Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

Đòn phản công của Nga trên Caspian, Mỹ tiếp tục “lấm lưng trắng bụng”!



Rõ ràng đã có một cuộc chiến địa chính trị đã đang xảy ra vô cùng quyết liệt giữa Nga và Mỹ, theo tình thế: Mỹ đang ra sức, không từ một biện pháp nào để bóp nghẹt, kiềm chế sự trỗi dậy mãnh liệt của Nga, trong khi Nga đang bình tĩnh, chủ động phản công phá vây, kiên cường…
Có thể nói đây là một cuộc “chiến tranh lai” của Nga và Mỹ mà hai bên đã tập trung rất nhiều nguồn lực và sức lực trí tuệ để giành chiến thắng…
Mỹ đã tấn công Nga tổng lực với quy mô lớn nhất trên mặt trận kinh tế, chính trị, quân sự mà trong đó đòn tấn công về kinh tế là khắc nghiệt, quyết liệt nhất có mức độ sắp đến đỉnh điểm như với Iran và Triều Tiên, là đòn tấn công mà Mỹ có ưu thế nhất so với Nga.
Liệu nền kinh tế Nga có đứng vững trước đòn cấm vận, trừng phạt của Mỹ hay không thì chúng ta sẽ chờ và có thể chờ lâu mới biết hiệu quả và kết quả, vì nếu như mà có hiệu quả thì Mỹ đã không ngại ngần tung ra hết chiêu để ngăn cản từ năm 2014 thay vì cay cú khi Nga bá chủ Trung Đông…
Trong bài viết này, chúng ta quan tâm đến điều dễ thấy nhất với kết quả rõ ràng nhất của “trận đấu địa chính trị” Nga - Mỹ tại “sân” Caspian…
Caspian – tử huyệt của Nga!
Nếu như người Nga coi Kaliningrad quan trọng như thế nào với NATO thì NATO coi vùng Caspian cũng quan trọng với Nga như vậy.
Thật ra, khả năng phòng thủ phía Nam của Nga rất hạn chế khi chỉ tập trung vào NATO mở rộng phía Đông. Nếu như NATO có một căn cứ tại đây thì Nga không chỉ phải đối phó với NATO về mặt quân sự mà nguy hiểm hơn, một vùng Kavkaz sẽ bất ổn bởi các loại khủng bố đe dọa an ninh Nga.
Tính chất nguy hiểm, nhạy cảm của vùng Kavkaz là một trong những nguyên nhân, mục tiêu buộc Nga xuất binh can thiệp quân sự tại Syria như chúng ta đã biết qua tuyên bố công khai của Putin là “...đánh chặn quân khủng bố từ xa…”.
Đương nhiên, các tinh hoa chính trị - quân sự chiến lược Mỹ-Phương Tây cũng quá biết điều này…cho nên, vào năm 1994, tại Viện Công nghệ Massachusetts, dưới sự lãnh đạo của Giáo sư Daniel Fain, một kế hoạch cho sự hiện diện quân sự thường trực của Mỹ tại Caspian được xây dựng…
May mắn cho Nga, không rõ vì lý do gì, có thể do Mỹ chủ quan coi thường Gấu Nga chỉ là “cái trạm xăng”, chỉ là “gấu nhồi bông” nên Mỹ không ráo riết triển khai, bởi nếu Mỹ thực hiện ngay và luôn năm đó thì Nga cũng sẽ ngồi nhìn bởi chẳng có ai, chẳng có gì để phản ứng…
Hãy tưởng tượng, sau khi chính quyền Assad bị sụp đổ bởi IS, sẽ có hàng trăm ngàn tên chiến binh hùng hổ tiến vào vùng Kavkaz dưới sự chỉ huy của NATO có căn cứ tại đây thì nước Nga sẽ như thế nào? Không lẽ Nga sẽ sử dụng VKHN tại biên giới quốc gia của mình…rất phức tạp.
Vì vậy, vùng Caspian là rất quan trọng cho cả đôi bên, là tử huyệt của Nga nhưng cũng là một địa quân sự chiến lược của Nga với Trung Đông.
Caspian, một hướng tấn công tên lửa Kalibr của Nga
Chúng ta đã biết có một hiệp ước hạn chế tầm bắn tên lửa giữa Nga và Mỹ mà theo đó 2 bên không sử dụng tên lửa hành trình từ bờ hay như tên lửa kiểu dạng Iskander thì tầm bắn không được có khoảng cách xa hơn 500km…
Việc Nga bị Mỹ ép ký văn kiện này đã tạo lợi thế tuyệt đối cho Mỹ bởi vào thời điểm đó ngoại trừ Mỹ ra, Nga, Trung Quốc không có tên lửa hành trình kiểu Tomahawk được bố trí trên tàu chiến.
Khi Nga có tên lửa Kalibr thì phóng nó chỉ có 2 vị trí là ngoài khơi Địa Trung Hải và…biển Caspian. Và, đó là lý do tại sao sự ra mắt đầu tiên của 26 quả Kalibr đầu tiên lại từ 3 tàu nhỏ của hạm đội Caspian tại phía Nam biển Caspian như thế giới đã chứng kiến…
Như vậy để khống chế kiểm soát Trung Đông, Nga có 2 hướng tấn công sử dụng tên lửa hành trình Kalibr trong đó hướng Caspian là an toàn nhất, dễ dàng nhất và luôn trong trạng thái “ngay và luôn” rất lợi hại vì hải quân Nga không có nguy cơ đụng độ với hải quân Mỹ như hướng Địa Trung Hải.
Phát triển và ngăn chặn…
Nga đã khiến cho Mỹ bất ngờ về chiến lược.
Thứ nhất là Mỹ không ngờ về chiến thắng thuyết phục, hiệu quả của Nga tại Syria nên chiến lược gây loạn từ hướng Kavkaz là rất khó thực hiện vì Nga đã chặn từ xa diệt hết lực lượng có thể từ Syria tràn qua. Mỹ đã chấp nhận thất bại tại Syria và đang tính rút lui…
Thứ hai là Mỹ không ngờ Nga có tên lửa hành trình Kalibr được bố trí trên tàu chiến và do vậy hướng biển Caspian lại trở nên lợi hại cho Nga để sử dụng Kalibr khống chế, kiểm soát toàn bộ Trung Đông…
Ngay sau khi 26 quả tên lửa Kalibr được 3 tàu nhỏ của Hạm đội Caspian phóng ra tại phía Nam biển Caspian thì coi như Nga đã đánh bài ngửa. Người Nga không thể che đậy vị trí quan trọng của vùng biển Caspian trong ý đồ chiến lược của mình được nữa…
Tất nhiên Mỹ sẽ ngăn chặn Nga một mình tung hoành trên biển Caspian bằng cách triển khai kế hoạch đã xây dựng từ năm 1994…theo đó phải cắm một căn cứ NATO tại đây, tại biển Caspian…
Thật may mắn, họ đã bước đầu làm được khi Thượng viện Kazakhstan vào cuối tháng 4/2018 đã phê chuẩn giao thức song phương với Hoa Kỳ (tháng 6 năm 2017), cho phép sử dụng các cảng Kuryk và Aktau để chuyển hàng hóa của Lầu Năm Góc đến Afghanistan. 
Đồng thời, thỏa thuận hợp tác quân sự của Mỹ-Kazakhstan cho năm 2018-2021 đã có hiệu lực. Theo đó, quân đội 2 nước không chỉ tiến hành các bài tập chung, mà còn tạo ra một căn cứ NATO ở Mangyshlak.
Kazakhstan đã phê chuẩn một thỏa thuận với Hoa Kỳ về việc vận chuyển hàng hóa quân sự của Mỹ và thậm chí cả quân đội tới Afghanistan qua tuyến đường biển Caspian vì lý do các đường dây cung cấp được thiết lập từ lâu của Mỹ tới Afghanistan qua Pakistan hiện đang bị đe dọa. 
Tuy nhiên, đó chỉ là bề ngoài, trên thực tế, đây là lần đầu tiên quân đội Mỹ hiện diện tại biển hồ Caspian có các quốc gia bao quanh. Sự xuất hiện của căn cứ NATO ở Aktau về cơ bản là một mối đe dọa trực tiếp đến an ninh của Liên bang Nga…
Trong khi đó với Nga, ba năm sau, kể từ khi phóng tên lửa Kalibr tại Caspian, Nga quyết định di chuyển  Hạm đội Caspian đóng tại Astrakhan về căn cứ mới Kasspiisk.
Lưu ý rằng, di chuyển một căn cứ hải quân hoặc không quân không dễ như di chuyển hay cơ động một quân đoàn hay thậm chí một phương diện quân từ vị trí này đến vị trí khác…
Tại Kasspiisk Nga đã xây dựng một khu vực khổng lồ bao gồm cầu cảng, bến tàu kho tàng bến bãi. Phương tiện trang bị, tàu thuyền, tăng mạnh và mới 85%, đặc biệt có cả lực lượng lính thủy đánh bộ và không quân của Hạm đội…mà trước đây không có.
Như vậy, nếu như Mỹ đã đặt một chân của NATO tại Caspian thì Nga cũng đã bố trí, chuẩn bị lực lượng để sẵn sàng cho cuộc thách thức…
Mỹ bị “bật bãi” tại Caspian
Vào ngày Chủ nhật 12/8, tại Aktau của Kazakhstan, các tổng thống Nga, Kazakhstan, Azerbaijan, Turkmenistan và Iran đã ký một văn kiện lịch sử: “ Công ước về tình trạng pháp lý của biển Caspian”. 
Trong đó, MoscowTehran nhượng bộ cho phép Ashgabat và Astana,  xây dựng đường ống dẫn khí đốt và dầu dọc theo đáy biển Caspian mà không cần có sự cho phép của các nước Caspian khác. Nghĩa là đường ống có thể đi qua đáy biển của Nga và Iran… 
Đổi lại, vì điều này, tất cả họ đều cam kết không cho phép các lực lượng vũ trang của các nước thứ ba tiếp xúc biển Caspian. Chấm hết.
Chúng ta không cần quan tâm lắm về tình trạng pháp lý của biển Caspian, chỉ biết rằng ý đồ đặt căn cứ quân sự của Mỹ-NATO tại Kazackhstan bị chấm dứt. Điều đó có nghĩa là Mỹ-NATO bị “bật bãi” tại vùng Caspian.
Vậy là trong cuộc chiến địa chính trị Nga-Mỹ, nếu như tại Ukraine, Trung Đông đang cẳng thẳng thì tại vùng Kavkaz và Caspian đã phân biệt rõ ràng thắng bại. Một lần nữa Mỹ bị “lấm lưng, trắng bụng” tại đây.

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2018

Chiến thuật “Đánh chuột nhưng không vỡ bình” của Putin tại Idlib có thành công?


Không có cuộc chiến tranh nào kết thúc bằng thỏa thuận mà phải có kẻ thắng người thua bởi một trận cuối…
Lực lượng khủng bố nguy hiểm, đe dọa tiềm tàng an ninh Nga đã được tập trung vào Idlib-Syria. Tiêu diệt nó ngay và luôn tại một nơi xa lãnh thổ Nga là một trong những mục tiêu đề ra công khai trong tuyên bố của Tổng thống Nga Putin khi phát động chiến dịch quân sự tại Syria tháng 10/2015.
Máy bay trinh sát điện tử Il-20M của Nga trên vùng trời Idlib
 Sức nóng từ quân khủng bố tại Idlib
Tỉnh lỵ Idlib là một trong 4 khu vực “giảm leo thang” còn sót lại tại Syria. Bằng chiến thuật vừa đánh vừa đàm, Nga – Syria đã khôn khéo giành lại khu vực bị phiến quân chiếm đóng với tổn thất ít nhất để “gom” phiến quân về tại một nơi – Idlib.
Tại Idlib có nhiều thành phần lực lượng, nhưng quy lại có 2 thành phần:
Một là các thành phần trong cái gọi là “lực lượng đối lập ôn hòa” thuộc quyền cai quản, nuôi dưỡng của Thổ Nhĩ Kỳ.  
Hai là lực lượng khủng bố bị cấm hoạt động tại Nga và khủng bố được LHQ xác định như Hayat Tahrir al-Sham (HTS), Ahrar al-Sham và các nhóm phiến loạn từ các nơi khác di tản về đây. Đây là những đối tượng tác chiến trực tiếp của Nga-Syria dù cho chúng ở đâu kể cả trong 4 “vùng giảm leo thang”.
Thật may mắn cho các lực lượng “hỗn hợp” tại Idlib, khu “giảm leo thang” này được Thổ Nhĩ Kỳ bảo trợ chính, nên dù bị “cấm hoạt động tại Nga”, bị LHQ liệt kê là “khủng bố” đều là đối tượng tác chiến của Nga –Syria nhưng không phải là kẻ thù của Thổ Nhĩ Kỳ. 
Các lực lượng này cùng với các băng nhóm vũ trang được hậu thuẫn bởi Thổ Nhĩ Kỳ thường “thay tên, đổi áo” luôn rình rập tấn công vào Nga và quân độ chính phủ Syria (SAA).
 Hàng chục vụ sử dụng UAV tấn công vào căn cứ không quân Nga tại Khmeimim, tấn công vào quân chính phủ tại Homs, Hama và gần đây nhất tại Latakia ngày 9/7 giết chết 25 binh lính của SAA.
Tất cả những hành động tấn công, khiêu khích, vi phạm đều xuất phát từ Idlib – khu vực giảm leo thang do Thổ Nhĩ Kỳ bảo trợ mà không thể không nghi ngờ có sự tiếp tay và làm ngơ của Thổ Nhĩ Kỳ.
Vì vậy, xóa sạch ổ nhóm này tại Idlib không chỉ là quyết tâm của chính quyền Assad mà còn là của Nga.
Tuy nhiên, rất khó khăn để tấn công. Sự khó khăn không phải về quân sự mà chủ yếu là chính trị mà không tính toán kỹ sẽ kéo theo những biến chứng địa chính trị khó lường. Đây chính là nguyên nhân khiến Nga – Syria phải suy nghĩ 2 lần trước khi quyết định tấn công vào Idlib…
Lựa chọn khó khăn của Nga trong mục tiêu Idlib
Ngày 5 tháng 8, người đứng đầu Chechnya, Ramzan Kadyrov, đề xuất với Putin và bày tỏ ý kiến ​​rằng, Nga và quân đội chính phủ ở Syria không nên để thời gian nghỉ ngơi cho các chiến binh ở Idlib. Theo ông, trì hoãn vấn đề này sẽ có những hậu quả tiêu cực, vì thời gian nghỉ ngơi cho phép những kẻ khủng bố tăng cường vị trí của họ và thu hút sự hỗ trợ từ bên ngoài.
Kadyrov lưu ý rằng, kinh nghiệm về phản ứng nhanh chóng và kiên quyết đấu tranh chống lại các chiến binh trong chiến dịch Chechnya cho thấy, nếu chúng ta không có hành động quyết định thì tình hình ở Chechnya sẽ vẫn còn khó khăn vào lúc này…
Vì vậy, Kadyrov kêu gọi không lãng phí thời gian và “không nhìn xung quanh” đã đến lúc quét sạch mọi lực lượng phiến quân tại Idlib.
Tổng thống Syria Bashar Assad thì tuyên bố ngày 26/7: “Idlib là mục tiêu của chúng tôi, nhưng không chỉ là Idlib. Tuy nhiên, Idlib là mục tiêu được ưu tiên”…
Trong khi đó, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan cảnh báo Putin rằng lựa chọn quân sự sẽ có “hậu quả tồi tệ nhất”.
Tại cuộc gặp Putin bên lề hội nghị thượng đỉnh BRICS ở Johannesburg, Nam Phi mới đây, Erdogan nói: “Tôi đã yêu cầu sự can thiệp của Putin. Hy vọng của tôi là, cầu Chúa, Putin sẽ làm những gì cần thiết…”
Rõ ràng quan điểm của Kadyrov và Tổng thống Assad là đúng và chính xác, nhưng cảnh báo của Erdogan là cũng không sai và không được coi thường…buộc Nga-Putin phải suy nghĩ 2 lần trước một lựa chọn rất khó khăn là đánh hay không?
Chiến thuật “đánh chuột không làm vỡ bình”
Tại mục tiêu Idlib, tình thế buộc Nga có 2 sự lựa chọn sau:
1, Không thể không đánh. Đúng như quan điểm của người đứng đầu Cộng hòa Chechnya Kadyrov…và “sức nóng khủng bố” tỏa ra từ Idlib thì ai cũng biết. Do đó, trên quan điểm chống khủng bố thì phải đánh.
2,  Nhưng khi đánh sẽ gây một biến chứng trong mối quan hệ với Thổ Nhĩ Kỳ, một nhân tố quan trọng trong giải pháp chính trị tại Syria và là một đối tác tầm chiến lược của Nga trong cuộc chiến địa chính trị với Mỹ.
Không muốn gây ra một biến chứng trong mối quan hệ địa chính trị với Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng lại muốn tiêu diệt những kẻ khủng bố đe dọa tiềm tàng an ninh Nga thì Putin không còn cách nào khác là phải áp dụng chiến thuật “Đánh chuột nhưng không làm vỡ bình”.
Chiến thuật: “Đánh chuột nhưng không làm vỡ bình” hay nói như người Anh là “ăn bánh nhưng miếng bánh còn nguyên” đòi hỏi nghệ thuật, tinh xảo và sắc lẹm như “phẫu thuật” may ra mới thành công…trong đó, công tác chuẩn bị ngoại giao là rất quan trọng.
Khu vực tác chiến chủ yếu là Bắc-Tây Bắc Latakia. Đối tượng tác chiến chủ yếu là HTS và các chiến binh nước ngoài khác. Mục tiêu tác chiến là kiểm soát  biên giới Latakia-Thổ Nhĩ Kỳ và chiếm lại khu Jisr Al-Shughour chiến lược.
Lưu ý, khu vực tác chiến, đối tượng tác chiến và mục tiêu tác chiến tại Idlib đều nằm trong sự kiểm soát của lực lượng khủng bố bị cấm hoạt động tại Nga và được LHQ xác định là khủng bố mà không thuộc các lực lượng do Thổ Nhĩ Kỳ tài trợ và không thuộc 12 điểm mà quân đội Thổ Nhĩ Kỳ canh giữ. Dù vậy, đây cũng là một sự chấp nhận bắt buộc khó khăn của Thổ Nhĩ Kỳ.
Lực lượng tham gia: Bộ Tham mưu SAA của Syria đã điều động các lực lượng tinh nhuệ, thiện chiến nhất từ chiến trường Tây Nam Syria như Quân đoàn cơ giới số 4, lực lượng Vệ binh Cộng hòa, lực lượng Hổ (Tiger Forrce) đến khu vực.
Riêng Nga, đã xuất hiện rất nhiều chuyến bay của IL-20M trên vùng trời Idlib. Có nghĩa là Nga đã lập dữ liệu mục tiêu cho các loại hỏa lực mạnh phục vụ cho ý đồ tác chiến là đánh tiêu diệt là chính. Việc Nga đưa tên lửa Iskander đến Syria không phải là để thử nghiệm.
 Rõ ràng, với sự chuẩn bị về mặt quân sự như trên thì không thể nghi ngờ có một đòn tấn công vào Idlib sắp xảy ra. Không có cuộc chiến tranh nào kết thúc bằng một số thỏa thuận mà phải có kẻ thắng người thua bởi một trận cuối…

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

Tư tưởng “không nổ súng trước” của Việt Nam



Không nổ súng trước không có nghĩa là sợ kẻ thù, sợ chiến tranh mà Việt Nam muốn hòa bình, không muốn chiến tranh.
Đã 54 năm, kể từ ngày 2/8/1964, “Sự kiện Vịnh Bắc Bộ” đã mở màn cho một chiến dịch ném bom của không quân Mỹ vào miền Bắc Việt Nam, một chiến dịch ném bom hung bạo, ác liệt nhất trong lịch sử, hòng đưa dân tộc Việt trở về “thời kỳ đồ đá” mở màn...
Tất nhiên, tiếc thay, đến nay vẫn có người cho rằng “Việt Nam khiêu khích”, “Việt Nam nổ súng trước” như giới truyền thông Mỹ lu loa một thời…đồng thời một số kẻ cũng lu loa đồn thổi lên rằng là có một lệnh cấm nổ súng nào đó trong chiến dịch CQ-88 của Việt Nam để hòng chứng tỏ Đảng CSVN, Quân đội Việt Nam yếu hèn…
Tư tưởng “không nổ súng trước” và cơ hội hòa bình…
Tư tưởng “không nổ súng trước” chỉ xuất hiện trong tình thế khi 2 quốc gia đang bị đe dọa bởi chiến tranh, trong tình huống 2 lực lượng vũ trang của họ đang đối đầu mà bất kỳ bên nào nổ súng trước thì chiến tranh sẽ xảy ra.
Tư tưởng “không nổ súng trước” của Việt Nam chỉ xuất hiện trong hòa bình, khi cơ hội cho hòa bình vẫn còn và tư tưởng đó sẽ mất đi khi chúng ta xác định không còn cơ hội nào cho hòa bình, bởi kẻ thù muốn chiến tranh, có dã tâm xâm lược Tổ quốc, giang sơn.
Do đó, với tinh thần yêu chuộng hòa bình, Việt Nam chỉ “rút kiếm” khi chỉ khi không còn một cơ hội hòa bình nào. Và, thực tế, dân tộc Việt trong suốt hơn 4000 năm giữ nước luôn luôn là người rút kiếm sau, bị buộc phải rút kiếm nhưng là “người cuối cùng tra kiếm vào vỏ”.
Tại sao cuộc kháng chiến chống Pháp nổ ra vào tháng 12/1946? Hãy đọc lời kêu gọi của Bác Hồ: “Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng nhưng chúng ta càng nhân nhương kẻ địch càng lấn tới vì chúng muốn cướp nước ta một lần nữa…”
Phải, chúng ta đã nhân nhượng để kéo dài môi trường hòa bình, để tìm kiếm cơ hội hòa bình. Chúng ta phải cắn môi chảy máu trước sự hung hăng, khiêu khích trắng trợn của thực dân Pháp, và khi không thể còn cơ hội hòa bình nào thì Việt Nam phải rút kiếm.
Sau hiệp định Genava 1954, Việt Nam vẫn hy vọng hào hợp dân tộc để tiến hành Tổng tuyển cử thống nhất 2 miền Nam-Bắc, nhưng chỉ khi Mỹ-Diệm lê máy chém khắp miền Nam, đặt những người Cộng sản ra ngoài vòng pháp luật thì lúc đó chúng ta mới tiến hành đấu tranh bằng vũ trang.
Rõ ràng, đối lập với tư tưởng “không nổ súng trước” là tư tưởng “nổ súng trước” là hành động gây chiến tranh. Và, tất nhiên, tư tưởng “nổ súng trước” luôn là tư tưởng của những quốc gia xâm lược, nước lớn, bành trướng lãnh thổ, lãnh hải.
Việt Nam, như đã nói, yêu hòa bình, ghét chiến tranh nên luôn có tư tưởng “không nổ súng trước”, tuy nhiên, có lúc buộc chúng ta phải “hành động nổ súng trước” mà “Sự kiện vịnh Bắc Bộ” là điển hình…
“Sự kiện vịnh Bắc Bộ” bài học nguyên giá trị!

Về so sánh lực lượng. Nếu như nói rằng lúc đó, so sánh về lực lượng không quân và hải quân, Mỹ hùng mạnh như thế nào thì không cần đặt ra con số, chỉ biết rằng, Việt Nam chẳng có gì để so sánh với Mỹ. Vùng trời, vùng biển Việt Nam bị Mỹ khống chế, Mỹ như “múa gậy vườn hoang”.
Về tình thế, Mỹ đã lập sẵn kế hoạch và chuẩn bị đầy đủ mọi cơ sở vật chất, kỹ thuật để ném bom miền Bắc Việt Nam, cứu nguy cho chế độ tay sai sắp tan rã. Vấn đề là cần có cớ để ra tay và tàu khu trục SS Maddox được giao thực hiện nhiệm vụ đó.
Quyết định của Việt Nam. Hơn ai hết, chúng ta quá rõ âm mưu này nhưng vẫn quyết định tấn công vào Maddox. Vì sao?
Thực ra, đánh đuổi tàu Maddox ra khỏi vùng biển chủ quyền hay thậm chí đánh chìm nó với Việt Nam không phải là điều gì quá to tát, hệ trọng, bởi lẽ, tàu Maddox trong cuộc đối đầu sắp tới của Việt Nam và Mỹ trên bầu trời miền Bắc, chỉ là “con tép riu”, là chuyện nhỏ. Cả miền Bắc Việt Nam phải đối đầu với cuộc tấn công của không lực Mỹ, của hạm đội 7 Hải quân Mỹ mới là hệ trọng, mới là chuyện vô cùng lớn mang tính sống còn.
Nhưng, Việt Nam quyết định tấn công, đánh đuổi tàu Maddox khi nó ngang ngược xâm phạm lãnh hải, chủ quyền, có nghĩa là chấp nhận cuộc đối đầu đó – cuộc đối đầu mà Mỹ muốn có bằng mọi cách gây cớ, với mọi khiêu khích trắng trợn, ngang ngược, nhất định sẽ xảy ra…, khi đã xác định không còn cơ hội nào để tìm kiếm cho hòa bình dù rất mỏng manh.
Điều rút ra từ quyết định của Việt Nam và ý nghĩa mang tính thời sự nóng cho hiện tại của “Sự kiện vịnh Bắc Bộ” là:
Thứ nhất, về quan điểm quân sự, Hải quân Việt Nam dám đánh bất cứ lực lượng Hải quân nào đông, mạnh cỡ nào dù về lý thuyết là không ai dám.
Thứ hai, về quan điểm chính trị, đụng đến chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ thì dù có bị trở về “thời kỳ đồ đá”, dù phải hy sinh tất cả, dân tộc Việt cũng không bao giờ khuất phục, quyết bảo vệ toàn vẹn giang sơn.
“Dám đánh”, “Không sợ bất cứ kẻ thù xâm lược nào”…là tính cách, là nét văn hóa, đã trở thành bản chất, truyền thống, gen di truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác của dân tộc Việt, quân đội Việt mà “Sự kiện vịnh Bắc Bộ” là cảnh báo cho bất kỳ lực lượng nào trong hiện tại và tương lai…
Chúng ta không muốn chiến tranh, nhưng, khi sự khiêu khích trắng trợn, ngang ngược, nguy hiểm của bất kỳ kẻ thù nào, khi cơ hội hòa bình đã không còn thì Việt Nam buộc phải “rút kiếm”...
Cuộc chiến đó dù có phải kéo dài “5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa…” thì chiến thắng cuối cùng vẫn thuộc về dân tộc Việt Nam như lịch sử đã chứng minh trong hàng ngàn năm qua.
Như vậy, có thể nói, tư tưởng “không nổ súng trước” luôn xuyên suốt trong quá trình dựng nước giữ nước và thể hiện rõ nét thời Đảng CSVN lãnh đạo. Tư tưởng đó thể hiện sự yêu chuộng hòa bình không muốn chiến tranh, luôn tìm cơ hội hòa bình để ngăn ngừa chiến tranh nhưng không sợ chiến tranh.
Từ “Sợ” không có trong từ điển quân sự Việt Nam.
Vậy “…lệnh cấm nổ súng” là gì?
Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh quần đảo Trường Sa
Tổ quốc Việt Nam phía Trường Sa
Tư tưởng “không nổ súng trước” khi triển khai tổ chức thực hiện thì không chỉ bằng hoạt động quân sự mà bao gồm cả ngoại giao, chính trị và kinh tế…nhằm để giữ vững hòa bình, ngăn ngừa chiến tranh.
Một biểu hiện trong hoạt động quân sự là hành động của một đơn vị nào đó trong tình huống đối đầu với kẻ địch là lệnh “không nổ súng trước”.
Lệnh không nổ súng trước là hoàn toàn khác nhau về bản chất, về tình thế, tình huống và tầm ý nghĩa với lệnh cấm nổ súng.
Lệnh cấm nổ súng chỉ là một hành động trong tác chiến để nhằm một mục đích nào đó chứ không phải là tư tưởng.
Lệnh “cấm nổ súng” (người ta chỉ hay nói là lệnh không được nổ súng) chỉ xảy ra khi nhằm mục đích là phải bắt sống đối tượng hoặc để tránh gây thương vong cho dân khi lực lượng có súng đang làm nhiệm vụ…
Còn khi 2 lực lượng vũ trang của 2 quốc gia đang đối đầu nhau, khi kẻ địch đã nổ súng, máu của người dân, binh lính đã đổ, chủ quyền đã bị xâm hại thì “lệnh cấm nổ súng” đồng nghĩa với lệnh đầu hàng.
Trong lịch sử chống quân xâm lược, không thiếu kẻ đầu hàng giặc, từ thường dân đến vương tướng như Trần ích Tắc, Lê Chiêu Thống…Và, thật đau đớn đầu hàng giặc ngoại xâm, cắt đất cho giặc…cấp nhà nước thì từ năm 1858 đến nay đã có triều Nguyễn đầu hàng thực dân Pháp.
Gần đây, nếu như gọi chế độ VNCH thay vì không muốn gọi là chế độ tay sai Mỹ, dâng Hoàng Sa của tổ tiên cho Trung Quốc, cũng là một sự đầu hàng giặc cấp nhà nước thứ hai.
Vậy nên, đừng so sánh khập khiểng với những chiến sỹ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng tại đảo Gạc ma.
Đúng! Chính những người lính đó đã tạo nên “Vòng tròn bất tử” để Hải quân Việt Nam quyết tâm biến đau thương, căm thù thành hành động, thực hiện chiến dịch CQ-88 thành công lớn.
Mất một Gạc ma, chúng ta có thêm hàng chục Gạc ma sừng sững hiên ngang trên quần đảo Trường Sa giữa Biển Đông. Tổ quốc Việt Nam rộng dần về phía Trường Sa là không thể phủ nhận.

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2018

Israel ngậm ngùi dâng cho Nga một món quà khiến Mỹ lạnh gáy!



Hơn ai hết, người Việt Nam hiểu rằng, khi công nghệ bí mật của tên lửa rơi vào tay đối phương thì hậu quả sẽ tai hại, khủng khiếp như thế nào trong cuộc chiến…
Bộ đội tên lửa Việt Nam đã tốn rất nhiều xương máu khi Lybia đã để Israel bắt sống cả trung đoàn tên lửa SAM-2 (chủng loại giống Liên Xô viện trợ cho Việt Nam) chuyển cho Mỹ nghiên cứu, đối phó trong cuộc đối đầu với tên lửa  trên bầu trời miến Bắc Việt Nam.
Hiện nay, không chỉ sử dụng tình báo quân sự, công nghiệp, các quốc gia còn thực hiện cả những chiến dịch quân sự để đoạt các công nghệ thuộc diện bí mật quân sự của quốc gia khác. Đây là một cuộc chiến rất quyết liệt có tác động rất lớn không chỉ đến an ninh mà cả nền kinh tế quốc gia.
Mỹ-NATO xuýt chiếm được Khibiny của Nga?
Chúng ta hãy trở lại vụ Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ máy bay SU-24 của Nga.
Đây là một hành động được coi là đầu tiên khi một thành viên NATO bắn hạ máy bay của Nga, một hành động cực kỳ nguy hiểm mà gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh, chính trị, kinh tế, quân sự của Thổ Nhĩ Kỳ trong khi cái lợi đem lại là hầu như không có gì ngay cả một thông điệp.
Với lý do chỉ là “nắn gân Nga”, cảnh cáo Nga đừng có đụng đến “ vùng đệm” và lực lượng người Turkuman tuyến biên giới thôi ư? Chỉ trả thù việc Nga hủy diệt tuyến buôn dầu lậu mà Ankara là chủ đầu mối thôi sao?...
Thực tế dù là gì hơn nữa thì xem ra nó quá nhỏ và không một chút tác dụng so với hậu quả mà Nga sẽ giáng trả. Chẳng lẽ Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ và bộ tham mưu của ông ta không tính toán và lường hết được hậu quả sẽ như thế nào…?
Đây là điều hết sức vô lý, và do đó, sẽ có một điều gì đó lớn hơn mà các thế lực chống Nga (Mỹ-NATO) muốn có sau vụ này mà Thổ Nhĩ Kỳ chỉ là một công cụ.
Vậy “điều lớn hơn” đó là điều gì? Chúng ta hãy phán đoán trong từng diễn biến sau đây:
Đã rõ ràng, Mỹ và NATO dính líu vào vụ này. Mỹ-NATO nghiên cứu, lập kế hoạch, mai phục chuẩn bị hàng tháng trời cho không quân Thổ Nhĩ Kỳ phục kích để bắn hạ SU-24 của Nga.
Mỹ-NATO đã bố trí lực lượng đón sẵn các khu vực, tuy nhiên, thật may mắn cho SU-24 Nga là Mỹ-NATO bởi Thổ Nhĩ Kỳ tổ chức thực hiện đã không được như ý khi chậm mất 2 phút nên máy bay SU-24 Nga rơi vào lãnh thổ Syria thay vì Thổ Nhĩ Kỳ.

Vậy tại sao lại là SU-24? SU-24 có gì mà Mỹ-NATO bất chấp mạo hiểm và kỳ công như vậy? Đơn giản là vì SU-24 đã từng làm nên một sự kiện mà dư luận nửa tin nửa ngờ trong ngày 10/4/2014 tại Biển Đen khi làm mù hoàn toàn hệ thống Aegis hiện đại và nhiều tiền của khu trục Donald Cook.
Phát ngôn viên Lầu Năm Góc Đại tá Steven Warren cho rằng, “các cuộc diễn tập của Su-24 của Nga gần "Cook" (12 lần làm mô phỏng động tác tấn công) là đáng sợ và không thể chấp nhận”.
Rõ ràng là Mỹ-NATO cần có để cần biết vũ khí tác chiến điện tử (EW) “Khibiny” của Nga được trang bị trên SU-24 của Nga.
Đến đây chúng ta khẳng định một điều rằng, “cái điều lớn hơn” đó chính là công nghệ “Khibiny”, công nghệ tác chiến điện tử của Nga đã và đang làm nản lòng Mỹ-NATO trên chiến trường Syria và đã từng trên Ukraine.
Bởi vì chúng ta cũng nên hiểu rằng, trong chiến tranh hiện đại vũ khí công nghệ cao thì tác chiến điện tử có ý nghĩa mang tính quyết định sự thành bại của cuộc chiến. Điều gì xảy ra khi hoạt động tác chiến điện tử của Nga bị Mỹ-NATO khống chế, phá hoại?
Nếu thu được, khám phá ra được công nghệ bí hiểm “Khibiny” từ SU-24 Nga thì Mỹ-NATO sẽ thay đổi toàn bộ thế trận với Nga không chỉ ở trên Syria, Trung Đông mà toàn bộ châu Âu.
Quả thật, đây mới là một món lợi lớn mà Mỹ-NATO và Thổ Nhĩ Kỳ bất chấp nguy hiểm để bắn hạ SU-24 của Nga.
Israel dâng quà cho người Nga…
Người Nga tại chiến trường Syria không cần nhọc công vẫn có được những công nghệ tên lửa quý hiếm từ Mỹ và Israel biếu không.
Ở đây chúng ta không nhắc lại vụ tên lửa Tomahawk của Mỹ bị Nga bắt sống vì dù như Trump tuyên bố là mới lạ, thông minh…thì món quà đó vẫn không quý bằng loại tên lửa tinh vi, hiện đại bậc nhất của Mỹ-Israel mang tên David's Sling mà người Nga có trong tay…
Vào thứ Hai, ngày 23/7/2018, theo hướng tên lửa SS-21 được phóng từ Syria, hai quả tên lửa cực kỳ hiện đại của Israel, David's Sling, đã rời bệ phóng vút lên đánh chặn…
Khi không đánh chặn được mục tiêu, một trong hai quả tên lửa đã nhận được lệnh để tự hủy và phát nổ trong không khí, nhưng thật đáng tiếc, quả tên lửa thứ hai dường như không tuân theo mệnh lệnh và rơi xuống ... trong lãnh thổ Syria.
Tại Syria, ngay lập tức máy bay trực thăng Nga và Syria đã “tiếp nhận quà” khiến cho Isreal không kịp trở tay…
Không cần giới thiệu về tên lửa đánh chặn David's Sling, chỉ biết rằng, David's Sling là một loại tên lửa đánh chặn tầm xa và tiên tiến được thiết kế để tiêu diệt các mục tiêu trong phạm vi từ 40 đến 400 km, bao gồm cả tên lửa hành trình. Mỗi tên lửa giá một triệu đô la Mỹ.
Trước đó nó đã lên kế hoạch để David's Sling sẽ thay thế Patriot PAC-2 đang bị lạc hậu trong kho vũ khí của hệ thống phòng không của Israel.
Người phát ngôn quân đội Israel (IDF) nhận định rằng, bí quyết của tên lửa David's Sling chắc chắn đã được các kỹ sư Nga nghiên cứu. Nói cách khác, tổn thất tên lửa này không chỉ là một thất bại quân sự, mà là một thảm họa cho cả hệ thống phòng không của Israel và Mỹ.
Đẳng cấp trong xử lý của Nga và Israel
Trong vụ SU-24, tại khu vực máy bay rơi, sau khi cứu hộ phi công không thành công, Nga ngay lập tức, nên nhớ “ngay lập tức”, hủy diệt khu vực này bằng một loại vũ khí khủng khiếp chưa từng có. Không những sinh vật mà ngay sắt thép cũng chảy ra nước bởi nhiệt độ.
Đến nay, chỉ mới thấy cảnh SU-24 Nga bị cháy trên bầu trời, song cảnh SU-24 nằm dưới đất thì không thấy, dù lực lượng Turkumen và Al-Nusra đang có mặt sẵn để làm việc đó…tất cả đều không còn dấu vết.
Như vậy, người Nga đã chắc chắn một điều vũ khí Khibiny trên SU-24 sẽ bị lửa và nhiệt độ thiêu hủy mà không thể lọt vào tay Mỹ-NATO.
Đối với Israel, IDF nói rằng, thông thường, sau khi vũ khí bí mật không tự hủy mà rơi vào lãnh thổ đối phương thì IDF sẽ hủy diệt bằng pháo binh và không quân để không để lọt vào tay đối phương (kiểu như Nga đã làm trong vụ SU-24).
Tuy nhiên, trong vụ này IDF không thể làm điều này vì 2 lý do chính:
Thứ nhất, hệ thống phức hợp David's Sling không tính toán được độ chính xác vị trí mà tên lửa rơi xuống ở đây trên lãnh thổ Syria.
Thứ hai, trong khi đó Nga đã phát hiện mục tiêu rõ hơn, nhanh hơn và ngay và luôn điều động lực lượng và trực thăng đến để đoạt lấy món quà này khiến IDF đã quá muộn để hành động.
Nói rằng quá muộn vì nếu IDF hành động như đã từng thì sẽ đụng vào lực lượng Nga và sẽ kéo theo một cuộc đối đầu quân sự nghiêm trọng với Nga. Do vậy, Israel quyết định rằng bí mật quân sự không đáng để mạo hiểm một cuộc đụng đầu quân sự lớn với Nga.
Như vậy, chúng ta dễ thấy đẳng cấp Nga khác hoàn toàn với Israel
Nga là đẳng cấp của một cường quốc quân sự hàng đầu, và thật may mắn cho Thổ Nhĩ Kỳ là SU-24 rơi trong lãnh thổ Syria. Nếu như máy bay SU-24 Nga rơi trong khu vực lãnh thổ của Thổ Nhĩ Kỳ thì Nga vẫn ra tay để hủy diệt như thường, đó là điều không thể nghi ngờ…
Israel cũng biết “tiếc của” như Nga nhưng Israel biết, khi “mật ngọt đã rơi vào tay Gấu Nga” thì cướp lại không dễ.

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

Hải quân Mỹ có vượt qua nổi bãi thủy lôi với 6000 quả các loại của Iran?


Với 6000 quả thủy lôi hiện đại các loại rải trên Đại Tây Dương là quá ít, nhưng ở eo biển Hormuz thì…
Mỹ vẫn kiên quyết trong mong muốn cắt giảm xuất khẩu dầu của Iran xuống bằng không, ngay cả khi điều này làm tổn thương các nước nhập khẩu dầu từ Iran
Các biện pháp trừng phạt thứ cấp của Mỹ   đối với các công ty giao dịch với Iran sẽ “quay trở lại” vào ngày 6/8/2018 đối với thương mại ô tô và kim loại và vào ngày 4/11/2018 cho các giao dịch dầu và ngân hàng. Sẽ không có miễn trừ đối tượng nào
Giai đoạn “dự lệnh” dao động từ 90 đến 180 ngày nhằm mục đích cho phép các thực thể kết thúc các giao dịch, liên hệ ở Iran. 
Không ăn thì đạp đổ!
Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh eo biển hormuz
Brian Hook, giám đốc chính sách và kế hoạch của Bộ Ngoại giao Mỹ,  cho biết: “Mục tiêu của chúng tôi là tăng áp lực lên chế độ Iran bằng cách giảm doanh thu từ việc bán dầu thô” nhằm đánh bại nền kinh tế của Iran trong bối cảnh các  cuộc biểu tình đang diễn ra trong nước. 
Tháng 7 năm ngoái, John Bolton khi chưa phải là cố vấn an ninh quốc gia nhưng đã công khai kêu gọi  thay đổi chế độ ở Tehran. Và giờ đây, khi đã là Cố vấn an ninh quốc gia thì không có điều gì khiến cho Iran tin rằng ông ta đã thay đổi quan điểm của mình.
Để thực hiện, Mỹ đã tiếp cận Saudi Arabia về chủ đề tăng xuất khẩu để bù đắp cho việc giảm lượng dầu của Iran trên thị trường thế giới.
Trong khi đó, Tổng thống Iran Hassan Rouhani  cảnh báo  Hoa Kỳ về hậu quả. Ông cho biết các chuyến hàng xuất khầu dầu từ các nước khác sẽ bị gián đoạn nếu xuất khẩu dầu của Iran bị đình chỉ.
Tướng Qassem Solaimani, chỉ huy lực lượng Al Quds của Đội bảo vệ cách mạng, giải thích rõ quan điểm của Tổng thống Iran, xác nhận rằng, quốc gia của ông sẽ chặn các chuyến hàng dầu qua eo biển Hormuz nếu chính quyền Mỹ ngăn chặn xuất khẩu dầu của Iran. 
Tướng Mohammad Ali Jafari, chỉ huy của Lực lượng Cảnh sát Cách mạng Hồi giáo, tuyên bố rằng “hoặc là tất cả đều có thể sử dụng Eo biển Hormuz hoặc không ai”.
Rõ ràng là Iran đang sẵn sàng và tỏ ra quyết liệt để thực hiên theo câu ngạn ngữ của Phương Tây: “Không ăn thì đạp đổ” nếu như Iran bị cấm vận xuất khẩu dầu.
Điều gì xảy ra khi eo biển Hormuz bị phong tỏa
Iran, Kuwait, Qatar, UAE, và phần lớn nhất của xuất khẩu dầu mỏ của Ả Rập Saudi và Iraq đi qua eo biển Hormuz, chiếm 20% lượng dầu mỏ trên thế giới (khoảng 35% lượng xăng dầu được buôn bán bằng đường biển) hoặc 17- 18 triệu thùng / ngày và khoảng 3 triệu thùng sản phẩm dầu. Ngoài ra khí tự nhiên hóa lỏng được vận chuyển từ Qatar cũng qua đây. 
Dầu, khí đốt đi đến các phần khác nhau của thế giới và không có tuyến đường thay thế. Chỉ có Saudi Arabia (hai đường ống xuất khẩu 5,1 triệu thùng một ngày), UAE (một đường ống có công suất 1,5 triệu thùng / ngày) và, ở mức độ thấp hơn, Iraq (một đường ống dẫn tới Thổ Nhĩ Kỳ với sản lượng 1 triệu thùng/ngày.
1, Với Mỹ: Khi các nguồn dầu, khí bị chặn tại eo biển Hormuz, cùng với việc trừng phạt Venezuela thì giá dầu sẽ tăng lên đến 100 USD/thùng và có thể nhiều hơn nữa, sẽ làm tan nát ước mơ của Tổng thống Trump về dầu giá rẻ để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của Mỹ, lấy phiếu giữa nhiệm kỳ.
Tuy nhiên, mặt khác, giá dầu tăng cao sẽ thúc đẩy sản xuất đá phiến của Mỹ. Hiện tại, khai thác đá phiến với giá dầu từ 70-80 USD/thùng là không có lợi nhuận, nhưng Mỹ không thể để nó phá sản, và do đó, khai thác đá phiến đang gánh nặng nợ để tồn tại… 
Trong khi đó, Mỹ vẫn là một trong những nước tiêu thụ dầu lớn nhất trên thế giới. Nó chiếm khoảng 25% tổng lượng tiêu thụ của thế giới (hơn 19 triệu thùng / ngày), nhưng sản xuất trong nước chỉ cung cấp 7,5 triệu thùng.
Theo Bộ Năng lượng Hoa Kỳ, vào cuối năm nay, dự kiến ​​sẽ nâng mức tự cung tự cấp lên 10 triệu thùng và đến cuối năm 2019 để đạt được sản lượng trong nước 11 triệu thùng/ngày, nhưng ngay cả trong trường hợp này, sự phụ thuộc vào nhập khẩu sẽ vẫn ở mức 43%. Hiện tại, sự phụ thuộc là gần một nửa, thậm chí đến 52%, do xuất khẩu dầu của Mỹ. 
Như vậy, chỉ có một mức tăng giá từ 59,9 đến 71 USD / thùng vào tháng 1/2018, Mỹ chi phí tổn thất trực tiếp là 99,9 triệu USD/ngày, hoặc 36,4 tỷ USD/ một năm. 
Vì thế, chúng ta không ngạc nhiên trước phản ứng tiêu cực của Nhà Trắng với kế hoạch của OPEC + Nga đưa giá dầu thế giới lên 80 USD/thùng vào cuối năm nay. Và, chưa tính nếu như Iran chặn eo biển Hormuz thì giá dầu ít nhất là 100 USD/thùng và còn cao hơn.
 Rõ ràng là Mỹ dường như theo đuổi hai mục tiêu loại trừ lẫn nhau cùng một lúc, đó là giá dầu tăng sẽ tạo điều kiện cho khai thác đá phiến nhưng lại làm kinh tế bầm dập. Vì thế, từ quan điểm của lợi ích kinh tế Mỹ, việc rút khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran là không khôn ngoan…
2, Với các đối tác khác: Các đối tác nhập khẩu lớn nhất từ eo biển này là Ấn Độ, Trung Quốc, Pakistan và Đông Nam Á, ngoài ra cả Thổ Nhĩ Kỳ ở Trung Đông dự kiến ​​sẽ bị áp lực rất lớn của Mỹ và không có thể chịu nổi.
Các quốc gia này sẽ vùng lên chống Mỹ hay không thì hãy chờ khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz rồi biết…
Mỹ sẽ làm gì khi eo biển Hormuz bị phong tỏa?
Eo biển Hormuz khoảng hẹp nhất chỉ có 50 km lại không thuận tiện cho an toàn hàng hải.
Trong cuộc “chiến tranh tàu chở dầu” năm 1984-1987, cứ 3 ngày một lần lại có báo cáo về một nạn nhân mới. Thường các cuộc tấn công hay rơi vào các tàu chở dầu. Trong số 340 tàu bị thương, thiệt hại là 3%. Năm 1984 ghi nhận 3 tàu bị đánh chìm, năm 1986 là 2 và năm 1987 là 6.
Đặc biệt lưu ý là trước khi lực lượng tàu quét mìn xuất hiện thì giao thông qua eo biển hoàn toàn cắt đứt. Đã có 10 tàu vận tải bị vấp mìn và nạn nhân của nó tiếp theo là tàu khu trục Mỹ  Samuel B. Roberts  đã gần như bị đánh chìm sau khi vấp phải.
Hiện nay, hải quân Iran được trang bị hiện đại hơn nhiều, nhưng cũng không thể mạnh hơn Hạm đội 5 Hải quân Mỹ.
Tên lửa của Hải quân Iran có thể đặt ra một mối đe dọa nghiêm trọng cho các tàu chiến Mỹ, nhưng chúng sẽ được phát hiện bởi trạm radar băng tần X dựa trên Qatar của Mỹ trong ít nhất là bốn phút. Khi đó, chúng sẽ được các tên lủa đánh chặn Patriot và THAAD  đặt tại Saudi Arabia, Kuwait, và UAE được tăng cường bởi các tàu tuần dương và tàu khu trục của Hải quân Mỹ trang bị hệ thống phòng thủ tên lửa Aegis tiêu diệt.
Tuy nhiên, phong toa một eo biển bằng một lực lượng tàu sân bay hay các khu trục hạm tên lửa là một phương án không tối ưu và chỉ dùng cho bên có lực lượng hải quân mạnh, vượt trội. Vì thế, phương án tối ưu và thực sự gây ra vô vàn nguy hiểm nhất chính là phong tỏa bằng thủy lôi.
Kết quả hình ảnh cho hình ảnh thủy lôi 
Theo các ước tính khác nhau, Iran có kho dự trữ từ 3.000 đến 6.000 quả thủy lôi, bao gồm các loại: tiếp xúc (chạm nổ), phi tiếp xúc (kích nổ bằng trường vật lý), thủy lôi phản lực RM-2 (cơ động lao đến mục tiêu), thủy lôi cơ động đáy MDS (tự cơ động đến vị trí đã định).
Nói chung, khi người Iran đã chiếm quyền điều khiển được UAV hiện đại nhất của Mỹ thì thủy lôi của Iran khi được các phương tiện khác bí mật bố trí thì bất kỳ một thuyền trưởng nào cũng phải “suy nghĩ 2 lần” trước khi mạo hiểm vượt qua eo biển.
Mỹ sẽ sử dụng tàu rà quét mìn hiện đại để rà quét những quả thủy lôi hiện đại? Không ai nói trước được thành công bao nhiêu %, có điều, chính Hải quân Mỹ cũng không rà quét được thủy lôi Mỹ đã phong tỏa ở Việt Nam.
Rà phá thủy lôi chống phong tỏa vùng biển, trên thế giới cho đến nay chỉ có Hải quân Việt Nam là giàu kinh nghiệm và thành tích nhất đã từng khiến 3 cường quốc Mỹ, Nga, Trung Quốc phải “tâm phục khẩu phục”.
Vậy, cuối cùng liệu Iran có dám phong tỏa eo biển Hormuz như họ nói hay không?
Vấn đề là do tình hình thế giới hiện nay không như trước, nghĩa là Iran không đứng một mình trước sự cấm vận của Mỹ. Iran có Nga, Trung Quốc và đặc biệt thú vị là còn có thêm phương Tây như Pháp, Anh, Đức…đều chống lại quyết định của Mỹ. Vì thế, khi chưa bị “dồn vào bước đường cùng” thì Iran sẽ không mạo hiểm như tuyên bố.
Tuyên bố của Iran chẳng qua là để kích thích sự chống lại quyết định của Mỹ từ các nước liên quan mà thôi, nhưng trong lịch sử, eo biển Hormuz đã từng hơn một lần biến những con tàu chở dầu thành những nạn nhân xấu số.

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

"Đế quốc Nga" đang chia lại thế giới!

Phần cuối: Vận hành thế trận
Có vẻ như Mỹ không cần tranh chấp với Nga tại Địa Trung Hải và bỏ mặc phiến quân ôn hòa tại Syria cho Nga và SAA mặc sức “giết mổ”…Tuy nhiên, trong nghệ thuật quân sự, rút lui, phòng thủ…không phải là dấu hiệu của kẻ yếu, nó không nói lên điều gì hết…
1, Mỹ đi nước trước…
Mỹ điều động 2 tàu gồm tàu chỉ huy USS Mount Whitney và khu trục hạm tên lửa hộ tống URO Porter của Hạm đội 6 Mỹ vào Biển Đen rất gần với Crimea - Sevastopol để thực hiện cuộc tập trận với Ukraine mang tên Sea Breeze -18 với nội dung:
“Thực hiện các nhiệm vụ khác nhau, bao gồm cả việc đàn áp các hoạt động bất hợp pháp trên biển, chống đối trong không khí và dưới nước cũng như các hoạt động tìm kiếm và cứu hộ”.
Các hoạt động “bất hợp pháp” ở đây được hiểu như sau: Người Nga đang hoạt động “bất hợp pháp” tại Crimea và tại vùng biển Azov và dựng lên cây cầu Crimea… (theo quan điểm của Ukraine và Mỹ).
Như vậy, đêm trước của cuộc gặp Trump-Putin, ở Biển Đen, có hai tàu chiến hiện đại của Mỹ công khai ủng hộ toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine nhằm đơn giản là đủ để kích động một sự cố khác trong lãnh thổ tranh chấp, tạo cớ cho Hải quân Mỹ có mọi quyền can thiệp vào cuộc xung đột Ukraina… 
Để từ đó, theo sau, toàn bộ Hạm đội 6 có thể vào Biển Đen và ở lại vô thời hạn, cho đến khi “hoạt động bất hợp pháp” của Nga bị dừng lại. Lúc đó, Hạm đội 6 Mỹ sẽ gia tăng áp lực thường xuyên lên Crimea và cầu Crimea - cây cầu quan trọng về mặt chiến lược của Nga.
 Đây là điều sẽ mang lại cho Tổng thống Mỹ nhiều át chủ bài hơn trong các cuộc đàm phán trong tương lai.
Rõ ràng là thật khó chịu và bất an khi một Hạm đội Hải quân Mỹ xuất hiện tại “ao nhà”, một khu vực rất nhạy cảm về an ninh của Nga.
2, Nga ra quân…
 Thông báo mới nhất cho Airmen ( NOTAM ), lực lượng đặc nhiệm Địa Trung Hải của Hải quân Nga sẽ tổ chức các cuộc tập trận hải quân ngoài khơi Syria trong vài tuần. 
Cuộc tập trận hải quân sẽ bắt đầu vào ngày 11 tháng 7, chỉ năm ngày trước khi Tổng thống Nga và Putin Vladimir Putin và Donald Trump gặp nhau tại thủ đô Helsinki của Phần Lan để thảo luận về tình hình phức tạp ở Syria.
Vị trí của cuộc tập trận sẽ ở Đông Địa Trung Hải giữa bờ biển Syria và phần phía Nam của Síp qua cảng Tartus, sẽ được dành cho 10 đến 20 tàu chiến tiến hành các cuộc tập trận tên lửa từ ngày 11, 12, 18, 19, 25 và 26
Trong thời gian tập trận, không phận sẽ ngừng hoạt động từ 10:00 sáng đến 6:00 chiều theo giờ Moscow
Các tàu chiến sẽ tiến hành các cuộc tập trận tên lửa với nhiều loại vũ khí có hướng dẫn chính xác. Đặc biệt, có sự tham gia của tàu khu trục Admiral Essen của Nga, tàu khu trục tên lửa Admiral Grigorovich, cùng với Hạm đội Biển Đen tại Sevastopol, trang bị hệ thống tên lửa Kalibr
Văn phòng báo chí của Hạm đội Biển Đen Nga báo cáo vào ngày 18 tháng 6, các tàu hộ tống lớp Buyan Grad Sviyazhsk và Veliky Ustyug trang bị hệ thống tên lửa Kalibr bắt đầu hành trình đến Biển Địa Trung Hải từ Sevastopol.
Rõ ràng Người Nga đã định thời gian tập trận của họ trùng với hội nghị thượng đỉnh NATO hai ngày ở Brussels trong tuần này. Bầu trời và bờ biển của Syria sẽ bị đóng cửa giao thông trong những ngày đó, cũng rơi bốn ngày trước hội nghị thượng đỉnh Helsinki ngày 16/7 giữa Tổng thống Trump và Putin, chắc chắn sẽ bao trùm cuộc khủng hoảng Syria. 
Cuộc tập trận này của Putin nhằm thực hiện 3 ý đồ:
Thứ nhất là vận hành “đòn cơ động chiến lược” khi hình thành Hạm đội thứ 5 – Hạm đội Địa Trung Hải, nhốt Hạm đội 6 Mỹ trong Biển Đen khi cần thiết nếu như Hạm đội 6 Mỹ kéo nhau vào hết Biển Đen đe dọa Crimea và cầu Crimea…dưới chiêu bài “đàn áp hoạt động bất hợp pháp” nêu trên…
Thứ hai là việc đóng cửa không phận, hải phận này nhằm loại bỏ bất kỳ trở ngại nào từ bên ngoài có ý đồ cản trở quân đội Syria dứt điểm Quneitra đối diện biên giới Golan của Israel và củng cố kiểm soát tỉnh Daraa và biên giới Syria-Jordan.
Thứ ba, đây là một thông điệp cảnh báo nghiêm khắc cho Lầu Năm Góc và CIA của Putin khi không chịu nghe lệnh Trump từ tháng 7/2017 đã ngoan cố viện trợ cho phiến quân tại Daraa hơn 10 triệu USD vũ khí (đã lọt vào tay SAA).
Thật là dại dột nếu Hạm đội 6 Mỹ kéo nhau vào hết Biển Đen để “đàn áp các hoạt động bất hợp pháp” của Nga tại đây…
Về nguyên tắc chiến thuật, khi bạn vào hang thì phải có người canh giữ ngoài cửa hang. Cửa ra duy nhất của Biển Đen là Địa Trung Hải và bẫy sẽ sập xuống, không có đường ra khi Hạm đội Địa Trung Hải Nga đang “tung tăng” bên ngoài, chấn giữ ở đây.
Vì thế như đã trình bày nhiều lần, Hạm đội Địa Trung Hải của Nga là bước “cơ động chiến lược, chiến thuật” cực hay, lợi hại của Nga-Putin…mà ít nhất là Mỹ có phá bỏ hay không Công ước Montreux cũng không còn quan trọng với Nga nữa…
Tại sao Hạm đội tàu sân bay Mỹ rời khỏi Địa trung Hải?
Sau khi máy bay chiến đấu Rafale M của Pháp đã hạ cánh trên sàn của USS Harry Truman để tập trận chung với US F / A-18 / F Super Hornets. Bộ Tư lệnh Hải quân Mỹ ra lệnh cho tàu sân bay USS Harry Truman và lực lượng tấn công ra khỏi Địa Trung Hải đến Đại Tây Dương.
Theo DEBKA File, tính đến chủ nhật ngày 8 tháng 7, không một tàu chiến Mỹ nào được nhìn thấy giữa Syria và Cyprus. Các máy bay phản lực của Mỹ hiện chỉ có thể tiếp cận không phận của Syria từ Iraq hoặc vùng Vịnh.
 Vậy tại sao Mỹ rời khỏi biển Địa Trung Hải mà không quay trở lại thách thức tuyên bố của Nga? Phải chăng Mỹ bỏ rơi “con nuôi, con đẻ” của mình tại Tây Nam Syria mặc cho không quân Nga và SAA “săn bắn, giết mổ”?
Đầu tiên phải nói là thực tế, lực lượng của Hải quân Mỹ có tại Địa Trung Hải không đủ khả năng trấn áp Hải quân Nga tại đây và không có ưu thế nếu xảy ra tác chiến.
Nga không cần tàu sân bay ở Địa Trung Hải vì Nga có căn cứ không quân Khmeimim mà chủng loại máy bay tấn công khủng hơn máy bay Mỹ trên tàu sân bay. Ngoài ra, các đơn vị hỗ trợ cho EW (tác chiến điện tử) của Nga có nhiều và có lợi thế hơn tàu sân bay Mỹ.
Lưu ý là Nga rút không quân về nước chủ yếu là máy bay SU-25 (Xe tăng bay”…là những loại mà chiến thuật hiện tại không cần, có chiếc “thú mỏ vịt” nào Nga rút đâu. Hơn nữa, máy bay Nga rút thì Mỹ-NATO biết nhưng máy bay Nga đến Khmeimim thì không hay…nên đừng tin.
Như vậy, tính riêng không quân Mỹ trên tàu sân bay USS Harry Truman là yếu thế hơn với “tàu sân bay” Khmeimim. Khmeimim lại không thể đánh chìm nhưng USS Harry Truman có thể bị đánh chìm.
Về tàu hộ tống tấn công của hạm đội tàu sân bay Mỹ đối đầu với hơn 10 tàu tên lửa Kalibr đặc nhiệm (Hạm đội muỗi) của Nga là rất khó xoay xở.
Trước đây, các chuyên gia Nga tính rằng, để diệt một hạm đội tàu sân bay Mỹ, Hải quân Trung Quốc phải mất 40% lực lượng. Riêng Hải quân Nga hiện nay thì chưa biết, nhưng tuyên bố cấm bay tại Địa Trung Hải, bất chấp kẻ nào ở đó thì chứng tỏ Nga tự tin và không nói suông.
 Tiếp theo, dù Hạm đội tàu sân bay Mỹ ở đó, không gây ra xung đột với Nga thì Mỹ vẫn không dại làm quân xanh cho Nga tập trận. Vì thế, tập trận xong với Hải quân Pháp là USS Harry Truman dông thẳng ra Đại Tây Dương cho yên tâm.
Và cuối cùng Hạm đội tàu sân bay Mỹ “lượn lờ” tại Địa Trung Hải để làm gì, đe dọa ai khi thế trận tại Tây Nam Syria là không thể đảo ngược? VKS Nga vẫn không kích hỗ trợ cho SAA và SAA thì cứ thắng hết trận này đến trận khác, trong khi “thánh chiến” lũ lượt đầu hàng…
Có vẻ như Mỹ không cần tranh chấp với Nga tại Địa Trung Hải. 

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

Đế quốc Nga đang chia lại thế giới!

Phần 2: Thành lập Hạm đội Địa Trung Hải. 
Đến hôm nay, chúng ta có thể khẳng định rằng sức mạnh, tiềm lực Nga thời Putin mạnh hơn thời đỉnh cao Liên Xô. Bởi vì không chỉ về ưu thế của vũ khí Nga với Mỹ mà trong lĩnh vực địa chính trị Nga – Mỹ, có những điều Liên Xô mong muốn, chưa từng làm được thì Nga đã đang làm được.
Tại sao Nga thành lập Hạm đội Địa Trung Hải? Trước khi tuyên bố thành lập Hạm đội Địa Trung Hải, Nga đã có những bước đi chiến lược để chiếm lĩnh bờ Đông, Tây Địa Trung Hải bằng cách tạo ra những căn cứ từ Syria đến Algeria giáp cửa ra Đại Tây Dương…
Nhưng…hãy nói sau, chúng ta hãy bắt đầu từ những cơ sở khác đầy thú vị…
Nga tiến về phía Tây đến Châu Phi không một tiếng súng!
Cộng hòa Trung Phi ( CAR) “bị bắt bởi lính đánh thuê Nga”… 
Mozambique “tái khởi động” quan hệ với Nga và xem xét danh sách các loại vũ khí mà họ muốn nhận… 
Cộng hòa Dân chủ Congo đề nghị Nga “nhập” vào hợp tác quân sự… 
Tại Nam Sudan, một cuộc đàm phán về xây dựng một căn cứ quân sự Nga đang được tiến hành…
Đây không phải là những tiêu đề hoang tưởng của BBC hay CNN. Đây là thực tế của hai tháng qua mà trong khi dư luận rất ít chú ý thì các chiến lược gia Mỹ và Phương Tây đang lo lắng, xáo trộn nghiêm trọng bởi “cuộc xâm lược của Nga” đến Châu Phi – Lục địa đen.
 Có thể nói, chỉ riêng về mặt địa lý, kết quả đã vượt quá những gì mà thời gian đỉnh cao ảnh hưởng của Liên Xô. Và, đặc biệt, nó đang được xây dựng trên một nguyên tắc hoàn toàn khác…
Chẳng hạn, tại Cộng hòa Dân chủ Congo, đây là khu vực Trung Châu Phi mà không có sự hiện diện của Liên Xô, bất chấp mọi sự cố gắng, nỗ lực liên tục tạo ra ảnh hưởng của Liên Xô thời đỉnh cao sức mạnh.
Ngay vào năm 1999, một hiệp định về hợp tác quân sự giữa Moscow và Brazzaville đã được ký kết, nhưng vẫn là “trên giấy” vì lý do chính trị (hiệp định không có hiệu lực vì vị thế thân phương Tây, bài Nga của chính phủ Congo).
Và vào ngày 27/5/2018, hiệp định đã được hồi sinh. Việc giao vũ khí, trang thiết bị và các thiết bị cụ thể khác của Nga được thực hiện trong thỏa thuận mới. Bên cạnh đó, sự hiện diện của các cố vấn Nga và việc đào tạo các chuyên gia quân sự từ Congo ở Nga đang được triển khai…
Chẳng hạn, tại Cộng hòa Trung Phi (CAR). Vào ngày 30/3, kỷ niệm 2 năm trúng cử Tổng thống tại Bangui, Tổng thống CAR Touadéra thay toàn bộ đội an ninh bảo vệ từ tàn dư của lực lượng gìn giữ hòa bình của LHQ tại Rwandans bằng lực lượng an ninh Nga.
Người Pháp, với sự quan tâm, “trách nhiệm lịch sử với thuộc địa cũ” của họ đã té ngửa và la lối om xòm…Và chuyện này được Tổng thống Touadéra tuyên bố:
“Từ giờ trở đi có một nhóm lực lượng đặc biệt của Nga để tăng cường an ninh cho Tổng thống. Một vị trí mới xuất hiện trong cấu trúc của chính quyền tổng thống - một “giám đốc an ninh” trong số các sĩ quan Nga, người cũng chịu trách nhiệm về công việc của bảo vệ”. 
Người Pháp khẳng định rằng, vị trí này, tức vị sĩ quan này cũng là “trung gian quan trọng cho sự tiếp xúc giữa CAR và Nga trong lĩnh vực phòng thủ và kinh tế”.
Rõ ràng là cách Nga đến và nguyên tắc xây dựng mối quan hệ là khác Liên Xô và tất nhiên khác xa với chính sách thuộc địa kiểu Mỹ, Pháp…
Quyền lực Địa Trung Hải quyết định vị thế địa chính trị
Nga không dùng sức mạnh tại Địa Trung Hải để thực hiện lối “ngoại giao pháo hạm”, nhưng, không có sức mạnh tại Địa Trung Hải, Nga sẽ không dễ dàng tiến đến châu Phi, vùng sừng châu Phi và Trung Đông.
Muốn có được điều đó thì Nga phải chứng minh Mỹ không phải, không còn là thế lực mạnh duy nhất, mới thay đổi tư duy đối ngoại của nhiều quốc gia Trung Đông, Bắc Phi (bờ Tây Địa Trung Hải) và là điều kiện để Nga xâm nhập vào thị trường độc quyền của Mỹ dễ dàng.
Đó là lý do vì sao sự kiện Nga phóng lần đầu tiên 26 quả Kalibr được coi như là một cú chấn động địa chính trị mạnh, là dấu chấm hết sự độc tôn của Mỹ, đã “hạ bệ thói ngạo mạn cố hữu, vô lý của Mỹ”, tạo ra cho các quốc gia Trung Đông, Châu Phi…có nhiều lựa chọn lợi ích quốc gia.
Trong cuộc đối đầu, nắn gân nhau giữa Mỹ và Nga tại chiến trường Syria, giới quân sự, chính trị của Trung Đông, Châu Phi chắc đã vỡ vạc ra nhiều vấn đề, họ có đủ cơ sở để so sánh, đánh giá sức mạnh quân sự Nga, Mỹ, qua đó xác định chính sách đối ngoại trong một thế giới thay đổi: đa cực.
Thật ra, vũ khí hạt nhân, sức mạnh chính của nó ở tính răn đe. Và, vì thế, chả có NATO nào dám tấn công Nga, cũng như Nga cũng chẳng dại đột tấn công NATO. Cho nên, việc thành lập Hạm đội Địa Trung Hải của Nga chủ yếu là để tranh giành địa chính trị tại Trung Đông và Châu Phi.
Nga xác lập quyền lực tại Địa Trung Hải như nào?
Quyền lực phải dựa vào sức mạnh, vậy, Nga làm gì để có sức mạnh tại Địa Trung Hải?
Muốn có sức mạnh thì bất kỳ một nền nghệ thuật quân sự nào cũng đều coi thế và lực là nội dung của sức mạnh. THẾ lấy lực làm cơ sở và LỰC quyết định THẾ.
1, Nga tạo thế
Ở các đội quân viễn chinh thì mất THẾ, nhưng khi đã tạo được THẾ, như THẾ bố trí lực lượng gắn liền với thế địa lý, lại có tác dụng hỗ trợ rất lớn cho lực, tăng LỰC lên nhiều lần.
Tại biển Địa Trung Hải, nếu phải lựa chọn một hạm đội tàu sân bay và các căn cứ không-hải quân ven bờ thì căn cứ ven bờ tối ưu hơn cả về phương diện chiến thuật và kinh tế.
Như đã nói phần trước, Nga sau khi đã có được căn cứ không-hải quân liên hợp Tartus và Khmeimim tại Syria xác lập nên một điểm đứng chân vững chắc thì Nga đang từng bước tiến đến Lybia để “sửa sai” cho hành động trước đây của thời Medvedev làm tổng thống…
Mùa xuân năm 2011, một vụ tranh cãi công khai giữa Thủ tướng Putin và Tổng thống Nga Medvedev về các sự kiện ở Libya khi Nga đã không sử dụng các cơ hội để phủ quyết một nghị quyết của HĐBALHQ tạo điều kiện cho Mỹ-NATO phá nát Lybia giết chết Đại tá Gaddafi.
Putin đánh giá sự kiện này như một sự thất bại của chính sách ngoại giao của nước Nga.
Vào ngay 11/1/2017, tàu sân bay Kuznetsov của Nga neo tại bờ biển phía Đông Lybia đã đón tướng Khalifa Haftar, chỉ huy quân đội quốc gia (LNA) đang kiểm soát một vùng rộng lớn phía Đông Lybia có cảng biển Tobruk, đối lập với chính quyền Tripoli được LHQ bảo trợ (GNA).
Động thái cam kết của Nga trên chiến hạm Kuznetsov đã cho thấy Nga sẽ bắt đầu bằng cách cung cấp hỗ trợ kỹ thuật và chuyên môn cũng như đào tạo cho nhân viên LNA và cung cấp vũ khí giá trị 4,2 tỷ dollars đã được ký năm 2009 khi lệnh cấm vận vũ khí của LHQ về Libya là không còn hiệu lực.
Lúc này người ta mới chú ý đến một cuộc tập trận đầu tiên của Nga tại Bắc Phi giữa Nga và Ai Cập đã diễn ra trước đó trên biên giới với Lybia, khu vực do quân đội của tướng Khalifa Haftar kiểm soát, người từng học tại Học viện quân sự Liên Xô, Ai Cập và là bạn của Tổng thống Ai Cập Al-Sisi.
Mỹ-Phương Tây không muốn và khó chịu điều này vì cho rằng nếu để Khalifa Haftar cai trị duy nhất Lybia sẽ nguy hiểm và phản tác dụng…Đương nhiên, phương Tây không muốn với Nga tại Lybia, hay Syria…là chuyện thường tình, nó không có giá trị với ý chí Nga.
Có thể nói, Lybia trong trạng thái hỗn loạn, điều gì sẽ xảy ra khi Nga sẽ thống trị chính trị Lybia như đã xảy ra ở Syria? Phương Tây sẽ hiểu, nhưng điều chắc chắn, Hải quân Nga ngoài căn cứ Tartus ở bờ Đông Địa Trung Hải nay đang có thêm một điểm dừng chân mới là cảng biển sâu Tobruk-Lybia-bờ Tây Địa Trung Hải.
Tại Algeria. Theo nguồn tin từ Pradva, Algeria đã cho phép các tàu Nga (gồm cả tàu ngầm) sử dụng cơ sở của nó tại Mers el-Kebir như một căn cứ. Điều này nếu nhìn từ Việt Nam thì không có gì là nghi ngờ, bởi khi Nga đã cung cấp tàu ngầm, máy bay hiện đại cho Algeria…là không thể khác.
Như vậy tại Địa Trung Hải, bờ Đông và bờ Tây đã đang có vị trí đứng chân của Hải quân Nga cho phép tàu chiến Nga tiếp cận tại vùng biển của Pháp, Ý và thực tế, mới đây Pháp đã báo động khi phát hiện tàu ngầm Nga xuất hiện tại vùng nước cảng Toulon hải quân Pháp…
2, Tăng cường lực
Sức mạnh Nga, nếu chỉ nhìn vào số lượng máy bay, tàu chiến tại khu vực Địa Trung Hải thì chỉ là “ngón tay út của Mỹ”. Mỹ-NATO có các căn cứ không quân, hải quân và đặc biệt tại Biển Địa Trung Hải Mỹ điều động hạm đội chiến đấu tàu sân bay khi cần…
Sức mạnh của Nga ở đây thể hiện khi vũ khí trang bị tiên tiến đã tạo ra một hình thức, phương án tác chiến trên biển kiểu mới, biến kiểu tư duy tác chiến trên biển của Mỹ-NATO trở nên lạc hậu…
Nói về hệ thống phòng không và hệ thống tác chiến điện tử EW thì Mỹ-NATO tại đây phải chấp nhận cửa dưới của Nga…và có ảnh hưởng lớn đến sự đối đầu của hạm đội Địa Trung Hải của Nga và Hạm đội tàu sân bay Mỹ.
Hiện tại, hạm đội tàu sân bay Mỹ tại Địa Trung Hải với lối đánh chính là dùng máy bay và tên lửa Tomahawk để đe dọa và trấn áp…thì lực lượng Nga tại đây cũng thừa khả năng đó bằng máy bay và tên lửa Kalibr…không những thế lại còn có tính cơ động gấp bội.
Tuy nhiên, khi đối đầu với Nga, thay vì như trước đây, tàu sân bay và các khu trục hạm bảo vệ là “bất khả xâm phạm” thì nay bất kỳ con tàu chiến nào của Hạm đội Địa Trung Hải, nhỏ, nhanh, hỏa lực mạnh cũng đều có khả năng tấn công tiêu diệt được nó.
Thực tế, qua 2 lần tấn công, uy lực, hiệu quả tác chiến của Tomahawk tại Syria là cực thấp. Nếu như không quân (máy bay trên tàu sân bay) không dám thử với S-300, S-400…thì tại đây, biển Địa Trung Hải không đủ lớn cho Hạm đội tàu sân bay của Mỹ phát huy tác dụng.
 Ngày 16/5 Putin tuyên bố: “Các tàu Hải quân Nga được trang bị tên lửa Kalibr sẽ hiện diện thường trực tại Địa Trung Hải”. Có nghĩa là sau đó một hạm đội thứ 5 mang tên Hạm đội Địa Trung Hải của Nga xuất hiện với đầy đủ sức mạnh, ưu thế, vị thế và tầm ảnh hưởng…thách thức tất cả.
Đây là điều mà Liên Xô thời đỉnh cao dù có nỗ lực liên tục vẫn không đạt đến khả năng như này, như Hải quân LB Nga thời Putin.
Tổng thống Nga Vladimir Putin đã chia lại thế giới, ít nhất là trật tự quyền lực, theo cách của một Đế quốc kiểu mới.
Phần cuối: Vận hành thế trận...