Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

Hải quân Mỹ có vượt qua nổi bãi thủy lôi với 6000 quả các loại của Iran?


Với 6000 quả thủy lôi hiện đại các loại rải trên Đại Tây Dương là quá ít, nhưng ở eo biển Hormuz thì…
Mỹ vẫn kiên quyết trong mong muốn cắt giảm xuất khẩu dầu của Iran xuống bằng không, ngay cả khi điều này làm tổn thương các nước nhập khẩu dầu từ Iran
Các biện pháp trừng phạt thứ cấp của Mỹ   đối với các công ty giao dịch với Iran sẽ “quay trở lại” vào ngày 6/8/2018 đối với thương mại ô tô và kim loại và vào ngày 4/11/2018 cho các giao dịch dầu và ngân hàng. Sẽ không có miễn trừ đối tượng nào
Giai đoạn “dự lệnh” dao động từ 90 đến 180 ngày nhằm mục đích cho phép các thực thể kết thúc các giao dịch, liên hệ ở Iran. 
Không ăn thì đạp đổ!
Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh eo biển hormuz
Brian Hook, giám đốc chính sách và kế hoạch của Bộ Ngoại giao Mỹ,  cho biết: “Mục tiêu của chúng tôi là tăng áp lực lên chế độ Iran bằng cách giảm doanh thu từ việc bán dầu thô” nhằm đánh bại nền kinh tế của Iran trong bối cảnh các  cuộc biểu tình đang diễn ra trong nước. 
Tháng 7 năm ngoái, John Bolton khi chưa phải là cố vấn an ninh quốc gia nhưng đã công khai kêu gọi  thay đổi chế độ ở Tehran. Và giờ đây, khi đã là Cố vấn an ninh quốc gia thì không có điều gì khiến cho Iran tin rằng ông ta đã thay đổi quan điểm của mình.
Để thực hiện, Mỹ đã tiếp cận Saudi Arabia về chủ đề tăng xuất khẩu để bù đắp cho việc giảm lượng dầu của Iran trên thị trường thế giới.
Trong khi đó, Tổng thống Iran Hassan Rouhani  cảnh báo  Hoa Kỳ về hậu quả. Ông cho biết các chuyến hàng xuất khầu dầu từ các nước khác sẽ bị gián đoạn nếu xuất khẩu dầu của Iran bị đình chỉ.
Tướng Qassem Solaimani, chỉ huy lực lượng Al Quds của Đội bảo vệ cách mạng, giải thích rõ quan điểm của Tổng thống Iran, xác nhận rằng, quốc gia của ông sẽ chặn các chuyến hàng dầu qua eo biển Hormuz nếu chính quyền Mỹ ngăn chặn xuất khẩu dầu của Iran. 
Tướng Mohammad Ali Jafari, chỉ huy của Lực lượng Cảnh sát Cách mạng Hồi giáo, tuyên bố rằng “hoặc là tất cả đều có thể sử dụng Eo biển Hormuz hoặc không ai”.
Rõ ràng là Iran đang sẵn sàng và tỏ ra quyết liệt để thực hiên theo câu ngạn ngữ của Phương Tây: “Không ăn thì đạp đổ” nếu như Iran bị cấm vận xuất khẩu dầu.
Điều gì xảy ra khi eo biển Hormuz bị phong tỏa
Iran, Kuwait, Qatar, UAE, và phần lớn nhất của xuất khẩu dầu mỏ của Ả Rập Saudi và Iraq đi qua eo biển Hormuz, chiếm 20% lượng dầu mỏ trên thế giới (khoảng 35% lượng xăng dầu được buôn bán bằng đường biển) hoặc 17- 18 triệu thùng / ngày và khoảng 3 triệu thùng sản phẩm dầu. Ngoài ra khí tự nhiên hóa lỏng được vận chuyển từ Qatar cũng qua đây. 
Dầu, khí đốt đi đến các phần khác nhau của thế giới và không có tuyến đường thay thế. Chỉ có Saudi Arabia (hai đường ống xuất khẩu 5,1 triệu thùng một ngày), UAE (một đường ống có công suất 1,5 triệu thùng / ngày) và, ở mức độ thấp hơn, Iraq (một đường ống dẫn tới Thổ Nhĩ Kỳ với sản lượng 1 triệu thùng/ngày.
1, Với Mỹ: Khi các nguồn dầu, khí bị chặn tại eo biển Hormuz, cùng với việc trừng phạt Venezuela thì giá dầu sẽ tăng lên đến 100 USD/thùng và có thể nhiều hơn nữa, sẽ làm tan nát ước mơ của Tổng thống Trump về dầu giá rẻ để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của Mỹ, lấy phiếu giữa nhiệm kỳ.
Tuy nhiên, mặt khác, giá dầu tăng cao sẽ thúc đẩy sản xuất đá phiến của Mỹ. Hiện tại, khai thác đá phiến với giá dầu từ 70-80 USD/thùng là không có lợi nhuận, nhưng Mỹ không thể để nó phá sản, và do đó, khai thác đá phiến đang gánh nặng nợ để tồn tại… 
Trong khi đó, Mỹ vẫn là một trong những nước tiêu thụ dầu lớn nhất trên thế giới. Nó chiếm khoảng 25% tổng lượng tiêu thụ của thế giới (hơn 19 triệu thùng / ngày), nhưng sản xuất trong nước chỉ cung cấp 7,5 triệu thùng.
Theo Bộ Năng lượng Hoa Kỳ, vào cuối năm nay, dự kiến ​​sẽ nâng mức tự cung tự cấp lên 10 triệu thùng và đến cuối năm 2019 để đạt được sản lượng trong nước 11 triệu thùng/ngày, nhưng ngay cả trong trường hợp này, sự phụ thuộc vào nhập khẩu sẽ vẫn ở mức 43%. Hiện tại, sự phụ thuộc là gần một nửa, thậm chí đến 52%, do xuất khẩu dầu của Mỹ. 
Như vậy, chỉ có một mức tăng giá từ 59,9 đến 71 USD / thùng vào tháng 1/2018, Mỹ chi phí tổn thất trực tiếp là 99,9 triệu USD/ngày, hoặc 36,4 tỷ USD/ một năm. 
Vì thế, chúng ta không ngạc nhiên trước phản ứng tiêu cực của Nhà Trắng với kế hoạch của OPEC + Nga đưa giá dầu thế giới lên 80 USD/thùng vào cuối năm nay. Và, chưa tính nếu như Iran chặn eo biển Hormuz thì giá dầu ít nhất là 100 USD/thùng và còn cao hơn.
 Rõ ràng là Mỹ dường như theo đuổi hai mục tiêu loại trừ lẫn nhau cùng một lúc, đó là giá dầu tăng sẽ tạo điều kiện cho khai thác đá phiến nhưng lại làm kinh tế bầm dập. Vì thế, từ quan điểm của lợi ích kinh tế Mỹ, việc rút khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran là không khôn ngoan…
2, Với các đối tác khác: Các đối tác nhập khẩu lớn nhất từ eo biển này là Ấn Độ, Trung Quốc, Pakistan và Đông Nam Á, ngoài ra cả Thổ Nhĩ Kỳ ở Trung Đông dự kiến ​​sẽ bị áp lực rất lớn của Mỹ và không có thể chịu nổi.
Các quốc gia này sẽ vùng lên chống Mỹ hay không thì hãy chờ khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz rồi biết…
Mỹ sẽ làm gì khi eo biển Hormuz bị phong tỏa?
Eo biển Hormuz khoảng hẹp nhất chỉ có 50 km lại không thuận tiện cho an toàn hàng hải.
Trong cuộc “chiến tranh tàu chở dầu” năm 1984-1987, cứ 3 ngày một lần lại có báo cáo về một nạn nhân mới. Thường các cuộc tấn công hay rơi vào các tàu chở dầu. Trong số 340 tàu bị thương, thiệt hại là 3%. Năm 1984 ghi nhận 3 tàu bị đánh chìm, năm 1986 là 2 và năm 1987 là 6.
