Thứ Năm, 11 tháng 4, 2019

Khủng hoảng Venezuela – Đám tang của thế giới đơn cực?



Nếu Mỹ không đẩy Nga ra khỏi Venezuela, không lật đổ được Maduro thì cuộc khủng hoảng Venezuela chính là “đám tang cho thế giới đơn cực”.
Nước Mỹ vĩ đại không cho phép trong “sân sau” của mình có một quốc gia nào đó đi ngược lại lợi ích của Mỹ. Venezuela? Thế thì chính quyền đó phải được thay đổi ngay và luôn.
Có thể nói, sai lầm về quản lý kinh tế, cùng với sự khai thác sai lầm này là sự phá hoại không từ một thủ đoạn nào của giới cầm quyền Mỹ đã khiến cho nền kinh tế Venezuela và do đó chính quyền của Tổng thống Maduro đang như một con tàu đang chìm…
Nga không phải là Trung Quốc!
Nga đã hợp tác, đầu tư vào Venezuela không dưới 20 tỷ USD, nhưng Trung Quốc thì nhiều hơn, trên 50 tỷ USD, thế nhưng, lẽ ra Trung Quốc phải kiên quyết chống lại sự sụp đổ của chính quyền hợp pháp Maduro mới hợp logic thì thay vì điều đó, chính Nga lại phản ứng mạnh mẽ, quyết liệt hơn.
Tại sao? Phải chăng Trung Quốc là nền kinh tế thứ 2 thế giới, họ giàu có nên mất đi 50 tỷ USD không là gì với họ, còn Nga nghèo nên 20 tỷ USD với Nga là máu, mồ hôi, nước mắt?
Nếu vì tiền thì tại sao Nga không chấp nhận thỏa thuận đề nghị của “Tổng thống tự phong Goaydo” để công nhận ông ta thay vì Maduro?
Trong vấn đề này thì Nga rõ ràng, minh bạch, kiên quyết, không để lại một chút nghi ngờ, Nga trước sau như một công nhận chính phủ hợp pháp Maduro mà không thèm “nhìn mặt” Goaydo…theo tinh thần “không đàm phán với quân khủng bố”…
Trong khi đó, chắc chắn ông Goaydo cũng sẽ có đề nghị tương tự với Trung Quốc. Dù Trung Quốc vẫn không công nhận Goaydo là “tổng thống lâm thời”, nhưng, không như Nga, trong chuyện này vẫn có sự đồn thổi, nghi ngờ vào thời điểm Venezuela đang rất căng thẳng…
Chẳng hạn, vào thời điểm đó, tại một cuộc họp báo hôm 1/2, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng cho biết, Bắc Kinh đã liên hệ với “tất cả các bên về tình hình ở Venezuela”.
Những tuần tiếp theo, Trung Quốc cũng phát đi tín hiệu cho thấy các cuộc thảo luận như vậy đang diễn ra và Bắc Kinh muốn các lợi ích của họ ở Venezuela được đảm bảo bất chấp cuộc khủng hoảng chính trị ở quốc gia Nam Mỹ này. Ông Cảnh Sảng nói: “Cho dù tình hình diễn biến ra sao, quan hệ hợp tác giữa Trung Quốc và Venezuela cũng sẽ không bị ảnh hưởng”.
Không có lửa làm sao có khói, tờ The Wall Street Journal (WSJ) đã đưa tin rằng, Trung Quốc đã đàm phán với phe đối lập…Tất nhiên, Trung Quốc phản đối, cho đó là tin giả…
Như vậy, có thể nói, trong vụ khủng hoảng Venezuela, người Nga đã chứng tỏ trước sau như một, trong khi Trung Quốc thì “mềm dẻo” hơn.
Tại sao như vậy? Đương nhiên chúng ta phải thông cảm với Trung Quốc vì Trung Quốc chưa muốn hoặc không muốn và có thể chưa dám hoặc không dám đối đầu với Mỹ, bởi nếu xảy ra, Trung Quốc là cửa dưới ở mọi thế trận, nhưng Nga thì không. Nga không phải là Trung Quốc. 
Nga sẵn sàng đối đầu, thách thức với Mỹ tại Venezuela bởi mục tiêu chính là địa chính trị. Cụ thể, Nga muốn chứng minh rằng Nga không bao giờ bỏ rơi bạn bè, và đã đến lúc trên thế giới này không có vùng nào là vùng cấm của Mỹ, là sân sau của Mỹ mà không được bất kỳ ai đụng đến…
Nếu như ngày sáp nhập Crimea vào Nga được coi như là thời điểm mở đầu cho sự kết thúc thế giới đơn cực thì cuộc khủng hoảng Venezuela do Mỹ khởi xướng được coi như là “đám tang” của thế giới đơn cực.
Nga lấy đâu ra can đảm để thách thức Mỹ?
1, Bao vây, cấm vận, trừng phạt kinh tế (đòn kinh tế) Nga và tổ chức thực hiện “cách mạng màu” để lật đổ Putin của Mỹ và phương Tây vô dụng…
Trước hết nói về đòn kinh tế. Chính giới Mỹ đã cay đắng công nhận rằng đòn kinh tế đã không có tác dụng, không chỉ thế còn làm cho nền kinh tế Nga phát triển một cách vững chắc, độc lập và mạnh mẽ hơn.
Mỹ đã “hết bài” trong đòn kinh tế với Nga chưa? Còn nhiều lắm, đó là những đòn như Mỹ đã cảnh báo là “đòn trừng phạt đến từ địa ngục” sẽ đến…Tuy nhiên, thực tế không đơn giản bởi lúc đó “cả hai cùng chết” vì Nga-Mỹ có nhiều thứ liên quan thú vị mà chúng ta sẽ phân tích lúc khác…
Đòn kinh tế là đòn nguy hiểm, lợi hại nhất, là thế mạnh vượt trội của Mỹ-PT mà Liên Xô và Nga đã từng là nạn nhân của nó và chính đòn kinh tế này cũng là điều kiện và phương tiện cho một nước cờ tiếp theo “Cách mạng màu” để lật đổ chế độ kết thúc cuộc chơi.
Thật đáng tiếc, khi đòn kinh tế không phát huy tác dụng như nói trên thì lực lượng cho cuộc “cách mạng màu” lại chịu thêm một rủi ro tệ hại là Tổng thống Nga Vladimir Phutin nguyên là một trùm KGB lừng danh, cho nên, lực lượng đó như “cá trên thớt”.
Từ các tổ chức do nước ngoài tài trợ (như NGO chẳng hạn) đến những nhân vật đầu sỏ chính trị đối lập bị Putin – Tổng thống – KGB “chuyên chính vô sản” dễ như lấy đồ chơi trong túi. Nga đã hóa giải tất cả.
2, Tấn công quân sự là biện pháp cuối cùng để lật đổ chính quyền nhà nước Nga – Putin, nhưng…biện pháp đó chỉ dành cho kẻ mạnh hơn hẳn Nga, trong khi Mỹ-NATO thì ĐÃ không còn.
Lệnh trừng phạt của Mỹ-PT đã tác động mạnh đến nền kinh tế Nga nói chung và đặc biệt là ngành công nghiệp quốc phòng, nhưng bất chấp áp lực đó, mức độ hiện đại hóa thiết bị kỹ thuật của quân đội Nga năm 2018 đã tăng 2,7 lần, hơn 300 mẫu vũ khí tiên tiến được đưa vào sử dụng.
 Những nỗ lực vượt bậc đang được thực hiện để phát triển vũ khí công nghệ cao mà thành tựu đáng chú ý của Nga trong lĩnh vực vũ khí tên lửa và laser thực sự đáng kinh ngạc và cung cấp cho nó các nguồn lực cần thiết và sự tự tin để đối đầu với NATO do Mỹ lãnh đạo.
 Chúng ta nên biết điều này để hiểu bản lĩnh, ý chí và trí tuệ người Nga ra sao, đó là vào thời điểm khi các nhà nghiên cứu phát triển tàu ngầm Borey phóng thử tên lửa Bulava nhiều lần thất bại và đang gặp khó khăn về tài chính thì Tổng thống Nga Putin tuyên bố: “Các bạn phải chế tạo thành công nó, dù phải bán cả Điện Kremlin. Điều này liên quan đến an ninh quốc gia”.
Chính ý chí và tư tưởng an ninh của Nga-Putin như vậy nên hàng loạt “vũ khí siêu nhiên” của người Nga ra đời đã đánh sập ưu “thế quân sự” và huyền thoại “bất khả xâm phạm” - cơ sở cho quyền lực thống trị thế giới là quyền lực đơn cực do Mỹ đứng đầu, tồn tại từ trước đến nay.
Mất đi cơ sở, vị thế đó, Mỹ hoàn toàn bất lực trước Nga hay nói cách khác cuộc cạnh tranh địa chính trị Nga – Mỹ trên thế giới trong tình thế 2 bên đã thực sự “nghe nhau nói”, tôn trọng lợi ích của nhau thay vì như trước đây Mỹ-NATO bất chấp lợi ích Nga.
3, Nga có lợi thế khi đặt cược vào Maduro và quân đội Venezuela hơn Mỹ.
Báo cáo của Cổng thông tin quân sự Mỹ hôm nay, theo các chuyên gia quân sự Mỹ, quân đội Venezuela hoàn toàn có khả năng tự bảo vệ đất nước. 
Các hệ thống tên lửa phòng không S-300 của Venezuela, đang phục vụ cho quân đội Venezuela, đã khiến Brazil, Colombia, Guyana và các đồng minh khác của Mỹ gần như không thể tiếp cận được nếu tấn công Venezuela. 
Máy bay mang tên lửa đánh chặn hiệu suất cao, máy bay tấn công từ 2 hướng, phía bắc Venezuela, ở bang Guarico và phía nam, gần bang Parakayma của Brazil.
Chính nhờ có nhiều năm hợp tác trong lĩnh vực kỹ thuật quân sự với Nga, Venezuela có hệ thống phòng không có chiều sâu và hiện đại nhất ở Mỹ Latinh, bao gồm hai sư đoàn: hệ thống S-300VM, Buk-2ME, Tor và Pechora, một số lượng lớn Igla và hơn 440 súng cao xạ phòng không.
Các lực lượng mặt đất của Venezuela được đại diện bởi ba binh chủng, bộ binh: 63.000 quân, dự bị 220.000 người; một sư đoàn xe tăng bọc thép và một sư đoàn cơ giới. Sư đoàn xe tăng bao gồm 92 T-72B1V của Nga, 80 AMX-30 của Pháp và 31 AMX-13, cũng như 78 xe tăng Scorpion của Anh. 
Để so sánh: ở Colombia chẳng hạn, không có xe tăng nào cả, và trong số 600 xe tăng Brazil, hầu hết chúng đều lỗi thời. 
Không quân Venezuela có 23 SU-30MKV, cho phép người Venezuela trong trường hợp xung đột quân sự luôn luôn đạt được ưu thế trên không so với BrazilColombia
Hải quân bao gồm hai tàu ngầm diesel, sáu tàu khu trục tên lửa, cũng như tàu tuần tra, tàu tấn công đổ bộ và tàu phụ trợ, cũng khiến chúng trở thành một đối thủ nghiêm trọng.
Brazil, hiện đang thù địch với Venezuela, có quốc gia lớn nhất ở Mỹ Latinh, nhưng lạc hậu về cấu trúc và vũ khí. Trong không quân Brazil, máy bay tấn công tuabin vẫn đang phục vụ. Lực lượng vũ trang Brazil được trang bị kém với hệ thống phòng không. Để bao trùm lãnh thổ khổng lồ, Brazil chỉ có một số lượng nhỏ súng phòng không, một số trong số đó được phát triển trước Thế chiến II, và chừng 150 MANPADS cũ của Liên Xô. 
Colombia không có xe tăng hoặc nhiều bệ phóng tên lửa. Không quân bao gồm một số ít máy bay chiến đấu cũ của Israel và Pháp, và lực lượng phòng không quốc gia đã cạn kiệt bởi một khẩu súng phòng không Bofors cổ đại.
Hơn nữa, các chuyên gia quân sự Nga đến Venezuela, đã bắt đầu thực hiện nghĩa vụ của mình (đào tạo, huấn luyện) để thực hiện các thỏa thuận giữa Moscow và Caracas trong lĩnh vực hợp tác kỹ thuật quân sự.
Trong khi đó, kinh nghiệm của những thập kỷ gần đây cho thấy các quốc gia đã thiết lập hợp tác kỹ thuật quân sự ổn định với Nga thì hoàn toàn đảm bảo an ninh của họ khỏi các cuộc xâm lược từ bên ngoài.
Rõ ràng là Quân đội Venezuela là một trong những quân đội mạnh nhất ở Mỹ Latinh. Cô có thể gây ra thiệt hại không thể chấp nhận được cho bất kỳ kẻ xâm lược nào.
 4, Hơn 2/3 dân số Venezuela ủng hộ Tổng thống Maduro và Quân đội Venezuela và các lực lượng an ninh…đều đang trung thành với chính quyền, với Maduro. Đây là vấn đề cốt yếu, là đầu vào mà giới lãnh đạo Mỹ cũng như Nga phải có kết quả thực tế chứ không phải từ thông tin tuyên tryền của giới truyền thông 2 bên.
Như vậy từ 4 cơ sở trên, người Nga không dám “đặt cược” vào Venezuela mới là chuyện ngạc nhiên, và với Putin – một tổng thống xuất thân từ KGB, luôn có những quyết định làm rung chuyển thế giới, đã từng nhiều lần khiến Mỹ-NATO thúc thủ, thì càng không.
Tình hình diễn biến Venezuela có khả năng Mỹ phải gõ cửa Nga để đàm phán…chỉ là vấn đề thời gian. Và, nếu thế thì cuộc khủng hoảng Venezuela do Mỹ gây ra thực sự đã biến thành một “đám tang của thế giới đơn cực”.

