Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2021

“Bão Capitol” đã chấm dứt kỷ nguyên “Cách mạng màu”! (Tiếp theo và hết)


Bất kỳ thứ “tự do, dân chủ” nào trong nước cũng phải tuân thủ Hiến pháp và Pháp luật của nhà nước đó…

Cách mạng màu (CMM), nói nôm na là một số tổ chức, cá nhân, nhận nguồn tài trợ từ nước ngoài, tiến hành kích động dân chúng biểu tình, bạo loạn, lật đổ chính quyền hiện hành, dựng lên một chính quyền mới làm chư hầu cho thế lực nước ngoài đã tài trợ cho cuộc bạo loạn lật đổ này.

CMM và điều kiện…

Kể từ khi chiến tranh lạnh kết thúc, Mỹ-phương Tây đã trở thành bá chủ Thế giới, do đó, họ muốn và thực hiện áp đặt ý chí chính trị của họ cho mọi quốc gia trên thế giới bằng cách “xuất khẩu” áp đặt mọi tiêu chuẩn về dân chủ, nhân quyền của mình. Đặc biệt đối với những quốc gia “ngoan cố” không thuần phục Mỹ-PT thì gói “dân chủ, nhân quyền” xuất khẩu luôn là nguồn cơn, động lực cho một cuộc CMM để lật đổ chính quyền mà không cần phát động chiến tranh.

Thông thường, các cuộc CMM diễn ra và thắng lợi đều bắt nguồn từ các nguyên nhân sau đây:

1, Quốc gia đã “nhập khẩu” và nhiễm nặng gói “dân chủ, nhân quyền” mà thế lực bên ngoài đã xuất khẩu vào.

2, Các tổ chức dân chủ, nhân quyền…nhận tiền tài trợ của nước ngoài để hoạt động (thuật ngữ mới mà Nga, Mỹ dùng là “các đại lý và đặc vụ nước ngoài”) mọc lên trong nước như nấm mà không có ai quản lý.

3, Một chính quyền nhu nhược, yếu đuối, một lực lượng vũ trang (Quân đội, Cảnh sát) không trung thành, không hoàn thành chức năng bảo vệ Nhà nước sinh ra, nuôi dưỡng nó, khi chính quyền nhà nước đang bị uy hiếp lật đổ….

Chỉ cần 3 điều kiện này là đủ để thế lực bên ngoài tạo ra một cuộc CMM thắng lợi ở bất kỳ quốc gia thù địch nào.

Chiến thắng của CMM tiêu biểu, “kinh điển” nhất phải kể đến là Maidan Ukraine. Bằng một cuộc biểu tình, bạo loạn trên Quảng trường Maidan, chính quyền Tổng thống Ukraine hiện thời đã nhu nhược bó tay đầu hàng, tổng thống tháo chạy, khi Quân đội ngồi im trong doanh trại, cảnh sát bị vô hiệu hóa.

Thất bại của CMM tiêu biểu, kinh điển nhất phải kể đến từ Venezuela và Belaruss.

Tại đây, điểm chung là điều kiện 1 và 2 có đủ, nhưng điều kiện 3 là không có vì, quân đội, cảnh sát của Belaruss và Venezuela đều rất trung thành với chính quyền của Tổng thống Lukashenko cũng như với Tổng thống Maduro.

Tại Venezuela, năm lần bảy lượt Mỹ tổ chức đảo chính, biểu tình bạo loạn, sử dụng lực lượng quân sự từ bên ngoài đe dọa, gây áp lực…nhưng không làm gì được chính quyền Maduro bởi quân đội, cảnh sát đang trung thành sẵn sàng chiến đấu chống mọi thế lực.

Và tại Belaruss tình hình cũng tương tự Venezuela khi các thế lực bên ngoài đang rậm rịch động binh ở biên giới…

Hành động cứng rắn của Lukashenko cầm AK trước dinh thự tổng thống với đội vệ binh của mình. Một lực lượng quân đội liên minh với quân Nga sẵn sàng giáng trả vào mộng tưởng của thế lực khiêu khích bên ngoài biên giới…đã cho thấy: Họ sẵn sàng mạnh tay đàn áp với những kẻ quá khích, kích động bạo loạn ngay và luôn mà không sợ bất kỳ điều gì.

Ai ủng hộ CMM ở Belaruss? Ba Lan, Litva, Ukraine và EU chăng? Chính quyền Belaruss của Lukashenko trừng trị thẳng tay quân bạo loạn, quá khích bằng cảnh sát và khi cần bằng cả quân đội đấy, các quý ông có thể làm gì được nhau?

Quân đội Venezuela ít nhất cũng được trang bị mạnh nhất châu Mỹ-Latin bằng vũ khí Nga như Su-30, S-300…rất kiên quyết bảo vệ chính quyền và chống quân xâm lược. Liệu quân Mỹ có dám nhao vào “lấy xe đổi tốt” không?

Chính sức mạnh và sự trung thành của quân đội, cảnh sát với chính quyền đã làm tắt lịm sự hung hăng, quá khích của nhóm côn đồ gây bạo loạn và làm nguội cái đầu nóng chiến tranh của thế lực bên ngoài. Một khi áp lực quân sự từ bên ngoài không còn thì lũ côn đồ quá khích, bạo loạn cũng xỉu như “kỳ vô phong” mà thôi.

Rốt cuộc, như tại Belaruss, biểu tình thì cứ biểu tình, nhưng bạo loạn thì những kẻ khiêu khích sẽ bị trấn áp bằng bạo lực ngay và ngồi tù.

Kỷ nguyên CMM sẽ kết thúc…

Như đã nói trên, chỉ cần có 3 điều kiện trên thì CMM có thể được kích hoạt tại bất cứ quốc gia nào nếu như thế lực bên ngoài muốn. Tuy nhiên, hiện nay, dể tạo ra được 3 điều kiện trên là hơi khó khăn…

1, Sau vụ “Bão Capitol”, những quốc gia khác không quá mặn mà với việc nhập khẩu gói “dân chủ, nhân quyền” của Mỹ-PT đang quảng bá, áp đặt. Khi một “gói hàng” mà nguy cơ tạo ra mầm loạn, bất ổn, đe dọa sự tồn vong của thể chế, nhà nước là nó sẽ không được nhập khẩu.

2, Tại Mỹ, đạo luật “đại lý-đặc vụ nước ngoài” có từ năm 1938 và ngày nay được củng cố xây dựng chặt chẽ hơn.

Tại Nga mới bổ sung luật “đại lý-đặc vụ nước ngoài”. Theo đó những tổ chức, cá nhân hoạt động trên nước Nga nhận tiền tài trợ của nước ngoài là được xếp vào “đại lý – đặc vụ nước ngoài”.

Nếu được xếp vào loại như vậy thì 3 tháng (Mỹ phải 6 tháng) anh phải báo cáo với cơ quan chức năng Nga một lần về số tiền tài trợ nhận được bao nhiêu, từ đâu, hoạt động gì có đúng với chức năng nhiệm vụ như đăng ký hay không…Nếu không thì xử phạt bằng kinh tế, nếu trầm trọng hơn thì xử theo tội gián điệp xâm hại an ninh quốc gia – ngồi tù.

Mỹ, Nga…làm được thì các quốc gia khác tùy theo mạnh yếu khác nhau cũng có thể mần theo thôi, điều này chẳng phải gây khó khăn cho các tổ chức “phi chính phủ”…hay sao. Các tổ chức này (nếu chỉ vì mục đích cho CMM) chỉ còn đường rời khỏi quốc gia này thôi bởi…vô vị, vô duyên.

3, Phi chính trị hóa quân đội. Bài học từ Ukraina, Belaruss và Venezuela và nếu như chưa đủ, chưa đủ sức thuyết phục thì từ nước Mỹ.

Nếu như ai đó còn chưa tin, khi lực lượng quá khích tràn vào tòa nhà Quốc hội thì chính bà Chủ tịch Hạ viện Ploisy và Phó tổng thống Pence yêu cầu quân đội Mỹ đến can thiệp thì tin mới nhất và rõ ràng nhất là hôm nay, Tổng thống đương nhiệm Hoa Kỳ đã ký Đạo luật Nỗi dậy. Theo đó, quân đội Mỹ sẽ tham gia vào việc trấn áp mọi bất ổn và biểu tình trong nước, được phép sử dụng vũ khí quân sự để trấn áp các cuộc biểu tình.

Vậy còn ai mở miệng hô hào “phi chính trị hóa quân đội” nữa hay không? Không có ai nữa, họ bây giờ đang thật lo ngại bởi hành động quá khích, cực đoan, côn đồ gây bạo loạn là không chỉ đạn hơi cay mà xe tăng, đại bác của quân đội nó nhằm vào đầu.

Vấn đề bây giờ là nhà nước phải tổ chức, xây dựng, giáo dục, rèn luyện quân đội như thế nào để đó là một đội quân chiến đấu vì lý tưởng cao cả, tốt đẹp. Sẵn sàng chiến đầu để bảo vệ Tổ quốc và bảo vệ thể chế, chính quyền đã đẻ ra nó, vậy thôi.

Xem ra, để thực hiện một cuộc CMM là khó và để thành công thì càng khó hơn. Cuộc đối đầu một mất một còn này bên phản CMM được thêm lợi thế lớn, rất lớn, sẵn sàng sử dụng quân đội để giải tán, trong khi bên CMM chỉ nhờ sức mạnh bầy đàn thì sẽ tan rã.

Kỷ nguyên CMM đã chấm dứt.

Chiến thắng của đảng Dân chủ Mỹ và Pyrros của Hoa Kỳ!

 

Như đã nói, trong cuộc tranh giành ông chủ Nhà Trắng, cho đến hôm nay, đảng Dân chủ Mỹ đã thắng. Ông Biden đã chính thức được Quốc hội Mỹ công nhận là Tổng thống thứ 46 của Mỹ. Đảng Cộng hòa Mỹ đã thua nặng và sẽ khó lòng hồi phục được trong các lần bầu cử tiếp theo, còn cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump, sinh mệnh chính trị đã chết.

Tuy nhiên, để chiến thắng trong cuộc bầu cử, loại Donald Trump, đảng Dân chủ Mỹ và “Deep State” không lường được hệ quả của nó để lại. Nó là chiến thắng của đảng Dân chủ Mỹ, của “Deep State” nhưng là một chiến thắng PYRROS của nước Mỹ…

Hậu quả sau “Bão Capitol” có thể nói khiến cho thế giới những điều ngạc nhiên và rất lý thú…

1, Mỹ phổ biến, áp đặt nền dân chủ cho các quốc gia trên thế giới nhưng không áp dụng cho chính nước Mỹ. Kiểu như là thứ hàng hóa mà Mỹ xuất khẩu chứ không dùng cho nội địa.

 Đầu tiên, chúng ta thấy cuộc biểu tình của Mỹ vừa qua ở Mỹ, khách quan mà nói là rất “ôn hòa”. Không cướp phá, tấn công cảnh sát, một nhóm quá khích xông vào tòa nhà Quốc hội nhưng “được cảnh sát chỉ đường”…

Rõ ràng xét về mức độ tính chất nguy hiểm của vụ việc thì cực kỳ hiền lành so với các vụ mà Mỹ cổ súy, tôn vinh, coi là hành động anh hùng chiến đấu cho tự do xảy ra ở nước khác như Ukraine, Belaruss…Thế nhưng, tại Mỹ hành động “dân chủ” này bị chính quyền Mỹ coi là bạo loạn, khủng bố nhà nước. Thái độ “nhất bên trọng, nhất bên khinh” này khiến chúng ta không phục, không phục…

Thứ hai, khi cuộc biểu tình đã có một số kẻ quá khích xông vào tòa nhà Quốc hội thì ngay lập tức Chủ tịch Hạ viện, Phó Tổng thống, yêu cầu Lầu Năm Góc điều binh đến can thiệp. Đương nhiên là vậy rồi, không ai ngạc nhiên, nhưng Mỹ lại “xuất khẩu”, cổ súy, áp đặt sang các quốc gia khác tiêu chuẩn dân chủ là “phi chính trị hóa quân đội”. Theo đó, nếu các đảng phái, tổ chức nào đó biểu tình, bạo loạn lật đổ chính quyền thì quân đội ngồi im trong doanh trại.

Thứ ba, Mỹ “xuất khẩu” gói “nhân quyền” gồm tự do ngôn luận, tự do báo chí…nhưng, trong “Bão Capitol” ngay cả đương kim Tổng thống mà cũng cũng bị “bịt miệng” công khai theo lệnh của đảng Dân chủ và chắc là cả của “Deep State” thì thử hỏi một người dân thấp cổ bé họng có quyền “tự do ngôn luận” chống lại đảng Dân chủ Mỹ cầm quyền hay không?

Tổ chức báo chí phải độc lập, khách quan, trung thực…nhưng do đảng Dân chủ Mỹ kiểm soát toàn bộ hệ thống truyền thông lớn của Mỹ nên hầu như báo chí Mỹ đều hậu thuẫn đắc lực, tuyên truyền một chiều cho đảng Dân chủ. Như vậy, báo chí Mỹ mang bản chất của đảng Dân chủ Mỹ, phục vụ cho đảng Dân chủ Mỹ mà không bao giờ có chuyện nằm ngoài tổ chức nhà nước, đảng phái.

Thứ tư, Mỹ và phương Tây cũng đang rêu rao tính ưu việt của thể chế dân chủ nhà nước “tam quyền phân lập”, nghĩa là Lập pháp, Tư pháp và Hành pháp phải tồn tại độc lập, là khuôn mẫu cho các quốc gia. Điều này rất tốt, nhưng nếu chỉ như thế thì nguy cơ mầm LOẠN sẽ xảy ra (vì có lợi cho Mỹ tạo ra sự hỗn lạo khi cần).

Thế nhưng ở Mỹ không như vậy, Lập pháp, Tư pháp, Hành pháp hoạt động độc lập nhưng NẰM DƯỚI SỰ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG CẦM QUYỀN HOẶC “DEEP STATE”.

Đấy, Đảng Cộng hòa và bộ tham mưu của Trump đã có vô số bằng chứng về gian lận bầu cử, chừng hơn 2000 trang tài liệu tố cáo về vụ việc này nhưng Tòa án các bang, Tòa án Tối cao Liên bang đều bỏ ngoài tai. Tại sao? Tại vì đảng Dân chủ và “Deep State” không cho phép, thế thôi.

Về chuyện vận hành hoạt động cơ chế “Tam quyền phân lập”, không chỉ ở Mỹ mà Việt Nam chúng ta cũng có hình thức như ở Mỹ. Cả 3 bộ phận này đều dưới sự lãnh đạo thống nhất của một chính đảng cầm quyền: Đảng CSVN. Chấm hết.

Kết luận:

Nền dân chủ của mỗi một quốc gia trên thế giới không giống nhau hoàn toàn. Dân chủ có nền dân chủ Tư sản và nền dân chủ Vô sản, nghĩa là dân chủ luôn nằm trong khuôn khổ, điều chỉnh của giai cấp cầm quyền. Dân chủ còn phụ thuộc và các hệ thống giá trị đạo đức của từng quốc gia, dân tộc…

Một quốc gia muốn có nền dân chủ thì phải xây dựng một hiến pháp dân chủ và một hệ thống luật pháp làm cơ sở cho nền dân chủ vận hành dưới sự lãnh đạo của một chính Đảng cầm quyền. Đặc biệt phải xây dựng, củng cố, giáo dục rèn luyện một lực lượng vũ trang (Quân đội, Công an) trung thành với Đảng cầm quyền đó.

