Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Chào mừng Triều Tiên – quốc gia hạt nhân!


Mối đe dọa và sự khiêu khích
Truyền thông Mỹ, phương Tây, cứ mỗi cuộc thử tên lửa của Triều Tiên đều cho rằng, đó là một "mối đe dọa" hoặc "khiêu khích". Nhưng liệu nó có đúng không? 
Trong vài tháng qua, Ấn Độ đã thử nghiệm tên lửa đạn đạo tầm trung Agni-3 cũng như ICBM Agni-5; Pakistan bắn một tên lửa đạn đạo tầm trung Ababeel, có khả năng mang nhiều đầu đạn hạt nhân, trong khi Trung Quốc và Nga thử nghiệm cả ICBM. Còn Mỹ tiến hành các cuộc thử nghiệm, phóng tên lửa Minuteman 3 và Trident…
Thế nhưng, chẳng có cuộc “phóng thử” nào của các cường quốc hạt nhân được coi là “khiêu khích” là “mối đe dọa” cả. Nói một cách khách quan, không có sự khác biệt giữa các cuộc thử tên lửa của Triều Tiên và các cuộc thử nghiệm tên lửa khác.
Huống chi, Triều Tiên và Mỹ đang trong tình trạng chiến tranh, Triều Tiên muốn ký với Mỹ một hiệp định hòa bình, Mỹ không chịu, vậy ai muốn duy trì tình trạng chiến tranh?
Hàng năm Mỹ-Hàn tiến hành các cuộc tập trận nhằm vào Triều Tiên, trước cửa nhà Triều Tiên thì ai đe dọa ai, ai khiêu khích ai?
Đúng như Tổng thống Nga đã tuyên bố, rằng, bài học về cách cư xử của Mỹ đối với Lybia, Iraq đã buộc Triều Tiên dù ăn cỏ, họ vẫn quyết tâm sở hữu VKHN.
Bộ Ngoại giao Triều Tiên đã nhận thấy, “không một bài viết hoặc điều khoản nào trong Hiến chương LHQ và các luật quốc tế khác quy định việc thử hạt nhân hoặc phóng tên lửa đạn đạo gây ra mối đe dọa đối với hoà bình và an ninh quốc tế”. Vậy tại sao Triều Tiên là quốc gia duy nhất bị các lệnh trừng phạt của LHQ trong khi các nước khác lại được tự do làm?
Thật nhục nhã cho LHQ khi sức mạnh kinh tế và chính trị của Hoa Kỳ đã buộc các thành viên khác của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đồng ý với yêu cầu áp đặt lệnh trừng phạt vô lý, vô nhân đạo đối với Triều Tiên.
LHQ vẫn đang còn nợ Việt Nam một lời xin lỗi thì đáng buồn là có tờ báo như báo Tuổi trẻ của Việt Nam là ăn theo, hùa vào truyền thông Mỹ-PT rằng, Triều Tiên đang “thách thức mọi giới hạn của dư luận quốc tế”, rằng “lờn thuốc LHQ” rằng “căng thẳng tột độ do Triều Tiên”…
Từ chối công nhận Triều Tiên như một quốc gia hạt nhân
Chính sách “gây áp lực và cam kết cao nhất” của Trump dựa trên nguyên tắc rằng Hoa Kỳ sẽ không công nhận Triều Tiên là một quốc gia hạt nhân. Nhưng nó có nghĩa gì khi Triều Tiên, như mọi người đều biết, là một quốc gia hạt nhân.
Không công nhận quyền của Triều Tiên là một nhà nước hạt nhân tại sao nó lại quan trọng với Mỹ như vậy?
Theo Hiệp ước Không phổ biến hạt nhân (NPT), chỉ có 5 quốc gia đã có vũ khí hạt nhân khi hiệp ước bắt đầu có hiệu lực từ năm 1970 là Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Nga, Trung Quốc, được quốc tế công nhận là quốc gia có vũ khí hạt nhân. Hiệp ước yêu cầu họ giảm vũ khí hạt nhân của họ để loại bỏ hoàn toàn và ngăn cấm tất cả các bên ký kết khác sở hữu vũ khí hạt nhân.
Thế nhưng, 5 quốc gia hạt nhân sổ toẹt cam kết của họ để giải trừ vũ khí hạt nhân và rằng Hoa Kỳ đã chi tiêu 1000 tỷ USD để hiện đại hóa kho vũ khí hạt nhân của mình. 
Mối quan tâm chính của Hoa Kỳ là nửa sau của mục tiêu đã nêu của NPT, rằng không có nước nào khác ngoài 5 quốc gia có vũ khí hạt nhân chính thức được công nhận được có vũ khí hạt nhân. Do đó, chương trình hạt nhân và tên lửa của Triều Tiên, theo quan điểm của Mỹ, là một sự sỉ nhục đối với học thuyết này và đất nước này nên bị trừng trị.
Nhưng còn về Ấn Độ, Pakistan và Israel, cũng như các nước có vũ khí hạt nhân không phải là các bên tham gia Hiệp ước Không phổ biến hạt nhân (NPT) thì sao? Liệu Hoa Kỳ từ chối công nhận họ là các quốc gia hạt nhân?
Rõ ràng đây chính là đạo đức giả vĩ đại nhất của Mỹ sau khi Mỹ lên án các cuộc thử nghiệm hạt nhân và tên lửa của Triều Tiên. Bởi vì, Mỹ không có vấn đề với Ấn Độ, PakistanIsrael
Vũ khí hạt nhân Triều Tiên: Đe dọa đối với quyền bá chủ của Mỹ
Triều Tiên đã ghi nhận những kinh nghiệm của Nam Tư, Irac và Libya và kết luận rằng một quốc gia nhỏ dựa vào vũ khí thông thường không có cơ hội ngăn chặn cuộc tấn công của Mỹ. Triều Tiên nói chương trình hạt nhân của họ “là một biện pháp hợp pháp và chính đáng để tự vệ, để bảo vệ chủ quyền và quyền tồn tại của quốc gia”.
Đáng tiếc, đó là một kết luận mà Mỹ không vừa ý và muốn làm cản trở. 
Đối với Mỹ, một nguyên tắc cơ bản của chính sách đối ngoại của nước này là nó có thể tấn công bất cứ quốc gia nào trong số họ lựa chọn, và không quốc gia nào có phương tiện để tự bảo vệ mình. Đó mới là nguồn gốc của mối quan tâm của Mỹ. 

Lý do tại sao ngừng chương trình tên lửa hạt nhân và tầm xa của  Triều Tiên là ưu tiên của chính quyền Trump không phải bởi vì nó thực sự tin rằng Triều Tiên sẽ khởi động một ICBM tấn công Mỹ. Thay vào đó, nếu Triều Tiên thành công trong việc thiết lập một hệ thống phòng thủ hạt nhân có hiệu quả, thì điều này có thể có ý nghĩa địa chính trị nghiêm trọng đối với chính sách của Mỹ, như các quốc gia khác có thể theo gương của Triều Tiên để đảm bảo sự sống còn của họ. Lúc đó thì Mỹ có giở hành động “xã hội đen” ra được không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét