Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Mỹ đã tạo ra “quái vật” Triều Tiên?


Bất kỳ một chiến lược nào dù đã tốt đẹp, sáng suốt  thì nó cũng sẽ không tồn tại theo cùng với thời gian. Tất cả đều có tính lịch sử. Hôm nay là đúng nhưng ngày mai, ngày kia là lạc hậu và không thay đổi thì chính nó lại là nguyên nhân của sự sai lầm. Đó là chân lý, quy luật khách quan.
Hiệp ước đình chiến Mỹ- Triều Tiên ký với nhau năm 1953 (cũng như khối quân sự Bắc Đại Tây Dương NATO), nó đã không phù hợp với tiến trình lịch sử, nó đã lỗi thời lạc hậu và là nguyên nhân chính cho cái gọi là sự bất ổn, căng thẳng…tại khu vực Đông Bắc Á.
Chừng nào Mỹ-Hàn Quốc vẫn đang còn trạng thái chiến tranh với Triều Tiên là chừng đó bất ổn vẫn tồn tại, nguy cơ chiến tranh nổ ra giữa 2 miền là đương nhiên.
Triều Tiên - nhân tố hỗn loạn có kiểm soát của Mỹ!
Vậy tại sao chưa có hiệp ước hòa bình? Bởi vì điều kiện tiên quyết Mỹ đặt ra là Triều Tiên (TT) phải dừng  nghiên cứu, chế tạo VKHN, trong khi TT, điều kiện tiên quyết của họ là Mỹ phải ký trước. Bởi lẽ TT đã rút kinh nghiệm từ tấm gương Iraq, Lybia…mà Mỹ đã đối xử.
Về tính logic, hay về yếu tố tích cực trong cuộc đàm phán thì ai có hơn, Mỹ hay TT?
Đương nhiên là TT, vì họ là nước nhỏ, không đủ khả năng để lật lọng với Mỹ. Trong khi Mỹ, ngay cho đến giờ đã hơn chục năm, Mỹ vẫn cho rằng VKHN của TT vẫn chưa có khả năng bay vào lãnh thổ Mỹ…thì tại sao lại đưa ra một điều kiện tiên quyết vô lý, trịch thượng để triệt tiêu sự đàm phán đến thế.
Đơn giản là vì Mỹ không muốn. Mỹ muốn khai thác sử dụng cái bất hợp lý của hiệp ước đình chiến. Bởi đó chính là cơ sở cho việc đồn trú  hơn 70 ngàn quân Mỹ tại Hàn Quốc và Nhật Bản mà Mỹ không muốn rút về nước.
Nói tóm lại là Mỹ muốn bất ổn, căng thẳng tại vùng Đông Bắc Á này. Một sự hỗn loạn có kiểm soát của Mỹ. Thế thôi.
Muốn có sự hỗn loạn, trước tiên Mỹ luôn khiêu khích TT bằng những cuộc tập trận.
Động thái của Triều Tiên trước, trong các cuộc tập trận của Mỹ-Hàn là dọa dẫm, răn đe mang tính chất “ảo, diễn” bao nhiêu và không quá khó để kiểm chứng thì Mỹ đối phó, đáp trả với quy mô vượt trội và đặc biệt là có tính chất “thật 100%” bấy nhiêu.
Mỹ không “diễn”, Mỹ đang triển khai lực lượng, đã triển khai xong 14 hệ thống phòng thủ tên lửa ở phía Tây nước Mỹ và mới đây đã triển khai xong hệ thống THAAD tại Hàn Quốc (TT còn lâu mới có tên lửa mang đầu đạn hạt nhân bay được tới được đất Mỹ và THAAD không phải để chống TT).
Con bài TT đã đang có một “vị trí” xứng đáng trong trò chơi địa chính trị Châu Á-Thái Bình Dương như vậy thì Mỹ đời nào bỏ đi, không sử dụng cơ chứ! Tuy nhiên…Mỹ có đủ “phép thuật” để khống chế kiểm soát được CHDCND Triều Tiên không?
Mất kiểm soát Triều Tiên.
Người Mỹ coi khả năng chế tạo VKHN của TT là khá khiêm tốn khi liên tục cấm vận, trừng phạt…nhưng hiện nay theo The New York Times thì “Mỹ đã bất lực trong việc ngăn chặn TT làm chủ kỹ thuật bí mật của VKHN và quan trọng là Mỹ phải làm gì để ngăn chặn TT có ICBM”.