Nếu các đảng phái, tổ chức nào đó không tôn trọng hiến pháp và pháp luật thì không thể nào duy trì nền dân chủ. Trong trường hợp đó xung đột chính trị sẽ nảy sinh và có thể biến thành bạo lực thậm chí là nội chiến. Vì vậy, chính đảng cầm quyền phải hành động mạnh tay thực hiện theo cách mà CNMLN vạch ra: Chuyên chính vô sản.

Có thể nói, trong vụ “Bão Capitol” ở nước Mỹ vừa qua, Đảng Dân chủ Mỹ đã thực hiện “chuyên chính vô sản”.

Nước Mỹ rất lý thú và vui tính. Họ chỉ “xuất khẩu” thứ mà họ không thể ăn cho các quốc gia khác. Tại sao? Tại vì “gói xuất khẩu” đó luôn là nguy cơ tạo ra MẦM LOẠN. Mà “hỗn loạn có kiểm soát” là tư tưởng chiến lược vĩ đại của giới tinh hoa quân sự, chính trị nước Mỹ.

2, Rõ ràng với 4 điều lý thú của nước Mỹ che dấu bị “Bão Capitol” lột sạch để lại một hình tượng, hình thể trần trụi, khiến nhiều người vốn ảo tưởng lâu nay về “Ngọn hải đăng dân chủ, nhân quyền…của Thế giới trên Đồi Capitol, hụt hẫng, ngạc nhiên và “tổn thương” lớn, không nói nên lời…

Bắt đầu từ đây, người Mỹ, chính quyền Mỹ đã không còn đi quảng bá để “xuất khẩu” nền dân chủ, nhân quyền, tự do kiểu Mỹ được nữa. Giờ đây, bất kỳ quốc gia nào cũng có thể thông báo một cách hợp lý cho công dân của mình rằng nền dân chủ là thế nào và đưa ra một ví dụ về tình trạng dân chủ, nhân quyền mẫu ở Mỹ.

 Có lẽ bắt đầu từ đây, các cuộc “cách mạng màu” không còn đơn giản nữa, nó sẽ khó khăn hơn nhiều vì “lực lượng đường phố” sẽ bị chính quyền sử dụng quân đội, an ninh mạnh tay, quyết liệt hơn nhiều…học theo kiểu của Mỹ đã sử dụng tại chính quốc. Không bao giờ có chuyện quân đội ngồi yên trong doanh trại.

Sau sự kiện “Bão Capitol” một số quốc gia sẽ cảm ơn và rút ra cho mình nhiều bài học bổ ích và một số người bớt đi sự ảo tưởng về một nền dân chủ, nhân quyền…của Mỹ đã “xuất khẩu”.

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2021

Sự “đáng hổ thẹn của nước Mỹ” sau cơn bão Capitol!

 

Bất luận đánh giá tính chất, bản chất và diễn biến của “cơn bão Capitol” như nào thì nước Mỹ đã bị tổn thương quá lớn…

Đầu tiên, lưu ý với bạn đọc, đây không phải là đánh giá của các quốc gia mà Mỹ coi là kẻ thù mà đây là đánh giá của nguyên thủ nước Anh, ngài Thủ tướng Boris Johnson…

Lần đầu tiên sau hàng trăm năm, Hoa Kỳ nhận được thứ mà họ đang tích cực “ban phát” cho các nước khác trên thế giới: Bạo loạn-nội chiến. Một đám đông lấy cảm hứng từ Trump đã xông vào tòa nhà Quốc hội Hoa Kỳ - Điện Capitol. Và mặc dù những người biểu tình đã bị đuổi ra ngoài, cả các chính trị gia Mỹ và báo chí đều thực sự bị sốc. Hậu quả của sự kiện chưa từng có này đối với Washington là gì?

Phiên bản gốc từ nước Mỹ…

Nếu như chỉ thông qua các hình ảnh và nguyên nhân sự kiện mà không nói đích danh quốc gia nào, địa điểm nào, thì hầu như mọi người dân trên thế giới đều cho rằng sự kiện này nó đã xảy ra tại một quốc gia nào đó trên thế giới, có thể là Trung Đông, châu Phi hoặc các quốc gia mà Mỹ-phương Tây không ưa thích…chứ không phải là tại chính nước Mỹ.

Thật vậy, diễn biến, tuần tự y chang kịch bản mà Mỹ đã sử dụng 48 lần trong các thế kỷ qua: Đầu tiên là bối cảnh bầu cử Tổng thống, tiếp theo là tố cáo gian lận bầu cử, cuối cùng là phe thất bại huy động lực lượng biểu tình, bạo loạn, chiếm các cơ quan tòa nhà chính phủ lật đổ chính quyền. Tổng thống mới giành chiến thắng không từ bầu cử mà từ đường phố…Kịch bản này đã xảy ra gần đây nhất là Armenia, Ukraine, Venezuela, Belaruss…

Tuy nhiên, “cơn bão Capitol” có kết quả hơi khác, vì (1) “lực lượng đường phố” bị Quân đội vệ binh quốc gia Mỹ ra tay can thiệp và (2) điều quyết định là do “ở Mỹ không có đại sứ quán của Mỹ”, nên kịch bản đã không có kết quả giống như đã thấy ở Ukraine, Kyrgyzstan…mà George W. Bush gọi là “các nước cộng hòa chuối”.

Quá trình chiếm Điện Capitol bắt đầu bằng một cuộc biểu tình hàng chục nghìn người ủng hộ Tổng thống Donald Trump. Sau bài phát biểu đầy cảm hứng của Tổng thống Hoa Kỳ, rằng, chiến thắng trong cuộc bầu cử đã bị cướp mất khỏi tay ông…

Chính quyền Mỹ và đặc biệt là giới lãnh đạo đảng Dân chủ Mỹ xác định đây là lực lượng khủng bố, bạo loạn trong nước…

Đương nhiên, những kẻ khủng bố phải có một thủ lĩnh - và chúng được chỉ định là Donald Trump. Một số thành viên Đảng Dân chủ trong Quốc hội thậm chí  đang chuẩn bị một  bản luận tội mới đối với Trump…Và, một số quan chức cấp cao Mỹ không quên…có bàn tay Nga.

NHƯNG… … nếu đây là một “cuộc bạo loạn, khủng bố trong nước” như Tổng thống đắc cử Biden đã đánh giá thì chúng ta có quyền nghi ngờ, bởi lẽ, trong hàng chục ngàn người kéo đến đồi Capitol họ không đốt phá, cướp bóc…mà chỉ có một số ít quá khích đã xông vào tòa nhà Quốc hội gần như không bị cản phá…Vậy nhóm quá khích ấy là nhóm nào? Liệu có phải là của đảng Dân chủ tạo ra “cờ giả” để có lý do cho Quốc hội tuyên bố Biden là Tổng tống thứ 46 một cách nhanh chóng?

Quả thật, nếu không có sự đột kích vào Đối Capitol, nếu Phó Tổng thống Mỹ Pence không phản bội Trump thì “nội chiến Mỹ” chắc chắn sẽ xảy ra, tuy nhiên, việc một nhóm nhỏi đột kích vào nhà Quốc hội, hay là nước cờ cao của đảng Dân chủ đã khiến tình thế thay đổi đột ngột…buộc đảng Cộng hòa phải đầu hàng…

Rõ ràng, “cơn bão Đồi Capitol” là một “sự hổ thẹn của nước Mỹ”, nhưng nó vẫn tốt hơn là “cuộc nội chiến” mà đảng Dân chủ Mỹ và “Deep State” chọn lựa. Đảng Dân chủ vừa đánh bại hoàn toàn đảng Cộng hòa vừa loại bỏ được Donald Trump.

Tổng thống Mỹ Donald Trump là ai?

Trong 4 năm cầm quyền của Trump, sau khi đánh bại đảng Dân chủ, cũng là 4 năm đảng Dân chủ Mỹ chỉ tập trung tìm cách vu cáo Trump là “đặc vụ” của Nga. Tất nhiên đây là hài hước, là thủ đoạn chính trị mà thôi. Vậy, chúng ta xem Trump đã làm gì với nước Nga…

Đúng như Ngoại trưởng Mỹ Pompeo đã nói, chính quyền Trump là chính quyền chống Nga quyết liệt nhất từ trước đến nay kể từ sau chiến tranh lạnh.

- Báo chí Nga và Mỹ đã nêu ra 34 quyết sách đối đầu với Nga mà chính Trump đã ký triển khai thực hiện. (Không có một Tổng thống nào của Mỹ từ trước đến nay quyết tử với Nga như thế).

Một vài đơn cử:

- Bộ Tư pháp yêu cầu Russia Today của Nga đăng ký làm đặc vụ nước ngoài - Newsmax, ngày 13 tháng 9 năm 2017

- Trump bật đèn xanh cho việc bán vũ khí sát thương cho Ukraine - The Hill, 20/12/2017

- Đối tác Sputnik “Bắt ​​buộc phải Đăng ký” Theo Luật Đặc vụ Nước ngoài của Hoa Kỳ - RFERL, ngày 10 tháng 1 năm 2018

- Tướng Mỹ ở Syria xác nhận Lực lượng Mỹ đã giết hàng trăm người Nga trong trận chiến lớn - The Drive, ngày 16 tháng 3 năm 2018

- Trump ra lệnh trục xuất 60 nhà ngoại giao Nga, đóng cửa lãnh sự quán Seattle - CBS, 26/03/2018

- Trump ra lệnh tấn công tên lửa vào các mục tiêu quân sự của Syria - CBSNews, ngày 9 tháng 4 năm 2018

- Hiệp ước hạt nhân INF: Mỹ rút khỏi hiệp ước thời Chiến tranh Lạnh với Nga - BBC, ngày 2 tháng 8 năm 2019

- Hoa Kỳ chính thức rút khỏi Hiệp ước Bầu trời Mở củng cố an ninh châu Âu - CNN, ngày 22 tháng 11 năm 2020

- Nord Stream 2: Trump thông qua các lệnh trừng phạt đối với đường ống dẫn khí đốt của Nga - BBC, ngày 21 tháng 12 năm 2019

- Trump trừng phạt Rosneft, công ty dầu mỏ lớn nhất của Nga, vì hỗ trợ Maduro ở Venezuela - MSN, ngày 19 tháng 2 năm 2020.

……….

Rõ ràng, Trump là một Tổng thống có những hành động chống Nga quyết liệt nhất sau chiến tranh lạnh là không sai, là sự thật. Trump là người nhận thức rất nhanh cục diện địa chính trị thế giới khó đảo ngược khi Nga và Trung Quốc trỗi dậy. Trump không sống ảo tưởng vào quá khứ sau chiến tranh lạnh, do đó, tư tưởng của Trump là “nước Mỹ đầu tiên” là hợp lý.

Tuy nhiên, nó chỉ hợp lý với nước Mỹ, dân Mỹ mà không phải với “Deep State” hay “1% dân số Mỹ tại Wall Street” – những người mà quyền lực, giàu có, có được từ sự “hỗn loạn” toàn cầu.

Một Tổng thống chỉ muốn rút quân Mỹ khỏi Syria, Afganixtan, đàm phán hạt nhân với Triều Tiên…để giải quyết những hậu quả “sự ngu ngốc của các tiền nhiệm trước để lại”; một Tổng thống không phát động một cuộc chiến tranh nào…chưa tính đến những bước đi đe dọa đến cấu trúc thượng tầng Mỹ…thì Trump phải rời khỏi Nhà Trắng, nhưng bằng cách nào?

Thông qua bầu cử, nhưng khách quan, chỉ trong 4 năm Trump để lại cho cử tri nước Mỹ rất nhiều điều, do vậy, một cuộc bầu cử trung thực là không thể. Cho nên, “gian lận, gian lận khủng khiếp diễn ra trong cuộc bầu cử” để “đánh cắp thắng lợi của Trump” là không thể khác.

Đảng Dân chủ với nguồn lực hỗ trợ là các hệ thống Truyền thông, Ngân hàng, tòa án…cùng với quyết định của “Deep State” thừa khả năng làm chuyện này. Và Trump đã hoàn toàn bị thất bại trong phiếu bầu bởi sự gian lận, dù “kêu trời nhưng xa”.

Cho đến hôm nay, đảng Dân chủ Mỹ đã thắng. Ông Biden đã chính thức được Quốc hội Mỹ công nhận là Tổng thống thứ 46 của Mỹ. Đảng Cộng hòa Mỹ đã thua nặng và sẽ khó lòng hồi phục được trong các lần bầu cử tiếp theo, còn cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump, sinh mệnh chính trị đã chết.

Tuy nhiên, để chiến thắng trong cuộc bầu cử, loại Donald Trump, đảng Dân chủ Mỹ và “Deep State” không lường được hệ quả của nó để lại. Nó là chiến thắng của đảng Dân chủ Mỹ, của “Deep State” nhưng là một chiến thắng PYRROS của nước Mỹ…

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2020

Nga nắn gân “học thuyết hạt nhân” Mỹ!

 

Học thuyết hạt nhân của Mỹ sẽ áp dụng với bất kỳ quốc gia nào, trừ Liên bang Nga.

Học thuyết hạt nhân của Mỹ về việc sử dụng vũ khí hạt nhân (VKHN) được trình bày rõ ràng, rằng, trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công lớn, trực tiếp vào Mỹ thì Mỹ sẽ sử dụng VKHN.

Xem trước “Màn hủy diệt thế giới”…!

Như đã biết, vào ngày 9 tháng 12,  dưới sự chỉ huy của Tổng thống - Tổng Tư lệnh Tối cao Các Lực lượng Vũ trang Nga, một cuộc “bắn đạn thật” của các lực lượng tấn công bộ 3 hạt nhân chiến lược Nga: trên bộ, trên biển và trên không của Nga xảy ra…

Chú ý: Ảnh trên là lập trình của giới quân sự Mỹ-NATO về đường bay của các tên lửa mà đã phóng đi là gần như chính xác theo thông báo của Bộ QP Nga.

Đột nhiên, 2 ngày sau khi tuyên bố kết thúc cuộc bắn đạn thật này thì vào thứ Bảy ngày 12/12, SSBN của Hạm đội Thái Bình Dương mang tên “Vladimir Monomakh” đã phóng “SALVO” 4 tên lửa đạn đạo “Bulava” từ Biển Okhotsk. Tên lửa bay đúng mục tiêu trên các thao trường của bãi tập Chizh ở vùng Arkhangelsk.

Tất cả các cuộc “bắn đạn thật” trên thì tên lửa đều mang đầu đạn hạt nhân, và nếu như coi đó là một đòn tấn công của bộ 3 hạt nhân chiến lược của Nga thì có vẻ như mọi người đã sao nhãng một sự kiện cùng trong khoảng thời gian đó: chiến hạm “Đô đốc Gorshkov” đã nhấn nút phóng một Zircon vào một mục tiêu ven biển từ khoảng cách 480 km thành công.

(Sự kiện này lúc đầu Nga tung tin là sẽ phóng thử Zircon với tầm bắn 1000 km, tuy nhiên, “Đô đốc Gorshkov phóng Zircon tại Biển Bắc khi chỉ bay 480 km thì Mỹ-NATO cho rằng Nga đã thất bại, còn truyền thông thì hầu như bỏ quên. Đừng tin Nga nói)

Vậy, chúng ta có suy nghĩ gì trong hoạt động quân sự này của Nga?

Rõ ràng, đây không phải là một cuộc tập trận Chỉ huy-Tham mưu chiến lược bộ ba tấn công hạt nhân dạng tên mã “Thunder-2019” hay “Lá chắn hạt nhân mùa thu”, “Chiến tranh hạt nhân mùa thu”…mà lần này không có tên mã, nó mang một sắc thái khác: Đây là một cuộc “bắn đạn thật” cho một đòn tấn công dưới sự chỉ huy trực tiếp của Tổng thống-Tổng tư lệnh Puttin.

