Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Quyền lực và dollars khiến Ucraine vỡ trận


Chính quyền Kiev đã bị đặt trong một tình thế vô cùng bi đát: Đánh thì bại trận dẫn đến nguy cơ vỡ trận, mà không đánh thì nguy cơ bị lật đổ, tan rã.
Có thể nói, khủng hoảng tại Ucraine thực chất là một cuộc chiến địa chính trị quyết liệt nhất giữa Nga với Mỹ và phương Tây sau chiến tranh lạnh. Nhân dân Ucraine đã không may rơi vào vòng lao lý do một chính quyền vô trách nhiệm, đã tự biến mình thành một quân cờ mặc sức cho thế lực bên ngoài thi thố, như một con chuột bạch cho những kẻ hiếu chiến, bất nhân thí nghiệm.
Tính đến nay, trong cuộc chiến “huynh đệ tương tàn” mà chính quyền Kiev và quân ly khai gây ra tại miền Đông, đã có ít nhất 5.086 người đã thiệt mạng và 10.948 người bị thương từ giữa tháng 4/2014 đến ngày 21/1/2015. Đây là con số, dù chưa dừng lại tại đó, nhưng cũng khiến cho người dân Việt Nam đau lòng về những người bạn đã một thời hết lòng ủng hộ cho sự thống nhất giang sơn Việt Nam. Buồn hơn nữa khi “Thế trận tại Ucraine là thế trận mà chính phủ mới thành lập (sau vụ Maidan) của Ucraine hoặc phải tan rã hoặc lãnh thổ Ucraine bị chia cắt” lại đang sắp trở thành hiện thực.
Trong cuộc chiến với quân ly khai miền Đông nói riêng và trong quân sự nói chung, bại một số trận không phải là thảm họa, là điều có thể xảy ra, nhưng trong chiến dịch tranh dành sân bay Donetsk được ví như “Trận Stalingrad” ở miền Đông Ukraine và của riêng người Ukraine, xét trên các khía cạnh giá trị chiến lược và giá trị biểu tượng thì kẻ bại trận này, đồng nghĩa với thảm họa. Đáng tiếc cho Kiev là họ bị bại trận, để mất sân bay Donetsk và mất luôn điểm chốt 29, 31 trên tuyến cao tốc vào tay chính phủ cộng hòa Donestk (DPR).  
Đối với Kiev, việc để mất sân bay Donetsk đã giáng một đòn đau vào quyết tâm đánh thẳng vào sào huyệt của quân ly khai, làm mất uy tín của chính quyền cũng như khả năng chiến đấu của quân đội. Quân đội chính phủ Kiev không có được điểm tựa chiến lược về hậu cần, kỹ thuật để triển khai các chiến dịch tấn công vào các địa điểm bị kiểm soát bởi cộng hòa Donestk (DPR) và Lugansk (LPR) tự xưng.
Với quân ly khai, sân bay Quốc tế Donetsk có chiều dài đường băng gần 4km, thuộc diện dài nhất ở châu Âu, đủ sức tiếp nhận các loại máy bay vận tải hạng nặng, dù hiện nay đã bị hư hại không thể hoạt động, nhưng xét trong dài hạn, việc kiểm soát được khu vực chiến lược này cũng sẽ có điều kiện thuận lợi để thiết lập các đầu cầu về giao thông và hậu cần, đó sẽ là hạ tầng quan trọng để xây dựng một nhà nước độc lập ở Đông Ukraine như những gì mà các thủ lĩnh DPR tuyên bố.
Có thể nói, chính quyền Kiev đang ở trong 2 áp lực rất nguy hiểm. Một là được dựng lên bởi các lực lượng cực đoan từ Maidan và hai là tồn tại bằng sự viện trợ của nước ngoài. Do vậy, muốn nước ngoài viện trợ và không muốn bị phong trào Maidan lật đổ thì phải chống Nga điên cuồng, đó là phải tấn công vào quân ly khai miền Đông. Cho nên, không đánh không được, mà đánh thì chỉ có thua.
Trước hết, về tổ chức chỉ huy. Cái gọi là quân đội Ucraine chỉ là một đội quân ô hợp. Nói là ô hợp vì nó gồm lực lượng đánh thuê, lực lượng của các nhà tài phiệt và lực lượng của chính phủ, tham gia tác chiến tại miền Đông. Một lực lượng tham gia tác chiến mà có mục tiêu chính trị khác nhau, đương nhiên, sẽ không bao giờ chịu sự lãnh đạo của nhau, vì nhau, vì mục tiêu chung…thì khi tác chiến liệu có lực lượng nào quyết tâm hy sinh, quên lợi ích riêng của mình không? Đã thế, tướng lĩnh chỉ huy của quân chính phủ chỉ là “tay ngang” thì rất khó để chỉ huy tác chiến hợp đồng trong chiến dịch lớn. Trong khi đó, quân ly khai thì chỉ một mục tiêu chính trị “chiến thắng hay là chết” đã khiến cho họ thành một khối thống nhất có quyết tâm ý chí cao. Các mũi tấn công phải cố hết sức mình để hoàn thành nhiệm vụ của chỉ huy giao mà không tính toán thiệt hơn với đơn vị này, đơn vị kia vì có cùng lợi ích. Ngoài ra rất khó để phân biệt có cố vấn quân sự Nga hay không bởi vì họ đều là người Nga.
Về trang bị, quân đội Ukraine được trang bị yếu kém hơn quân ly khai. Tổng thống Poroshenko đã từng kêu gào Mỹ viện trợ vũ khí, Hạ viện, thượng viện Mỹ cũng thống nhất viện trợ vũ khí cho Ukraine nhưng không thể muốn mà được.
Mỹ không viện trợ vũ khí cho Kiev, không phải vì Mỹ sợ tuyên bố của Nga là Nga sẽ động binh. Mỹ sẵn sàng đánh Nga đến người châu Âu cuối cùng thì Ukraine, giá trị không là gì so với châu Âu nên cũng không ngoại lệ. Vấn đề là hiện nay, quân đông không phải là mạnh, là thắng mà quyết định thành bại  trên chiến trường Ukraine là bên nào có nhiều vũ khí hiện đại, công nghệ cao chứ không phải chỉ dựa vào mấy quả lựu đạn, pháo cối hay xe bọc thép hạng nhẹ.
Vũ khí Mỹ không thiếu, nhưng sử dụng được không phải ngày một ngày hai mà phải có trình độ, huấn luyện nhiều năm mới khai thác sử dụng được. Vì thế, quân Kiev hiện nay là không thể sử dụng được vũ khí hiện đại, hạng nặng… của Mỹ dù có cho không.
Trong khi đó, vũ khí hạng nặng, hiện đại, vũ khí công nghệ cao của Nga chắc chắn không thể không viện trợ cho quân ly khai. Quân ly khai đã, sẽ được huấn luyện thường xuyên, hàng ngày, trực tiếp bởi người Nga láng giềng, điều mà người Mỹ có muốn cũng không thể làm ngay được cho quân Kiev. Hãy lưu ý rằng, chỉ cần chuyến xe “cứu trợ nhân đạo” thứ 2 là quân Kiev từ thế thượng phong với tuyên bố “quân ly khai đầu hàng hay là chết”, đã vội chấp nhận kí thỏa thuận ngừng bắn Minsk vào 5/9/2014, nay Nga đã “cứ trợ nhân đạo” cho miền Đông chuyến thứ 12 và phương Tây yêu cầu Nga công khai hàng viện trợ thì đã quá muộn.
Có một điều lạ lùng là lâu nay Kiev cũng như Mỹ-phương Tây đều tố cáo Nga cung cấp vũ khí hạng nặng, hạng nhẹ…và đưa quân chính quy sang Ukraine nhưng lại không cung cấp bằng chứng. Tại sao hệ thống vệ tinh quân sự của Mỹ-NATO bay lượn như sao trên vùng trời Ukraine mà không chụp được một bức ảnh nào để chứng minh quân Nga, xe tăng Nga …đang tràn qua biên giới? Đây không phải là chuyện đùa với Mỹ-NATO, hãy coi chừng trình độ tác chiến điện tử của Nga, có thể Nga đã vô hiệu hóa tất cả. Tại sao pháo, tên lửa của quân ly khai như "có mắt" mà của quân Kiev lại "như mù"... Và, tại sao không quân của chính phủ Kiev không sử dụng cho chiến dịch, đều liên quan đến vũ khí phòng không đáng gờm mà quân ly khai có được.
Thứ hai là về chiến thuật. Kiev, trước hội nghị “four Nomandie” đã tập trung lực lượng, chuẩn bị tấn công phủ đầu chiếm sân bay Donetsk nhưng bị lộ tẩy mà không biết hoặc bất chấp không cần biết là điều cực kỳ nguy hiểm đến thành bại của chiến dịch quân sự.
Để tiến hành một chiến dịch quân sự là phải đánh giá so sánh lực lượng, từ đó mới hạ quyết tâm chiến dịch, nhưng đằng này các nhà quân sự, chính trị Kiev có vẻ như không hề làm công tác tham mưu, bởi hầu như tất cả các tiêu chí, đặc biệt là ý chí, tinh thần, đều thua kém, Kiev chỉ hơn mỗi quân đông. Tổng thống Poroshenko đã từng ngầm ngùi khi ký thỏa thuận ngừng bắn 5/9 rằng” Ukraine muốn thắng nhưng Nga không cho họ thắng” và ngay Thủ tướng hiếu chiến Jatsenuik cũng phải xót xa, bi quan rằng, đánh nhau với quân ly khai miền Đông là đánh nhau với nước Nga…thế nhưng Kiev vẫn lao vào. Phải chăng Kiev cần viện trợ nên bất chấp? Kiev quý dollars hơn máu người lính?...
Tổng thống Putin trước đó 2 ngày đã gửi kế hoạch hòa bình đến TT Poroshenko nhưng bị từ chối thẳng thừng. Đây là nước cờ “bỏ thuốc độc vào giếng” của “cáo già” của Putin trước “thỏ non” Poroshenko và đặc biệt trước sự hiếu chiến của Thủ tướng Ukraine Jatsenuik, đã làm cho cả hai đều mắc sâu vào bẫy. Rõ ràng, trước dư luận, Nga đã có thiện chí, mong muốn hòa bình đấy chứ, nhưng Kiev đâu có muốn vậy, họ muốn giải quyết xung đột với người miền Đông bằng quân sự. Và, giờ đây nếu quân ly khai miền Đông đang đe dọa tiến về Mariupol thì các ngài hãy kêu gào với…quân ly khai. Sự giải thích của nước Nga là, “giờ đây quân ly khai miền Đông đâu có nghe Kremlin và Kremlin cũng đâu có quyền hành gì với họ như phương Tây tưởng” là sự giải thích “chuẩn không cần chỉnh” trước các hoạt động quân sự của quân ly khai nếu xảy ra.
Đến đây, chúng ta đều thấy rằng, Kiev muốn giải quyết miền Đông bằng biện pháp quân sự là không thể, họ càng đánh càng thua và trong tình thế hiện nay (nội bộ Ukraine và quốc tế), Ukraine, trên nguyên tắc đã bị vỡ trận. Quân ly khai có đủ sức không những chiếm Mariupol mà còn đủ sức để tiến đến Kiev.

