Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2019

Ả Rập Saudi xuống thang hay ngả sấp mặt?


Đã đến lúc nhà Saudi bỏ thói quen chỉ ra đòn mà không bị chịu đòn đáp trả.
Chính thức nhà Saudi thông qua Thủ tướng Iraq đề nghị đàm phán trực tiếp với Iran điều mà trước đây chưa từng có trong ý tưởng của Thái tử Mohammed bin Salman (MBS). Hành động xuống thang hay bị đánh sấp mặt rơi xuống thang của Nhà Saudi?
Ba sai lầm nghiêm trọng của nhà Saudi
1, Phải thừa nhận rằng khi Hệ thống petrodollar đang là một công cụ cai trị thế giới tuyệt đối của Mỹ mà không ai dám đụng vào; khi Ả Rập Saudi là con Át chủ bài của Petrodollar được Mỹ hứa bảo vệ cho nhà Saudi ngồi vững chắc trên ngai vàng…thì Hoàng gia Saudi “dưới một người nhưng trên vạn người” thích làm gì từ thời trung cổ…thế giới cũng hổng ai dám nói, trong khi chỉ một chút xíu bất bình đẳng nào đó ở một quốc gia nghèo khó nào đó là “những nhà dân chủ, nhân quyền” lao vào như kền kền thấy xác chết.
Thế nhưng cái Petrodollar nó đã không còn thiêng, các cường quốc đã đang loại bỏ nó, mua dầu không cần phải dùng dollar…vì chính thức Mỹ đã suy giảm quyền lực thế giới, mất ưu thế quân sự toàn cầu và đặc biệt huyền thoại “bất khả xâm phạm” cũng bị sụp đổ thì cũng qua rồi thời “dưới một người, trên vạn người” của nhà Saudi.
Đáng tiếc là nhà Saudi đứng đầu là MBS cố chấp không chịu hiểu để có chính sách đối ngoại, đối nội phù hợp với trật tự quyền lực thế giới đa cực. Mỹ - người bảo kê mạnh nhất mà cũng bị ăn đòn đáp trả thì “cậu ấm” Ả Rập Saudi chưa đủ tuổi để “nói gì làm nấy”.
2, Quá tin tưởng và hoang tưởng đánh giá sai sức mạnh của quân đội Hoàng gia Ả Rập Saudi.
3, Quá tin tưởng vào sự bảo vệ của Mỹ và vũ khí Mỹ.
Sai lầm thì phải tổn thất…
Sai lầm như là căn bệnh ung thư mà khi nó đã phát tiết thì kéo theo hậu quả không thể tránh khỏi… Ba sai lầm tầm chiến lược về nhận thức “biết địch, biết ta” của MBS đã khiến cho Ả Rập Saudi nhận được những hậu quả đắng chát tương xứng…
Cậy mình là con át chủ bài của hệ thống petrodollar; cậy mình có nhiều tiền…Ả Rập Saudi không yên phận, đã lao sâu vào “trò chơi địa chính trị” –  “trò chơi” chỉ dành cho những kẻ có sức mạnh, bằng một chính sách đối ngoại hung hăng, hiếu chiến…
Năm 2011, hòa chung khí thế “Assad must go” trong đám cháy ngùn ngụt tại Syria bởi do Mỹ, phương Tây và các quốc gia vùng Vịnh mà Ả Rập Saudi không thể thiếu, họ thò bàn tay đầy tiền dollar để cấp, nuôi dưỡng cho cái gọi là lực lượng nổi dậy lật đổ chính quyền Assad – Syria…
Tham vọng không chỉ dừng lại ở đó, vào tháng 3/2015, Ả Rập Saudi chủ mưu, đứng đầu 10 quốc gia vùng Vịnh tấn công vào Yemen với ý đồ là biến Yemen thành thuộc địa kiểu mới của nhà Saudi…
Phải công nhận trong số các quốc gia giàu có nhờ múc dầu lên bán, vũ khí trang bị hiện đại tiến tiến nhờ mua của Mỹ ở vùng Vịnh thì Ả Rập Saudi là quốc gia có những tuyên bố, hành động hung hăng, hiếu chiến nhất…
Tháng 9/2015, Nga can thiệp quân sự tại Syria trực tiếp thách thức Mỹ tại Trung Đông khiến cho hàng loạt “đội quân ủy nhiệm” bị đánh tan tác trong đó có đám của nhà Saudi.
Logic của trò chơi là khi (ở Syria) ngay cả Mỹ-NATO còn không dám động đến Nga để cứu “con đẻ, con hoang” của mình thì Nhà Saudi chưa đủ tuổi cũng phải “ngồi nhìn” mà thôi. Ả Rập Saudi cũng chỉ như đám kền kền  trước cái xác sắp chết Syria chứ có gì khác.
Nhiều người sẽ cho rằng, nói như vậy là coi thường Ả Rập Saudi. Một quốc gia giàu mạnh…thì mới đây, 2 đòn tấn công nhằm vào Ả Rập Saudi của lực lượng Houthi – Yemen như 2 quả đấm mạnh khiến cho lớp mặt nạ sức mạnh bong tróc từng mảng…
Đòn đầu tiên vào ngày 14/9 chứng minh toàn bộ các trung tâm kinh tế, chính trị quan trọng của Ả Rập Saudi thuộc ngân hàng các mục tiêu của “quân giải phóng Yemen” không được bảo vệ và không thể bảo vệ trước UAV và tên lửa hành trình vì hệ thống PK vô dụng và sự kết hợp tinh tế giữa chiến thuật và công nghệ của Houthi – Iran.
Đương nhiên, liên minh Mỹ - Ả Rập Saudi nhận thức được điều này và việc di chuyển Sở chỉ huy trung tâm Không quân đầu não tại Trung Đông của Mỹ ở Qatar về chính quốc để tránh UAV và tên lửa hành trình của Iran-Yemen chứng minh điều đó.
Đòn tiếp theo là từ mặt đất giáng ngay vào lãnh thổ Ả Rập Saudi. Đây là một trận đánh rất tinh tế khiến cho nhiều chuyên gia quân sự Mỹ-PT và nhà Saudi hết coi thường lực lượng “chân đất” Houthi.
Chúng ta sẽ phân tích kỹ khía cạnh quân sự trong đòn đánh này sau, nhưng chỉ biết rằng, chỉ trong 72 giờ, 3 Lữ đoàn trang bị cả xe tăng, thiết giáp tại thị trấn Najran của Ả Rập Saudi bị xoa sổ…đã thể hiện khả năng thực hiện đòn cấp chiến dịch của lực lượng Houthi…
Cuộc chiến bị che đậy giữa Ả Rập Saudi và Yemen được bùng phát bởi 2 đòn tấn công đã khiến giới quân sự thế giới phải nhớ lại bài học Việt Nam và có tư duy mới về tác chiến trong bối cảnh vũ khí công nghệ cao và không gian mạng được phổ cập, toàn cầu hóa…
Thật đáng tiếc, ngân sách quốc phòng đứng thứ 3 thế giới, sau Mỹ và Trung Quốc, không có nghĩa là mạnh thứ 3 thế giới. Nhà Saudi có thể có tiền để mua vũ khí nhiều hơn cả Mỹ, thuê lính đánh thuê đông gấp đôi quân đội Trung Quốc, nhưng ý chí, con tim người lính –  thứ quyết định thành bại cuộc chiến thì bằng tiền không thể mua được
Khởi đầu cấp chiến dịch bằng 2 cú đánh trên không và trên bộ của lực lượng Houthi –Yemen đã khiến cho nhà Saudi “chôn chân, bó tay” và tất nhiên là ngã sấp mặt vào sàn đấu. Thói quen chỉ ra đòn mà không bị chịu đòn đáp trả thì hậu quả là thế thôi.
Đúng như tờ Middle East Eye nhận định: “Ả Rập Saudi tự cứu mình chỉ còn cách phải đàm phán với Iran”. Rút quân khỏi Yemen, bồi thường chiến tranh nếu như không muốn ngai vàng có vấn đề…

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2019

Tại sao Mỹ “ngay và luôn” cáo buộc Iran là tác giả đòn đánh ngày 14/9 vào Ả Rập Saudi?


Như đã biết,  sau khi 2 cơ sở chế biến xuất khẩu dầu của Ả Rập Saudi bị máy bay không người lái (UAV) và tên lửa tấn công gây hậu quả nghiêm trọng cho nhà Saudi, đồng thời, qua đó giới nghiên cứu quân sự đã vỡ vạc ra nhiều vấn đề về tư duy quân sự, chiến thuật tác chiến phi đối xứng…
Chúng ta đã từng phân tích tại sao Mỹ và Ả Rập Saudi không chấp nhận thủ phạm là lực lượng Houthis như họ tự nhận; tại sao Ả Rập Saudi là không cáo buộc dứt khoát Iran là thủ phạm…, bây giờ, chúng ta tìm hiểu tại sao Mỹ cáo buộc Iran “ngay và luôn” chỉ ở góc nhìn quân sự.
Giới quân sự Mỹ trố mắt vì ngạc nhiên…
Chính xác hơn cả Tomahawk (!) là điều mà giới quân sự Mỹ-Ả Rập Saudi “mắt chữ O mồm chữ A” sau khi chứng kiến hiện trường của đòn tấn công của UAV và tên lửa hành trình. Họ không hiểu tại sao với khoảng cách xa như vậy, quá khả năng liên lạc, mà UAV và tên lửa Quds-1 lại như trúng đích như đặt…
Tomahawk của Mỹ có thể đạt được độ chính xác tương tự, nhưng nó đòi hỏi trinh sát địa hình rất phức tạp theo sau và các thiết bị điện tử phù hợp với hình ảnh cộng với GPS. Các hình ảnh được lắp ráp trước thời hạn và được lập trình vào bộ nhớ máy tính của Tomahawk. Đường bay được xác định trước và khớp hình ảnh cung cấp hướng dẫn cuối cùng…
Vậy, phải chăng, có bí mật gì đặc biệt trong UAV giá 20.000 USD và Qusd-1 của lực lượng Houthis để tạo ra độ chính xác và tầm tác chiến?
Về tầm tác chiến hay tầm bay của UAV và Quds-1 thì có thể chấp nhận được từ hiện trường khi các bể chứa dầu của Ả Rập Saudi chỉ xuất hiện những lỗ thủng mà không phát nổ, điều này cho thấy tên lửa Quds-1 đã không sử dụng thuốc nổ để giảm trọng lượng nhằm tăng tầm bay.
Tuy nhiên, về độ chính xác thì trình độ, khả năng của lực lượng Houthis là không thể và ngay cả Iran cũng rất khó khi thực hiện theo hướng biện pháp thông thường như cách của Tomahawk. Nếu vậy thì đòn tấn công được tổ chức thực hiện theo một hướng khác.
Đó là hướng nào hay chiến thuật nào? Tổ chức triển khai thực thiện ra sao?
Trinh sát, tình báo nằm vùng…
Thực tế là không chỉ Iran mà ngay cả Nga có hệ thống thiết bị đầu cuối rất hạn chế, kém xa Mỹ.
Trên chiến trường Syria, tại sao lực lượng Không quân – Vũ trụ (VKS) Nga sử dụng bom thông minh rất ít, họ chủ yếu là dùng “bom ngu” nhưng lại có hiệu quả rất cao khiến Mỹ phải ghen tỵ là bởi vì Nga-Syria có một lực lượng trinh sát mặt đất rất tinh nhuệ, đa dạng hoạt động rất hiệu quả.
Trinh sát, đặc nhiệm Nga-Syria-Iran và của Hezbollah…luôn có mặt, luồn sâu trên chiến trường, kết hợp với tình báo, luôn cung cấp và hướng dẫn đầu cuối cho các loại vũ khí Nga đến những tọa độ chính xác. Vì thế thay vì ném bom kiểu rải thảm như Mỹ đã từng ở Raqqa, Nga đã quăng bom là chính xác, có kết quả.
Nếu như khẳng định lực lượng Houthis và Iran cùng với UAV và Quds-1 của họ không có khả năng về công nghệ và chiến thuật như phương án tác chiến của Mỹ với Tomahawk thì chính lực lượng nằm vùng của Iran hay của Houthis là “thiết bị đầu cuối” dẫn UAV và Quds-1 vào mục tiêu.
Trên 2 cơ sở dầu mỏ đó đã bị một lực lượng đặc biệt của Houthis, những người gần gũi với mục tiêu, họ có trình độ chuyên sâu…có thể hướng dẫn giai đoạn cuối của tên lửa Quds-1 và UAV thông qua video được truyền từ UAV và Quds-1.
Về tổ chức thực hiện. Để có một đòn tấn công này, Houthis phải chuẩn bị hàng tháng. UAV và các tên lửa hành trình Quds-1 sẽ cần phải được chuẩn bị, tập kết di chuyển gần biên giới. Các đặc vụ trong lĩnh vực này sẽ cần được đào tạo và chuyển đến Ả Rập Saudi… 
Cứ cho là về UAV và Quds-1, Houthis có thể chế tạo được, nhưng, tổ chức một hoạt động như thế này sẽ là một thách thức không thể vượt qua của lực lượng Houthis. Họ sẽ không bao giờ có đủ một hạ tầng trí lực và năng lực là điều chắc chắn.
Kết luận…
Trước hết, thế nhưng, đòn tấn công vẫn xảy ra với thành công mỹ mãn…thì chứng tỏ không ai khác ngoài Iran – quốc gia có đầy đủ trí lực và năng lực tổ chức hoạt động này, là thủ phạm trực tiếp tấn công vào Ả Rập Saudi vừa rồi.
Hơn ai hết Mỹ hiểu quá rõ điều đó từ góc nhìn kỹ thuật và chiến thuật cho dù không tính đến yếu tố chính trị, Mỹ cáo buộc Iran “ngay và luôn” là logic mà không phải như chưng ra cái “lọ bột màu trắng” như với Iraq.
Thứ hai, phải khẳng định, nếu như thế, tức là Iran đã chuẩn bị, tổ chức thực hiện trước đòn tấn công kỹ càng, dài hơi, không chỉ vậy, Iran-Houthis đã tổ chức những đòn tấn công trước đó có tính thăm dò, trinh sát…nhưng hệ thống phản gián của nhà Saudi và tình báo chiến thuật, kỹ thuật của Mỹ bị qua mặt.
Và cuối cùng, Mỹ và nhà Saudi quá tin vào hệ thống phòng không của họ từ các căn cứ hải quân, không quân đã bố trí đón đợi sẵn nhằm vào hướng mà tên lửa, UAV có thể bay tới là hướng Bắc và Đông, tức là từ căn cứ của Iran tại Iraq và Iran. Và, thật không may…Mỹ cũng thừa nhận Patriot là đồ bỏ, thảm bại là nổi xấu hổ của Mỹ.
Không ai phủ nhận và dám coi thường các loại tên lửa của Mỹ chế tạo, Mỹ vẫn là cường quôc quân sự đứng đầu thế giới, nhưng riêng hệ thống PK mang tên hùng hổ lâu nay là Patriot thì nên kiểm tra lại…trước khi tin tưởng giao cho nó bảo vệ trung tâm kinh tế, chính trị quan trọng của quốc gia

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2019

Houthis - Yemen đã chứng minh quy tắc chiến tranh thế kỷ XXI


THỐNG CHẾ Bernard Montgomery (1887-1976) là một danh tướng nước Anh, người đã từng gay gắt chỉ trích chiến lược của Mỹ ở Việt Nam. Ông đã nêu một quy tắc nhất định của chiến tranh rất thú vị mà Tây Âu, Đông Âu...nói chung những ai muốn gây chiến với Nga hãy đọc kỹ:
Quy tắc 1 trên trang 1 của chiến tranh là: “Đừng tiến về Moscow!”.
Napoleon, Hitler đã thử và chứng minh quy tắc này là đúng.
Và giờ đây, nước Nga thời Putin, chỉ có kẻ điên rồ mới dám thử và chứng minh lại quy tắc này, song, thế giới ta đang sống, trật tự quân sự đa cực sẽ bất ổn hơn trật tự đơn cực vì có nhiều điểm tương tác mà ở đó những tính toán về lợi ích xảy ra khiến một số quốc gia sẽ hành động và cư xử với nhau quyết liệt hơn…
Thật không may, khi ưu thế quân sự của Mỹ đã không còn thì trật tự quyền lực quân sự thế giới đã mang tính đa cực và đặc biệt, do đó, chiến tranh hôm nay đã không còn như trước, nó đã thay đổi nguyên tắc chơi, tư duy tác chiến mà thực tế được chứng minh từ lò lửa Trung Đông…
1, Đừng đốt nhà hàng xóm!
Quy tắc này thực ra Hoa Kỳ đã khôn ngoan “công nhận mà không chứng minh” cho nên Mỹ mới được như hôm nay, tuy nhiên, Thổ Nhĩ Kỳ muốn biến Idlib thành một tỉnh của mình, còn Ả Rập Saudi thì muốn biến Yemen thành một chư hầu thời trung cổ nên cả 2, bất chấp, ra sức chứng minh…
Hậu quả địa chính trị thì Thổ Nhĩ Kỳ sau khi “đốt nhà hàng xóm Syria” thì nơm nớp lo sợ Nga-Syria thẳng tay tại Idlib và biên giới phía Bắc, khi đó, Thổ Nhĩ Kỳ sẽ lãnh đủ hàng triệu người di cư tràn sang trong đó có hàng ngàn tay súng khủng bố được vũ trang tận răng.
Dẫu sao Thổ Nhĩ Kỳ cũng chỉ mới gián tiếp thò bàn tay dơ bẩn vào Syria bằng đội quân pro của mình, trong khi đó Ả Rập Saudi lại trực tiếp tấn công vào nhà hàng xóm Yemen bằng không quân nhằm đưa Yemen vào “khuôn khổ” thuộc địa.
Với sức mạnh áp đảo bằng không quân, Ả Rập Saudi gần như san bằng Yemen, gây ra một thảm họa nhân đạo khủng khiếp nhất trên thế giới…Tại Yemen, một láng giềng có chung biên giới với Ả Rập Saudi, một đất nước nghèo nhất khu vực, lửa đã cháy và máu đã đổ…
Thật thú vị, nhà Saudi cứ tưởng rằng, bom ném từ trên trời, mà bom đạn của Mỹ-Anh không thiếu, chỉ có tiền là mua được tất cả, Ả Rập Saudi lại không thiếu tiền, cho nên, cuộc chiến trên chiến trường Yemen như là chơi Game, thế nhưng, không phải vậy, chiến tranh không phải trò đùa!
Ngay từ đầu, người Houthis-Yemen đã tấn công ngược lại vào lãnh thổ Ả Rập Saudi. Đã có hàng loạt tiền đồn biên giới của Ả Rập Saudi tháo chạy, có cả tiểu đoàn tăng bỏ của chạy lấy người…Không dừng lại đó, tên lửa, UAV của Houthis đã bay sâu vào trong lãnh thổ. Lửa từ nhà Yemen đã bén vào nhà Saudi…
Cú ra đòn hiểm đầu tiên của Houthis nằm vào 2 hệ thống bơm dầu sang Biển Đỏ để tránh eo biển Hormuz của nhà Saudi ngừng trệ, vừa là cảnh cáo nhưng chủ yếu là trinh sát hệ thống phòng thủ khi các UAV bay khoảng cách từ 700-1000 km, vẫn không khiến nhà Saudi nguội lạnh…
Và ngày 14/9, đòn đánh chính thức được tung ra.
Hậu quả về kinh tế, mất một nửa sản lượng dầu xuất khẩu của nhà Saudi, khiến giá dầu thế giới tăng vọt mà để khắc phục tốn hàng trăm triệu USD và thời gian vài tháng.
Hậu quả về an ninh chính trị: Đây mới chỉ là đòn mà Houthis - người Yemen nhằm vào kinh tế nhưng chưa gây thiệt hại về người như Ả Rập Saudi đã gây ra với người Yemen, nhưng cách đây 2 tháng, đã có 2 tên lửa của Houthis đã bay đến “bên ngoài” nhà máy khử muối cung cấp nước ngọt cho 50% dân Ả Rập Saudi.
Đánh vào cơ sở dầu là nhằm vào Hoàng gia Saudi, nhưng đánh vào Nhà máy khử muối là như một quả bom chính trị bất ổn. Có lẽ nhà Saudi đã hiểu được kể từ ngày 14/9. Houthis không có đùa nếu không quân Ả Rập Saudi không dừng lại…
Hậu quả quân sự: Phơi bày Quân đội nhà Saudi không mạnh, ý chí chiến đấu không có vì phi nghĩa; hệ thống phòng thủ chống đột kích đường không của Ả Rập Saudi chỉ là tin đồn. Do đó, Houthis với sự trợ giúp của Iran – “siêu cường UAV”, sẽ luôn gây ra những đòn khiến nhà Saudi sấp mặt.
Tại sao Ả Rập Saudi lại rơi vào cảnh chiến tranh như vậy trong khi chính mình chủ động gây ra? Đơn giản là vì gây chiến tranh với nhà hàng xóm láng giềng “tắt lửa tối đèn sớm tối có nhau” chỉ cách nhau một hàng rào nên chiến trường lan rộng là tất yếu trong khi mình thiếu khả năng “phòng cháy”.
Đây là quy tắc đầu tiên mà người Yemen đã viết lên trang chiến tranh thế kỷ XXI: Đừng đốt nhà hàng xóm! Nhà Saudi đã thử và có kết quả đúng.
Đừng có đùa với quy tắc này, bởi chính người Mỹ đã thực hiện rất tốt, đó là lý do vì sao, Mỹ phải “suy nghĩ 2 lần” cho 54 căn cứ quân sự của mình tại Trung Đông trước khi tấn công Iran dù nước Mỹ cách xa Iran vạn dặm…
2, Máy bay không người lái (UAV) – tương lai của chiến tranh!
Các cuộc tấn công gây sốc của UAV và tên lửa vào cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Ả Rập Saudi không chỉ làm thay đổi cán cân sức mạnh quân sự ở Trung Đông, mà cả bản chất của chiến đấu nói chung.
Đầu tiên phải khẳng định chắc chắn rằng, trong chiến tranh hiện đại thế kỷ XXI, thống trị vùng trời là yếu tố quyết định sự thành bại của chiến tranh.
Chính vì thế, để thống trị vùng trời, Mỹ phải xây dựng một cơ sở vật chất kỹ thuật cực kỳ đắt đỏ, tốn kém, từ tàu sân bay, các căn cứ không quân cho đến những loại máy bay tàng hình thế hệ này đến thế hệ khác…
Trong tình thế mà ưu thế trên không của Mỹ gần như là tuyệt đối thì UAV lại mở ra một hướng khác cạnh tranh với sự thống trị trên không của Mỹ hay các thế lực mạnh khác cho các quốc gia nhỏ, yếu như Iran, Triều Tiên và các lực lượng như Hezbollah, Hamas, Houthis…
Các thế hệ mới của UAV, tên lửa hành trình và tên lửa chiến thuật hoạt động có độ chính xác cao đã bắt đầu được chuyển tới Yemen Houthis và Hezbollah của Lebanon. Nếu như phiến quân Syria đã vũ khí tối tân của Mỹ-NATO thì Houthis, Hezbollah không chỉ có vũ khí của Iran
Đòn tấn công vào Ả Rập Saudi đã gửi một cảnh báo chiến lược rõ ràng: thời đại của ưu thế trên không của Mỹ trong vùng Vịnh Ba Tư và khả năng độc quyền về cuộc tấn công chính xác, nhanh chóng của Mỹ đã đi vào quá khứ.
Chỉ cần hơn chục chiếc UAV “giá rẻ 20.000 USD” đã gây ra một thảm họa kinh tế cho Ả Rập Saudi và thế giới. Điều gì sẽ xảy ra, Ả Rập Saudi, Israel và các căn cứ quân sự Mỹ, nếu như có hàng trăm, hàng ngàn UAV và tên lửa giá rẻ từ Houthis, từ Hezbollah?
Không thể phủ nhận Iran là “siêu cường UAV”, do đó gây chiến với Iran với đồng minh Iran, các lực lượng thân Iran thì sự đáp trả “không đối xứng” như vừa qua tại Ả Rập Saudi là không tránh khỏi.
Rẻ tiền nhưng hiệu quả, tấn công vào sào huyệt, trung tâm kinh tế, chính trị của kẻ gây chiến là ưu thế của UAV và các tên lửa của “con nhà nghèo”. UAV càng nguy hiểm hơn, khi mà các hệ thống phòng không đắt tiền, tiên tiến chỉ mới là “tin đồn”, không hiệu quả trong thực chiến.
Đây là cảnh báo cho bất cứ kẻ nào muốn “siêu cường khu vực”, cậy mạnh sử dụng vũ lực để nắn các quốc gia trong khu vực thành chư hầu hoặc bất chấp, ngang ngược xâm hại đến chủ quyền quốc gia láng giềng. Lửa chiến tranh sẽ táp vào chính họ.

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2019

Arabia Saudi – đã ngồi trên bồn xăng thì đừng đùa với lửa!



Giàu có nhưng không mạnh thì đừng tham gia trò chơi địa chính trị, bởi sẽ có ngày “tiền mất, tật mang”.
Xem lại thì nhà Saudi chỉ sống nhờ vào một “trạm xăng” ngoài ra chẳng có gì khác. Saudi chỉ xuất khẩu dầu và nhà Saudi được bảo vệ bởi Hoa Kỳ từ “hệ thống petrodollar”. Như vậy nền kinh tế, chính trị của Arabia Saudi (Ả rập-Xê út) đều nhờ vào dầu lửa, nói cách khác, sự tồn tại, phát triển của Ả Rập-Xê út là trên “bồn chứa đầy ắp dầu”.
Chính vì thế, khi cạn dầu thì kinh tế sẽ gặp khó khăn và chính trị của nhà Saudi cũng thấp xuống như chú lùn. Tất nhiên, nếu chẳng may bồn chứa gặp lửa nổ tung thì nhà Saudi sẽ…bay theo khói lửa.
Hoang tưởng sức mạnh…nghịch lửa.
Thực tế là Ả Rập-Xê út rất giàu, nhờ Mỹ bảo kê vì “hệ thống petrodollar” nên nhà Saudi hết đời này đến đời khác cha truyền con nối cai trị dân Ả Rập-Xê út như thời trung cổ và đừng ai bép xép chuyên dân chủ, nhân quyền với nhà Saudi nhé vì Mỹ không cho phép nên nó được miễn nhiễm.
Tuy nhiên thật rắc rối khi GIÀU và MẠNH là 2 phạm trù bổ sung cho nhau nhưng hoàn toàn khác nhau. Vì thế, Ả Rập-Xê út rất giàu nhưng không mạnh. Đó là một thực tế với Ả Rập-Xê út.
Nhà Saudi bỏ tiền ra thuê hàng trăm ngàn lính đánh thuê, đồng thời, chi không tiếc tiền để mua vũ khí trang bị tiên tiến hiện đại nhất thế giới. Mỹ có loại chủng loại vũ khí gì thì Saudi có thứ đó, ngoại trừ VKHN, do đó có thể nói quân đội Ả Rập-Xê út là đội quân hùng hậu nhất tại Trung Đông.
Đã có lúc không biết “trời cao đất dày” là gì, sau khi lực lượng khủng bố tại Syria được nhà Saudi nuôi dưỡng bị Nga dần cho te tua đã dám tuyên bố “Ả Rập-Xê út sẽ điều động 100.000 quân sang Syria” để dọa Nga cơ đấy.
Cậy mình giàu, nghĩ mình mạnh, nhà Saudi không chuyên tâm khai thác dầu để bán hưởng lạc lại bày đặt tham gia “trò chơi địa chính trị”. Họ có “dấu vân tay” tại Syria, Iraq và gần đây nhất, kể từ khi ông Mohammed bin Salman (MBS) trở thành Thái tử, từ năm 2015, nhà Saudi đã tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược láng giềng Yemen và bị rắc rối đến nay…
Nhà Saudi không biết rằng, đã là lính đánh thuê thì họ chiến đấu vì tiền, họ cần tiền để sống, do vậy, làm gì thì làm, đánh nhau với ai thì đánh, nhưng mạng sống của mình, họ phải bảo vệ đầu tiên. Cho nên, với lính đánh thuê, tinh thần, ý chí chiến đấu – yếu tố quyết định thành bại cuộc chiến, thì lực lượng của nhà Saudi không có, nó là mặt hàng xa xỉ.
Nhà Saudi không biết rằng, vũ khí trang bị tiên tiến hiện đại nhưng con người điều khiển, sử dụng nó như thế nào lại có ý nghĩa quyết định thay vì vũ khí. Trong khi nhà Saudi không có người lính thực thụ và còn vũ khí thì…chỉ biết rằng, cho đến nay hệ thống phòng không được trang bị hiện đại nhất của Mỹ là hệ thống Patriot đã “kéo cờ trằng” trước tên lửa, UAV của Iran được sử dụng bởi Houthis…
Nhà Saudi không được Mỹ dạy dỗ nên không hiểu chiến tranh với láng giềng là nguy hiểm như thế nào. Sự nguy hiểm ở chỗ phạm vi không gian chiến trường sẽ không hạn chế ở quốc gia bị xâm lược (ở đây là Yemen) mà với vũ khí công nghệ cao như hiện nay thì chính quốc (Ả Rập-Xê út) cũng trở thành chiến trường. Ả Rập-Xê út không phải Hoa Kỳ, đúng không?
Rõ ràng, tấn công vào Yemen láng giềng (bằng không quân), với cơ cấu nền kinh tế xuất khẩu dầu là chính thì chẳng khác nào nhà Saudi đang ngồi trên bồn xăng mà mạo hiểm nghịch, đùa với lửa…
Hậu quả khủng khiếp…
Ngày 14/9, 10 UAV của lực lượng Houthis do Iran sản xuất đã tấn công vào 2 cơ sở khai thác chế biến dầu lớn nhất của Ả Rập-Xê út. Chi tiết thì các báo đã đưa tin, chúng ta chỉ cần biết kết quả là cuộc tấn công đã làm tê liệt ngành công nghiệp dầu lửa của Ả Rập-Xê út, khiến cho sản lượng dầu xuất khẩu của Ả Rập-Xê út ngay sau đó bị giảm xuống một nửa và giá dầu thế giới thì tăng vọt…
Đây là một thiệt hại khủng khiếp, một giá trả đắt khó chịu đựng nổi của nhà Saudi bởi một hành động nho nhỏ của Iran-Houthis. Tất nhiên thôi, nếu như cần đốt cháy một bồn dầu lửa thì chỉ một que diêm là đủ, đúng không?
Lý do chính cho đòn tấn công là trả đũa 5 cuộc tấn công gần đây của Israel bằng máy bay không người lái được phóng từ các khu vực do SDF kiểm soát ở Syria vào các căn cứ Hashd thân Iran. Trong các vụ này, các UAV của Israel được hỗ trợ, tài trợ của nhà Saudi. Một quan chức tình báo cao cấp của Iraq cho biết như vậy.
Ngoài ra, đây cũng là một thông điệp Iran đến Mỹ và các đồng minh của họ, nếu như cuộc bao vây Iran vẫn tiếp tục thì sẽ không có ai có được sự ổn định trong khu vực.
Mỹ đang đổ tội cho Iran và đang bị mất uy tín khi không biết tại sao hệ thống phòng không Ả Rập-Xê út lại không làm gì được. Với tình hình này thì liệu nhà Saudi sẽ bỏ qua vũ khí Mỹ, chấp nhận mua hệ thống phòng không của Nga hay không đã khiến Mỹ lo lắng…
Không chỉ vậy, cho đến nay chưa ai khẳng định UAV không xuất phát tấn công từ đâu, căn cứ của Houthis - Yemen hay từ căn cứ của lực lượng thân Iran tại Iraq. Tuy nhiên, từ 2 căn cứ sau đây, có thể phán đoán chắc là UAV xuất phát từ Iraq:
1, Nếu từ Iraq thì UAV hành trình đến mục tiêu tại Ả Rập-Xê út chỉ bằng một nửa quãng đường từ Yemen đến mục tiêu, tức là Iraq – Ả Rập-Xê út chỉ 500-600km, trong khi Yemen – Ả Rập-Xê út từ 1.100-1200km.
2, Truyền thông Kuwait hôm thứ 7 rằng họ đã phát hiện nhìn thấy UAV bay qua không phận của họ. Nếu như UAV xuất phát từ Iraq thì bay qua không phận của Kuwait là đương nhiên…và hệ thống phòng không Kuwait ngủ quên cũng là chuyện bình thường.
Nhưng, chuyện không bình thường là tất cả những quốc gia sống nhờ vào khai thác, chế biến xuất khẩu dầu ở vùng Vịnh đều là những người “ngồi trên bồn xăng” hưởng lộc thì đừng nên “nghịch đùa với lửa”, phải tránh xa “lửa” bởi chỉ cần một ngọn lửa nhỏ vương vào thì coi như thành tro tàn.
Sự kiện vừa rồi với nhà Saudi chỉ là một bài học ban đầu. Giàu có nhưng không mạnh thì đừng dại dột tham gia “trò chơi địa chính trị” kẻo có ngày “tiền mất, tật mang”.

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2019

Cảm hứng từ chiến thuật của Hải quân Iran trên eo biển Hormuz…Biển Đông

Chiến lược tác chiến phi đối xứng là nguyên nhân gây ra giá đắt không thể chịu đựng được của các thế lực cậy mạnh, hung hăng…

Có thể nói tuyên bố của Tổng TMT quân đội Iran, rằng “Iran, khi cần, sẽ đóng eo biển Hormuz bằng cách: thứ nhất là tuyên bố công khai và thứ hai là trên thực địa”. Rõ ràng đây là một tuyên bố rất tự tin, đầy bản lĩnh…
Và Iran, tuy chưa đến thời điểm “khi cần” đó, nhưng tình hình thực tế trên eo biển Hormuz trong thời gian qua khi đối đầu với Hạm đội 5 của Mỹ, 2 khu trục hạm của Hải quân Anh, đã cho thấy: Đừng có đùa, “nếu bạn muốn cuộc sống của bạn không gặp nguy hiểm…Đây là eo biển Hormuz!”.
Phần 1: Hải quân Mỹ chùn tay…
Phải nói rõ điều này, không chỉ Hải quân Mỹ chùn tay mà Hải quân các quốc gia châu Âu như Pháp, Tây Ban Nha…cũng không gia nhập liên minh với Hải quân Mỹ để chống Iran, bảo vệ “tự do hàng hải” cho các tàu chở dầu của mình trên eo biển Hormuz.
Tại sao vậy?
Thứ nhất, tất nhiên các nước châu Âu, EU vì đang hợp tác làm ăn với Iran chỉ là một phần mà điều quan trọng hơn có tính quyết định là họ nhận thức được rằng, Iran không phải là Iraq hay Lybia mà cứ theo Mỹ đánh hội đồng là thắng là chia phần.
Thứ hai, ở góc nhìn quân sự hay góc nhìn chiến thuật thì tại đây, vịnh Oman trong đó điểm quyết chiến chiến lược là eo biển Hormuz, mặc dù Hải quân Iran không mạnh, chỉ là con muỗi, nhưng đáng tiếc là Hải quân Mỹ và liên minh (nếu có) lại không có lợi thế tác chiến…
Cụ thể: Hải quân Mỹ và liên minh là lực lượng hải quân “nước xanh” (HQNX) nên khi tác chiến trong một khu vực chật hẹp, độ sâu nông thì không phát huy hiệu quả, mất tính cơ động…
Trong khi đó, với sự phát triển của KHCN thì sự thách thức của “HQNX” và “Hải quân nước vàng” (HQNV) không phải là vũ khí, phương tiện…mà chủ yếu là lợi thế tác chiến. Không những thế, tệ hại hơn, nếu “HQNX” để cho đối phương phát huy tốt “chiến lược tác chiến bất đối xứng” thì nên dừng chiến dịch.
Hải quân Iran chưa phải là một lực lượng HQNV đúng nghĩa, nhưng nếu như tác chiến ở đây thì Iran sẽ có 3 lợi thế quyết định:
1, Các loại tên lửa bờ diệt hạm của Iran bố trí, hoàn toàn phát huy hiệu quả trong khu vực tác chiến. Điều đó có nghĩa là lực lượng HQNX phải dạt ra xa để tránh ăn đòn của lực lượng nguy hiểm không cân xứng này. Mà khi bạn đã dạt ra xa, ra khỏi khu vực tác chiến thì chiến dịch chẳng có ý nghĩa gì.
2, Iran có “hạm đội muỗi” bao gồm “những con muỗi độc”, cụ thể là những ca nô cao tốc được trang bị trên đó nhiều loại “vũ khí bất đối xứng” (đó là những loại vũ khí hiện đại, tiến tiến có sức công phá mạnh…) mà có thể đánh chìm những khu trục hạm hiện đại.
Về chiến thuật, “những con muỗi độc” này thực hiện rất nhiều lối đánh như bầy đàn, tập kích nhiều hướng hỏa lực tập trung…
3, Và đặc biệt sử dụng chúng là những người lính thuộc lực lượng hải quân thứ 2 mang tên “Hải quân Vệ binh cách mạng Hồi giáo (IRGCN)”. Đây là những người lính cực kỳ anh dũng, có ý chí chiến đấu rất cao, sẵn sàng quyết tử vì quốc gia.
Như vậy, chỉ bàn về một cuộc chiến tranh hạn chế, tức là chiến tranh chỉ xảy ra trên vùng vịnh Oman và eo biển Hormuz mà không lan rộng ra toàn Trung Đông, có quốc gia nào dám thách thức với Iran tại eo biển Hormuz để bảo vệ tàu dầu của mình qua eo biển?
Thật thú vị là chính Mỹ đã giăng bẫy tại Hormuz nhưng chính mình lại loay hoay để thoát ra cái bẫy này khi chỉ Anh quốc dại dột lao vào, còn EU, NATO thì không dại. Tuy nhiên, không chỉ thế, tình hình thế trận trên eo biển Hormuz và khu vực vịnh Oman còn gây nhức nhối đến một quốc gia khác trên Biển Đông…
Nếu như trên vịnh Oman và eo biển Hormuz đang có một bầy “muỗi độc” thì trên Biển Đông lại có một bầy “ong độc”, nhưng nguy hiểm hơn, không chỉ  con ong độc “tàn độc” hơn con muỗi độc mà người sử dụng những “con ong độc” đó – biệt danh những con tàu tên lửa Molniya, lại là bậc thầy về “chiến thuật tác chiến bất đối xứng”.
Như chúng ta đã biết, Cộng hòa Hồi giáo Iran có 2 lực lượng Hải quân, đó là: Hải quân Cộng hòa Hồi giáo Iran và Hải quân Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGCN) nói trên. Nói chung thì chức năng nhiệm vụ của cả 2 cũng như Hải quân Việt Nam, nhưng ở đây, chúng ta chỉ quan tâm đến IRGCN, bởi IRGCN được hình thành từ “học thuyết tác chiến phi đối xứng” mà đối tượng tác chiến trực tiếp của IRGCN được xác định là lực lượng “Hải quân nước xanh” Mỹ-NATO.
Tại sao chúng ta quan tâm đến IRGCN và nó có bổ sung gì cho Hải quân Việt Nam về tổ chức xây dựng lực lượng, về kinh nghiệm thực chiến trong hải chiến hiện đại trên Biển Đông để bảo vệ chủ quyền trước một lực lượng “hải quân nước xanh” đông, mạnh của kẻ thù? Sự giống nhau và khác nhau giữa vịnh Oman – Hormuz với Biển Đông trong mục tiêu, nhiệm vụ...khi tác chiến xảy ra là gì?


