Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

VIỆT NAM LẠI XUẤT HIỆN MỘT “NGỌN NÚI LỬA PHỦ ĐẦY TUYẾT”?



Hai cuộc kháng chiến giải phóng đất nước, thống nhất giang sơn, hồn thiêng sông núi đã sinh ra một vị tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp, một “ngọn núi lửa phủ đầy tuyết”. Nhớ thay, “ngọn núi lửa phủ đầy tuyết” đó đã vĩnh viễn ngủ yên trong lòng đất mẹ trong khi Tổ quốc đang bị quân thù nhòm ngó…
Có lẽ tôi, một người lính chiến, sẽ không viết bài này khi không đọc được trên trang mạng một số người hết kích động Việt Nam đánh nhau với Trung Quốc rồi chuyển sang khích bác ông Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam là “hèn”, “quan văn ngồi nhầm chỗ quan võ”…trong bài phát biểu của ông trên diễn đàn an ninh khu vực tổ chức tại Shingri-La vừa qua. Lính là phải bảo vệ lẽ phải, đó là danh dự.
Trên chiến trường, những vị tướng nào được quân lính yêu mến, kính trọng…ngoài tài năng ra thì tư tưởng quý trọng giọt máu của người lính như máu của con em mình quyết định nên điều “tướng lĩnh phụ tử hòa nước sông chén rượu ngọt ngào”.
Đánh nhau ai chết trước? Lính (thanh niên trai trẻ) và nhân dân chết trước vì thế càng tránh cho lính chết, dân chết mà vẫn bảo vệ được chủ quyền thì tìm mọi cách để tránh, đó là cái TÂM của người làm tướng, nói cách khác là “văn trong võ”. Còn khi không tránh được, đã bắt buộc thì mới phải đưa nhân dân và người lính của mình vào cuộc chiến tranh. “Các cậu, hết cách rồi, vì chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, đánh nhau thôi”, lúc đó lính tráng sẽ dạ ran, toàn quân một lòng và coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Tướng Thanh hèn à? Ai dám chê tướng Thanh hèn? Các vị có biết danh hiệu “Dũng sỹ đường 9” là gì không? Các vị có biết, được phong danh hiệu Anh hùng LLVT khi mới giữ chức trung đội trưởng trong năm 1971 khi Mỹ đang làm mưa làm gió trên chiến trường miền Nam là như thế nào không? Tiểu sử của tướng Thanh đó, ông đi lên từ một anh binh nhì trên chiến trường khốc liệt mà chắc chắn là không ít lần vác xác đồng đội trên vai.
Đã từng là một trinh sát lính thủy đánh bộ trên chiến trường K, tôi hiểu nguy hiểm, ác liệt lúc đó so với chống Mỹ chỉ bằng một phần trăm, cho nên hết sức kính nể những vị tướng từng trải qua thời chống Mỹ.
May mắn cho Việt Nam ta, đất nước đang trong tình trạng quân thù nhòm ngó thì các vị tướng lĩnh cấp cao, lãnh đạo cấp cao đều đã kinh qua chiến tranh tàn khốc nhất, dày dạn kinh nghiệm và bản lĩnh
Trở lại bài phát biểu của Đại tướng Phùng Quang Thanh.
Trước hết mà nói, nếu như ai đó cho rằng bài nói của bà Phó Oánh hay của Phó tổng tham mưu trưởng PLA trên Shingri-La vừa qua là hoàn toàn theo ý của họ là cạn nghĩ, loại người có tư tưởng dân chủ quá trớn. Phó Oán nói, phó TTMT nói chính là Trung Quốc nói.
Còn bài phát biểu của Đại tướng Phùng Quang Thanh cũng vậy thôi, đó là Việt Nam nói, là Đảng CSVN nói. Không thể có chuyện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hay chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội nói sai đường lối chủ trương của Đảng, Bộ chính trị.
Nhiều kẻ cố tình tung tin bịa đặt phỏng đoán là ông thủ tướng nói vậy mà ông Tổng bí thư, ông chủ tịch nước…im re chắc là có mâu thuẫn nội bộ…là kẻ đó muốn chia rẻ, kích động dân chúng thiếu lòng tin về lãnh đạo cao nhất để dâng nước cho giặc hoặc lợi dụng đục nước béo cò hoặc là những kẻ Việt gian. Tin điều đó là ngây thơ, ấu trĩ.
Bài phát biểu của Đại tướng Phùng Quang Thanh (Thực chất được thông qua Bộ thống soái tối cao rồi), theo quan điểm của tôi thì Việt Nam đã phán đoán đúng thái độ của Nhật Bản, Mỹ…trong diễn đàn sắp tới nên đã chọn nội dung chuyển tải rất hợp lý và khôn ngoan. Mà quả thật, sau vụ giàn khoan mới thấy cái gen chỉ đạo, lãnh đạo “toàn quốc kháng chiến” của Đảng CS Việt Nam, Nhà nước Việt Nam là có thật. Phối hợp rất nhịp nhàng, bài bản từ trên xuống dưới theo một nguyên tắc, tư tưởng định sẵn.
Thủ tướng Việt Nam tuyên bố “vì chủ quyền thiêng liêng quyết không chấp nhận đánh đổi hòa bình, hữu nghị viễn vông lệ thuộc”; “Việt Nam muốn hòa bình để phát triển nên còn một cơ hội hòa bình nào dù là mỏng manh để tránh khỏi chiến tranh thì Việt Nam vần không bỏ qua”; “giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình nhưng sẵn sàng tự vệ”; “chỉ cần dòng hàng hóa khổng lồ trên Biển Đông bị gián đoạn thì kinh tế khu vực và một số nước bị thảm họa”; “bảo vệ và tạo thuận lợi cho môi trường đầu tư”…Đó là tư tưởng chỉ đạo và nguyên tắc bất di bất dịch của Đảng, Nhà nước và chính phủ.
Đấu tranh của Bộ Ngoại giao đã có sự đanh thép hiếm thấy với Trung Quốc, lên án mạnh mẽ sự ngang ngược vô nhân đạo, phi pháp xâm phạm chủ quyền quyền chủ quyền biển đảo Việt Nam.
Trên nền đó, ngoại giao quốc phòng mà đại diện là tướng Nguyễn Chí Vịnh lại có nét đặc thù, khác biệt. Theo dõi các bài trả lời phỏng vấn trong nước, ngoài nước của tướng Vịnh người ta cảm thấy có sự khát khao cháy bỏng đến hòa bình, sự mềm dẻo như nhung lụa, nhưng ẩn chứa trong đó là những mạt kim cương rắn hơn sắt thép.
Tại diễn đàn an ninh khu vực Shingri-La, cứ như thái độ của tướng phó tổng tham mưu trưởng Trung Quốc “sùi bọt mép”, hiếu chiến, hung hăng, ngạo mạn, Bộ trưởng QP Việt Nam phản ứng đáp trả thì dư luận thế giới, giới kinh doanh, đầu tư sẽ nghĩ gì? Chắc là không còn “biện pháp hòa bình” nào nữa, Việt Nam và Trung Quốc đánh nhau sắp đến rồi. Nhưng giọng điệu, lời lẽ của Việt Nam, của vị Đại tướng đứng đầu một đội quân “bất bại” lại ôn hòa, mềm dẻo, nhưng ý chí lại kiên định trong mục tiêu yêu cầu Trung Quốc phải rút giàn khoan ra khỏi thềm lục địa Việt Nam đã khiến cho dư luận, giới kinh doanh và các quốc gia khác tin rằng Việt Nam đã đang và sẽ phấn đấu bằng biện pháp hòa bình hay ít nhất là họ yên tâm với một vị tướng đã dạn dày chiến trận như vậy thì khó có thể để những “tính toán sai lầm xảy ra xung đột”. Sự nhạy cảm, khôn khéo của ngoại giao quốc phòng là vậy đó.
Trên Biển Đông, thực tế thì như ta thấy, Việt Nam đang thể hiện một ý chí quyết tâm cao độ, không chùn bước trước Trung Quốc có lực lượng đông mạnh hơn nhiều lần, hành động quyết liệt nhưng tỉnh táo, dù phải chịu nguy hiểm, hy sinh đến tính mạng, buộc Trung Quốc phải rút giàn khoan. Lực lượng của ông Thanh cả đấy.
Trung Quốc đã rút lùi giàn khoan, tuy còn trong thềm lục địa Việt Nam thay vì tiến sâu thêm như thái độ ngạo mạn, hung hăng vốn có của họ. Thắng lợi trên chiến trường quyết định trên bàn đàm phán. Thắng lợi của Việt Nam là đánh sập ý chí, thái độ hung hăng, ngạo mạn, đó là không thể “muốn khoan đâu cũng được” của đối phương. Quân của ông Thanh làm cả đấy.
Ai đó có thể chê tướng Thanh có mưu lược kém, không bằng người này, người kia nhưng chê tướng Thanh-Bộ trưởng QP Việt Nam hèn trước kẻ thù thì đó là kẻ đã già nua bại não, những kẻ khác có đầu óc hơn thì chỉ vì không mấy thích thú chế độ này, luôn mồm ra rả trên RFA...với mục đích Việt Nam sắp đầu hàng Trung Quốc rồi, nhân dân ơi hãy đứng lên lật đổ chế độ này đi…Luận điệu đã “xưa như Diễm”, chẳng ai ngu mà tin.
Thời thế tạo anh hùng, đất nước trước họa xâm lăng đang xuất hiện “một ngọn núi lửa phủ tuyết” tiếp theo.

2 nhận xét:

  1. “Các cậu, hết cách rồi, vì chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, đánh nhau thôi” - mỗi lần đọc lại bài này, đến câu này, tôi lại xúc động, rơi nước mắt. Đúng rồi, phải "hết cách" mới đánh nhau, và vì "hết cách" nên đã đánh là phải thắng, "có chắc thắng mới đánh" như lời HCM nói với vị Tướng tư lệnh trong chiến dịch ĐBP. Người VN bất đắc dĩ mới phải trở thành anh hùng. Trân trọng cảm ơn bác Thống về bài viết này.

    Trả lờiXóa
  2. Cầu mong đừng có người Việt Nam nào phải nghe câu nói này lần nào nữa !
    Những người đã từng nghe câu này đều đã đào hố chôn những chiến binh ưu tú nhất thế giới. Cầu mong người Việt Nam không phải chôn thêm xác kẻ thù.

    Trả lờiXóa