Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

Ba bài học xương máu cho VKS Nga


Trong chiến tranh, mất cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu không cao là phải trả giá bằng xương máu của binh lính.
Nâng cao cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu cao, dự trù mọi tình huống để không bị bất ngờ vốn là tư tưởng tác chiến của một quốc gia như Việt Nam luôn bị kẻ thù đe dọa. Với nước Nga, đành rằng Nga không phải là VN, nhưng khi đối đầu với Liên minh Mỹ-NATO thì không thừa...
Một chiếc máy bay tác chiến điện tử của Nga Il-20 bị bắn hạ ngay tại gần căn cứ không quân Khmeimim là một vết nhục không thể nuốt trôi của lực lượng phòng không Nga – lực lượng được đánh giá là hiện đại nhất thế giới, vượt qua cả Hoa Kỳ.
Những cái giá Nga phải trả…
Nói rằng trong cuộc chiến Syria, Quân đội và Hải quân Nga đã trưởng thành. Đã có hàng ngàn sỹ quan chỉ huy các cấp từ phân đội đến cấp quân đoàn đều qua “thực chiến” tại Syria, đã có hàng trăm loại vũ khí mới được thử nghiêm thành công tại Syria…nhưng có một điều mà giới quân sự nhận thấy là trình độ Chỉ huy-Tham mưu được tôi luyện hay không thì xem lại…
Có vẻ như Bộ Tổng Tham mưu Quân đội Nga không lường hết những tình huống xảy ra trên một chiến trường mà có rất nhiều thế lực cộm cán tham gia nên luôn “chạy theo tình huống”, rút kinh nghiệm sau khi để bị hậu quả bi thảm không đáng có.
Chiến tranh không phải là “bắn đạn thật” trong diễn tập mà sai lầm là rút kinh nghiệm dễ dàng cho một bài học mà chiến tranh khi đã sai lầm là kéo theo tổn thất về người và của. Bài học để rút kinh nghiệm trong chiến tranh là được tính bằng xương máu.
Ngày 24 tháng 11 năm 2015 tại Syria, chiếc F-16 của Thổ Nhĩ Kỳ đã bắn hạ một chiếc Su-24 của Nga. Chỉ huy máy bay, phi công Oleg Peshkov đã bị quân khủng bố bắn chết khi đang nhảy dù…
Lý do là máy bay ném bom SU-24 tác chiến không có máy bay tiêm kích SU-30 đi kèm, Nga không triển khai hệ thống phòng không S-300, S-400 tại Syria và dịch vụ tìm kiếm và cứu hộ không hoạt động đúng lúc…
Bài học một chiếc SU-24 và cái chết của một phi công để lại là tuyên bố của Bộ Tổng TM Nga thiết lập “quy tắc chơi” thứ nhất hay “quy tắc tham gia” (Rules of Engagement), theo đó đưa S-300 và S-400 vào trực chiến với tuyên bố “Bất cứ mục tiêu, đại diện cho một mối nguy hiểm tiềm tàng đối với Nga xuất hiện trong khu vực phòng thủ sẽ bị phá hủy”.
 Vào ngày 3 tháng 2 năm 2018, một chiếc máy bay Su-25 bị bắn hạ tại Syria. Phi công chính Filipov sau khi nhảy dù đã có một trận chiến không cân sức với quân khủng bố và, để không rơi vào tay giặc, Filipov đã chia với quân khủng bố một quả lựu đạn, anh dũng hy sinh. 
Lý do là trên chiếc máy bay Su-25 mà Filippov đang bay không được trang bị các bẫy nhiệt để chống lại tên lửa MANPADS, mặc dù các trang bị này được hiện đại hóa lắp đặt trên những chiếc Su-25 khác ở Nga. 
Lại một lần nữa dịch vụ tìm kiếm cứu hộ không hoạt động khi không thiết lập một cách kịp thời của các vị trí tai nạn để gửi máy bay trực thăng và máy bay tấn công ngăn chăn từ trên không…
Bài học từ vụ này là Bộ Tổng TM Nga đã thay thế SU-25 bằng một loạt SU-25 kiểu mới có hệ thống bẫy nhiệt…để khắc chế tên lửa MANPADS.
Từ 2 vụ việc trên chúng ta thấy rõ là Bộ Tham mưu Quân đội Nga mà cụ thể là lực lượng Không quân vũ trụ Nga luôn chạy theo các tình huống, họ không dự kiến các tình huống xấu xảy ra để có phương án xử lý. Đặc biệt trong tìm kiếm cứu nạn Nga xử lý cực kỳ chậm, Mỹ cứu phi công bị rơi ở Việt Nam thế kỷ trước còn nhanh hơn…
Và bây giờ, ngày 17 tháng 9 năm 2018 trong khu vực Latakia, phòng không Syria được bắn hạ một máy bay trinh sát vô tuyến điện tử Il-20. 15 thành viên phi hành đoàn đã bị thiệt mạng…
Chúng ta sẽ đi sâu phân tích trong vụ này để biết được sự chủ quan, đơn giản không thể tin nổi trong kế hoạch tác chiến phòng thủ bảo vệ căn cứ của Nga tại Syria
 Il-20 bị bắn hạ là lỗi chủ quan của Nga

Không nhắc lại diễn biến sự kiện, chỉ biết rằng sau vụ việc Il-20 bị bắn hạ, Bộ quốc phòng Nga đổ tội cho Israel là “khiêu khích thù địch” và dùng Il-20 làm bẫy để nhử S-200 của Syria tiêu diệt, rằng là chỉ thông báo cho Nga chưa đến một phút trước cuộc tấn công…
Đúng là Israel có sự “khiêu khích thù địch” như Bộ QP Nga tố cáo là không sai vì (1) Israel đã bất chấp sự nguy hiểm của Nga đã tấn công vào Latakia rất gần với căn cứ Khmeimim của Nga, coi thường sự cảnh báo của người Nga và (2) là Israel tấn công tại Latakia trong bối cảnh Liên minh Mỹ-Anh-Pháp đang rình rập tấn công vào Syria mà căn cứ Nga, người Nga cũng không bị loại trừ, để nhằm mục đích trinh sát cho Mỹ-Anh-Pháp dò tìm và phát hiện hệ thống phòng không Nga.
Hành động đó của Israel – đồng minh thân cận của Mỹ, không phải là hành động thù địch là gì?. Nga đáp trả là hoàn toàn đúng và sự đáp trả của Nga đã, đang và sắp tới mà Nhà nước Do Thái Israel gánh chịu là xác đáng.
Tuy nhiên, việc Il-20 bị bắn hạ, ở cấp độ nhà nước thì Israel là một trong những nguyên nhân, nhưng ở góc độ chiến thuật quân sự thuần túy, phi công của Israel không có lỗi mà lỗi của Nga là chính, chủ yếu…
Thứ nhất: Lực lượng phòng không không quân Nga tại Khmeimim chủ quan, sẵn sàng chiến đấu không cao.
Trong khi các tàu chiến Pháp, Anh đang lượn lờ quanh đảo Síp đang sẵn sàng phóng tên lửa thì căn cứ Khmeimim và khu vực xung quanh có vẻ như hệ thống radar phòng không, radar hàng hải, hệ thống tác chiến điện tử nghe nói là cực kỳ hiện đại của Nga lại không hoạt động hoặc hoạt động nhưng đáng tiếc là không hiệu quả…
Chúng ta thấy quá rõ điều này, đó là tại sao 4 chiếc F-16 của Israel tấn công tại Latakia mà không một chiếc SU nổi tiếng không chiến của Nga cất cánh để dù không tiêu diệt nó thì cũng theo dõi nó trong khi Il-20 đang chuẩn bị hạ cánh? Nga không có đơn vị tham gia trực chiến, không có trực ban tác chiến chắc?...
Bộ QP Nga đổ lỗi là Israel rằng, Israel thông báo tấn công trước cho Nga chưa được 1 phút. Ôi chao! Vậy lực lượng phòng không bảo vệ căn cứ Nga chỉ trông chờ vào thông báo của Israel, còn Mỹ-Anh-Pháp liệu có thông báo cho Nga không khi phóng tên lửa vào Khmeimi và Tartus? Ngây thơ!
Rõ ràng, dù có thông báo hay không thì hệ thống phòng không Nga tại khu vực quanh, gần, 2 căn cứ phải 24/24 theo dõi phát hiện mục tiêu để sẵn sàng xử lý khi có lệnh. Nhưng Nga trong vụ này…đã nhắm mắt hoặc khả năng quản lý phát hiện mục tiêu chỉ là…tin đồn.
Thứ hai: Đơn giản và cẩu thả trong hợp đồng tác chiến với PK Syria.
Không rõ Tiểu đoàn 44 phòng không S-200 của Syria bố trí ngay sát Khmeimim để hợp đồng tác chiến với S-300, S-400 Nga bảo vệ 2 căn cứ Nga hay nhằm mục tiêu gì thì không rõ, nhưng với cách đánh “thiếu chuyên nghiệp”, phóng tên lửa vô tội vạ, trong khi không được cung cấp thiết bị và mã IFF (nhận biết địch-ta) tương thích cho nó. Sự cẩu thả nguy hiểm này dĩ nhiên sẽ dẫn đến hậu quả nếu như tình huống xung đột với Liên minh Mỹ-Anh-Pháp xảy ra và thực tế nó đã xảy ra…
Lỗi của phi công Israel? Không! Phi công của Israel không có lỗi. Đây là mưu trí, bản năng của người lính khi vận dụng “địa hình địa vật” để chiến đấu bảo vệ được mình, hoàn thành nhiệm vụ mà trong tình huống chiến đấu họ có thể.
Nga và Syria chỉ có thể tự trách mình và có lẽ đây là bài học xương máu thứ 3 của lực lượng VKS Nga trên chiến trường Syria: Cảnh giác cao độ, sẵn sàng chiến đấu cao trong mọi tình huống

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2018

Đằng sau sự cay cú của Mỹ về S-400 của Nga



Xu thế hướng tới việc bảo vệ bầu trời trước Mỹ-Phương Tây là yếu tố quan trọng trong cục diện địa chính trị thế giới
Cho đến lúc này nếu như ai đó còn cho rằng, Mỹ cạnh tranh với Nga thị trường vũ khí thông qua việc cấm vận, trừng phạt bất cứ đồng minh, quốc gia nào mua S-400 của Nga là chưa thấu đáo.
Hiện nay, ngoại từ Trung Quốc chỉ có 4 quốc gia đang có ý đồ ráo riết mua S-400 của Nga là Thổ Nhĩ Kỳ, Arbia Saudi, Iraq và Qatar đều là những đồng minh thân thiện của Mỹ, có căn cứ quân sự của Mỹ trên đó.
Việc Thổ Nhĩ Kỳ quyết tâm mua S-400 có thể dễ hiểu vì căng thẳng với Mỹ xảy ra bởi 2 nguyên nhân chính trong 2 vụ: đảo chính lật đổ Erdogan và người Kurd Syria. Đây là 2 mâu thuẫn không thể dung hòa của Thổ Nhĩ Kỳ và Mỹ. Thế nhưng các đồng minh khác của Mỹ, các quốc gia khác thì sao?
Vậy S-400 có gì đặc biệt mà Mỹ đe dọa cả cấm vận, trừng phạt cả thế giới đến thế?
Thứ nhất, về tính chất, S-400 chỉ là vũ khí phòng thủ.
Thứ hai, về tính năng kỹ chiến thuật, S-400 cũng chỉ là tin đồn, chúng chưa thực chiến lần nào và không chắc đã hơn hẳn hệ thống Patriot của Mỹ.
Rõ ràng, ở góc nhìn quân sự thuần túy thì S-400 của Nga không là cái gì khiến Mỹ phải sợ, phải lo…
Tuy nhiên, người Việt Nam có câu “Có tật giật mình” lại rất đúng với Mỹ trong việc giải thích sự cay cú và những quyết định vô lý, oan ức gây ra với S-400 Nga.
Cái “tật” của Mỹ ở đây là quyền lực địa chính trị ở Trung Đông và thế giới bị suy giảm bởi S-400.
S-400 – Vũ khí địa chính trị số 1 thế giới. 
S-400 của Nga không chỉ là một loại vũ khí quân sự thông thường mà nó là vũ khí địa chính trị số 1 của thế giới. Biểu hiện 2 vấn đề chính sau đây:
1, Việc không chỉ Thổ Nhĩ Kỳ, Arbia Saudi và Qatar và các quốc gia khác bao gồm đồng minh của Mỹ…có ý định mua S-400 của Nga để bảo vệ không phận của họ thể hiện lòng tin chính trị của họ với nước Nga.
Kể từ đây, họ muốn tự bảo vệ mình, tài nguyên của mình không phải từ Nga…
Sự hiểu biết, lòng tin về quân sự - chính trị của các quốc gia Trung Đông với Nga sẽ có một chiến lược chung về dầu khí mà trong đó các khu vực dầu khí, vùng lãnh thổ bảo vệ dưới sự kiểm soát đáng tin cậy của hệ thống phòng không S-400 Nga.  
Rõ ràng, trong tương lai sẽ xuất hiện một hệ thống phòng không của các khu vực do Nga lãnh đạo, kiểm soát có thể là Trung Đông hay khu vực nào đó thuộc châu Âu…
2, Phải nhớ rằng nội dung then chốt của chiến lược chiếm lĩnh lãnh thổ và quốc gia của Mỹ là đạt được ưu thế vượt trội trên không. Không có điều này, Mỹ không nghĩ đến bất kỳ chiến dịch quân sự nào. Đó là lý do vì sao Mỹ duy trì 11 tàu sân bay để thực hiện phương án tác chiến chiếm lĩnh bầu trời như chúng ta đã biết…
Đạt được ưu thế vượt trội trên không hoặc chiếm lĩnh vùng trời tác chiến đã không chỉ là một phương án mà trở thành một chính sách, một chiến lược chiếm đoạt thuộc địa kiểu mới mà không cần dùng lực lượng mặt đất của mình của Mỹ.
Sự bảo đảm “bầu trời mở” cho NATO mà chủ yếu là cho không quân Mỹ chỉ tạo điều kiện cho Mỹ làm chủ khống chế vùng trời gây nên sự đe dọa vô cùng to lớn về một cuộc tấn công quân sự cho bất kỳ quốc gia đồng minh nào và quốc gia tân thuộc địa nào nếu trái với ý đồ chính trị của Mỹ.
Đó là “quyền bay” của Mỹ, thực chất là việc bỏ qua chủ quyền của các nước sở tại; đó là cung cấp hệ thống phòng không cho đồng minh thân cận nhưng đều được các trụ sở Mỹ “giúp đỡ” và khi có dấu hiệu ai đó độc lập như Thổ Nhĩ Kỳ chẳng hạn là Mỹ rút ngay lập tức hệ thống Patriot của mình.
Trong khi đó Nga không như thế vì Nga không thể, không có lý do để hạn chế chủ quyền của đối tác, do đó, việc chuyển giao cung cấp hệ thống phòng không hiệu quả cao cho đối tác là rõ ràng, tin cậy theo cách: S-400 trong tay, bạn muốn làm gì tùy bạn!.
Chính sách hạn chế chủ quyền trong lĩnh vực quốc phòng của Mỹ với đối tác, đồng minh, do đó, có tác động cực kỳ tiêu cực, cực kỳ khó chịu đến việc bảo vệ lợi ích của nhà nước ở các quốc gia đó, buộc họ đòi hỏi giải pháp thay thế.
Và những “giải pháp thay thế” này, không có gì hơn là việc mua lại “chìa khóa của họ lên bầu trời” của chính họ. Đó chính là cần S-400 của Nga.
 Sự hiện diện của S-400 trong tay của các quốc gia đòi chủ quyền đánh bật con bài quan trọng nhất trong kho vũ khí quyền bá chủ, đánh sập vị thế bất tử của sức mạnh không quân Mỹ. Và, rõ ràng, sự hiện diện của các tổ hợp S-400, nhiệm vụ của bộ chỉ huy quân sự Hoa Kỳ không được giải quyết. 
 Thật không may cho Mỹ, những khuynh hướng như vậy trong tư duy của các nhà lãnh đạo của nhiều nước trên thế giới đã tìm hiểu đầy đủ ở Nga. Và, sự lo lắng của Mỹ về một trật tự địa chính trị từ S-400 mà ra là có cơ sở.
Tóm lại, khi Mỹ sử dụng chiến lược khống chế làm chủ vùng trời như là một công cụ để cai trị khu vực thì S-400 ngăn cản công cụ đó. Sự ngăn cản đồng nghĩa với trật tự, địa chính trị khu vực tồn tại lâu nay bị phá vỡ. Sự bị vá vỡ đó hạn chế quyền lực bá chủ của người Mỹ.
Làm gì để phá bỏ vị thế S-400 của Nga?
Trước hết, Mỹ phải chứng minh S-400 của Nga chỉ là tin đồn, nó chẳng khác gì hệ thống Patriot của Mỹ.
Thực tế Patriot của Mỹ đã thực chiến tại Arbia Saudi với lực lượng Houthi nhưng…dở ẹc, hoàn toàn mất uy tín. Vấn đề là phải dưa S-400 của Nga vào thực chiến và làm cách nào đó để hạ bệ tin đồn về S-400 của Nga. Và, chiến trường thử lửa không đâu bằng Syria.
Đáng tiếc là trong 2 lần phóng ra hơn 164 quả tên lửa Tomahawk các loại (gồm loại mới đẹp thông minh) trên các phương tiện (máy bay, tàu chiến) từ nhiều hướng, nhưng S-400 Nga vẫn chưa khạc lửa.
Tư tưởng tác chiến của Nga là chỉ khi nào Mỹ đụng đến Nga thì Nga mới đụng đến Mỹ, nghĩa là chỉ khi nào Mỹ phóng tên lửa tấn công vào căn cứ Nga, người Nga thì lúc đó Nga mới đáp trả, nghĩa là lúc đó S-400 có thể được sử dụng.
Tuy nhiên, S-400 không phải chủ yếu là để tiêu diệt tên lửa hành trình, tên lửa đạn đạo…mà nếu như Mỹ tấn công Nga thì không chỉ bắn hạ tên lửa Mỹ mà Nga bằng mọi phương tiện, tất nhiên bao gồm S-400 để tiêu diệt nơi nó xuất phát.
Vậy, trong trận tới tại Idlib, Mỹ hãy kiểm tra S-400 của Nga để chứng tỏ thực hư bằng cách dội bom, tên lửa, vào người Nga, căn cứ Nga…
Thứ hai, về phần ngọn, Mỹ phải cải tiến Patriot hiện đại hơn S-400, nhưng như thế vẫn chưa đủ mà về phần gốc, Mỹ phải loại bỏ công công cụ cai trị và quyền bá chủ của mình với đối tác thì các đối tác sẽ không quan tâm đến S-400 của Nga.
Rõ ràng cả 2 điều trên đều rất khó thực hiện với Mỹ, do đó, chỉ có cách thứ 3 là: Những quốc gia nào, kể cả đồng minh mà mua S-400 của Nga sẽ bị Mỹ cấm vận, trừng phạt.
OK! Đây là ưu thế vượt trội của Hoa Kỳ đối với bất kỳ quốc gia nào trên thế giới mà Mỹ nên phát huy.

Đằng sau 2 cuộc tập trận lớn nhất của Nga



Lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại Nga, xảy ra 2 cuộc tập trận mà Liên Xô cũng chưa thể…
Tập trận mang tính chất huấn luyện nâng cao sẵn sàng chiến đấu và tập trận để răn đe đối phương là 2 hình thức tính chất khác nhau…
1, Cuộc tập trận trên Địa Trung Hải
Bộ quốc phòng vừa tuyên bố sẽ tổ chức một cuộc tập trận tại Địa Trung Hải.
Chỉ huy cuộc tập trận là tướng 3 sao Vladimir Korolyov – Tư lệnh Hải quân Nga.
Thời gian cuộc tập trận từ  ngày mùng 1 đến ngày 8/9/2018.
Địa điểm tập trận khu vực vùng trời và vùng biển Địa Trung Hải.
Lực lượng tham gia: Hải quân có 26 tàu chiến (có 2 tàu ngầm), được điều động từ Hạm đội Biển Bắc, Hạm đội Biển Đen, Đội tàu Caspian. Kỳ hạm là tàu tuần dương tên lửa Marshal Ustinov.
Không quân có 34 máy bay các loại gồm máy bay tên lửa chiến lược TU-160, máy bay săn ngầm Tu-142 và Il-38, máy bay chiến đấu SU-33 máy bay SU-30SM của hải quân.
Nội dung tập trận: Chống ngầm, chống máy bay, bảo đảm thông tin liên lạc hàng hải, chống cướp biển, cứu nạn cứu hộ và kết thúc bằng bắn đạn thật gồm bắn pháo và phóng tên lửa. Nhưng trong đó có một nội dung đặc biệt là vận hành chiến thuật có tên là “The Wall” (Phát hiện và chống các mục tiêu bay thấp).
Có thể nói, lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại Nga, người Nga đã tổ chức một cuộc tập trận hợp đồng quân binh chủng có tính tấn công bên ngoài lãnh thổ trong một khu vực hẹp được coi như một hướng chiến dịch của Hải quân và Không quân vũ trụ (không quân chiến lược).
Vấn đề chúng ta quan tâm là tính chất của cuộc tập trận này là gì hay đằng sau, thông điệp của nó ra sao…
Cuộc tập trận này xảy ra trong bối cảnh cuộc chiến tranh Syria đang vào phút cuối. Nga-Syria đang mở một chiến dịch cuối cùng để tiêu diệt quân khủng bố đang cố thủ cuối cùng tại Idlib. Trong khi đó, Mỹ-Anh-Pháp đang không muốn Syria chiến thắng, họ sử dụng con bài VKHH để lấy cớ tấn công vào Syria lần thứ 2.
Mỹ-Anh-Pháp đã hành động ráo riết khi đã điều lực lượng đến Địa Trung Hải, Vịnh Ba Tư với một số lượng chừng 200 quả tên lửa Tomahawk trên các tàu chiến và chưa kể tên lửa trên máy bay của họ trên các sân bay quanh Syria.
Trước tình hình đó, Nga tuyên bố tập trận tại đây, như đã thông báo trên.
Rõ ràng, cuộc tập trận này thực chất là một cuộc cơ động lực lượng của Hải quân, Không quân Nga nhằm đề phòng sự can thiệp của Mỹ-Anh-Pháp vào chiến dịch giải phóng Idlib của liên quân Nga-Syria.
Thời gian cuộc tập trận cho chúng ta phán đoán rằng, chiến dịch Idlib sẽ bắt đầu trong khoảng thời gian từ 1-9/9 ngay sau cuộc gặp của các ông lớn Nga, Thổ Nhĩ Kỳ, Iran, Đức, Pháp (7/9) tại Ankara-Thổ Nhĩ Kỳ.
Cuộc tập trận Hải quân khi có sự xuất hiện của TU-160 là chuyện lạ, độc đáo chưa từng có tiền lệ.
TU-160 là máy bay ném bom mang tên lửa chiến lược tầm xa mà đối tượng, khu vực tác chiến của nó không phải là Idlib, lại càng không phải để đối đầu với B-1В của Mỹ mang 24 tên lửa hành trình AGM-158 JASSM trên mặt đất được triển khai tại căn cứ không quân ở Qatar.
Vậy thì…có lẽ TU-160 chỉ để nhằm vào các căn cứ không quân của Mỹ, Anh, Pháp bên ngoài Địa Trung Hải nếu như Mỹ-Anh-Pháp liều lĩnh bất chấp cảnh báo của Tướng Valery Gerasimov, rằng “nếu tấn công vào người Nga, vào căn cứ Nga thì Nga sẽ không chỉ bắn hạ tên lửa mà tiêu diệt cả nơi nó xuất phát…”
Như vậy, có thế nói, tại Địa Trung Hải-Syria, lực lượng Nga đã chuẩn bị rất kỹ càng, phòng thủ rất kín kẽ để sẵn sàng đáp trả bất kỳ tình huống nào.
Đúng như lời ngoại trưởng Nga Lavrov, người vốn rất “thùy mỵ”, nhưng vẫn có lời đanh thép tại cuộc họp báo hôm qua: “Chớ có dại đùa với lửa ở Syria”.
Tất nhiên, người Mỹ không ngồi nhìn khi họ đã chuẩn bị tác chiến điện tử rất quy mô tại phía Đông Euphrates để loại bỏ hệ thống phòng không của Syria buộc S-300 và thậm chí S-400 của Nga phải lộ diện…
2, Cuộc tập trận “Vostok-2018”
Sau khi cuộc tập trận tại Địa Trung Hải kết thúc, 2 ngày sau, ngày 11/9 Nga sẽ tổ chức một cuộc tập trận lớn nhất kẻ từ năm 1981 mang tên “Vostok-2018”.
Cuộc tập trận West-1981 diễn ra khi Liên Xô và NATO đối đầu diễn ra rất căng thẳng. Liên Xô đã huy động 100.000 quân, 6.000 xe tăng và xe bọc thép, 6.000 khẩu pháo, 400 máy bay và trực thăng.
Còn bây giờ, Nga trong cuộc tập trận Vostok-2018 huy động 300.000 quân, 36.000 xe tăng và xe bọc thép, 1.000 máy bay trực thăng, máy bay và máy bay không người lái.
Như vậy, về lực lượng, Nga đã vượt hẳn quy mô lớn nhất thời Liên Xô.
Về khu vực tập trận. Vostok-2018 được tổ chức tại khu vực rộng lớn của biên giới phía Đông đất nước, từ những thảo nguyên của Orenburg và rừng Siberia đến bờ biển Kamchatka và Kuril…
Được biết, trong các hạng mục tập trận có nội dung sử dụng Vũ khí hạt nhân chiến thuật.
Và bây giờ chúng ta nhận thức được điều gì trong cuộc tập trận này?
Bối cảnh cuộc tập trận lớn nhất từ trước đến nay diễn ra khi Mỹ đang tung ra đòn trừng phạt kinh tế có tính chất tối hậu thư cho Nga. Rất nhiều chỉ trích cuộc tập trận này từ NATO và cả “lực lượng thứ năm” (phe đối lập nước Nga)…rằng tại sao “không dành tiền để đưa vào nền kinh tế”…
Nhưng Putin và những người dân Nga cho rằng, nếu không tự bảo vệ được nước Nga trước kẻ thù bên ngoài thì không còn nền kinh tế nào và “nếu một đất nước không nuôi quân đội của mình thì phải đi nuôi người khác”…
Cuộc tập trận quy mô này cho thấy, dù trừng phạt cấm vận kinh tế…thì Quân đội và Hải quân Nga – đồng minh tin cậy duy nhất của Liên bang Nga, vẫn đã đang là một lực lượng hùng mạnh không sợ bất cứ kẻ thù nào…
Tiếp theo, tại sao Nga không tổ chức cuộc tập trận tại phía Tây đất nước nơi mà NATO đang tiến dần đến biên giới Nga, hàng năm “giơ nắm đấm của mình” đe dọa…mà lại tổ chức ở biên giới rộng lớn phía Đông trên những thảo nguyên của Orenburg và rừng Siberia đến bờ biển Kamchatka và Kuril?
Rõ ràng, cuộc tập trận này, khu vực tập trận và NATO được mời quan sát, theo dõi…chứng tỏ NATO không phải là đối tượng tác chiến.
Phải chăng, Nga xác định, khi Thổ Nhĩ Kỳ - một lực lượng lớn, đông thứ 2 sau Mỹ, của NATO hết mặn mà với NATO; khi mâu thuẫn giữa 2 bờ Đại Tây Dương đang lên cao…thì có đáng để Nga huy động một lực lượng lớn như thế tập trận nhằm vào NATO?
Việc có 3.200 quân Trung Quốc cùng vũ khí trang bị và quân Mông Cổ tham gia, chỉ có tính tượng trưng nhưng đã đủ để nói lên với Mỹ-NATO rằng, một trung tâm quyền lực khác trên thế giới rất mạnh đã xuất hiện bắt đầu từ khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.
Như vậy, chỉ từ ngày 1/9 đến 15/9 Nga tổ chức 2 cuộc tập trận mà từ trước đến nay Liên Xô cũng không thể.
Nếu như người Mỹ biết, hiểu rằng, Mỹ giàu có…như bây giờ là nhờ vào sức mạnh quân sự thì, khi đã không đủ sức mạnh quân sự để trấn áp Nga-Trung Quốc thì đừng mơ tưởng dùng biện pháp trừng phạt, cấm vận là có thể buộc họ quỳ gối.