Phần 2: Nếu Mỹ phải “suy nghĩ 2 lần” ở Hormuz thì Trung Quốc "suy nghĩ 3 lần" trên Biển Đông!
Một điều khá thú vị là “Học thuyết tác chiến phi đối xứng”  hay “chiến lược tác chiến phi (bất) đối xứng” mà IRGCN hình thành, phát triển nó chẳng có gì mới lạ với Việt Nam, có chăng chỉ là từ ngữ hay cái tên gọi.
So với người Ba Tư thì người Việt do sống bên cạnh một láng giềng phong kiến phương Bắc chuyên bành trướng, xâm lược bằng sức mạnh quân sự nên đã hình thành tư tưởng chiến thuật này và đã sử dụng nó thành thạo từ rất lâu, cả ngàn năm nay.
Hơn nữa, không chỉ có vậy, “chiến thuật tác chiến phi đối xứng” chỉ là một phần nhỏ của nghệ thuật quân sự Việt Nam từ “lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ đánh lớn” đến “chiến tranh du kích” và thời đại Hồ Chí Minh được phát triển thành học thuyết “chiến tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc”.
“Chiến lược tác chiến phi đối xứng”(CLTCPĐX) là sử dụng cách đánh bất ngờ, nhằm tiêu hao lực lượng sinh lực của đối phương.
Một trong những yêu cầu quan trọng và có ý nghĩa quyết định là xương sống cho CLTCPĐX là các hệ thống vũ khí phục vụ cho CLTCPĐX phải đảm bảo được các yêu cầu: Hỏa lực mạnh, chi phí thấp, dễ sử dụng, tính linh hoạt cao trong bố trí tác chiến, trong vận chuyển và dễ dàng để ngụy trang nhằm tạo ra hiệu quả tác chiến tối ưu.
Thuật ngữ “CLTCPĐX” này xuất hiện mới đây. Thực chất đây là “chiến lược chiến tranh du kích công nghệ cao”, cho nên, trong “Nghệ thuật chiến tranh nhân dân Việt Nam” thì nội dung của nó không mới.
Hải chiến vịnh Oman - Hormuz và Biển Đông…
Chúng ta hãy xem sự tương đồng giữa 2 khu vực tác chiến…
Trước hết, nếu eo biển Hormuz là tuyến hàng hải cung cấp cho thế giới 2/3 năng lượng dầu lửa thì tuyến hàng hải trên Biển Đông có hơn 5000 tỷ USD vận hành trên đó. Tuyến hàng hải trên Biển Đông bị cắt đứt gây ra không chỉ thảm họa kinh tế một số nước trong khu vực mà cả thế giới.
Ở góc nhìn quân sự, Vịnh Oman-Hormuz chúng ta đã nêu khá rõ ở phần trước, còn ở Biển Đông nếu xung đột (hải chiến) xảy ra thì khu vực tác chiến sẽ là các khu vực tranh chấp và trong vùng EEZ của Việt Nam. Vậy liệu Việt Nam có 3 lợi thế tác chiến như IRGCN hay không?
1, Do Biển Đông rộng hơn eo biển Hormuz cho nên hệ thống tên lửa phòng thủ bờ có những loại không vươn tới mục tiêu như ở Trường Sa, nhưng bù lại Việt Nam có một lực lượng không quân diệt hạm rất hiện đại có thể xuất kích bất ngờ, tại những sân bay trên bờ. Đây được coi là lực lượng “tên lửa sử dụng n lần”, điều mà Iran yếu kém.
2, Do Iran bị cấm vận thường xuyên nên IRGCN chỉ có hạm đội các tàu cao tốc là phương tiện vũ khí chính cho CLTCPĐX. Tuy thế, những “con muỗi độc” này đã tỏ ra rất nguy hiểm khiến nhiều khu trục hạm phải chùn tay, như trong vụ bắt tàu dầu của Anh, lúc đó khu trục hạm Foxtrot-236 của hải quân Anh đi bảo vệ mà không dám manh động…
Trong khi đó, vũ khí cho CLTCPĐX của Việt Nam được nâng cao hơn nhiều bậc, nó là những “con ong độc” biệt danh cho tàu tên lửa tấn công nhanh Molniya trên Biển Đông.
Chẳng có gì bí mật về tính năng kỹ thuật, vũ khí trang bị của Molniya…Về chiến thuật thì nó là loại tàu cực kỳ nguy hiểm cho lối đánh phục kích và tập kích. Tuy nhiên, đây là điều bí mật: Khi phục kích thì nó ở đâu trên bờ biển, hải đảo của Việt Nam? Khi tập kích thì nó ở hướng nào? Đơn tàu hay biên đội? Nó hợp đồng tác chiến với tàu ngầm hay không quân?...
Những bí mật này sẽ luôn là những bài toán đau đầu cho các sỹ quan Tham mưu - Tác chiến của đối phương.
Bạn không tin? Từ buổi sơ khai, khu trục hạm Maddox của Mỹ bị 3 tàu (xuồng) phóng lôi HQVN đã dạy cho một bài học trong cái gọi là “Sự kiện vịnh Bắc Bộ” ngày 2/8/1964. Và, trận tập kích của 2 MIG-17 không quân Việt Nam ngày 16/4/1972 vào 04 tàu chiến của hạm đội 7 Mỹ (1 tuần dương, 2 khu trục, 1 hộ tống), trên vùng biển Quảng Bình từ một sân bay dã chiến bí mật trên bờ biển hẹp Quảng Bình…
Chỉ trong vòng 17 phút lịch sử, 2 MIG-17 đã làm xé nát đội hình, gây thiệt hại nặng cho 1 tàu tuần dương và 1 khu trục bị trúng bom, trong khi 2 MIG-17 an toàn trở về.
Một vấn đề mở ra là nếu như không phải 3 xuồng phóng lôi mà là 3 con Molniya và không phải 2 MiG-17 mà 2 con Su-30, đồng thời, những con tàu của Mỹ cũng được trang bị hiện đại như ngày nay, thì kết quả sẽ ra sao? Chắc chắn kết quả sẽ cao hơn, bởi lối đánh hiểm này là đẳng cấp vĩnh viễn, là lợi hại vĩnh viễn của người Việt.
3, Thực tế hạm đội tàu cao tốc của IRGCN là nguy hiểm nhưng nguy hiểm hơn là những người lính sử dụng nó có ý chí chiến đấu rất cao, sẵn sàng cùng chết với kẻ thù. Ý chí chiến đấu của những người lính Hải quân Việt Nam cũng không kém, nhưng chúng ta “quyết chiến để quyết thắng”.
Việt Nam phải làm gì?
Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng nói, đại ý rằng, nếu quân đội Việt Nam căng ra đối đầu với quân đội Mỹ trên chiến trường theo chiến tranh quy ước thì chúng ta sẽ bị tiêu diệt trong một vài tuần, nhưng chúng ta thực hiện chiến tranh bất quy ước, nên chúng ta mới thắng.
Ngày nay, nếu như trên Biển Đông, đối phương cậy mạnh, đe dọa và sử dụng bạo lực trong tranh chấp và xâm hại chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam thì về so sánh lực lượng, địch vẫn đông và lớn hơn chúng ta. Vì thế, trong bất luận tình thế nào thì chúng ta vẫn phải “lấy ít đánh nhiều, lấy nhỏ đánh lớn”, phải thực hiện thất tốt CLTCPĐX.
Nghệ thuật quân sự để chiến thắng kẻ thù trong “Chiến tranh nhân dân BVTQ” là rộng lớn, nhưng qua thực tiễn xây dựng và chiến đấu của lực lượng thứ 2 của Hải quân Iran là IRGCN thời gian qua trên vùng vịnh Oman – Hormuz đã hun đúc, củng cố ý đồ chiến thuật, chiến lược của chúng ta.
Chúng ta đã, đang xây dựng và phát triển mạnh mẽ “xương sống” của CLTCPĐX đó là vũ khí phi đối xứng. Cụ thể: Nếu như trên vịnh Oman và eo biển Hormuz đang có một bầy “muỗi độc” thì trên Biển Đông lại có một bầy “ong độc” mệnh danh cho tàu tên lửa tấn công nhanh Molniya của Hải quân Việt Nam.
Những con tàu tên lửa tấn công nhanh kiểu dạng Molniya đã lần lượt ra đời, những “con ong độc” này được trang bị một chủng loại tên lửa rất nguy hiểm: X-15 (Bản gốc X-35 E tầm bắn 130 km, thay vì 30 km của những “con muỗi độc”).
Loại tên lửa này giá rẻ, nhỏ, nhẹ, nên bố trí nhiều quả trên một phương tiện (“Ong độc” Monliya lắp 16 quả, rất phù hợp với chiến thuật “bầy đàn” lấy số lượng áp đảo, lấy nhỏ (nhưng nhiều) đánh lớn (nhưng ít) trong Nghệ thuật quân sự Việt Nam….
Loại tên lửa này hệ thống điều khiển gọn nhẹ, tổ hợp phóng đạn có kích thước nhỏ, do đó, tên lửa X-35 trên thực tế trở thành vũ khí phi đối xứng, có thể lắp được trong các container nhỏ 20’ trên các loại tầu, thuyền chở hàng, hoặc trên các căn cứ nhỏ ven biển, hải đảo nhỏ, nhà dàn DK1…
Chúng ta đã tự chủ được tên lửa X-35 đủ dùng trên Biển Đông và lắp đặt thành công trên các phương tiện phóng từ mặt nước, trên không và trên đất liền. Đặc biệt, chúng ta gọi “chủng loại tên lửa X-35” là bởi vì chúng ta đã tự sản xuất được ra những biến thể mới đối hạm, đối đất và nâng tầm bắn không hạn chế theo khả năng mà được bạn chuyển giao công nghệ.
Hầu như các tàu chiến chủ lực của Hải quân Việt Nam đều được trang bị loại tên lửa chủ lực này, riêng 10 con “ong độc” đã mang trên mình nó 160 quả X-35 mà tầm bắn hiệu quả của nó bao nhiêu km, biến thể loại gì đối hạm hay đối đất…là điều bí mật.
Rõ ràng, nếu chỉ so sánh trong một phạm vi hẹp về lối đánh, về trang bị phương tiện, vũ khí với Hạm đội cao tốc của IRGCN, thì hạm đội “những con ong độc” Molniya của Hải quân Việt Nam vượt hẳn đẳng cấp.
Tất nhiên, “muỗi độc” hay “ong độc” chỉ phát huy hiệu quả và sự lợi hại của nó trong một thế trận nào đó. Với chúng ta, lực lượng tinh nhuệ, ít mà tinh nói chung và lực lượng “ong độc” nói riêng hoạt động trong một thế trận chiến tranh nhân dân thần thánh, độc đáo, luôn là một đòn đánh cực kỳ nguy hiểm buộc kẻ thù phải “suy nghĩ 2 lần”.

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

Khôn khéo, kiên quyết bảo vệ quyền chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông!


Bảo vệ được chủ quyền, quyền chủ quyền trước một thế lực mạnh đòi hỏi phải bản lĩnh, trí tuệ…
Nhà dàn DK1
Việt Nam chính nghĩa và hành động đúng Luật…
Tuần qua, dư luận đã xôn xao, bất bình vụ việc nhóm tàu khảo sát Hải Dương 8 của Trung Quốc đã có hành vi vi phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam ở khu vực phía Nam biển Đông mà cụ thể là tại bãi Tư Chính của Việt Nam.
Thực tế không phủ nhận là không chỉ với Trung Quốc mà chúng ta đã có sự tranh chấp chủ quyền, quyền chủ quyền với các quốc gia khác trên Biển Đông như Philipines, Malaysia…Tuy nhiên, Việt Nam đã khẳng định: “ Khu vực các nhà giàn DK1 trên các bãi cạn Phúc Tần, Phúc Nguyên, Tư Chính, Quế Đường, Vũng Mây, Huyền Trân nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam, không thuộc quần đảo Trường Sa, hoàn toàn thuộc quyền chủ quyền của Việt Nam, không có tranh chấp với bất kỳ quốc gia nào”.
Cơ sở pháp lý để chúng ta khẳng định là tuân thủ theo Luật biển quốc tế năm 1982 (UNCLOS) mà Việt Nam và Trung Quốc…đã ký kết, thì các vùng nói trên đều nắm trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam vì nó cách Đường cơ sở của Việt Nam chưa đến 200 hải lý.
Lưu ý rằng, Trung Quốc phê chuẩn UNCLOS khi bị Mỹ ép trong vụ khủng hoảng Đài Loan, khi mà Trung Quốc chưa đủ khả năng hung hăng để vạch ra đường “lưỡi bò”. Và khi trỗi dậy, máu bành trướng nổi lên họ tùy tiện ngang ngược vạch ra đường lưỡi bò nuốt trọn quần đảo Trường Sa và cả khu vực nhà dàn DK1 của chúng ta.
Ngày 13/5/2015 Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ David Shear nói trong phiên điều trần tại Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ rằng, Việt Nam đang có 48 điểm đóng quân ở Trường Sa…Thực sự, Việt Nam đang đóng giữ 9 đảo và 12 đá, bãi (đảo chìm) ở Trường Sa, với 33 điểm đóng quân.
Vậy ông David Shear đếm sai? Ông ta không đếm sai, mà đã tính cả 15 nhà giàn DK1 ở thềm lục địa phía Nam Việt Nam vào số cơ sở của Việt Nam ở Trường Sa.
Điều đó cho thấy, Mỹ cũng cho rằng khu vực các bãi cạn Phúc Tần, Phúc Nguyên, Tư Chính, Quế Đường, Vũng Mây, Huyền Trân thuộc quần đảo Trường Sa.
Như vậy, một vùng biển rộng lớn thuộc chủ quyền Việt Nam đã bị Mỹ coi là vùng có tranh chấp. Đây là điều hợp với mong muốn của Trung Quốc, có lợi cho Trung Quốc trong ý đồ cậy mạnh “biến vùng không tranh chấp thành vùng có tranh chấp” để xâm hại và chiếm đoạt chủ quyền, quyền chủ quyền của các quốc gia nhỏ yếu trên Biển Đông.
Và không biết ý đồ của Mỹ là gì trong chuyện này nhưng vô cùng nguy hại, nguy hiểm cho an ninh chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông.
Tuyên bố này của Mỹ chẳng khác nào họ đã đặt một “quả bom” vào cuộc tranh chấp Việt Nam-Trung Quốc trên Biển Đông, kích hoạt nó nổ bất cứ lúc nào.
Trong những ngày qua có sự đụng độ giữa lực lượng thực thi pháp luật Việt Nam trên biển với hành vi vi phạm của Trung Quốc trong khu vực thềm lục địa Việt Nam, chúng ta rất cảm ơn Bộ NG Mỹ đã lên án Trung Quốc, nhưng người dân Việt Nam mong muốn Mỹ lên án Trung Quốc trọng tâm, trọng điểm hơn, coi đó là hành vi vi phạm QUYỀN CHỦ QUYỀN của Việt Nam.
Khôn khéo và kiên quyết…
Thực tế là các nhà giàn DK1 tại các khu vực nói trên luôn bị Trung Quốc nhòm ngó gần 3 thập kỷ nay. Lúc đó việc ngăn chăn và bảo vệ được giao cho lực lượng Hải quân Việt Nam. Tất nhiên, kết quả thì…chẳng nói cũng biết, không chỉ bảo vệ tốt mà công tác xây dựng cũng phát triển mạnh.
Khi chúng ta lớn mạnh hơn, chúng ta xây dựng Luật biển Việt Nam và lực lượng Cảnh sát biển chuyên trách để thực thi Luật pháp Việt Nam trên biển trên cơ sở UNCLOS. Và đã đến lúc việc thực thi pháp luật Việt Nam trên biển là chức năng, nhiệm vụ thường xuyên của CSB Việt Nam.
Luật biển Việt Nam và Cảnh sát biển Việt Nam là ý chí chính trị của Việt Nam trong việc bảo vệ, thực thi chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam trên biển dựa trên sức mạnh của toàn dân tộc và sức mạnh của lực lượng vũ trang mà Hải quân, không quân là nòng cốt.
Trên Biển Đông có tranh chấp, chúng ta không tuyên bố “làn ranh đỏ”, nhưng sự kiện Trung Quốc hạ đặt giàn khoan năm 2014 và nay tại khu vực bãi Tư Chính trước hành vi vi phạm của Trung Quốc đã chứng tỏ một điều: “Chủ quyền và quyền chủ quyền chính đáng của Việt Nam trên Biển Đông là bất khả xâm phạm. Việt Nam kiên quyết và sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ  điều thiêng liêng đó khi cần thiết. Đó là nguyên tắc “bất di bất dịch”.
Tại những khu vực tranh chấp, Việt Nam thực hiện giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình theo nguyên tắc “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”.
Thật đáng tiếc, việc ngăn chặn, bảo vệ quyền chủ quyền của Việt Nam trong khu vực bãi Tư Chính mấy ngày qua, lợi dụng báo chí Việt Nam không đưa tin, các trang tin nước ngoài, mạng XH chia sẻ những tin tức xuyên tạc, bịa đặt vu cáo nhằm vào chính quyền, quân đội CSB Việt Nam.
Họ cho rằng chính quyền Việt Nam “bưng bít tin tức”, quân đội, hải quân CSB “bán đảo cho Trung Quốc”, “hèn với giặc”…Không chỉ thế, họ còn khiêu khích, chia rẽ mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc, kích động chiến tranh giữa 2 nước…khiến cho một số người nhẹ dạ cả tin…
Báo chí truyền thông tuyên truyền của Việt Nam luôn dưới sự lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước phục vụ cho chính sách đối nội, đối ngoại của Nhà nước. Ngoài chức năng thông tin, tuyên truyền, báo chí Việt Nam còn là một mặt trận, một mũi tấn công trong công cuộc bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc…
Vì thế, hoạt động của báo chí như thế nào, đăng hay không đăng những tin tức nhạy cảm cấp nhà nước lúc nào, phải nằm trong mưu kế, sách lược và sự chỉ đạo thống nhất để tạo ra sức mạnh tổng hợp của quốc gia.
 Thực tế mấy ngày qua, trên khu vực bãi Tư Chính việc CSB Việt Nam đã và đang thực thi pháp luật của Việt Nam. Đây không phải là tranh chấp mà đưa tin rùm beng để tranh thủ sự ủng hộ quốc tế, mà đây, chúng ta ngăn chặn hành vi vi phạm quyền chủ quyền Việt Nam của Trung Quốc trên biển, hành động không cần phải giải thích…
Chưa có lúc nào đất nước ta mạnh và bình yên như hôm nay. Gần 3 thập kỹ qua, Tổ quốc đã vươn tới Trường Sa, những giàn khoan mọc lên trong thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh tế, đó là nhờ sự khôn khéo nhưng kiên quyết, bản lĩnh và trí tuệ của những người lính canh biển.
Chúc người lính biển của chúng ta bản lĩnh trí tuệ, khôn khéo nhưng kiên quyết, kiên quyết nhưng khôn khéo để bảo vệ chủ quyền nhưng giữ vững hòa bình. Đằng sau các Anh đã có một điểm tựa vững chắc là đất liền, là dân tộc Việt Nam yêu hòa bình nhưng không sợ bất cứ kẻ thù nào.

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2019

NATO bị tai biến!!!



Sở hữu S-400 của Nga, về kỹ thuật, coi như Thổ Nhĩ Kỳ đã không thể là thành viên NATO
Dẫu biết rằng ngày đó có thể đến và đến nhưng khi nó đến vẫn khiến cho NATO sốc nặng. NATO bị một cú sốc toàn bộ cả địa chính trị lẫn quân sự đã tạo ra cơn “tai biến mạch máu não”…
Hôm nay, đơn vị đầu tiên (trung đoàn) của hệ thống phòng không S-400 của Nga đã tới Thổ Nhĩ Kỳ . Bộ Quốc phòng Nga đã đăng một video cho thấy việc dỡ sáu chiếc xe hỗ trợ thuộc về một bộ S-400. 
Một bộ S-400 hoàn chỉnh bao gồm hai radar, một bộ chỉ huy, tám phương tiện phóng với bốn tên lửa cho mỗi phương tiện phóng, mỗi bộ nạp khác nhau và các phương tiện hỗ trợ khác. Thổ Nhĩ Kỳ đã đặt hàng hai bộ hoàn chỉnh mà họ sẽ trả khoảng 2,5 tỷ đô la.
Có thể nói, việc Thổ Nhĩ Kỳ tiếp nhận đơn vị S-400 đầu tiên của Nga là một chiến thắng ngoạn mục, kỳ thú nhất của Nga từ trước đến nay trong cuộc đối đầu với NATO. Một chiến thắng mà Nga không mất người, mất của nhưng lại được tiền, được đồng minh…thay đổi cục diện địa chính trị, quân sự một cách không tưởng có lợi cho Nga…
Sốc-Thổ Nhĩ Kỳ quay mũi súng...
Không cần phải là một chuyên gia quân sự, chính trị tầm cỡ mà bình thường cũng đều bất ngờ và ngạc nhiên khi Ankara có ý định và quyết định mua S-400 của Nga.
Trong quan hệ quốc tế thì quan hệ hợp tác quốc phòng luôn đi sau quan hệ hợp tác kinh tế. Đây là mối quan hệ mà quy mô, chiều sâu, được xây dựng trên nền tảng độ tin cậy nhau, đặc biệt là khâu mua bán vũ khí quân sự.
Sự thật là khi vũ khí công nghệ cao càng tiên tiến bao nhiêu, uy lực, hiện đại bao nhiêu thì sự phụ thuộc của người mua vào người bán càng nhiều bấy nhiêu là điều không tránh khỏi.
Bên bán sẽ bán cho ai không dùng nó để chống lại mình, bạn mình. Bên mua sẽ mua của ai trên cơ sở xác định rõ mối quan hệ của người bán và đối tượng tác chiến mà vũ khí sẽ thi thố, sử dụng. Chẳng hạn, bạn không thể mua vũ khí Mỹ để tác chiến mới một quốc gia nào đó trong khối NATO…
Thế đấy, nhưng Thổ Nhĩ Kỳ là một thành viên NATO lại đi mua vũ khí của Nga – đối tượng tác chiến trực tiếp của NATO. Điều này có nghĩa là gì? Điều này có nghĩa là Thổ Nhĩ Kỳ đã không coi Nga là kẻ thù mà là bạn, không tấn công nhau, có độ tin cậy lẫn nhau, bất chấp NATO.
Đây, Thổ Nhĩ Kỳ đã công bố các mục tiêu của hệ thống phòng không mới S-400…
Hãng thông tấn Thổ Nhĩ Kỳ Anadolu  do chính phủ kiểm soát đã tuyên bố  rõ ràng những mục tiêu được cho là hệ thống S-400 nhắm đến. Khi thông báo tin tức về sự xuất hiện, Anadolu đã đính kèm bức ảnh dưới đây vào tweet của mình:

Phần trên cho đồ họa giải thích hệ thống S-400. Phần dưới nói: “Hệ thống có thể loại bỏ” và sau đó hiển thị hình bóng và tên của máy bay ném bom, máy bay chiến đấu và radar của quân đội Mỹ cũng như tên lửa hành trình Tomahawk. Thứ duy nhất còn thiếu là F-35 “vô hình” mà S-400 dĩ nhiên cũng có thể phát hiện và loại bỏ.
Tại sao lại có điều xảy ra đó? Vì Mỹ hành xử với Thổ Nhĩ Kỳ thế nào chúng ta đã biết, giờ hãy lưu ý một chút về EU – NATO đối với Thổ Nhĩ Kỳ để hiểu rõ thêm…
Thổ Nhĩ Kỳ gần đây đã bắt đầu khoan dầu khí xung quanh Síp. Bắc Síp bị Thổ Nhĩ Kỳ chiếm đóng từ năm 1974. Trong khi đó, EU không công nhận sự chiếm đóng của Thổ Nhĩ Kỳ ở phía bắc Síp, đã cảnh cáo rằng họ sẽ xử phạt Thổ Nhĩ Kỳ đối với nó.
Vậy thì bộ S-400 thứ hai có thể sẽ đóng quân ở bờ biển phía Nam Thổ Nhĩ Kỳ, nơi nó có thể bao phủ đảo Síp và bảo vệ lợi ích dầu mỏ của Thổ Nhĩ Kỳ ở vùng biển phía Đông Địa Trung Hải được giới quân sự dự đoán là hoàn toàn hợp lý.
Mỹ-NATO nói rằng, S-400 không tương thích với hệ thống phòng không của NATO, tất nhiên rồi, nhưng Ankara nói rằng họ sẽ bao giờ không đưa S-400 kết nối với NATO. Ankara coi S-400 như là một “cấm vệ quân” hay “ngự lâm quân”.
Quả thật, không còn gì để nói bởi hành động của một thành viên NATO lại “không giống ai” như vậy. Rõ ràng Mỹ - NATO – EU cay đắng hiểu rằng Thổ Nhĩ Kỳ mua S-400 của Nga không phải để chống Nga mà đề phòng họ nếu như chưa muốn nói là để chống lại họ khi cần thiết.
NATO không sốc nặng với một thành viên mới ngày nào nay quay ngoặt 180 độ như vậy mới là điều ngạc nhiên.
Cú sốc về quân sự của NATO
Thổ Nhĩ Kỳ là một thành viên của khối NATO có một lực lượng hùng hậu nhất sau Mỹ. Không có VKHN như Pháp, Anh nhưng bù lại Thổ Nhĩ Kỳ có một vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng về địa chiến lược và địa quân sự.
Mất Thổ Nhĩ Kỳ, NATO bị một lỗ hổng tan hoang ở phía Nam, đặc biệt sự xích lại gần nhau của Nga và Thổ Nhĩ Kỳ đã tạo điều kiện cho Hạm đội Biển Đen của Nga “mọc thêm cánh”, kết nối hoàn toàn với Địa Trung Hải…điều mà trước đây Liên Xô chỉ là mơ tưởng.
Thổ Nhĩ Kỳ là một trong những đối tác chính của chương trình F-35 với số lượng máy bay được nhận nhiều nhất là 100 chiếc. Nhưng khi Thổ Nhĩ Kỳ có S-400 của Nga thì chắc chắn Mỹ sẽ phải loại Thổ Nhĩ Kỳ ra khỏi chương trình máy bay chiến đấu F-35. Đó là nguyên tắc chiến thuật và kỹ thuật bắt buộc.
Nếu vẫn bán F-35 cho Thổ Nhĩ Kỳ thì S-400 chẳng khác nào như một con chip gián điệp được cài vào hệ thống khiến cho F-35 – đối tượng tác chiến chính của không quân Nga trong tương lai, không còn gì là bí mật, điều vô cùng nguy hiểm cho Mỹ-NATO.  
Và logic của vấn đề là Thổ Nhĩ Kỳ sẽ đi bước tiếp là mua máy bay chiến đấu của Nga như Su-35, Su-57…rồi cùng hợp tác sản xuất. Sự phụ thuộc lẫn nhau từ khí đốt, điện hạt nhân, vũ khí...giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ được coi như là một đồng minh chiến lược thực tế mà Thổ Nhĩ Kỳ chưa từng có với NATO-Mỹ từ năm 1952 đến nay.
Có lẽ bắt đầu từ đây, đã đến lúc giới phân tích quân sự, chính trị thế giới đã có thể đặt bút trả lời cho câu hỏi “Điều gì sẽ xảy ra khi Thổ Nhĩ Kỳ rời khỏi NATO” mà không phải là giải thiết.
Tất nhiên cái giá mà Thổ Nhĩ Kỳ phải trả là rất lớn khi Mỹ-NATO-EU sẽ không chịu ngồi yên để Thổ Nhĩ Kỳ không còn là NATO. Trừng phạt kinh tế, gây bất ổn chính trị để thay đổi chế độ cầm quyền sẽ giáng xuống chính quyền của Tổng thống Erdogan.