KN-08 tên lửa đạn đạo đã được diễu hành qua Bình Nhưỡng vào tháng 7 năm 2013 trên xe phóng di động có thể được ẩn trong các hang động hoặc dưới lòng đất, làm cho tên lửa khó để theo dõi và mục tiêu

Ba năm trước, Tổng thống Obama đã lệnh cho Lầu Năm Góc thực hiện tác chiến điện tử để chống lại chương trình thử tên lửa của TT bằng cách phá hoại các cuộc phóng thử trong vài giây đầu tiên tên lửa rời bệ phóng.
Thực tế đã có một số lượng lớn tên lửa TT đã bị phát nổ trước khi rời bệ phóng, bị nổ trên không trung hay rẽ ngoặt đâm xuống biển trong các lần thử.
Kết quả tự nhiên này khiến cho người Mỹ có cách tiếp cận mới về phương cách chống chương trình tên lửa của TT và yên tâm rằng phải cần nhiều năm TT mới có ICBM đe dọa Mỹ.
Tuy nhiên, những người không ủng hộ lại hoài nghi, cho rằng, việc phóng thử tên lửa không thành công chưa hẳn là do Mỹ phá hoại mà cũng có thể do lỗi chế tạo và thực tế trong 8 tháng vừa qua, TT đã thử thành công 3 tên lửa tầm trung. Việc ông Kim tuyên bố TT đang ở giai đoạn cuối của ICBM là không phải vô căn cứ.
Rõ ràng là Obama rời nhiệm sở đã để lại cho ông Trump những lựa chọn rất khó khăn để xử lý vấn đề hạt nhân TT.
Trump có thể ra lệnh cho Lầu Năm Góc leo thang nỗ lực chiến tranh điện tử để phá hoại…(cách mà Obama đã từng) nhưng điều đó không đảm bảo chắc chắn, không có độ tin cây cao khi kết quả không được xác định cụ thể.
Trump có thể chuẩn bị cho các cuộc tấn công tên lửa trực tiếp vào các vị trí  phóng, nhưng có rất ít cơ hội để diệt được mục tiêu vì TT không phải như Iran.
Mục tiêu tại Iran tương đối dễ dàng: một nhà máy làm giàu hạt nhân dưới lòng đất có thể bị tấn công nhiều lần. Trong khi ở  TT mục tiêu là thách thức hơn nhiều khi tên lửa được bắn từ nhiều vị trí và trên các bệ phóng di động ngụy trang nghi binh…
Trump có thể gây áp lực với Trung Quốc để cắt đứt mọi sự hỗ trợ, nhưng Trung Quốc không bao giờ vượt qua giới hạn mà có thể khiến Bình Nhưỡng sụp đổ. Và thậm chí Trump có thể đưa VKHN trở lại Hàn Quốc…nhưng để làm gì?
TT giờ đây đã đủ sức răn đe. Dù rằng chưa có ICBM vươn tới lãnh thổ Mỹ, nhưng các tên lửa tầm trung, đặc biệt 4 quả tên lửa được phóng vừa qua đã đưa toàn bộ căn cứ Mỹ tại Hàn Quốc và Nhật Bản vào tầm có hiệu quả.

Chính Mỹ đã “tạo ra một con quái vật mà mình không thể đánh thắng nó”. Con “quái vật” đó chính là Bắc Triều Tiên.
(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét