Thứ Ba, 14 tháng 9, 2021

Mỹ tiếp tục kinh hoảng sau cú “salvo” 16 ICBM của tàu ngầm Liên Xô!

 


Cách đây 30 năm, vào ngày 6/8/1991, lần đầu tiên và duy nhất cho đến nay trong lịch sử tàu ngầm của nhân loại, tàu ngầm SSBN của Liên Xô mang tên “Novomoskovsk” đã salvo (phóng liên thanh hay phóng loạt) 16 ICBM R-29MR (“mã danh của NATO là SS-N-23)  trong 128 giây trúng mục tiêu.

ICBM R-29MR (Sineva) có trọng lượng phóng 40,3 tấn, mang từ 4-10 đầu đạn hạt nhân (mỗi đầu đạn 100 kT), tầm bay 11.543 km, sai lệch 500m. Tính đơn giản, 16 Sineva này có 160 đầu đạn hạt nhân tương đương 16.000 kT.

Có thể nói đây là một món quà của thế hệ cha anh người Nga đã để lại cho hậu duệ của họ, đồng thời cũng là một chiến thắng cuối cùng của Liên Xô trong chiến tranh lạnh đã đang và sẽ làm cho Mỹ-NATO tiếp tục kinh hoảng cho đến ngày nay.

Tại sao Liên Xô cần tàu ngầm salvo?

Không thể phủ nhận, thời Liên Xô và nay thì lực lượng hải quân Mỹ với hàng chục tàu sân bay luôn là làm chủ đại dương. Do đó, các tàu ngầm Mỹ hoạt động từ các khu vực đại dương mà Hải quân Mỹ thống trị, làm chủ, có thể bình tĩnh bắn đạn dược của mình trong nhiều loạt đạn và sau đó nhận các tên lửa mới ngay trên biển.

Trong khi đó, Hải quân Liên Xô và Nga hiện nay thì không như vậy. Nếu Hải quân Liên Xô có cách tác chiến như của Mỹ thì tàu ngầm Liên Xô sẽ bị phát hiện và bị tiêu diệt ngay khi đang và sau khi phóng tên lửa bởi một lực lượng săn ngầm hiện hữu liên tục trên đại dương.

Do đó, nếu việc nỗ lực đưa tàu ngầm của mình về điều kiện phóng ban đầu (NSU) của tàu ngầm Mỹ sau khi phóng là không cần thiết…thì với tàu ngầm Liên Xô đó là một yêu cầu quan trọng: phải có thời gian để bắn chính xác tất cả các tên lửa vào các mục tiêu nhanh hơn so với việc Mỹ hoạt động trong khu vực tuần tra phát hiện, tiêu diệt nó. 

Vì vậy, khả năng bắn toàn bộ lượng đạn của tên lửa vào mục tiêu một cách chính xác và nhanh chóng, chỉ trong một lần bắn, đã trở thành một nhu cầu cấp thiết, sống còn của tác chiến ngầm Liên Xô và…Mỹ ngày nay...

Liên Xô đã thành công…

Quả thật không dễ dàng để đi đến thành công khi phải giải quyết một loạt vấn đề kỹ thuật nảy sinh…

Chúng ta tưởng tượng rằng một ICBM nặng 40 tấn đột ngột thoát ra khỏi thân tàu khiến momen mũi tàu và đuôi tàu biến thiên làm trọng tâm tàu thay đổi, độ ổn định gặp nguy hiểm. Điều khiển một con tàu nổi như vậy đã khó thì tàu ngầm lại càng khó khăn bao nhiêu…

Năm 1969, tàu ngầm SSBN K-140 Đề án 667A dưới sự chỉ huy của Thuyền trưởng Yuri Beketov đã bắn liên tiếp 8 tên lửa, nhưng, như Yuri Beketov kể lại thì sau khi phóng 4 quả thì con tàu thay vì như lý thuyết sẽ bay (nổi) nhanh lên mặt nước thì nó ngược lại tụt xuống quá độ sâu NSU cho phép phóng tiếp…

Tình hình đó, bằng bản lĩnh, trí thông minh và kinh nghiệm, Thuyền trưởng phải ra lệnh xả nước khỏi bể cân bằng, tăng tốc độ…đưa tàu về vị trí NSU rồi lệnh phóng tiếp 4 quả còn lại. Vụ phóng thành công nhưng phụ thuộc vào con người chưa có tính đại trà.

Ngày 5/12/1989, tàu ngầm K-84 (nay là K-84 Yekaterinburg) vào vị trí phóng ở biển Barents nhưng thất bại hoàn toàn.

Phải mất 2 năm sau, ngày 6/8/1991 từ những kinh nghiệm quý báu, với sự chăm chỉ, thông minh, sáng tạo của các kỹ sư Liên Xô, tàu ngầm Novomoskovsk đã thành công về kỹ thuật công nghệ cho salvo 16 ICBM R-29MR…

  Các tên lửa được bắn cách nhau 8 giây, từng quả một, thân tàu mạnh mẽ rùng mình khi bắt đầu mỗi tên lửa thoát ra, nhưng con tàu không vượt ra khỏi NSU, vẫn ở trong hành lang phóng, di chuyển với tốc độ theo yêu cầu và bảo đảm độ chính xác khi bắn… 

16 quả ICBM R-29MR phóng ra mất 128 giây, trong đó, hai tên lửa mang đầu đạn đã trúng mục tiêu, 14 quả còn lại là tên lửa không mang đầu đạn (không quan trọng vì không có ảnh hưởng gì đến kết quả phóng loạt).

Đây là một tiến bộ vượt bậc về công nghệ và một thành công lớn về chiến thuật khiến lúc đó Hội đồng an ninh Mỹ họp khẩn và đặt ra câu hỏi: “Liệu với khoảng cách tối thiểu, nước Mỹ có thể ngăn chặn được mấy cú “salvo” như vậy?”…

Chiến thuật phóng loạt còn phù hợp không?

Thật may mắn là chiến thuật phóng loạt của tàu ngầm hiện nay không chỉ có tác dụng với Liên Xô và Nga bây giờ mà điều lý thú xảy ra khi nó còn là nhu cầu cấp thiết của lực lượng hải quân Mỹ hơn là của Nga, bởi 3 nguyên nhân sau đây:

Thứ nhất, “phóng nhanh hơn bị bắn chìm” vẫn là nguyên tắc tác chiến đầu tiên của lực lượng tàu ngầm nói chung.

Có thể lực lượng săn ngầm chưa phát hiện tàu ngầm trước giai đoạn tấn công, nhưng khi tàu ngầm ở điều kiện NSU (hành lang phóng) phóng tên lửa đầu tiên sẽ lập tức bị phát hiện. Lúc này thời gian để phóng hết tên lửa rồi lẫn trốn và thời gian hành động tiêu diệt của lực lượng săn ngầm, ai nhanh hơn sẽ thắng.

Thứ hai, hiện nay Nga và Mỹ đã có vệ tinh trinh sát hàng hải quản lý vùng biển, đại dương 24/24 và xác định mục tiêu trên biển chỉ sai số khoảng 3 m. Do đó, nếu như tàu ngầm Mỹ phóng loạt nhiều nhất là 4 quả thì với một cơ số 16 -24 quả, nó phải phóng lai rai. Lúc đó điều gì sẽ xảy ra?

Với tốc độ 10M của Kinzhal và 8M của Zircon dẫn đường bởi hệ thống Lania mới nhất của Nga (Mỹ có NOSS) thì phóng loạt 128 giây hết 16 ICBM như tàu ngầm Nga rồi “lủi mất tăm”…đã khó thoát khỏi Zircon hay Kinzhal rồi, huống chi phóng “lai rai”…

Rõ ràng, khi Nga có tên lửa siêu thanh và Laina thì ưu thế bá chủ đại dương của Mỹ đã không còn là lợi thế của lực lượng tàu ngầm Mỹ. Trong khi Mỹ chưa có tên lửa siêu thanh như Zircon, Kinzhal thì tàu ngầm Mỹ dễ chết trong khi đang phóng tên lửa hơn là tàu ngầm Nga.

Thứ 3, Nga vẫn tiếp tục Liên Xô cải tiến, nâng cấp công nghệ phóng loạt cho tàu ngầm. Mới đây, ngày 12/12/2020, SSBN của Hạm đội Thái Bình Dương mang tên “Vladimir Monomakh” đã phóng “SALVO” 4 tên lửa đạn đạo “Bulava” từ Biển Okhotsk. Lưu ý, Nga bắn đạn thật chứ không phải thử nghiệm salvo – điều quá bình thường với tàu ngầm của họ.

Bulava không phải là Sineva, 4 quả Bulava là hơi thừa nếu như muốn đưa đảo Vương quốc Anh xuống dưới mực nước biển.

Như vậy, có thể nói, ngày nay, lực lượng tàu ngầm Nga về công nghệ, khi tình thế đã thay đổi khiến Mỹ phải đuổi theo. Tàu ngầm Mỹ không còn an toàn khi phóng tên lửa trên đại dương mà “phóng nhanh để lặn trốn” đã xuất hiện hàng đầu trong từ điển Hải quân của lực lượng tàu ngầm Hoa Kỳ.

Thứ Năm, 19 tháng 8, 2021

Dagger và Zircon thống lĩnh đại dương!

 


Hôm qua, Trung tướng David Krumm, Tư lệnh các Lực lượng Vũ trang và Không quân Mỹ khu vực Bắc Cực, thay mặt Lầu Năm Góc đã chính thức đưa ra tuyên bố phản đối các hoạt động của Lực lượng Hàng không – Vũ trụ Nga tại sát, dọc biên giới phía Bắc Hoa Kỳ và coi đây là “mối đe doa quân sự trực tiếp” vào Hoa Kỳ. Hoa Kỳ cảnh báo rằng, trong các cuộc diễn tập này, Nga có khả năng sử dụng tên lửa siêu thanh Dagger.

Tên lửa siêu thanh Dagger (Kinzhal) là một trong 6 loại vũ khí mới mà Putin đã công bố tháng 3/2018. Dagger được trang bị cho MiG-31K và trên cả Tu-22M3 và Tu-160 có tốc độ bay M10, tầm bắn 2000 km. Mọi hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ đề vô dụng trước Dagger.

Tuy nhiên, Dagger không phải là loại tên lửa siêu thanh mà Tổng thống Nga có thái độ khen ngợi và yêu thích nhất mà Putin dành điều đó cho tên lửa siêu thanh khác mang tên Zircon ra đời sau này, thông qua các lần quan tâm và tuyên bố của mình về Zircon.

Vậy tên lửa siêu thanh Zircon nó có những điểm “đáng yêu” gì?

1, Là loại tên lửa phổ thông cấp chiến dịch- chiến thuật

Thực ra, quân đội Nga có nhiều tên lửa mà nghe tên là nổi khủng khiếp cho kẻ thù và nhân loại, chẳng hạn như Avangard, Sarmat, Bulava hay Poseidon…nhưng đó là vũ khí cấp chiến lược, nó dùng để răn đe là chính và chỉ dùng cho ngày tận thế.

Trong khi đó, Zircon là loại tên lửa chống hạm, đối đất, được sử dụng trong bất kỳ cấp chiến dịch-chiến thuật nào. Nói cách khác, nó không có bất kỳ sự hạn chế nào về tình huống sử dụng.

2, Là loại tên lửa được bố trí cả trên không và trên bờ…

Iskander-M cũng là loại tên lửa siêu thanh (5 – 7M), cũng cơ động “bay lượn như chim” cũng khiến mọi hệ thống phòng thủ bất lực nhưng nó chỉ bố trí trên đất liền.

Dĩ nhiên, là tên lửa diệt hạm thì nó được bố trí trên tàu mặt nước, tàu ngầm, nhưng khác với Dagger, chỉ được bố trí trên máy bay có tốc độ siêu thanh, Zircon có thể bố trí (gắn) trên máy bay không có tốc độ siêu thanh và cả trên bờ, bởi Zircon bay với tốc độ siêu thanh bằng động cơ của nó.

Zircon được phóng lên qua giai đoạn 1 và 2 thì giai đoạn 3 nó tự tăng tốc bằng động cơ của mình với tốc độ siêu thanh là M 7.

3, Là sát thủ diệt hạm…

Khi có một cuộc hải chiến xảy ra, nếu Zircon được nhấn nút thì mục tiêu sẽ bị “xuống đáy” mà không một hệ thống phòng phủ nào trên đó, cho đến thời điểm hiện nay, có thể ngăn chặn.

Tuy nhiên, đến nay thì Zircon mới được chứng minh là chúng từ tàu mặt nước phóng lên bay với khoảng cách 350 km trúng mục tiêu trên bờ, tức mục tiêu cố định, còn mục tiêu trên biển thì chưa kiểm nghiệm và Nga dự kiến trong tháng tới sẽ thử nghiệm phóng Zircon hết tầm 1000 km từ tàu ngầm.

Tại sao lại thử nghiệm khâu diệt hạm hết tầm bắn của Zircon sau cùng?

Thứ nhất: Máy bay F / A-18 trên tàu sân bay Mỹ có bán kính chiến đấu cho các nhiệm vụ đối không, đối hải chỉ 740 km. Nếu Zircon phóng thành công ở tầm lớn hơn 740 km, trong khoảng đến 1000 km thì coi như ngay cả tàu sân bay cũng bị đe dọa mà không được bảo vệ. MiG-31K phóng Dagger từ khoảng cách hơn 1000 km – gọi là sát thủ tàu sân bay, là thế.

Thứ hai: Bất kỳ một loại tên lửa hành trình hay diệt hạm nào cũng phải có hệ thống dẫn đường và chỉ thị mục tiêu.

Xác định chính xác vị trí mục tiêu trên mọi đại dương, trước đây chỉ Mỹ làm được bởi hệ thống trinh sát radar Lacrosse, bao gồm 4 vệ tinh trên quỹ đạo 680 km, nhưng chỉ trong phạm 4000 km vuông, sai số xác định vị trí từ 1-6 mét, nhưng Nga thì chưa.

 Để xác định chính xác tọa độ mục tiêu trên đại dương bằng vệ tinh, Nga có Hệ thống giám sát toàn cầu “Liana”. Hệ thống Liana này cần có hệ thống vệ tinh chủ động là Pion-NKS và thụ động là Lotos-C1. Nga đã phóng 5 vệ tinh thụ động Lotos-C1, nhưng Pion-NKS thì chưa được phóng.

Vào ngày 25/6/2021 Nga đã phóng vệ tinh trinh sát radar 14F139 Pion-NKS (radar trinh sát chủ động) của tổ hợp không gian trinh sát hàng hải và chỉ định mục tiêu 14K159 “Liana”, sau khi tách khỏi tên lửa đẩy, Pion-NKS đã hoạt động bình thường (không một báo chí phương Tây nào đăng tin).

Khi Pion-NKS đươc phóng lên thì hoạt động của 2 loại vệ tinh sẽ đồng bộ cùng lúc. Lúc đó, hệ thống không chỉ nghe mà còn nhìn rõ các con tàu nhỏ trên đại dương và xác định tọa độ vật thể tương phản vô tuyến với độ chính xác từ 1 đến 3 m.

Như vậy, xác định vị trí, chỉ thị mục tiêu trên đại dương Nga đã đi sau Mỹ nhưng ngày 25/6/2021, Nga đã đuổi kịp và vượt Mỹ khi hệ thống vệ tinh mới hiện đại hơn, khu vực quan sát rộng hơn. Có thể nói đây là một “con mắt tinh tường” mà Nga đã lắp thêm vào tên lửa Zircon.

Chính có hệ thống Liana và với sự “dễ tính” của Zircon (gắn vào phương tiện nào cũng OK), Zircon trở thành một loại vũ khí “tấn công nhanh toàn cầu” là sự lựa chọn đầu tiên mà Nga sẽ triển khai đe dọa tất cả các mục tiêu trong tầm quản lý của hệ thống Liana Nga.

4, Là loại tên lửa chỉ Nga có…

Một loại vũ khí “đáng yêu” như vậy lại độc đắc, nghĩa là chỉ Nga mới có, ngoài ra, Mỹ muốn có thì phải mất rất nhiều thời gian khi các cuộc thử gần đây nhất đã hoàn toàn thất bại.

Việc Nga độc quyền Zircon đã khiến cho quy tắc chơi trên biển lâu nay bị đảo lộn, tạo ra một ưu thế lớn cho Nga. Sự đảo lộn quy tắc chơi chẳng khác nào bạn đang tác chiến với tư duy của vũ khí cung tên, giáo mác, thì trong khi đó đối phương lại sử dụng lựu đạn và súng AK.

Zircon là loại tên lửa siêu thanh nhưng nguy hiểm hơn tên lửa mang đầu đạn hạt nhân, bởi tên lửa hạt nhân thì rất khó để để sử dụng, nhưng Zircon sức công phá của nó chỉ bằng động năng cũng tàn phá như sức nổ hạt nhân, lại sử dụng trong mọi tình huống. Tổng tư lệnh tối cao Lực lượng vũ trang Nga không yêu thích Zircon mới là chuyện lạ.

Nord Stream 2 – “đòn Aikido địa chính trị” thượng thừa nhất của Putin!

 


Kẻ chống đối hung hăng, quyết liệt nhất lại là kẻ cuối cùng thực hiện hoàn thành dự án nhất..

Như chúng ta đã biết, cuộc đối đầu giữa Nga với phương Tây tập thể qua Nord Stream 2 (SP-2) đứng đầu là Mỹ + EU (ngoại trừ Đức) cùng với 2 quốc gia hung hăng nhất là Ba Lan và Ukraine, không đơn thuần là kinh tế tranh giành thị trường LNG mà là một cuộc đối đầu Ý CHÍ CHÍNH TRỊ giữa 2 bên.

Kết quả cuộc đối đầu…

Mỹ đã lựa chọn lợi ích quốc gia tối ưu của mình giữa Đức với Ba Lan, Ukraine…và đã đầu hàng bằng việc ký thỏa thuận với Đức trong chuyến thăm cuối cùng của Thủ tướng “vịt què” Đức, bà Merkel với Tổng thống Mỹ Joe Biden.

Theo đó, (1) Mỹ không ngăn chặn SP-2. (2) Yêu cầu Nga không được dùng SP-2 làm vũ khí địa chính trị; phải tiếp tục vận chuyển khí đốt qua Ukraine sau khi hợp đồng hết hạn năm 2024; Đức phải có trách nhiệm hỗ trợ Ukraine trong việc phát triển năng lượng tái tạo….

Nói chung điều (1) là có giá trị nhất, còn 2, 3…chỉ là sự lừa bịp Ukraine và Ba Lan khiến 2 quốc gia này đã phát cuồng như nào khi Đức công khai thỏa thuận, bởi đơn giản đó là những điều ở thời tương lai, trong khi Nga là bên thứ 3 năm ngoài thỏa thuận…

Đến hôm nay, ngày 9/8/2021, nhánh thứ nhất đã được đăng ký, cấp giấy phép, bắt đầu hoạt động; nhánh thứ 2 còn đoạn dễ nhất 21 km là hoàn thành.

Như vậy, chúng ta có thể “rời khán đài” mà không cần chờ đến phút 90 mà vẫn biết chắc kết quả trận đấu. Nga-Đức đã thắng trong trận chiến mang tên Nord Strean-2. Tuy nhiên, Nga đã sử dụng chiến thuật nào để thắng ngoạn mục mới là điều chúng ta quan tâm nhất lúc này…

Lại dính đòn Aikido của Putin…

Cái hay và độc của Nga-Putin khi sử dụng đòn này ở chỗ là Mỹ-EU biết, nhưng phải chấp nhận chịu đòn, nói cách khác khi Putin đã đưa vào thế thì Mỹ-EU không gỡ ra được…

Đầu tiên phải khẳng định rằng quyết tâm, biện pháp để giáng đòn vào SP-2 của Mỹ-EU là cực kỳ mạnh mẽ. Từ việc trì hoãn cấp giấy phép xây dựng của các nước có SP-2 đi qua, đến việc EU nâng các định mức của “Gói năng lượng thứ ba”…khiến đã có lúc Gazprom-Nga phải đình chỉ hoạt động.

Thứ hai là Nga đã thể hiện sức mạnh độc lập về khoa học kỹ thuật của mình, không phụ thuộc vào các đối tác khi họ rút lui để tránh đòn trừng phạt thì Gazprom Nga vẫn quyết tâm tự mình hoàn thành đến hơn 90% dự án.

Người ta nói không sai, rằng, “mở đầu cuộc chiến dễ dàng bao nhiêu thì kết thúc nó khó khăn gấp bội. Kết thúc cuộc chiến là một nghệ thuật”. Số % dự án còn lại mang tính quyết định kết thúc trận chiến được Gazprom Nga sử dụng một đòn mang tên Aikido cực hay và độc…

1, Thời điểm ra đòn.

Hậu quả của đại dịch Covid-19 và điều kiện thời tiết bất thường dẫn đến  thị trường năng lượng toàn cầu phát triển cực kỳ bất lợi cho châu Âu: Giá LNG ở châu Á đã tăng vọt đến mức tất cả các nhà sản xuất khí đốt tự nhiên hóa lỏng chọn đưa tàu chở dầu của họ đến bán ở đó. 

Đối với EU, điều này sẽ không thành vấn đề nếu Gazprom tiếp tục đóng vai trò của một “người tốt”, sẵn sàng cho một bờ vai bất cứ lúc nào. Nhưng Gazprom Nga đã không…

1, Gazprom “câu giờ” hợp lệ…

Thay vào đó, tập đoàn nhà nước Nga bắt đầu bán mạnh mẽ trữ lượng khí đốt hiện có trong các cơ sở UGS ở châu Âu và giảm nguồn cung cấp khối lượng mới, từ chối dự trữ khối lượng bổ sung thông qua Ukraine GTS và từ chối đặt khả năng vận chuyển của đường ống Yamal-Europe. 

Tình hình trở nên trầm trọng hơn do một “vụ tai nạn xảy ra tại nhà máy Urengoy” khiến cho vận chuyển ở Khu tự trị Yamal-Nenets của Nga bị đình trệ…Tất cả, tất cả tạo ra một kết cục như sau:

Các cơ sở lưu trữ khí đốt dưới lòng đất của Đức đã đầy một nửa, các cơ sở của Áo - nói chung là một phần ba. Và đây là lúc mùa nóng đang đến gần, và mùa thu đã được cảm nhận trong những cơn gió mát lành. Giá khí đốt tăng lên 540 USD / nghìn mét khối.

Không khó để đoán được Gazprom đang cố gắng đạt được điều gì. Tờ báo nổi tiếng ở Đức Handelsblatt đã đưa ra kết luận sau:

Nga cố tình hạn chế cung cấp khí đốt cho châu Âu. Bằng cách tạo ra thâm hụt một cách giả tạo, Gazprom cung cấp cho dự án đường ống Nord Stream 2 của mình một vị trí khởi đầu tốt.

Rõ ràng là Gazprom Nga đang “câu giờ” rất hợp lệ, vì Gazprom không vi phạm hợp đồng, các kho chứa UGS cạn kiệt là do EU tiêu thụ nhiều bởi nắng nóng, vấn đề là Gazprom chỉ không bơm ngoài chỉ tiêu, kế hoạch đã hợp đồng cho EU mà thôi.

Đối với SP-2, dù đã hoàn thành lắp đặt đường ống cả 2 nhánh thì hoàn thành các thủ tục pháp lý để cấp phép nó hoạt động có thể kéo dài ít nhất đến tháng 2 năm 2022. Cả Moscow và Berlin đều không sẵn sàng chờ đợi lâu như vậy. Đặc biệt là ở Berlin.

Bây giờ mùa đông khắc nghiệt đang đến gần, giá cả hiện tại đang cao kỷ lục trong khi các cơ sở UGS đã gần cạn kiệt…điều gì sẽ xảy ra khi Covid-19 được khống chế, sản xuất trở lại và đặc biệt khí hậu thay đổi khó lường?...Chắc chắn nguồn cung cho nó phải từ 2 tuyến ống của SP-2.

Đã đến lúc Gazprom Nga không cần, không lo hoàn thành nhanh mọi thủ tục pháp lý để vận hành mà chính Đức và EU phải tự nguyện, tự giác lo chuyện đó. Hoàn thành SP-2 sớm chừng náo giá cả khí đốt cho EU rẻ chừng đó và các cơ sở UGS được lấp đầy đề phòng hậu họa chừng đó.

Với nước Đức, vào cuối tháng 9/2021 bà Thủ tướng Angela Merkel – người đã dành rất nhiều năm để thúc đẩy dự án SP-2, rời nhiệm sở, cho nên, việc hoàn thành dự án là một điểm sáng cuối cùng trong sự nghiệp chính trị của bà để lại. Điều này giải thích vì sao UGS của Đức một nửa trống rỗng nhưng Đức vẫn không gây áp lực mạnh với Nga để bơm khí.

Như vậy, đến đây, chúng ta biết đòn “Aikido” mà Nga sử dụng để kết thúc dự án SP-2 nó nghệ thuật đến mức nào. Nga đã buộc kẻ chống đối, ngăn chặn SP-2 mạnh mẽ nhất, điên cuồng nhất phải tự giác, tự nguyện “chạy” khâu cuối cùng để hoàn thành dự án.

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2021

Vũ khí siêu thanh – Ác mộng kinh hoàng của Mỹ-NATO, kỷ nguyên chiến tranh thế giới mới!

 

Thế giới chỉ nghe được thuật ngữ “vũ khí Superweapon” (vũ khí siêu nhiên) từ ngày 1/3/2018 trong Thông điệp Liên bang Nga bởi Tổng thống Nga Putin. Trong 6 loại vũ khí siêu nhiên có 2 loại tên lửa siêu thanh là “Dagger” hay “Kinzhal” (Dao găm) và “Avangard” (Tiên phong).

Trong năm 2019, tên lửa Dagger và Avangard đã đưa và trực chiến (tức là tên lửa siêu thanh Dagger và Avangard là thực tế được biến chế cho quân đội tham gia SSCĐ mà không còn là “mơ giữa ban ngày của Putin” như phương Tây đánh giá nữa).

Loại tên lửa siêu thanh thứ 3 được chế tạo và sản xuất sau 1/3/2018 là “Zircon”. Tên lửa này thử nghiệm về đối đất đã hoàn tất chỉ chờ đợt thử nghiệm cuối về đối hải là kết thúc về công tác bố trí nó trên các phương tiện phóng (tàu chiến, máy bay…) để đưa vào trực chiến.

Avangard, Kizhal và Zircon là bộ ba tên lửa siêu thanh của Nga có một không hai trên thế giới, mở ra một kỷ nguyên chiến tranh mới, đặc biệt là trên đại dương. Nó là một cơn ác mộng kinh hoàng cho Mỹ-NATO vốn chiếm đỉnh cao các loại vũ khí theo các nguyên tắc vật lý thông thường…

Chính thức, Tổng hành dinh NATO đã rất lo sợ về điều này, tuyên bố của NATO được đăng tải bởi tờ Washington Post ngày 11/7: “Các tên lửa siêu thanh mới của Nga có khả năng gây mất ổn định cao và gây ra rủi ro lớn đối với an ninh và ổn định trên toàn khu vực Châu Âu-Đại Tây Dương”.

Vậy “tên lửa siêu thanh” có gì mà khiến Mỹ-NATO lo sợ đến thế? Đây là 2 vấn đề chính:

1, Hệ thống đánh chặn hoàn toàn bất lực

Một tên lửa gọi là siêu thanh thì ít nhất nó bay với vận tốc lớn hơn Mach 5 và không chỉ thế, nó còn có khả năng “maneuver” tức khả năng cơ động cao. Đây là đặc điểm quan trọng nhất của tên lửa siêu thanh.

Một ICBM (tên lửa đạn đạo) có thể bay 7 km/s (tương đương M20 đến M 25 tuy theo áp suất mà vận tốc âm thanh khác nhau) nhưng ICBM bay trên một quỹ đạo phẳng, giống như một viên đạn bắn ra từ nòng súng, nó hoàn toàn không thể thay đổi hướng, tức nó thiếu “maneuver”.

Do đó về lý thuyết, ICBM có thể bị radar theo dõi và bị bắn hạ bằng tên tên lửa đánh chặn. Tuy nhiên cũng phải lưu ý rằng, dù như thế, thì đây cũng là một nhiệm vụ rất khó khăn… 

Khả năng đánh chặn như vậy chưa từng được chứng minh trong chiến đấu, ngay cả với tên lửa đạn đạo tầm trung (IRBM), loại mà Triều Tiên đã bắn nhiều lần, bay trên đầu Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ ở Biển Nhật Bản trước mũi của hơn một chục tàu mang tên lửa đạn đạo lớp Aegis được thiết kế đặc biệt cho bắn hạ IRBM nhưng cũng chỉ “ngước nhìn”.

Đánh chặn một IRBM có tốc độ 2,5 km/s đã khó, đánh chặn một ICBM có tốc độ 7 km/s lại càng khó hơn dù chúng bay theo quỹ đạo thẳng, ít nhất phải đòi hỏi có tên lửa đánh chặn siêu thanh tầm cỡ như S-500. Tuy nhiên, tốc độ và cơ động thì cơ động là yếu tố thách thức lớn nhất cho việc đánh chặn.

Thực tế, mọi công bố về việc Mỹ bắn hạ gần như 80 tên lửa Scud của Iraq trong chiến tranh vùng Vịnh được nhà vật lý Theodore Postol của MIT, kết luận rằng, trên thực tế không có tên lửa nào bị đánh chặn!

Các chuyên gia tên lửa của NYT đã chỉ ra: “Việc bắn hạ tên lửa Scud là rất khó, trong Chiến tranh vùng Vịnh, chính phủ Mỹ đã tuyên bố thổi phồng việc bắn hạ các biến thể Scud của IraqCác phân tích sau đó cho  thấy gần như tất cả các vụ đánh chặn đều thất bại”.

Và, mới đây, hệ thống Patriot của Mỹ đánh chặn tên lửa Scud của Houthi tại Ả Rập-Xê út thất bại hoàn toàn đã khẳng định những gì thổi phồng trong chiến tranh vùng Vịnh. Chỉ một biến thể Scud do Iran chế tạo, bay gần 1000 km, bị Patriot Mỹ khai hỏa 5 quả đạn nhưng trượt cả 5.

Vậy Scud có gì mà khó đánh chặn đến thế? Đơn giản là nó bay tốc độ M5 và đặc biệt, còn “maneuver”. Maneuver (tính cơ động) né tránh hệ thống tên lửa đánh chặn hiệu quả hơn tốc độ. Tomahawk chỉ cận âm nhưng vô cùng nguy hiểm trong thực chiến, hay Excet của Pháp trong hải chiến Falklands khiến hải quân Anh xuýt ôm hận đều có tốc độ chừng 0,7M.

Như vậy, có thể nói một tên lửa có tốc độ lớn và tính cơ động luôn là một vấn đề nan giải cho hệ thống phòng thủ, đánh chặn tên lửa hiện đại nhất của Mỹ hiện nay. Đây cũng là lý do vì sao mà Mỹ-NATO cứ nghe đến Iskander-M của Nga là hồn xiêu phách lạc…

Iskander có tốc độ 7M, nặng 4.615 kg, đầu đạn chiến đấu 800 kg, và “maneuver” thì nó “bay lượn như chim” ở độ cao 50 km…

Iskander có tầm bắn 480 km (bắt buộc của INF) nhưng khi Mỹ và Nga từ bỏ INF thì Iskander-M (có cả đầu đạn hạt nhân) được Mỹ-NATO coi như là một ICBM nhưng ICBM đặc biệt vì có “maneuver” (cơ động) rất nguy hiểm mà Mỹ chưa có cùng loại.

Đánh chặn các biến thể của tên lửa Scud đã khó và chưa hề thành công thì đánh chặn Iskander-M, Avangard, Degger…so với trình độ công nghệ của Mỹ chưa chế tạo được tên lửa siêu thành thì chắc chắn là không thể.

2, Duy nhất chỉ Nga có tên lửa siêu thanh

Tên lửa siêu thanh không có gì là khó khi nó có “động cơ” của tên lửa siêu thanh. Nhưng muốn có lọa động cơ này thì ngay cả Mỹ cũng đang mò mẫm nghiên cứu.

Để cho một tên lửa bay với tốc độ lớn thì tốc độ cháy của nhiên liệu phải cực nhanh. Hydro cháy nhanh gấp 10 lần dầu hỏa nhưng nó không tồn tại trên thực tế mà phải làm lạnh nó ở dạng lỏng, cho nên, không thể lưu trữ, và không thể phóng theo ý muốn mà không tốn thời gian tiếp nhiên liệu. 

Tất cả các nguyên mẫu thử nghiệm động cơ siêu thanh, còn gọi là scramjet (động cơ tuốc bin phản lực) trước đây, của cả Mỹ và Nga, đều sử dụng nhiên liệu hydro lỏng đông lạnh. Nhưng Zircon sử dụng một cải tiến nhiên liệu dựa trên dầu hỏa mà người Nga gọi là Detsilin-M.

Phương tiện chính xác mà người Nga đạt được hóa nhiên nhiên liệu này tất nhiên là một bí mật được giữ kín. Detsilin được cơ quan an ninh Nga “bảo vệ còn hơn cả bảo vệ con ngươi của mắt mình”.

Nếu như Avangard được tên lửa đẩy mang lên vũ trụ và từ đó lao đến mục tiêu với tốc độ 25 M như một thiên thạch và Degger được MiG-41tạo ra một gia tốc khi phóng là 2,5M trước khi bay với tốc độ 10M thì Zircon rất khác, sau khi phóng lên từ tàu, nó tự tăng tốc lên tốc độ siêu thanh bằng động cơ của nó.

Nếu như Avangard, Degger và Zircon là chữ I thì dấu chấm trên chữ I đó chính là tên lửa siêu thanh X-95 trên bộ ba tấn công hạt nhân chiến lược…đã làm thay đổi cán cân quyền lực trên toàn cầu. Ai sở hữu nó thì “nói sẽ có người nghe và đe thì sẽ có người sợ”…Chúng ta sẽ dành cho chủ đề lý thú này trong phần tiếp theo về vũ khí siêu thanh…

Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2021

KIÊN QUYẾT HƠN NỮA, CẦN THIẾT PHẢI SỬ DỤNG QUÂN ĐỘI - CA - DÂN QUÂN KẾT HỢP CHỐT CHẶN CÁC ĐIỂM PHONG TỎA!

 


Có thể nói, vừa qua phương châm chống dịch của Đảng, NN, CP (gọi tắt là chính quyền VN) là hoàn toàn đúng. Do chúng ta không có đủ vaccine (VX) để phòng, cho nên, đánh chặn từ xa, truy vết, khoanh vùng dập dịch, thực hiện 5K là tư tưởng chỉ đạo chiến dịch cực kỳ đúng đắn là biện pháp và là chiến thuật khả thi nhất trong tình hình hiện nay.

Rõ ràng là, "Bộ Tổng TM chiến dịch" có phương án tác chiến sáng suốt, tư lệnh các mặt trận (Các tỉnh, thành) thực hiện nghiêm chỉnh, kiên quyết mệnh lệnh chỉ đạo, sáng tạo với cách đánh phù hợp với thực tế thì nhất định sẽ có hiệu quả cao, tổn thất ít...