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

Đòn phản công của Nga trên Caspian, Mỹ tiếp tục “lấm lưng trắng bụng”!



Rõ ràng đã có một cuộc chiến địa chính trị đã đang xảy ra vô cùng quyết liệt giữa Nga và Mỹ, theo tình thế: Mỹ đang ra sức, không từ một biện pháp nào để bóp nghẹt, kiềm chế sự trỗi dậy mãnh liệt của Nga, trong khi Nga đang bình tĩnh, chủ động phản công phá vây, kiên cường…
Có thể nói đây là một cuộc “chiến tranh lai” của Nga và Mỹ mà hai bên đã tập trung rất nhiều nguồn lực và sức lực trí tuệ để giành chiến thắng…
Mỹ đã tấn công Nga tổng lực với quy mô lớn nhất trên mặt trận kinh tế, chính trị, quân sự mà trong đó đòn tấn công về kinh tế là khắc nghiệt, quyết liệt nhất có mức độ sắp đến đỉnh điểm như với Iran và Triều Tiên, là đòn tấn công mà Mỹ có ưu thế nhất so với Nga.
Liệu nền kinh tế Nga có đứng vững trước đòn cấm vận, trừng phạt của Mỹ hay không thì chúng ta sẽ chờ và có thể chờ lâu mới biết hiệu quả và kết quả, vì nếu như mà có hiệu quả thì Mỹ đã không ngại ngần tung ra hết chiêu để ngăn cản từ năm 2014 thay vì cay cú khi Nga bá chủ Trung Đông…
Trong bài viết này, chúng ta quan tâm đến điều dễ thấy nhất với kết quả rõ ràng nhất của “trận đấu địa chính trị” Nga - Mỹ tại “sân” Caspian…
Caspian – tử huyệt của Nga!
Nếu như người Nga coi Kaliningrad quan trọng như thế nào với NATO thì NATO coi vùng Caspian cũng quan trọng với Nga như vậy.
Thật ra, khả năng phòng thủ phía Nam của Nga rất hạn chế khi chỉ tập trung vào NATO mở rộng phía Đông. Nếu như NATO có một căn cứ tại đây thì Nga không chỉ phải đối phó với NATO về mặt quân sự mà nguy hiểm hơn, một vùng Kavkaz sẽ bất ổn bởi các loại khủng bố đe dọa an ninh Nga.
Tính chất nguy hiểm, nhạy cảm của vùng Kavkaz là một trong những nguyên nhân, mục tiêu buộc Nga xuất binh can thiệp quân sự tại Syria như chúng ta đã biết qua tuyên bố công khai của Putin là “...đánh chặn quân khủng bố từ xa…”.
Đương nhiên, các tinh hoa chính trị - quân sự chiến lược Mỹ-Phương Tây cũng quá biết điều này…cho nên, vào năm 1994, tại Viện Công nghệ Massachusetts, dưới sự lãnh đạo của Giáo sư Daniel Fain, một kế hoạch cho sự hiện diện quân sự thường trực của Mỹ tại Caspian được xây dựng…
May mắn cho Nga, không rõ vì lý do gì, có thể do Mỹ chủ quan coi thường Gấu Nga chỉ là “cái trạm xăng”, chỉ là “gấu nhồi bông” nên Mỹ không ráo riết triển khai, bởi nếu Mỹ thực hiện ngay và luôn năm đó thì Nga cũng sẽ ngồi nhìn bởi chẳng có ai, chẳng có gì để phản ứng…
Hãy tưởng tượng, sau khi chính quyền Assad bị sụp đổ bởi IS, sẽ có hàng trăm ngàn tên chiến binh hùng hổ tiến vào vùng Kavkaz dưới sự chỉ huy của NATO có căn cứ tại đây thì nước Nga sẽ như thế nào? Không lẽ Nga sẽ sử dụng VKHN tại biên giới quốc gia của mình…rất phức tạp.
Vì vậy, vùng Caspian là rất quan trọng cho cả đôi bên, là tử huyệt của Nga nhưng cũng là một địa quân sự chiến lược của Nga với Trung Đông.
Caspian, một hướng tấn công tên lửa Kalibr của Nga
Chúng ta đã biết có một hiệp ước hạn chế tầm bắn tên lửa giữa Nga và Mỹ mà theo đó 2 bên không sử dụng tên lửa hành trình từ bờ hay như tên lửa kiểu dạng Iskander thì tầm bắn không được có khoảng cách xa hơn 500km…
Việc Nga bị Mỹ ép ký văn kiện này đã tạo lợi thế tuyệt đối cho Mỹ bởi vào thời điểm đó ngoại trừ Mỹ ra, Nga, Trung Quốc không có tên lửa hành trình kiểu Tomahawk được bố trí trên tàu chiến.
Khi Nga có tên lửa Kalibr thì phóng nó chỉ có 2 vị trí là ngoài khơi Địa Trung Hải và…biển Caspian. Và, đó là lý do tại sao sự ra mắt đầu tiên của 26 quả Kalibr đầu tiên lại từ 3 tàu nhỏ của hạm đội Caspian tại phía Nam biển Caspian như thế giới đã chứng kiến…
Như vậy để khống chế kiểm soát Trung Đông, Nga có 2 hướng tấn công sử dụng tên lửa hành trình Kalibr trong đó hướng Caspian là an toàn nhất, dễ dàng nhất và luôn trong trạng thái “ngay và luôn” rất lợi hại vì hải quân Nga không có nguy cơ đụng độ với hải quân Mỹ như hướng Địa Trung Hải.
Phát triển và ngăn chặn…
Nga đã khiến cho Mỹ bất ngờ về chiến lược.
Thứ nhất là Mỹ không ngờ về chiến thắng thuyết phục, hiệu quả của Nga tại Syria nên chiến lược gây loạn từ hướng Kavkaz là rất khó thực hiện vì Nga đã chặn từ xa diệt hết lực lượng có thể từ Syria tràn qua. Mỹ đã chấp nhận thất bại tại Syria và đang tính rút lui…
Thứ hai là Mỹ không ngờ Nga có tên lửa hành trình Kalibr được bố trí trên tàu chiến và do vậy hướng biển Caspian lại trở nên lợi hại cho Nga để sử dụng Kalibr khống chế, kiểm soát toàn bộ Trung Đông…
Ngay sau khi 26 quả tên lửa Kalibr được 3 tàu nhỏ của Hạm đội Caspian phóng ra tại phía Nam biển Caspian thì coi như Nga đã đánh bài ngửa. Người Nga không thể che đậy vị trí quan trọng của vùng biển Caspian trong ý đồ chiến lược của mình được nữa…
Tất nhiên Mỹ sẽ ngăn chặn Nga một mình tung hoành trên biển Caspian bằng cách triển khai kế hoạch đã xây dựng từ năm 1994…theo đó phải cắm một căn cứ NATO tại đây, tại biển Caspian…
Thật may mắn, họ đã bước đầu làm được khi Thượng viện Kazakhstan vào cuối tháng 4/2018 đã phê chuẩn giao thức song phương với Hoa Kỳ (tháng 6 năm 2017), cho phép sử dụng các cảng Kuryk và Aktau để chuyển hàng hóa của Lầu Năm Góc đến Afghanistan. 
Đồng thời, thỏa thuận hợp tác quân sự của Mỹ-Kazakhstan cho năm 2018-2021 đã có hiệu lực. Theo đó, quân đội 2 nước không chỉ tiến hành các bài tập chung, mà còn tạo ra một căn cứ NATO ở Mangyshlak.
Kazakhstan đã phê chuẩn một thỏa thuận với Hoa Kỳ về việc vận chuyển hàng hóa quân sự của Mỹ và thậm chí cả quân đội tới Afghanistan qua tuyến đường biển Caspian vì lý do các đường dây cung cấp được thiết lập từ lâu của Mỹ tới Afghanistan qua Pakistan hiện đang bị đe dọa. 
Tuy nhiên, đó chỉ là bề ngoài, trên thực tế, đây là lần đầu tiên quân đội Mỹ hiện diện tại biển hồ Caspian có các quốc gia bao quanh. Sự xuất hiện của căn cứ NATO ở Aktau về cơ bản là một mối đe dọa trực tiếp đến an ninh của Liên bang Nga…
Trong khi đó với Nga, ba năm sau, kể từ khi phóng tên lửa Kalibr tại Caspian, Nga quyết định di chuyển  Hạm đội Caspian đóng tại Astrakhan về căn cứ mới Kasspiisk.
Lưu ý rằng, di chuyển một căn cứ hải quân hoặc không quân không dễ như di chuyển hay cơ động một quân đoàn hay thậm chí một phương diện quân từ vị trí này đến vị trí khác…
Tại Kasspiisk Nga đã xây dựng một khu vực khổng lồ bao gồm cầu cảng, bến tàu kho tàng bến bãi. Phương tiện trang bị, tàu thuyền, tăng mạnh và mới 85%, đặc biệt có cả lực lượng lính thủy đánh bộ và không quân của Hạm đội…mà trước đây không có.
Như vậy, nếu như Mỹ đã đặt một chân của NATO tại Caspian thì Nga cũng đã bố trí, chuẩn bị lực lượng để sẵn sàng cho cuộc thách thức…
Mỹ bị “bật bãi” tại Caspian
Vào ngày Chủ nhật 12/8, tại Aktau của Kazakhstan, các tổng thống Nga, Kazakhstan, Azerbaijan, Turkmenistan và Iran đã ký một văn kiện lịch sử: “ Công ước về tình trạng pháp lý của biển Caspian”. 
Trong đó, MoscowTehran nhượng bộ cho phép Ashgabat và Astana,  xây dựng đường ống dẫn khí đốt và dầu dọc theo đáy biển Caspian mà không cần có sự cho phép của các nước Caspian khác. Nghĩa là đường ống có thể đi qua đáy biển của Nga và Iran… 
Đổi lại, vì điều này, tất cả họ đều cam kết không cho phép các lực lượng vũ trang của các nước thứ ba tiếp xúc biển Caspian. Chấm hết.
Chúng ta không cần quan tâm lắm về tình trạng pháp lý của biển Caspian, chỉ biết rằng ý đồ đặt căn cứ quân sự của Mỹ-NATO tại Kazackhstan bị chấm dứt. Điều đó có nghĩa là Mỹ-NATO bị “bật bãi” tại vùng Caspian.
Vậy là trong cuộc chiến địa chính trị Nga-Mỹ, nếu như tại Ukraine, Trung Đông đang cẳng thẳng thì tại vùng Kavkaz và Caspian đã phân biệt rõ ràng thắng bại. Một lần nữa Mỹ bị “lấm lưng, trắng bụng” tại đây.

