Thứ Năm, 11 tháng 4, 2019

Khủng hoảng Venezuela – Đám tang của thế giới đơn cực?



Nếu Mỹ không đẩy Nga ra khỏi Venezuela, không lật đổ được Maduro thì cuộc khủng hoảng Venezuela chính là “đám tang cho thế giới đơn cực”.
Nước Mỹ vĩ đại không cho phép trong “sân sau” của mình có một quốc gia nào đó đi ngược lại lợi ích của Mỹ. Venezuela? Thế thì chính quyền đó phải được thay đổi ngay và luôn.
Có thể nói, sai lầm về quản lý kinh tế, cùng với sự khai thác sai lầm này là sự phá hoại không từ một thủ đoạn nào của giới cầm quyền Mỹ đã khiến cho nền kinh tế Venezuela và do đó chính quyền của Tổng thống Maduro đang như một con tàu đang chìm…
Nga không phải là Trung Quốc!
Nga đã hợp tác, đầu tư vào Venezuela không dưới 20 tỷ USD, nhưng Trung Quốc thì nhiều hơn, trên 50 tỷ USD, thế nhưng, lẽ ra Trung Quốc phải kiên quyết chống lại sự sụp đổ của chính quyền hợp pháp Maduro mới hợp logic thì thay vì điều đó, chính Nga lại phản ứng mạnh mẽ, quyết liệt hơn.
Tại sao? Phải chăng Trung Quốc là nền kinh tế thứ 2 thế giới, họ giàu có nên mất đi 50 tỷ USD không là gì với họ, còn Nga nghèo nên 20 tỷ USD với Nga là máu, mồ hôi, nước mắt?
Nếu vì tiền thì tại sao Nga không chấp nhận thỏa thuận đề nghị của “Tổng thống tự phong Goaydo” để công nhận ông ta thay vì Maduro?
Trong vấn đề này thì Nga rõ ràng, minh bạch, kiên quyết, không để lại một chút nghi ngờ, Nga trước sau như một công nhận chính phủ hợp pháp Maduro mà không thèm “nhìn mặt” Goaydo…theo tinh thần “không đàm phán với quân khủng bố”…
Trong khi đó, chắc chắn ông Goaydo cũng sẽ có đề nghị tương tự với Trung Quốc. Dù Trung Quốc vẫn không công nhận Goaydo là “tổng thống lâm thời”, nhưng, không như Nga, trong chuyện này vẫn có sự đồn thổi, nghi ngờ vào thời điểm Venezuela đang rất căng thẳng…
Chẳng hạn, vào thời điểm đó, tại một cuộc họp báo hôm 1/2, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng cho biết, Bắc Kinh đã liên hệ với “tất cả các bên về tình hình ở Venezuela”.
Những tuần tiếp theo, Trung Quốc cũng phát đi tín hiệu cho thấy các cuộc thảo luận như vậy đang diễn ra và Bắc Kinh muốn các lợi ích của họ ở Venezuela được đảm bảo bất chấp cuộc khủng hoảng chính trị ở quốc gia Nam Mỹ này. Ông Cảnh Sảng nói: “Cho dù tình hình diễn biến ra sao, quan hệ hợp tác giữa Trung Quốc và Venezuela cũng sẽ không bị ảnh hưởng”.
Không có lửa làm sao có khói, tờ The Wall Street Journal (WSJ) đã đưa tin rằng, Trung Quốc đã đàm phán với phe đối lập…Tất nhiên, Trung Quốc phản đối, cho đó là tin giả…
Như vậy, có thể nói, trong vụ khủng hoảng Venezuela, người Nga đã chứng tỏ trước sau như một, trong khi Trung Quốc thì “mềm dẻo” hơn.
Tại sao như vậy? Đương nhiên chúng ta phải thông cảm với Trung Quốc vì Trung Quốc chưa muốn hoặc không muốn và có thể chưa dám hoặc không dám đối đầu với Mỹ, bởi nếu xảy ra, Trung Quốc là cửa dưới ở mọi thế trận, nhưng Nga thì không. Nga không phải là Trung Quốc. 
Nga sẵn sàng đối đầu, thách thức với Mỹ tại Venezuela bởi mục tiêu chính là địa chính trị. Cụ thể, Nga muốn chứng minh rằng Nga không bao giờ bỏ rơi bạn bè, và đã đến lúc trên thế giới này không có vùng nào là vùng cấm của Mỹ, là sân sau của Mỹ mà không được bất kỳ ai đụng đến…
Nếu như ngày sáp nhập Crimea vào Nga được coi như là thời điểm mở đầu cho sự kết thúc thế giới đơn cực thì cuộc khủng hoảng Venezuela do Mỹ khởi xướng được coi như là “đám tang” của thế giới đơn cực.
Nga lấy đâu ra can đảm để thách thức Mỹ?
1, Bao vây, cấm vận, trừng phạt kinh tế (đòn kinh tế) Nga và tổ chức thực hiện “cách mạng màu” để lật đổ Putin của Mỹ và phương Tây vô dụng…