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2019

Trò chơi tinh tế của người Nga!


Nga không phải là Trung Quốc, Nga đủ mạnh, đủ bản lĩnh và sự tự tin để bảo vệ bạn bè bằng sức mạnh quân sự.
Hiện tại, tình hình địa chính trị thế giới đáng quan tâm và kịch tính nhất là chuyện 2 chiếc máy bay quân sự Nga từ căn cứ Khmeimim – Syria mang theo 100 quân nhân với 35 tấn “hàng” đã hạ cánh tại Venezuela. Trưởng phái đoàn quân sự này là Đại tá phó tư lệnh – Tham mưu trưởng Lục quân Nga, Vasily Tonkoshkurov.
Lục địa Nam Mỹ rung chấn…

Có vẻ như 35 tấn hàng với 100 quân nhân trên 2 chiếc máy bay Il-62M và An-124 của VKS Nga đủ “nặng” để khi hạ cánh xuống Venezuela đã làm lục địa Nam Mỹ rung rinh…
Nước Mỹ bị kích động, la lối om sòm. Tổng thống Mỹ, “Nga phải rời ngay khỏi Venezuela, Mỹ sẽ có nhiều lựa chọn trên bàn để sử dụng…”; Phó tổng thống Mỹ Pence, “Nga ngừng ngay khiêu khích và công nhận ngay Goaydu là tổng thống”, Ngoại trưởng Mỹ, “đây là hành vi vô văn hóa của Nga và Mỹ sẽ không ngồi nhìn”; Cố vấn an ninh quốc gia Mỹ Jonh Bolton, “Mỹ sẽ không tha thứ cho hành động thiết lập căn cứ quân sự của Nga”…
Dưới chiếc gậy của Mỹ, các chư hầu tại lục địa Nam Mỹ (Tổ chức các quốc gia châu Mỹ (OAS), bao gồm Hoa Kỳ, Canada và 33 quốc gia Mỹ Latinh và hỗ trợ Guaydo, cũng nhảy theo, đã đưa ra một sự lên án chính thức yêu cầu Nga phải rút quân khỏi Venezuela, coi đây là hành động xâm lược, áp đặt vào chủ quyền các nước…là vi hiến và Luật liên Mỹ (của Mỹ).
Và phe đối lập Goaydo thì khỏi phải nói…rằng, Nga vi phạm hiến pháp Venezuela khi thiết lập căn cứ quân sự khi chưa được Quốc hội cho phép…
Lục địa Nam Mỹ như lên cơn động đất, sóng thần…trong khi đó phản ứng của Nga đơn giản, nhẹ nhàng như “chiếc lá vàng rơi…”.
Bộ ngoại giao Nga tuyên bố, đây chỉ là việc thực hiện thỏa thuận hợp tác song phương giữa 2 chính phủ từ năm 2001 với Tổng thống Hugo Chavez (Tổng thống hợp hiến được Mỹ-PT công nhận) nên chẳng liên quan gì đến Quốc hội ngày nay.
Có, Nga có gửi quân đến Venezuela nhưng vấn đề lớn ở đây là gì, chẳng phải Mỹ đã gửi quân khắp thế giới cùng một cách đó?
Như vậy có thể nói, đây chỉ là cơn giận giữ của thói quen cai trị thuộc địa lục địa Nam Mỹ từ lâu đã trở thành phản xạ có điều kiện của giới lãnh đạo Mỹ khi phát hiện thấy ai đó đang táo tợn, hiện diện tại “khu rừng được mình đánh dấu” mà thôi.
Tại sao Nga lại nhảy lên con tàu sắp chìm?
Trước hết chúng ta hãy biết tình thế Venezuela
Đúng là Mỹ đã thất bại trong việc lật đổ Maduro bằng đảo chính, nhưng Mỹ có đủ nguồn lực để chấm dứt sự tồn tại chính quyền của Tổng thống Maduro và đừng ai nghi ngờ điều đó…
Chiến lược của Mỹ rất đơn giản và dựa trên hai trụ cột. Trước hết, đó là việc khai thác những sai lầm kinh tế của chính quyền Venezuela và sau đó là làm trầm trọng thêm hay phá hoại nền kinh tế đó bằng 2 đòn tấn công vào năng lượng Venezuela.
Một là tắt điện. Nguyên nhân có thể do Mỹ, hoặc do hạ tầng yếu kém…, nhưng dù là nguyên nhân gì thì nó đã giáng một đòn nghiêm trọng vào nền kinh tế của đất nước. Các cảng và các cơ sở chế biến dầu nặng cho xuất khẩu ngưng hoạt động. 
Tuy nhiên, cú đánh chính đã nhằm vào ngành công nghiệp thực phẩm. Tắt điện đã làm hơn 2000 tấn thịt và 5 triệu lít sữa đã bị mất. Nhìn chung, theo một số dữ liệu, mỗi ngày mất điện khiến nền kinh tế Venezuela mất lên tới 200 triệu USD.
Hai là cấm vận. Mỹ đang can thiệp vào tình hình với áp lực quốc tế (hầu hết Nam Mỹ và châu Âu đứng về phía họ), cũng như các biện pháp trừng phạt đơn phương của họ. Từ cuối tháng 4, lệnh cấm mua dầu của Venezuela.
Với một nền kinh tế của đất nước yếu và phụ thuộc vào nhập khẩu, và hỗ trợ tài chính không lường trước được từ bên ngoài, Mỹ chắc chắn dưới ách của các vấn đề kinh tế đã đang và sẽ gây ra, chế độ Maduro sẽ đơn giản sụp đổ.
Thật không may và đáng buồn cho Venezuela, Trung Quốc, người hỗ trợ tài chính lớn cho Venezuela đã thực sự rút lui hay nói cách khác Mỹ đã lái Trung Quốc ra khỏi Venezuela.
Vậy, có thể nói, Venezuela như một con tàu sắp chìm, thế nhưng, thay vì người ta nháo nhào nhảy ra khỏi con tàu sắp chìm đó như Trung Quốc chẳng hạn thì Nga lại “liều lĩnh, leo thang” (đánh giá của Trump), nhảy vào đó bằng đưa 100 quân sang?
Rõ ràng, Nga không có ý định và chính quyền Maduro cũng chưa muốn, chưa cần thiết như chính quyền Bashar Assad phải cần Nga giúp đỡ về quân sự. Cả hai đều tuyên bố công khai về điều này. Do đó, việc Nga đưa lực lượng quân sự sang Venezuela để thực hiện một trò chơi địa chính trị rất tinh tế…mang tính toàn cầu…
Thứ nhất, lực lượng quân sự Nga xuất hiện tại Venezuela để khẳng định Nga không bao giờ bỏ rơi bạn bè, đồng minh dù xa hơn 10.000 km. Nga không phải là Trung Quốc, Nga đủ mạnh, đủ bản lĩnh, tự tin để bảo vệ bạn bè bằng sức mạnh quân sự.
Thứ hai, đây là một điều kiện để buộc Mỹ phải điều chỉnh mối quan hệ Nga-Mỹ trong các tương tác về an ninh của nhau…

Để phân tích kỹ điều này, chúng ta cần phải trả lời một câu hỏi được mở ra là tại sao Nga lại “liều lĩnh” hay táo tợn đến vậy?....
Nước cờ mạo hiểm của Tổng thống Nga Putin?
Trong tình thế của Venezuela như hiện nay thì nói thật, Nga đưa lực lượng quân sự 100 quân nhân và 35 tấn hàng sang lúc này, nếu như quân đội Venezuela xảy ra tác chiến với Mỹ+Colombia+Brazin thì thay vì “cứu tinh” lực lượng này sẽ trở thành “con tin”…
Vậy chẳng lẽ người Nga lại “ngố” đến thế, nếu không thì cơ sở nào khiến Nga-Putin đi một nước cờ mạo hiểm như vậy???
Thứ nhất, Mỹ không thể, không dám tấn công vào Venezuela.
Về tình thế, Venezuela khác với Syria. Nga can thiệp vào Venezuela khi Venezuela chưa bị phá hủy bởi chiến tranh, và quân đội của họ không rơi vào tình trạng kháng cự vô vọng. Quân đội Venezuela đang rất mạnh, mạnh nhất trong các “quốc gia sân sau” của Mỹ.
Trong khi đó, quân đội Venezuela hợp tác rất chặt chẽ với quân đội Nga. Mọi vũ khí trang bị hiện đại trang bị trong quân đội Venezuela như máy bay, tên lửa, hệ thống phòng không đều của Nga mà không giống như các quốc gia Mỹ Latin khác là của Mỹ…
Vào giữa năm 2013, tổng số hợp đồng trong lĩnh vực hợp tác kỹ thuật quân sự giữa MoscowCaracas ước tính khoảng 11 tỷ USD.
Phía Venezuela đã có được một hệ thống phòng không tầm trung và tầm xa từ Nga. Nga đã cung cấp 100.000 khẩu súng trường tấn công AK-103 Kalashnikov của Nga. Ngoài ra, Venezuela mua lại máy bay chiến đấu Su-30MK2, máy bay trực thăng Mi-35M, xe tăng T-72, BMP-3 và BTR-80.
Về địa thế, Venezuela cũng không như Syria, đa phần là núi cao rừng rậm nhiệt đới nên các đòn tấn công mang tính hủy diệt “đánh nhanh, thắng nhanh”, các đòn tấn công bằng vũ khí công nghệ cao như tên lửa Tomahawk là ít tác dụng.
Nói chung, với địa thế và vũ khí trang bị của quân đội Venezuela như hệ thống phòng không, hệ thống phòng thủ bờ biển…của Nga, cố vấn Nga hỗ trợ…thì Mỹ sẽ phải đổ máu, rất nhiều máu, điều mà Mỹ sẽ không bao giờ muốn, nếu tấn công Venezuela.
Đó là lý do vì sao dù Mỹ rủ rê nhưng quân đội 2 nước láng giềng của VenezuelaColombia và Brazin cũng chỉ hung hăng bằng mồm mà không dám thử sức với quân đội Venezuela như vừa qua.
Mỹ thừa biết rằng, các quân nhân Nga xuất hiện tại Venezuela không phải để trực tiếp đánh nhau mà đó là những chuyên gia, cố vấn, huấn luyện cho người Venezuela thành thạo vũ khí Nga, chiến thuật Nga, thực hiện một “cuộc chiến tranh giá rẻ” nếu Mỹ trực tiếp can thiệp bằng quân sự.
Nếu xảy ra, lúc đó cuộc chiến tại Venezuela sẽ diễn ra theo công thức Vũ khí Nga + quân đội Venezuela đánh nhau với người Mỹ - Một kịch bản mà Mỹ thường áp dụng lâu nay trong các cuộc chiến mà Mỹ tiến hành để tránh đổ máu cho người Mỹ.
“Tất cả những tuyên bố, chỉ trích và đe dọa (sau khi 2 máy bay và 100 quân nhân Nga hạ cánh tại Venezuela) là hoàn toàn vô giá trị. Bởi vì thực tế là chống lại quân đội Nga ở Venezuela của Mỹ và các đồng minh là không có khả năng”. Một đánh giá đáng thất vọng của phương Tây trong phiên bản tiếng Đức của Der Tagesspiegel.
Thứ hai, Nga có hàng tỷ đô la cung cấp vũ khí từ Nga, cũng như các khoản đầu tư của Rosneft và Gazprom trong ngành năng lượng của Venezuela.
Sau khi Nga từ chối thỏa thuận với Guaydo, hỗ trợ Maduro, điều đó có nghĩa là doanh nghiệp Nga đã trở thành người đầu tiên trong hàng đợi rời khỏi Venezuela trong trường hợp Maduro bị lật đổ, chiến thắng dành cho Mỹ và “Tổng thống Guaydo tự xưng”. 
Do đó, bây giờ Nga phải bảo vệ các khoản đầu tư của Nga, có nghĩa là bảo vệ cho Maduro đến cùng.
Đối với Nga, một quốc gia phụ thuộc khá nhiều vào giá dầu, điều cực kỳ quan trọng là phải có áp lực riêng đối với giá dầu. Do đó, sẽ tốt hơn nếu bầu trời trên các mỏ dầu Venezuela có trữ lượng lớn nhất thế giới, sẽ được bảo vệ bởi S-300 của Nga, hơn là Patriot của Mỹ.
Như vậy, chúng ta thấy có một điều khác lạ đặc biệt là nếu như trước đây Liên Xô-Nga dùng sức mạnh quân sự để bảo vệ an ninh Nga (an ninh gần như Ukraine và xa như Syria) thì đây là lần đầu tiên Nga can thiệp để bảo vệ lợi ích kinh tế là mục tiêu chính trên danh nghĩa bảo vệ bạn bè, đối tác cấp nhà nước.
Như vậy hành động của Putin là mạo hiểm hay máu lạnh?
Tổng thống Nga là một người chơi máu lạnh. Tại Crimea hay Syria, Putin đã đưa ra hành động quân sự nhanh chóng và trên thực tế đã khiến Mỹ-NATO “ngồi nhìn” hay nói lịch sự hơn là “chưa sẵn sàng” cho cuộc đối đầu trực tiếp.
Và, kịch bản tại Venezuela cũng như thế, Tổng thống Nga Putin, nói theo ngôn ngữ bóng đá là đã “chọc khe một đường bóng lạnh lùng, chọc thủng hàng phòng ngự dày đặc của đối phương để đối mặt với thủ môn”.
Tại sao Mỹ sợ 100 quân nhân Nga đến thế?
Được biết trong phái đoàn quân sự 100 quân nhân Nga này chỉ có 40 lính đặc nhiệm, còn lại là các chuyên gia quân sự giỏi chuyên môn như thông tin, radar, mạng….
Từ tin của truyền thông Mỹ, phương Tây, qua sự xuất hiện của họ, chúng ta thấy toát lên 3 “tin nhắn”:
1, Sự xuất hiện của Phó tư lệnh, Tham mưu trưởng Lục quân Nga, Vasily Tonkoshkurov. Đó là sự chuẩn bị cấp chiến lược, chiến dịch và cả cấp chiến thuật cho quân đội Venezuela sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh trên bộ có thể xảy ra.
2, Các chuyên gia quân sự hay cố vấn của Nga để huấn luyện cho quân đội Venezuela sử dụng vũ khí công nghệ cao trong phòng không, tác chiến điện tử… như đã từng cho quân đội Syria.
3, Các chuyên gia về an ninh mạng trong quân đội Nga để bảo vệ, khắc phục hệ thống điện toàn quốc Venezuela.
Như vậy, lực lượng này phần lớn là chuyên gia, chỉ có 40 lính đặc nhiệm thì bỏ bèn gì mà khiến cường quốc quân sự số 1 thế giới Mỹ phản ứng mạnh từ Tổng thống trở xuống, còn cả lục địa Nam Mỹ như bị sóng thần ập đến nơi thế?
Nói thật, trong giới quân sự với nhau, ai cũng hiểu đây chỉ là phần nổi của tảng băng. Dư luận, truyền thông Mỹ-PT (Reuters) đã đưa tin nhiều lần, rằng trước đó đã có hơn 400 lính PMC đã xuất hiện tại Venezuela từ Cu Ba, rồi đã có 20.000 quân nhân Cu Ba ở Venezuela…
Trước hết phải nói rõ là không phải ngẫu nhiên mà Nga công khai cho Mỹ và đồng minh của Mỹ tại lục địa Nam Mỹ thấy 100 quân nhân Nga, (không phải là PMC nhé) đến Venezuela rõ ràng, minh bạch.
Nga thừa khả năng để di chuyển hàng trăm, hàng ngàn quân nhân “người lịch sự” mà Mỹ-NATO không biết như trong vụ Crimea thì bí mật 100 quân nhân chẳng có gì khó. Nhưng ở đây Nga có ý muốn cho lục địa Nam Mỹ biết, lính Nga đã đang có mặt tại Venezuela. Và tin nhắn đó được giải mã…
Trong tư duy của giới quân sự, chính trị người Mỹ thì với họ, 2 máy bay và 100 quân nhân Nga hay 200 máy bay và 1 triệu quân Nga hiện diện tại Venezuela là không có gì khác nhau.
Quả thật đúng là như vậy. Hơn ai hết, người Mỹ hiểu rằng, quân đội Syria và VKS Nga chẳng coi vài trăm lính Mỹ tại căn cứ Al-Tanf hay tại Đông Bắc Syria là chẳng cái gì cả, chỉ một trận là quét sạch, nhưng Syria và Nga chẳng dám đụng đến…
Vì thế, nỗi lo lắng và sợ hãi của Mỹ không chỉ nằm ở chỗ quân đội Nga có thể ngăn họ lật đổ Maduro, giống như đã xảy ra ở Syria với Assad, nhưng trong một vấn đề lớn hơn nhiều…Đó là, nếu Maduro thay đổi hiến pháp và mở căn cứ của Nga tại đây, có thể là tại Guayana, và thậm chí trong khi chưa giải tán Quốc hội do Goaydo lãnh đạo thì Nga sẽ học Mỹ cách mở căn cứ quân sự tại Syria.
Do đó, sự công khai xuất hiện lính Nga tại Venezuela là một “tiền đề không rõ ràng” cho một căn cứ quân sự của Nga nếu cần thiết.
Một căn cứ của Nga được mở ra ở Venezuela sẽ là một thảm họa tâm lý, thảm họa địa chính trị của Mỹ tại Nam Mỹ được coi như là “sân sau”, là tài sản của Mỹ gần 2 thế kỷ nay trong Học thuyết Domino.
Một cuộc khủng hoảng Caribe 2.0 xảy ra nhưng lần này không như Liên Xô, Nga chứng tỏ sự táo tợn, quyết liệt thách thức Mỹ đến cùng. Tất nhiên, Nga đã có cơ sở bản lĩnh, tự tin để thách thức Mỹ, để tuyên bố đanh thép là không ai từ bên ngoài được phép can thiệp thay đổi chế độ Venezuela.
Một khi chế độ Maduro không bị sụp đổ, đồng thời một căn cứ quân sự Nga được mở ra tại đây thì các quốc gia Nam Mỹ sẽ có thái độ khác với Mỹ như các quốc gia Trung Đông đã xảy ra với Mỹ. Đây là một thảm bại địa chính trị của Mỹ lớn nhất trong 2 thế kỷ qua…
Đáng tiếc, Mỹ sẽ không bao giờ đủ khả năng đẩy Nga ra khỏi Venezuela. Do đó, nếu Mỹ triển khai hệ thống tấn công và phòng thủ tên lửa tại Romania, Ba Lan và các nước Baltic hay tại Ukraine thì một căn cứ quân sự của Nga tại Venezuela sẽ mở ra.
Ý nghĩa chính trị, quân sự của 2 chiếc máy bay quân sự Nga từ căn cứ quân sự Khmeimim đổ xuống Venezuela 100 quân nhân Nga và 35 tấn “hàng khô” mang tính toàn cầu là thế đó.

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2019

Một lần nữa Mỹ “đứng hình” bởi Nga!



Làn ranh đỏ của Nga tại Venezuel cho Mỹ
Kể từ ngày 25/1/2019, tại Venezuela, chiến dịch lật đổ chính quyền của Tổng thống Nicolas Maduro của Mỹ bắt đầu…
1, Tổ chức biểu tình, bạo loạn: Các cuộc biểu tình lớn đã nổ ra trên toàn quốc nhưng đã cạn kiệt, tàn lụi dần như đèn hết dầu.
2, Mỹ “bổ nhiệm” một Tổng thống mới J. Goaydo: Mặc dù có nhiều đồng minh, chư hầu hầu Mỹ công nhận, nhưng quân đội Venezuela vẫn trung thành với Tổng thống hợp pháp Maduro thay vì “tổng thống tự phong” Goaydo.
3, Các cuộc khiêu khích với “viện trợ nhân đạo” tại biên giới để vừa tuồn vũ khí trang bị, lính đánh thuê…vừa để thử thách lòng trung thành lực lượng an ninh, quân đội Venezuela đã thất bại toàn diện.
4, Để hỗ trợ cho Goaydo từ nước ngoài trở về nước, chiến dịch làm tắt điện của Venezuela được triển khai khiến hơn 80 vùng lãnh thổ chìm trong bóng tối gần cả tuần liền nhưng vẫn không có các cuộc bạo loạn, cướp tràn lan trên toàn quốc, Venezuela vẫn yên tĩnh, bình tĩnh khắc phục…
5, Đồng thời là lệnh cấm vận trừng phạt đánh vào nguồn cung cấp tài chính chủ yếu của Venezuela – dầu mỏ, nhưng dầu mỏ Venezuela vẫn xuất khẩu không giảm đáng kể, người mua không chỉ là Nga, Trung Quốc mà ngay cả đồng minh của Mỹ.
Rõ ràng, thực hiện 5 biện pháp kinh điển, tàn khốc nhằm vào Venezuela để thay đổi chính quyền của Tổng thống Maduro nhưng Maduro vẫn đứng vững và giữ vũng quyền kiểm soát đất nước Venezuela.
Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo thừa nhận gián tiếp sự thất bại, rằng “Moscow và đặc biệt là Rosneft, công ty tiếp tục mua dầu từ tập đoàn nhà nước Venezuela (PDVSA) “trái với lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ” và do đó “rút ra một phao cứu sinh” cho chính quyền nước này”.
Mỹ chủ quan và liều lĩnh khi công nhận Goaydo là tổng thống lâm thời và sự công nhận đó đã không thể khiến Mỹ có đường lùi để rút lui xử lý tình huống. Goaydo buộc Mỹ và lựa chọn duy nhất là hành động đến cùng để bảo vệ thể diện.
Do đó, Venezuela đang ngày càng phải đối mặt với sự không thể tránh khỏi sự can thiệp từ bên ngoài bằng quân sự như là cách duy nhất để lật đổ Maduro. Tuyên bố của ông Pompeo về việc triệu hồi các nhà ngoại giao, trực tiếp gợi ý về khả năng gia tăng các sự kiện như vậy tránh cho họ có thể gặp nguy hiểm ngay lập tức ở Caracas
Tại cuộc hội đàm ở Rome, Thứ trưởng Ngoại giao Nga Sergei Ryabkov và Emiot Abrams, đặc trách của Hoa Kỳ tại Venezuela, Moscow đã cảnh báo Washington về việc không thể xâm chiếm một quốc gia thân thiện và nói rõ rằng họ sẽ không bán đồng minh.
Đây là làn ranh đỏ của Nga tại Venezuela cho Mỹ.
 Nga hành động, Mỹ “đứng hình”!
Có thể nói, kể từ khi Putin lên cầm quyền, đặc biệt là từ năm 2014 đến nay, người Nga luôn đi những nước cờ địa chính trị và quân sự mà người Mỹ không kịp phán đoán, bất ngờ và chỉ biết thúc thủ…
Từ vụ sáp nhập Crimea, ra tay trên chiến trường Syria…và đặc biệt nay tại Venezuela đã khiến cho Mỹ bất ngờ, ngạc nhiên…khi Nga đang nói một thứ ngôn ngữ vốn là của Mỹ thường dùng trong mối quan hệ quốc tế: Sức mạnh quân sự.
Trong khi Thứ trưởng ngoại giao Nga và đặc trách của Mỹ tại Venezuela đang thỏa thuận thì cùng lúc Tổng thống Mỹ Trump đang thống nhất với Brazin phối hợp tác chiến vào lãnh thổ Venezuela, có nghĩa là người Mỹ đang chuẩn bị xâm lược trực tiếp Venezuela, vượt qua đường đỏ Nga vạch ra tại Venezuela.
Trước tình hình đó, ngày 23/3, 2 máy bay quân sự Nga Il-62M và An-124 từ căn cứ không quân tại Syria mang theo 100 nhân viên quân sự (không phải là PMC) cùng 35 tấn hàng hóa, đã hạ cánh tại Caracas-Venezuela. Đứng đầu phái đoàn Nga do tướng Vasily Tonkoshkurov – Tham mưu trưởng Lục quân Nga dẫn đầu.
Phe đối lập tố cáo rằng đã có một thỏa thuận về việc thành lập một căn cứ quân sự của Nga ở Guayana - khu vực bao gồm Bolivar, Amazonas và Delta Amacuro ở đông bắc Venezuela, và khẳng định rằng đây là kế hoạch của Moscow, HavanaCaracas, được gọi là “Guayana Shield” (Lá chắn Guayana”.
Kế hoạch được Hugo Chavez xây dựng vào năm 2012 cùng với người Cuba để trong trường hợp “kịch bản mất quyền kiểm soát quyền lực ở Caracas” xảy ra, chính phủ sẽ rút đến đó.
Vậy, Guayana là đâu, như thế nào ở Venezuela mà được cho là Nga thiết lập căn cứ quân sự tại đó và được coi là căn cứ địa của chính quyền Chavez và Maduro sau này?
Đây là khu vực nằm ở phía Đông Bắc Venezuela có một hệ thống phòng không của quân đội Venezuela mạnh nhất. Guayana có một hạ tầng kỹ thuật quân sự khá hiện đại, có các đường băng bảo đảm phục vụ tốt cho máy bay, tên lửa hoạt động thuận lợi.
Guyaana là khu vực thích hợp để kháng chiến (căn cứ địa) bởi nó đáp ứng đầy đủ nhu cầu về nước, hệ thống điện, thông tin liên lạc và trong trường hợp bị phong tỏa từ biển Caribbean, nó cung cấp quyền truy cập vào Đại Tây Dương qua sông Orinoco.
Té ra là vậy! Nếu quả thật sự kiện 2 chiếc máy bay của VKS Nga mang theo phái đoàn quân sự Nga (tướng, lính, trang bị) hạ cánh tại Venezuela như phe phái đối lập tố cáo thì đây là một vụ đột kích táo bạo, bất ngờ, thần tốc của Nga-Putin vào ngay sân sau của Mỹ.
Hèn chi Ngoại trưởng Mỹ Pompeo la lối “Sẽ không tha thứ cho lực lượng quân sự Nga và Cu Ba xuất hiện tại Venezuela”. Trong lúc đó, nhân kỷ niệm 20 năm ngày Mỹ-NATO tấn công Nam Tư, truyền thông PT đã ví “Guayana là một Pristina thứ 2” là không sai (Xem “Đưa Crimea về nhà – Cuộc đấu cấp chiến thuật”)
Ý nghĩa của việc Nga công khai đưa lực lượng quân sự vào Venezuela là rất rõ ràng: Đã đến lúc Nga không ngán ngại Mỹ trong bất cứ chiến trường địa chính trị nào. Nếu như Mỹ không chịu rút quân mà củng cố quyền lực, tăng cường sự răn đe của mình tại Syria bằng căn cứ quân sự thì Nga cũng sẵn sàng làm điều đó với đồng minh tại Venezuela.
Cảm giác an ninh, lợi ích quốc gia của Nga và Mỹ là như nhau và Nga sẵn sàng dùng thứ “ngôn ngữ” của Mỹ thường dùng trong quan hệ quốc tế từ trước tới nay: Sức mạnh quân sự.
Lại một lần nữa Mỹ đã chậm hơn Nga trong một nước đi tại Venezuela.

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2019

Tại sao Venezuela vẫn chưa sụp đổ?



Dầu mỏ của Venezuela là “nhu cầu không thể thiếu” của châu Âu, châu Á dù Mỹ từ chối.

Mỹ quyết cắt “động mạch chủ” của Venezuela!
Vào cuối tháng Một, Mỹ đã áp đặt các lệnh trừng phạt đối với công ty dầu mỏ quốc gia Petroleos de Venezuela (PDVSA), đã hạn chế mạnh mẽ xuất khẩu sang Mỹ trong nỗ lực buộc tổng thống Venezuela Nicolas Maduro phải từ chức.
Mỹ cũng chặn tài khoản của ba nhà máy lọc dầu ở Hoa Kỳ, thuộc sở hữu của Citgo, cũng do Venezuela kiểm soát. Theo đó, cấu trúc không thể trả dầu tinh chế của Venezuela, nhưng bản thân tinh chế dầu không bị cấm. 
Thực tế là Mỹ mua dầu của Venezuela với số lượng rất lớn. Năm 2018, Mỹ đã mua khoảng một nửa số dầu được khai thác tại quốc gia giàu có nhất này về mặt dự trữ với khoảng 500 triệu thùng dầu. Nếu tắt kênh này, Mỹ dự kiến ​​PDVSA sẽ mất 11 triệu USD doanh thu trong năm. 
Như Reuters đã đưa tin vào ngày 28/2, xuất khẩu dầu từ Venezuela do lệnh trừng phạt của Mỹ đã giảm 40%. Nó đã giảm xuống còn 920 nghìn thùng mỗi ngày, trong khi trước lệnh trừng phạt, Venezuela đã xuất khẩu từ 1,47 triệu đến 1,66 triệu thùng mỗi ngày.
Kể từ ngày 28/1, nguồn cung cấp dầu từ Venezuela của PDVSA cho khách hàng ở châu Á đã giảm gần 70%. Ở nơi đầu tiên là Ấn Độ, sau đó là Singapore và Trung Quốc. Singapore là một trung tâm với các cơ sở lưu trữ dầu và có thể được sử dụng để tái xuất.
Trận đòn vào Venezuela vào tháng Hai thậm chí còn khó khăn hơn tưởng tượng. Venezuela đang gặp vấn đề với các cơ sở chế biến riêng của mình, nghĩa là, nó sản xuất rất nhiều dầu, nhưng không thể xử lý nó. Do đó, trở lại vào tháng 12, rất lâu trước khi có lệnh trừng phạt, Caracas đã nhập khẩu hơn 300 nghìn thùng nhiên liệu mỗi ngày, đây là một con số kỷ lục. Trong năm 2018, con số này là 200 nghìn thùng mỗi ngày.
Tính toán của Mỹ rất đơn giản - đó là động mạch tài chính và dầu mỏ làm giàu PDVSA và Maduro, khi bị cắt thì PDVSA và Maduro sẽ chết.
Và, thật không may cho Venezuela và Maduro, tất cả những dữ liệu trên cho thấy cuộc tấn công chống lại Venezuela của Mỹ dường như trúng đích và đã đạt được mục tiêu… 
Venezuela phản đòn như thế nào?
Trước hết, Venezuela rất khác với CHDCNN Triều Tiên ở điểm duy nhất là Venezuela rất nhiều dầu mỏ, chỉ sau Arabia Saudi còn Triều Tiên thì không có gì. Vì vậy, khi lệnh cấm vận Triều Tiên thì do không ảnh hưởng gì đến mình, do nể Mỹ nên phần lớn tuân thủ, nhưng Venezuela thì không.
Những tưởng kế hoạch của Mỹ là lý tưởng nhưng té ra vẫn còn quá sai sót mà Mỹ không tính đến. Venezuela không phải là Triều Tiên, trong khi Mỹ chưa phải là toàn bộ thế giới, và do đó, Mỹ không có thẩm quyền điều chỉnh mức độ nhập khẩu dầu ở các quốc gia khác, ngay cả các nước đồng minh.
Do các lệnh trừng phạt, Venezuela đã chuyển hướng xuất khẩu dầu từ Mỹ sang các nước khác. Kết quả là tất cả người tiêu dùng dầu Venezuela đều tăng mua hàng của họ mà Mỹ không thể ngăn chặn nó.
Theo công ty nghiên cứu, giám sát các nguồn cung cấp năng lượng Kpler, sau khi áp dụng lệnh trừng phạt, xuất khẩu dầu từ Venezuela sang Hoa Kỳ đã giảm từ 484.000 thùng/ngày xuống còn 149.000 thùng. Nhưng Bộ trưởng Dầu mỏ Venezuela Quevedo nói rằng, không có sự sụt giảm nghiêm trọng nào trong xuất khẩu của Venezuela. Và ông ta có lý do để nói như vậy:
Theo Bloomberg, Bộ trưởng Quevedo cho biết vào tháng 2, tức là sau lệnh trừng phạt, Caracas đã xuất khẩu 1,2 triệu thùng/ngày (Kpler thì báo cáo thấp hơn một chút ở mức 1,1 triệu thùng/ngày). 
Điều này…rõ ràng có nghĩa là xuất khẩu dầu của Venezuela trước và sau cấm vận của Mỹ không chênh lệch bao nhiêu. Vậy dầu của Venezuela đã đi đâu, trong khi Mỹ từ chối?
Người mua lớn nhất của loại dầu này là Ấn Độ, nơi mua hơn 300.000 thùng/ngày. Ấn Độ, Trung Quốc…bất chấp lệnh cấm của Mỹ là ai cũng có thể hiểu, nhưng đáng ngạc nhiên, lệnh của Mỹ về các biện pháp trừng phạt chống lại Venezuela cũng không được hỗ trợ ở châu Âu. Và “kẻ vi phạm” chính là Vương quốc Anh.
Theo Kpler, có dữ liệu được trích dẫn bởi Tạp chí Phố Wall, chỉ trong tháng 2, Vương quốc Anh đã tăng lượng mua dầu của Venezuela lên 11.000 thùng/ngày. Nguồn cung cấp PDVSA cũng được chuyển đến các nhà máy lọc dầu ở Thụy Điển, Na Uy và Tây Ban Nha. 
Thực tế là Mỹ không thể ngăn chặn những cuộc giao hàng này, bởi đơn giản là nhiều nước châu Âu có một cơ sở hạ tầng đã được hình thành trong những năm qua để xử lý chính xác dầu nặng của Venezuela. Và như đã nói, một lần nữa Mỹ đã suy giảm quyền bá chủ.
Văn phòng PDVSA chuyển đến Nga
Trong khi một số quốc gia đằng sau Mỹ tiếp tục mua dầu từ Venezuela, thì những nước khác, như Ý, có xu hướng thể hiện sự hỗ trợ đầy đủ cho mục tiêu chính trị của Mỹ tại Venezuela…
 Vào ngày 1/3, Bồ Đào Nha chính thức tuyên bố công nhận Juan Guaydo là tổng thống Venezuela.
Điểm mấu chốt của tình huống này là một trong những văn phòng chủ chốt của PDVSA của Venezuela, mục tiêu chủ yếu của lệnh trừng phạt Mỹ, được đặt tại Lisbon – Bồ Đào Nha. Phản ứng của Caracas là ngay lập tức, Maduro ra lệnh đóng cửa văn phòng và chuyển về Moscow
Phó Tổng thống Venezuela, bà Delsi Rodriguez, trong chuyến thăm Moscow, đã tuyên bố rằng văn phòng PDVSA sẽ chuyển đến Nga trong cuộc họp báo với Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov.
Bà cũng lưu ý rằng việc di dời văn phòng sẽ giúp củng cố các dự án PDVSA hiện có với Rosneft và Gazprom. Đồng thời, bà lo ngại các rủi ro gia tăng cho công ty Venezuela trong bối cảnh mở rộng các lệnh trừng phạt ở châu Âu mà các nước EU, “không thể đảm bảo tính toàn vẹn của tài sản của Venezuela”.
Tất cả điều này có nghĩa là gì? 
Đầu tiên, tác động của các lệnh trừng phạt của Mỹ đối với Venezuela đã hóa giải bởi sự “phản bội” của một số quốc gia và đồng minh của Mỹ tại châu Âu. 
Nhưng, điều này không thể khác, do tầm quan trọng của dầu Venezuela trên thế giới và khối lượng công suất chế biến dành cho nó ở các quốc gia khác nhau. Mỹ không thể phá vỡ một trong những cơ chế toàn cầu quan trọng nhất để xuất / nhập khẩu và lọc dầu...Sự “phản bội” là tất yếu.
Thứ hai, Mỹ không thể “cắt động mạch chủ của Venezuela” khiến Venezuela chết đói. Rốt cuộc, Caracas chỉ đơn giản chuyển hướng một phần xuất khẩu sang Ấn Độ, Trung Quốc và châu Âu, song song với điều này, tăng mua lương thực thực phẩm, nhiên liệu...
Thứ ba, Mỹ không thể “nhấn chìm” Venezuela trong dầu chưa qua chế biến của mình (hút lên không bán được) bởi những thứ đó của Venezuela là “nhu cầu không thể thiếu” của Châu Âu và Châu Á.
Như vậy, ý đồ của Mỹ cắt động mạch tài chính và dầu của Venezuela không thành công thì Venezuela không thể tự sụp đổ được, khi Venezuela không đói khát thì ý đồ “viện trợ nhân đạo” cũng sẽ rất khó khăn. Vì thế, duy nhất để lật đổ Maduro là Mỹ xuất binh.
Dầu của Venezuela và quan tài kẽm của Mỹ!

Ít nhất trong thời điểm này, Mỹ muốn có dầu của Venezuela thì phải chuẩn bị nhiều quan tài kẽm và cờ để phủ nó.
Cuộc khủng hoảng ở Venezuela đang trở nên gay gắt đến mức các cuộc thảo luận và lên án về khả năng can thiệp của quân đội Mỹ đang chuyển từ hành lang ngoại giao sang lĩnh vực thông tin công cộng… 
Trong cuộc họp của HĐBALHQ, đại diện thường trực của Nga, Vasily Nebenzya nói: “Bây giờ rõ ràng mục đích duy nhất của Mỹ không phải là giải quyết các vấn đề của Venezuela, không phải là quan tâm đến người dân, mà là thay đổi chế độ, bao gồm cả mối đe dọa để thực hiện nó thông qua can thiệp quân sự”.
Với truyền thống sử dụng vũ lực, điều mà tất cả các chính quyền Mỹ không ngần ngại sử dụng để chống lại các quốc gia không muốn gia nhập vào phạm vi ảnh hưởng của Mỹ, câu hỏi chính bây giờ không phải là liệu chính quyền Donald Trump có muốn sử dụng vũ lực chống lại Venezuela hay không, mà là, tại sao điều này vẫn chưa được thực hiện?.
VenezuelaNam Mỹ không phải là Trung Đông
Có vẻ như tính cách Nam Mỹ khác với tính cách Trung Đông và do Mỹ quen thắng trong các tình thế như vậy ở Trung Đông nên chắc mẫm sẽ thắng ở Venezuela, nhưng khi triển khai thực hiện thì khiến Mỹ kinh ngạc.
Đầu tiên là sự trung thành đáng kinh ngạc của quân đội, cảnh sát và các lực lượng đặc biệt khác của Venezuela với chính quyền Maduro. Các lực lượng này đã “anh dũng” vượt qua 2 thử thách rất nguy hiểm:
Thử thách thứ nhất, không một nhà lãnh đạo hàng đầu nào đứng về phía phe đối lập thân Mỹ sau khi Guaydo được Hoa Kỳ và nhiều nước EU công nhận là tổng thống đương nhiệm của Venezuela…
Chỉ một viên tướng không quân, một tùy viên quân sự tại Mỹ so với hàng vị tướng Venezuela hay một vài đại sứ Venezuela ở nước ngoài thù địch… thì coi như là không có ai.
Thử thách thứ hai là thử thách trước “đoàn xe nhân đạo” mà phe đối lập thân Mỹ và những người phụ trách người Mỹ của họ đã cố gắng vào lãnh thổ Venezuela… 
Theo dự kiến logic của Mỹ và Goaydo thì, khi nhìn thấy một lượng người từ Colombia “cuồn cuộn”, ấn tượng như vậy, quân đội và Vệ binh Quốc gia sẽ lung lay, hoảng sợ, khiến họ không chỉ cho xe tải vượt qua biên giới mà còn gia nhập lực lượng đối lập… 
Nếu điều này xảy ra thì giờ tồn tại của chính quyền Maduro được đánh số. nhưng rất may cho Maduro và ngược lại kinh ngạc cho Mỹ và Goaydo là điều đó không xảy ra. Quân đội và an ninh Venezuela vẫn kiên quyết, bản lĩnh và quyết liệt bảo vệ tốt tuyến biên giới…
Tiếp theo, Mỹ chủ quan cho rằng Venezuela – Nam Mỹ giống như Trung Đông hay chính sách đối ngoại của Mỹ trên hướng Nam Mỹ là “muốn gì được nấy”…
Phần lớn các quốc gia trong Liên minh Nam Mỹ (LIM) đã công nhận Joan Goaydo là Tổng thống thay vì Tổng thống hợp pháp Maduro hiện tại, nhưng sau thất bại chiến dịch “viện trợ nhân đạo” ngày 23/2, mặc dù Phó tổng thống Mỹ Pence đích thân chủ trì hội nghị nhưng không một quốc gia nào trong Liên minh đó đồng ý hỗ trợ, can thiệp quân sự cùng với Mỹ vào Venezuela. Chính phủ Brazil, Peru, Chile, Colombia…và thậm chí Canada phản đối mạnh mẽ sự can thiệp.
Điều này cho thấy nếu như ở Trung Đông Mỹ dễ dàng có một liên minh Ả Rập nguyện làm “vệ tinh” cho Mỹ cùng can thiệp vào Iraq, Syria thì tại Venezuela, mô hình đó không xảy ra.
Tạp chí Phố Wall, trích dẫn các nguồn thông tin của chính mình trong chính quyền Trump, nói rằng lý do chính khiến Washington yêu cầu sự công nhận từ Guaydo là lời hứa về một chiến thắng dễ dàng được thực hiện bởi các nhà hoạt động đối lập ở Venezuela. Mỹ đã thuyết phục các “vệ tinh” của mình rằng, trong trường hợp Guaydo được công nhận là tổng thống, quyền lực ở Venezuela sẽ được chuyển giao cho phe đối lập thân Mỹ trong 24 giờ. 
Nếu…thì đúng đây là một chiến thắng dễ dàng cho Mỹ và có lẽ đó là điều giải thích vì sao Goaydo đã mạnh dạn ra tối hậu thư cho quân đội và Maduro đến ngày 23/2 là hạn cuối cùng như chúng ta đã nghe.
Đáng tiếc, thực tế không xảy ra như ý muốn của Mỹ và Goaydo. Venezuela là một quốc gia có lực lượng quân sự mạnh nhất Nam Mỹ, Maduro không xây dựng một quân đội mạnh để “không đánh đã tan”, Maduro biết cách nuôi, gìn giữ quân đội, của mình ra sao…
Mặt khác, trong khi tính cách của Nam Mỹ cũng giống như trong bóng đá, họ muốn giải quyết trận đấu chỉ trong 90 phút, khi không thấy khả năng như vậy tại Venezuela thì họ không đồng ý. Nam Mỹ không phải là Trung Đông.
Tại sao Mỹ chưa tấn công Venezuela?
Trong chiến tranh, ngạn ngữ của người Việt Nam có câu “một xanh cỏ, hai đỏ ngực”, nghĩa là một là chết (xanh cỏ) hai là chiến công (huân chương đeo đỏ ngực)…
Giải thưởng (chiến công) chính ở Venezuela của Mỹ là dầu mỏ, còn những chiếc quan tài bằng kẽm phủ quốc kỳ Mỹ được bốc dở từ máy bay vận tải đến từ Venezuela là sự lựa chọn cực kỳ khắc nghiệt và ngặt nghèo cho bất kỳ ông chủ Nhà Trắng nào.
Tại thời điểm hiện tại, khi Mỹ không có một liên minh “chống khủng bố” kiểu Trung Đông tại Nam Mỹ thì nếu Mỹ “muốn ăn thì lăn vào bếp”…
Sự can thiệp của quân đội Mỹ vào Venezuela là có thể nếu Washington nhắm mắt đối mặt với tất cả các vấn đề nêu trên. Thật không may, một kịch bản như vậy không thể loại trừ hoàn toàn. Tuy nhiên, nếu nó được thực hiện, nó sẽ tạo ra các vấn đề tệ hại, thảm họa, hơn là cơ hội cho Mỹ.
Các mỏ dầu Venezuela không nằm trong các tòa nhà chính phủ ở Caracas, mà là trong rừng rậm, điều này làm phức tạp đáng kể nhiệm vụ bảo vệ cơ sở hạ tầng dầu mỏ và kiếm lợi nhuận từ toàn bộ cuộc phiêu lưu của quân đội Mỹ vào Venezuela.
Người Mỹ đã không muốn nhắc đến cuộc chiến tranh du kích trong rừng rậm ở Việt Nam thì để diễn ra điều đó tại Venezuela là tối kiến.
Người Mỹ nên hiểu, điều mà chính quyền hợp pháp của Tổng thống Maduro cũng như đối với các khoản đầu tư của Nga, Trung Quốc vào Venezuela lo lắng, quan tâm, không phải là quân đội, máy bay, tên lửa của Mỹ mà là tiền trong túi các quan chức quân đội, an ninh Venezuela.
Vậy nên, nếu Đảng Dân chủ Mỹ có phán rằng, “Trump chỉ có thể là đại lý của Nga nếu như không tấn công Venezuela…” thì Trump vẫn không thể.
Mỹ đang chơi một kiểu khác rất nguy hiểm nhưng cũng rất vô nhân đạo: Đánh sập nguồn điện của Venezuela

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2019

Biển Đông đủ rộng cho Trung Quốc và Việt Nam!


Một nền văn hóa tương đồng sẽ trở thành sức mạnh to lớn nếu Trung Quốc và Việt Nam đoàn kết tạo ra một cục diện địa chính trị khu vực.
Thời đại phong kiến đã qua lâu, thế giới loài người đã bước sang giai đoạn “toàn cầu hóa”, văn minh hơn, đã loại bỏ hoàn toàn lối cai trị thực dân, phong kiến. Khi con người đã sáng tạo, chế tạo ra những loại vũ khí hủy diệt tinh vi, hiện đại thì đông, lớn, chắc chắn không thể tạo ra một quyền lực để cai trị được ít, nhỏ như ngày xưa.
Ngày nay, “quyền lực mềm” mới thực sự là thứ quyền lực cai trị.
Việt Nam – Trung Quốc, đừng ăn thua!
Trung Quốc là nước láng giềng có nhiều duyên nợ với Việt Nam hàng ngàn năm nay. Các triều đại phong kiến Trung Quốc đã luôn cất quân xâm lược Việt Nam hết lần này đến lần khác và đã có thời gian đô hộ Việt Nam tổng cộng trên 1000 năm…
Lịch sử đã rút ra cho nhân dân 2 nước chúng ta bài học nhận thức gì?
Thứ nhất, Trung Quốc sẽ không bao giờ đồng hóa được Việt Nam, nghĩa là ý chí độc lập, tự chủ của dân tộc Việt Nam là rất cao. Dân tộc Việt Nam đã và sẽ không bao giờ khuất phục trước sự cai trị đô hộ của người Trung Quốc và nếu như điều đó xảy ra thì sự chống đối, phản kháng của dân tộc Việt là rất quyết liệt, liên tục không ngừng, cho đến khi loại bỏ sự áp đặt.
Thứ hai, trong lịch sử các cuộc chiến tranh quy ước thông thường đã xảy ra giữa Việt Nam và Trung Quốc thì Việt Nam chưa từng thua trận. Từ đời nhà Hán, nhà Tống, nhà Minh, nhà Thanh họ đã động binh tấn công xâm lược Việt Nam với những chiến dịch quân sự lớn, quy mô nhưng kết quả đã biết.
Điều này cho thấy, tuy người Việt Nam mạnh yếu có lúc khác nhau nhưng không sớm thì muộn người Việt Nam vẫn sẽ đuổi được người Trung Quốc ra khỏi lãnh thổ của mình. Đó là một thực tế, lịch sử không thể chối cãi.
Thứ ba, dân tộc Việt Nam và Trung Quốc tương đồng về nền văn hóa nên người Việt Nam vẫn biết lễ, nghĩa, tôn trọng Trung Quốc là một quốc gia xóm giềng hùng mạnh và từ trước tới nay chưa từng có ý đồ, âm mưu chống  Trung Quốc trừ khi Trung Quốc áp đặt tư tưởng bá quyền nước lớn, bành trướng chủ quyền lãnh thổ…thì Việt Nam buộc phải chống lại.
Như vậy, khi hiểu, nhận thức được 3 vấn đề này thôi thì giới lãnh đạo Trung Quốc không nên có ý đồ gì đó với Việt Nam để khiến họ phải chống lại gây ra mối bất hòa giữa 2 quốc gia láng giềng. Ăn thua với nhau chỉ gây tổn hại cho nhân dân 2 nước nhưng không thay đổi được gì, không áp đặt được ý chí chính trị lên được Việt Nam.
Việt Nam mang ơn sự giúp đỡ của nhân dân Trung Quốc
Ngay từ năm 1950, Đảng và Bác Hồ mở chiến dịch Biên Giới cũng là để tranh thủ sự ủng hộ, giúp đỡ của Trung Quốc. Có thể nói, không có sự giúp đỡ của Trung Quốc không có thắng lợi Điện Biên Phủ buộc Pháp ký Hiệp định Geneva.
Không có sự giúp đỡ của Trung Quốc, Việt Nam không thể thắng Mỹ, thống nhất non sông đất nước năm 1975.
Nhân dân Trung Quốc dù còn đói khổ nhưng đã chắt chiu giúp Việt Nam từ thứ nhỏ nhất như cái kim sợi chỉ, đến xe tăng đại bác. Trung Quốc trang bị cho người lính Việt Nam từ đầu tới chân trong kháng chiến chống Mỹ...
Đành rằng, tại Triều Tiên, để bảo vệ an toàn cho mình một khu đệm an toàn trước Mỹ, Trung Quốc đã phải đổ không biết bao nhiêu xương máu “quân chí nguyện” mới có được.
Tuy nhiên, tại Việt Nam, Trung Quốc không cần đổ xương máu để có được một tư thế, tình thế quân sự với Mỹ như tại Triều Tiên thì đổ tiền của cũng là việc buộc phải nên làm. Việt Nam đánh Mỹ không chỉ cho Việt Nam mà cho cả Trung Quốc.
Lợi ích quốc gia là trên hết, khiến cho Trung Quốc có thể lợi dụng sự giúp đỡ để mặc cả với Mỹ trên lưng Việt Nam, buộc Việt Nam phải đổ máu nhiều hơn trong sự nghiệp giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, nhưng xét toàn cục thì sự giúp đỡ đó của Trung Quốc cho Việt Nam lợi nhiều hơn hại.
Đây là một thực tế không thể phủ nhận. Phủ nhận thực tế này chỉ là những kẻ vong ân bội nghĩa, chỉ là những kẻ căm thù sự toàn vẹn thống nhất non sông. Ơn này của người dân Trung Quốc, con cháu Việt Nam sống trong một đất nước thống nhất, giàu mạnh, tự do ngày nay và tương lai phải để dạ.
Biển Đông đủ rộng cho Trung Quốc và Việt Nam
Ngày nay thế giới đã thay đổi, không một quốc gia nào muốn độc lập theo kiểu cô lập mà sự phát triển đều phụ thuộc lẫn nhau. Thế giới chỉ còn Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên, Lào là do Đảng Cộng Sản nắm quyền lãnh đạo thì việc bất đồng, tranh chấp xảy ra giữa Trung Quốc và Việt Nam trên Biển Đông là không thể chấp nhận.
Bài học trong cuộc chiến biên giới Việt Nam – Trung Quốc vô cùng thấm thía cho nhân dân 2 nước. Vì thế, lãnh đạo 2 quốc gia láng giềng không được phép để xảy ra các tình thế, tình huống tương tự trên biên giới, hải đảo và trên Biển Đông, phải khép lại quá khứ để hướng tới tương lai.
Không phủ nhận là đã có sự tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc trên Biển Đông. Nhưng trước hết 2 nước thì nên “đóng băng” tình hình những gì đang tồn tại sự kiểm soát thực tế của đôi bên…
Biển Đông đủ rộng. Nếu Việt Nam và Trung Quốc đã thành công mỹ mãn khi phân định vùng vịnh Bắc Bộ thì tại sao 2 bên lại không tiếp tục phân định Biển Đông?
Rõ ràng và cấp thiết là Việt Nam và Trung Quốc phải có ngay một hiệp định phân định Biển Đông (cửa vịnh Bắc Bộ) để cùng quản lý, khai thác trên tinh thần hợp tác, hữu nghị, công bằng. Phải biến vùng cửa vịnh Bắc Bộ là một vùng biển hợp tác, an toàn chỉ có Trung Quốc và Việt Nam mà không để bất kỳ một thế lực ngoài nào can thiệp.
Tội ác mà Trung Quốc gây ra trên biên giới phía Bắc với nhân dân Việt Nam tháng 2/79 có chất cao như tội ác của thực Pháp, phát xít Nhật và đế quốc Mỹ không, nhưng Việt Nam vẫn nhân nghĩa, đại nghĩa, khép quá khứ tiến tới thân thiện với Pháp, Mỹ, Nhật thì chẳng có lý do gì để không làm được với Trung Quốc “núi liền núi, sông liền sông và chung một Biển Đông”.
Đáng tiếc là sự tham lam quá độ, phi lý, bởi “đường chín khúc” của ban lãnh đạo Trung Quốc đã khiến cho vùng biển trở nên căng thẳng mà thế giới đánh giá là điểm nóng chiến tranh đã khiến cho mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc không trọn vẹn như mong muốn.
Một số thế lực thù địch lợi dụng mâu thuẫn trong tranh chấp trên Biển Đông của 2 nước để kích động chiến tranh, bài Trung, thoát Hán…để trục lợi. Nhân dân 2 nước cần tỉnh táo để không mắc mưu kẻ thù.
Tất nhiên, Việt Nam kiên quyết không bao giờ chấp nhận sự áp đặt phi lý như thế và như đã nói trên, sự chống trả của Việt Nam là kiên quyết, không ngừng để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải…
Lịch sử không dạy ai điều gì nhưng sẽ trừng phạt nghiêm khắc kẻ nào không chịu học nó.

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2019

GS Vũ Minh Hoàng - nhà ng/c lịch sử ngây thơ hay lươn lẹo?


Tại sao Khmer Đỏ tấn công Việt Nam?
Liên quan đến lực lượng Khme đỏ tấn công Việt Nam, GS Vũ Minh Hoàng trả lời phỏng vấn báo Vietnam.net trong bài “Biên giới tháng 2/1979: Sòng phẳng với lịch sử”, có đoạn:
“Nhà báo Nayan Chanda cũng viết về những chuyến ngoại giao con thoi của bà Đặng Dĩnh Siêu (phu nhân của Thủ tướng Trung Hoa Chu Ân Lai) tới Phnom Penh để cố gắng thuyết phục Khmer Đỏ giảng hòa với Việt Nam, nhưng không ăn thua.
Cá nhân tôi đã nghiên cứu ở Thư viện Tổng thống Carter và Lưu trữ Quốc gia Hoa Kỳ, tìm được nhiều tài liệu chứng minh là cho tới giữa 1978, Trung Quốc vẫn ao ước có thể tranh thủ bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ để kéo Việt Nam khỏi vòng tay Liên Xô.
Tôi không khẳng định được là Trung Quốc đã không xúi giục Khmer Đỏ xâm chiếm Việt Nam, chỉ nói được rằng trong lưu trữ Khmer Đỏ và Hoa Kỳ đã được mở không có căn cứ cho lập luận này; và cho tới khi kho lưu Trung Quốc được mở hoàn toàn; mọi chứng cứ hiện hành cho thấy là Trung Quốc không thực sự muốn có chiến tranh giữa Khmer Đỏ và Việt Nam, nhưng cũng không kháng cự và thực sự cố gắng ngăn chặn cuộc chiến tranh này xảy ra khi đồng minh của mình quyết tâm tham chiến”…(hết trích)
Thứ nhất, xin được lưu ý, rằng Khme đỏ tấn công Việt Nam không chỉ sau năm 1975 mà trước năm 1975 có nhiều đơn vị quân đội Việt Nam hoạt động ở đó đã bị bọn Khme Đỏ “đâm lén sau lưng” nhiều lần.
Thứ hai, có ai trả lời cho người dân Việt Nam (đừng đọc mấy tờ giấy lộn trong “kho lưu trữ” của Khme Đỏ, của Mỹ, của Trung Quốc – nực cười thật) rằng tại sao Khme Đỏ căm thù Việt Nam đến thế, muốn diệt hết 60 triệu người Việt Nam (lúc đó) đến thế? Việt Nam gây ra tội gì với chúng nó?
Thứ ba, Khme Đỏ chúng có 23 sư đoàn thật đấy nhưng dù giới lãnh đạo chúng là tập đoàn Pol Pot – Ieng Sary có ngu dốt đến mấy cũng không dám động đến Việt Nam, nhưng chúng bất chấp, ngay và luôn sau chiến tranh, như con thiêu thân, vô cùng tàn ác với dân 2 nước Việt Nam-Campuchia?
Cơ sở nào để khiến cho bọn Khme Đỏ hành động như vậy – hành động của một tên máu lạnh, độc ác vô nhân tính?
Câu trả lời rất đơn giản là vì chúng – Khme Đỏ Pol Pot – Ieng Sary là tập đoàn tay sai máu lạnh, diệt chủng, luôn hành động kiểu “thi hành mệnh lệnh” của quan thầy...
Rồi, “Trung Quốc không thực sự muốn có chiến tranh giữa Khmer Đỏ và Việt Nam”; “cố gắng thuyết phục Khmer Đỏ giảng hòa với Việt Nam, nhưng không ăn thua”…Nếu có như thế (mơ giữa ban ngày) thì chứng tỏ rõ ràng, chính bọn Khme Đỏ là kẻ tấn công gây ra tội ác với người dân Việt Nam, chúng là kẻ tội phạm (dù còn che dấu tội diệt chủng)…
 Vậy thì, tại sao Việt Nam đáp trả, giải phóng Campuchia khỏi diệt chủng thì Trung Quốc, Mỹ và phần còn lại thế giới tố cáo Việt Nam xâm lược Campuchia, đồng thời ủng hộ Khme Đỏ chống lại Việt Nam?
Sự thật mà lấp liếm thì “giấu đầu chắc chắn lại hở đuôi” mà thôi. Lý lẽ này đưa ra cách đây 40 năm còn dễ lừa bịp, đằng này khi thế giới đã công nhận Khme Đỏ là quân diệt chủng, Việt Nam có công giải thoát dân tộc Khme khỏi nạn diệt chủng, nhưng người ta vẫn đưa ra là xúc phạm đến tri thức nhân loại.
Rằng “Việt Nam nếu khôn ngoan thì tránh được 2 cuộc chiến!!!” Một luận điệu tiểu nhân, hèn mạt, bỉ ổi và láo xược khi coi sự hy sinh của hàng vạn người lính trên chiến trường là vô ích, nhưng thâm độc hơn khi đổ tội cho lãnh đạo Việt Nam bấy giờ là nguyên nhân cho 2 cuộc chiến.
Được, vậy sự lựa chọn “khôn ngoan” của bạn là gì khi kẻ khát máu xông vào nhà bạn chém giết người thân của bạn? Đầu hàng nó, làm tôi tớ cho nó hay chống lại nó?
 Trung Quốc tấn công Việt Nam ngày 17/2 thì do đâu?
Trả lời quan điểm cho rằng, một trong những nguyên nhân nổ ra cuộc chiến ngày 17/2/1979 còn liên quan tới chiến lược của Việt Nam và nhằm phá sự liên kết, đoàn kết giữa Việt Nam - Liên Xô, GS Vũ Minh Hoàng nói:
“Quan điểm này vừa đúng, vừa sai. Đúng là vì đó đúng là quan điểm của Trung Quốc, như họ đã nêu rất rõ ở các kênh báo chí truyền thông đương thời. Sai là vì Trung Quốc đã hoàn toàn hiểu lầm Việt Nam…”
Cá nhân tôi đã nghiên cứu ở Thư viện Tổng thống Carter và Lưu trữ Quốc gia Hoa Kỳ, tìm được nhiều tài liệu chứng minh là cho tới giữa 1978, Trung Quốc vẫn ao ước có thể tranh thủ bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ để kéo Việt Nam khỏi vòng tay Liên Xô…”
Xin thưa, bao đời nay, Trung Quốc chưa bao giờ hiểu lầm Việt Nam và tất nhiên Việt Nam cũng chưa bao giờ hiểu lầm Trung Quốc.
Nói ngắn gọn, Trung Quốc tấn công Việt Nam, lý do chính, bao trùm lên tất cả là vì Việt Nam đã đập tung tóe bàn cờ địa chính trị khu vực để cài đặt chơi lại công bằng mà không phải vì “hiểu lầm”. Cụ thể:
Việt Nam đã nằm ngoài tầm tay khống chế của Trung Quốc, đã dám thống nhất giang sơn; đã tiến hành cuộc cách mạng tư sản ở miền Nam đánh sập sự khống chế kinh tế miền Nam của tập đoàn Hoa Kiều Chợ Lớn; Việt Nam không từ bỏ Liên Xô…
 Đây là những bước đi khiến Trung Quốc cay cú buộc Trung Quốc ra lệnh bọn Khme Đỏ động binh từ năm 1977, gây ra “nạn Kiều” tháng 3/78 và cuối cùng, khi 23 sư đoàn quân Khme Đỏ bị đánh tan tơi tả thì ra mặt tấn công Việt Nam ngày 17/2/1979.
Tuy nhiên, nêu nguyên nhân cuộc tấn công vào Việt Nam tháng 2/1979 mà bỏ qua việc Trung Quốc muốn chứng tỏ lòng trung thành của Trung Quốc đối với Mỹ, xin Mỹ đầu tư…là một thiếu sót vô cùng quan trọng trong góc nhìn địa chính trị. Có thể đây là nguyên nhân chính của cuộc tấn công trên phương vị địa chính trị.
Lịch sử từ cổ chí kim Việt Nam chưa và không bao giờ chống Trung Quốc, một quốc gia láng giềng hùng mạnh, mà Việt Nam chỉ chống lại tư tưởng bành trướng, bá quyền, nước lớn của Trung Quốc áp đặt vào Việt Nam mà thôi. Đây là hành động “hợp lý” chứ không phải là hành động phản bội.
Liên Xô đã giúp đỡ Việt Nam thống nhất đất nước, thu giang sơn về một mối thì tại sao buộc Việt Nam phải “bắt tay Mỹ để rời bỏ Liên Xô” hay phải theo Trung Quốc để chống Liên Xô?
Đành rằng lợi ích quốc gia là trên hết nhưng cũng như mối quan hệ giữa người và người, quốc gia, trong mối quan hệ quốc tế, cũng không vì thế mà hành xử táng tận lương tâm, phản bội bạn bè, hành động vô đạo, lấy oán đáp ân…nó không thuộc nến văn hóa người Việt.
Thưa GS đáng kính! GS nói khi đọc các tài liệu được mở ở kho lưu trữ của Khmer Đỏ, của Trung Quốc và của Mỹ thì GS không tin lập luận của giới lịch sử, chính trị trong nước rằng, việc Khmer Đỏ tấn công VN là do TQ xúi dục và cho rằng việc TQ tấn công VN là do "hiểu lầm VN"...Thật, không biết GS ngây thơ hay tỏ ra ngây thơ - một sự ngây thơ mà khiến sự thật bị lộn ngược, bóp méo như thế cũng đáng đồng tiền đấy chứ!

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2019

Mỹ điều chỉnh chiến lược “chống khủng bố” thành chiến lược “chống độc tài”


Hành xử của Mỹ tại Venezuela khiến thế giới không còn tin vào nền dân chủ của ai ngoài của mình…
Chiến tranh lạnh kết thúc, Liên Xô tan rã, nước Mỹ đã lên ngôi vị bá chủ thế giới. Tuy nhiên sự bá chủ này chưa phải là tuyệt đối khi trên thế giới vẫn còn có những quốc gia không chịu hàng phục Mỹ hay ngăn cản lợi ích quốc gia của Mỹ. Do vậy, chiến lược để thâu tóm quyền lực của Mỹ mang tên “chống khủng bố” ra đời.
Sau vụ khủng bố ngày 11/9, Tổng thống Mỹ G. Buhs đã từng tuyên bố đại loại như sau, rằng Mỹ sẽ tiêu diệt những kẻ khủng bố dù chúng ở đâu, ở quốc gia nào và kể cả những quốc gia nào tài trợ, nuôi dưỡng quân khủng bố…
Theo tinh thần chống khủng bố này thì nước Mỹ với sức mạnh quân sự đứng đầu thế giới sẽ có quyền tấn công lực lượng khủng bố bất kỳ chúng ở đâu được phát hiện và các quốc gia nào tiếp tay, che giấu, tài trợ…
Đến đây một vấn đề nghiêm trọng đặt ra cho thế giới là, tất nhiên, chống khủng bố là tốt, nhưng xác định ai là kẻ khủng bố, quốc gia nào tài trợ tiếp tay cho khủng bố lại thuộc quyền của Mỹ, đồng nghĩa với việc Mỹ có quyền sử dụng kinh tế, quân sự hùng mạnh của mình để can thiệp, tấn công ai đó mà Mỹ cho là khủng bố...
Và thực tế là từ cơ sở đó, bất kỳ ai, quốc gia nào mà bị Mỹ “khoác áo khủng bố” là Mỹ có thể độc lập hoặc cùng NATO tấn công bằng quân sự hay cấm vận, trừng phạt cho đến khi đầu hàng hoặc qua sự can thiệp đó một “cuộc cách mạng màu” hay bạo loạn lật đổ sẽ diễn ra…
Điều dễ nhận ra là “khủng bố” và “nhân quyền” trong khái niệm của Mỹ luôn là đi liền với nhau. Quốc gia nào “vi phạm nhân quyền” là có lực lượng “khủng bố” mà tạo ra nó thì quá dễ với Mỹ…
Như vậy, có thể nói, nhân quyền và khủng bố là 2 nguyên cớ cho Mỹ can thiệp vào bất cứ đâu, quốc gia nào chống Mỹ…
Vì thế, từ sau vụ 11/9 đến nay, dưới nhiều đời Tổng thống Mỹ, nước Mỹ đã ra tay chống khủng bố tại Afganixtan, Iraq, Lybia, Syria, Triều Tiên (Mỹ cho là quốc gia khủng bố)…bắt đầu như thế nào, cách thức ra sao, người dân thế giới đã rõ…
Mỗi lần như vậy, “vô tình” đều rơi vào các quốc gia thù nghịch với Mỹ và cho đến khi một chính quyền mới ra đời phục vụ cho lợi ích của Mỹ…nhưng đáng tiếc là những quốc gia nêu trên khi Mỹ can thiệp chống khủng bố thì khủng bố càng nhiều ra và đất nước thì thất bại…
“Chống khủng bố” tại Lybia và đặc biệt “chống khủng bố” tại Syria của Mỹ-NATO và liên minh ra sao và như thế nào, nhằm mục đích gì…đã chứng minh cho nhận định trên.
Nói tóm lại, thực hiện chiến lược chống khủng bố do Mỹ phát động sau vụ 11/9 thực chất là chiến lược can thiệp của Mỹ nhằm trấn áp bất cứ quốc gia nào trên thế giới không tuân theo lệnh Mỹ. Chiến lược được ra đời và thực thi bởi một quốc gia hùng mạnh nhất đang Bá chủ thế giới – Hoa Kỳ.
Có thể nói, chiến lược “chống khủng bố” “nhân quyền” của Mỹ sẽ tiếp tục diễn biến theo ý đồ Mỹ nếu như không có sự thay đổi cục diện địa chính trị thế giới, thay đổi trật tự quyền lực từ đơn cực sang đa cực mà Liên bang Nga, dưới thời đại Vladimir Putin đã thách thức chiến lược này của Mỹ…
Chiến lược “chống độc tài” kiểu mới…
Quy kết khủng bố, đẻ ra khủng bố để can thiệp, lật đổ…thực tế là chiến lược này đã nát bét, để lại hậu quả hỗn loạn không kiểm soát nổi của Mỹ như tại Afganixtan, Lybia và Syria…buộc giới cầm quyền Mỹ “suy nghĩ 2 lần” khi trực tiếp đem quân đi can thiệp chống khủng bố và thay đổi sách lược…
Có lẽ đối tượng áp dụng đầu tiên sách lược này của Mỹ chính là Venezuela, quốc gia láng giềng của Mỹ.
Thực tế, Mỹ đã phá hoại và lật đổ chính quyền Venezuela từ thời ông Hugo Chavez làm tổng thống (nổi bật nhất là cuộc đảo chính quân sự năm 2002 bị thất bại)…
Thời đó, Venezuela nghèo đói cùng cực đã giảm 2/3, GDP bình quân đầu người đã tăng từ 4.105 USD năm 1999 lên 12.500 USD năm 2017, tỷ lệ biết đọc biết viết đã tăng từ 91% lên 97% ...nhưng vì mỗi tội không làm chư hầu cho Mỹ nên…thế thôi.
Tiếp tục, các phe phái đối lập được Mỹ hậu thuẫn thất bại lần thứ 2 trong chiến dịch tranh cử Tổng thống Venezuela khi ông Nicolas Maduro giành chiến thắng để bước vào nhiệm kỳ thứ hai thì sự chịu đựng của Mỹ đã đến giới hạn, Mỹ muốn giành lại Venezuela - một quốc gia giàu có với trữ lượng dầu khổng lồ.
Điều khiến cho dư luận thế giới ngạc nhiên là chiến dịch lật đổ Tổng thống Venezuela Maduro lại “không giống ai” từ trước đến nay…
Một tay sinh viên tốt nghiệp đại học tại Mỹ về nước trở thành một thành viên quốc hội đối lập (vì quốc hội này tự xưng), được ai đó cấp tiền xúi dục hàng trăm ngàn người biểu tình rồi đột ngột tuyên bố tự xưng anh ta, Juan Goaydo, 35 tuổi là Tổng thống Venezuela!!!
Điều ngạc nhiên và lố bịch hơn là ngay và luôn Tổng thống Trump của Mỹ công nhận Goaydo là Tổng thống Venezuela lâm thời…Tất nhiên, các chư hầu của Mỹ phải theo Mỹ đã đành mà ngay cả nước Pháp, Đức vĩ đại, nơi được coi là văn minh, dân chủ nhất thế giới…mà cũng công nhận theo.
Tổng thống dân cử của Venezuela Maduro tuyên bố, Mỹ là kẻ đứng sau cuộc đảo chính và yêu cầu toàn bộ nhân viên đại sứ Mỹ rời khỏi Caracas trong vòng 72 giờ…
Mỹ phản ứng, rằng Maduro không còn là Tổng thống Venezuela nữa, Mỹ đã công nhận (bổ nhiệm) Goaydo, nên tuyên bố của ông Maduro là vô hiệu, nhân viên Đại sứ quán Mỹ quyết không rời và nếu một trong ai đó có vấn đề gì là Mỹ sẽ ra tay! Chấm hết!
Ô hô, vậy thì thế giới này loạn hết cả rồi. Trước đây, sự lật đổ hay đảo chính đều che đậy dưới cái tên mỹ miều, nhưng nay ở trường hợp Venezuela thì họ không cần che đậy gì hết. Luật quốc tế là luật rừng.
Tin từ các báo nước ngoài, “quyết định của Trump (chắc là đã sau khi tham khảo ý kiến đảng Dân chủ) công nhận ngay và luôn Juan Goaydo là Tổng thống Venezuela được Đảng Dân chủ Mỹ ủng hộ mạnh mẽ…”
Nhưng, chính trị là thủ đoạn, nếu như một ngày nào đó Bà Clinton tuyên bố bà là Tổng thống Mỹ lâm thời vì ông Trump là tay sai của Putin, gian lận bầu cử…Đảng Dân chủ lại ủng hộ mạnh mẽ thì Trump và nước Mỹ sao đây?
Một ngày nào đó người đứng đầu cuộc biểu tình “Áo vàng” trên nước Pháp tuyên bố ông (bà) ta là Tổng thống Pháp và Nga, Trung Quốc…công nhận ngay và luôn thì ông Macron tính sao?...
Qua sự kiện đảo chính Venezuela, Mỹ mới hiểu “cảm giác an ninh” của Nga của Trung Quốc ra sao khi Mỹ cứ nhằm vào các quốc gia láng giềng của họ để lật đổ, chống phá đối đầu…Việc Nga tăng cường các chuyên bay của “Thiên Nga trắng” đến Venezuela khiến Mỹ hết kiên nhẫn…
Hoảng hốt lo sợ và sự chịu đựng đã đến giới hạn nhưng thiếu cách xử lý thì người Mỹ hành xử với Venezuela như vậy là…logic của trùm xã hội đen.