Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

Thuyết âm mưu: Siêu vũ khí Nga làm tê liệt hệ thống phòng không Bắc Mỹ!


Ngày 17/4/2017, đáp trả tuyên truyền láo xược của truyền thông Mỹ từ tạp chí Vanity Fair, khi coi Liên bang Nga không theo Mỹ, phương Tây nên giờ “gồm những người nguyên thủy vô vọng sống trong một đất nước trung cổ…”, Putin ra lệnh cho máy bay chiến lược TU-95 bay đến Alaska.
Khi TU-95 bay đến khu vực “nhận diện phòng không” Bắc Mỹ, lập tức Bộ tư lệnh phòng không Bắc Mỹ (NORAD) điều máy bay F-22, máy bay E-3 bay kèm khoảng 12 phút. Lúc này, TU-95 triển khai hệ thống tác chiến điện tử Khibiny sử dụng công nghệ Magrav (siêu vũ khí)…
Hệ thống tác chiến điện tử Khibiny công nghệ Magrav đã “tàn phá và làm tê liệt có hiệu quả” hệ thống phòng không Bắc Mỹ khiến cho lần thứ hai, ngày 18/4, không một máy bay nào có thể cất cánh từ sân bay Alaska lên xua đuổi, đánh chặn TU-95 tuần tra.
Đây là căn cứ không quân bí mật của Nga được tiết lộ cho Phương Tây biết lần đầu tiên vào ngày 19/4/2017

Trên đây được coi như là đánh giá hay là quảng cáo “siêu vũ khí” của người Nga, nhưng về phía Mỹ-PT trong sự kiện này thì sao?
Nga nói rằng, từ ngày 18/4  không có một máy bay nào có thể cất cánh tại sân bay thuộc Alaska khi bị “siêu vũ khí” làm tê liệt.
Trong khi đó tuyên bố của người phát ngôn NORAD, bà Mary Anna Clemons, rằng, Mỹ “quyết định không điều máy bay theo dõi, ngăn chặn, áp sát…TU-95 nữa vì TU-95 dù đã bay vào khu nhận dạng phòng không (ADIZ) nhưng không sai phạm…”
Việc người Nga cho máy bay ném bom chiến lược không chỉ một lần mà quần thảo 4 lần trong 4 ngày liên tục gần bờ biển Alaska thuộc khu vực bảo vệ của Bộ tư lệnh phòng không Bắc Mỹ là hành động gì nếu như không phải là khiêu khích, đe dọa Mỹ?...
Thế nhưng phát ngôn của NORAD tuyên bố như vậy khiến dư luận rất ngạc nhiên bởi một tuyên bố không đúng với thái độ, hành động “diều hâu” lâu nay của Mỹ.
Bởi mỗi lần TU-95 tuần tra thì ngay như Anh, Na Uy đều hùng hổ điều may bay để “đánh chặn” như họ tuyên bố…mà Mỹ, một siêu cường quân sự, đang coi Nga là kẻ thù, lại hiền từ đến thế?
Chính vì vậy mà dư luận nghi ngờ đằng sau tuyên bố rất “dịu dàng, bồ câu” của Mỹ. Phải chăng “siêu vũ khí” của Nga là sự thật?
Ngay sau đó, 19/4, Nga đã nói rõ Nga đang triển khai và sử dụng “siêu vũ khí” nhưng truyền thông phương Tây, tờ The Sun, không trung thực với dân chúng của họ khi tuyên truyền rằng “Nga tuyên bố xóa sạch Hải quân Mỹ chỉ bằng một quả bom” là sự kỳ quái không hiểu được.
Việc tuyên bố của Nga sau khi đem lại cho Mỹ bài học ở Alaska nhằm mục tiêu cảnh cáo những cái đầu nóng hiếu chiến của NATO nên dừng lại nếu như không muốn bị các máy bay của tại những sân bay bí mật ở Bắc Cực xóa sổ không quá vài ngày nếu như không muốn nói là vài giờ. 
Hồ sơ của “siêu vũ khí”!
TU-95 Nga tuần tra 4 lân liên tục trong 4 ngày trên bờ biển Alaska của Mỹ

Hệ thống tác chiến điện tử Khibiny sử dụng công nghệ Magrav gọi là “siêu vũ khí” đã được đồn thổi từ lâu mà khiến dư luận nửa tin nửa ngờ…
Đầu tiên là vụ SU-24 Nga đã chao lượn làm động tác công kích vào khu trục hạm Donald Cook 12 lần sau khi Khibiny đã là tê liệt toàn bộ hệ thống tác chiến hiện đại trên tàu khiến 27 sỹ quan, những người lính ưu tú nhất của Hải quân Mỹ hoảng loạn đâm đơn thôi việc.
Ngày 23/5/2015, 3 tàu ngầm Nga thuộc hạm đội biển Bắc đã sử dụng “siêu vũ khí” buộc tàu sân bay Mỹ USS Theodore Roosevelt đang áp sát vào biển Baltic “sợ hãi chạy trốn” về phía vùng biển ngoài khơi bờ biển phía Hampshire ở Vương quốc Anh.
Sự kiện này các chuyên gia Mỹ giải thích rằng USS Theodore Roosevelt bị “tê liệt” là bởi một chiếc tàu ngầm của Pháp sử dụng “công nghệ Magrav” ngoài bờ biển Florida trong một cuộc diễn tập với Hải quân Pháp.
Thông qua cuộc diễn tập cho người Mỹ kiểm tra biện pháp đối phó với “siêu vũ khí” mang tính cách mạng này trước khi triển khai tàu để đối phó với lực lượng Hải quân Nga sau vụ Donald Cook tại Biển Đen…(cứ cho là thế đi, thì chứng tỏ “công nghệ Magrav” là siêu đỉnh).
Tiếp theo sau vụ Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ SU-24 Nga. Nga đã triển khai hệ thống Khibiny trong lúc không kích dồn đập vào lực lượng pro Thổ Nhĩ Kỳ tại bắc Latakia sát biên giới Thổ Nhĩ Kỳ nhưng toàn bộ không quân Thổ Nhĩ Kỳ tại căn cứ Incirlik không thể cất cánh vì hoàn toàn bị “chiếu xạ”.
Và vụ mới nhất là tại Alaska như đã nêu.
Sự trùng hợp, hiện tượng xảy ra…khiến cho chúng ta, những người ngoài cuộc, nghi ngờ rằng có thể có “siêu vũ khí” thật.
Vậy công nghệ Magrav là gì? Nga đã làm chủ được bao nhiêu công nghệ này và việc mất tích 36 quả Tomahawk của Mỹ có liên quan gì đến : “siêu vũ khí” này? Chúng ta có thể nói tới kỳ sau.

Công nghệ Magrav là gì?
Ai cũng biết định luật vạn vật hấp dẫn và chuyển động của Newton là một trong những khám phá vĩ đại nhất trong khoa học. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là nền khoa học hiện đại hiện nay đã không hiểu được trường hấp dẫn được tạo ra như thế nào.
Chúng ta hiểu được tác động của lực hấp dẫn nhờ Newton, nhưng không ai trong lịch sử khoa học đã có thể giải thích được làm thế nào để tạo ra từ trường trọng lực và từ trường ... cho đến bây giờ.
Công nghệ Magrav là công trình nghiên cứu của một kỹ sự hạt nhân người Iran tên là Mehran Keshe về vấn đề trên và đã chuyển giao cho chính phủ Iran.
Năm 2011, Iran trở thành quốc gia đầu tiên trong lịch sử của thế giới thông báo họ có một Chương trình Không gian được thiết lập…Tuy nhiên, không giống như các chương trình không gian thông thường như NASA của Mỹ.
Chương trình không gian này được phát triển xung quanh việc sử dụng công nghệ Magrav, sử dụng các trường điện từ và lực hấp dẫn như là một phương tiện để nâng, vận hành, tạo ra năng lượng, trái ngược với việc sử dụng công nghệ đốt. 
Như vậy, về cơ bản, sự hiểu biết mới của chúng ta về việc tạo ra lực hấp dẫn đã làm cho việc sử dụng công nghệ đốt cháy đã lỗi thời và tất nhiên, những ngày phụ thuộc vào than và dầu đã qua ... 
Trong tương lai gần chúng ta sẽ thấy những chiếc xe không có bánh xe và sẽ có thể đi du lịch trong Không gian trong điều kiện tương tự như bay trong một chiếc máy bay ở đây trên trái đất.
 Vào tháng 12/2011, do Iran đã sử dụng công nghệ để buộc hạ cánh, bắt giữ một chiếc UAV hiện đại, tinh vi bậc nhất của Mỹ, nên vào ngày 23/4/2012 Tổng thống Mỹ Obama ký lệnh cấm nghiên cứu, sử dụng “công nghệ ma thuật” này.
Tại sao Obama lại cấm không nghiên cứu phổ biến công nghệ Magrav thì chúng ta hãy đọc lá thư ngõ của Mehran Keshe gửi Obama khi bị cấm sau đây là rõ:
“Tôi muốn giới thiệu trực tiếp công nghệ của chúng tôi đến Ngài và chính phủ Mỹ để tất cả chúng ta có thể hiểu được những thay đổi cơ bản cần phải mang lại cho Nhân loại.
 Nếu công nghệ Magrave của chúng tôi được sử dụng có hiệu quả thì tàu sân bay Hoa Kỳ sẽ chỉ là “bồn tắm nổi”, các đường băng chứa F16 và F18 sẽ chỉ là các viện bảo tàng của những con chim sắt, bởi vì các máy bay này sẽ không thể bay nếu hệ thống điện tử của nó bị ảnh hưởng bởi công nghệ không gian của Magrave.
Tổng thống Obama, chúng tôi mong Ngài hiểu sự thay đổi này và mời Ngài vui lòng ký một sắc lệnh về thế giới thực, chứ không nên vì lợi ích một nhóm hay một quốc gia, duy trì một trật tự trì trệ trong khoa học và công nghệ, mà là một niềm tự hào cho tất cả chúng ta trong việc đưa loài người đến những mức độ mới”...
Quả thật là, nếu như con người đã nắm bắt tốt công nghệ Magrav thì những chuyện trước đây gọi là “khoa học viễn tưởng” sẽ không còn là viễn tưởng mà là sự thật. Và, như vậy thế giới có một cuộc cách mạng KHKT, nhưng như vậy Mỹ, Nga được lợi gì?
Nga đã nắm bắt công nghệ Magrav?
Nếu công nghệ này là có thật thì Nga đã làm chủ “công nghệ ma thuật” này bao nhiêu %?
Không ai biết, nhưng công nghệ này rất liên quan đến việc tạo ra dễ dàng, nhanh gọn môi trường Plasma là một trạng thái thứ tư của vật chất, cùng với ba trạng thái khác là chất khí, chất lỏng, chất rắn.
Điều đáng chú ý của plasma là tính chất khí động của nó khác hẳn với không khí. Bất kỳ một khí tài bay nào, dù đó là máy bay, tên lửa hoặc đầu đạn thông thường khi bay vào khu vực khí quyển bị plasma hoá sẽ bị lộn nhào như chong chóng và bị vỡ vụn  thành nhiều mảnh ngay tức khắc.
Người Nga đã dành thời gian nghiên cứu từ lâu về vũ khí Plasma trong Chương trình “Planeta” do Viện sỹ Avramenco chủ trì đã thí nghiệm thành công sử dụng vũ khí plasma bắn rơi đầu đạn tại trường thử Vladimir-30.
Té ra những quảng cáo vũ khí chỉ phục vụ cho mua bán và răn đe ảo. Răn đe thực là những vũ khí tiên tiến nhưng tuyệt mật...Người Nga đã "bật mí" he hé cho Mỹ ít nhất 2 lần trong đó có vụ lộ tàu ngầm có thể gây nên sóng thần hủy diệt bờ Tây Hoa Kỳ....


Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

Phần 2: Hệ thống Petrodollars – Ngai vàng hiện đại của Mỹ

Petrodollars nhìn ở góc độ lợi ích quốc gia thì đây là một chiến lược chuyển hướng chính trị kinh tế vô cùng xuất sắc của giới tinh hoa chính trị Mỹ

Sự phát triển của loài người đã trải qua nhiều thời kỳ đồ đá, đồ đồng….và bây giờ là thời dầu mỏ. Khác với vàng, dầu mỏ dùng để sản xuất, tiêu thụ, hoạt động mà thiếu nó loài người trở về thời kỳ trung cổ…Do vậy, dầu mỏ và thành phần của nó hầu như có mặt trong toàn bộ đời sống, hoạt động của loài người hiện đại…
Hiện nay thế giới tiêu thụ hơn 100 triệu thùng dầu trong một ngày, một số lượng khổng lồ được hút lên từ lòng đất…vì thế ai làm chủ được nguồn cung dầu mỏ là làm chủ được nền kinh tế toàn cầu…
Người Mỹ đã nhận ra điều này và sau khi kết thúc trò chơi “dollars cho vàng”, họ đã thực hiện một kế hooạch mới là “dollars cho dầu” hay Petrodollars.
Có thể nói “Petrodollars” đã thể hiện tầm nhìn xa của các nhà tinh hoa chính trị-kinh tế nước Mỹ. Chính hệ thống Petrodollars đã biến đồng dollars trở thành một đồng tiền chung của quốc tế mà không ai có thể cưỡng lại khiến cho nước Mỹ ngồi chắc trên ngai vàng bá chủ thế giới hiện đại.
Vậy Petrodollars là gì?
Trả lời ngắn gọn, cốt lõi nhất cho câu hỏi này là, tất cả dầu khai thác được đều phải dùng dollars để mua. Chấm hết.
Arabia Saudi là quốc gia có trữ lượng và số lượng khai thác dầu mỏ lớn nhất thế giới được Mỹ nhắm tới và một thỏa thuận Mỹ-Arabia Saudi ra đời, theo đó:
Mỹ sẽ bảo vệ quân sự cho các mỏ dầu của Arabia Saudi. Mỹ cũng đồng ý cung cấp vũ khí cho Saudi, và có lẽ quan trọng nhất là đảm bảo bảo vệ ngai vàng hoàng tộc nhà Saudi khỏi bị Israel xâm lược, lật đổ (thời đó Israel được coi như một quốc gia “sát thủ”, hùng mạnh trong cuộc chiến Trung Đông).
Đổi lại, Arabia Saudi phải đáp ứng 2 điều khoản: 
1, Nhà Saudi phải từ chối tất cả các loại tiền tệ khác để thanh toán cho việc mua dầu mỏ ngoại trừ đồng dollars.
2, Arabia Saudi sẽ mở cửa cho đầu tư tiền dư thừa thu được từ bán dầu của họ vào chứng khoán nợ của Hoa Kỳ.
Có thể coi đây là một cú “trúng thầu” của Mỹ tại Arabia Saudi mà không chỉ thế, Mỹ còn “trúng thầu” toàn bộ các nước Ả Rập tại Trung Đông. Bởi vì đến năm 1975, toàn bộ OPEC cũng đều thực hiện 2 điều khoản này để đổi lấy “hợp đồng bên B” của Mỹ.
Như vậy, với bộ óc thông minh thiên tài của giới tinh hoa chính trị Mỹ, đặc biệt là Nixon và Kissinger, họ đã thành công khi tiếp tục duy trì nhu cầu toàn cầu của đồng dollars sau thất bại của Bretton Woods. Không chỉ thế, nó còn được tăng mạnh khi hệ thống Petrodollars đã hoạt động khi nhu cầu về năng lượng dầu mỏ ngày càng tăng trên thế giới.
Lợi ích “khổng lồ” của Petrodllars
Lợi ích đầu tiên, phải đề cập đến là Hệ thống Petrodollars đã “khuyến khích” xuất khẩu giá rẻ sang Mỹ, người tiêu dùng Mỹ được hưởng lợi lớn từ các quốc gia trên thế giới (thế mới gọi là bá chủ)…
Cả thế giới này quốc gia nào cũng cần dầu, mua dầu, vậy làm sao có đồng dollars để mua?
Cách dễ nhất để có được tiền dollars Mỹ là thông qua các thị trường ngoại hối. Tuy nhiên, đây không phải là một giải pháp lâu dài hữu hiệu vì nó rất tốn kém. Do đó, nhiều quốc gia đã lựa chọn phát triển chiến lược xuất khẩu sang thị trường Mỹ để có dollars mua dầu... 
Chẳng hạn, Nhật Bản có rất ít tài nguyên thiên nhiên nên phải nhập khẩu một số lượng lớn hàng hóa, bao gồm dầu mỏ. Muốn có nhiều tiền dollars Mỹ để mua dầu thì tất cả các hàng hóa phải xuất sang Mỹ để thanh toán tiền dollrs.
Trung Quốc trước đây, khi Nga chưa nổi đình nổi đám như hiện nay, cũng vậy thôi đều coi Mỹ là thị trường lớn, sống còn, là “công trường thế giới” (chủ yếu của Mỹ) mà không có nó thì không chỉ thất nghiệp mà không có tiền dollars để mua dầu…
Rốt cuộc hàng hóa, dịch vụ giá rẻ (vì bị ép giá) và tiên tiến nhất, tốt nhất, là tinh hoa của nhân loại (cho xuất khẩu) ùn ùn đổ về Mỹ, người tiêu dùng Mỹ được lợi quá lớn.
Điều thú vị nhất là, nếu như trước đây trong thời kỳ Bretton Woods, Mỹ phải buộc cung cấp tiền thật (vàng) để đổi lấy dòng tiền giấy giả (tờ dollas) thì giờ đây ngược lại, các quốc gia buộc phải đem vàng, hàng hóa (tiền thật) để đổi lấy (tờ giấy lộn) dollars. Hay hơn nữa là cái “tờ giấy lộn màu xanh” này lại do Mỹ in ra…
Và tiếp theo, đây là lợi ích chính, cốt lõi của hệ thống Petrodollars:
Hệ thống Petrodollars, về bản chất, Mỹ nhận được khoản vay kép từ mỗi dao dịch dầu mỏ trên toàn cầu từ 2 điều khoản trên, cụ thể:
- Bất kỳ quốc gia nào đều phải mua dầu mỏ bằng tiền dollars của Mỹ.
- Lợi nhuận vượt trội của các quốc gia sản xuất dầu sau đó được đưa vào các chứng khoán nợ của chính phủ Mỹ được tổ chức tại các ngân hàng phương Tây.
Petrodollars đã đem đến cho nước Mỹ 3 cái lợi lớn trong thấy:
1- Làm tăng nhu cầu toàn cầu của đồng dollars của Mỹ.
Rõ ràng khi nhu cầu về dầu của thế giới tăng mạnh thì nhu cầu cần dollars để mua nó càng tăng. Đến đây FED sẵn lòng để in ra dollars để cung cấp, để cho vay…nếu bạn cần và theo ý muốn của FED. Giấy phép in tiền của FED được cấp trở lại sau khi Mỹ “đóng cửa sổ vàng”.
Và thực tế,  “ấn phẩm” của Cục dự trữ Liên bang (FED) thực sự đã cho các nhà tài phiệt chính trị tại Washington chi tiêu nhiều hơn, tạo ra trạng thái phúc lợi và chiến tranh…mà như Cố vấn hàng đầu của Kremli ông Sergey Glazyev đã tuyên bố ở phần đầu bài viết…
2- Làm tăng nhu cầu toàn cầu với chứng khoán nợ Mỹ.
Một trong những khía cạnh nổi bật nhất của hệ thống petrodollar là yêu cầu các quốc gia sản xuất dầu lợi nhuận dầu dư thừa của họ và đặt chúng vào chứng khoán nợ Mỹ ở các ngân hàng phương Tây. 
Đây là sách lược gọi là " tái chế petrodollar " bởi Henry Kissinger đã đặt ra. Thông qua việc sử dụng độc quyền dollars cho các giao dịch dầu, và sau đó gửi lợi nhuận quá mức của họ vào chứng khoán nợ Mỹ, hệ thống petrodollar là một "giấc mơ trở thành sự thật" cho một chính phủ chi tiêu như Hoa Kỳ.
Chi tiêu thỏa mái, đến nay nợ quốc gia của Mỹ đã có một con số khổng lồ là 19.160 tỷ USD, đã khiến đôi ba lần chính phủ đứng trước nguy cơ đóng cửa nhưng chỉ cần một vài “thao tác” của FED là chính phủ Mỹ hoạt động trở lại như đã thấy…
3- Tất nhiên, Mỹ có thể dùng tiền Mỹ, thứ giấy mà chỉ duy nhất Mỹ in ra được, để mua dầu.
Tất cả các quốc gia phải mua dầu bằng dollars kể cả Mỹ, nhưng với Mỹ có sự khác biệt là Mỹ thanh toán 100% lượng dầu nhập khẩu bằng chính ngay “tờ giấy” mà mình in ra. Thử hỏi trên thế giới này có quốc gia nào, ngoài Mỹ, có thể in tiền để mua dầu và sau đó các quốc gia sản xuất dầu lại giữ nợ cho tiền in đó?

SWIFT một loại “vũ khí chiến tranh” cực kỳ nguy hiểm của Mỹ và PT
Để có thể quản lý kế hoạch in tiền tệ rộng lớn và toàn cầu, Mỹ và các đồng minh ở Tây Âu đã thành lập vào năm 1973 cái gọi là Hiệp hội Toàn cầu Hệ thống Thông tin Tài chính liên ngân hàng (SWIFT) - hệ thống nhắn tin kết nối với mọi ngân hàng trên thế giới và chuyển hàng tỷ đô la mỗi ngày.
Hệ thống nhắn tin SWIFT là yếu tố sống còn đối với sức khoẻ của toàn bộ nền kinh tế toàn cầu và được Mỹ đã sử dụng như một “vũ khí chiến tranh” khi Obama đã ra lện ngắt kết nối cho Iran khiến Iran rơi vào hỗn loạn về kinh tế…
Như vậy có thể nói, hệ thống Petrodollars là một công cụ để Mỹ bá chủ thế giới có hiệu lực. Có nó là có tất cả và “1% người Mỹ tại phố Wall” sẽ làm tất cả để không ai có thể động đến hệ thống Petrodolallrs này, sẵn sàng dùng sức mạnh quân đội để ra tay.
Petrodollars nhìn ở góc độ lợi ích quốc gia thì đây là một chiến lược chuyển hướng chính trị kinh tế vô cùng xuất sắc của giới tinh hoa chính trị Mỹ, ngược lại, các nước sản xuất dầu là bên bị thiệt hại hoàn toàn khi bị chiếm đoạt toàn bộ khoáng sản…

Nga đã ra đòn tấn công đầu tiên vào tử huyệt Hoa Kỳ!