Tuy nhiên, thất đáng trách, một vài tư lệnh mắt trận, chủ quan, dân túy, thiếu kiên quyết đã khiến một số nơi gần như vỡ trận, tổn thất lớn...

Đầu tiên phải công nhận rằng, trong tình hình hiện nay, khi VX chúng ta không đủ (giá như VX đảm bảo hiệu quả 99%) thì biện pháp hành chính như 5K, khoanh vùng, truy vết và CT-16 vẫn là biện pháp SỐNG CÒN, duy nhất của người VN trước đại dịch. Biện pháp sống còn này có 2 yếu tố tác động:

1, Sự ý thức của người dân. Đa số dân đều chấp hành nghiêm chỉnh 5K, CT-16 nhưng dân thì gian, vẫn có kẻ thiếu nhận thức về sự nguy hiểm của Covid-19, vẫn có kẻ cố tình tiếp tay, thách thức chính quyền tạo điều kiện vô tình hoặc cố tình lây lan trong cộng đồng, và chưa kể đến có những kẻ lợi dụng đại dịch để chống phá chế độ...

2, Sự thiếu quyết liệt, nghiêm túc thực hiện CT-16 của một số chính quyền địa phương, dân túy, sợ dư luận...cho nên các "biện pháp sống còn" chống đại dịch mà chính quyền TW đề ra không tổ chức thực hiện tốt. Các chế tài xử lý thiếu và nhẹ nên các cơ quan chức năng bị động, bị người xấu tấn công mà không có vũ khí phòng thủ.

Như vậy, bất kỳ một tỉnh, thành nào mà "đánh chặn từ xa" không hiệu quả, chấp hành CT-16 không nghiêm, thiếu kiên quyết để tổ chức thực hiện thì khi có trường hợp mắc Covid-19 thì sớm muộn gì cũng toang và nó sẽ lây lan sang khu vực khác.

Hãy học tập Nghệ -Tĩnh và Bình-Trị -Thiên "khói lả" về sự kiên quyết, nghiêm túc trong việc thực hiện CT-16. Chống dịch như chống giặc, bất cứ kẻ nào cố tình chống đối chiến dịch chống covid-19 là giặc, sẽ bị quật sấp mặt để bảo vệ mạng sống cho cộng đồng và tất nhiên không ai lên án hay phê phán hành động của các nhà chức trách.

Ra tay kiên quyết đi, và có lẽ, cũng nên sử dụng lực lượng quân đội cùng công an và dân quân kết hợp trên các tuyến chốt phong tỏa, cách ly và đề ra "luật thời đại dịch" để cho phép họ thực thi. Bởi lẽ mạng sống của cộng đồng không thể vì những kẻ thiếu ý thức, chống đối, chống chính quyền này báng bổ.

Nghĩ cũng lạ, trong lúc "dầu sôi lửa bỏng" như này, tại TP HCM có biến pháp chống dịch nào khác ngoài thực hiện nghiêm, kiên quyết CT-16 và tiêm VX không? Không có! Tiêm VX thì đơn giản, nhưng thực hiện 5K, truy vết, khoanh vùng, CT-16 là biện pháp duy nhât, sống còn...thì phải là một hệ thống chính trị chứ đâu cần mấy vị GS-TS ở trường ĐH ăn lương nước Mỹ là tổ trưởng tư vấn? Một hệ thống chính trị không hợp với họ, họ luôn luôn muốn đánh đổ đi không được thì họ sẽ tư vấn về điều gì cho các đ/c lãnh đạo TP HCM chống dịch? (Rất hy vọng là cái tổ tư vấn chống dịch cho TP HCM mà MXH đăng là tin đồn, sai sự thật). Điều gì xảy ra nếu họ tư vấn cho chúng ta như bên Mỹ, rằng, Chúa sinh ra mồm mũi để hít thở thì không deo khẩu trang, rằng, dân có quyền tự do đi lại, sinh sống làm ăn..........Xin đừng nghe! Mỹ khác, ta khác.

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2021

Đẳng cấp Putin trong cuộc chơi địa chính trị!

 

 

Có thể nói, Tổng thống Nga Putin đã kế tục và thi triển nước cờ của Tổng bí thư Liên Xô Stalin trước thế chiến thứ II, cực kỳ điệu nghệ đã khẳng định một quy tắc địa chính trị hiện đại:

1, Đừng bao giờ chống Nga.

2, KHÔNG BAO GIỜ chống Nga.

Chúng ta có lúc nào tự hỏi, tại sao lực lượng Taliban ở Afganixtan – bị cấm ở Nga, lại ung dung đến Moscow gặp các quan chức cấp cao Nga, mà không chỉ lần này mà trước đó rất lâu, từ năm 2018, đến nay đã có 3 lần như vậy?

Ý đồ của Mỹ - Thổ Nhĩ Kỳ?

Ý tưởng sử dụng Afghanistan chống lại Nga rất giống với kế hoạch của phương Tây sử dụng Đức chống lại Liên Xô. Nếu khi đó Hitler được bơm đầy vũ khí, tài nguyên và các khoản cho vay, “chỉ mục tiêu” cho Hitler là Liên Xô (muợn tay Hitler tiêu diệt Liên Xô), thì lần này, người Mỹ, ra đi, để lại trang thiết bị và vũ khí cho Taliban…

Mặc dù quy mô của Đức và Afghanistan hoàn toàn khác nhau, nhưng đó mới chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch của Mỹ. Theo ý đồ của Mỹ, trước khi đến biên giới Nga, Taliban được cho là đã gây bất ổn tình hình ở các nước châu Á láng giềng như Turkmenistan, Tajikistan, Uzbekistan.

Nếu như ở Syria, Nga đã xuất binh để ngăn chặn từ xa những kẻ cực đoan, khủng bố xâm nhập thì một điểm nóng khổng lồ của những kẻ cực đoan và khủng bố sẽ hình thành ngay bên cạnh Nga, như ở Syria, nhưng gần hơn, nguy hiểm hơn nhiều…

Chưa dừng tại đó, rời đi, các tổng thống của Mỹ và Thổ Nhĩ Kỳ đã đồng ý rằng, người Thổ Nhĩ Kỳ sẽ ở lại. Mỹ để lại cho Thổ Nhĩ Kỳ thay quyền phụ trách khu vực. Đây là một mối đe dọa khác không chỉ đối với Nga mà cả Trung Quốc.

Nhưng, rất may, bản thân Taliban không thích ý tưởng này. Họ muốn giải phóng hoàn toàn đất nước của họ khỏi bất kỳ sự hiện diện quân sự nào của nước ngoài. Vì vậy họ yêu cầu được đến Matxcova…

Hiệp ước “Kabulov-Delawar” kiểuMolotov-Ribbentrop”!

Đặc phái viên Nga phụ trách về Afganixtan là Zamir Kabulov còn đại diện cho Taliban là Mawlawi Shahabuddin Delawar đã hội đàm tại Matxcova.

Khi Hitler bị đẩy vào một cuộc xung đột với Liên Xô, Stalin đã tìm cách ký kết một hiệp ước không xâm lược với Đức, điều khiến phương Tây vô cùng khó chịu, tạo ra mặt trận thứ hai và cho phép Liên Xô có thêm thời gian…

Sau khi ký hiệp ước này - hiệp ước Molotov-Ribbentrop, Hitler, thay vì Liên Xô, đã tấn công Ba Lan và Pháp đầu tiên và, tiếp theo gần như “toàn bộ châu Âu đã nói tiếng Đức”. Và, khi đã đảm bảo được hậu phương của mình, Đức mới tấn công Liên Xô.

Hiệp ước “Molotov-Ribbentrop”, dù Liên Xô không thoát khỏi bị Đức tấn công, nhưng nó tạo ra chiến thắng cuối cùng và cho đến nay ở phương Tây vẫn còn cay cú và không thể tha thứ cho Nga vì hiệp ước đó như chúng ta đã nghe, biết…

Bây giờ tình hình Afganixtan,  Putin đã sử dụng nước cờ này của Stalin là chấp nhận để Taliban, dù bị cấm hoạt động ở Nga, đến Matxcova ký một “hiệp ước không xâm phạm” tương tự…nhưng không phải xâm phạm Nga mà là khu vực Trung Á.

Phía Nga không chỉ không tấn công Taliban mà còn hỗ trợ Taliban những thứ cần thiết để họ “tiêu diệt” người Thổ Nhĩ Kỳ trên lãnh thổ của họ và ngăn chặn ảnh hưởng của Thổ Nhĩ Kỳ lan sang Trung Á, vốn cũng nằm trong lợi ích của Nga.

Như vậy, Taliban có được những gì họ muốn – đó là: không có binh lính nước ngoài trên lãnh thổ của họ, không phải người Mỹ, cũng không phải Thổ Nhĩ Kỳ, cũng không phải Nga, trong khi Nga có được sự yên tâm ở Trung Á.

Taliban có thể xé bỏ hiệp ước?

Nhưng như chúng ta nhớ, Hitler, ký kết một hiệp ước tương tự với Liên Xô, sau đó cũng xé bỏ để tấn công Liên Xô. Bây giờ có một câu hỏi mở ra là liệu Taliban có như Hitler hay không?

Thật may mắn là, thế, lực và tình huống hoàn toàn không cho phép điều đó xảy ra…

Thứ nhất, nếu Đức - Hitler chắc chắn rằng họ vượt trội hơn Liên Xô về sức mạnh và do đó mới tấn công, thì Taliban không có ý tưởng rằng họ sẽ đối đầu với Nga. Nga không phải là Liên Xô mà đã trở nên đáng sợ hơn nhiều lần. Taliban đã thấy nó như thế nào ở Syria…

Tại Syria, lực lượng khủng bố IS còn “khủng” hơn Taliban nhiều lần, IS là “con nuôi”, là lực lượng ủy nhiệm của Mỹ-NATO dùng để lật đổ chế độ Assad và sau đó tiến về Nga…thế nhưng, Nga đã đơn phương độc mã dẹp loạn cực kỳ thành công. Trong khi đó Taliban, về mặt công khai, không được ai hỗ trợ cho nên có nguy cơ làm mồi cho Nga “thử vũ khí”.

Thứ hai, Trung Quốc không thích thú gì khi người Thổ Nhĩ Kỳ xuất hiện tại đây sẽ kích động bất ổn vùng Tân Cương. Nếu Taliban vi phạm khi ngồi “chung mâm” với Mỹ-Thổ Nhĩ Kỳ thì lúc đó Taliban không chỉ là mục tiêu của Nga mà cả Trung Quốc với Iran. Ba quốc gia này không phải là NATO, đặc biệt là đối đầu trực tiếp với Nga.

Vì vậy, một hiệp ước như vậy, có thể đã được ký kết vào một ngày khác tại Matxcova sẽ làm hỏng toàn bộ mọi kế hoạch và hy vọng của Mỹ-NATO trong việc tạo ra những vấn đề lớn cho Nga. Dĩ nhiên, ngược lại, đây là “nước cờ gia truyền” mà Putin đã thi triển từ Stalin huyền thoại.

Nếu tình hình ở Afghanistan ổn định, thì đây sẽ là một chiến thắng địa chính trị rất to lớn cho Nga. Tuy nhiên, có tin tưởng vào một thỏa thuận với lực lượng mà Nga coi là khủng bố? Điều gì sẽ xảy ra nếu Taliban làm chủ Afganixtan? Nga chắc chắn sẽ học người Mỹ về tính thực dụng…

Sự cố “MHS Defender” biến Sea Breeze-2021 thành “quân xanh”!

 

Thông thường sau khi kết thúc cuộc tập trận, cơ quan Chỉ huy-Tham mưu sẽ tổ chức một hội nghị rút kinh nghiệm…Cuộc tập trận Sea Breeze diễn ra từ ngày 28/6 đến 10/7 đã kết thúc sẽ có rất nhiều bài học bổ ích cho Mỹ - NATO – Ukraine và đồng minh.

Đây là cuộc tập trận có quy mô lớn nhất của Mỹ-NATO-Ukraine và đồng minh với hơn 40 tàu chiến, 30 quốc gia và 5000 quân nhân trên Biển Đen. Về phía Nga, Bộ Tổng TM quân Nga cũng tổ chức tập trận trên Biển Đen vào ngày 3/7.

Mưu, kế, thế trận của ai thắng?

Mưu là lừa địch, kế là điều động địch theo ý định của ta, cách đánh của ta…thì có thể nói là 2 cuộc tập trận gần như tổ chức cùng lúc, cùng trên một khu vực là một cuộc chiến cân não bằng mưu, kế, thế trận mà Nga và Mỹ-NATO đối đầu nhau trên Biển Đen.

Đối tượng tác chiến giả định trong Sea Breeze của Mỹ-NATO-Ukraine được công khai là lực lượng Nga với mục tiêu chính “giải phóng Crimea”…Điều này có nghĩa là Mỹ-NATO-Ukraine phải đập tan hệ thống phòng thủ của Nga trên Biển Đen và Crimea.

Vì vậy, hoạt động lập mưu, kế, của bộ chỉ huy Mỹ-NATO trong cuộc tập trận Sea Breeze là như thế nào để ĐỦ LIỀU, buộc Nga phải bộc lộ lực lượng mà không kích động Nga gây chiến tranh nóng thật. Sự rầm rộ của Sea Breeze được tung hô khiến Nga có dấu hiệu như lo lắng, đã cắn câu…khi 6 tàu ngầm của Hạm đội Biển Đen đã đồng loạt rời căn cứ “mất tích”…

Và, Mỹ-NATO nhấn tiếp ga, sử dụng MHS Defender của Hải quân Anh như một “mũi tên bắn chết 2 con chim”: (1) về quân sự: cố tình đi vào vũng lãnh hải Crimea để kích hoạt toàn bộ hệ thống phòng thủ Biển Đen và Crimea của Nga… và (2) về chính trị, khiêu khích không công nhận Crimea là của Nga.

Trước tình huống một khu trục hạm MHS Defender của Anh được trang bị đầy đủ vũ khí hiện đại nhất đang cố tình xâm phạm lãnh hải Nga thì lực lượng phòng thủ Nga tại Biển Đen sẽ báo động SSCĐ ở mức cao nhất, tức hệ thống phòng thủ Biển Đen và Crimea được kích hoạt…Đó chính là “quân xanh” trong cuộc tập trận Sea Breeze-2021 của Mỹ-NATO-Ukraine và liên minh tại Biển Đen.

Đáng tiếc, đó chỉ là mưu, kế của Mỹ-NATO, còn thành công hay không phụ thuộc vào Nga…

Phải công nhận thiên tài Putin và Tổng hành dinh Nga (dù hơi thừa), Nga - Putin chỉ “lùi nửa bước” là chỉ sử dụng 3 loạt AK-630 và 4 quả bom OFAB-250 để cảnh cáo buộc MHS Defender ra khỏi lãnh hải (hầu như chính giới Nga, dân Nga đều muốn đánh chìm ngay MHS Defender xấc láo) .

Putin “lùi nửa bước” để không chỉ làm mất mục tiêu của Sea Breeze, mà biến 40 tàu chiến, máy bay…của Sea Breeze thành “quân xanh” không tốn một rub nào cho cuộc tập trận của họ từ ngày 3/7. Putin đã lật ngược lại mưu, kế của Mỹ-NATO thành của Nga.

Rõ ràng, một cuộc tập trận mà không có mục tiêu nào để nhắm đến (hệ thống phòng thủ Crimea và Biển Đen của Nga vẫn im lặng) thì nếu như không muốn nói là trò trẻ con, đương nhiên, Sea Breeze-2021 sẽ không thu được kết quả gì về chiến thuật và lợi thế chiến lược nào trên Biển Đen.

Bây giờ nói về thế trận. Mỹ-NATO đã nhận thức được mình bị trở thành “quân xanh” và đang biến thành con mồi bị săn…Thật vậy, NATO yêu cầu Nga loại bỏ tàu ngầm mang tên lửa “Calibre” khỏi khu vực diễn tập Sea Breeze-2021 trên Biển Đen.

Ban lãnh đạo liên minh NATO cho rằng việc tàu ngầm Kolpino đã áp sát khu vực tập trận Sea Breeze với Ukraine ở Biển Đen, đe dọa sự an toàn của cuộc tập trận. Trên cơ sở này, Mỹ-NATO yêu cầu phía Nga loại bỏ “tàu uy hiếp” thuộc Hạm đội Biển Đen của Hải quân Nga.

Kolpino là lớp tàu ngầm Kilo diesel-điện của Hải quân Nga, thuộc dự án 636.3 “Varshirlanka” được trang bj Kalibr “khét tiếng”. Các tàu ngầm B-271 Kolpino là một phần của lữ đoàn tàu ngầm thứ 4 của Hạm đội Biển Đen.

Trước cuộc tập trận Sea Breeze - 2021, Bộ Tham mưu Mỹ-NATO “mừng thầm trong bụng” khi phát hiện toàn bộ tàu ngầm của Hạm đội Biển Đen, 6 chiếc, đã vội vã rời bến, dù không và chắc chắn không biết được chúng ở đâu, thì giờ đây chắc chắn biết chúng không đi dạo mát ở TBD mà đang áp sát “uy hiếp” cuộc tập trận Sea Breeze.

Phán đoán của Mỹ-NATO là không sai và khiến họ la toáng lên. Tại sao? Tại vì họ còn nhớ vào ngày 11/12/2019, tại Biển Đen, một tên lửa Kalibr chỉ trong 132 giây đã hủy diệt hoàn toàn mục tiêu cách đó 250km. Chưa tính đến tàu mặt nước thì tàu ngầm Kolpino mang bao nhiêu Kalibr khét tiếng?…

Cuộc đấu mưu, kế và thế trận tại Biển Đen “không cần xem cả trận” cũng đã biết kết quả bởi sau đó, Tổng thống Nga Putin đã nói về việc đánh chìm MHS Defender dửng dưng, nhẹ nhàng như không, rằng, Nga có đánh chìm nó (rất dễ dàng, chỉ cần vài giây) thì cũng không xảy ra thế chiến III…là sự thật.

Một sự thật đã khiến Mỹ-NATO mất hết động lực, bi quan chán nản, một sự răn đe chết người. Một sự thật nói ra đã làm cho tư tưởng quân sự của Mỹ-NATO bị đảo lộn vì Mỹ-NATO chưa chuẩn bị cho điều này xảy ra…

“Quân xanh” của Nga tại Đông Địa Trung Hải

Trong khi tại Biển Đen, Nga lấy Sea Breeze-2021 của Mỹ-NATO làm quân xanh không tốn một rub thì tại Đông Địa Trung Hải, Nga đã tiến hành một cuộc tập trận lớn sử dụng cả hai “sát thủ diệt sân bay” là TU-22M3 và MiG-31K với mục tiêu công khai là “Nhóm tàu sân bay tấn công (CSG) của Anh chỉ huy bởi HKMH Queen Elizabeth”.

Rõ ràng, Nga không chỉ “dằn mặt” Hải quân Vương quốc Anh-Tình nhân của Biển, sau vụ MHS Defender bằng việc sử dụng 3 Tu-22M3 và 2 MiG-31K “khủng bố” cả một “Hạm đội tàu tác chiến sân bay” chỉ huy là HKMH Queen Elizabeth” trên Địa Trung Hải mà “cấm bay” luôn cả máy bay tàng hình của Anh.

Tại Đông Địa Trung Hải, Nga tuyên bố cấm không quân Anh bay vào không phận Syria, nếu vào sẽ bị cho xuống đất.

Bất chấp việc Hải quân Anh trước đó tuyên bố sẽ điều máy bay chiến đấu F-35 của mình tới Syria để chống lại các chiến binh khủng bố, nhưng chưa một máy bay chiến đấu F-35 nào của Anh (10 chiếc) dám lao lên từ HKMH Queen Elizabeth xâm phạm không phận Syria. 

Không dám là vì Nga cấm bay vào đó. Dĩ nhiên, London nhận thức rõ rằng Nga sẽ không bỏ lỡ cơ hội tiêu diệt một máy bay chiến đấu của Anh bằng các phương tiện phòng không S-300, S-400 (trên danh nghĩa Syria), lật tẩy huyền thoại về khả năng tàng hình của các máy bay chiến đấu này.

Người Anh không dám cho F-35 mon men vì Anglo-Saxon thừa biết S-300 Syria của Damascus được kết nối với S-400 Nga trong một hệ thống phòng không đa tầng ở Syria chưa từng chiến đấu với không quân Israel không phải vì không hiệu quả mà vì Israel không phải là Anh.

Nói thật, mạnh như không quân Mỹ và hung hăng, hiếu chiến như quân của “Bố già” Erdogan mà không dám bay vào khu vực cấm bay mà Nga đã thiết lập lúc chiến trường Syria ở tình thế “nhập nhoạng” thì quân Anh, trong thế trận Nga đã cài chắc tại Syria…sẽ không đủ gan để thử.

Tin hay không tùy bạn, nhưng một Hạm đội tàu sân bay tấn công chỉ huy bởi HKMH “Queen Elizabeth” của Hải quân Anh lần đầu tiên xuất quân đến Đông Địa Trung Hải, tuyên bố thực hiện nhiệm vụ tấn công tiêu diệt quân khủng bố tại Syria…lẽ ra phải có những hành động quân sự để chứng tỏ nó là “biểu tượng sức mạnh quốc gia”, thế nhưng đã có vụ tấn công nào chưa?