Đặc biệt lưu ý là trước khi lực lượng tàu quét mìn xuất hiện thì giao thông qua eo biển hoàn toàn cắt đứt. Đã có 10 tàu vận tải bị vấp mìn và nạn nhân của nó tiếp theo là tàu khu trục Mỹ  Samuel B. Roberts  đã gần như bị đánh chìm sau khi vấp phải.
Hiện nay, hải quân Iran được trang bị hiện đại hơn nhiều, nhưng cũng không thể mạnh hơn Hạm đội 5 Hải quân Mỹ.
Tên lửa của Hải quân Iran có thể đặt ra một mối đe dọa nghiêm trọng cho các tàu chiến Mỹ, nhưng chúng sẽ được phát hiện bởi trạm radar băng tần X dựa trên Qatar của Mỹ trong ít nhất là bốn phút. Khi đó, chúng sẽ được các tên lủa đánh chặn Patriot và THAAD  đặt tại Saudi Arabia, Kuwait, và UAE được tăng cường bởi các tàu tuần dương và tàu khu trục của Hải quân Mỹ trang bị hệ thống phòng thủ tên lửa Aegis tiêu diệt.
Tuy nhiên, phong toa một eo biển bằng một lực lượng tàu sân bay hay các khu trục hạm tên lửa là một phương án không tối ưu và chỉ dùng cho bên có lực lượng hải quân mạnh, vượt trội. Vì thế, phương án tối ưu và thực sự gây ra vô vàn nguy hiểm nhất chính là phong tỏa bằng thủy lôi.
Kết quả hình ảnh cho hình ảnh thủy lôi 
Theo các ước tính khác nhau, Iran có kho dự trữ từ 3.000 đến 6.000 quả thủy lôi, bao gồm các loại: tiếp xúc (chạm nổ), phi tiếp xúc (kích nổ bằng trường vật lý), thủy lôi phản lực RM-2 (cơ động lao đến mục tiêu), thủy lôi cơ động đáy MDS (tự cơ động đến vị trí đã định).
Nói chung, khi người Iran đã chiếm quyền điều khiển được UAV hiện đại nhất của Mỹ thì thủy lôi của Iran khi được các phương tiện khác bí mật bố trí thì bất kỳ một thuyền trưởng nào cũng phải “suy nghĩ 2 lần” trước khi mạo hiểm vượt qua eo biển.
Mỹ sẽ sử dụng tàu rà quét mìn hiện đại để rà quét những quả thủy lôi hiện đại? Không ai nói trước được thành công bao nhiêu %, có điều, chính Hải quân Mỹ cũng không rà quét được thủy lôi Mỹ đã phong tỏa ở Việt Nam.
Rà phá thủy lôi chống phong tỏa vùng biển, trên thế giới cho đến nay chỉ có Hải quân Việt Nam là giàu kinh nghiệm và thành tích nhất đã từng khiến 3 cường quốc Mỹ, Nga, Trung Quốc phải “tâm phục khẩu phục”.
Vậy, cuối cùng liệu Iran có dám phong tỏa eo biển Hormuz như họ nói hay không?
Vấn đề là do tình hình thế giới hiện nay không như trước, nghĩa là Iran không đứng một mình trước sự cấm vận của Mỹ. Iran có Nga, Trung Quốc và đặc biệt thú vị là còn có thêm phương Tây như Pháp, Anh, Đức…đều chống lại quyết định của Mỹ. Vì thế, khi chưa bị “dồn vào bước đường cùng” thì Iran sẽ không mạo hiểm như tuyên bố.
Tuyên bố của Iran chẳng qua là để kích thích sự chống lại quyết định của Mỹ từ các nước liên quan mà thôi, nhưng trong lịch sử, eo biển Hormuz đã từng hơn một lần biến những con tàu chở dầu thành những nạn nhân xấu số.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét