Đối đầu với
Trung Quốc về quân sự Việt Nam không và chưa bao giờ sợ, nhưng làm ăn kinh tế
với Trung Quốc mới thật nỗi lo lắng thường trực nếu như không muốn nói là nỗi
sợ.
“Diễn biến hòa bình” Made in China !.
Mỹ tấn công I
răc, Apganixtan… rồi gần đây Pháp, Ý tấn công Ly-bi không phải là để chiếm đất
đai, mở rộng lãnh thổ mà cái họ cần đạt được là đánh đổ chế độ hiện tại, dựng
lên một chính phủ mới “thân” họ, sẵn sàng đáp ứng những nhu cầu chiến lược kinh
tế, quân sự của họ hiện tại và tương lai. Tuy nhiên việc sử dụng vũ lực cũng
chỉ nhằm vào những quốc gia sợ chiến tranh, khả năng phản kháng của dân tộc
thấp, còn thì thực hiện các “cuộc cách mạng màu” như thời gian gần đây tỏ ra vô
cùng hiệu quả.
Việt Nam sau
1975 thực tế rõ ràng là có rất nhiều lực lượng thù địch hoạt động chống phá với
mục đích là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam, lật đổ chế độ.
Việt Nam
gọi đó là “Chiến lược diễn biến hòa bình”.
Với sự đổi mới
tư duy, đa phương hóa trong các mối quan hệ, Việt Nam đã từng bước hòa nhập vào thế
giới. Những nước trước đây được coi là thù địch nay trở thành đối tác, thậm chí
còn là bạn. Việt Nam sẵn sàng là bạn với tất cả các nước trên thế giới khién áp
lực “diễn biến hòa bình” giảm hẳn, nhưng có một sức ép khác-sức ép này nằm
trong chiến lược thôn tính Việt Nam vô cùng thâm hiểm mà nhà cầm quyền Bắc Kinh
từ xưa đến nay đã triển khai thực hiện từng giờ từng phút không bao giờ ngơi
nghỉ.
Nếu như “chiến
lược diễn biến hòa bình” nhằm mục đích lật đổ chế độ, xóa bỏ Đảng Cộng Sản Việt
Nam thì chiến lược thôn tính Việt Nam của Đảng Cộng sản Trung Quốc thâm và hiểm
ở chỗ nó không lật đổ chế độ, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt
Nam mà nó duy trì sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam sau khi đã bị thao
túng. Bắc Kinh thực hiện dưới một chiêu bài mà ai cũng bị lầm tưởng, khiến mất
cảnh giác, đó là, quốc gia có chế độ chính trị “giống nhau” do một “Đảng Cộng
Sản lãnh đạo”, gọi nhau là “đồng chí”…để lợi dụng nước lớn, lợi dụng tính nhân
ái, nhường nhịn, hòa hiếu và lúc khó khăn của của dân tộc Việt Nam để chèn ép,
bắt nạt, mặc cả trên xương máu người Việt Nam vì quyền lợi của dân tộc mình.
Phá hoại, lũng đoạn nền kinh tế Việt Nam, bắt kinh tế Việt Nam hoàn toàn phụ
thuộc vào Trung Quốc để khống chế chính trị, biến Đảng Cộng Sản Việt Nam, nhà
nước, chính phủ Việt Nam thành tay sai “đồng chí tốt”, thành một công cụ pháp
lý cho dã tâm bành trướng của mình.
Dùng vũ lực,
nếu thắng lợi cũng để đạt được mục đích này, vậy cần chi phải dùng vũ lực. Đó
là “chiến lược diễn biến hòa bình mang màu sắc Trung Quốc” hay là chiến lược
thôn tính Việt Nam
của Bắc Kinh.
Cài thế chiến lược thôn tính Việt Nam
Một điều khẳng
định là nếu Việt Nam
không nghe theo sự điều khiển Trung Quốc là có chuyện, họ không để yên. Nói
cách khác là nếu Việt Nam không thuần phục Trung Quốc là Trung Quốc gây căng
thẳng, đe dọa và tiến hành chiến tranh, quy luật bao đời nay là vậy.
Năm 1979, Khơ
me đỏ dưới sự chỉ đạo của quan thầy Trung Quốc dùng hàng chục sư đoàn quân hiếu
chiến tấn công Việt Nam ở
biên giới Tây Nam .