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2018

Chiến thuật “Đánh chuột nhưng không vỡ bình” của Putin tại Idlib có thành công?


Không có cuộc chiến tranh nào kết thúc bằng thỏa thuận mà phải có kẻ thắng người thua bởi một trận cuối…
Lực lượng khủng bố nguy hiểm, đe dọa tiềm tàng an ninh Nga đã được tập trung vào Idlib-Syria. Tiêu diệt nó ngay và luôn tại một nơi xa lãnh thổ Nga là một trong những mục tiêu đề ra công khai trong tuyên bố của Tổng thống Nga Putin khi phát động chiến dịch quân sự tại Syria tháng 10/2015.
Máy bay trinh sát điện tử Il-20M của Nga trên vùng trời Idlib
 Sức nóng từ quân khủng bố tại Idlib
Tỉnh lỵ Idlib là một trong 4 khu vực “giảm leo thang” còn sót lại tại Syria. Bằng chiến thuật vừa đánh vừa đàm, Nga – Syria đã khôn khéo giành lại khu vực bị phiến quân chiếm đóng với tổn thất ít nhất để “gom” phiến quân về tại một nơi – Idlib.
Tại Idlib có nhiều thành phần lực lượng, nhưng quy lại có 2 thành phần:
Một là các thành phần trong cái gọi là “lực lượng đối lập ôn hòa” thuộc quyền cai quản, nuôi dưỡng của Thổ Nhĩ Kỳ.  
Hai là lực lượng khủng bố bị cấm hoạt động tại Nga và khủng bố được LHQ xác định như Hayat Tahrir al-Sham (HTS), Ahrar al-Sham và các nhóm phiến loạn từ các nơi khác di tản về đây. Đây là những đối tượng tác chiến trực tiếp của Nga-Syria dù cho chúng ở đâu kể cả trong 4 “vùng giảm leo thang”.
Thật may mắn cho các lực lượng “hỗn hợp” tại Idlib, khu “giảm leo thang” này được Thổ Nhĩ Kỳ bảo trợ chính, nên dù bị “cấm hoạt động tại Nga”, bị LHQ liệt kê là “khủng bố” đều là đối tượng tác chiến của Nga –Syria nhưng không phải là kẻ thù của Thổ Nhĩ Kỳ. 
Các lực lượng này cùng với các băng nhóm vũ trang được hậu thuẫn bởi Thổ Nhĩ Kỳ thường “thay tên, đổi áo” luôn rình rập tấn công vào Nga và quân độ chính phủ Syria (SAA).
 Hàng chục vụ sử dụng UAV tấn công vào căn cứ không quân Nga tại Khmeimim, tấn công vào quân chính phủ tại Homs, Hama và gần đây nhất tại Latakia ngày 9/7 giết chết 25 binh lính của SAA.
Tất cả những hành động tấn công, khiêu khích, vi phạm đều xuất phát từ Idlib – khu vực giảm leo thang do Thổ Nhĩ Kỳ bảo trợ mà không thể không nghi ngờ có sự tiếp tay và làm ngơ của Thổ Nhĩ Kỳ.
Vì vậy, xóa sạch ổ nhóm này tại Idlib không chỉ là quyết tâm của chính quyền Assad mà còn là của Nga.
Tuy nhiên, rất khó khăn để tấn công. Sự khó khăn không phải về quân sự mà chủ yếu là chính trị mà không tính toán kỹ sẽ kéo theo những biến chứng địa chính trị khó lường. Đây chính là nguyên nhân khiến Nga – Syria phải suy nghĩ 2 lần trước khi quyết định tấn công vào Idlib…
Lựa chọn khó khăn của Nga trong mục tiêu Idlib
Ngày 5 tháng 8, người đứng đầu Chechnya, Ramzan Kadyrov, đề xuất với Putin và bày tỏ ý kiến ​​rằng, Nga và quân đội chính phủ ở Syria không nên để thời gian nghỉ ngơi cho các chiến binh ở Idlib. Theo ông, trì hoãn vấn đề này sẽ có những hậu quả tiêu cực, vì thời gian nghỉ ngơi cho phép những kẻ khủng bố tăng cường vị trí của họ và thu hút sự hỗ trợ từ bên ngoài.
Kadyrov lưu ý rằng, kinh nghiệm về phản ứng nhanh chóng và kiên quyết đấu tranh chống lại các chiến binh trong chiến dịch Chechnya cho thấy, nếu chúng ta không có hành động quyết định thì tình hình ở Chechnya sẽ vẫn còn khó khăn vào lúc này…
Vì vậy, Kadyrov kêu gọi không lãng phí thời gian và “không nhìn xung quanh” đã đến lúc quét sạch mọi lực lượng phiến quân tại Idlib.
Tổng thống Syria Bashar Assad thì tuyên bố ngày 26/7: “Idlib là mục tiêu của chúng tôi, nhưng không chỉ là Idlib. Tuy nhiên, Idlib là mục tiêu được ưu tiên”…
Trong khi đó, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan cảnh báo Putin rằng lựa chọn quân sự sẽ có “hậu quả tồi tệ nhất”.
Tại cuộc gặp Putin bên lề hội nghị thượng đỉnh BRICS ở Johannesburg, Nam Phi mới đây, Erdogan nói: “Tôi đã yêu cầu sự can thiệp của Putin. Hy vọng của tôi là, cầu Chúa, Putin sẽ làm những gì cần thiết…”
Rõ ràng quan điểm của Kadyrov và Tổng thống Assad là đúng và chính xác, nhưng cảnh báo của Erdogan là cũng không sai và không được coi thường…buộc Nga-Putin phải suy nghĩ 2 lần trước một lựa chọn rất khó khăn là đánh hay không?
Chiến thuật “đánh chuột không làm vỡ bình”
Tại mục tiêu Idlib, tình thế buộc Nga có 2 sự lựa chọn sau:
1, Không thể không đánh. Đúng như quan điểm của người đứng đầu Cộng hòa Chechnya Kadyrov…và “sức nóng khủng bố” tỏa ra từ Idlib thì ai cũng biết. Do đó, trên quan điểm chống khủng bố thì phải đánh.
2,  Nhưng khi đánh sẽ gây một biến chứng trong mối quan hệ với Thổ Nhĩ Kỳ, một nhân tố quan trọng trong giải pháp chính trị tại Syria và là một đối tác tầm chiến lược của Nga trong cuộc chiến địa chính trị với Mỹ.
Không muốn gây ra một biến chứng trong mối quan hệ địa chính trị với Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng lại muốn tiêu diệt những kẻ khủng bố đe dọa tiềm tàng an ninh Nga thì Putin không còn cách nào khác là phải áp dụng chiến thuật “Đánh chuột nhưng không làm vỡ bình”.
Chiến thuật: “Đánh chuột nhưng không làm vỡ bình” hay nói như người Anh là “ăn bánh nhưng miếng bánh còn nguyên” đòi hỏi nghệ thuật, tinh xảo và sắc lẹm như “phẫu thuật” may ra mới thành công…trong đó, công tác chuẩn bị ngoại giao là rất quan trọng.
Khu vực tác chiến chủ yếu là Bắc-Tây Bắc Latakia. Đối tượng tác chiến chủ yếu là HTS và các chiến binh nước ngoài khác. Mục tiêu tác chiến là kiểm soát  biên giới Latakia-Thổ Nhĩ Kỳ và chiếm lại khu Jisr Al-Shughour chiến lược.
Lưu ý, khu vực tác chiến, đối tượng tác chiến và mục tiêu tác chiến tại Idlib đều nằm trong sự kiểm soát của lực lượng khủng bố bị cấm hoạt động tại Nga và được LHQ xác định là khủng bố mà không thuộc các lực lượng do Thổ Nhĩ Kỳ tài trợ và không thuộc 12 điểm mà quân đội Thổ Nhĩ Kỳ canh giữ. Dù vậy, đây cũng là một sự chấp nhận bắt buộc khó khăn của Thổ Nhĩ Kỳ.
Lực lượng tham gia: Bộ Tham mưu SAA của Syria đã điều động các lực lượng tinh nhuệ, thiện chiến nhất từ chiến trường Tây Nam Syria như Quân đoàn cơ giới số 4, lực lượng Vệ binh Cộng hòa, lực lượng Hổ (Tiger Forrce) đến khu vực.
Riêng Nga, đã xuất hiện rất nhiều chuyến bay của IL-20M trên vùng trời Idlib. Có nghĩa là Nga đã lập dữ liệu mục tiêu cho các loại hỏa lực mạnh phục vụ cho ý đồ tác chiến là đánh tiêu diệt là chính. Việc Nga đưa tên lửa Iskander đến Syria không phải là để thử nghiệm.
 Rõ ràng, với sự chuẩn bị về mặt quân sự như trên thì không thể nghi ngờ có một đòn tấn công vào Idlib sắp xảy ra. Không có cuộc chiến tranh nào kết thúc bằng một số thỏa thuận mà phải có kẻ thắng người thua bởi một trận cuối…

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

Tư tưởng “không nổ súng trước” của Việt Nam



Không nổ súng trước không có nghĩa là sợ kẻ thù, sợ chiến tranh mà Việt Nam muốn hòa bình, không muốn chiến tranh.
Đã 54 năm, kể từ ngày 2/8/1964, “Sự kiện Vịnh Bắc Bộ” đã mở màn cho một chiến dịch ném bom của không quân Mỹ vào miền Bắc Việt Nam, một chiến dịch ném bom hung bạo, ác liệt nhất trong lịch sử, hòng đưa dân tộc Việt trở về “thời kỳ đồ đá” mở màn...
Tất nhiên, tiếc thay, đến nay vẫn có người cho rằng “Việt Nam khiêu khích”, “Việt Nam nổ súng trước” như giới truyền thông Mỹ lu loa một thời…đồng thời một số kẻ cũng lu loa đồn thổi lên rằng là có một lệnh cấm nổ súng nào đó trong chiến dịch CQ-88 của Việt Nam để hòng chứng tỏ Đảng CSVN, Quân đội Việt Nam yếu hèn…
Tư tưởng “không nổ súng trước” và cơ hội hòa bình…
Tư tưởng “không nổ súng trước” chỉ xuất hiện trong tình thế khi 2 quốc gia đang bị đe dọa bởi chiến tranh, trong tình huống 2 lực lượng vũ trang của họ đang đối đầu mà bất kỳ bên nào nổ súng trước thì chiến tranh sẽ xảy ra.
Tư tưởng “không nổ súng trước” của Việt Nam chỉ xuất hiện trong hòa bình, khi cơ hội cho hòa bình vẫn còn và tư tưởng đó sẽ mất đi khi chúng ta xác định không còn cơ hội nào cho hòa bình, bởi kẻ thù muốn chiến tranh, có dã tâm xâm lược Tổ quốc, giang sơn.
Do đó, với tinh thần yêu chuộng hòa bình, Việt Nam chỉ “rút kiếm” khi chỉ khi không còn một cơ hội hòa bình nào. Và, thực tế, dân tộc Việt trong suốt hơn 4000 năm giữ nước luôn luôn là người rút kiếm sau, bị buộc phải rút kiếm nhưng là “người cuối cùng tra kiếm vào vỏ”.
Tại sao cuộc kháng chiến chống Pháp nổ ra vào tháng 12/1946? Hãy đọc lời kêu gọi của Bác Hồ: “Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng nhưng chúng ta càng nhân nhương kẻ địch càng lấn tới vì chúng muốn cướp nước ta một lần nữa…”
Phải, chúng ta đã nhân nhượng để kéo dài môi trường hòa bình, để tìm kiếm cơ hội hòa bình. Chúng ta phải cắn môi chảy máu trước sự hung hăng, khiêu khích trắng trợn của thực dân Pháp, và khi không thể còn cơ hội hòa bình nào thì Việt Nam phải rút kiếm.
Sau hiệp định Genava 1954, Việt Nam vẫn hy vọng hào hợp dân tộc để tiến hành Tổng tuyển cử thống nhất 2 miền Nam-Bắc, nhưng chỉ khi Mỹ-Diệm lê máy chém khắp miền Nam, đặt những người Cộng sản ra ngoài vòng pháp luật thì lúc đó chúng ta mới tiến hành đấu tranh bằng vũ trang.
Rõ ràng, đối lập với tư tưởng “không nổ súng trước” là tư tưởng “nổ súng trước” là hành động gây chiến tranh. Và, tất nhiên, tư tưởng “nổ súng trước” luôn là tư tưởng của những quốc gia xâm lược, nước lớn, bành trướng lãnh thổ, lãnh hải.
Việt Nam, như đã nói, yêu hòa bình, ghét chiến tranh nên luôn có tư tưởng “không nổ súng trước”, tuy nhiên, có lúc buộc chúng ta phải “hành động nổ súng trước” mà “Sự kiện vịnh Bắc Bộ” là điển hình…
“Sự kiện vịnh Bắc Bộ” bài học nguyên giá trị!

Về so sánh lực lượng. Nếu như nói rằng lúc đó, so sánh về lực lượng không quân và hải quân, Mỹ hùng mạnh như thế nào thì không cần đặt ra con số, chỉ biết rằng, Việt Nam chẳng có gì để so sánh với Mỹ. Vùng trời, vùng biển Việt Nam bị Mỹ khống chế, Mỹ như “múa gậy vườn hoang”.
Về tình thế, Mỹ đã lập sẵn kế hoạch và chuẩn bị đầy đủ mọi cơ sở vật chất, kỹ thuật để ném bom miền Bắc Việt Nam, cứu nguy cho chế độ tay sai sắp tan rã. Vấn đề là cần có cớ để ra tay và tàu khu trục SS Maddox được giao thực hiện nhiệm vụ đó.
Quyết định của Việt Nam. Hơn ai hết, chúng ta quá rõ âm mưu này nhưng vẫn quyết định tấn công vào Maddox. Vì sao?
Thực ra, đánh đuổi tàu Maddox ra khỏi vùng biển chủ quyền hay thậm chí đánh chìm nó với Việt Nam không phải là điều gì quá to tát, hệ trọng, bởi lẽ, tàu Maddox trong cuộc đối đầu sắp tới của Việt Nam và Mỹ trên bầu trời miền Bắc, chỉ là “con tép riu”, là chuyện nhỏ. Cả miền Bắc Việt Nam phải đối đầu với cuộc tấn công của không lực Mỹ, của hạm đội 7 Hải quân Mỹ mới là hệ trọng, mới là chuyện vô cùng lớn mang tính sống còn.
Nhưng, Việt Nam quyết định tấn công, đánh đuổi tàu Maddox khi nó ngang ngược xâm phạm lãnh hải, chủ quyền, có nghĩa là chấp nhận cuộc đối đầu đó – cuộc đối đầu mà Mỹ muốn có bằng mọi cách gây cớ, với mọi khiêu khích trắng trợn, ngang ngược, nhất định sẽ xảy ra…, khi đã xác định không còn cơ hội nào để tìm kiếm cho hòa bình dù rất mỏng manh.
Điều rút ra từ quyết định của Việt Nam và ý nghĩa mang tính thời sự nóng cho hiện tại của “Sự kiện vịnh Bắc Bộ” là:
Thứ nhất, về quan điểm quân sự, Hải quân Việt Nam dám đánh bất cứ lực lượng Hải quân nào đông, mạnh cỡ nào dù về lý thuyết là không ai dám.
Thứ hai, về quan điểm chính trị, đụng đến chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ thì dù có bị trở về “thời kỳ đồ đá”, dù phải hy sinh tất cả, dân tộc Việt cũng không bao giờ khuất phục, quyết bảo vệ toàn vẹn giang sơn.
“Dám đánh”, “Không sợ bất cứ kẻ thù xâm lược nào”…là tính cách, là nét văn hóa, đã trở thành bản chất, truyền thống, gen di truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác của dân tộc Việt, quân đội Việt mà “Sự kiện vịnh Bắc Bộ” là cảnh báo cho bất kỳ lực lượng nào trong hiện tại và tương lai…
Chúng ta không muốn chiến tranh, nhưng, khi sự khiêu khích trắng trợn, ngang ngược, nguy hiểm của bất kỳ kẻ thù nào, khi cơ hội hòa bình đã không còn thì Việt Nam buộc phải “rút kiếm”...
Cuộc chiến đó dù có phải kéo dài “5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa…” thì chiến thắng cuối cùng vẫn thuộc về dân tộc Việt Nam như lịch sử đã chứng minh trong hàng ngàn năm qua.
Như vậy, có thể nói, tư tưởng “không nổ súng trước” luôn xuyên suốt trong quá trình dựng nước giữ nước và thể hiện rõ nét thời Đảng CSVN lãnh đạo. Tư tưởng đó thể hiện sự yêu chuộng hòa bình không muốn chiến tranh, luôn tìm cơ hội hòa bình để ngăn ngừa chiến tranh nhưng không sợ chiến tranh.
Từ “Sợ” không có trong từ điển quân sự Việt Nam.
Vậy “…lệnh cấm nổ súng” là gì?
Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh quần đảo Trường Sa
Tổ quốc Việt Nam phía Trường Sa
Tư tưởng “không nổ súng trước” khi triển khai tổ chức thực hiện thì không chỉ bằng hoạt động quân sự mà bao gồm cả ngoại giao, chính trị và kinh tế…nhằm để giữ vững hòa bình, ngăn ngừa chiến tranh.
Một biểu hiện trong hoạt động quân sự là hành động của một đơn vị nào đó trong tình huống đối đầu với kẻ địch là lệnh “không nổ súng trước”.
Lệnh không nổ súng trước là hoàn toàn khác nhau về bản chất, về tình thế, tình huống và tầm ý nghĩa với lệnh cấm nổ súng.
Lệnh cấm nổ súng chỉ là một hành động trong tác chiến để nhằm một mục đích nào đó chứ không phải là tư tưởng.
Lệnh “cấm nổ súng” (người ta chỉ hay nói là lệnh không được nổ súng) chỉ xảy ra khi nhằm mục đích là phải bắt sống đối tượng hoặc để tránh gây thương vong cho dân khi lực lượng có súng đang làm nhiệm vụ…
Còn khi 2 lực lượng vũ trang của 2 quốc gia đang đối đầu nhau, khi kẻ địch đã nổ súng, máu của người dân, binh lính đã đổ, chủ quyền đã bị xâm hại thì “lệnh cấm nổ súng” đồng nghĩa với lệnh đầu hàng.
Trong lịch sử chống quân xâm lược, không thiếu kẻ đầu hàng giặc, từ thường dân đến vương tướng như Trần ích Tắc, Lê Chiêu Thống…Và, thật đau đớn đầu hàng giặc ngoại xâm, cắt đất cho giặc…cấp nhà nước thì từ năm 1858 đến nay đã có triều Nguyễn đầu hàng thực dân Pháp.
Gần đây, nếu như gọi chế độ VNCH thay vì không muốn gọi là chế độ tay sai Mỹ, dâng Hoàng Sa của tổ tiên cho Trung Quốc, cũng là một sự đầu hàng giặc cấp nhà nước thứ hai.
Vậy nên, đừng so sánh khập khiểng với những chiến sỹ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng tại đảo Gạc ma.
Đúng! Chính những người lính đó đã tạo nên “Vòng tròn bất tử” để Hải quân Việt Nam quyết tâm biến đau thương, căm thù thành hành động, thực hiện chiến dịch CQ-88 thành công lớn.
Mất một Gạc ma, chúng ta có thêm hàng chục Gạc ma sừng sững hiên ngang trên quần đảo Trường Sa giữa Biển Đông. Tổ quốc Việt Nam rộng dần về phía Trường Sa là không thể phủ nhận.

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2018

Israel ngậm ngùi dâng cho Nga một món quà khiến Mỹ lạnh gáy!



Hơn ai hết, người Việt Nam hiểu rằng, khi công nghệ bí mật của tên lửa rơi vào tay đối phương thì hậu quả sẽ tai hại, khủng khiếp như thế nào trong cuộc chiến…
Bộ đội tên lửa Việt Nam đã tốn rất nhiều xương máu khi Lybia đã để Israel bắt sống cả trung đoàn tên lửa SAM-2 (chủng loại giống Liên Xô viện trợ cho Việt Nam) chuyển cho Mỹ nghiên cứu, đối phó trong cuộc đối đầu với tên lửa  trên bầu trời miến Bắc Việt Nam.
Hiện nay, không chỉ sử dụng tình báo quân sự, công nghiệp, các quốc gia còn thực hiện cả những chiến dịch quân sự để đoạt các công nghệ thuộc diện bí mật quân sự của quốc gia khác. Đây là một cuộc chiến rất quyết liệt có tác động rất lớn không chỉ đến an ninh mà cả nền kinh tế quốc gia.
Mỹ-NATO xuýt chiếm được Khibiny của Nga?
Chúng ta hãy trở lại vụ Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ máy bay SU-24 của Nga.
Đây là một hành động được coi là đầu tiên khi một thành viên NATO bắn hạ máy bay của Nga, một hành động cực kỳ nguy hiểm mà gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh, chính trị, kinh tế, quân sự của Thổ Nhĩ Kỳ trong khi cái lợi đem lại là hầu như không có gì ngay cả một thông điệp.
Với lý do chỉ là “nắn gân Nga”, cảnh cáo Nga đừng có đụng đến “ vùng đệm” và lực lượng người Turkuman tuyến biên giới thôi ư? Chỉ trả thù việc Nga hủy diệt tuyến buôn dầu lậu mà Ankara là chủ đầu mối thôi sao?...
Thực tế dù là gì hơn nữa thì xem ra nó quá nhỏ và không một chút tác dụng so với hậu quả mà Nga sẽ giáng trả. Chẳng lẽ Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ và bộ tham mưu của ông ta không tính toán và lường hết được hậu quả sẽ như thế nào…?
Đây là điều hết sức vô lý, và do đó, sẽ có một điều gì đó lớn hơn mà các thế lực chống Nga (Mỹ-NATO) muốn có sau vụ này mà Thổ Nhĩ Kỳ chỉ là một công cụ.
Vậy “điều lớn hơn” đó là điều gì? Chúng ta hãy phán đoán trong từng diễn biến sau đây:
Đã rõ ràng, Mỹ và NATO dính líu vào vụ này. Mỹ-NATO nghiên cứu, lập kế hoạch, mai phục chuẩn bị hàng tháng trời cho không quân Thổ Nhĩ Kỳ phục kích để bắn hạ SU-24 của Nga.
Mỹ-NATO đã bố trí lực lượng đón sẵn các khu vực, tuy nhiên, thật may mắn cho SU-24 Nga là Mỹ-NATO bởi Thổ Nhĩ Kỳ tổ chức thực hiện đã không được như ý khi chậm mất 2 phút nên máy bay SU-24 Nga rơi vào lãnh thổ Syria thay vì Thổ Nhĩ Kỳ.

Vậy tại sao lại là SU-24? SU-24 có gì mà Mỹ-NATO bất chấp mạo hiểm và kỳ công như vậy? Đơn giản là vì SU-24 đã từng làm nên một sự kiện mà dư luận nửa tin nửa ngờ trong ngày 10/4/2014 tại Biển Đen khi làm mù hoàn toàn hệ thống Aegis hiện đại và nhiều tiền của khu trục Donald Cook.
Phát ngôn viên Lầu Năm Góc Đại tá Steven Warren cho rằng, “các cuộc diễn tập của Su-24 của Nga gần "Cook" (12 lần làm mô phỏng động tác tấn công) là đáng sợ và không thể chấp nhận”.
Rõ ràng là Mỹ-NATO cần có để cần biết vũ khí tác chiến điện tử (EW) “Khibiny” của Nga được trang bị trên SU-24 của Nga.
Đến đây chúng ta khẳng định một điều rằng, “cái điều lớn hơn” đó chính là công nghệ “Khibiny”, công nghệ tác chiến điện tử của Nga đã và đang làm nản lòng Mỹ-NATO trên chiến trường Syria và đã từng trên Ukraine.
Bởi vì chúng ta cũng nên hiểu rằng, trong chiến tranh hiện đại vũ khí công nghệ cao thì tác chiến điện tử có ý nghĩa mang tính quyết định sự thành bại của cuộc chiến. Điều gì xảy ra khi hoạt động tác chiến điện tử của Nga bị Mỹ-NATO khống chế, phá hoại?
Nếu thu được, khám phá ra được công nghệ bí hiểm “Khibiny” từ SU-24 Nga thì Mỹ-NATO sẽ thay đổi toàn bộ thế trận với Nga không chỉ ở trên Syria, Trung Đông mà toàn bộ châu Âu.
Quả thật, đây mới là một món lợi lớn mà Mỹ-NATO và Thổ Nhĩ Kỳ bất chấp nguy hiểm để bắn hạ SU-24 của Nga.
Israel dâng quà cho người Nga…
Người Nga tại chiến trường Syria không cần nhọc công vẫn có được những công nghệ tên lửa quý hiếm từ Mỹ và Israel biếu không.
Ở đây chúng ta không nhắc lại vụ tên lửa Tomahawk của Mỹ bị Nga bắt sống vì dù như Trump tuyên bố là mới lạ, thông minh…thì món quà đó vẫn không quý bằng loại tên lửa tinh vi, hiện đại bậc nhất của Mỹ-Israel mang tên David's Sling mà người Nga có trong tay…
Vào thứ Hai, ngày 23/7/2018, theo hướng tên lửa SS-21 được phóng từ Syria, hai quả tên lửa cực kỳ hiện đại của Israel, David's Sling, đã rời bệ phóng vút lên đánh chặn…
Khi không đánh chặn được mục tiêu, một trong hai quả tên lửa đã nhận được lệnh để tự hủy và phát nổ trong không khí, nhưng thật đáng tiếc, quả tên lửa thứ hai dường như không tuân theo mệnh lệnh và rơi xuống ... trong lãnh thổ Syria.
Tại Syria, ngay lập tức máy bay trực thăng Nga và Syria đã “tiếp nhận quà” khiến cho Isreal không kịp trở tay…
Không cần giới thiệu về tên lửa đánh chặn David's Sling, chỉ biết rằng, David's Sling là một loại tên lửa đánh chặn tầm xa và tiên tiến được thiết kế để tiêu diệt các mục tiêu trong phạm vi từ 40 đến 400 km, bao gồm cả tên lửa hành trình. Mỗi tên lửa giá một triệu đô la Mỹ.
Trước đó nó đã lên kế hoạch để David's Sling sẽ thay thế Patriot PAC-2 đang bị lạc hậu trong kho vũ khí của hệ thống phòng không của Israel.
Người phát ngôn quân đội Israel (IDF) nhận định rằng, bí quyết của tên lửa David's Sling chắc chắn đã được các kỹ sư Nga nghiên cứu. Nói cách khác, tổn thất tên lửa này không chỉ là một thất bại quân sự, mà là một thảm họa cho cả hệ thống phòng không của Israel và Mỹ.
Đẳng cấp trong xử lý của Nga và Israel
Trong vụ SU-24, tại khu vực máy bay rơi, sau khi cứu hộ phi công không thành công, Nga ngay lập tức, nên nhớ “ngay lập tức”, hủy diệt khu vực này bằng một loại vũ khí khủng khiếp chưa từng có. Không những sinh vật mà ngay sắt thép cũng chảy ra nước bởi nhiệt độ.
Đến nay, chỉ mới thấy cảnh SU-24 Nga bị cháy trên bầu trời, song cảnh SU-24 nằm dưới đất thì không thấy, dù lực lượng Turkumen và Al-Nusra đang có mặt sẵn để làm việc đó…tất cả đều không còn dấu vết.
Như vậy, người Nga đã chắc chắn một điều vũ khí Khibiny trên SU-24 sẽ bị lửa và nhiệt độ thiêu hủy mà không thể lọt vào tay Mỹ-NATO.
Đối với Israel, IDF nói rằng, thông thường, sau khi vũ khí bí mật không tự hủy mà rơi vào lãnh thổ đối phương thì IDF sẽ hủy diệt bằng pháo binh và không quân để không để lọt vào tay đối phương (kiểu như Nga đã làm trong vụ SU-24).
Tuy nhiên, trong vụ này IDF không thể làm điều này vì 2 lý do chính:
Thứ nhất, hệ thống phức hợp David's Sling không tính toán được độ chính xác vị trí mà tên lửa rơi xuống ở đây trên lãnh thổ Syria.
Thứ hai, trong khi đó Nga đã phát hiện mục tiêu rõ hơn, nhanh hơn và ngay và luôn điều động lực lượng và trực thăng đến để đoạt lấy món quà này khiến IDF đã quá muộn để hành động.
Nói rằng quá muộn vì nếu IDF hành động như đã từng thì sẽ đụng vào lực lượng Nga và sẽ kéo theo một cuộc đối đầu quân sự nghiêm trọng với Nga. Do vậy, Israel quyết định rằng bí mật quân sự không đáng để mạo hiểm một cuộc đụng đầu quân sự lớn với Nga.
Như vậy, chúng ta dễ thấy đẳng cấp Nga khác hoàn toàn với Israel
Nga là đẳng cấp của một cường quốc quân sự hàng đầu, và thật may mắn cho Thổ Nhĩ Kỳ là SU-24 rơi trong lãnh thổ Syria. Nếu như máy bay SU-24 Nga rơi trong khu vực lãnh thổ của Thổ Nhĩ Kỳ thì Nga vẫn ra tay để hủy diệt như thường, đó là điều không thể nghi ngờ…
Israel cũng biết “tiếc của” như Nga nhưng Israel biết, khi “mật ngọt đã rơi vào tay Gấu Nga” thì cướp lại không dễ.