Có thể nói, nhìn toàn cảnh, đây là một bức tranh tấn công của bộ ba hạt nhân chiến lược của Nga bao gồm tên lửa siêu thanh đã vận hành trơn tru và hoàn thiện. Đó là một bộ ba tấn công hạt nhân có độ tin cậy, chính xác, độc đáo và sức hủy diệt lớn, đặc biệt, không một phương tiện nào của ai có thể ngăn chặn.

Truyền thông phương Tây sau khi chứng kiến cảnh cuối cùng SSBN Vladimir Monomakh “salvo” 4 quả Bulava đã thốt lên “Nga đã cho xem trước màn hủy diệt thế giới”. Gió Bắc mùa Đông từ nước Nga tràn về khiến nước Mỹ ớn lạnh.

 Nga nắn gân Biden và “Học thuyết hạt nhân” của Mỹ?

Thông thường, các huấn luyện SSCĐ của các đơn vị hạt nhân chiến lược Nga đều triển khai và hoàn thành trong thời gian Xuân-Hè và kết thúc bằng kiểm tra, sát hạch với các cuộc tập trận vào mùa Thu. Tuy nhiên lần này, Nga lại tổ chức một cuộc bắn đạn thật vào cuối Đông – điều chưa có trong SSCĐ của lực lượng hạt nhân chiến lược Nga.

Vậy, tại sao nó diễn ra vào mùa Đông?

Theo học thuyết hạt nhân Mỹ, nếu có một cuộc tấn công lớn, trực tiếp vào Mỹ thì Mỹ sẽ sử dụng VKHN. Tình huống “can thiệp vào bầu cử Tổng thống Mỹ” có được xác định là đòn tấn công trực tiếp vào Mỹ hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn, đòn tấn công mạng vào cơ sở dữ liệu Kho bạc Mỹ vừa rồi là lớn, trực tiếp và nghiêm trọng.

Nếu đòn tấn công mạng này như Mỹ công bố là sự thật thì Mỹ sẽ sử dụng VKHN theo như học thuyết của Mỹ. Vấn đề là ai, kẻ nào, quốc gia nào đã tấn công mạng, hack vào cơ sở dữ liệu kho bạc Mỹ? Thế giới đã nghe đổ lỗi từ Mỹ: Nga can thiệp bầu cử và Nga hack vào CSDL kho bạc Mỹ.

Sự kiện Tổng tư lệnh LLVT Liên bang Nga trực tiếp chỉ huy “bắn đạn thật” cho bộ ba lực lượng hạt nhân chiến lược trong thời điểm nước Mỹ - quốc gia xác định Nga là kẻ thù số 1, Nga là tội đồ can thiệp vào bầu cử, Nga là tội đồ hack mạng CSDL kho bạc Mỹ…đang trong tình trạng bất ổn là một hành động chuẩn bị cho một tình huống xấu nhất xảy ra…

Tất nhiên, Nga nói Nga không làm việc đó, nhưng nếu Mỹ cứ quyết tâm đổ lỗi cho Nga và, ngài Tổng thống đắc cử Biden “diều hâu” muốn thể hiện sức mạnh thì liệu họ có thực hiện đánh đòn hạt nhân phủ đầu vào Nga như học thuyết hạt nhân của Mỹ đề ra?

Tổng thống – Tổng tư lệnh quân đội Nga đã trả lời và đã sẵn sàng... Nước Mỹ cần mấy đơn vị “Monomakh”?

Chưa lúc nào nguy cơ Nga, Mỹ thực thi “Học thuyết hạt nhân” như hiện nay!

 


Tình thế căng thẳng xung quanh biên giới Nga có nguy cơ khiến Nga thực thi “Học thuyết hạt nhân” của mình hơn Mỹ…

Học thuyết hạt nhân của Mỹ, tức nói chủ yếu về đòn tấn công bằng VKHN của Mỹ khi nào, lúc nào…là cực kỳ đáng lo ngại, lo sợ cho kẻ thù thì ai cũng biết. Tuy nhiên, thật đáng tiếc và lo lắng cho sự tồn tại của thế giới văn minh là Học thuyết hạt nhân của Nga được tuyên bố công khai có hiệu lực từ ngày 3/6/2020 cũng không khác chi của Mỹ.

Răn đe và thực thi “Học thuyết hạt nhân” của Nga, Mỹ

Rõ ràng, dù che đậy bằng bất kỳ từ ngữ nào thì Học thuyết hạn nhân (HTHN) Nga, Mỹ đều khẳng định là khi lợi ích an ninh của họ (Nga hay Mỹ) bị xâm hại, bị tấn công trực tiếp…thì họ sẵn sàng sử dụng VKHN.

HTHN của Mỹ được xây dựng trên tư thế của một quốc gia Bá chủ Thế giới nên sức răn đe rất lớn và khả năng thực thi là rất hiện thực. Có như thế mới khiến cho các chư hầu, các quốc gia thù địch không dám phản loạn và động vào Mỹ…

Đó là, HTHN của Mỹ thực hiện trên nguyên tắc xuyên suốt là đòn tấn công phủ đầu. Có nghĩa là khi cần thiết, cấp thiết thì Mỹ sẽ sử dụng VKHN nhằm vào bất kỳ kẻ thù nào. Đương nhiên, trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công lớn, trực tiếp vào Mỹ thì Mỹ sẽ sử dụng VKHN thì khỏi phải bàn cãi rồi.

HTHN của Nga thì không xây dựng dự trên nguyên tắc đòn tấn công phủ đầu, họ lý giải rằng, HTHN Nga chỉ mang tính tự vệ, mang tính trả đũa…nhưng hãy đọc kỹ tình huống sử dụng VKHN của Nga ở 4 tình huống sau đây:

1, Phóng tên lửa đạn đạo vào lãnh thổ Nga và các đồng minh.

2, Tấn công bằng vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD) chống lại Nga.

3, Tác động đến các cơ sở quân sự hoặc quân đội quan trọng

4, Gây hấn với Nga bằng vũ khí thông thường tạo ra mối đe dọa đối với sự tồn tại của Liên bang Nga.

Tình huống 1 và 2 thi Nga trả đũa thì đúng rồi, nhưng chúng ta đặc biệt quan tâm đến tình huống 3 và 4 vì trong 2 tình huống này Nga sử dụng VKHN theo cảm giác, nhận định của Nga.

Chẳng hạn, “cơ sở quân sự” nào là quan trọng? Sự “tác động” ở mức độ nào? Hoặc ai đó, như Ukraine, Ba Lan…gây hấn với Nga bằng vũ khí thông thường nhưng “tạo ra mối đe dọa với sự tồn tại của Nga” thì “mối đe dọa đó là gì? Mức độ nào?...thì đều do Nga xác định chứ không nằm trong một khuôn mẫu quy định nào hết. Điều này có nghĩa là Nga sẽ sử dụng VKHN khi Nga thấy cần thiết, cũng như Mỹ vậy. Vậy, đây không phải là đòn tấn công phủ đầu thì là gì!...

Như vậy có thể nói, sức răn đe và thực thi của HTHN của Nga hay Mỹ là như nhau, nhưng 6 mục tiêu mà Nga chỉ ra khi có tình huống sử dụng VKHN nó chứng tỏ HTHN của Nga mang tính phòng vệ, tự vệ thay vì như của Mỹ, vì Mỹ không có những nguy cơ thách thức đến lợi ích an ninh Mỹ như Nga.

Nguy cơ thực thi HTHN của Nga, Mỹ rất khó lường…

Trật tự quyền lực thế giới đa cực nó nguy hiểm bất ổn hơn đơn cực vì có nhiều điểm tương tác và ở đó có những tính toán sai lầm có thể xảy ra. Các quốc gia, cường quốc khu vực tranh giành địa chính trị sẽ trở nên hung hăng, quyết liệt hơn bởi cảm giác mất an toàn mà mỗi bên nhận được.

