷ một phần hoặc hoàn toàn phương tiện điện tử bằng hỏa lực, bằng xung lực hoặc các năng lượng khác.
Chế áp mềm là sử dụng năng lượng điện từ trường phát xạ hoặc phản xạ lại, đánh lừa điện tử để ngăn cản, loại trừ hoặc làm giảm hiệu quả hoạt động các phương tiện ĐT đối phương. Có các biện pháp như gây nhiễu, tao mục tiêu giả….)
Nói chung sử dụng chế áp cứng dành cho bên có sức mạnh vượt trội khi gặp phải đối phương yếu. (Phương án này Mỹ có thừa điều kiện để làm mưa làm gió, bất chấp, như đã từng ở Iraq, Lybia...)
Vì thế khi Nga và Mỹ-NATO đụng độ nhau tại Syria để chiếm lĩnh bầu trời, do Mỹ không thể, không dám, đối đầu trực tiếp với Nga bằng chế áp cứng nên hoàn toàn bị thất thế khi Nga sử dụng chế áp mềm trên cơ, vượt trội khiến Mỹ-NATO thúc thủ nhìn Nga làm chủ vùng trời Syria.
Bài học cho Mỹ là đối đầu với Nga, Trung Quốc là nếu muốn chiến thắng thì chỉ có sử dụng phương án chế áp mềm nếu như không muốn sử dụng VKHN.
3, Tư duy tác chiến trên biển và xây dựng hải quân.
Khi lần đầu tiên Nga phóng tên lửa hành trình Kalibr không chỉ chấn động Trung Đông mà còn khiến Mỹ kinh ngạc. Mỹ kinh ngạc không phải Kalibr bay xa, chính xác, không phải Nga phá vỡ thế độc quyền của Mỹ-NATO…mà kinh ngạc ở phương tiện phóng.
Nga đã chế tạo ra những loại vũ khí, phương tiện phù hợp tối ưu với tư tưởng chiến thuật của họ. Nhỏ, cơ động, hỏa lực cực mạnh. Thay vì như các tàu khủng của Mỹ mang hàng trăm Tomahawk thì tàu chiến Nga chỉ dưới ngàn tấn, mang 4-6 quả, phóng bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu.
Và, quả thật đây mới là điểm nhấn đặc biệt khiến cho giới quân sự phương Tây thay đổi về nhận thức tác chiến hiện đại trên biển, đại dương, thay đổi nhận thức về tổ chức xây dựng lực lượng “hải quân nước xanh”, “hải quân nước vàng”…về tác chiến bất đối xứng.
Và, đến giờ có người mới hiểu tại sao Việt Nam lại có nhiều tàu phóng tên lửa Molnya đến thế.
Ngoại trưởng Mỹ công nhận Nga thắng tại Syria là nhờ làm chủ được vùng trời. Chính xác! Nhưng muốn làm chủ được vùng trời thì phải tác chiến điện tử thắng Mỹ vì Mỹ đâu có dễ dàng ngồi nhìn Nga làm mưa làm gió trên bầu trời Syria, quăng bom hủy diệt “con nuôi, con đẻ” của mình.

Mỹ sẽ chi nhiều tiền để tổ chức, xây dựng lực lượng lục quân, hải quân và cải tiến tác chiến điện tử, tuy nhiên, xuất phát muộn liệu có đuổi kịp người Nga???