Trước hết nói về đòn kinh tế. Chính giới Mỹ đã cay đắng công nhận rằng đòn kinh tế đã không có tác dụng, không chỉ thế còn làm cho nền kinh tế Nga phát triển một cách vững chắc, độc lập và mạnh mẽ hơn.
Mỹ đã “hết bài” trong đòn kinh tế với Nga chưa? Còn nhiều lắm, đó là những đòn như Mỹ đã cảnh báo là “đòn trừng phạt đến từ địa ngục” sẽ đến…Tuy nhiên, thực tế không đơn giản bởi lúc đó “cả hai cùng chết” vì Nga-Mỹ có nhiều thứ liên quan thú vị mà chúng ta sẽ phân tích lúc khác…
Đòn kinh tế là đòn nguy hiểm, lợi hại nhất, là thế mạnh vượt trội của Mỹ-PT mà Liên Xô và Nga đã từng là nạn nhân của nó và chính đòn kinh tế này cũng là điều kiện và phương tiện cho một nước cờ tiếp theo “Cách mạng màu” để lật đổ chế độ kết thúc cuộc chơi.
Thật đáng tiếc, khi đòn kinh tế không phát huy tác dụng như nói trên thì lực lượng cho cuộc “cách mạng màu” lại chịu thêm một rủi ro tệ hại là Tổng thống Nga Vladimir Phutin nguyên là một trùm KGB lừng danh, cho nên, lực lượng đó như “cá trên thớt”.
Từ các tổ chức do nước ngoài tài trợ (như NGO chẳng hạn) đến những nhân vật đầu sỏ chính trị đối lập bị Putin – Tổng thống – KGB “chuyên chính vô sản” dễ như lấy đồ chơi trong túi. Nga đã hóa giải tất cả.
2, Tấn công quân sự là biện pháp cuối cùng để lật đổ chính quyền nhà nước Nga – Putin, nhưng…biện pháp đó chỉ dành cho kẻ mạnh hơn hẳn Nga, trong khi Mỹ-NATO thì ĐÃ không còn.
Lệnh trừng phạt của Mỹ-PT đã tác động mạnh đến nền kinh tế Nga nói chung và đặc biệt là ngành công nghiệp quốc phòng, nhưng bất chấp áp lực đó, mức độ hiện đại hóa thiết bị kỹ thuật của quân đội Nga năm 2018 đã tăng 2,7 lần, hơn 300 mẫu vũ khí tiên tiến được đưa vào sử dụng.
 Những nỗ lực vượt bậc đang được thực hiện để phát triển vũ khí công nghệ cao mà thành tựu đáng chú ý của Nga trong lĩnh vực vũ khí tên lửa và laser thực sự đáng kinh ngạc và cung cấp cho nó các nguồn lực cần thiết và sự tự tin để đối đầu với NATO do Mỹ lãnh đạo.
 Chúng ta nên biết điều này để hiểu bản lĩnh, ý chí và trí tuệ người Nga ra sao, đó là vào thời điểm khi các nhà nghiên cứu phát triển tàu ngầm Borey phóng thử tên lửa Bulava nhiều lần thất bại và đang gặp khó khăn về tài chính thì Tổng thống Nga Putin tuyên bố: “Các bạn phải chế tạo thành công nó, dù phải bán cả Điện Kremlin. Điều này liên quan đến an ninh quốc gia”.
Chính ý chí và tư tưởng an ninh của Nga-Putin như vậy nên hàng loạt “vũ khí siêu nhiên” của người Nga ra đời đã đánh sập ưu “thế quân sự” và huyền thoại “bất khả xâm phạm” - cơ sở cho quyền lực thống trị thế giới là quyền lực đơn cực do Mỹ đứng đầu, tồn tại từ trước đến nay.
Mất đi cơ sở, vị thế đó, Mỹ hoàn toàn bất lực trước Nga hay nói cách khác cuộc cạnh tranh địa chính trị Nga – Mỹ trên thế giới trong tình thế 2 bên đã thực sự “nghe nhau nói”, tôn trọng lợi ích của nhau thay vì như trước đây Mỹ-NATO bất chấp lợi ích Nga.
3, Nga có lợi thế khi đặt cược vào Maduro và quân đội Venezuela hơn Mỹ.
Báo cáo của Cổng thông tin quân sự Mỹ hôm nay, theo các chuyên gia quân sự Mỹ, quân đội Venezuela hoàn toàn có khả năng tự bảo vệ đất nước. 
Các hệ thống tên lửa phòng không S-300 của Venezuela, đang phục vụ cho quân đội Venezuela, đã khiến Brazil, Colombia, Guyana và các đồng minh khác của Mỹ gần như không thể tiếp cận được nếu tấn công Venezuela. 
Máy bay mang tên lửa đánh chặn hiệu suất cao, máy bay tấn công từ 2 hướng, phía bắc Venezuela, ở bang Guarico và phía nam, gần bang Parakayma của Brazil.
Chính nhờ có nhiều năm hợp tác trong lĩnh vực kỹ thuật quân sự với Nga, Venezuela có hệ thống phòng không có chiều sâu và hiện đại nhất ở Mỹ Latinh, bao gồm hai sư đoàn: hệ thống S-300VM, Buk-2ME, Tor và Pechora, một số lượng lớn Igla và hơn 440 súng cao xạ phòng không.
Các lực lượng mặt đất của Venezuela được đại diện bởi ba binh chủng, bộ binh: 63.000 quân, dự bị 220.000 người; một sư đoàn xe tăng bọc thép và một sư đoàn cơ giới. Sư đoàn xe tăng bao gồm 92 T-72B1V của Nga, 80 AMX-30 của Pháp và 31 AMX-13, cũng như 78 xe tăng Scorpion của Anh. 
Để so sánh: ở Colombia chẳng hạn, không có xe tăng nào cả, và trong số 600 xe tăng Brazil, hầu hết chúng đều lỗi thời. 
Không quân Venezuela có 23 SU-30MKV, cho phép người Venezuela trong trường hợp xung đột quân sự luôn luôn đạt được ưu thế trên không so với BrazilColombia
Hải quân bao gồm hai tàu ngầm diesel, sáu tàu khu trục tên lửa, cũng như tàu tuần tra, tàu tấn công đổ bộ và tàu phụ trợ, cũng khiến chúng trở thành một đối thủ nghiêm trọng.
Brazil, hiện đang thù địch với Venezuela, có quốc gia lớn nhất ở Mỹ Latinh, nhưng lạc hậu về cấu trúc và vũ khí. Trong không quân Brazil, máy bay tấn công tuabin vẫn đang phục vụ. Lực lượng vũ trang Brazil được trang bị kém với hệ thống phòng không. Để bao trùm lãnh thổ khổng lồ, Brazil chỉ có một số lượng nhỏ súng phòng không, một số trong số đó được phát triển trước Thế chiến II, và chừng 150 MANPADS cũ của Liên Xô. 
Colombia không có xe tăng hoặc nhiều bệ phóng tên lửa. Không quân bao gồm một số ít máy bay chiến đấu cũ của Israel và Pháp, và lực lượng phòng không quốc gia đã cạn kiệt bởi một khẩu súng phòng không Bofors cổ đại.
Hơn nữa, các chuyên gia quân sự Nga đến Venezuela, đã bắt đầu thực hiện nghĩa vụ của mình (đào tạo, huấn luyện) để thực hiện các thỏa thuận giữa Moscow và Caracas trong lĩnh vực hợp tác kỹ thuật quân sự.
Trong khi đó, kinh nghiệm của những thập kỷ gần đây cho thấy các quốc gia đã thiết lập hợp tác kỹ thuật quân sự ổn định với Nga thì hoàn toàn đảm bảo an ninh của họ khỏi các cuộc xâm lược từ bên ngoài.
Rõ ràng là Quân đội Venezuela là một trong những quân đội mạnh nhất ở Mỹ Latinh. Cô có thể gây ra thiệt hại không thể chấp nhận được cho bất kỳ kẻ xâm lược nào.
 4, Hơn 2/3 dân số Venezuela ủng hộ Tổng thống Maduro và Quân đội Venezuela và các lực lượng an ninh…đều đang trung thành với chính quyền, với Maduro. Đây là vấn đề cốt yếu, là đầu vào mà giới lãnh đạo Mỹ cũng như Nga phải có kết quả thực tế chứ không phải từ thông tin tuyên tryền của giới truyền thông 2 bên.
Như vậy từ 4 cơ sở trên, người Nga không dám “đặt cược” vào Venezuela mới là chuyện ngạc nhiên, và với Putin – một tổng thống xuất thân từ KGB, luôn có những quyết định làm rung chuyển thế giới, đã từng nhiều lần khiến Mỹ-NATO thúc thủ, thì càng không.
Tình hình diễn biến Venezuela có khả năng Mỹ phải gõ cửa Nga để đàm phán…chỉ là vấn đề thời gian. Và, nếu thế thì cuộc khủng hoảng Venezuela do Mỹ gây ra thực sự đã biến thành một “đám tang của thế giới đơn cực”.

6 nhận xét:

  1. Nước Nga vĩ đại không bao giờ bỏ rơi bạn bè.

    Trả lờiXóa
  2. Nguyên lân bàng00:59 12 tháng 4, 2019

    Bài viết hay quá, làm cho tôi thêm yêu yêu nước Nga, nhận dân Nga. Cảm on tác giả.

    Trả lờiXóa
  3. tôi rất thích những bài viét của anh

    Trả lờiXóa
  4. Đợi bài tới của anh Thống "...Tuy nhiên, thực tế không đơn giản bởi lúc đó “cả hai cùng chết” vì Nga-Mỹ có nhiều thứ liên quan thú vị mà chúng ta sẽ phân tích lúc khác…"

    Trả lờiXóa