Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2019

Một lần nữa Mỹ “đứng hình” bởi Nga!



Làn ranh đỏ của Nga tại Venezuel cho Mỹ
Kể từ ngày 25/1/2019, tại Venezuela, chiến dịch lật đổ chính quyền của Tổng thống Nicolas Maduro của Mỹ bắt đầu…
1, Tổ chức biểu tình, bạo loạn: Các cuộc biểu tình lớn đã nổ ra trên toàn quốc nhưng đã cạn kiệt, tàn lụi dần như đèn hết dầu.
2, Mỹ “bổ nhiệm” một Tổng thống mới J. Goaydo: Mặc dù có nhiều đồng minh, chư hầu hầu Mỹ công nhận, nhưng quân đội Venezuela vẫn trung thành với Tổng thống hợp pháp Maduro thay vì “tổng thống tự phong” Goaydo.
3, Các cuộc khiêu khích với “viện trợ nhân đạo” tại biên giới để vừa tuồn vũ khí trang bị, lính đánh thuê…vừa để thử thách lòng trung thành lực lượng an ninh, quân đội Venezuela đã thất bại toàn diện.
4, Để hỗ trợ cho Goaydo từ nước ngoài trở về nước, chiến dịch làm tắt điện của Venezuela được triển khai khiến hơn 80 vùng lãnh thổ chìm trong bóng tối gần cả tuần liền nhưng vẫn không có các cuộc bạo loạn, cướp tràn lan trên toàn quốc, Venezuela vẫn yên tĩnh, bình tĩnh khắc phục…
5, Đồng thời là lệnh cấm vận trừng phạt đánh vào nguồn cung cấp tài chính chủ yếu của Venezuela – dầu mỏ, nhưng dầu mỏ Venezuela vẫn xuất khẩu không giảm đáng kể, người mua không chỉ là Nga, Trung Quốc mà ngay cả đồng minh của Mỹ.
Rõ ràng, thực hiện 5 biện pháp kinh điển, tàn khốc nhằm vào Venezuela để thay đổi chính quyền của Tổng thống Maduro nhưng Maduro vẫn đứng vững và giữ vũng quyền kiểm soát đất nước Venezuela.
Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo thừa nhận gián tiếp sự thất bại, rằng “Moscow và đặc biệt là Rosneft, công ty tiếp tục mua dầu từ tập đoàn nhà nước Venezuela (PDVSA) “trái với lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ” và do đó “rút ra một phao cứu sinh” cho chính quyền nước này”.
Mỹ chủ quan và liều lĩnh khi công nhận Goaydo là tổng thống lâm thời và sự công nhận đó đã không thể khiến Mỹ có đường lùi để rút lui xử lý tình huống. Goaydo buộc Mỹ và lựa chọn duy nhất là hành động đến cùng để bảo vệ thể diện.
Do đó, Venezuela đang ngày càng phải đối mặt với sự không thể tránh khỏi sự can thiệp từ bên ngoài bằng quân sự như là cách duy nhất để lật đổ Maduro. Tuyên bố của ông Pompeo về việc triệu hồi các nhà ngoại giao, trực tiếp gợi ý về khả năng gia tăng các sự kiện như vậy tránh cho họ có thể gặp nguy hiểm ngay lập tức ở Caracas
Tại cuộc hội đàm ở Rome, Thứ trưởng Ngoại giao Nga Sergei Ryabkov và Emiot Abrams, đặc trách của Hoa Kỳ tại Venezuela, Moscow đã cảnh báo Washington về việc không thể xâm chiếm một quốc gia thân thiện và nói rõ rằng họ sẽ không bán đồng minh.
Đây là làn ranh đỏ của Nga tại Venezuela cho Mỹ.
 Nga hành động, Mỹ “đứng hình”!
Có thể nói, kể từ khi Putin lên cầm quyền, đặc biệt là từ năm 2014 đến nay, người Nga luôn đi những nước cờ địa chính trị và quân sự mà người Mỹ không kịp phán đoán, bất ngờ và chỉ biết thúc thủ…
Từ vụ sáp nhập Crimea, ra tay trên chiến trường Syria…và đặc biệt nay tại Venezuela đã khiến cho Mỹ bất ngờ, ngạc nhiên…khi Nga đang nói một thứ ngôn ngữ vốn là của Mỹ thường dùng trong mối quan hệ quốc tế: Sức mạnh quân sự.
Trong khi Thứ trưởng ngoại giao Nga và đặc trách của Mỹ tại Venezuela đang thỏa thuận thì cùng lúc Tổng thống Mỹ Trump đang thống nhất với Brazin phối hợp tác chiến vào lãnh thổ Venezuela, có nghĩa là người Mỹ đang chuẩn bị xâm lược trực tiếp Venezuela, vượt qua đường đỏ Nga vạch ra tại Venezuela.
Trước tình hình đó, ngày 23/3, 2 máy bay quân sự Nga Il-62M và An-124 từ căn cứ không quân tại Syria mang theo 100 nhân viên quân sự (không phải là PMC) cùng 35 tấn hàng hóa, đã hạ cánh tại Caracas-Venezuela. Đứng đầu phái đoàn Nga do tướng Vasily Tonkoshkurov – Tham mưu trưởng Lục quân Nga dẫn đầu.
Phe đối lập tố cáo rằng đã có một thỏa thuận về việc thành lập một căn cứ quân sự của Nga ở Guayana - khu vực bao gồm Bolivar, Amazonas và Delta Amacuro ở đông bắc Venezuela, và khẳng định rằng đây là kế hoạch của Moscow, HavanaCaracas, được gọi là “Guayana Shield” (Lá chắn Guayana”.
Kế hoạch được Hugo Chavez xây dựng vào năm 2012 cùng với người Cuba để trong trường hợp “kịch bản mất quyền kiểm soát quyền lực ở Caracas” xảy ra, chính phủ sẽ rút đến đó.
Vậy, Guayana là đâu, như thế nào ở Venezuela mà được cho là Nga thiết lập căn cứ quân sự tại đó và được coi là căn cứ địa của chính quyền Chavez và Maduro sau này?
Đây là khu vực nằm ở phía Đông Bắc Venezuela có một hệ thống phòng không của quân đội Venezuela mạnh nhất. Guayana có một hạ tầng kỹ thuật quân sự khá hiện đại, có các đường băng bảo đảm phục vụ tốt cho máy bay, tên lửa hoạt động thuận lợi.
Guyaana là khu vực thích hợp để kháng chiến (căn cứ địa) bởi nó đáp ứng đầy đủ nhu cầu về nước, hệ thống điện, thông tin liên lạc và trong trường hợp bị phong tỏa từ biển Caribbean, nó cung cấp quyền truy cập vào Đại Tây Dương qua sông Orinoco.
Té ra là vậy! Nếu quả thật sự kiện 2 chiếc máy bay của VKS Nga mang theo phái đoàn quân sự Nga (tướng, lính, trang bị) hạ cánh tại Venezuela như phe phái đối lập tố cáo thì đây là một vụ đột kích táo bạo, bất ngờ, thần tốc của Nga-Putin vào ngay sân sau của Mỹ.
Hèn chi Ngoại trưởng Mỹ Pompeo la lối “Sẽ không tha thứ cho lực lượng quân sự Nga và Cu Ba xuất hiện tại Venezuela”. Trong lúc đó, nhân kỷ niệm 20 năm ngày Mỹ-NATO tấn công Nam Tư, truyền thông PT đã ví “Guayana là một Pristina thứ 2” là không sai (Xem “Đưa Crimea về nhà – Cuộc đấu cấp chiến thuật”)
Ý nghĩa của việc Nga công khai đưa lực lượng quân sự vào Venezuela là rất rõ ràng: Đã đến lúc Nga không ngán ngại Mỹ trong bất cứ chiến trường địa chính trị nào. Nếu như Mỹ không chịu rút quân mà củng cố quyền lực, tăng cường sự răn đe của mình tại Syria bằng căn cứ quân sự thì Nga cũng sẵn sàng làm điều đó với đồng minh tại Venezuela.
Cảm giác an ninh, lợi ích quốc gia của Nga và Mỹ là như nhau và Nga sẵn sàng dùng thứ “ngôn ngữ” của Mỹ thường dùng trong quan hệ quốc tế từ trước tới nay: Sức mạnh quân sự.
Lại một lần nữa Mỹ đã chậm hơn Nga trong một nước đi tại Venezuela.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét