Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Liệu chiến tranh Nga-Mỹ sẽ xảy ra tại Syria?


Nếu Mỹ không áp đặt được vùng cấm bay trên Syria thì coi như ngày của phiến quân tại Aleppo đang được đánh số.
Mỹ cảnh báo Nga, nếu tiếp tục không kích Aleppo thì Mỹ sẽ không đàm phán (về thỏa thuận Nga-Mỹ đã ký hôm 9/9/2016 vừa rồi).
Điều lạ kỳ thứ nhất là Mỹ đã công khai phá hoại thỏa thuận (không chia tách lực lượng; không hợp tác quân sự với Nga) và Nga đã xác nhận là hành động của Lầu Năm Góc vừa qua, của Mỹ tại HĐBALHQ chứng tỏ “Mỹ mất khả năng thỏa thuận” thì còn gì mà đàm với phán.
Điều lạ kỳ nữa, cảnh báo tiếp theo của Mỹ là sự đe dọa như của một “đứa trẻ bị đánh” rằng, nếu không thì quân khủng bố nó sẽ tấn công Nga không chỉ ở Syria mà ngay trên lãnh thổ Nga.
Cảnh báo này thì Nga quá biết, quá hiểu sự nghiêm trọng của sự khủng bố cho nên Nga đã cho rằng tấn công tiêu diệt quân khủng bố để bảo vệ mình tại Syria có lợi hơn tại vùng Cavcaz…nên phải chấp nhận trả đũa của bọn khủng bố là tất yếu.
Có điều Nga cũng như dư luận trên thế giới không coi đó là điều cảnh báo của Mỹ mà coi đó là “mệnh lệnh cắn” của Mỹ cho quân khủng bố và chứng tỏ Mỹ là quốc gia nuôi dưỡng tài trợ cho khủng bố mới là nguy hiểm đáng sợ cho thế giới.

Ở đây chúng ta chỉ quan tâm nếu Nga vẫn tiếp tục không kích cùng với Syria, Iran, Hezbohlla quyết tâm dứt điểm Aleppo thì điều gì sẽ xảy ra?
Một là Mỹ sẽ tăng cường vũ khí cho phiến quân như tên lửa vác vai chống máy bay (MANPAD), tên lửa chống tăng (TOW)…Tuy nhiên với tầm bắn 5000 km, có thể đe dọa được trực thăng vận tải nhưng MANPAD không đe dọa được Mi-28 và K-52 tấn công ở tầm 10.000 km. Trong khi đó xe tăng T-90 vẫn tỏ ra sức mạnh vô đối trước các loại tên lửa chống tăng.
Vì vậy Mỹ có cung cấp số lượng lớn MANPAD, TOW… cho phiến quân và thực tế phiến quân được cung cấp không thiếu, nhưng chẳng thay đổi được thế trận và hạn chế được đòn không kích của Nga. Mỹ hy vọng Nga sẽ gặp rắc rối như Liên Xô ở Afganixtan là hão huyền.
Trong khi đó lựa chọn leo thang của Nga lại đa dạng hơn nhiều, đều là những thứ vũ khí hiện đại, khủng khiếp như xe tăng T-90, các hệ thống phun lửa hạng nặng như TOS-1, bom áp nhiệt thermobaric…
Không những thế Nga còn triển khai những lực lượng mặt đất thiện chiến nằm ngoài biên chế quân đội Nga đó là “quân đoàn Slav” thuộc quản lý của GRU và tác chiến dưới sự chỉ huy chung của Nga-Syria. Số lượng của quân đoàn Slav có thể tăng nhanh theo tình hình.
Như vậy, xét về lực lượng mặt đất thì lực lượng proxy do Mỹ chỉ huy hoàn toàn mất lợi thế và nguy cơ bị tiêu diệt bởi lực lượng proxy do Nga chỉ huy là hiện hữu, chỉ là vấn đề thời gian.
Vì vậy, Mỹ chỉ có thể buộc phải sử dụng con bài cuối cùng: Áp đặt vùng cấm bay trên Syria.
Để có một vùng cấm bay trên Syria, Mỹ phải tiến hành các bước sau:
Bước một là mở đòn tấn công bằng tên lửa hành trình để vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống phòng không, TTLL, Radar (làm mù và điếc) đối phương.
Bước hai là sử dụng máy bay tiêm kích tuần tra, chiến đấu dưới sự chỉ huy điều phối từ máy bay AWACS.
Cuối cùng là sau khi hệ thống phòng không vị hủy diệt, máy bay ném bom, trực thăng chiến đấu sẽ xuất hiện tham gia tấn công mặt đất hỗ trợ bộ binh.
Mỹ đã thực hiện thành công áp đặt cấm bay ở Iraq, Lybia, Afganixtan theo các bước này. Tuy nhiên, tại Syria thì…không phải như các quốc gia đó.
Hệ thống phòng không của Syria là do Nga đảm nhiệm hợp pháp. Do đó áp đặt vùng cấm bay tại Syria là đối đầu trực tiếp với Nga.
Nga triển khai S-300, S-400; Nga có sân bay Khmeimim, tuần dương hạm Kuznetsov ở Đông Địa Trung Hải; có hệ thống tác chiến điện tử mạnh; có tên lửa hành trình sẵn sàng từ vùng biển Caspine; có máy bay tiêm kích đánh chặn đáng gờm…
Vì vậy, chỉ khi nào Mỹ loại bỏ hủy diệt toàn bộ hệ thống phòng không của Nga tại Syria thì mới có thể áp đặt được vùng cấm bay trên Syria. Tất nhiên khi đó Nga sẽ không ngồi nhìn và điều gì xảy ra thì ngay thế lực “diều hâu” Mỹ cũng giảm nhiệt.
Có thể nói, nếu Mỹ hành động để thiết lập vùng cấm bay trên Syria là tuyên bố chiến tranh với Nga.
Tuy nhiên, để cứu đám phiến quân proxy của Mỹ đang sắp bị hủy diệt tại Aleppo thì ngoài áp đặt vùng cấm bay tại Syria để cứu nguy ra, Mỹ không còn phương án tác chiến nào khác nào khác. Vì thế, Nga không chủ quan, không loại trừ khả năng này của Mỹ.
Một loạt điều binh của Nga đã chứng tỏ Nga sẵn sàng đối phó với tình huống xấu nhất.  Fox News đưa tin tối 3/10 rằng, Nga lần đầu tiên đã triển khai một hệ thống bắn tên lửa ở Syria, để chặn các cuộc tấn công tên lửa hành trình của Mỹ và liên quân.
Fox News dẫn lời hai quan chức Mỹ nói rằng, các thành phần của hệ thống phòng không và chống tên lửa SA-23 Gladiator có tầm bắn khoảng 250km, đã xuất hiện vào cuối tuần qua "trên các bến tàu" của một căn cứ hải quân Nga dọc thành phố Tartus của Syria bên bờ Địa Trung Hải.
Vậy Mỹ có tiến hành hoạt động quân sự áp đặt vùng cấm bay trên Syria hay không? Đáng tiếc là đã quá muộn. Chính hành động do dự của Mỹ khi Thổ Nhĩ Kỳ đề xuất lập vùng cấm bay từ năm 2012, khiến Nga chớp thời cơ chiếm lĩnh thế trận.

Và, với thế trận bố trí như hiện nay tại Syria, nếu Mỹ vẫn tiến hành áp đặt vùng cấm bay là liều lĩnh, bất khả thi. Điều này đồng nghĩa với ngày của phiến quân proxy Mỹ tại Aleppo đang được đánh số.

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

Nga-Syria thay đổi chiến thuật, quyết dứt điểm Aleppo?


Aleppo đang trước đợt tấn công cường độ mạnh chưa từng có trên chiến trường Syria đã có dấu hiệu sụp đổ.
Thỏa thuận ngừng bắn để tập hợp các phe phái trên toàn lãnh thổ Syria ngồi vào bàn đàm phán tìm ra một giải pháp hòa bình, đồng thời, cùng xác định đối tượng khủng bố để hợp tác tiêu diệt…là một ý tưởng rất tuyệt vời nhưng thực tế lại rất khó khăn.
Chính quyền Mỹ, đặc biệt là giới hiếu chiến Lầu Năm Góc không chấp nhận điều đó, họ muồn duy trì chiến tranh bằng việc sử dụng các lực lượng phiến quân nhằm mục tiêu trước sau như một là lật đổ Assad bằng quân sự.
Việc phá hoại thỏa thuận Nga-Mỹ vừa rồi bằng vụ không kích “nhầm” đã khiến Nga hoàn toàn mất hy vọng vào Mỹ trong tìm kiếm một giải pháp hòa bình ở Syria. Nga buộc phải thay đổi tư tưởng chiến lược.
Chiến thuật hợp lý của phiến quân
Quả thật, khi không quân làm chủ vùng trời tuyệt đối, hợp đồng tác chiến với lực lượng mặt đất, thì đây là chiến thuật tối ưu nhất đem đến chiến thắng tuyệt đối cho bên tham chiến nào áp dụng chiến thuật đó.
Thực tế trên chiến trường Syria, có thể xem như không quân Nga (VKS) làm chủ vùng trời tuyệt đối, lực lượng mặt đất là quân đội Syria mạnh với trang bị vũ khí hạng nặng hơn hẳn phiến quân…thế nhưng, gần một năm qua, liên quân Nga-Syria-Hezbohla-Iran vẫn không sao khuất phục, dứt điểm được phiến quân các loại.
Nguyên nhân ở đây là gì?
Lúc đầu, tôi cho rằng, chỉ có thể là lực lượng mặt đất quá yếu, mới không thể phát huy lợi thế dù chỉ như làm cái công việc thu dọn chiến trường sau khi VKS Nga phá sạch tan hoang phiến quân đối địch. Nhưng té ra không phải như vậy, tôi đã sai.
Quân Syria sau nhiều năm chiến đấu họ không đủ sức để thực hiện chiến thuật tấn công vào một vị trí, cứ điểm mà ở đó lực lượng phiến quân cố thủ, phòng ngự chắc chắn, trừ phi bên phòng ngự bị “te tua” vì pháo kích và bom dội. Nhưng ở đây, lực lượng phòng ngự có ưu thế hơn lực lượng tấn công.
Vậy thì rõ ràng, hiệu quả tác chiến hợp đồng, hỗ trợ cho lực lượng mặt đất của VKS Nga không cao, không đủ vùi dập, dọn bãi quang sạch cho lực lượng mặt đất của Assad thực hiện chiến thuật “tấn công vào cứ điểm phòng ngự”, giành lại lãnh thổ bị chiếm.
Ngay trong chiến tranh Việt Nam, dù không quân Mỹ không làm chủ vùng trời tuyệt đối trên chiến trường vì phòng không của Việt Nam khá mạnh, nhưng nếu không thực hiện chiến thuật “bám lấy thắt lưng địch” thì quân đội Việt Nam không thể tồn tại trước hỏa lực của không quân Mỹ.
VKS Nga không thiếu vũ khí để hủy diệt, họ có bom khoan, bom áp nhiệt, có bom thông minh, có lực lượng trinh sát mặt đất…rất thuận lợi để tác chiến “dọn bãi”, nhưng đến bây giờ có những vị trí thành phố, thị trấn mà IS, al-Nusra chiếm đóng họ vẫn không thể giải phóng.
Trong khi đó, phiến quân các loại tại Syria không phải có bản lính ý chí gì ghê gớm nhưng lại có thể trụ được trước những đòn không kích của Nga mới khiến chúng ta ngạc nhiên. Phải chăng phiến quân có chiến thuật gì đó mà VKS Nga không thể tiêu diệt?
Rốt cuộc, không phải VKS Nga yếu kém mà chính phiến quân có chiến thuật hợp lý, đó là “bám dân” mà thực chất là bắt dân làm con tin, làm bia đỡ đạn…khiến cho VKS Nga tác chiến hạn chế. Đương nhiên, VKS Nga không thể hủy diệt phiến quân cùng với hàng ngàn dân trong đó.
Tại phía Đông Aleppo, Đại sứ Nga tại LHQ cho biết, có khoảng 3.500 chiến binh, trong đó có 2.000 tên thuộc nhóm al-Nusra Front, sử dụng dân thường trong khu vực làm lá chắn sống. Hơn 200.000 cư dân của Aleppo là con tin của al-Nusra Front và các nhóm liên minh với nó.
Có thể nói, đây là lý do chính khiến VKS không thể làm tốt công việc “dọn bãi” tạo điều kiện thuận lợi cho quân Assad chiếm ưu thế tác chiến.
Nga-Syria thay đổi chiến thuật
Tình thế sau khi Mỹ “mất khả năng thỏa thuận”, Lầu Năm Góc đã tỏ rõ quyết tâm thực hiện, duy trì chiến tranh tại Syria…đã buộc Nga-Syria phải thay đổi chiến thuật và tư tưởng chiến lược.
Buộc Mỹ hay giới diều hâu ngồi vào bàn đàm phán chỉ có thể bằng kết quả quân sự trên chiến trường, ngoài ra không còn cách nào khác. Đó là sự thách thức nghiệt ngã mà nhân dân Syria phải chấp nhận gánh chịu.
Phải công nhận, trước đây có những trận Nga-Syria thực hiện chiến thuật “điệu hổ ly sơn” tức điều phiến quân ra khỏi dân, rất tốt.
Chẳng hạn, quân đội Syria chịu rút lui để mất một cứ điểm nào đó khi phiến quân tấn công, nhưng ngay sau đó VKS xuất hiện “dọn sạch bãi” rất hiệu quả. Hoặc sau vụ SU-24, VKS thẳng tay dội bão lửa tạo điều kiện cho quân đội Syria nhanh chóng tấn công làm chủ tuyến biên giới Bắc Latakia…
Khi chính phủ Syria kiểm soát được nhiều lãnh thổ thì phiến quân co cụm phòng thủ lấy dân làm con tin khiến cho VKS Nga và quân Syria dứt điểm gặp nhiều khó khăn.
Tại Aleppo, Nga-Syria đã mở nhiều hành lang an toàn, bao gồm hành lang cho quân lính tự nguyện đầu hàng hay rút khỏi, đặc biệt là hành lang cho dân rời khỏi khu vực chiến sự nhưng không phát huy tác dụng…
Sau khi thỏa thuận Nga-Mỹ ký hôm 9/9 bị phá sản bằng đòn đánh “dưới thắt lưng” của Mỹ khiến quân đội Syria 62 chết và hơn 100 bị thương thì lập tức Nga-Syria mở chiến dịch tấn công ở phía Đông Aleppo khủng khiếp chưa từng thấy trong 6 năm qua trên chiến trường Syria.
Nếu như sau vụ SU-24, tại phía Bắc Latakia, VKS đã giận dữ dội bão lửa khiến cho phiến quân dù từ xa cũng phải thốt lên “Allah! Akbar!” thì lần này tại phía Đông Aleppo, khủng khiếp hơn rất nhiều.
Sự khủng khiếp trùm lên phiến quân khiến “tiếng rên la hốt hoảng bởi sự hủy diệt đến từ các chỉ huy của phiến quân khi bị không kích cường độ cao kết hợp tấn công mặt đất khốc liệt bởi xe tăng T-90 và pháo binh hặng nặng”(Debka File).
Tất nhiên, chúng ta cũng thấy những Clip ghi lại cảnh người dân bị bom vùi, thiếu lương thực, thiếu nước uống…là sự thật đau lòng nhưng chẳng thể nào khác. Khi thực hiện những phương án như vậy, phương Tây dùng từ “collateral damage” tức thiệt hại song hành, đau thương nhưng cần thiết.
Bộ chỉ huy chiến dịch Nga-Syria đã tính toán tăng cường độ không kích nhằm đạt  mục tiêu kép: Đó là, đẩy dân thường (khi không chịu được thiếu thốn) và phiến quân rút khỏi Aleppo về biên giới Thổ Nhĩ Kỳ.
Tại đây, dòng người tị nạn sẽ được di chuyển đến “vùng an toàn” được Thổ Nhĩ Kỳ và Nga đã vạch ra tại phía Bắc Syria, rộng chừng 4000km vuông bao gồm các thị trấn của Syria Jarablus, Manjib, Azaz và Al-Bab do quân đội Thổ Nhĩ Kỳ kiểm soát?
Nếu thực sự kế hoạch này là chính xác và thành công thì Nga-Syria đang tỏ rõ quyết tâm dứt điểm bằng được Aleppo.

Có lẽ nhóm “diều hâu” Lầu Năm Góc cũng không lường được phản ứng của Nga-Syria sau vụ “không kích nhầm” lại nhanh, khủng khiếp, quyết liệt như vậy tại Aleppo. Và chắc họ cũng không thể ngờ rằng, Thổ Nhĩ Kỳ cũng nằm trong kế hoạch của Nga-Syria.

Hai nước cờ Nga buộc Mỹ phạm sai lầm


Mỹ vốn thực dụng, nhưng xem ra tại Syria Mỹ đã cố tránh sa lầy quân sự thì lại dính vào “vũng lầy chính trị” cực kỳ nguy hiểm.
Nhiều người cho rằng Nga ngây thơ, khờ dại cứ tin Mỹ hết lần này đến lần khác đàm phán thỏa thuận ngừng bắn. Cứ mỗi lần Nga và Syria đang tấn công mạnh mẽ, phiến quân rơi vào tình thế khồn đốn, lập tức Mỹ đề xuất đàm phán là Nga chấp nhận.
Hành động của Nga khiến quân đội của họ bị kiềm chế, quân đội Iran, Syria, Hezbohla bức xúc và giới quân sự cũng ngạc nhiên. Tuy nhiên, đến lúc này mới thấy Nga khôn ngoan hơn ta tưởng hay nói cách khác đây là những nước đi có bài bản đã được vạch ra mà người xem không thể hiểu.
Rõ ràng, một thỏa thuận ngừng bắn có nguy cơ bị phá sản, có xấu mấy đi nữa vẫn hơn một cuộc chiến tranh tốt mấy đi nữa. Vả lại Nga chưa đủ sức và thời gian để giải quyết ngay tình hình Syria khi chưa đủ độ chín mùi về quân sự và ngoại giao (chính trị).
Nga phải đi từng nước, từng nước chắc, dồn đối thủ vào thế phạm sai lầm để khai thác triệt để, hạ gục đối thủ.
Về ngoại giao.
Thời gian đầu, ngay trong đòn tấn công phủ đầu ngày 30/9/2015, lúc đó mục tiêu của Nga chưa phải là IS. Hệ thống truyền thông khổng lồ của Mỹ và phương Tây cứ la lối tố cáo Nga là không tấn công vào khủng bố mà chỉ tấn công vào lực lượng “ôn hòa” để bảo vệ Assad.
Vậy đâu là lực lượng “ôn hòa”, đâu là lực lượng khủng bố cực đoan như al-Nusra Font (ngoài IS ra)? Chỉ một câu hỏi nhưng giới truyền thông phương Tây im lặng, còn Mỹ thì buộc phải hứa với Nga làm rõ trong các thỏa thuận ngừng bắn nhưng Nga thừa biết Mỹ không thực hiện.
Nga cứ nhằm vào chỗ nhạy cảm của Mỹ là tách cái gọi là lực lượng “ôn hòa” ra khỏi al-Nusra là điều mà Mỹ không thể và không bao giờ có khả năng đó. Mỹ có thể không bao giờ hợp tác quân sự với Nga để tấn công al-Nusra và IS, nhưng rõ ràng khi Mỹ từ chối làm việc đó thì chứng tỏ Mỹ bao che cho tất cả các lực lượng nổi dậy ở Syria là không thể chối cãi.
Đây chính là sai lầm chính trị thứ nhất mà Mỹ mắc phải khi không chia tách lực lượng khủng bố và “ôn hòa”.
 Về quân sự.
Thời gian trong các thỏa thuận ngừng bắn mà Nga Mỹ đặt bút ký, Nga thừa hiểu chỉ là thời gian “câu giờ” để Mỹ hà hơi, tiếp sức cho lực lượng phiến quân. Đặc biệt sau thỏa thuận ký ngày 9/9, Nga đã xác định, Mỹ đã mất khả năng thực hiện thỏa thuận để tìm giải pháp hòa bình cho Syria, Mỹ muốn dùng sức mạnh quân sự bằng các lực lượng phiến quân để lật đổ chính quyền Assad.
Vì vậy, Nga và liên quân hạ quyết tâm mở chiến dịch giải phóng Aleppo, trận quyết chiến chiến lược quyết định vào thành lũy cuối cùng của quân khủng bố. Chiến dịch được mở ra với quy mô, mức độ ác liệt lớn nhất trong 6 năm chiến tranh Syria.
video văn: một vụ nổ mạnh mẽ ở Syria giết chết lãnh đạo phiến quân
VKS Nga kiên quyết sử dụng hỏa lực mạnh để dứt điểm Aleppo
Nga đã thay đổi chiến thuật không kích của VKS lâu nay thực hiện phương án mà phương Tây dùng từ “collateral damage” tức thiệt hại song hành, nhưng đồng thời, mở nhiều hành lang an toàn, bao gồm hành lang cho quân lính tự nguyện đầu hàng hay rút khỏi, đặc biệt là hành lang cho dân rời khỏi khu vực chiến sự.
Bộ chỉ huy chiến dịch Nga-Syria đã tính toán tăng cường độ không kích nhằm đạt  mục tiêu kép: Đó là, đẩy dân thường (khi không chịu được thiếu thốn) và phiến quân rút khỏi Aleppo về biên giới Thổ Nhĩ Kỳ sau đó dùng hỏa lực mạnh quyết dứt điểm Aleppo

Trước hành động quyết liệt của Nga và trước nguy cơ lực lượng al-Nusra tại Aleppo bị tiêu diệt, khiến Mỹ cuống cuồng phản ứng. Mỹ tuyên bố sẽ không đàm phán với Nga và đe dọa sẽ (ra lệnh) cho lực lượng khủng bố tấn công người Nga không chỉ trên Syria mà ngay tại lãnh thổ Nga.
Như vậy, trên chiến trường Syria giờ đây đã chia thành 2 chiến tuyến với 2 đối tượng tác chiến trực tiếp: Phiến quân gồm IS, al-Nusra Font, các nhóm nổi dậy và YPG do Mỹ chỉ huy đối đầu trực tiếp với quân chính phủ Syria, Iran, Hezbohla do Nga chỉ huy.
Tình thế đã chứng tỏ rõ ràng là người Nga đã đi từng nước cờ chắc chắn dồn Mỹ vào chân tường khiến phản ứng cuồng loạn dẫn đến phạm một sai lầm nghiêm trọng thứ hai: Mỹ hiện nguyên hình là quốc gia nuôi dưỡng, chỉ huy khủng bố trong trò chơi địa chính trị trên toàn thế giới.
Thử hỏi còn gì nguy hiểm, đáng sợ hơn khi Mỹ, một siêu cường bá chủ thế giới lại là một quốc gia tài trợ cho khủng bố? Mỹ vốn thực dụng, nhưng xem ra tại Syria Mỹ đã cố tránh sa lầy quân sự thì lại dính vào “vũng lầy chính trị” cực kỳ nguy hiểm.
Khi cả hai, Nga và Mỹ đã “fed-up” (chán không thèm nhìn mặt nhau) thì Mỹ sẽ làm gì, Nga sẽ làm gì trên chiến trường Syria? Liệu có sự đối đầu trực tiếp Nga –Mỹ trên Syria? Hay Mỹ ngậm ngùi nhìn Aleppo bị Nga vùi dập?

Chúng ta sẽ có ngay câu phán đoán sau đây.

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Mỹ mất khả năng thực hiện thỏa thuận!


Đã đến lúc cũng buộc phải hỏi “Ai là người chịu trách nhiệm ở Washington? Nhà Trắng hay Lầu Năm Góc?”
Nixon đã nói với Kissinger: "Không thể để có cái đuôi chó phản lại cái đầu con chó được”. Nhưng đó là R.Nixon ám chỉ chính quyền VNCH dám ngăn cản, phá đám Hiệp định Paris mà Mỹ đã ký với Việt Nam, còn giờ đây, chính Lầu Năm Góc lại ngăn cản phá hoại thỏa thuận của Obama và Kerry ký với Nga thì sao?
Obama không nói với Kerry về Lầu Năm Góc và giới “diều hâu” Mỹ như vậy được, nhưng điều khiến cho giới quan sát nhận ra rằng: “Mỹ hoàn toàn mất kiểm soát tại Syria và tại nội bộ nước Mỹ cũng đang có sự rạn nứt, vật vã” khiến cho thế giới lo sợ.
Liều điều gì xảy ra trong một siêu cường khi các tướng chống lại Tổng thống-Tổng tư lệnh?
Thỏa thuận gì gì tại Syria giữa Nga và Mỹ thì đều luôn nhằm đạt tới 3 nội dung chính: Tách cái gọi là lực lượng đối lập ra khỏi al-Nusra Font, Nga-Mỹ hợp tác tấn công IS, al-Nusra, và các bên đối lập cùng chính phủ Assad đàm phán tìm ra giải pháp hòa bình.
Đã có 2 thỏa thuận chính thức và các đợt ngừng bắn…được triển khai từ đó đến nay nhưng tất cả đều bị chết yểu bởi sự phá hoại của các bên. Và hy vọng nhất vào thỏa thuận Nga-Mỹ ký ngày 9/9/2016 sau những lần đàm phán căng thẳng, cũng bị phá vỡ trong phút chốc.
Trước tình hình diễn biến đó, Nga tuyên bố “Mỹ đã mất khả năng thực hiện thỏa thuận”. Tuyên bố khiến dư luận, giới quan sát lo ngại.
Cơ sở nào đề Nga tuyên bố Mỹ mất khả năng thực hiện thỏa thuận?
Thông thường khi nói “недоговороспособны” (mất khả năng) một điều gì đó như “mất khả năng cơ động”, “mất khả năng chiến đấu”, hay “mất khả năng chi trả”…thì coi như chủ thể của nó hoàn toàn mất hết chức năng thực hiện nhiệm vụ.
Thỏa thuận Nga-Mỹ ký ngày 9/9 tại Geneva đã tạo ra hay đã bộc lộ một sự rạn nứt giữa Lầu Năm Góc và Nhà Trắng cực lớn, không thể lấp đầy khiến cho thỏa thuận đó chết ngay lập tức như một cú tát vào uy tín của Nhà Trắng (chính quyền Tổng thống Obama)
Vào ngày thứ bảy, tại một cuộc họp báo khẩn cấp tại Liên Hiệp Quốc, Đại sứ Nga tại LHQ Vitaly Churkin ​​thẳng thừng:
“Câu hỏi lớn được hỏi là: Ai là người chịu trách nhiệm ở Washington? Nhà Trắng hay Lầu Năm Góc? Bởi vì chúng tôi đã nghe ý kiến ​​từ Lầu Năm Góc ngược với những gì mà ​​chúng tôi đã nghe từ Obama và Kerry”.
Đáng buồn là ông Churkin không phải là người duy nhất đã nhận thấy sự “bất tuân thượng lệnh” của Lầu Năm Góc với Tổng tư lệnh Obama. Một bài báo gần đây trên tờ New York Times cũng lên tiếng nhấn mạnh sự phân chia đó như sau:
“Bộ trưởng Quốc phòng Carter là một trong những quan chức chính quyền, chống lại thỏa thuận ...Hôm thứ ba tại Lầu Năm Góc, các quan chức không đồng ý một sự chấm dứt bạo lực ở Syria tổ chức trong bảy ngày - phần ban đầu của thỏa thuận - Bộ Quốc phòng sẽ đưa ra một phần của thỏa thuận này vào ngày thứ tám...” (Rõ ràng người quyết định là Bộ Quốc phòng rồi)
“Trong khi đó, Tư lệnh không quân Mỹ, Trung tướng Jeffrey L. Harrigian nói với các phóng viên trên một cuộc gọi hội nghị video: Tôi không nói rằng có hay không, sẽ là quá sớm để nói rằng chúng ta sẽ thực hiện (New York Times). Hết trích.
Rõ ràng, Trung tướng Harrigian xuất hiện để được nói rằng ông có thể không làm theo lệnh của Tổng tư lệnh nếu nó không theo ý thích của mình. Chính xác thì thỏa thuận đó phụ thuộc vào tùy chọn hoạch định của Lầu Năm Góc.
Rốt cuộc, Lầu Năm Góc không thực hiện thỏa thuận (lệnh của Tổng thống-Tổng tư lệnh) vì 2 điểm, một là tách lực lượng đối lập ra khỏi al-Nusra; hai là hợp tác quân sự với Nga. Và, không chờ đến ngày thứ 8, chỉ đến ngày thứ 5, Lầu Năm Góc đã trắng trợn không kích quân Syria…Thỏa thuận chết.
Vậy thì, từ những phân tích trên, trong một chính quyền sắp mãn nhiệm, có sự bất tuân, chống đối nhau, đặc biệt khi Lầu Năm Góc là chủ thể thực hiện thỏa thuận lại công khai thực hiện hành động khiêu khích, phá hoại trực tiếp, thì liệu cái chính quyền đó có khả năng thực hiện thỏa thuận hay không?

Dù có lạc quan bao nhiêu thì câu trả lời là “Không”, Không bao giờ!

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

Mỹ dính đòn hiểm, đau, liên tiếp của Nga sau vụ “không kích nhầm” vào quân đội Syria


Có thể nói, gây áp lực mạnh để đối phương lúng túng mắc sai lầm và lợi dụng sai lầm của đối phương để ra đòn là một chiêu thức mà Putin và Bộ tham mưu của ông ta thực hiện rất nhuần nhuyễn mỗi khi điều kiện đó xảy ra không chỉ trên chiến trường Syria.
Còn nhớ sau vụ Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ SU-24 Nga (được coi như là hành động cuồng loạn của Thổ Nhĩ Kỳ), Nga đã tung 2 cú đòn quân sự khiến Thổ Nhĩ Kỳ và NATO cắn răng chịu trận.
Đầu tiên, Nga thiết lập “quy tắc chơi” hay “quy tắc tham gia” (Rules of Engagement), theo đó đưa S-300 và S-400 vào trực chiến với tuyên bố “Bất cứ mục tiêu, đại diện cho một mối nguy hiểm tiềm tàng đối với Nga xuất hiện trong khu vực phòng thủ sẽ bị phá hủy”.
Tuyên bố của Nga lúc đó khiến cho lực lượng không quân Thổ Nhĩ Kỳ không thể và không dám cất cánh cùng với lượng lượng không quân NATO tại căn cứ Incrilik
Tiếp theo, ngay và luôn là toàn bộ tuyến biên giới giáp Latakia nơi có cơ sở hạ tầng quân sự, lực lượng chiến binh Turkumen của Thổ Nhĩ Kỳ dày công xây dựng, nuôi dưỡng huấn luyện bị không quân Nga phá sạch và làm chủ tuyến biên giới mà quân đội Thổ Nhĩ Kỳ không dám phản ứng.
Sau 2 cú đòn này, vai trò của Thổ Nhĩ Kỳ trên bàn cờ Syria đã giảm hẵn và đã tỏ ra “tôn trọng” Nga trong các hoạt động của mình.
Đòn “dưới thắt lưng” của Mỹ vào quân đội Syria
Năm ngày sau khi Mỹ phải chấp nhận ký với Nga một thỏa thuận về Syria mà báo chí Mỹ đã cho rằng đó là một thắng lợi của Nga thì ngay sau đó xuất hiện vụ không kích của “Liên quân chống IS” do Mỹ chỉ huy, nhằm vào lực lượng Quân đội chính phủ Syria ở Deir ez-Zor.
Diễn biến đòn tấn công của “Liên quân chống IS” tóm lược như sau:
Từ căn cứ tại Iraq, 4 máy bay (2 F-16 và 2 A-10) xuất phát, không kích vào vị trí của quân đội Syria đã giết chết 62 binh sĩ và khoảng 100 người bị thương. Cuộc không kích dừng lại sau 50 phút khi Nga can thiệp.
Mỹ cho biết cuộc tấn công được dừng lại ngay sau khi Nga thông báo với phía Mỹ rằng họ đã không kích nhầm vào quân đội chính phủ Syria. Mỹ chơi rất đẹp, rất nghiêm túc với thỏa thuận là không tấn công quân đội Syria, lực lượng chống IS, đúng không?
Tuy nhiên, Nga và Syria, cho rằng họ đã nhiều lần thông báo cho Mỹ là đã tấn công vào quân đội Syria, nhưng Mỹ vẫn tiếp tục. Chỉ sau khi các tên lửa S-300 bật radar ngắm bắn khóa mục tiêu thì cuộc tấn công mới bị cắt đứt.
Từ gốc độ chính trị, rõ ràng quân đội Syria của Tổng thống Assad là lực lượng “không đội trời chung” với Mỹ, nhưng, hành động quân sự chỉ là phục vụ cho mục tiêu chính trị thì cuộc không kích của “Liên quân chống IS” là sự “nhầm lẫn có tính toán”.
Từ góc độ quân sự, có thể nói đây là đòn tấn công hiệu quả cao, hợp đồng tác chiến giữa không quân và bộ binh rất chặt chẽ, bài bản được chuẩn bị từ trước chu đáo. Lưu ý rằng, 7 phút sau khi cuộc không kích chấm dứt, lực lượng IS lập tức xung phong.
Giao tranh dữ dội xảy ra giữa IS và quân đội Syria và nếu không có viện binh và hỗ trợ của không quân Nga thì thay vĩ giữ được và mở rộng những vị trí chiến lược tại Deir ez-Zor, quân đội Syria sẽ mất những thứ đó vào tay IS, một cái giá rất đắt của chính quyền Assad phải gánh chịu.
Tuy nhiên, đáng tiếc, đây chỉ là “đòn dưới thắt lưng” nếu như đặt nó trong các thỏa thuận song phương hay đa phương đã được ký kết hay ngầm thông qua trong khu vực tác chiến.
Nga phản đòn sau cú “dưới thắt lưng”.
Đòn chính trị. Thứ nhất, ngay lập tức Nga triệu tập HĐBA để tố cáo Mỹ. Cuộc họp được triệu tập vào cuối tuần qua, nhưng thay vì cung cấp một lời giải thích, Đại sứ Mỹ tại LHQ, Samantha Powers, đứng dậy và bước ra khỏi cuộc họp. Không có lời giải thích đến từ Mỹ.
Bằng những dẫn chứng phân tích có cơ sở Nga đã vạch mặt Mỹ cho cả thế giới thấy rõ điều ai cũng biết từ lâu. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Nga Maria Zakharova tuyên bố:
"Nếu trước đây chúng tôi đã có những nghi ngờ rằng Fatah al-Sham (trước đây gọi là al-Nusra Front) được bảo vệ theo cách này, bây giờ, sau khi các cuộc không kích thứ bảy vào quân đội Syria, chúng tôi đi đến một kết luận thực sự đáng sợ cho toàn thế giới: Nhà Trắng hỗ trợ và bảo vệ IS”.
Thứ hai, Nga tố cáo Mỹ vi phạm thỏa thuận đã ký ngày 9/9 tại Geneva và do đó đã công khai một số điều khoản bí mật mà Mỹ không công bố vì “lý do an ninh đến thỏa thuận”.
Do từ trước nay toàn bộ lực lượng đối lập chống chính phủ Assad đều có liên quan với Mỹ, kể cả IS và al-Nusra, cho nên bỏ ai, giữ ai là một việc khó khăn và nhạy cảm của Mỹ. Đó chính là các cách thức phân tách lực lượng và khu vực nhóm đối lập mà Mỹ đã thỏa thuận với Nga.
Sự công khai của Nga điều nhạy cảm mà Mỹ cố giấu này đã làm hoảng loạn nội bộ lực lượng đối lập, ai là kẻ bị Mỹ bỏ rơi, ai là kẻ giữ lại...tạo điều kiện cho đồng nghiệp không mấy dễ chịu của CIA, cơ quan FSB của Nga, gây mâu thuẫn, lôi kéo, sử dụng…
Có thể nói đây là đòn rất hiểm của Nga khiến cho chủ tớ có nguy cơ trở mặt với nhau.
Đòn quân sự. Thứ nhất, Sau vụ tấn công, Nga lập tức thiết lập “quy tắc tham gia” hay “quy tắc chơi” thứ hai. Lưu ý, trong vụ SU-24, “quy tắc chơi” mà Nga thiết lập chỉ áp dụng trong trường hợp máy bay Nga bị đe dọa. “Quy tắc chơi” lần này áp dụng cho trường hợp quân đội Syria bị không kích.
Theo đó: Tất cả các cuộc không kích “nhầm” vào quân đội Syria tiếp theo sẽ là lần “nhầm lẫn” cuối cùng của các phi công. Nghĩa là, bất kỳ máy bay nào tấn công vào quân đội Syria đều bị bắn hạ.
Đây còn là một “quy tắc chơi” không mấy dễ chịu với không quân Thổ Nhĩ Kỳ đang tác chiến trong Syria và Israel đang tác chiến trên cao nguyên Golan-lãnh thổ của Syria bị chiếm đóng.
Phạm quy tắc chơi mà Nga thiết lập là sự coi thường hệ thống S-300, S-400 của Nga nếu như đó là những hệ thống phòng không quảng cáo lâu nay chỉ là “tin đồn”. Giới quan sát đang chờ xem có ai thử “nhầm” lần thứ hai hay không.
Thứ hai, theo http://en.farsnews.comTehran (FNA), 3 ngày sau vụ tấn công nhầm vào quân đội Syria của Mỹ, một chiến hạm Nga tại Địa Trung Hải đã phóng ba tên lửa Kalibr giết chết 30 sỹ quan tình báo của các nước gồm Mỹ, Thổ Nhĩ Kỳ, Ixrael, Saudi, Qatar và Anh.
Những sỹ quan tình báo này chính là những người đã lên kế hoạch chỉ đạo các cuộc tấn công của lực lượng Hồi giáo cực đoan ở Aleppo và Idlib. Họ đã bị chết ngay tại phòng tham mưu tác chiến bí mật tại khu vực Dar Ezza khu vực phía Tây Aleppo gần núi Saman Syria.
Đây là đòn đau không thể kêu. Nga không nhận lỗi vụ này vì Nga không “nhầm” như Mỹ khi Nga có quyền tấn công vào kẻ khủng bố.

Một tờ báo nước ngoài giật tít “Ném bom vào Assad – một món quà cho Nga”, rõ ràng về phạm trù đạo đức thì có lẽ Nga không muốn cũng như không muốn SU-24 bị bắn hạ. Nhưng xét về chính trị và quân sự thì đúng là cơ hội cho Nga thật.

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

Liệu thế cờ Biển Đông có thay đổi vì Phipines?


“Đi trên dây” giữa các cường quốc phải có bản lĩnh vững vàng, phải có một sức mạnh đủ để buộc ai đó phải trả giá đắt nếu động vào lợi ích quốc gia cốt lõi.
Quả thật là nếu như Philipines quyết định ngã theo Trung Quốc toàn diện, triệt để thì thế cờ Biển Đông sẽ thay đổi nhưng không đáng kể. Bởi lẽ Philipines không phải là một thực lực chính trên bàn cờ.
Nói rằng “toàn diện, triệt để” tức là Philipines hoàn toàn về phe Trung Quốc, xóa bỏ quan hệ đồng minh, triệt thoái toàn bộ căn cứ Hải Lục Không quân của Mỹ tại đây.
Bài học Crimea!
Kể từ khi ông Duterte được bầu làm Tổng thống Philipines và đặc biệt là sau tuyên bố của PCA về Biển Đông, ông ta và chính phủ của mình đã có những tuyên bố gây sốc trong quan hệ Phi-Mỹ và Biển Đông, những tuyên bố “văng mạng” nhưng chứa đầy tư tưởng dù mâu thuẫn.
Chẳng hạn, Philipines sẽ mua vũ khí Trung Quốc và Nga; Philipines sẽ đàm phán song phương với Trung Quốc về Biển Đông, Philipines yêu cầu lính đặc nhiệm Mỹ phải rút và mới đây Bộ trưởng ngoại giao Philipines tuyên bố gây sốc tại Mỹ, rằng “Philipines không thể mãi là người anh em da màu của Mỹ” (“Người anh em da màu của Mỹ” là cụm từ của Tổng thống Mỹ William Howard Taft dùng trong thời Philipines là thuộc địa của Mỹ).
 Rõ ràng, thấp thoáng sau những tuyên bố đó, đã hiện rõ tư tưởng của Philipines hiện nay là muốn độc lập hơn với Mỹ trong quan hệ đối ngoại, nói cách khác, nếu không nhầm thì Philipines muốn có chính sách đối ngoại và vị thế như Việt Nam.
Tuy nhiên, để có một chính sách quốc phòng “ba không” thể hiện hòa bình, độc lập, tự chủ như Việt Nam thì đã quá muộn với Philipines. Là người tình của Vua chúa mà bỏ đi ngoại tình theo anh khác thì có thể bị lãnh đòn tàn khốc trở lên chứ không phải đùa.
Chúng ta hãy trở lại mối tình Vua Nga với nàng Ukraine xinh đẹp, họ có với nhau đứa con “căn cứ quân sự Hải quân tại Crimea”.
Mỹ-NATO quyết tâm kéo Ukraine ra khỏi Nga nhằm mục tiêu xóa sổ căn cứ quân sự của Nga tại đây. Nếu mất căn cứ hải quân này, Nga mất quyền kiểm soát tại Biển Đen, Hạm đội Biển Đen của Nga bị xóa sổ. Và, Nga đã hành động ra sao thì đã rõ.
Trong tình thế Biển Đông hiện nay, điều gì sẽ xảy ra nếu Philipines đòi triệt thoái các căn cứ quân sự của Mỹ khi Trung Quốc đang hoành hoàn thách thức vị trí siêu cường Mỹ? Nên nhớ, hùng mạnh như Nhật Bản, Hàn Quốc mà cũng chưa dám manh động huống chi là Philipines.
Chỉ khi nào căn Mỹ tại Philipines bị triệt thoái nhường chỗ cho Trung Quốc thì thế cờ Biển Đông mới có sự thay đổi chút ít, tuy nhiên, Philipines thừa biết Mỹ còn mạnh hơn Nga nhiều lần và Philipines cũng chỉ là “người anh em da màu của Mỹ” mà thôi.
Người Mỹ đã có được bài học mà Nga đã truyền cho từ Ukraine và mới đây đã có thêm một kinh nghiệm quý báu từ Thổ Nhĩ Kỳ trong cuộc đảo chính quân sự vừa qua. Và chắc chăn, người Philipines cũng đã “ớn lạnh” khi tham khảo “đề tài” này cặn kẽ.
Philipines muốn gì?

Hơn ai hết Philipines nhận ra cái liên minh quân sự với Mỹ đã không phát huy tác dụng trong việc đối đầu tranh chấp với Trung Quốc trên Biển Đông trong thời gian qua.
Philipines có nền kinh tế phát triển hơn Việt Nam nhưng do dựa vào ô đồng minh Mỹ nên có một nền quốc phòng què quặt, yếu kém. Khi có vấn đề xảy ra như tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc vừa qua, Hải quân Philipines không có một chút sức răn đe để làm Trung Quốc suy nghĩ lại.
Mỹ không đánh nhau với Trung Quốc vì chủ quyền của Philipines cho nên với Trung Quốc, “Philipines chỉ là con muỗi” như các học giả Trung Quốc đánh giá. Tuy là đồng minh với Mỹ, nhưng Mỹ không coi Philipines có tầm chiến lược như Đài Loan.
Trước tình hình cuộc chiến địa chính trị trên Biển Đông giữa Mỹ, Trung Quốc cùng các nước lớn như Nga, Ấn Độ, Nhật Bản…diễn ra rất căng thẳng, quyết liệt thì Philipines đã nhận thức được vai trò, vị trí và giá trị của họ trong thế trận này.
Đáng buồn là, có một điều mà Philipines thừa hiểu, nếu như Trung Quốc ra tay với Philipines trên Biển Đông lúc nào, ra sao…thì họ không cần nhìn vào Philipines mà chỉ nhìn vào Mỹ. Đây không phải là lỗi của chính quyền Tổng thống Duterte mà hậu quả để lại của quá khứ.
Vì thế, Tổng thống Philipines Duterte cố gắng giảm bớt sự phụ thuộc vào Mỹ hoặc chứng tỏ cho Trung Quốc thấy rằng họ đang cố gắng rời xa Mỹ bằng một loạt phát ngôn “văng mạng” với Mỹ nhằm mục đích chỉ để lấy lòng Trung Quốc, tránh đối đầu với Trung Quốc. Đồng thời nhắc nhở Mỹ phải có sự “đầu tư” thích đáng vào Philipines.
“Đi trên dây” giữa các cường quốc không đơn giản, phải có bản lĩnh vững vàng, phải có một sức mạnh đủ để buộc ai đó phải trả giá đắt nếu động vào lợi ích cốt lõi quốc gia không thể nhân nhượng. Đáng tiếc, Philipines chưa hội tụ đủ những điều kiện cần thiết này.

Philipines không đủ sức nặng, khả năng để thay đổi thế cờ trên Biển Đông.

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2016

Điều gì đang xảy ra tại Syria?


Bất kỳ tình thế nào, tại Syria, Nga, Mỹ luôn là người chơi chính còn Iran, Thổ Nhĩ Kỳ chỉ là “nhà thầu phụ” mà thôi.
Vào rạng sáng ngày 25/8, xe tăng và lính bộ binh được máy bay F-16 của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ và A10 (của không quân Mỹ) hỗ trợ, đã xâm nhập vào lãnh thổ Syria. Tình hình Syria đã có sự thay đổi.
Những họng súng ngược chiều!
Sự thay đổi “thế”, “trận”, của các lực lượng đối địch tham gia trên chiến trường Syria thì là đương nhiên rồi, điều ly kỳ là không những thế, đối tượng tác chiến của các bên cũng bổng dưng…thiếu rõ ràng, minh bạch.
Trước hết nói về mục tiêu tác chiến của Thổ Nhĩ Kỳ.
1, Lật đổ Assad để tạo ra một vùng đệm an toàn trên tuyến biên giới dài hơn 900 km do lược lượng Turkmen kiểm soát.
2, Dập tắt mộng ly khai, tự trị của người Kurd Syria cũng như đè bẹp sự phản kháng của người Kurd Turkey trong lãnh thổ phía Nam.
Để đạt được 2 mục tiêu này, Ankara không từ một thủ đoạn, hành động nào, từ bắt tay ngay cả với IS và lực lượng LIH (bị Nga cấm hoạt động), hỗ trợ huấn luyện cho các lực lượng này xéo nát Syria.
Khi Nga xuất hiện thì mục tiêu đầu tiên của Ankara bị Nga đập tan không còn một hy vọng nào, lại còn bị mang thêm vạ vào thân nên Ankara đã quyết định điều chỉnh mục tiêu chiến lược. Hiện giờ, tấn công tiêu diệt người Kurd Syria (YPG) và ngăn chặn PKK là hàng đầu và tiêu diệt lực lượng LIH.
Đến đây chúng ta ghi nhớ điều thứ nhất là: Thổ Nhĩ Kỳ và Nga cùng chung đối tượng tác chiến trực tiếp là IS và LIH (về danh nghĩa), đồng thời, Assad không “must go” ngay mà được tham gia trong quá trình chuyển tiếp…điều này đồng quan điểm với Nga.
Thứ hai là nói về mục tiêu tác chiến của Mỹ.
Bất cứ lý do gì, bất cứ khi nào, nơi đâu, thì lật đổ chế độ Assad là mục tiêu hàng đầu, duy nhất của Mỹ.
Với việc lợi dụng IS, nuôi dưỡng huấn luyện phe đối lập…nhưng trong một thời gian dài không hiệu quả, không phát huy tác dụng, khiến Mỹ xem lực lượng người Kurd Syria là con bài đáng giá nhất.
Chính lực lượng này, dưới các sử dụng của Mỹ sẽ là đối tượng tác chiến trực tiếp với quân Assad, đẩy Assad về phía Tây đất nước thực hiện chia cắt Syria, đồng thời là cái gậy chỉ huy răn đe Thổ Nhĩ Kỳ của Mỹ.
Nếu cuộc đảo chính quân sự tại Thổ Nhĩ Kỳ thành công, Erdogan bị hạ bệ thì bản đồ Trung Đông được vẽ lại mà trong đó người Kurd có tên chính danh trên bản đồ đó. Tiếc thay…cuộc đảo chính thất bại kéo theo mối quan hệ Mỹ-Thổ Nhĩ Kỳ sa sút thảm hại nhất từ trước tới nay.
Kết cục là Mỹ mất cả chì lẫn chài trong sự kiện này buộc phải lựa chọn nghiệt ngã: Thổ Nhĩ Kỳ hay YPG.
Đương nhiên, Mỹ chọn Thổ Nhĩ Kỳ và hy sinh YPG bằng việc buộc họ phải rời khỏi những vùng đất ở phía Tây sông Euphrates mà YPG đã phải dùng máu của mình mới chiếm được từ tay IS.
Và đây là điều ghi nhớ thứ hai: Thổ Nhĩ Kỳ là nguyên nhân cơ bản, quyết định thất bại của người Kurd Syria, là kẻ thù nguy hiểm nhất phá tan ý đồ ly khai, độc lập của dân tộc Kurd. Cả hai là đối tượng tác chiến trực tiếp nguy hiểm của nhau.
Thứ ba là nói về mục tiêu tác chiến của Nga, SyriaIran.
Nhà nước Hồi giáo tự xưng IS, LIH và toàn bộ cái gọi là lực lượng đối lập là đối tượng tác chiến của họ luôn không thay đổi. Vì lý do đó nên người Nga không tăng kẻ thù mà chỉ có tăng đồng minh. Tuy nhiên, có một vấn đề người Kurd trong chiến lược dài hạn của mình khiến Nga gặp rắc rối với IranSyria.
YPG được coi là kẻ thù của Thổ Nhĩ Kỳ, IranSyria chỉ bởi vì tư tưởng ly khai đòi thành lập nhà nước mới. Trên phương diện ngoại giao Nga ủng hộ một Syria thống nhất toàn vẹn lãnh thổ nhưng vẫn coi YPG là đồng minh chống IS có hiệu quả nhất và đã đang hậu thuẫn cung cấp một số trang bị vật chất kỹ thuật cho YPG.
Giai đoạn đầu cuộc chiến, do yếu thế, Iran và Assad buộc phải quên chuyện YPG tấn công IS mở rộng lãnh thổ. Nhưng giờ đây khi có sự hậu thuẫn công khai của Mỹ, khi Mỹ chơi con bài YPG thì với Iran, Assad và ngay cả Thổ Nhĩ Kỳ thì “cốc nước đã đầy”. Và, “giọt nước cuối cùng” chính là cuộc xung đột tại Hasaka.
Các phương tiện truyền thông đều cho rằng tại chính quyền Syria có 2 phe thân Nga và thân Iran. Thân Iran có cơ quan tình báo trung ương và không quân Syria.
Trong sự kiện Hasaka bị YPG tấn công, phe thân Iran đề nghị không kích mạnh mẽ để cho tất cả thấy “họ là người có quyền lực ở đây” và phù hợp thỏa thuận với Thổ Nhĩ Kỳ. Nga chắc không đồng ý, và, rất khó nói lý do thật tại sao TU-22M3, SU-34 của Nga tại sân bay Hamedan Iran ngừng hoạt động, nhưng chắc chắn trong đó không thể không có diễn biến từ Hasaka.
Điều rút ra là, hiện nay trên chiến trường Syria, IS và lực lượng nổi dậy...không thành vấn đề tác chiến, vì chúng có thể đổi màu áo khi có sự tham gia trực tiếp của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ. Vấn đề mới nhất là lực lượng quân sự của người Kurd Syria khi Thổ Nhĩ Kỳ, chính quyền Assad và Iran coi họ là đối tượng tác chiến trực tiếp, chính, trong giải pháp Syria.
Tại sao Nga, Mỹ không dứt tình với người Kurd?

Thổ Nhĩ Kỳ Vào Syria: Operation «Euphrates Lá chắn»
Đội xe tăng hùng hổ của Thổ Nhĩ Kỳ đã bị người Kurd Syria phá hủy 3 chiếc hôm qua.
Đừng có đùa, lực lượng quân sự người Kurd không phải là IS. IS là một đội quân không có lý tưởng, không quốc gia và không dân tộc. IS bị bại trận là hết nhưng người Kurd thì không. Lực lượng quân sự của người Kurd nói chung đang bám rễ trong một nguồn sống không bao giờ cạn là dân tộc Kurd với hơn 30 triệu người tại các vùng giáp ranh Iran-Iraq-Syria-Thổ Nhĩ Kỳ.
Một thực tế là tại Trung Đông, Nga, Mỹ mới là người chơi chính, ngoài ra Iran, hay Thổ Nhĩ Kỳ…chỉ là “nhà thầu phụ”. Do đó, đương nhiên, nếu Nga, Mỹ muốn có một nhà nước của dân tộc Kurd ra đời tại Trung Đông thì điều đó không khó.
Rõ ràng vai trò địa chính trị của Thổ Nhĩ Kỳ rất quan trọng trong chiến lược Mỹ-NATO nhưng nếu như vượt quan “red line” do Mỹ vạch ra là Thổ Nhĩ Kỳ phải trả giá. Nước Mỹ không phải cho bất kỳ kẻ nào bắt nạt. Đáng tiếc là Nga cũng đối xử với Thổ Nhĩ Kỳ và Syria như vậy. Đó chính là sử dụng lực lượng người Kurd.
Thổ Nhĩ Kỳ xâm nhập Syria để đánh YPG là rõ ràng nhưng không ai tin là họ sẽ đánh IS, LIH như tuyên bố, bởi lẽ lực lượng IS, LIH (rất dễ dàng rời bỏ vị trí, “tháo chạy” tại Jarrablus khi gặp quân đội Thổ Nhĩ Kỳ) chỉ việc “thay đổi cờ” trở thành “ôn hòa” là proxy Thổ Nhĩ Kỳ mà thôi.
Nga biết, Mỹ biết là tất nhiên, nhưng cả Syria cũng biết và tố cáo, nhưng do Syria coi mối nguy YPG lớn hơn.
Chắc chắn sắp tới quân Assad sẽ không động đến YPG, họ tập trung vào khu vực Hom, Damascus, còn Mỹ, Nga sẽ bí mật hậu thuẫn người Kurd để kéo Thổ Nhĩ Kỳ vào vũng lầy Syria, dạy cho Erdogan một bài học.

Liệu YPG có rút khỏi những vị trí mà phải bằng máu mới có được theo lệnh Mỹ một các dễ dàng? “Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” câu răn này dành cho ai, Thổ Nhĩ Kỳ hay PYG?