Trong khi thực tế, cục diện địa chính trị, quân sự thế giới hiện nay cực kỳ phức tạp. Ranh giới thắng bại, ưu thế quân sự giữa các siêu cường hạng hai, siêu cường khu vực trong các cuộc chiến tranh quy ước, cuộc chiến tranh giá rẻ, cuộc chiến bất đối xứng…với các cường quốc hạt nhân là Nga và Mỹ là rất mỏng manh. Và do đó, rất có thể, Nga hay Mỹ đều bị “chảy máu”…hoặc thậm chí bại trong cuộc chiến địa chính trị.

Với Mỹ, cuộc đối đầu với Iran là nguy cơ khiến Mỹ thực thi HTNH của mình, nhưng, nếu như với Mỹ, khả năng sử dụng VKHN là 1 thì với Nga là 10 bởi tình thế của Nga đang rất gần với những tình huống trong HTHN của Nga. Khẳng định, đối tượng tác chiến trực tiếp của Nga là Mỹ-NATO.

Khách quan mà nói thì Mỹ thông qua lực lượng NATO đang bao vây, gây áp lực với Nga trên biên giới trên bộ (Belarus, Transcaucausus, Ukraine…) trên biển (Biển Đen, Biển Baltic, Biển Bắc…) bằng rất nhiều lực lượng và xảy ra rất căng thẳng trong mấy tháng vừa qua.

Vấn đề ở đây khiến chúng ta tự hỏi:

Điều 1: Liệu các quốc gia trong khối NATO này và Ukraine…có đọc hiểu các tình huống mà Nga sử dụng VKHN hay không?

Điều 2: Liệu Mỹ có trả đũa Nga khi Nga tấn công đòn hạt nhân vào một quốc gia nào đó trong NATO vì đã rơi vào tình huống 3 hay 4 trong HTHN của Nga?

Tôi chắc chắn 100% là Nga và Mỹ sẽ không bao giờ tấn công nhau bằng vũ khí hạt nhân, Nga và Mỹ đâu có ngốc, tức điều 2 sẽ không bao giờ xảy ra, có nghĩa là khi Nga cho một ại đó trong khối NATO nếm đòn hạt nhân thì Mỹ sẽ không làm gì…

Quả thật, chuyện kiếm hiệp của người Trung Quốc thường thấy cảnh hảo hán này muốn đánh bại một hảo hán cô độc, hảo hán này bèn cho các lâu la ra đấu để “lấy hết sức” của đối thủ, sau đó hai hảo hán sẽ ra tay phân tài cao thấp. Trong cuộc đối đầu Nga với Mỹ-NATO thì cũng thế, Mỹ cho các thành viên NATO chơi khô máu với Nga để lấy hết sức Nga làm Nga “tự ngã” như thời Liên Xô, nhưng Mỹ sẽ không bao giờ đấu tay đôi với Nga để “ai thắng ai” một trận như trong chuyện kiếm hiệp.

Chuyện là như thế, Mỹ vốn khôn ngoan và rất thực dụng chẳng lẽ giới tinh hoa chính trị Châu Âu không nhận ra? Thật là vô lý.

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2020

UAV – ác mộng kinh hoàng của quân Nga?

 


Đánh giá thấp EW của Nga là sự rồ dại, nguy hiểm nhất của bất kỳ cơ quan Tham mưu – Tác chiến nào…

Sau cuộc xung đột ở Nagorno-Karabakh, một số lượng lớn các ấn phẩm về cùng chủ đề đã xuất hiện trên Internet, các tác giả cho rằng cuộc chiến này đã chứng minh một thực tế không thể chối cãi: Nga, có vũ khí hạt nhân và siêu thanh trong kho vũ khí của mình, nhưng không thể phòng thủ trước các UAV hiện đại giá rẻ. 

Các bài báo với giọng điệu ê chề: “Ác mộng! Mọi thứ đã mất! Hệ thống phòng không của Nga được ca ngợi lâu nay không thể chống lại các UAV của Thổ Nhĩ Kỳ và của Israel. Và điều này có nghĩa là trong bất kỳ cuộc chiến nào, tất nhiên, nếu nó không phải là hạt nhân, Nga sẽ bị đánh bại!”…

Liệu những viễn cảnh ảm đạm như vậy được tạo ra từ UAV Thổ Nhĩ Kỳ  có thực sự đang chờ đợi Nga, và tất cả những khoản ngân sách dành cho việc chế tạo vũ khí siêu hiện đại, thứ mà Tổng thống Putin đã hơn một lần nói đến với niềm tự hào, đã bị lãng phí?

Về vấn đề này, để tiếp cận, tìm hiểu một cách nghiêm túc thì đừng vội đánh giá qua những bức tranh trên mạng YouTube, TV, Internet, bởi vì, trên đó, nhà thơ, nhà văn và các “lều báo” đều trở thành những chuyên gia quân sự, những sỹ quan Chỉ huy-Tham mưu kỳ cựu…

Đánh giá chung UAV – đối tượng tác chiến của Nga 

Hãy xem tại chiến trường Syria, nơi Nga đối đầu không chỉ với quân khủng bố các loại (quá dễ) mà chính là đối đầu khốc liệt với Mỹ-NATO.

Tại đây, Nga có căn cứ Không quân – Hải quân liên hợp là Khmeimim và Tartus. Vai trò, vị trí chiến lược của 2 căn cứ này với Nga tại Syria và Trung Đông như nào ai cũng biết, do đó, chúng ta đều tin rằng, Mỹ-NATO (bao gồm Thổ Nhĩ Kỳ) luôn tìm mọi cách đánh phá, tiêu diệt…

Rõ ràng là Mỹ-NATO không thể dùng vũ khí lớn như máy bay, tàu chiến, tên lửa…tấn công trực tiếp vào căn cứ quân sự Nga, nhưng việc sử dụng quân khủng bố được Mỹ-NATO và đặc biệt là Thổ Nhĩ Kỳ nuôi dưỡng tấn công vào Khmeimim luôn trong kế hoạch tác chiến của Mỹ-NATO.

Thực tế là đã có hàng trăm UAV, tên lửa, mang danh của quân khủng bố tấn công vào Khmeimim và Tartus, tuy nhiên, tất cả, không một chiếc UAV hoặc một quả tên lửa nào lọt vào được khu vực phòng thủ của Khmeimim và Tartus. Vì sao? Vì UAV không hiện đại hay vì phòng không Nga tốt?

Bạn cho rằng vì Thổ Nhĩ Kỳ, Israel, Mỹ quá tốt với Nga nên không sử dụng UAV của mình mang danh quân khủng bố “đâm sau lưng” Nga tại đó? Ngây thơ! Nên nhớ, Khmeimim và Tartus là phép thử, là khu vực thử nghiệm cho UAV và EW của Mỹ-NATO, Israel.

Như vậy, điều thứ nhất rút ra là, Nga không cho phép một UAV nào, tên lửa nào đụng đến quân Nga.

Bây giờ hãy xem cuộc chiến UAV mà Thổ Nhĩ Kỳ sử dụng tại Syria với quân Assad trên chiến trường Idlib và Libya.

Với Idlib, quân Assad trong chiến dịch thông đường cao tốc M5, M4 đã đụng đầu rất quyết liệt với UAV của Thổ Nhĩ Kỳ. Và có thể coi việc Thổ Nhĩ Kỳ sử dụng UAV tham gia tác chiến tại Idlib là lần đầu tiên và tất nhiên đã gây ra sự bất ngờ, tổn thất cho quân Assad.

Báo chí mạng rùm beng lên chuyện UAV của Thổ Nhĩ Kỳ chiếm lĩnh bầu trời Idlib, “bắn hạ” cả máy bay MiG-29 của Syria, tuy nhiên, khi Nga ra tay thì huyền thoại UAV Thổ Nhĩ Kỳ tắt lịm, quân đội Thổ Nhĩ Kỳ phải lùi bước trong trận quyết chiến chiến lược tại ngã ba đường cao tốc M5-M4. Thổ Nhĩ Kỳ phải ký tiếp với Nga tại Sochi về Idlib.

Tại Libya, quân Thổ Nhĩ Kỳ đã đánh bật quân của Tướng Haftar bởi nhờ UAV khống chế vùng trời. Báo chí một lần nữa tung hô và coi Nga là kẻ thất bại dưới tay UAV Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng hãy xem, tại sao Thổ Nhĩ Kỳ lại phải dừng bước trước làn ranh đỏ Sirte?

Đương nhiên, không thể phủ nhận thành công của UAV Thổ Nhĩ Kỳ tham gia tác chiến với đối thủ có hệ thống phòng không và EW yếu kém. Vì thế lấy chiến công của nó với quân Assad hay quân Haftar để đánh giá thấp quân Nga là không phải của giới quân sự.

Như vậy điều thứ hai rút ra là: “Hoạt động quân sự là sự phát triển tiếp theo của chính trị. Nói nôm na thì hoạt động quân sự phục vụ mục tiêu chính trị”. Do đó, UAV Thổ Nhĩ Kỳ hay hoạt động quân sự của Thổ Nhĩ Kỳ và hoạt động quân sự của Nga được điều chỉnh bằng ý đồ chính trị.

Luận điểm chính trị - quân sự này càng rõ hơn tại chiến trường Nagorno-Karabakh…có điều chúng ta không tham vọng phân tích hết mà chỉ tiếp cận một diễn biến nhỏ về tác chiến của UAV Thổ Nhĩ Kỳ tại đó…

UAV Thổ Nhĩ Kỳ trên Nagorno-Karabakh

Thực tế tại Idlib, Libya và Nagorno-Karbakh, khán giả ngồi trong phòng lạnh được xem các video chiến trận là được có từ UAV. Bạn không có các video từ tên lửa, pháo binh, hệ thống tên lửa phóng loạt - là hỏa lực quyết định thắng bại của chiến trường, chứ không phải UAV.

Chính vì thế bức tranh từ chiến trường trong mắt dân Internet là từ UAV, trong khi đó thực tế chiến trường thì tổn thất chính của quân Armenia khiến bại trận không phải là từ UAV, tất nhiên không phủ nhận là UAV có một phần trong đó.

UAV của Thổ Nhĩ Kỳ, Israel tại Nagorno-Karabakh thường “đi lạc” vào Armenia, vào căn cứ quân sự Nga và luôn bị hạ, có ngày hàng chục chiếc. Tại sao vậy? Trong khi trên chiến trường Nagorno-Karabakh thì UAV Thổ Nhĩ Kỳ làm mưa làm gió?

Không biết! Nhưng câu trả lời chắc chắn nằm trong mối quan hệ quân sự với chính trị đã nêu.

UAV Thổ Nhĩ Kỳ là cơn ác mộng với Nga?

UAV có 2 loại, loại được điều khiển bởi hệ thống định vị dẫn đường GPS và loại có thể đi, dựa vào hệ thống định vị quán tính của chúng và hệ thống tương quan, so sánh hình ảnh của địa hình với tuyến đường được đặt trong thiết bị (tương tự với Tomahak của Mỹ).

Loại đầu như Bayraktar-TB2 của Thổ Nhĩ Kỳ giá chừng 1 triệu USD, loại đắt như MQ-9 Reaper của Mỹ có giá 20-30 triệu USD/chiếc, đặc biệt, loại sau, không phụ thuộc vào hệ thống định vị vệ tinh, là chiếc RQ-4 Global Hawk trị giá 150 triệu USD.

Trong khi đó, chiếc F-35 của Mỹ - một máy bay chiến đấu thế hệ thứ năm, thì nó có giá khoảng 100 triệu USD, còn một chiếc máy bay F-16 Eurofighter, thì chỉ là 50 triệu USD.

Như vậy UAV Bayraktar-TB2 Thổ Nhĩ Kỳ chưa là gì khi nó hoàn toàn phụ thuộc vào GPS. Và theo như chuyên gia quân sự hàng đầu của Nga, Tổng biên tập tạp chí Kho vũ khí của Tổ quốc, Viktor Murakhovsky cho biết thì:

“Để truyền video từ UAV đến điểm điều khiển, bạn cần một kênh liên lạc “dày”. Và nếu thiết bị có kênh “dày” như vậy, thì tác chiến điện tử dễ dàng, với xác suất cao, phát hiện và mở nó: từ hai điểm khác nhau, giao điểm của hai chùm tia và chúng ta thấy trung tâm điều khiển của một chiếc máy bay không người lái như vậy ở đâu…”

Như vậy, có thể nói EW của Nga nhắm vào mục tiêu là Trung tâm điều khiển và, hiểu rồi, đó là lý do vì sao tại Nagorno-Karabakh, UAV Thổ Nhĩ Kỳ cứ đi lạc đến căn cứ quân sự Nga và Iran rồi rơi mà không có vết đạn nào…

Rốt cuộc, về UAV Thổ Nhĩ Kỳ, không chỉ dân mạng, đây là tuyên bố của Bộ trưởng quốc phòng Ukraine Ruslan Khomchak, rằng, UAV đa năng Bayraktar TB2 mua từ Thổ Nhĩ Kỳ sẽ “săn lùng” các mục tiêu ở Crimea, bảo vệ bờ biển Biển Đen và biển Azov…

Thật đáng lo ngại khi giới quân sự Ukraine nhắm mắt với điều này, quá đề cao UAV Bayraktar TB2 Thổ Nhĩ Kỳ trong kế hoạch tác chiến để mở chiến dịch “giải phóng Donbass” thì hậu quả khôn lường. Hy vọng tuyên bố của Bộ trưởng quốc phòng Ukraine chỉ là đùa.

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2020

Chỉ có thể là Putin (tiếp theo)

 

Đòn Blitzkrieg của Putin trở thành kinh điển!

Bất luận đem đến lợi ích của ai, thì hòa bình dù xấu bao nhiêu cũng tốt hơn chiến tranh.

Đã không dưới một lần, vào tháng 10, Nga đã khuyên nên trả lại một phần lãnh thổ của Nagorno-Karabakh để tạo ra một vành đai an ninh nhưng Armenia không nghe. Ký đình chiến chưa ráo mực là 2 bên nhảy xổ vào nhau quyết chiến.

Nga bó tay ngồi nhìn, Thổ Nhĩ Kỳ đốc cùi chõ vào Azerbaijan xông lên tấn công bằng mọi giá phải giành lại được hoàn toàn Nagorno-Karabakh.

Thế trận đã diễn ra thuận lợi cho Azerbaijan khi họ đã chiếm được Shushi và thủ phủ Stepanakert của “cộng hòa Nagorno-Karabakh” tự xưng thất thủ trong một vài giờ. Tổng thống Erdogan xoa tay chuẩn bị ký lệnh triển khai các căn cứ quân sự của mình tại Nagorno-Karabakh nay thuộc lãnh thổ Azerbaijan sẵn sàng chìa dao vào hông Nga thì một đòn Blitzkrieg (đòn chớp nhoáng) nhanh hơn điện xẹt từ Putin khiến tất cả ngoại trừ Thủ tướng Armenia Pashiyan và Tổng thống Azerbaijan Aliyev trong cuộc, “đứng hình”.

Vào 0 giờ 00 ngày 10/11, một hiệp định chấm dứt chiến tranh giữa Tổng thống Azerbaijan Aliyev và Thủ tướng Armenia Pashinyan dưới sự chứng giám của Tổng thống Nga Putin được ký có hiệu lực. Và, khi Mỹ, phương Tây và Thổ Nhĩ Kỳ “mở mắt thức dậy, chào buổi sáng” thì đã có hơn 400 quân đặc nhiệm tinh nhuệ Nga với danh nghĩa là “Lực lượng gìn giữ hòa bình” cùng với các trang bị vũ khí hiện đại…đã có mặt, triển khai “16 điểm quan sát” tại phần còn lại của Nagorno-Karabakh.

Bộ chỉ huy NATO đã từng tâm phục khẩu phục sự cơ động lực lượng của quân đội Nga trong các cuộc diễn tập thì này trong chiến đấu thực sự, tốc độ thần tốc còn kinh khủng hơn.

 Nếu như kế hoạch “4-30” của NATO tức điều động 30 phi đội, 30 tiểu đoàn bộ binh, 30 tiểu đoàn xe tăng, 30 tàu chiến trong 30 ngày là một sự cơ động được cho là khí thế, nhanh của NATO thì việc điều 1.960 quân, 90 xe tăng, xe bọc thép chở quân, 280 xe cơ giới và các thiết bị đặc biệt…của quân Nga trong 8 giờ sau đó bằng 75 chuyến bay vận tải hạng nặng là sự cơ động lực lượng…kinh điển.

Ở góc nhìn quân sự.

Thứ nhất, “Lực lượng gìn giữ hòa bình” của Nga tại đây không phải, không bao giờ sẽ trở thành “con tin” mà Bộ Tổng tham mưu Nga đã tính kỹ, đưa một lực lượng đủ sức làm chủ chiến trường. Ngoài việc hoạt động thông thường của một lực lượng gìn giữ hòa bình, chỉ nhìn vào vũ khí trang bị…quân Nga tại đây còn sẵn sàng tham gia tác chiến với bất kỳ kẻ nào có ý định phá vỡ hiệp định đã ký.

Có thể khẳng định chắc, rằng cùng với căn cứ quân sự của Nga tại Armenia, lực lượng quân sự Nga tại Karabakh đủ sức đè bẹp mọi ý đồ phá hoại Hiệp định 10/11.

Thứ hai, về tình báo, chính ngay người Mỹ đã công nhận tình báo Mỹ đã phạm 2 sai lầm, tức nhận 2 thất bại, (1) là việc Azerbaijan và Armenia kí hiệp định và (2) là Lực lượng gìn giữ hòa bình Nga tại Karabakh.

Quả thật, ngay Thổ Nhĩ Kỳ cũng bất ngờ khi Tổng thống Aliyev chấp nhận ký ngay và luôn như vậy. (Tất nhiên, chẳng ai nghi ngờ rằng Nga không có một áp lực nào trong chuyện này).

Ở góc nhìn địa chính trị

Không chỉ Mỹ và phương Tây mà ngay cả Thổ Nhĩ Kỳ - một bên quan trọng, nếu không muốn nói là quyết định, tạo nên chiến thắng của Azerbaijan, lại vắng mặt trên “bàn tiệc quân sự” chỉ có 3 người: Putin-Aliyev-Pashinyan.

Việc chiếc máy bay Mi-24 của Nga bị bắn hạ không ảnh hưởng gì đến “thực đơn” có sẵn trên bàn tiệc. Nghĩa là Putin đã “làm gì đó” trước rồi, vì nếu không thì giới quân sự không giải thích nổi tại sao Lực lượng gìn giữ hòa bình Nga như “dưới đất chui lên” (trên trời nhảy xuống vẫn chậm hơn).

Rốt cuộc, Nga chứng tỏ, chuyện Azerbaijan và Armenia và các nược hậu Xô viết…tại Transcaucasus là chuyện của người Nga và họ, không cần, không liên quan gì đến các vị. Chuyện Erdogan xin quốc hội Thổ Nhĩ Kỳ phê chuẩn đưa quân đến Azerbaijan là chuyện “nội bộ” 2 nước.

Bắt đầu từ đây, ít nhất 5 năm sau, Armenia đã chuyển sự quản lý vùng Karabakh sang cho Nga. Chấm hết.

Kết quả 5 thắng 1 bại của Nga

Qua cuộc chiến này, chúng ta thấy Nga có một thất bại nhưng 5 thắng lợi tức 5-1 nghiêng về Nga.

Thất bại 0 – 1. Vào tháng 10, Nga đã gọi điện bàn bạc với Tổng thống Aliyev và Thủ tướng Pashinyan về việc trả lại 7 khu vực mà Armenia đã chiếm năm 1994 cho Azerbaijan nhưng Pashinyan không chấp nhận, ông ta muốn chiến đấu đến cùng và chờ đợi sự lên tiếng của Mỹ. Do đó, nếu Pashinyan chấp nhận lúc đó (Aliyev đã đồng ý) thì khu vực mà quân Nga bảo vệ tại Nagorno-Karabakh sẽ rộng hơn, Shushi sẽ không bị mất…

Thắng lợi 1, Nga đã giải quyết rất tốt mối quan hệ Azerbaijan-Armenia và Thổ Nhĩ Kỳ khi không để mình bị lôi kéo vào xung đột. Azerbaijan và Armenia chỉ chấp nhận lực lượng gìn giữ hòa bình của Nga, chứng tỏ Nga trong mắt Caucasus là một vị trọng tài công minh, quyền lực.

Có thể nói đây là cách xử lý các mối quan hệ địa chính trị phức tạp của Nga-Putin rất tuyệt vời, bản lĩnh và trí tuệ.

Thắng lợi 2, Nga thực sự đã nhận “quyền kiểm soát” phần chính, còn lại của Nagorno-Karabakh nhưng đồng thời, thắng lợi 3, để lại một hậu trường chính trị cho chính quyền Pashinyan – bài Nga, thân phương Tây – Mỹ, không được Nga ưa chuộng, loạn lạc đang nguy cơ sụp đổ (cả 2 bàn thắng để nhờ Azerbaijan và Thổ Nhĩ Kỳ).

Thắng lợi 4, do thất bại phải đầu hàng và chịu rất nhiều tổn thất về quân sự, trong khi Armenia với Thổ Nhĩ Kỳ “không đội trời chung”, cho nên, an ninh, chủ quyền Armenia, kể từ năm 1991, chưa lúc nào Armenia phụ thuộc vào Nga chặt chẽ như vậy. Thực tế, Armenia cần quá nhiều Nga nhưng Nga không cần Armenia vì thế Nga có quá nhiều đòn bẫy để đưa Armenia vào trong quỹ đạo của mình.

Thắng lợi 5, Nga đã ngăn chặn kịp thời sự lan rộng ảnh hưởng của Thổ Nhĩ Kỳ tại Transcaucasus. 

Thổ Nhĩ Kỳ đã hí hửng vui mừng quá sớm bởi chiến thắng của liên minh Azerbaijan-Thổ Nhĩ Kỳ trong cuộc xung đột nhờ vũ khí, cố vấn, chuyên gia Thổ Nhĩ Kỳ và cả lực lượng thánh chiến từ Syria đã “không cánh mà bay” chỉ trong một đêm, khi lực lượng gìn giữ hòa bình Nga đã “dưới đất chui lên”. 

Những lợi ích về lãnh thổ và sự hào hứng chiến thắng vẫn thuộc về Azerbaijan, nhưng việc mở rộng hơn nữa giờ đây rõ ràng bị chặn bởi “hàng rào” của Nga. Hệ thống vận chuyển năng lượng từ Đông sang Tây duy nhất không qua Nga và Iran tại đây thì giờ đã có quân Nga “quan sát”.

Phe đối lập ở Nga hét lên, “Putin là ác ma”, “Putin chết tiệt đang khôi phục đế chế”, phương Tây cũng không kém khi coi “Nga - Putin là một tên đế quốc bành trướng”, “Putin – tên bạo chúa đang báo thù trong không gian hậu Xô viết”.

Phe đa số người Nga thì “Putin của sẽ nhận được giải “Nobel Hòa bình” với tư cách là người kiến ​​tạo hòa bình vĩ đại nhất trong thời đại của chúng ta”.

Chúng ta thì sao? Hòa bình dù xấu bao nhiêu vẫn tốt hơn chiến tranh. Nga đã ngăn chặn đổ máu, chấm dứt chiến tranh tại Nagorno-Karabakh thì có vẻ như Nga-Putin đã làm đúng.