Thưa quý vị và các bạn!
Liệu có sự “tương đồng” giữa Nga và Mỹ trong 2 cuộc chiến hiện nay tại Ukraine và Iran không? GNCL quan tâm đến điều này vì “tương đồng” hay không điều này rất quan trọng, nếu như công nhận là tương đồng điều đó có nghĩa bạn đã đánh đồng bản chất cuộc chiến mà truyền thông PT mà một số Bloger quân sự người Nga đưa ra mà ngay tờ New York Times không rỗi hơi khi đã dành một bài báo riêng cho chủ đề này.
Nên hiểu: Những điều mà Nga không làm tại Ukraine với Mỹ - NATO mà Nga xác định là mục tiêu hợp pháp không có nghĩa là Nga không làm tại Iran. Nhận thức này là nhận thức của trí tuệ nhân tạo (AI), trong dữ liệu đầu vào của AI. Lập kế hoạch tác chiến chiến dịch, trí tuệ con người không nghĩ như vậy…Chính vì vậy GNCL hôm nay sẽ phân tích kỹ sâu vấn đề này…
Đầu tiên, tên cuộc chiến…
Người đứng đầu Nhà Trắng, giống như người đồng cấp Nga, không gọi các cuộc tấn công vào Iran là chiến tranh, mà dùng thuật ngữ “chiến dịch” (Chiến dịch Epic Fury). Lời lẽ này tạo ra ấn tượng về sự kiểm soát, mặc dù thực tế là họ đang nói về các hành động quân sự quy mô lớn với mục tiêu không xác định...
Đúng vậy, đây chỉ là một chiến dịch quân sự (CDQSĐB của Nga) và (Chiến dịch Epic Fury của Mỹ) mà không phải là một cuộc chiến tranh vì cả 2 quốc gia không đưa đất nước vào tình trạng chiến tranh.
Tuy nhiên, nguyên nhân, mục đích 2 CDQS là hoàn toàn khác nhau, có nghĩa là bản chất hoàn toàn khác nhau. Với Nga thì chúng ta nói nhiều rồi, nguyên nhân là do chính quyền Kiev Ukraine giết người Nga và đặc biệt đe dọa an ninh Nga (gia nhập NATO), do dó mục tiêu của Nga là phi phát xít hóa, phi quân sự hóa Ukraine, phi hạt nhân hóa…nhằm mục đích cuối cùng là xây dựng một nền hòa bình lâu dài loại bỏ mọi nguồn gốc chiến tranh giữa 2 quốc gia Nga và Ukraine không là NATO.
Với Mỹ, Iran không đe dọa an ninh Mỹ. Mỹ cáo buộc Iran phát triển VKHN theo cách “lọ bột giặt” mà Ngoại trưởng Mỹ chưng ra tại LHQ tố cáo Iraq sử dụng VKHH để tấn công Iraq, không có gì khác về phương cách gây chiến, nhưng lần này Mỹ “thẳng thắn” hơn, mà cụ thể là người đứng đầu Nhà Trắng tuyên bố công khai là lật đổ chế độ thần quyền Iran để chiếm và kiểm soát dầu mỏ Iran. Nếu thành công thì Mỹ hoàn toàn kiểm soát được các trung tâm dầu mỏ, khí đốt của thế giới (Trung Đông, Venezuela và Iran) và lúc đó châu Á – chủ yếu là Trung Quốc phải quỳ dưới chân Trump (châu Âu thì đã vốn như vậy rồi khỏi bàn).
Rõ ràng, Nga mở CDQSĐB trên cơ sở điều 51 Hiến chương LHQ còn Mỹ thì…nước Mỹ là bá chủ thế giới, Mỹ đẻ ra LHQ, Mỹ nuôi LHQ, LHQ phục vụ cho lợi ích Mỹ, Mỹ chỉ tay hướng bắc, LHQ không được đi hướng nam (hơn ai hết Việt Nam đã nhận được “ân huệ” này của LHQ như thế nào khi đánh tan bè lũ diệt chủng mà đến giờ LHQ vẫn đang nợ một lời xin lỗi). Mỹ không coi LHQ là cái đinh rỉ gì hết. Mỹ thích thì lấy, ghét thì đánh. Thế thôi, ai làm gì được Mỹ! Trước đây còn nể nang phải chưng ra cái lọ bột giặt, nay cóc cần, nói thẳng nói thật, làm gì được Trump ta nào!
Đến đây, 2 chiến dịch quân sự của Nga và của Mỹ có tương đồng bản chất hay không thì các quý ông tự hiểu. Đánh lộn sòng bản chất 2 cuộc chiến là sai lầm về mặt đạo đức, không thể chấp nhận.
Thứ hai, diễn biến của chiến dịch…
Cả hai đều đánh giá thấp kẻ thù nên mục tiêu của đòn đánh phủ đầu không đạt kết quả mong muốn. Nga đã chủ quan nghĩ rằng người dân, quân đội Ukraine sẽ đón quân Nga bằng “bánh mì và muối”, các thị trưởng sẽ mở cửa đón quân Nga, nhưng không ngờ rằng kể từ khi Ukraine độc lập, chính quyền phát xít đã nhuộm đen người dân Ukraine, bài xích Nga, người nói tiếng Nga ở Ukraine đến như vậy. Tuy mục tiêu của đòn tấn công phủ đầu chưa đạt ý muốn nhưng có kết quả khi toàn bộ không quân, hải quân, TTLL, radar, sân bay bến cảng…bị đánh sập, LLMĐ áp sát thủ đô Kiev…buộc chính quyền Ukraine phải ký một thỏa thuận với Nga tháng 3 năm 2022 gọi là “Thỏa thuận Istanbul”.
Nếu như đòn tấn công phủ đầu của Nga buộc Kiev ký “thỏa thuận Istalbun” thì đòn tấn công phủ đầu của Mỹ nhằm vào Iran thành công về mặt chiến thuật lớn hơn Nga. Ngoài việc phi quân sự hóa Iran (trên bề mặt), Mỹ còn “chặt đầu” toàn bộ chính quyền trung ương Iran. Với kết quả chiến thuật đó, Tổng thống Mỹ háo hức chờ nghe cuộc gọi từ Tehran đến Nhà Trắng chấp nhận đầu hàng…
NHƯNG, sau đòn tấn công phủ đầu, Nga và Mỹ đã nhận được bất ngờ không lường trước. Tại Ukraine, Thủ tướng Anh đại diện cho Mỹ-PT xuất hiện yêu cầu Zelensky xóa bỏ thỏa thuận, hứa sẽ hỗ trợ “miễn là cần thiết” cho Ukraine thực hiện một cuộc chiến để gây cho Nga một thất bại chiến lược, làm suy yếu Nga. Trước tình hình đó, Nga phải chuyển sang “kế hoạch B” lui về xây dựng tuyến phòng thủ chủ động mang tên Surovikin, tổ chức, thực hiện đường lối, sách lược cuộc chiến tiêu hao với không chỉ Ukraine mà với cả Mỹ-NATO. Tình hình chiến trường, thế trận tại Ukraine hiện nay sau 4 năm đã chứng minh bản lĩnh, trí tuệ Nga không hổ danh là quốc gia đã cứu thế giới khỏi họa phát xít.
Tại Iran, nói theo ngôn ngữ bóng đá là sau đòn tấn công phủ đầu của Mỹ, Iran “không ngại va chạm” đáp trả rất quyết liệt khiến Mỹ-Israel bất ngờ. Nếu như tại Ukraine, chính quyền Kiev phải ngồi vào bàn đàm phán ký “thỏa thuận Istanbul” thì tại Iran, Tehran tấn công vào các CCQS của Mỹ tại Trung Đông một cách có phương pháp, bài bản bằng chiến thuật “bất đối xứng” để làm mù, điếc hệ thống chỉ huy quân sự của Mỹ-Israel…
Nếu như tại Ukraine, “Nga không ngắt lời kẻ thù khi chúng đang phạm sai lầm” thì tại Iran, “Mỹ đã ngắt lời kẻ thù khi chúng đang phạm sai lầm”. Cụ thể, Mỹ-Israel đã “tấn công chặt đầu” gần hết giới lãnh đạo Iran – những người có tư tưởng hòa bình, để thay vào đó một chính quyền mới gồm những người sẵn sàng chiến đấu đến chết. Mỹ sát hại một Giáo chủ Ali Khamenei – hiền hòa, yêu hòa bình, không muốn sở hữu VKHN bằng một Khamenei khác cứng rắn, không khoan nhượng chiến đấu đến cùng, sẵn sàng chế tạo sử dụng VKHN. Vậy nên Mỹ muốn đàm phán ngừng bắn, Iran không chấp nhận, Iran muốn giải quyết với nhau trên chiến trường. Ngược lại, tại Ukraine, Kiev-châu Âu muốn ngừng bắn, Nga không chấp nhận, Nga buộc phải đầu hàng (ngừng bắn theo điều kiện Nga đưa ra), nếu không thì Nga tiếp tục giải quyết bằng quân sự.
Hiện nay, CDQS của Mỹ tại Iran thời gian đang đứng về Iran. Càng ngày Mỹ càng bất lợi, dù có giàu có đến mấy thì số lượng tên lửa sắp cạn kiện, áp lực trong nước, thế giới và Mỹ chỉ còn Israel là đồng minh…đã buộc Mỹ phải tìm cách rút lui. Rút lui là một nghệ thuật thì nghệ thuật của Trump trong cuộc rút lui khỏi Iran là gì, như thế nào mà đã khiến cho 12 tướng lĩnh từ chức trong đó có TMT Lục quân Mỹ thì hạ hồi sẽ rõ. Ngược lại tại Ukraine, thời gian đang đứng về phía Nga. Nga sẵn sàng chiến đấu 20 năm như lịch sử đã từng. “Từ từ, cẩn thận, nhưng mỗi ngày” như sợi dây thừng quấn quanh cổ Ukraine-Châu Âu cứ thắt dần, thắt dần cho đến khi Ukraine sụp đổ, EU quỳ gối đầu hàng. CDQSĐB của Nga đã tiến hành hơn 4 năm nhưng càng đánh càng mạnh, càng kéo dài thì nguồn lực Ukraine – EU càng cạn kiệt trong khi nguồn lực của Nga ngày càng hùng hậu…đã cho thấy đường lối chiến tranh của Điện Kremlin là hoàn toàn đúng và chính xác. Và theo logic địa chính trị thì tại sao Putin không kéo dài thời gian và làm chủ nó nếu như càng kéo dài càng mạnh về kinh tế lẫn quốc phòng? Một câu hỏi mang tính tu từ!
Thứ ba, khi Mỹ làm gì ở Ukraine thì Nga làm nấy ở Iran…
Nói nghiêm túc thì GNCL hoàn toàn công nhận sự tương đồng này nhưng Nga làm ở mức đẳng cấp cao hơn…(Bài sau chúng ta sẽ phân tích vần đề : đã đến lúc Nga không cần sử dụng VKHN…”).
Rất nhiều người Nga đã bức xúc, nóng giận chê Putin là yếu hèn khi tên lửa Mỹ, Anh, Pháp, Đức…cung cấp cho Ukraine cứ bay vào lãnh thổ Nga. Hơn nữa, Mỹ-NATO không chỉ cung cấp tên lửa mà các chuyên gia (SQ NATO), hệ thống vệ tinh quân sự của Mỹ-NATO đều có dấu vân tay trong những đòn tấn công đó. Khi chứng kiến đòn tấn công trả đũa của Iran thì họ càng phấn khích trả treo chính quyền Điện Kremlin sang Iran mà học bản lĩnh, dám đánh của người Ba Tư. Quả thật, Iran tấn công vào các CCQS Mỹ, tài sản quân sự Mỹ, tấn công vào những kẻ tiếp tay cho Mỹ…mà không ngại bất kỳ mục tiêu nào được coi là “mục tiêu hợp pháp”, kể cả tàu sân bay – biểu tượng sức mạnh Mỹ. Trong khi đó, Nga tuyên bố đó là những “mục tiêu hợp pháp” nhưng không làm gì cả. Có những rất ít chỉ mang tính cảnh cáo.
Ở góc nhìn quân sự, Mỹ tấn công Iran thì Iran đáp trả Mỹ cũng như Nga tấn công Ukraine thì Ukraine đáp trả, thế thôi. Nhưng ở Ukraine, Mỹ hỗ trợ Ukraine mà như tướng Kellogg đã nói “Mỹ sử dụng người Ukraine giết người Nga mà không gây thương vong cho người Mỹ là đỉnh cao của sự chuyên nghiệp” thì tại Iran, Nga có làm được như Mỹ tại Ukraine không? Cố nhiên là CÓ rồi, Putin đâu phải là Phật.
Ngay từ đầu cuộc đối đầu Mỹ-Iran, câu hỏi đã được đặt ra: ai đang chia sẻ thông tin tình báo với Tehran? "Công chúng Mỹ phẫn nộ" không thể tìm ra lời giải thích nào khác cho sự kháng cự ngoan cố và hiệu quả của "chế độ thần quyền thời trung cổ" trước cỗ máy quân sự siêu hiện đại của Mỹ. Vấn đề này hiện lại nổi lên sau vụ tấn công tên lửa của Iran vào căn cứ không quân Prince Sultan ở Ả Rập Xê Út, phá hủy một máy bay trinh sát radar tầm xa E3 Sentry rất đắt tiền…
Thực tế có rất nhiều vệ tinh Trung Quốc bay trên Trung Đông, trong đó có vệ tinh của Công ty thương mại Mizar Vision đã cung cấp hình ảnh về căn cứ không quân Muwaffaq al-Salti ở Jordan và căn cứ không quân Al Udeid ở Qatar. Chúng cho thấy rõ hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD của Mỹ, sở chỉ huy, radar tầm xa và bệ phóng. Và điều đáng chú ý là, những mục tiêu này đã bị phá hủy bởi các cuộc tấn công tên lửa đầu tiên của Iran. Bộ trưởng chiến tranh Mỹ tức giận đe là sẽ bắn hạ chúng…
Nhưng thưa các quý ông! Chụp ảnh, xác định tọa độ mục tiêu là một chuyện mà vệ tinh thương mại nào cũng có thể, nhưng chỉ dẫn tên lửa đạn đạo, hay UAV bay đến mục tiêu đó chính xác lại là vấn đề khác, rất khác. Điều này nằm trong phạm trù “Đòn tấn công nhanh toàn cầu” (Prompt Global Strike) mà chỉ có Mỹ nhờ vào hệ thống vệ tinh Lacrosse và Nga nhờ vào Hệ thống Liana mới tổ chức thực hiện được. (Trung Quốc có hệ thống vệ tinh trinh sát chỉ dẫn mục tiêu cho tên lửa chưa thì GNCL không biết, nhưng chỉ khi nào Trung Quốc tuyên bố có tên lửa hành trình như Tomahawk của Mỹ hay Kalibr của Nga thì mới chắc chắn có hệ thông vệ tinh kiểu đó).
Điều lạ là Trung Quốc có quan hệ chặt chẽ với Iran về quân sự cũng như kinh tế, nhưng người Mỹ, từ TNS cho đến truyền thông đều cáo buộc Nga đang giết người Mỹ tại Iran. Các PV báo chí hỏi Trump ý đó, Trump trả lời đại ý rằng, hỏi ngu ngốc, Mỹ đã làm tại Ukraine thì Nga cũng làm tại Iran. Tuy nhiên, Nga không phủ nhận hay công nhận mà chỉ im lặng, bởi vì…đúng là hỏi ngu ngốc thật, cáo buộc trịch thượng thật.
Tại Ukraine, Nga không làm không phải vì không có khả năng làm mà vì Nga không muốn leo thang cuộc chiến đối đầu trực tiếp với Mỹ. Tại Ukraine, Mỹ sợ chiến đấu trực tiếp với Nga chứ Ukraine không sợ Nga. Mỹ cho vũ khí gì, chỉ thị mục tiêu nào thì Kiev táng vào Nga thứ đó. UAV Mỹ bay vè vè trên Biển Đen, Nga không dám làm gì, nhưng trên vùng Vịnh Ba Tư là bị Iran bắn hạ ngay và luôn. Nga sợ chiến đấu trực tiếp với Mỹ chứ Iran không sợ Mỹ. Các CCQS, các mục tiêu trọng yếu của Mỹ tại Trung Đông phục vụ cho quân sự đều bị tên lửa đạn đạo Iran bay đến không trượt phát nào…
Và vừa rồi có tin đồn là Nga đang chuẩn bị cung cấp S-500 (lưu ý S-500 chứ không phải S-400). Hệ thống S-500 này ngoài ra, chức năng chính là bắn hạ các vệ tinh trong quỹ đạo trái đất thấp. Các quý ông cứ cung cấp tên lửa tầm xa cho Kiev bắn vào lãnh thổ Nga hãy chú ý, S-500 Iran sẽ bắn rụng toàn bộ vệ tinh quân sự của các quý ông…thì đừng trách. Iran chứ không phải Nga.
Như vậy là trong lĩnh vực này, Nga và Mỹ có sự tương đồng. Mỹ làm gì ở Ukraine thì Nga điều đó ở Iran, nhưng Iran và Ukraine là 2 đẳng cấp khác nhau. Iran chiến đấu vì sự sống còn của dân tộc, quốc gia, dựa vào địa thế chiến lược của đất nước bằng trí thông minh và lòng quả cảm, trong khi Ukraine chiến đấu, đổ màu vì lợi ích Mỹ-Châu Âu, là tên lính đánh thuê không hơn không kém.
Thưa quý vị và các bạn! CDQSĐB của Nga tại Ukraine có bên này bên kia ủng hộ, phản đối, nhưng CDQS Epis Fury của Mỹ ngoại trừ Israel thì ai cũng mong Mỹ thua, hoặc kết thúc nhanh, mong nhất là các quốc gia phụ thuộc dầu vào Trung Đông. Giá xăng dầu tăng như vậy bố con thằng nào chịu đựng nổi. Chiến dịch Epis Fury đã tạo ra một cục diện địa chính trị thay đổi lớn nhất kể từ khi chiến tranh lạnh kết thúc đến nay. Trước hết đó là eo biển Hormuz không còn được tự do hàng hải nữa, nó trở thành chủ quyền của Iran, Oman. Các quốc gia vùng Vịnh Ba Tư đã mất lòng tin chiến lược với Mỹ và có nguy cơ buộc Mỹ phải rời khỏi (nếu vậy thì đây là một thảm họa địa chính trị của Mỹ) Và cuối cùng là Nga trở thành “phẩm giá cuối cùng”, trung tâm địa chính trị toàn cầu bởi nhờ CDQS Epis Fury của Donald Gorbachev.