Tuy nhiên, khai thác nó hay không, phụ thuộc vào chiến lược Nga, mối quan hệ Nga với Mỹ-phương Tây…Nếu như Kiev và phương Tây tin rằng, Nga chỉ cần một nhà nước liên bang hóa tại Ukraine mà quyền lợi của người Nga ở đó được bảo đảm, một chính phủ không bài Nga, không là thành viên NATO thì cuộc khủng hoảng Ukraine kết thúc. Đáng tiếc là Mỹ không muốn khủng hoảng Ukraine kết thúc, nên máu người Nga và người Ukraine vẫn chảy.

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

ĐỪNG CÓ DẠI, ĐẢNG CSVN KHÔNG QUÊN "CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN" ĐÂU.

Bất kỳ chế độ nào, dù có thối nát đến đâu thì ai muốn lật đổ nó phải chấp nhận "gươm kề cổ, súng kề tai...". Đó là quy luật cách mạng. Có vị nào dám không? Có ai có khí tiết như đảng viên Đảng CSVN dám chấp nhận khi lật độ chế độ thực dân chưa? 
Lưu ý: Bài viết chỉ đề cập đến quy luật của đấu tranh cách mạng mà thôi.
Người viết bài này không có ý kể lại lịch sử dân tộc Việt Nam từ khi Pháp xâm lược đến nay và đương nhiên lịch sử của Đảng CSVN gắn liền trong đó mà qua đó muốn chỉ ra những giá trị sự thật mà dân tộc Việt Nam đã, đang và sẽ còn là sự lựa chọn duy nhất đúng, là nơi gửi gắm đặt trọn niềm tin vào một tương lai tươi sáng mà thôi.
Pháp xâm lược Việt Nam từ năm 1858.
Ngôn ngữ của lũ Việt gian thời đó là: “ Không, Pháp không xâm lược Việt Nam mà Pháp chỉ đem quân đến “khai hóa văn minh” Việt Nam thôi” và của lũ Việt gian cháu con thời nay là: “Việt Nam đánh đưổi Pháp, Mỹ và lũ chư hầu là đuổi đi 2 nền văn minh…” của tên San “vẫu” đại diện, hầu như không có gì khác.
Nếu như quân Minh đô hộ nước ta tàn bạo “nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn” thì thực dân Pháp cũng không kém khi “thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng”. Bao nhiêu cuộc khởi nghĩa bị dìm trong biển máu. Đất nước, dân tộc quằn quại dưới gót dày quân xâm lược.
Năm 1930 Đảng CSVN ra đời. Mẹ Việt Nam, dân tộc Việt cảm thấy Đảng CSVN mới thành lập nó nhỏ nhoi, ít ỏi quá như muốn kêu lên: “Còn tổ chức, còn Đảng nào nữa không, thành lập ngay đi mà cùng nhau cứu nước. Một mình Đảng CSVN thì Pháp nó giết hết, chém hết trong nháy mắt”.
Lịch sử đã chứng minh: Không có một tổ chức nào hoạt động chống Pháp để dành độc lập dân tộc cho đến năm 1945 ngoài Đảng CSVN.
Tại sao lại không có tổ chức nào ngoài Đảng CSVN hoạt động trong thời gian này? Và đây là sự thật: Mục tiêu của Đảng CSVN là đánh đổ thực dân Pháp giải phóng dân tộc, do đó Đảng CSVN là đối tượng phải tiêu diệt “không đội trời chung” của thực dân Pháp. Đảng viên của tổ chức này là những chiến sỹ Cách mạng phải đối mặt với “gươm kề cổ, súng kề tai, thân sống chỉ coi còn một nửa”, chấp nhận xả thân, hy sinh vì độc lập tự do của dân tộc. Dân tộc Việt Nam bấy giờ thiếu gì người có lòng yêu nước và căm thù giặc, nhưng có lòng yêu nước thôi chưa đủ, yêu nước mà tham sống sợ chết thì chẳng giải quyết được gì. Thực dân Pháp như một “biển lửa” để “thử vàng” và đương nhiên, sẽ không có chỗ cho những ai tham sống sợ chết, những kẻ cơ hội, những tổ chức bịp bợm. Bởi vậy, chỉ có duy nhất một tổ chức Đảng CSVN, và đó là sự lựa chọn của lịch sử.
Đến đây, một chân lý được hình thành: Họ – những chiến sỹ Cộng sản chính là những người con yêu nước ưu tú nhất của dân tộc Việt Nam và Đảng CSVN là một tổ chức gồm toàn thể những người con ưu tú nhất của dân tộc Việt Nam. Giống như một định lý trong toán học, nó đúng cả chiều thuận lẫn chiều nghịch.
Năm 1945, chỉ mới 15 năm sau ngày thành lập, Đảng CSVN, cũng chỉ duy nhất họ, đã lãnh đạo toàn dân tộc Việt Nam khởi nghĩa dành chính quyền thành công, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nước công nông đầu tiên ở ĐN châu Á. (Dân tộc Việt Nam lựa chọn họ, đặt niềm tin vào họ quả không nhầm)
Năm 1946, Pháp trở lại xâm lược ở miền Nam, miền Bắc có 20 vạn quân Tưởng tiến vào. Không cần nhắc đến Pháp, cũng không cần quan tâm đến quân Tưởng vì Bác Hồ chỉ cần một nhát…ký thôi thì 20 vạn quân Tưởng phải rút về nước. Điều ta cần hiểu và quan tâm ở đây là: Việt Nam lúc này có thêm một tổ chức đảng nữa, đó là Quốc Dân Đảng. Cái đảng mà theo đuôi bọn xâm lược vào “theo đóm ăn tàn” thì bản chất ra sao, mục tiêu là gì… thì dân tộc này lạ chi nữa. Có điều năm 1946 là năm mà vận mệnh đất nước như ngàn cân treo sợi tóc, Đảng CSVN và Bác Hồ với tinh thần đoàn kết dân tộc đồng ý để Quốc Dân đảng vào Quốc hội, tham gia chính quyền hy vọng cùng nhau xây dựng, bảo vệ đất nước. Nhưng một Đảng, ra đời, hình thành như Quốc dân đảng thì phản dân, hại nước, tay sai cho giặc… sớm muộn cũng bộc lộ nguyên hình. Vụ án Ôn Như Hầu chứng minh tất cả.
Điều thú vị thiêng liêng mà lịch sử như sắp đặt đó là Người quyết định cuối cùng vứt tổ chức Quốc Dân đảng vào sọt rác lịch sử không phải là ai trong tổ chức Đảng CSVN mà là một người đại diện cho tầm trí tuệ dân tộc – Cụ Huỳnh Thúc Kháng.
Năm 1954 Pháp đại bại, cơ hội để Việt Nam thống nhất đã đến nhưng Mỹ nhảy vào thay chân Pháp kéo theo một chính phủ tay sai Ngô Đình Diệm.
Đến đây thì đã có tiến sỹ luật bào chữa cho Mỹ rằng: “Mỹ không xâm lược Việt Nam, đây là cuộc chiến tranh về ý thức hệ…” nào là “ sau năm 1973 thì trở thành cuộc nội chiến giữa 2 miền”…
Theo tôi hiểu thì Luật khác với Lịch sử. Luật thì mang tính chủ quan, do con người đặt ra. Lịch sử là khách quan nó tồn tại ngoài ý muốn của con người. Là tiến sỹ Luật, Cù Vũ có thể xây dựng ra một luật mới hay một điều luật mới, nhưng không thể xuyên tạc, bóp méo, phủ nhận lịch sử. Không thể “xây dựng” lịch sử theo ý muốn của mình như Luật được. Luật thì có thể “lách” nhưng Lịch sử thì không thể “lách”. Và đây là lịch sử: “ Từ năm 1945, kể từ ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, dân tộc Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN thực hiện lời dạy của Bác Hồ: “hễ còn một tên xâm lược nào trên đất nước ta thì ta phải chiến đấu quét sạch nó đi”, đã tiến hành nhiều “nhát quét”. Chế độ chính quyền Sài Gòn sụp đổ năm 1975 là “nhát quét” cuối cùng.
Năm 1975 Việt Nam thống nhất đất nước, nghĩa là phải trải qua 31 năm gian khổ, hy sinh Đảng CSVN mới thực hiện được mục tiêu giải phóng dân tộc thống nhất đất nước. Lúc này không thiếu gì kẻ thù địch nhưng đặc biệt sâu khi Liên Xô và các nước XHCN ở Đông Âu tan rã thì tổ chức đảng này, đảng kia thi nhau ra đời đòi xóa sổ Đảng CSVN. Họ tưởng Việt Nam cũng tan rã như các nước khác, họ hý hửng muốn ăn cướp thành quả Cách mạng vô cùng to lớn mà Đảng CSVN, dân tộc Việt Nam hy sinh không biết bao nhiêu xương máu mới giành được. Chúng là ai? Điểm mặt, chỉ tên, cách chúng hoạt động, thái độ, tư cách của chúng khi bị bắt chứng tỏ chúng chỉ toàn là một lũ ươn hèn tham sống sợ chết, không có lý tưởng. Những Đảng viên của Đảng CSVN mà như vậy liệu có cuộc Cách mạng tháng Tám không? Dưới chế độ Ngô Đình Diệm, máy chém kéo lê khắp miền Nam, đặt Cộng sản ra ngoài vòng pháp luật thì nếu như bản chất, tư cách, mục đích lý tưởng của các Đảng viên Đảng CSVN mà như các đảng vớ vẩn kia chắc chắn đã đầu hàng hết.
Dân tộc Việt Nam lựa chọn bọn này sao? Dân tộc Việt Nam đặt niềm tin vào bọn này sao? Dân tộc Việt Nam để cho tổ chức bao gồm những bọn này lãnh đạo sao?
Không bao giờ! Chế độ, chính quyền mà các vị mơ tưởng, hoài vọng ngày xưa đã từng có luật 10/59, kéo lê máy chém khắp miền Nam loại những người CS ra ngoài vòng pháp luật thì ngày nay, những kẻ muốn cướp quyền, xóa bỏ Đảng CSVN nên nhớ, Đảng CSVN vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc “chuyên chính vô sản”. Họ sẵn sàng ra tay dùng sức mạnh trừng trị không thương tiếc để bảo vệ ngôi vị của mình khi cần thiết. Các vị đang ra mặt chống Đảng, đòi lật đổ chế độ để này một cách hung hăng trên mạng xã hội…thấy Đảng CSVN chưa ra tay trấn áp bằng bạo lực mà tưởng dễ. Các vị nên hiểu, biết kỹ điều này: Chó sủa bậy, lung tung…còn có thể cho phép, nhưng khi cắn bậy là bị đập chết liền. Không tin các “anh hùng muốn thay đổi chế độ” cứ thử “cắn bậy” xem…
Sẽ còn rất lâu, Đảng CSVN để lại một dấu ấn khó phai mờ trong tâm trí, tâm hồn của dân tộc Việt Nam. Dù có nhiều thế lực chia lìa, dù có một bộ phận không nhỏ Đảng viên thái hóa biến chất thì việc hô hào dân tộc Việt Nam đứng lên xóa sổ Đảng CSVN, thay thế vai trò lãnh đạo của Đảng CSVN bằng cách làm như các vị, bằng trí tuệ như các vị và đặc biệt bằng ý chí, lý tưởng, như các vị trong thời điểm này thì làm sao mà lật đổ chế độ này được, chỉ mang vạ vào thân thôi.
Đảng CSVN bảo vệ vị trí lãnh đạo của họ chỉ cần bằng 1/100 hành động của Đảng Cần lao nhân vị của Ngô Đình Diệm hay đảng của Nguyễn Văn Thiệu thôi, thì các vị sẽ không còn một mống. Một lần nữa nên nhớ là chỉ được sủa thôi nhé, không được cắn bậy. Cắn bậy là bị đập chết liền đấy.

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

Argentina - bài học đắng cay về chủ quyền biển đảo


Mua loại vũ khí gì mới chỉ là phần ngọn, mua của ai và cách mua như thế nào mới là phần gốc của vấn đề.
Cuộc hải chiến trên quần đảo Falkland (Malvinas) giữa Vương quốc Anh và Argentina được coi như là một trận hải chiến lớn nhất từ sau thế chiến lần 2 đến nay.
Trận hải chiến đã để lại cho giới quân sự những bài học bổ ích trong nghệ thuật tác chiến hiện đại trên biển…, nhưng với Việt Nam, kinh nghiệm từ Argentina, không những thế, còn lớn hơn, đó là: Mua sắm vũ khí ra sao và như thế nào trong việc bảo vệ chủ quyền biển đảo.
Tự chủ được tên lửa diệt hạm Kh-35 là tham vọng trong tầm tay của Việt Nam từ năm 2013
Tự chủ được tên lửa diệt hạm Kh-35 là tham vọng trong tầm tay của Việt Nam từ năm 2013
Hơn 30 năm trôi qua, kể từ khi bắt đầu trận hải chiến, giờ đây, chúng ta không quan tâm đến diễn biến, chiến thuật tác chiến của Anh hay của Argentina làm gì nữa. Với Việt Nam, điều cần nhớ là: trong trận hải chiến đó, Argentina đã bị thất bại cay đắng. Nói là “cay đắng” bởi vì hầu như các chuyên gia quân sự, giới quan sát trên thế giới, đều cho rằng, nếu như có đủ tên lửa Exocet thì hải quân Hoàng gia Anh sẽ ôm hận.
Tên lửa Exocet là của Pháp sản xuất bán cho Argentina đã phát huy sức mạnh khiến Hải quân Anh mất tinh thần. Khi cuộc chiến đang vào giai đoạn quyết định thì Anh chặn Pháp không bán tên lửa Exocet cho Argentina dù qua trung gian Peru. Pháp là đồng minh với Anh, Mỹ mà không nghe theo là chuyện lạ.
Một câu hỏi đặt ra là, điều gì sẽ xảy ra nếu tên lửa diệt hạm đó không phải mua của Pháp mà của Nga? Quả thật, chỉ sau khi hết vụ này đến vụ khác, nước Anh đều ra tay ngăn cản Argentina mua vũ khí phục vụ cho tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Falkland, như máy bay hay tên lửa diệt hạm…thì Argentina mới nhận thức ra được vấn đề bằng cách, mua vũ khí Nga qua vụ máy bay SU-24.
Và chắc chắn, nếu Argentina cần SU-30, tên lửa diệt hạm hiện đại…thì Nga cũng sẵn sàng bán ngay, để dạy cho nước Anh một bài học về cảm giác khi bị kẻ nào đó nhúng mũi vào chuyện người khác.
Vụ Pháp bán tàu Mistral cho Nga cũng vậy thôi, khi bị Mỹ và NATO ép thì Pháp cũng sẵn sàng “bất tín” một lần nữa. Hành động bạc nhược của Pháp đã khiến Ấn Độ nghi ngại trong thương vụ mua 126 máy bay Rafale, bởi không chắc rằng, Pháp sẽ không bội tín dưới sức ép của Mỹ hay Trung Quốc sẽ khiến không quân Ấn Độ dang dở.
Như vậy, mua vũ khí là phải tính đến đối tượng tác chiến trực tiếp, trước mắt và lâu dài là ai, kẻ đó có liên quan gì đến người bán…Nếu như bất chấp điều này, thì khi chiến tranh xảy ra, kết quả vẫn là “cay đắng”.
Một số người vội mừng và đặt cược hết toàn bộ vào vũ khí Mỹ khi Mỹ bỏ cấm vận vũ khí là ngây thơ. Đã biết và hiểu rõ mối quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹ như thế nào chưa?
Thông cáo Thượng Hải giữa Mỹ và Trung Quốc năm 1972, trong đó Trung Quốc thỏa thuận với Mỹ ngăn cản sức tấn công của ta vào miền Nam bằng cách ngừng viện trợ vũ khí, đạn dược, đồng thời cướp và ngăn chặn không cho vũ khí Liên Xô quá cảnh sang Việt Nam…chẳng phải là bài học giá trị sao.
Vậy vũ khí của quân đội Việt Nam mua của ai và mua như thế nào?
Rõ ràng là gần 90% vũ khí, Việt Nam mua sắm là từ Nga và hầu như các loại vũ khí Nga đều tạo nên xương sống cho sức mạnh của các quân binh chủng như Không quân, Hải quân…
Một vấn đề đặt ra là, liệu mối quan hệ của Nga-Trung có ảnh hưởng gì đến tranh chấp chủ quyền biển đảo Việt Nam-Trung Quốc nếu như xung đột quân sự nổ ra hay không?
Lúc đó, toàn bộ vũ khí Nga mà chúng ta đang sử dụng, liệu có xảy ra hiện tượng như Argentina, nghĩa là thiếu, cần bổ sung, nhưng mua, Nga không bán, khi hư hỏng thì không có đủ thiết bị thay thế, sửa chữa, thậm chí các tính năng kỹ, chiến thuật bị “bán” cho đối thủ…hay không?
Rất khó trả lời một cách chính xác cụ thể, chẳng hạn Nga không lên tiếng trong vụ giàn khoan Trung Quốc, nhưng tốc độ hoàn thành hợp đồng 6 chiếc tàu ngầm cho Việt Nam lại được Nga tăng tốc...thì đâu là chính, đâu là phụ?... 
Và… có vẻ như, Nga và Việt Nam (cả hai) đã thống nhất, lường tính trước những tình huống tương tự.
Thứ nhất, như chúng ta đã biết quan hệ Nga-Trung là đối tác, đối tượng (tác chiến) đan xen lẫn nhau. Về đối tác thì ai cũng biết vì được tuyên truyền rộng rãi, nhưng về đối tượng thì điều tế nhị, khó tuyên bố, tuy nhiên, hãy xem việc họ mua bán vũ khí với nhau là hiểu.
Nguyên tắc bất di, bất dịch là vũ khí sẽ được bán cho ai mà không dùng nó chống lại mình. Mới đây, Trung Quốc muốn mua máy bay ném bom chiến lược TU-22 của Nga nhưng Nga không bán dù đã bị Nga loại khỏi biên chế, bán sắt vụn…đã chứng minh về đối tượng, độ tin cậy…rất rõ ràng: Trung Quốc không phải là liên minh chiến đấu và cũng không phải là bạn thân thiết. Bởi vậy, Nga bán vũ khí cho Trung Quốc như thế nào, ra sao đều được tính toán kỹ, tiền không thể hơn an ninh quốc gia, như ví dụ trên.
Thứ hai, do quan hệ Nga-Việt là mối quan hệ truyền thống, có độ tin cậy cao, nên khâu chuyển giao công nghệ để Việt Nam tự chủ, đặc biệt là tự chủ về số lượng đạn, tên lửa cho ý đồ chiến dịch, chiến lược phòng thủ, đã được đặt ra trong mọi tình huống có thể khi Nga ở vào thế không thể.
Cảng Cam Ranh đã trở thành một căn cứ Hải quân quan trọng, lợi hại nhất của hạm đội tàu ngầm, tàu chiến mặt nước hiện đại bậc nhất của Việt Nam…luôn có dấu ấn của Nga, đặc biệt là trung tâm huấn luyện tàu ngầm hiện đại nhất thế giới. Việc thỏa thuận vấn đề tàu chiến Nga ra vào quân cảng Cam Ranh chứng tỏ Việt-Nga đã có một cơ sở, nền tảng quân sự rất dày và vững mới tạo ra một độ tin cậy như thế.
Thứ ba, đây là một điều hết sức đặc biệt lý thú, đó là mối quan hệ tay ba Việt-Nga-Ấn. Có một cấu trúc và cơ chế cho Lữ đoàn tàu ngầm Việt Nam đủ sức làm chủ cuộc chơi trên Biển Đông gắn liền với Việt-Nga-Ấn. Một lực lượng không quân đủ sức làm chủ vùng trời Biển Đông cũng gắn liền với Việt-Nga-Ấn. Có thể nói Ấn Độ là sự bổ sung hoàn hảo nhất mà Nga không có thể, là người bạn quý, chung tình mà Việt Nam có được.
Như vậy, khi mua những loại phương tiện vũ khí chủ yếu tạo nên sức mạnh trụ cột của quân đội như tàu ngầm, máy bay, tên lửa…thì nhất thiết phải làm chủ được phần gốc của công nghệ để cải tiến kỹ thuật, tạo ra sự độc đáo, đồng thời đảm bảo đủ vật tư thiết bị kỹ thuật thay thế, sửa chữa, tự chủ được đạn dược…Tất cả những yêu cầu đó, người bán phải là những quốc gia có độ tin cậy cao, càng ít có mối quan hệ phức tạp càng tốt.
Trong khi đó, đa dạng hóa nguồn mua sắm vũ khí, tức là lựa chọn mua những loại vũ khí có tính độc đáo trên thế giới, phù hợp với yêu cầu tác chiến hiện tại, nhằm bổ sung những khiếm khuyết và nắm bắt công nghệ khi được chuyển giao, để phát triển nền công nghiệp quốc phòng cho riêng mình, đặc biệt là đảm bảo an ninh, an toàn, bí mật nhờ loại trừ nguy cơ bị can thiệp từ bên ngoài vào vũ khí trong mọi tình huống, mọi hình thức.
Lựa chọn mua vũ khí để phù hợp với lối đánh, đủ sức đương đầu với các thác thức về an ninh chủ quyền mà không trở thành gánh nặng cho nền kinh tế, khó khăn bao nhiêu, thì mua ai, mua ra sao để xây dựng nền công nghiệp quốc phòng phát triển, tiến tới tự chủ, làm chủ công nghệ, không bị nước ngoài can thiệp vào trong bất kỳ tình huống nào…càng khó khăn phức tạp hơn bội phần.

Argentina trong trận hải chiến Faikland là một bài học đắng cay không chỉ riêng ai. 

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

Nga-NATO đoạn tuyệt, châu Âu coi chừng!


Đoạn tuyệt với NATO, thực chất đây là lời tuyên chiến của nước Nga với NATO
Vào ngày 23/12/2014, quốc hội Ukraine đã thông qua dự luật từ bỏ quy chế quốc gia trung lập, nhằm mở đường cho Ukraine gia nhập vào NATO.
Nước Nga đã chỉ trích mạnh mẽ quyết định này, Thủ tướng Nga cảnh cáo “Trên thực tế, đây là đơn xin vào NATO và điều này sẽ biến Ukraina thành một đối thủ quân sự tiềm tàng của Nga và Moskva sẽ buộc phải hành động”. Bộ trưởng quốc phòng Nga khẳng định: “Nếu quyết định này, trong tương lai, mang tính chất quân sự, chúng tôi sẽ đáp trả một cách thích hợp. Nga sẽ cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với NATO”. Và đây là tuyên bố thẳng thừng từ điện Kremlin: “Nga cần sự đảm bảo 100% rằng không ai nghĩ về tương lai Ukraine gia nhập NATO, nếu điều này xảy ra thì quan hệ Nga-NATO sẽ đoạn tuyệt”.
Có thể nói, đây chỉ là hành vi khiêu khích Nga, mới chỉ là “ý chí chính trị” của Ukraine mà thôi, nhưng điều Nga quan tâm, nhắm tới là những cái đầu nóng NATO dưới cái gậy chỉ huy của Mỹ, là những thành phần “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”. Vậy điều gì xảy ra khi Nga tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với NATO?
Chắc chắn bất kỳ một người châu Âu nào trung thực cũng biết NATO do ai làm chủ, ai nuôi và tồn tại đến ngày nay nhằm mục đích gì…Rõ ra là, NATO do Mỹ chỉ huy và làm chủ, dùng để chống Nga, bao vây tiêu diệt Nga, biến Nga thành một “con gấu nhồi bông” như 28 thành viên NATO hiện tại, trong đó có cả Đức và Pháp.
NATO dành cho tất cả các nước châu Âu nhưng trừ Nga, vì sao như vậy thì dân châu Âu cũng hiểu rõ hơn ai hết và vì sao trong tình thế hiện nay, dân tộc Nga đoàn kết xung quanh tổng thống của họ đến thế, đã có câu trả lời. Không quá đáng khi nói rằng, danh dự châu Âu còn lại là nước Nga, đúng hay không hãy xem sự chi phối của Mỹ vào 2 tổ chức EU (chính trị-kinh tế) và NATO (quân sự) thì rõ. Bởi thế, chẳng có gì ngạc nhiên khi báo Mỹ đưa tin có hàng loạt lãnh đạo châu Âu phản kháng Mỹ trong lệnh trừng phạt Nga.
NATO là tổ chức quân sự đánh thuê cho Mỹ để được chia phần mà thôi, vì tất cả hoạt động của NATO đều chủ yếu phục vụ lợi ích của Mỹ. Ngay khi tiếng súng nội chiến của Libya còn chưa chấm dứt, nhiều quốc gia trong khố NATO đã không ngần ngại hy vọng nhận được những hợp đồng khai thác dầu béo bở vì "công lao" đã giúp lực lượng nổi dậy tại đây lật đổ được chế độ Gaddafi đấy thôi. Tuy nhiên, “miếng bánh Nga” ngày nay là khó gặm nhất trong lịch sử và hiện tại của NATO mà nếu không cẩn thận, tổ chức đánh thuê cho Mỹ này bị Nga nghiền nát.
Rõ ràng NATO cho Mỹ đặt các lá chắn tên lửa chống Nga, NATO liên tục mở rộng về phía Đông bao vây Nga. Năm 2008, Nga đã có thông điệp cho NATO tại Gruzia, nhưng NATO vẫn tiếp tục thử Nga tại Ukraine dẫn đến lời cảnh cáo cuối cùng: “đoạn tuyệt NATO”.
Đoạn tuyệt với NATO, thực chất đây là lời tuyên chiến của nước Nga với NATO để bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh hoặc nóng theo tình hình dựa theo học thuyết quân sự mới nhất của Nga khi coi sự sự mở về phía Đông của NATO là mối đe dọa hàng đầu an ninh Nga.
Đoạn tuyệt với NATO có nghĩa, cấu trúc an ninh châu Âu không còn tồn tại, NATO đã được coi là kẻ thù. Ngay khi Crưm tái sáp nhập vào Nga, NATO đã đình chỉ nhiều chương trình hợp tác với Nga. Theo Bộ Quốc phòng Nga thì Hiệp ước START-3 là một trong số ít những gì còn lại giữa Moskva và Washington trong lĩnh vực an ninh toàn cầu. Nếu hiệp ước này cũng bị vi phạm nốt thì chiến tranh hạt nhân là điều khó tránh khỏi.
Đoạn tuyệt với NATO, cuộc chiến tranh lạnh phiên bản 2 bắt đầu, Nga bắt buộc thắt chặt một loạt về an ninh hàng không, hàng hải, năng lượng…với châu Âu. Châu Âu chắc chắn sẽ bị Nga cắt toàn bộ khí đốt…mà châu Âu không thể chấp nhận được điều này trong tương lai gần.
Đoạn tuyệt NATO, đồng thời tại Ukraine, Nga sẽ thực hiện biện pháp quân sự mạnh để đè bẹp Kiev như học thuyết quân sự mới của Nga, buộc NATO phải lựa chọn hoặc là chiến tranh với Nga hoặc từ bỏ Kiev. Chiến tranh với Nga, liệu có một nước nào trong NATO muốn làm điều đó với Nga không hay họ chỉ cậy nhờ vào Mỹ? Vậy thì nước Mỹ có muốn chiến tranh với Nga không? Nếu như Nga và Mỹ không bao giờ để xảy ra chiến tranh, vì nếu xảy ra thì cả 2 đều không sống sót, thì theo logic Mỹ sẽ sẵn sàng hy sinh một thành viên nào đó của NATO khi “bị gấu Nga cho ăn tát”. Thực tế đã chỉ ra rằng, khi lợi ích quốc gia, an ninh quốc gia Nga bị đe dọa nghiêm trọng…thì tình huống xảy ra như ở Gruzia hoặc Ukraine không tránh khỏi. Nga sẽ không bao giờ cân nhắc xem Gruzia hay Ukraine có là thành viên của NATO hay không.
Tư cách là cường quốc quân sự hạt nhân, Nga và Mỹ đều có “vạch đỏ giới hạn” về an ninh, lợi ích quốc gia, của mình để không ai xâm phạm. Nói cách khác là Mỹ có thể dùng quân cờ NATO chơi với Nga chứ không đời nào NATO dùng quân cờ Mỹ để chơi với Nga. Cho nên, 28 thành viên NATO thừa đủ tỉnh táo để biết danh phận mình, thừa biết cái “vạch đỏ giới hạn” của Nga trong cuộc khủng hoảng Ukraine là đâu để dừng lại.
Phải công nhận rằng, ngoại trừ vũ khí hạt nhân thì vũ khí thông thường NATO không kém Nga, nếu như không muốn nói là hùng hậu hơn, nhưng NATO không có những loại vũ khí có sức răn đe lớn mang tính quyết định thành bại chiến trường. Về quân số thì NATO cũng đông quân hơn, nhưng NATO là một đội quân ô hợp, nói là ô hợp vì truyền thống đánh nhau, lợi ích quốc gia của 28 thành viên rất khác nhau. Thử hỏi xem có nước nào cho Mỹ triển khai vũ khí hạt nhân để nhận đòn giáng trả của Nga? Chưa có, hoặc chưa dám. 
Lịch sử chỉ ra rằng chỉ có quân Đức, Pháp ở châu Âu may ra cùng đẳng cấp với quân đội Nga, nhưng Đức, Pháp đã từng có gương của Hitler, Napoleon, lại là đầu tàu EU thì chỉ dùng thành viên làm quân cờ chứ dại gì biến mình là quân cờ cho các thành viên. Các thành viên NATO ở vùng Baltic là hung hăng chống Nga nhất là vì họ đánh Nga bằng quân của Anh, Đức, Pháp…chứ quân đội của họ không đủ cho một sư đoàn Nga ra tay thì cho vàng cũng không dám.
Tuy nhiên với Nga thì khác đấy. Nếu như NATO chiến đấu với Nga vì lợi ích của Mỹ thì Nga chiến đấu vì lợi ích của dân tộc Nga, sau lưng người lính Nga là quê hương đất nước. Đây chính là sức mạnh vô địch của Liên bang Nga hiện nay.

Có một điều lạ, là 2 cuộc chiến tranh thế giới đều bắt đầu từ châu Âu. Cùng là nước đế quốc với nhau, nước Đức, sau bại trận ở thế chiến 1 đã bị tước đoạt toàn bộ thuộc địa, bồi thường chiến phí, trong khi Mỹ Anh Pháp hưởng lợi quá lớn dẫn đến một Hitler nước Đức ra đời. Ngày nay, sau chiến tranh lạnh, Liên Xô bị tan rã, một loạt nước Đông Âu theo NATO, nước Nga, phần còn lại của Liên Xô bị bao vây, trừng phạt kinh tế…liệu có xuất hiện một Hitler kiểu Nga hay không? Chắc là không, bởi thế giới đang mở, Nga chưa bị bao vây tứ phía đến mức cùng đường, Nga chưa đến tình thế “không còn gì để mất” buộc phải gây chiến tranh để giải quyết mọi chuyện. Nhưng chính vì thế mà Nga sẵn sàng đoạn tuyệt với NATO có nghĩa là với châu Âu. Nga đã chuẩn bị tinh thần không có châu Âu nếu như lời cảnh báo của Nga không có giá trị với NATO.

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

Mỹ và Nga đang vờn nhau quanh miệng núi lửa


Chiến tranh lạnh kết thúc, Mỹ coi Nga là một kẻ thất bại giống như Đức, Nhật Bản trong thế chiến thứ 2, còn Mỹ thì ngạo nghễ lên ngôi số 1 thế giới.
Mỹ quên rằng Liên Xô tan vỡ là do chiến thắng của ngoại giao, “chót lưỡi đầu môi” chứ không phải bằng vũ lực, Mỹ quên rằng Liên Xô tan rã là do họ tự ngã (cải cách cải tổ) để hòa nhập vào một thế giới phương Tây, để hy vọng Mỹ và phương Tây sẽ coi họ là đối tác trong các quyết định lớn của quan hệ quốc tế. Nhưng gần như cả thập niên 90, họ đã thất vọng, Mỹ và phương Tây luôn lừa dối, xúc phạm Nga, đặt Nga trong mối quan hệ quyền lực, có nghĩa là Mỹ lãnh đạo mà Nga chư hầu. Đáng tiếc là tình thế Nga không giống như Đức, Nhật Bản sau chiến tranh thế giới lần thứ 2.
Luôn căm thù và sợ sệt nước Nga, một đối thủ tiềm tàng, vũ khí trang bị đang đầy mình chưa quỵ hẵn, nên Mỹ hành xử theo lối của kẻ thắng cuộc thời trung cổ “đào tận gốc trốc tận ngọn” buộc Nga phải và chỉ có thể làm chư hầu. Đó là NATO vẫn phát triển về phía Đông, sát biên giới Nga. Phương châm của Mỹ là bất cứ ai cũng có thể trở thành thành viên NATO nhưng trừ Nga, đã biến châu Âu thành một liên minh quân sự hùng hậu duy nhất trên thế giới để chống Nga. Đây là minh chứng hùng hồn cho sự căm thù Nga của Mỹ, sự luôn sợ Nga của Mỹ, đây là một “đòn đánh dưới thắt lưng” của Mỹ nhằm vào Nga sau chiến tranh lạnh.
Rõ ràng là, không những sau chiến tranh lạnh mà lịch sử nước Nga, văn hóa Nga, chưa quen có kẻ nào đè đầu cưỡi cổ. Hitler, Napoleon…đã nếm đủ sự ngạo mạn khi tiến về phía Đông mà quên lời răn từ Bismarck, ông tổ ngoại giao thiên tài của Đức thế kỷ 19: “Lạy chúa, đừng tiến về phía Đông”…thì ngày nay Nga không thể chấp nhận một trật tự thế giới kiểu Mỹ là đương nhiên.
“Định lý” nguy hiểm!
Có một điều là nếu như Nga và Mỹ xảy ra chiến tranh nóng thì không có kẻ thắng và kẻ bại mà thế giới sẽ bị hủy diệt. Vì thế, kẻ nào gây ra hay có ý định gây ra thì hoặc là kẻ đã già nua sắp kề miệng lỗ, không con cháu, thân thích...có ý nghĩ “nếu tao chết thì cả thế giới phải chết theo” hoặc là một kẻ tâm thần, hoang tưởng, chứ một người bình thường, muốn sống, có nhu cầu hạnh phúc không ai có tư tưởng và hành động như vậy.
Hàng loạt lá chắn tên lửa của Mỹ giăng ra ở châu Âu để ngăn chặn tên lửa Nga bay sang đất Mỹ là một sự ngộ nhận rất nguy hiểm hay là ẩn chứa điều gì khác?
Hơn ai hết, các nhà quân sự Mỹ có thể biết nó chắn được hay không khi mà hệ thống lá chắn dù đạt tỷ lệ 99%, một tỷ lệ nằm ngoài rất xa trí tuệ của người Mỹ, thì nước Mỹ vẫn chẳng còn gì ngoài bụi phóng xạ. Trong khi đó, chắc chắn Nga cũng bị no đòn từ Mỹ và hậu quả còn tệ hơn Mỹ rất nhiều.  Đáng mừng là cả Mỹ và Nga đều nhận thức được điều đó không phải từ bây giờ, cho nên trái đất tránh được sự hủy diệt.
Vì vậy, kịch bản một cuộc so găng giữa Nga và Mỹ chỉ là tưởng tượng, nhưng sự nguy hiểm của tình thế này ở chỗ: Mỹ có thể tấn công ai mà Mỹ thù ghét, thì Nga cũng không dám làm gì và ngược lại, Nga có thể tấn công ai thì Mỹ cũng chẳng dám làm gì Nga.
Đây là một “định lý” cho các nước nhỏ, lân bang phải ghi nhớ khi “làm bài”, tránh quá tả hoặc quá hữu, trong quan hệ để chuốc họa vào thân.
Giả thiết đặt ra khi Nga “bị dồn vào chân tường”, bất ngờ tấn công một nước thuộc thành viên NATO nào đó, Mỹ vào cuộc hay không? Dùng định lý trên để chứng minh thì kết quả là Mỹ sẽ không. Mỹ sẽ không nhưng Mỹ chỉ huy cho NATO ra trận.
Người Mỹ phải rút quân khỏi Apganixtan, người Mỹ không đưa quân bộ sang Iraq để chống IS…chứng tỏ người Mỹ biết sợ chết, biết sẽ là dại dột nếu đem quân xe đổi lấy quân tốt. 
Tuyên bố của Tổng thống Mỹ là rất khôn ngoan: “Thời các chiến dịch lớn của quân đội Mỹ ở nước ngoài đã qua”. Rõ rồi, vậy là Mỹ chỉ thích coi các võ sỹ thi đấu, hô hào, cổ vũ, cá cược, bán găng tay thu tiền…chứ không muốn mình là võ sỹ trực tiếp thi đấu, huống chi thi đấu với một võ sỹ ngang cơ, với kết quả biết trước là cả hai đều gục trên sàn đấu, để cho kẻ khác thu tiền thì càng không. Và do đó, dễ hiểu là một cuộc “chiến tranh lạnh” phiên bản mới 2.0 ra đời mà các nước Đông Âu là tân binh hăng hái đi đầu mới đây, đã vỗ béo cho các cụm công nghiệp quân sự Mỹ như thế nào.
Nga đang gặp nguy hiểm và sự nguy hiểm của Nga.
Thành quả thắng lợi sau chiến tranh lạnh khi trở thành ngôi vị số 1 thế giới của Mỹ là vô cùng to lớn. Ở đây chúng ta chỉ đề cập đến 2 thành quả lớn mà Mỹ giành được là Trung Đông và đồng USD.
Bắt đầu từ năm 2001, Mỹ bình định Trung Đông đến nay đã thành công, điều này có nghĩa Mỹ hoàn toàn khống chế, làm chủ nguồn năng lượng dầu mỏ thế giới, trừ Nga và riêng Iran, Mỹ không bình định được thì Mỹ cấm thế giới mua dầu của Iran.
Và, đồng đô la trở thành một đồng tiền mạnh nhất, gần như là một đồng tiền chung của thế giới. Ngay Trung Quốc cũng mua trái phiếu Mỹ với số lượng hơn 4000 tỷ USD, đã “đem vàng ròng, mồ hôi, của mình để đổi lấy mấy tờ giấy lộn được in tinh xảo (USD) của Mỹ” thì dù có tuyên bố là trung tâm kinh tế thế giới, vượt Mỹ đi nữa thì “áo mặc vẫn phải chui qua đầu”.
Với hai lợi thế trên, Mỹ đã ra đòn với Nga. Mỹ không cấm thế giới mua dầu của Nga vì Nga không phải là Iran mà Mỹ “ra lệnh” đồng loạt hạ giá dầu mỏ. (Nhiều người cho rằng OPEC đứng đầu là Saudi Arabia, Iraq…đang hạ giá để bóp chết dầu đá phiến của người Mỹ. Thật là ngây thơ đến lú lẫn, hóa ra Mỹ bỏ ra bao nhiêu tiền của và máu ở Trung Đông là để có sự “cạnh tranh” đến lợi ích quốc gia Mỹ vậy sao?)
 Cuộc chơi kiểu “thi đốt tiền đun sôi nước” của công tử Bạc Liêu xứ Việt Nam đã khiến Nga khánh kiệt dần. Rõ ràng khi nguồn thu cho quốc gia từ bán dầu mỏ chiếm 50% thì khi giá giảm, thất thu là đương nhiên, kèm theo cấm vận, đồng tiền nội địa mất giá so với USD cũng là đương nhiên. Vấn đề là nền kinh tế Nga có sụp đổ hay không? Putin có bị lật đổ để một vị tổng thống nghiện rượu Voska nào lên thay, dưới cái gậy của Mỹ hay không?
Những người ghét Nga, khi hay tin đồng Rup mất giá thì hoan hỉ, cho rằng Nga đang tuyệt vọng, tan rã đến nơi, Nga phải bó giáo xin hàng…là đánh giá quá thấp người Nga. Đã có lúc họ phải “luộc dày da để cầm hơi” mà người Nga vẫn dạy cho Hitler một bài học thì hiện tại, chẳng có gì khiến họ phải gục ngã. Việt Nam vừa thoát 30 chiến tranh thì cũng bị cấm vận ngặt nghèo, lại đồng thời phải tiến hành 2 cuộc chiến tranh phía Nam, phía Bắc, lạm phát phi mã, lương Trung úy thuyền phó mua chỉ 2 tô phở…nhưng có bị tan rã đâu, rồi Iran, Cuba…còn tệ gấp trăm lần Nga hiện nay, họ vẫn đứng vững đó thôi. Cho rằng Nga sắp bị sụp đổ là hơi bị sớm.
Tuy nhiên, mọi điều đều có thể, và nếu như Nga đã tuyệt vọng thì điều gì sẽ xảy ra với một cường quốc quân sự hùng mạnh nhất nhì thế giới, dưới sự lãnh đạo của một vị tổng thống như V.Putin? Nên hiểu rằng, Liên Xô sụp đổ là tự ngã, là tự nguyện, nó khác với Nga hiện tại bị phương Tây cấm vận, OPEC bán phá giá dầu mỏ…là đòn đánh trực tiếp.
Trong một tình thế “tuyệt vọng”, một kẻ đang mang trên mình đầy đủ các thứ có thể phá vỡ tình thế tuyệt vọng đó thì kẻ đó có thử không, hay là chịu chết? Chắc chắn, nếu như người Nga đã “tuyệt vọng” thật sự, thì cuộc chiến giữa Nga và Trung Đông hoặc Nga và NATO sẽ xảy ra. Đó là logic tự nhiên, là bản năng sinh tồn.

Có lẽ đây là điều mà nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới lo lắng nhất và hy vọng Mỹ và Nga đã, đang, có một vạch đỏ giới hạn cho cuộc chơi của họ.
Mỹ và Nga như đang vờn nhau bên miệng núi lửa, nhưng kẻ rơi xuống miệng núi lửa không phải, không bao giờ là họ, mà kẻ khác. Định lý trên luôn luôn đúng.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Khí đốt và dầu lửa-loại vũ khí khiến thế giới lo sợ



Nếu như vũ khí khí đốt của Nga đang khiến cho Liên minh châu Âu lạnh gáy, có nguy cơ vỡ trận thì vũ khí dầu lửa, Mỹ sử dụng cũng đang làm Nga điêu đứng, khiến Nga nguy hiểm hơn bao giờ hết.

EU nguy cơ vỡ trận bởi vũ khí khí đốt của Nga
Châu Âu không thể thiếu khí đốt của Nga, điều đã được khẳng định không chỉ trên lý thuyết mà mùa Đông năm 2009 là một thực tế phủ phàng.
Châu Âu phải cần hơn 30% khí đốt từ Nga nhưng không thể lấy Ukraine là quốc gia trung chuyển duy nhất, lịch sử và hiện tại đã chứng minh điều này một cách không thể chối cãi.
Dự án South Stream là cần thiết cho an ninh năng lượng châu Âu mà chủ yếu là 7 quốc gia của EU gồm Bulgaria, Serbia, Hungary, Slovenia, Italy, Croatia, Áo. Đây là dự án mang lại lợi ích kinh tế lớn cho cả hai phía. EU mà thực tế là Ủy ban châu Âu (EC) tại Brussels lại “chính trị hóa” South Stream; Nga cũng chẳng phải là không có ý đồ, nên không đời nào chấp nhận chia xẻ cho kẻ khác bí kíp vũ khí của mình…Vì thế, dự án bị Nga hủy bỏ … đúng cách, đúng thời điểm, để ra đòn với EU.
Nga tung đòn này khi các nước trong EU có liên quan đã đầu tư vào đó hơn 2,8 tỷ USD, đương nhiên đây là con số đồng nghĩa với con số thiệt hại nếu như dự án dừng hẳn. Ngoài ra, sự thiệt hại càng lớn hơn khi chính các quốc gia này, thay vì mua trực tiếp từ Nga, phải mua qua trung gian như Hy Lạp chẳng hạn, nếu như Ukraine bất ổn.
Lãnh đạo EU đã nghe những phẫn nộ của lãnh đạo các quốc gia này như Hungary, Serbia…và ngay Bulgaria cũng đã “trở cờ”…khiến EC hốt hoảng lo ngại nội bộ sẽ chia rẽ, thế trận tốn bao công sức xây dựng để bao vây, cô lập Nga bị vỡ.
Không ngồi nhìn và chờ EU vỡ trận, Nga tiếp tục tấn công để chia rẽ thêm bằng cách hỗ trợ, hợp tác song phương với các quốc gia trên về năng lượng như Serbia và Hungary là 2 quốc gia đang bất mãn với EU nhất…
Như vậy, vấn đề tình thế đã đặt ra là mùa Đông này, châu Âu chỉ nhận được khí đốt từ Nga qua con đường duy nhất là Ukraine. Tại Ukraine tình hình đang bất ổn khi quân chính phủ Kiev và quân ly khai đang gầm ghè cho một cuộc chiến tranh và nếu chiến tranh xảy ra tại Ukraine thì châu Âu lạnh cóng.
Theo logic thì ở tình thế này ai muốn Ukraine bất ổn nhất? Đương nhiên là Nga, vì khi Ukraine bất ổn, quân Kiev và quân ly khai nói chuyện với nhau bằng đại bác hạng nặng thì đòn đánh bằng vũ khí khí đốt của Nga càng có hiệu quả với châu Âu. Tuy nhiên, Nga cũng phải tính đến sự trừng phạt, cấm vận của EU vào Nga, dù rằng bị rét chết nhanh hơn bị đói, nhưng khi đã bị đói hoặc bị rét thì chúng đều có chung một kết quả.
Cuộc đàm phán giữa phe chính phủ và ly khai tới đây tại Minsk sẽ cho biết Nga sẽ thực hiện đến cùng vũ khí khí đốt của mính với châu Âu hay không.
Nga điêu đứng trước vũ khí đầu lửa của Mỹ
Trong tháng 11 vừa qua tại Vienna, Tổ chức các nước xuất khẩu dầu lửa (OPEC) đã quyết định tiếp tục duy trì sản lượng dầu mỏ ở mức độ hiện tại. Việc duy trì sản lượng khai thác dầu hiện hành với mức 30 triệu thùng một ngày, cộng với nguồn dầu đá phiến từ Mỹ giữa lúc cầu thế giới giảm đồng nghĩa với việc giá dầu sẽ tiếp tục lao dốc là sự vô lý, nhưng có tính toán của Mỹ và Saudi Arabia-đồng minh thân cận của Mỹ.
Có thể nói, sinh ra OPEC để chủ động thực hiện việc tái kiểm soát thị trường, nhưng khi OPEC bị Mỹ thao túng thì hoàn toàn phụ thuộc Mỹ. Mỹ muốn giá dầu cao là cao, muốn thấp là thấp vì hầu như các quốc gia xuất khẩu dầu ở Trung Đông đều do Mỹ chi phối, dựng lên, nếu không thì Mỹ đã chẳng phải tốn bao nhiền tiền của và người để bình định Trung Đông trong suốt thời gian qua. Vì thế, Mỹ đã, đang sử dụng giá dầu toàn cầu như một vũ khí lợi hại để đánh Nga và Nga đã thấm đòn.
Quả thật đúng khi người ta ví von “Trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết oan”. Venezuela, Nigeria …là những nước chịu ảnh hưởng nhiều nhất, khi giá dầu đã giảm hơn 30% kể từ tháng sáu, thấp hơn mức giá ở điểm hòa vốn của các quốc gia này. Ngay cả IS một tổ chức khủng bố, khi giá dầu tuột dốc cũng làm cho nguồn thu của IS bị giảm, đồng nghĩa với việc tuyển dụng lính, mua vũ khí lậu…gặp khó khăn lớn.
Đối với Nga, Nga cần giá dầu tối thiểu ở mức 107 USD/thùng để duy trì một ngân sách cân bằng cho năm 2015, nếu giá dầu cứ lao dốc trong khi 50% GDP của Nga là nhờ vào xuất khẩu dầu thì nền kinh tế Nga bị suy thoái trong một tương lai gần là không tránh khỏi.
Đây là đòn rất hiểm mà Mỹ tung ra khiến cho không những Nga mà các nước khác liên quan cũng lao đao. Tuy nhiên, hiệu quả của nó phụ thuộc vào thời gian, nếu thời gian càng kéo dài thì sự tàn phá của nó càng lớn và ngược lại.
Hệ lụy của việc sử dụng vũ khí khí đốt và dầu lửa
Nếu như châu Âu bị Ukraine khống chế tuyến đường ống khí đốt thì châu Âu sẽ làm gì? Châu Âu sẽ làm mọi cách vì sự ấm áp của dân châu Âu nhưng sẽ không bao giờ có cách tấn công trước vào nước Nga. Đó là các xử lý của phương Tây khi chưa phải bị cùng đường, trong khi đó, Nga đang ở địa vị và tình thế khác hẳn.
Nga là một cường quốc quân sự hùng mạnh, một cường quốc hạt nhân, Nga đang ở trong một tình thế bị dồn đến chân tường, nền kinh tế “đang suy kiệt” trong lúc phải đối mặt với những lệnh cấm vận kinh tế nặng nề của châu Âu và Mỹ. Nga sẽ làm gì?
Nếu như phương Tây và Mỹ xem đây là một kết quả tốt để tăng áp lực với ông Putin nhằm kiềm chế Tổng thống Nga trong vấn đề Ukraine, khuất phục nước Nga…thì đây là một sự ngộ nhận cực kỳ nguy hiểm cho khu vực châu Âu và thế giới.
Thực tế là trừng phạt, cấm vận của EU đối với Nga đã có tác dụng, nhưng đòn làm Nga liêu xiêu hơn cả là đòn giảm giá dầu lửa. Đồng rúp rớt giá…nền kinh tế Nga đã có dấu hiệu suy thoái... Tuy nhiên, tại sao ngân sách quốc phòng của Nga tăng mạnh, Nga sẽ chi quân sự mức kỷ lục trong năm 2015,  với số tiền 3,3 ngàn tỷ rúp (62 tỷ USD) để mua thêm tàu ngầm, máy bay, tên lửa cùng vũ khí cho quân đội Nga và dự kiến năm 2015 sẽ có hàng nghìn cuộc tập trận lớn của quân đội…Tiếp theo là một loạt các hoạt động của lực lượng không quân, hải quân Nga đã được NATO cho rằng là nguy hiểm đến an ninh châu Âu?…Vậy, lý giải hiện tượng này như thế nào?
Một là khả năng chịu đựng của nền kinh tế Nga không như Mỹ và phương Tây tưởng; khả năng đoàn kết, ý thức dân tộc của người dân Nga trước danh dự, vận mệnh của Tổ quốc sẽ không như Mỹ và phương Tây tưởng sẽ xuất hiện “cách mạng màu”…Nga tin tưởng sẽ sẽ vượt qua được tình thế kinh tế ngặt nghèo này.
Hai là Nga sẽ sẵn sàng dùng sức mạnh quân sự để giải quyết vấn đề khi an ninh nước Nga (bao gồm chính trị, quân sự, kinh tế) bị đe dọa nghiêm trọng tại thời điểm bế tắc mọi biện pháp hòa bình. (không thế thì mua súng ống đạn dược làm gì, đúng không?)
Nếu Nga ra tay đánh sập toàn bộ các giếng dầu của những quốc gia bán phá giá dầu ở Trung Đông thì liệu Mỹ có dám phát động một cuộc chiến tranh tổng lực với Nga hay không?
Ukraine là một mồi lửa để làm bùng nổ thùng thốc súng chiến tranh thế giới, nhưng mồi lửa đó luôn bị người chơi khống chế, kiểm soát để chúng không được phép gần giới hạn nguy hiểm vì NATO không muốn chiến tranh với Nga, nhưng mồi lửa Trung Đông lại có tính nguy hiểm khác. OPEC đừng mơ mộng đem cái thứ băng tuyết ra để tước đoạt mạng sống của gấu Nga. Một hành động đối đầu không tưởng.

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Chiến tranh khí đốt giữa Nga và châu Âu bắt đầu!



 “Già néo đứt dây”, EU đang hốt hoảng...
Tuyên bố của Tổng thống Putin về việc ngừng dự án “Dòng chảy phương Nam” (South Stream) đã gây cho châu Âu “cảm giác lạ”. Bằng mọi cách trì hoãn, ngăn cản Nga thực hiện dự án này, châu Âu đã không nghĩ rằng Nga lại từ bỏ nó dễ dàng dứt khoát đến vậy.
Trong giới chính sách đối ngoại của Liên minh châu Âu (EU), rõ ràng,,, họ thừa biết sự giận dữ của Moscow, nhưng rất yên tâm rằng, Nga sẽ không có con đường nào khác ngoài việc tiếp tục xây dựng South Stream theo điều kiện riêng mà họ đặt ra. Tiếc thay, trong chuyến đi Thổ Nhĩ Kỳ của Putin, những tính toán của họ đã trở nên sai lầm và khiến EU đang hốt hoảng.
Về ý nghĩa chính trị, EU đã thắng Nga khi buộc Nga phải đình chỉ dự án South Stream. Bởi lẽ, EU không muốn phụ thuộc vào Nga hoàn toàn, khi Nga độc quyền về đường ống cung cấp khí đốt và nguồn khí. EU đã hoàn toàn “chính trị hóa” đường ống khí đốt South Stream.
Nhưng, nên nhớ rằng EU đang rất cần South Stream để đa dạng hóa nguồn cung, hạn chế phải phụ thuộc vào một Ukraine bất ổn. Vấn đề là cái South Stream đó có đáp ứng yếu tố chính trị mà EU đặt vào đó hay không mà thôi.
Chính vì thế, khi Nga đã chấp nhận “không nài ép EU thực hiện” nữa vì “châu Âu không cần đến South Stream” thì EU lại...hốt hoảng. Kinh tế mới quyết định chính trị, chính trị chỉ là sự biểu hiện tập trung của kinh tế mà thôi.
Khi Bulgaria không chấp nhận thì South Stream sẽ bị hủy bỏ. Châu Âu chỉ nhận được khí đốt qua Ukraine.
Khi Bulgaria không chấp nhận thì South Stream đã bị hủy bỏ. Châu Âu chỉ nhận được khí đốt qua mỗi đường Ukraine.
Làm gì có chuyện các thành viên EU không cần South Stream, ít nhất là 7 thành viên của EU gồm Bulgaria, Serbia, Hungary, Slovenia, Italy, Croatia, Áo. Việc các nước này bị thiệt hại đặc biệt là Bulgaria, Serbia và Hungary, chẳng hạn, hủy bỏ dự án này có thể khiến Bulgaria mất đi nhiều lợi ích, trong đó, riêng nguồn thu ngân sách từ phí trung chuyển khí đốt sẽ đem lại cho họ 400 triệu euro/năm…luôn là “nguy cơ bất ổn” cho EU.
Rõ ràng là bất kỳ động thái nào liên quan tới mặt hàng này cũng có thể là nguyên nhân khiến nội bộ EU lục đục. Họ đã lên tiếng tố cáo đây là “trò chơi mèo vờn chuột của các nước lớn”, Thủ tướng Serbia Aleksandar Vucic đã nói trên đài truyền hình quốc gia "Liệu còn có dự án nào tốt hơn South Stream không? Chúng ta đang phải trả giá cho một cuộc xung đột giữa các cường quốc lớn”…
Do vậy, nếu EU không giải quyết thấu đáo lợi ích chung và riêng, kinh tế và chính trị thì có nguy cơ đổ vỡ. Nước Anh đã vì quyền lợi riêng trong vấn đề người lao động nhập cư đã đe rời bỏ EU thì không có gì bảo đảm là 7 nước này không có suy nghĩ đó. Vấn đề là lợi ích bị ảnh hưởng nhiều hay ít mà thôi.
Rõ ràng là EU đang ngăn cản không cho Nga thực hiện dự án Nouth Stream khiến Nga đầu hàng, bỏ cuộc. EU nên ăn mừng chiến thắng chứ, sao người phát ngôn Ủy ban châu Âu còn tuyên bố: " Ủy ban châu Âu và EU vẫn duy trì cam kết đối với khu vực về đường dẫn khí đốt và thứ 3 tuần tới sẽ là một trong những cơ hội đầu tiên để đại diện các quốc gia thành viên EU và Ủy ban châu Âu đối thoại về vấn đề này cũng như xem xét xây dựng liên minh năng lượng cho EU. Ủy ban châu Âu cho rằng, cuộc đối thoại vẫn sẽ được tiến hành theo kế hoạch vào ngày 9/12 tới, bởi an ninh năng lượng luôn được đặt ưu tiên hàng đầu”? (VOV) 
Ra vậy! Cuộc mặc cả Nga-EU về South Stream đã đến hồi gay cấn. EU “ra giá” quá cao khiến Nga quay lưng và khi Nga quay lưng thì EU hốt hoảng gọi lại. Nhưng Nga đã “bỏ của chạy lấy người” rồi. Nga bị phương Tây cấm vận, giá dầu giảm khiến kinh tế suy thoái, vay tiền thì EU cấm…thì lấy tiền đâu mà đầu tư.
Tuyên bố dừng dự án Nouth Stream cũng chính là thông điệp của Nga: Thôi, các ngài hãy quên South Stream đi. Các ngài chỉ còn mỗi đường dẫn khí đốt qua đất của “kẻ tống tiền” Ukraine mà thôi. Ráng mà khuyên nhủ Kiev và quân ly khai thế nào đó để mà nhờ cậy trong mùa Đông rét buốt trước khi có dòng chảy khí đốt đến từ Mỹ.
Nga dừng dự án South Stream đồng nghĩa với việc khí đốt từ Nga đến EU chỉ một con đường là phải qua Ukraine. Tình hình này sẽ tạo điều kiện cho Kiev tống tiền EU càng lớn và đây mới là thắng lợi lớn của Ukraine.
Cách đây vài tháng, EU đã ký với Nga thỏa thuận tài chính bảo lãnh trả nợ cho Ukraine để Nga mở van khí đốt cho Ukraine sau khi đã khóa 6 tháng. Tuy nhiên hiện giờ, điều đó vẫn chưa xảy ra và Nga đã cho Kiev một đòn tiếp theo là cắt nguồn than đá bán cho Kiev, thì mùa Đông này khi hết lượng khí đốt dự trữ, Ukraine sẽ ra sao? Điều này chỉ EU là biết rõ hơn ai hết.
Với thế, thời, như vậy, trước mùa Đông này, chắc chắn quân ly khai sẽ tấn công mạnh vào quân chính phủ Kiev để buộc EU phải 2 lựa chọn, hoặc là phản ứng lấy lệ hoặc là tan nát hệ thống đường ống trung chuyển ở Ukraine. Nếu như tình hình Ukraine căng thẳng, giao tranh ác liệt xảy ra thì đường ống dẫn khí đốt đến châu Âu nhất định bị trục trặc là đương nhiên, Kiev sẽ giở trò với lượng khí đốt của châu Âu trong đường ống đi qua đất của mình là có thể…
Rốt cuộc, châu Âu tái hiện mùa Đông lạnh lẽo như năm 2009 hay không lại phụ thuộc vào Kiev và...sự tấn công của quân ly khai, mà quân ly khai với Nga như thế nào thì ai chả biết. 
Như vậy, Nga, nếu như trả đòn cấm vận của EU bằng khí đốt thì hoặc là trực tiếp cắt nguồn cung tại Nga hoặc dùng Ukraine, mà cả hai đều không có gì khác nhau, thì Ukraine chính là nơi mà Nga có thể ra đòn nhất theo cách đó khiến EU không có cớ để lên án, vừa che đậy được hành động không “quân tử” của Nga đối với khách hàng EU (Dù EU đã, đang cấm vận Nga cũng chẳng quân tử gì).

Vì thế, tuyên bố dừng dự án South Stream của Nga là có tính toán đúng về thời điểm, là nước “rút xe chiếu tướng” của Nga, được coi như là lời tuyên chiến khí đốt của Nga với châu Âu. Mùa Đông, cuộc chiến tranh khí đốt Nga-châu Âu đã bắt đầu.
 Đột phá Thổ Nhĩ Kỳ
Nếu như trước đây thì Nga không dễ dàng từ bỏ South Stream, bởi vì tài sản khí đốt không phải như đồng tiền để lâu thì sinh lợi, mà khí đốt chỉ sinh lợi khi được tiêu dùng, nhưng bây giờ tình hình đã khác.
Chắc chắn là Nga không từ bỏ South Stream trong tương lai, nhưng hiện tại, Nga không việc gì phải sốt sắng với South Stream khi trong túi đã cạn tiền mà có một hướng đi khác thõa mãn được 3 mục tiêu: Bán được khí đốt; trả đũa đòn cấm vận của EU; đột phá vào một mắt xích trọng yếu của NATO. Đó chính là hướng đột phá chiến lược Thổ Nhĩ Kỳ của Nga.
Tại chuyến thăm của TT Putin ở Thổ Nhĩ Kỳ, Nga và Thổ đã thống nhất nhiều vấn đề quan trọng. Ở đây ta chỉ chú ý đến 2 điểm: Thứ nhất, từ ngày 01/01/2015, Thổ Nhĩ Kỳ sẽ mua khí đốt của Nga với giá giảm 6%, và từ Nga đến Thổ Nhĩ Kỳ sẽ xây dựng một đường ống dẫn công suất mới là 63 tỷ mét khối mỗi năm. Thứ hai, bắt đầu tái lập quan hệ giữa Moscow và Ankara về vấn đề Syria.
Một. Đường ống dẫn khí đốt Nga-Thổ Nhĩ Kỳ qua Biển Đen - Blue Stream.
Đường ống dẫn khí đốt này sẽ thay thế cho South Stream, theo đó Thổ Nhĩ Kỳ sau khi tiếp nhận, sẽ xây dựng một kho gas ngầm khổng lồ sát biên giới Hy Lạp (Nam EU) vừa giải quyết được vấn đề an ninh năng lượng, vừa là một trung tâm phân phối năng lượng cho các quốc gia Nam EU và vùng Balkan…
Không chấp nhận, ngăn cản South Stream, thì đương nhiên các nước thành viên EU không thể mua khí đốt trực tiếp từ nhà sản xuất Nga với mức giá thấp hơn, mà buộc các nước này sẽ mua khí đốt thông qua một trung gian là Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng lại đắt hơn.
Nhập giá khí đốt thấp nhất từ Nga, và có một lực lượng lao động tương đối rẻ, khiến Thổ Nhĩ Kỳ đang trở nên cạnh tranh hơn trên thị trường toàn cầu so với hầu hết các quốc gia thành viên EU. Có thể nói, Thổ Nhĩ Kỳ được lợi lớn, rất lớn khi ký thỏa thận này với Nga.
Vậy Nga được gì trong thay đổi hướng xuất khẩu mới này?
Thay vì South Stream, một đường ống vận chuyển khí đốt từ Nga vượt Biển Đen đến Thổ Nhĩ Kỳ xuất hiện-Blue Stream
Thay vì South Stream, một đường ống vận chuyển khí đốt từ Nga vượt Biển Đen đến Thổ Nhĩ Kỳ xuất hiện-Blue Stream.
Rõ ràng là những cơ sở kỹ thuật của South Stream được Nga chuyển sang phục vụ cho Blue Stream, do đó, những thiệt hại khi bỏ dự án South Stream sẽ được bù đắp khi thu được lợi nhuận từ xuất khẩu sang đầu mối Thổ Nhĩ Kỳ.
Tuy nhiên, quan trọng hơn là qua thỏa thuận này Nga đã ra đòn trả đũa sự bao vây, cấm vận trừng phạt của EU vào Nga. Nga có cơ sở để hạ quyết tâm tuyên chiến khí đốt với châu Âu mà không sợ hết đường lùi. Đồng thời, như chúng ta thấy, thực ra, tuyên bố dừng dự án South Stream của Nga chỉ là đòn gây áp lực với EU, buộc EU phải “hạ giá”, thay đổi quan điểm “chính trị hóa” trong đàm phán triển khai South Stream mà thôi, bởi cả hai, Nga và EU đều cần thiết (Nga thì bán được khí đốt, còn EU thì tránh được Ukraine) và bị tổn thất lớn lớn khi hủy bỏ vĩnh viễn dự án này.
Thực tế là EU đang kêu gọi Nga hãy quay lại dự án và Bulgaria cũng lên tiếng đồng ý...nhưng lập trường của Nga là "nó đã chết", đã là thi đấu thì nước cờ đã đi rồi, không được hoãn. Không cẩn thận thì EU sẽ vỡ trận trước đòn hiểm mang bản sắc "nhu đạo" này của Nga.
Hai. Tái lập quan hệ Nga-Thổ Nhĩ Kỳ trong vấn đề Syria.
Tái lập quan hệ Nga-Thổ Nhĩ Kỳ khi vấn đề Syria vẫn tồn tại là chứng tỏ lợi ích, chiến lược quốc gia, của 2 bên thỏa thuận đạt được là rất lớn. Chỉ cần biết qua 8 thỏa thuận công khai của Nga-Thổ Nhĩ Kỳ thôi, mà đã biến vấn đề Syria từ gai góc, đối đầu quyết liệt trong quan hệ 2 nước, thành “tròn trịa” thì mới thấy được giá trị của các thỏa thuận.
Có thể nói NATO đang rất lo lắng khi Nga triển khai lực lượng hùng mạnh tại Crimea. Việc này đã khiến cho cán cân quyền lực khu vực thay đổi nghiêm trọng. Nga đã chứng minh cho NATO và Kiev một thực tế nghiệt ngã là lấy lại Crimea là không tưởng.
Các thành viên NATO quanh Biển Đen bao gồm Bulgaria, Romania, Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ, trong đó, theo các chuyên gia quân sự thì chỉ có Hải quân Thổ Nhĩ Kỳ với 15 tàu ngầm, 19 tàu khu trục, tàu tên lửa 25 và 20 tàu khác là có thể tạo ra nguy hiểm cho Hạm đội Biển Đen của Nga.
Thổ Nhĩ kỳ là một thành viên NATO có lực lượng đông nhất sau Mỹ, đang có nhiều bất đồng với khối, chẳng hạn như trong mua tên lửa Trung Quốc, tấn công IS…nói chung vẫn còn dòng máu nóng của Đế chế Ottoman cho nên khó chịu với gậy chỉ huy của Mỹ.
Thổ Nhĩ Kỳ lần đầu tiên được Nga cung cấp công cụ bảo đảm, chủ động cho an ninh năng lượng, kinh tế, điều mà không phải đến từ huyền thoại NATO, từ sân chơi EU mà Thổ Nhĩ Kỳ chờ đợi vô vọng để gia nhập. An ninh kinh tế chính là an ninh quốc phòng mà Thổ Nhĩ Kỳ có được từ ngoài NATO.
Tờ báo Nga RIA Novosti bình luận “Thổ Nhĩ Kỳ thừa nhận “người Tatars (gốc Thổ Nhĩ Kỳ) ở Crimea chưa bao giờ được đối xử tốt như vậy về quyền nhà nước và tình trạng ngôn ngữ; thừa nhận Crimea là một phần của Nga…Châu Âu bất ngờ và giữ im lặng như chết”…
Có thể chúng ta chưa tin vào lời bình của tờ báo này, song quả thật, châu Âu bất ngờ về kết quả “chuyến đi phương Tây” của Putin là đúng và châu Âu đã im lặng hay nhiều lời về sự tái lập mối quan hệ Nga-Thổ Nhĩ Kỳ thì dư luận đã biết. Phải chăng đây là sự ra tay nhanh, hiểm, của ngài Putin?
Nếu như Nga và Thổ Nhĩ Kỳ được gắn chặt nhau bằng lợi ích kinh tế như khí đốt, điện hạt nhân…thì vị trí thành viên NATO của Thổ Nhĩ Kỳ là không còn ý nghĩa. Khi đó, một lỗ hổng phòng thủ cực lớn của NATO được tạo ra, một mắt xích trọng yếu nhất ngăn chặn Nga tại biển Đen ra Địa Trung Hải bị chặt đứt. 
Pháp là thành viên NATO nên đang đau đầu với áp lực của Mỹ trong vụ bán tàu đổ bộ cho Nga giữa 2 thái cực hoặc là lời lớn khi bán được, hoặc là lỗ lớn khi không bán. Chọn lời hay lỗ là chọn ở lại hay rời bỏ NATO của Pháp. Thực ra, Pháp gia nhập NATO đâu phải vì để cậy nhờ ô an ninh của Mỹ mà vì mục đích kinh tế. Vì vậy, phép tính toán thiệt hơn của nước Pháp đang diễn ra.
Điều gì sẽ xảy ra nếu Thổ Nhĩ Kỳ và Pháp rời bỏ NATO?...Không phải ai cũng biết, nhưng nếu như vậy thật, thì ai cũng biết là có liên quan đến Nga.
Khi khả năng và kỹ năng lãnh đạo thế giới của Mỹ đang bị suy giảm; khi thế giới luôn vận động không ngừng và đang có xu hướng chuyển động đa cực thì các mối quan hệ, những định vị chiến lược không thể đứng yên.