Thật ra mà nói nếu như không để cho bọn Pol Pôt làm loạn ở Tây Nam của Việt Nam
thì một ông Đặng chứ 10 ông Đặng ngay cả suy nghĩ cũng không dám nghĩ đến tấn
công Việt Nam.
Thế 2 gọng kìm
phía Nam và Tây áp sát Việt Nam là nước cờ
rất hiểm cho nên từ thời ông cho đến thời cha giới cầm quyền Trung Quốc cứ nhăm
nhe bám lấy để chơi nước cờ này mà không bao giờ từ bỏ. Campuchia, Lào hiện nay
đang được Trung Quốc tìm mọi cách bành trướng và thôn tính để áp dao vào sườn
Việt Nam .
Trong nước,
Trung Quốc đã thuê đất “trồng rừng” ở những vị trí xung yếu biên giới như Lạng
sơn, Quảng Ninh, Cao Bằng. Tại Nghệ An họ thuê gần với đường 7, đường 8 sang
Lào, những vùng như Tương Dương, Quỳ Châu, Quỳ Hợp được coi như phên dậu quốc
gia cũng được thuê. Tại Quảng Nam
họ thuê gần khu vực có đường thuận tiện lên Tây Nguyên và Căm pu chia… Bất kỳ
người Việt Nam
nào có chút hiểu biết về quân sự cũng đều hoảng hốt và toát mồ hôi hột. (trong
khi đó điều lạ lùng khó tin là cấp chủ tịch tỉnh thông thường đều phải qua Học
viện quốc phòng) Lưu ý là những khu vực mà họ thuê, người Việt Nam không được
bén mảng vào thì…cả xe tăng Trung Quốc cũng có thể ém sẵn trong khu vực “trồng
rừng” của họ.
Ngay bên cạnh
quân cảng Cam Ranh trước khi tàu ngầm Việt Nam xuất hiện đã có người Trung Quốc
nuôi cá bè và chắc là đã cài cắm hệ thống trinh sát, phát hiện tàu ngầm KILO mà
không kịp thời đuổi đi thì cực kỳ nguy hiểm.
Vị trí Tây
Nguyên, nơi mà các nhà quân sự cho rằng ai chiếm được nó là làm chủ toàn Đông
Dương và Vũng Áng-Hà Tĩnh, điểm dễ đổ bộ chia cắt đất nước ra làm đôi thì Trung
Quốc đã, đang tìm cách đặt chân vào và có sự hiện diện rất nhiều người Hán.
Về kinh tế. Quả
thật, đối đầu với Trung Quốc về quân sự Việt Nam không và chưa bao giờ sợ. Nhưng
làm ăn kinh tế với Trung Quốc mới thật nỗi sợ. Nếu Việt Nam cảnh giác với Trung
Quốc như đã từng cảnh giác với phương Tây trong chiến lược diễn biến hòa bình
thì không hề gì, đằng này Trung Quốc lợi dụng “16 chữ vàng và 4 tốt” để che đây
dã tâm, một số quan chức bộ ngành Việt Nam vì quyền lợi cục bộ, cá nhân mà coi
nhẹ an ninh quốc gia.
Tính đến năm
2011 đã có tới 90% các công trình khai khoáng, luyện kim, dầu khí, hóa chất đều
do nhà thầu Trung Quốc đảm nhận. Có tới 30 doanh nghiệp Trung Quốc đang thực
hiện các dự án trọng điểm quốc gia. Xét về điện đã có nhiều dự án tỷ đô la rơi
vào tay nhà thầu Trung Quốc. Tiêu biểu phải kể đến dự án điện Quảng Ninh 1, 2
với giá trị 400 triệu USD; điện Mỹ Tân 2 với số vốn 1,3 tỷ USD; điện Duyên Hải
1 là 4,4 tỷ USD.
Vấn đề cần đặt
ra là: Tại sao và Trung Quốc muốn gì?. Trước hết phải hiểu vì sao các doanh
nghiệp của Trung Quốc trúng thầu, vì họ bỏ giá rẻ. Bỏ giá rẻ là lỗ, chẳng có
doanh nghiệp nào điên khùng như thế nhưng các doanh nghiệp của Trung Quốc thì
không. Miễn sao trúng thầu, trúng thầu rồi, sau một thời gian thì họ báo đội
giá (vậy thì đấu thầu có ý nghĩa gì?) rồi làm đến đâu là quyền của họ, ai dám
phê phán để ảnh hưởng đến tình hữu nghị Trung-Viêt!
Việc một công
trình, dự án có giá rẻ chỉ là cái lợi nhỏ và có thể lợi lớn cho các quan chức
tham nhũng, nhưng cái giá mà xã hội và an ninh đất nước phải trả là quá đắt.
Thứ nhất là hầu
như các dự án đó có tiến độ rất ì ạch, khi hoàn thành thì vận hành gặp rất
nhiều trục trặc, phụ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc.
Thứ hai là họ
không thuê lao động là người Việt Nam mà họ đem người Trung Quốc sang
hàng ngàn người nhằm thực hiện chính sách di dân. Nguyên ngoại trưởng Mỹ, bà
H.Clinton chẳng đã từng vạch mặt gọi Trung Quốc là thực dân ở châu Phi đó sao!.
Đến đây chúng
ta tự hỏi nếu như xảy ra chiến tranh giữa Trung Quốc và Việt Nam thì các ngành
công nghiệp quan trọng mà Trung Quốc trúng thầu có phát huy hết công suất để
phục vụ cho chiến tranh hay là đóng cửa? An ninh năng lượng của Việt Nam lệ
thuộc vào Trung Quốc thì liệu Trung Quốc có “quên” không, khi chiến tranh nổ
ra? Hàng ngàn lao động phổ thông trai tráng của Trung Quốc nó sẽ làm gì, trong
khi chưa có chiến tranh mà đã ngỗ ngáo làm loạn lên, gây mất an ninh trật tự
như ở phố Ninh Bình và một số nơi khác?
Trung Quốc đã,
đang, tạo nên một sức ép rất lớn lên Việt Nam . Và, có thể nói, Việt Nam
phải đối phó với rất nhiều mũi nhọn mà Trung Quốc chĩa vào chứ không phải chỉ
riêng ở Biển Đông.
May thay, tất
cả những âm mưu thủ đoạn của Trung Quốc không lọt qua con mắt cảnh giác ngàn
đời của Việt Nam. Có được một thế và lực như hôm nay để sẵn sàng, tự tin, đối phó với Trung Quốc khi tình huống xấu nhất có thể xảy ra trên mặt trận kinh tế, quân sự...chứng tỏ không ai hiểu Trung Quốc bằng Việt Nam.
Rung chấn từ giàn khoan Hải Dương 981
Nếu như sự trỗi
dậy hung hăng của Trung Quốc khiến Nhật Bản thay đổi Hiến pháp hòa bình
thì sự hung hăng, ngang ngược, bất chấp của Trung Quốc gần đây nhất trong vụ hạ
đặt giàn khoan phi pháp trong thềm lục địa Việt Nam đã như giọt nước cuối
cùng làm đầy ly.
Thủ tướng Việt Nam tuyên bố: “Không
đánh đổi chủ quyền thiêng liêng bằng thứ hữu nghị viễn vông hay hòa bình lệ
thuộc nào đó”.
Đây là một
tuyên bố mà theo đánh giá của tôi thì nó có ý nghĩa đánh dấu lịch sử như bài
thơ thần của Lý Thường Kiệt, nó chấm dứt một giai đoạn đầy biến cố thăng trầm
trong quan hệ Trung-Việt.
Nếu như Tuyên
ngôn độc lập của Chủ tịch Hồ Chí Minh khai sinh ra nước Việt Nam nhưng trong 30
năm dân chủ cộng hòa, Việt Nam luôn bị bóng dáng Trung Quốc đè nặng…thì hôm nay
thế hệ con cháu của Người đã chính thức tuyên bố thoát ra khỏi cái ám ảnh phải
lệ thuộc Trung Quốc, một láng giềng đầy dã tâm.
Khó khăn lớn sẽ
đến với chúng ta, thậm chí chiến tranh có thể xảy ra, nhưng muốn tự do, muốn
độc lập dân tộc, muốn có sự thay đổi, phát triển thì phải dứt khoát thay đổi tư
duy. “Không có gì quý hơn Độc lập, tự do” thì sẵn sàng chấp nhận mọi giá để có
độc lập, tự do.