Chừng nào động dollars còn là nhu cầu toàn cầu thì chừng đó Mỹ vẫn là bá chủ thế giới!
Mới đây, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã ra lệnh phải tiến hành ngay lập tức đòn tấn công đầu tiên (First Strike) mang tên “Golden Tsar” nhằm vào “hệ thống Petrodollas” của Mỹ…
Nếu thành công, thì như tuyên bố của Sergey Glazyev, cố vấn hàng đầu của Kremlin đã cảnh báo các nhà lãnh đạo phương Tây rằng: “Người Mỹ càng hiếu chiến thì họ sẽ càng sớm thấy sự sụp đổ cuối cùng của đồng dollars. Thoát khỏi đồng dollars là cách duy nhất để các nạn nhân thoát khỏi sự xâm lược của Mỹ...và ngay khi Nga và Trung Quốc thông qua, đó có thể sẽ là sự kết thúc của quân đội Hoa Kỳ”.
Vậy nguồn cơn, thực chất và sự tác động của nó trong kế hoạch “First Strike” là như thế nào? Tại sao?...
Để cung cấp cho độc giả một cái nhìn tổng thể, trong phạm vi một bài viết là không thể, vì thế chúng ta buộc phải lần lượt đi từ các nội dung, nếu như muốn có nhận thức trọn vẹn…
Phần 1: Bretton Woods – Ngai vàng gãy chân của Mỹ!
Năm 2005 khi Trung Quốc có GDP vượt Nhật Bản chỉ đứng sau Mỹ thì giới học giả, trí thức Trung Quốc gào thét rằng, đã đến lúc Trung Quốc chiếm ngai vàng của Mỹ, thống trị thế giới.
 Rồi, năm 2010, Trung Quốc xuất bản cuốn sách “Giấc mơ Trung Quốc – Tư duy nước lớn và định vị chiến lược trong thời đại hậu Mỹ” của đại tá Lưu Minh Phúc-giáo sư, Giám đốc Viện Nghiên cứu xây dựng quân đội, thuộc trường Đại học Quốc phòng Trung Quốc.
Cuốn sách vừa xuất bản tại Bắc Kinh đã trở thành sách bán chạy nhất. Hầu như không có một phản ứng trái chiều nào từ cuốn sách này, mặc dù nội dung cuốn sách nêu các biện pháp soán ngôi Mỹ rất “cải lương” phi thực tế. Sách chỉ có giá trị kích động, đến mức, đọc xong sách này, nhà báo Jeffrey Schmidt thốt lên: “Trung Quốc đã tháo găng tay và đang thách thức sự thống trị thế giới của Mỹ”.
Muốn lật đổ “ngai vàng” của Mỹ thì đương nhiên là không đơn giản vì nó được Mỹ bảo vệ bằng một lực lượng quân sự hùng mạnh, nhưng ít nhất anh phải xác định “ngai vàng” của Mỹ là cái gì, nó ở đâu…để mà nhắm tới, còn nếu không thì chỉ là con thiêu thân…
Giấy phép in tiền cho Cục dự trữ Liên bang
Vào năm 1941, tại khách sạn Mount Washington ở Bretton Woods, New Hampshire. Cuộc tụ họp lịch sử bao gồm 730 đại biểu từ 44 quốc gia đồng minh…đã ra đời một thỏa thuận “Bretton Woods”…
Theo đó, về cơ bản, tất cả các loại tiền tệ được gắn liền với đồng dollas Mỹ và được chốt lãi suất cố định với vàng…Tức là đồng dollars Mỹ hoàn toàn chuyển đổi thành vàng với lãi suất cố định là 35 dollars một ounce trong cộng đồng kinh tế toàn cầu. 
Sự chuyển đổi quốc tế sang vàng đã làm giảm bớt mối quan tâm về chế độ tỷ giá cố định và tạo ra một cảm giác về an ninh tài chính giữa các quốc gia trong việc Pegging (hành động thiết lập một tỷ giá hối đoái cố định giữa hai loại tiền tệ) giá trị đồng tiền của họ với đồng dollars.
Rõ ràng, cách bố trí Bretton Woods cung cấp một lối thoát hiểm: nếu một quốc gia cụ thể không còn cảm thấy thoải mái với đồng dollars, họ có thể dễ dàng chuyển đổi đồng dollars của họ thành vàng. 
Sự sắp xếp này giúp khôi phục lại sự ổn định cần thiết trong hệ thống tài chính, nhưng nó cũng đã hoàn thành một điều rất quan trọng khác: Thoả thuận Bretton Woods lập tức tạo ra nhu cầu toàn cầu mạnh mẽ đối với đồng dollars Mỹ như là phương tiện trao đổi được ưu tiên. Và, tất nhiên, nhu cầu về một nguồn cung lớn dollars là tất yếu...
Chính phủ Mỹ, trên danh nghĩa, hưởng lợi từ nhu cầu toàn cầu đối với đồng dollars Mỹ này, vì chính điều này đã cấp cho chính phủ Mỹ một “giấy phép” in tiền.
Tuy nhiên, điều đáng tiếc là chính phủ Mỹ “có tiếng nhưng không có miếng” khi quyền in tiền nằm trong tay Ngân hàng Trung ương tư nhân và Cục dự trũ Liên Bang (FED).
Để dành quyền in tiền cho chính phủ, ngày 4/6/1963, J. Kennedy ký sắc lệnh tổng thống No. 11110, theo đó, trao quyền in tiền cho Bộ tài chính Mỹ. Đây là các tờ “dollars Mỹ” đích thực có mệnh giá 2 USD và 5 USD mang dòng chữ "A banknote of the United States" thay vì là "A banknote of the Federal reserve" đã được in ra.
Kennedy đã làm điều này đúng luật, trả lại quyền in tiền cho chính phủ Mỹ. Tuy nhiên, các lãnh đạo FED thấy điều đó là sự phản bội tồi tệ, sau tất cả, chính họ đã đặt Kennedy lên ghế tổng thống. Các nhà lãnh đạo FED đã lo sợ hành động của Kennedy khi việc in mệnh giá lớn hơn sẽ tiếp nối mệnh giá nhỏ, và tương lai Kennedy sẽ đẩy FED hoàn toàn ra khỏi quyền in tiền là không xa.
Với sắc lệnh Tổng thống No.11110, Kennedy tưởng rằng đã bắt đầu quá trình loại bỏ êm dịu FED ra khỏi quyền in tiền, nhưng thật đáng buồn nó cũng chính là bản án tử hình cho J. Kennedy. Vào ngày 22 tháng 11 năm 1963 Kennedy bị ám sát.
Kể từ đó, chẳng còn TT Mỹ nào dám thử tự in tiền nữa, cho dù sắc lệnh tổng thống No.11110 vẫn còn nguyên hiệu lực (bất kỳ ai lên thay Kennedy bãi bỏ sẽ trái luật).
Rốt cuộc, FED vẫn nắm chắc quyền in tiền và do đó, người thụ hưởng chính của nhu cầu toàn cầu tăng lên đối với đồng USD là ngân hàng trung ương Mỹ, Cục Dự trữ Liên bang…
Bạn đã bao giờ tự hỏi tại sao dòng đầu tiên đập vào mắt trên tờ dollars Mỹ là Dự trữ Liên bang (Federal Reserve Note)? Câu trả lời là đơn giản là dollars Mỹ được Cục Dự trữ Liên bang Mỹ in ra.
Như vậy, Cục dự trữ liên bang Mỹ có một mối quan tâm rõ ràng trong việc duy trì nhu cầu toàn cầu ổn định và ngày càng tăng đối với đồng dollars Mỹ vì họ tạo ra chúng và sau đó kiếm được lợi nhuận với lãi suất mà họ đặt ra. Quá tuyệt vời.
Tất nhiên, người tiêu dùng Mỹ, Chính phủ liên bang và Cục Dự trữ Liên bang đều có lợi cho các mức độ khác nhau từ nhu cầu toàn cầu đối với đồng dollars Mỹ bắt nguồn từ thỏa thuận Bretton Woods.
Cú “shock Nixon” 1971, trò chơi “Bretton Woods” kết thúc!
Dưới thời Johnson cầm quyền, cuộc chiến Việt Nam đã khiến nợ quốc gia là 354 tỷ USD, đến thời Nixon cuộc chiến chưa kết thúc đã khiến chính phủ Mỹ mắc nợ thêm 121 tỷ đưa tổng số nợ lên 475 tỷ USD, một con số kỷ lục khổng lồ thời đó. Nợ tăng lên này, cộng với các khoản nợ khác phát sinh từ một loạt các chính sách tài khóa và tiền tệ nghèo nàn, là điều rất có vấn đề với vai trò tiền tệ của Mỹ…
Nhưng đó không phải là các vấn đề tài chính của Mỹ khiến cộng đồng kinh tế quốc tế quan tâm nhất mà thay vào đó, sự mất cân bằng về dự trữ vàng của Mỹ đối với mức nợ mới là điều đáng báo động nhất.
Hoa Kỳ đã tích luỹ rất nhiều khoản nợ mới nhưng không có tiền để trả. Tình hình tồi tệ hơn, dự trữ vàng của Mỹ ở mức thấp nhất ở mọi thời đại khi nhiều quốc gia bắt đầu yêu cầu vàng từ Mỹ để đổi lấy đồng dollars của họ nắm giữ.
Tình hình đã khiến Mỹ mắc kẹt, buộc phải cung cấp tiền thật (vàng) để đổi lấy dòng tiền giấy giả (tờ dollas). 
Mỹ đã chảy máu vàng, và Washington biết hệ thống dollars cho vàng theo Bretton Woods không còn khả thi.
Ngày 15/8/1971, Tổng thống Mỹ Nixon tuyên bố “đóng cửa sổ vàng”. Theo đó, đồng dollars chính thức từ bỏ tiêu chuẩn vàng. Trò chơi theo thỏa thuận Bretton Woods này kết thúc…cũng có nghĩa “ngai vàng Bretton Woods” mà Mỹ ngồi lâu nay đã “gãy chân” đã đến lúc thay thế…
Có thể nói, việc tuyên bố “đóng cửa sổ vàng” của Tổng thống Mỹ Nixon là một quyết định cực kỳ sáng suốt của giới chính trị, kinh tế, tinh hoa của nước Mỹ. Tất nhiên, Mỹ không chỉ dừng lại ở đó mà một chiến lược tiếp theo để duy trì đồng dollars thành chúa tể thế giới cực kỳ ngoạn mục…

Mỹ lại thiết lập và ngồi lên một “ngai vàng” khác vững chãi, chắc chắn, hơn bao giờ hết. “Ngai vàng” mang tên “Hệ thống petrodollars” trứ danh chứng tỏ uy lực từ năm 1975 đến nay đã đưa Mỹ trở thành một quốc gia bá chủ thế giới thực thụ…

Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

Đưa bộ binh vào Syria, Mỹ, Nga ai dám?


Sa lầy là một thuật ngữ chiến tranh mà hơn ai hết Nga và Mỹ đã từng nếm trải và đã trở thành một ác mộng kinh hoàng cho cả 2 trong những cuộc chiến mà họ đã tiến hành trong những thập niên trước. Afganixtan gắn liền với Liên Xô-Nga và Việt Nam gắn liền với Mỹ…
Vì vậy, “sa lầy” luôn ám ảnh và làm thế nào để không bị sa lầy trong cuộc chiến địa chính trị hiện đại luôn là một phương án đầu tiên mà Nga, Mỹ nghĩ tới khi can thiệp quân sự vào một quốc gia khác.
Sa lầy có nhiều mức độ và do đó có nhiều mức khả năng để rút ra bãi lầy, trong đó, sa lầy khi có hàng ngàn, hàng trăm ngàn lính mặt đất ở đó là mức độ nặng nhất, nguy hiểm nhất, khó rút ra trọn vẹn nhất.
Có sự tác động nào mạnh hơn khi chiến tranh cứ kéo dài và hàng ngày người lính của họ trở về trong quan tài phủ quốc kỳ…?
Nếu như “nhà giàu đứt tay bằng người nghèo sổ ruột” thì người dân chính quốc sẽ không thể chịu đựng nổi, chấp nhận nổi một chính phủ tội đồ như thế. Và, Tổng thống và chính quyền của ông ta bị hất ra khỏi vũ đài chính trị chỉ là vấn đề thời gian.
Chính vì lẽ đó nên việc đưa quân đội, đặc biệt là lực lượng mặt đất tham gia vào cuộc chiến đâu đó buộc Tổng thống-Tổng tư lệnh phải cực kỳ cẩn trọng, hoặc là chắc thắng hoặc là điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh quốc gia.
Syria được coi là một bãi lầy chiến tranh, nơi có sự đối đầu giữa Mỹ và Nga. Cả 2 đã có lực lượng quân sự tham chiến nhưng không có lực lượng mặt đất (trên nguyên tắc) tham chiến, nhưng mới đây đã tuyên bố sẽ đưa lực lượng mặt đất vào Syria
Điều gì khiến Nga, Mỹ quên đi 2 từ “sa lầy”?
Mỹ có dám đưa bộ binh vào Syria không?
Nếu như Mỹ đưa bộ binh vào thì đối tượng tác chiến của Mỹ là ai? Rõ ràng đối tượng tác chiến của Mỹ là IS (trên nguyên tắc công khai) và tất nhiên là Quân đội Syria (SAA).
Nếu tác chiến với IS, bộ binh Mỹ sẽ đứng chân tại khu vực phía Đông Bắc Syria nơi có đồng minh của họ là người Kurd Syria (YPG) để nhằm vào Raqqa-thủ phủ của IS.
Quả thật điều này không hợp với tính cách người Mỹ. Mỹ thừa bom đạn để ném xuống Raqqa và vũ khí để viện trợ cho YPG xông lên chứ Mỹ không dùng máu của mình để thay thế máu của YPG. Bộ binh Mỹ không dại chơi với kẻ “cố cùng liều thân” đang cố thủ tại Mosul và Raqqqa là IS.
Nếu tác chiến với SAA thì điểm đứng chân của bộ binh Mỹ sẽ là phía Nam Syria giáp với Jordan. Nhưng sẽ rất vô lý bởi lúc đó Mỹ sẽ trở thành kẻ xâm lược, đồng thời, lại trực tiếp đối đầu với VKS Nga…Dính vào SAA có VKS Nga hỗ trợ thì còn tệ hơn với IS nhiều lần…
Như vậy, ở góc nhìn quân sự, tuyên bố của Mỹ đưa hàng ngàn bộ binh vào tham chiến ở Syria là hoàn toàn phi logic. Vừa bất lợi về chính trị vừa rất dễ bị sa lầy. Cho nên, Mỹ sẽ không đưa bộ binh vào Syria tham chiến như đã tuyên bố. Tất nhiên thông điệp gì sau tuyên bố đó ta không quan tâm.
Nga có dám?
Cũng như Mỹ, Nga tuyên bố sẽ đưa bộ binh vào Syria khi chính quyền Assad yêu cầu…(Nói vậy thôi chứ chính quyền Assad lúc nào mà chẳng muốn có bộ binh Nga cùng SAA tấn công IS và phiến quân nổi dậy)
Đối tượng tác chiến của bộ binh Nga trước hết là phiến quân và IS. Tuy nhiên tình thế chiến trường để bộ binh Nga xuất hiện lại rất khác với bộ binh Mỹ xuất hiện…
Một là, VKS Nga đang làm chủ vùng trời trong khi các lực lượng phiến quân đã bị đánh cho tan tác buộc phải co cụm. SAA là một lực lượng mặt đất được chứng tỏ là mạnh nhất trên chiến trường.
Hai là, chiến tranh giữa lực lượng nổi dậy (phiến quân) với SAA đang dần về giai đoạn cuối chỉ chờ một trận quyết chiến cuối cùng. Do đó, SAA cần phải tập trung toàn bộ lực lượng thiện chiến, tinh nhuệ cho chiến dịch (nếu như có, chẳng hại tại Idlib).
Vì thế việc xuất hiện bộ binh Nga tại Syria là rất hợp với logic quân sự khi đáp ứng được yêu cầu chiến thuật, nhưng đặc biệt quan trọng hơn là không bị sa lầy bởi 2 lý do sau:
Thứ nhất, SAA và NDF đang rất mỏng, nếu như có một trận cuối quyết định thì khả năng bảo vệ vùng giải phóng mà NDF đảm nhiệm là không an toàn, họ chỉ là lực lượng địa phương ý chí, bản lĩnh không cao, thường bỏ chạy khi bị những kẻ liều chết tấn công… Chiến dịch Aleppo và chiến dịch Hama đã là bài học quý giá.
Vì vậy, bộ binh Nga chỉ làm nhiệm vụ chốt giữ, thay thế NDF bảo vệ an toàn các địa bàn chiến lược quan trọng tạo điều kiện cho SAA tập trung toàn lực cho trận cuối cùng.
Thứ hai, đây là một gáo nước lạnh dội vào những cái đầu nóng, hiếu chiến nào có ý đồ lăm le, mạo hiểm cứu nguy cho lực lượng nổi dậy các loại mà họ tài trợ, nuôi dưỡng lâu nay đang được quyết định trong trận cuối cùng.

Hãy để người Syria tự giải quyết chuyện của họ, đừng manh động can thiệp vào mà mang họa. Lính dù Nga, xe tăng chính hiệu Nga…không phải là chuyện đùa, không phải là đối tượng tác chiến cho bất cứ ai mạo hiểm.

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Ý kiến người lính!

Thưa tất cả các bạn! Tôi được biết có một số bạn vào Blog Góc nhìn của lính để đọc bài và xin cảm ơn các bạn đã quan tâm. Tôi rất mong các bạn nếu có thời gian thì góp ý, phản biện, nhận xét và có thể nói ý kiến...của mình trong một bài viết đăng luôn tại trang này. Tôi luôn theo dõi, quan tâm và đọc hết các ý kiến nhưng thật đáng tiếc là có ít thời gian để trả lời và nếu có lúc nào như thế thì mong các bạn thông cảm.
Bất kỳ người lính nào cũng có góc nhìn riêng đó chính là bản chất của dân chủ trong quân sự. Xin chân thành cảm ơn.
Email: ngocthong19.5@gmail.com

Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

Nga mạnh tay sử dụng vũ khí hủy diệt lớn: Trận chiến quyết định cho Syria!


Sẽ không bao giờ có một giải pháp chính trị nào được thực thi; sẽ không có một cuộc đàm phán tìm kiếm giải pháp hòa bình nào thành công dù tại Geneva hay thậm chí tại Astana khi chỉ có Nga-Iran và Thổ Nhĩ Kỳ đồng bảo lãnh…
Bởi đơn giản là các thế lực bên ngoài, họ nuôi dưỡng, chỉ đạo, cho cái gọi là lực lượng đối lập kể cả IS và Al-Qeada, không phải là để tìm kiếm một Syria ổn định, độc lập tự chủ, phát triển…mà muốn một Syria vô chính phủ, hỗn loạn…
Vậy thì, thế lực đó liệu có chấp nhận một giải pháp chính trị mà khi chính quyền Assad, chính quyền họ muốn lật đổ, chiếm thế thượng phong trên bàn đàm phán? Liệu họ có muốn cùng với các bên, tổ chức, theo dõi, giám sát một cuộc bầu cử sòng phẳng, dân chủ tại Syria?
Không, không bao giờ, là logic của câu trả lời mà chẳng ai, ngoại trừ kẻ ngốc, trả lời rằng: Có.
Người Nga, người Syria và dư luận có lương tri đều cho rằng, việc Tổng thống Assad phải ra đi hay ở lại là do người dân Syria quyết định chứ không phải do Mỹ, Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi Arabia hay Qatar…đồng thanh hô hét, dội bom, khủng bố để buộc “Assad musst go”…
Thực tế Syria là như thế, cho nên hy vọng có một giải pháp chính trị để kết thúc chiến tranh tại Syria trong cục diện chiến trường như hiện nay là hy vọng hão huyền. Người ta đang cố tạo ra một cái “ô chính trị” cho phiến quân chứ không tìm kiếm một giải pháp chính trị.
Chính vì vậy, tình thế Syria phải có một trận chiến quyết định mà kết quả là đánh quỵ và làm tan rã một trong 2 bên: quân Assad hoặc phiến quân “nổi dậy”. Chỉ có như vậy, chỉ có một chiến thắng quân sự quyết định mới kết thúc được chiến tranh.
Cục diện chiến trường…
Quân đội Syria (SAA) và liên quân Nga-Iran-Hezbollah phải chiến đấu với 3 kẻ thù trực tiếp là lực lượng nổi dậy, Al-Qeada Syria và IS.
Lực lượng nổi dậy và IS + Al-Qeada tuy 3 nhưng như là một “liên minh” chiến đấu. Họ có cùng một nhà tài trợ, có cùng một mục tiêu là lật đổ Assad dưới sự chỉ huy của thế lực bên ngoài. Họ không chỉ được cung cấp vũ khí trang bị, tiền bạc mà còn hợp đồng tác chiến với NATO, Mỹ, Thổ Nhĩ Kỳ…
Có thể nói, kể từ khi SAA thắng trận Aleppo thì chiến trường Syria đã chuyển sang một bước ngoặt mới. SAA mở rộng vùng giải phóng trong đó là những khu vực tại Homs, Hama và quanh Damascus với những vùng chiến lược có tầm quan trọng đặc biệt như nguồn nước, các mỏ dầu, khí…
Rõ ràng, tình hình chiến sự hiện nay, lần đầu tiên chúng ta đã thấy SAA đang chiến đấu trên một mặt trận rộng và tất nhiên sẽ có những sự “co giãn” trong tác chiến là không tránh khỏi, nhưng thế trận của SAA là thế trận tấn công, thế trận buộc địch phải co cụm phòng ngự bị động.
Điều thuận lợi là Nga và SAA không phải tính toán, lựa chọn mục tiêu đâu là “ôn hòa”, đâu là khủng bố để tấn công mà bây giờ, tất cả đã lộ mặt. Chúng đều là quân khủng bố - đối tượng tác chiến trực tiếp, không thương tiếc của quân đội Syria và VKS Nga.
Idlib-Trận chiến kết thúc chiến tranh Syria?
Idlib, “khối ung nhọt” của Cộng hòa Ả rập Syria cần phải “giải phẫu”.

Trên chiến trường Syria, hiện có 3 tuyến chiến lược: Raqqa, Deir Ezzor và Idlib. Trong đó, Raqqa là “thủ đô” của IS, Idlib là căn cứ địa của cái gọi là phe đối lập và khủng bố HTS, còn Deir Ezzor là SAA kiểm soát nhưng đang bị bao vây chia cắt bởi IS.
Deir Ezzor là một thành phố chiến lược nằm ở phía Đông Syria và được bao quanh bởi một số lượng đáng kể các mỏ dầu, khí đốt và...IS. Liên minh do Mỹ đứng đầu đã, đang hỗ trợ cho IS để rất muốn SAA bị IS đánh bật ra khỏi khu vực này.
Tại Deir Ezzor và căn cứ không quân đang được bảo vệ bởi lực lượng Republican Guard (Cảnh sát Cộng hòa) rất thiện chiến và cực kỳ trung thành với Assad. Và, với tình thế này thì IS khó có thể vượt qua được lực lượng SAA đang phòng thủ với sự hỗ trợ của VKS Nga tại đây.
Idlib là một tỉnh lỵ không giống như Aleppo, chủ yếu đồng bằng, nông thôn và rừng núi, là khu vực giáp với Thổ Nhĩ Kỳ.
Tại Idlib đã hội tụ hơn 100 ngàn chiến binh của các nhóm phiến quân khủng bố, đối lập. Idlib được coi như là căn cứ địa của toàn bộ đối tượng tác chiến của SAA và VKS Nga, là nơi mà các thế lực bên ngoài tuồn lực lượng, vũ khí, hậu cần vào chiến trường Syria lật đổ Assad.
Khi SAA đang phát triển mạnh hướng tấn công về phía Đông Aleppo thì một số nhà quân sự cho rằng, Nga và Mỹ đã “chạy đua” thời gian để tranh dành nhau tại Raqqa. Và rằng, SAA chỉ tham gia tấn công Raqqqa chỉ sau khi SAA đã tập trung giải quyết Deir ez Zor…
Tuy nhiên, đòn tấn công bất ngờ của lực lượng tại Idlib vào Hama đã khiến giới quan sát phải thay đổi phán đoán...
Diễn biến không khó để nhận biết Idlib là “căn cứ địa” của trận tấn công này, nó thực sự là một nơi nguy hiểm trực tiếp đe dọa đến sự toàn vẹn lãnh thổ phía Tây của Assad và là trung tâm bất ổn chính trị, quân sự đối với chính quyền Assad.
Xét về đối tượng tác chiến thì lực lượng này còn nguy hiểm trực tiếp hơn IS bởi tính chất đối đầu và địa bàn đứng chân thay vì như IS ở cách xa và không được các thế lực tài trợ công khai.
Vì thế, nếu như Liên minh chiến đấu do Nga đứng đầu tại Syria có đủ lực lượng để mở một đòn quyết định kết thúc “nội chiến” thì hướng tấn công chiến lược chính là Idlib chứ không phải là Deir Ezzor hay Raqqa.
Chiến dịch giải phóng Idlib thành công là coi như cuộc “nội chiến” kết thúc. Nhưng, quy luật của chiến tranh là, những trận kết thúc, bao giờ cũng rất gay go và quyết liệt.
Idlib là hang ổ cuối cùng của phiến quân, cho nên lực lượng bên ngoài sẽ can thiệp mạnh, thậm chí là trực tiếp, không chỉ tại Iddlib mà các khu vực trọng yếu khác của Assad khi lực lượng mạnh, thiện chiến đã hút về đó. Do đó trận chiến sẽ ác liệt và xảy ra trên nhiều mặt trận.
May mắn cho SAA là tác chiến tại Idlib không phải hoặc rất ít “tác chiến đường phố” – yếu tố bất lợi cho bên tấn công. Phiến quân đông nhưng nhiều tổ chức, ô hợp, nên tính thống nhất không cao, không mạnh.
Điều nữa, căn cứ vào hậu quả, hoạt động tác chiến mà Mỹ và liên minh tại Mosul, Afganixtan đã tạo cho Nga và SAA nhiều tùy chọn phương án tác chiến, sử dụng vũ khí cho đòn tấn công vào Idlib…
Chiến dịch Idlib nó khác với chiến dịch Aleppo 2 điểm cơ bản:
Một là, về tính chất, đây được coi là trận quyết chiến cuối cùng có tính thành bại thay vì có tính bước ngoặt như Aleppo.
Hai là, về phương án tác chiến, nếu như Aleppo, mục tiêu tác chiến giải phóng là chủ yếu thì chiến dịch Idlib là bao vây, tiêu diệt gọn, tức là đặt thắng lợi quân sự lên hàng đầu và sau đó giải phóng.
Phương châm tác chiến là phải đánh nhanh thắng nhanh, không thể diễn ra vừa đánh vừa đàm, vừa bao vây lại “mở hành lang” như Aleppo…bởi vì IS và các thế lực khác sẽ không ngồi yên mà sẽ tấn công đánh chiếm vùng giải phóng như Deir Ezzor, Palmyra hoặc quanh Damascus
Nếu như thực hiện phương châm tác chiến này, thì cũng như Mỹ tại Mosul và đặc biệt tại Afganixtan mới đây, VKS Nga buộc phải sử dụng vũ khí có sức hủy diệt lớn nhất để thắng. Thắng về quân sự là phương án bắt buộc.
Đã có dấu hiệu cho thấy Nga và Assad đang chuẩn bị chiến dịch khi điều động lực lượng, đặc biệt có hàng ngàn lính từ vùng Chechnya, đội quân thiện chiến chuyên đánh vùng rừng núi, đã xuất hiện tại Syria.
Đã có dấu hiệu VKS Nga sử dụng rất mạnh tay vũ khí có sức hủy diệt lớn, khủng khiếp như Mỹ tại Afganixtan…

Rõ ràng, nếu không giải quyết Idlib thì chính Idlib sẽ khiến cho Nga sa lầy tại Syria là không thể khác.

Tại sao Mỹ luôn thù địch, khiêu khích với Triều Tiên?


Mỹ sẽ không bao giờ tự từ bỏ quyền thống trị, cai trị của mình với thế giới. Đó nguyên tắc bất di bất dịch.
Nếu như nhìn từ mối quan hệ quốc tế thông thường thì không thể giải thích được tại sao đã hơn 63 năm, trải qua không biết bao cuộc đàm phán 6 bên mà vẫn không thể giải quyết vấn đề hòa bình trên bán đảo Triều Tiên.
Kể từ năm 1953 tình hình bán đảo Triều Tiên vẫn luôn trong tình trạng căng thẳng, chiến tranh sắp xảy ra…Logic của vấn đề này là khi ai đó bị đe dọa thì họ sẽ tăng cường tiềm lực quân sự, cho nên, cho rằng Triều Tiên tìm kiếm sở hữu VKHN là để đe dọa, tấn công Mỹ là không logic.
Tuy nhiên, vậy thì, Mỹ tại sao lại cứ khiêu khích Triều Tiên? Và, nếu như Triều Tiên và Hàn Quốc bổng nhiên bắt tay nhau thống nhất theo kiểu Đông Đức và Tây Đức sau chiến tranh lạnh thì Mỹ có đồng ý không hay là phá bằng được?…
Nhìn từ lợi ích quốc gia Mỹ hay quyền lợi của Mỹ thì vấn đề đã rõ ràng, đó là chiến lược duy trì quyền thống trị của Mỹ, của một siêu cường trỗi lên từ trong các cuộc chiến tranh.
NATO là cái gì của Mỹ sau chiến tranh lạnh?

NATO là của Mỹ, do Mỹ và vì Mỹ. Không có Mỹ, NATO chỉ là con số 0. Chỉ có Mỹ mới có quyền        giải thể NATO ngoài ra không ai dù rất muốn.
Tầng lớp tinh hoa chính trị Châu Âu họ thừa biết NATO là cái gì với họ, nhưng họ là kẻ bại trận trong thế chiến 2 nên họ phải bị kẻ mạnh khuất phục là Hoa Kỳ mà không thể khác. Đức không phải là dạng vừa nhưng cái gậy chỉ huy mang tên “NATO” trên đầu nên phải cúi đầu…
Cũng giống như các quốc gia trong hệ thống XHCN thời Liên Xô. Khi Liên Xô tan rã, các quốc gia trong khối xô viết ngày xưa đã tự xem như “chim sổ lồng” và thật đáng buồn là, nếu như họ cho rằng họ “thoát khỏi ách nô lệ của Kremlin” thì lại chui vào một cái lồng khắc nghiệt khác.  
NATO là gì khi tất cả vũ khí trang bị nòng cốt hiện đại là của Mỹ, chỉ huy NATO là Mỹ, hơn 75 % NATO là của Mỹ?. Bạn sẽ làm gì khi có một kẻ trang bị vũ khí đầy mình trong nhà của bạn? Chắc chắn là bạn phải “ngồi xuống, nói khẽ hoặc im lặng”.
Chính quyền Tổng thống Obama đã làm một sô quảng cáo thành công địa chính trị khi các nước Đông Âu đã nhao nhao gia nhập NATO để chống nước Nga đang trổi dậy “hung hăng đe dọa xâm lược châu Âu”…NATO tiến về phía Đông…
Chính quyền mới, Tổng thống Mỹ Donal Trump – nhà buôn nổi tiếng, tuyên bố gây sốc, rằng NATO đã lỗi thời…hoặc tồn tại hoặc phải trả tiền cho Mỹ, khiến các thành viên “tâm huyết” hoảng hốt trong khi các thành viên gạo cội thì cười thầm…
Trả tiền cho Mỹ bằng cách nào? Các thành viên phải tăng ngân sách quân sự lên 2% GDP mỗi quốc gia và số tiền đó tất nhiên sẽ vào túi các trùm chế tạo xuất khẩu vũ khí Mỹ. Đơn giản của nhà buôn là thế thôi.
Mỹ sẽ không bao giờ tự từ bỏ quyền thống trị, cai trị của mình với Châu Âu bằng việc xóa sổ NATO. Đó nguyên tắc bất di bất dịch.
Triều Tiên là gì với Mỹ?
Nếu như Châu Âu có hàng trăm căn cứ quân sự của Mỹ dưới hình thức NATO thì tại Châu Á-Thái Bình Dương, Mỹ có gần 50 ngàn quân đang hiện diện tại Nhật Bản và Hàn Quốc.
Nhật Bản là kẻ thù của Mỹ trong thế chiến 2 và là kẻ bại trận đang chấp nhận “ô bảo vệ” của Mỹ bằng một “Hiến pháp hòa bình” biến Nhật Bản, một quốc gia sừng sỏ Châu Á năm xưa không có quân đội, một con Hổ bị bẻ răng và chặt hết móng vuốt.
Triều Tiên hòa bình, thống nhất với Hàn Quốc thì căn cứ quân sự và gần 50 ngàn quân Mỹ sẽ đi đâu? Điều đó có nghĩa là phương tiện để răn đe, cai trị của Mỹ tại Nhật Bản và Hàn Quốc sẽ bị mất. Đó chính là bản chất của vấn đề tồn tại căn cứ quân sự và gần 50.000 quân Mỹ tại đây.
Chỉ cần một khoảnh khắc “vùng lên”, “lỏng dây trói” của Nhật Bản khi bị Trung Quốc đe dọa, đã tạo ra một nước Nhật thời Thủ tướng Shinzo Abe khiến cho Trung Quốc chùn tay thì Triều Tiên là gì mà dám tấn công xâm lược Nhật Bản?
Chiến lược “hỗn loạn có kiểm soát” không phải lúc nào cũng thành công với Mỹ. Mỹ dùng Triều Tiên để duy trì, tăng cường tiềm lực quân sự tại Đông Bắc Á và qua đó duy trì sự cai trị, thống trị tại đây, nhưng đáng tiếc là Triều Tiên càng ngày càng tỏ ra bất trị, thoát ra khỏi sự kiểm soát của Mỹ.
Tên lửa Triều Tiên: Thật hay giả? Đừng dại đem búa thử kính!

Điều đặc biệt nguy hiểm cho Mỹ là không như những nơi khác, Mỹ chỉ gián tiếp mà tại đây Mỹ đã trực tiếp rơi vào vòng chiến, vòng “hỗn loạn”. Đó là, Hàn Quốc hoặc Nhật Bản sẽ không bao giờ đánh Triều Tiên cho Mỹ mà Mỹ tự làm lấy nếu có đủ khôn ngoan.
Tất nhiên, Mỹ chẳng dại dột đi đánh nhau với Triều Tiên mà không biết tiềm lực quân sự hạt nhân của đối thủ thật giả như nào để cho Nga “Tọa sơn quan hổ đấu”. Mỹ và Triều Tiên có thể kéo nhau đến miệng hố chiến tranh, vờn nhau ở đó nhưng chẳng bao giờ họ để rơi xuống.
Tuy nhiên, có một căng thẳng thật sự là vấn để Triều Tiên đã đang tìm kiếm, sở hữu VKHN. Mỹ không muốn và quyết tâm ngăn chặn điều này, còn Triều Tiên không muốn mình là thứ “đồ chơi trong túi Mỹ” nên quyết tâm sở hữu bằng được.
Tình hình Đông Bắc Á đến đây, nếu như Triều Tiên có được dù chỉ 1/10 những gì họ nói thì coi như Mỹ đã tự chuốc họa vào thân. Vai trò Triều Tiên trong chiến lược Mỹ sẽ có lợi, hại, lời, lỗ, thế nào chưa rõ, nhưng ít nhất đó là một tử huyệt để kẻ thù của Mỹ khai thác sử dụng tấn công.
Có thể Trung Quốc đang lo lắng khi một cuộc chiến Mỹ-Triều Tiên xảy ra thì không chỉ gây bất ổn vùng biên giới Trung-Triều mà nguy hiểm là có thể 2 bên sử dụng VKHN…nhưng Nga thì không. Mỹ đang cấm vận, cô lập Triều Tiên, nhưng Nga thì không.
Hành động của Nga là đáp trả hành động thù địch của Mỹ. Kẻ thù của Nga là bạn của Mỹ và đương nhiên kẻ thù của Mỹ là bạn của Nga là mối quan hệ quốc tế tồn tại như một chân lý khách quan.

Như vậy, Liên minh quân sự Bắc Đại Tây Dương NATO tồn tại ở Châu Âu là để chống khủng bố và chống Nga!? Liên minh quân sự Mỹ-Hàn-Nhật tại Đông Bắc Á là để chống Triều Tiên!? Tất cả chỉ là hiện tượng, bản chất của nó là để duy trì quyền thống trị và cai trị của Mỹ - siêu cường bá chủ thế giới.