Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Syria-bước đột phá chiến lược toàn cầu của Nga (Tiếp theo)

2- Thực chiến cuộc “chiến tranh không tiếp xúc” với Mỹ-NATO.
Dù tác chiến ở chiến trường Syria với quân khủng bố hồi giáo, nhưng bắt đầu của chiến dịch thì Nga phải tác chiến trực tiếp với Mỹ-NATO mà giới quân sự ngày nay gọi nó bằng cái tên cuộc “chiến tranh không tiếp xúc”, tức là tác chiến điện tử.
Tác chiến điện tử hay chế áp điện tử: Là toàn bộ các biện pháp và hoạt động làm tê liệt hoặc hạn chế hiệu quả sử dụng các phương tiện điện tử của đối phương. Gồm 2 hình thức tiến hành là chế áp cứng và chế áp mềm.
Chế áp cứng là phá huỷ một phần hoặc hoàn toàn phương tiện điện tử bằng hỏa lực, bằng xung lực hoặc các năng lượng khác.
Chế áp mềm là sử dụng năng lượng điện từ trường phát xạ hoặc phản xạ lại, đánh lừa điện tử để ngăn cản, loại trừ hoặc làm giảm hiệu quả hoạt động các phương tiện điện tử của đối phương với các biện pháp như gây nhiễu, tao mục tiêu giả… 
Tác chiến điện tử được coi như yếu tố quyết định sự thành bại của cuộc chiến tranh, chiến dịch quân sự.
Trong các cuộc chiến mà Mỹ tiến hành vừa qua thì do đối tượng tác chiến của Mỹ là một quốc gia mà ban đầu có đầy đủ lực lượng quốc phòng, cho nên đòn tấn công đầu tiên để chế áp điện tử là chế áp “cứng”. Mỹ dùng tên lửa hành trình mở màn sau đó tiếp tục dùng không quân không kích để đánh sập hệ thống thông tin chỉ huy, phòng không, không quân của đối thủ nhằm mục đích là làm chủ không phận tác chiến.
Tại Syria thì khác, vì quân khủng bố không có hệ thống phòng không, không quân, cho nên, nhiệm vụ của tác chiến điện tử Nga ngoài việc gây nhiễu phá hoại thông tin liên lạc của quân khủng bố như đã từng tại Ukraine thì đối tượng tác chiến chính của Nga lại là Mỹ-NATO và cũng nhằm mục đích là khống chế làm chủ không phận tác chiến. Chỉ có làm chủ không phận tác chiến thì trên chiến trường Syria Nga mới không bị lực lượng phòng không quân khủng bố đe dọa gây tổn thất như ở Afghanixtan.
Do đối tượng tác chiến của Nga là NATO nên Nga thực hiện đòn chế áp điện tử theo hình thức chế áp “mềm”. Nga đã đưa sang đó các hệ thống tác chiến điện tử hiện đại để làm “mù” hệ thống “nhìn” của đối phương mà đặc biệt là máy bay của NATO và hệ thông vệ tinh quân sự phục vụ cho trinh sát điện tử của Mỹ. Chúng ta có cảm giác như trong tác chiến điện tử, Nga đã có bí quyết gì mới đi trước Mỹ-NATO và thế giới, một phát minh, hay công nghệ gì đó đột phá trong thế kỷ XXI này khiến họ rất tự tin.
Thực tế chiến trường Syria cho thấy, chế áp mềm của Nga đã rất hiệu quả và thành công trước Mỹ-NATO, luôn khiến Mỹ-NATO từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, có khi hoảng loạn. Tất nhiên là cùng với nó, có sự đóng góp không thể thiếu của yếu tố chiến thuật như nghi binh lừa địch để chuyền hướng chú ý của đối phương…kết hợp biện chứng dưới sự chỉ huy của Bộ tham mưu Nga để khiến cho đối phương không biết, không nghe, không thấy trước và trong chiến dịch.
Có thể nói, tạo ra được một vùng cấm bay bắt đầu từ bờ biển Địa Trung Hải với phạm vi gần 300 km trong lãnh thổ phía Tây Syria mà không sử dụng chế áp cứng, đòi hỏi trình độ khoa học kỹ thuật điện tử rất cao, rất độc đáo, rất lợi hại, mới khiến được máy bay Mỹ-NATO “bật trở lại” khi có ý định vào khu vực cấm bay Nga đã vạch ra, trong khi đó, thế giới này còn có sức mạnh nào có thể làm Mỹ-NATO, thế lực chuyên cấm bay người khác, chùn bước?
Tuy nhiên, liệu Nga có khả năng thực hiện chế áp cúng hay không?
Sự kiện 26 tên lửa hành trình Nga vượt 1500km đến đúng mục tiêu đã khẳng định khả năng chế áp cứng của Nga.
26 quả tên lửa Kalibr bay 1500 km với 142 lần thay đổi vị trí (độ cao, vận tốc, hướng) phóng lên từ 4 tàu nhỏ của Hạm đội Caspian—Hải quân Nga, về ý nghĩa chính trị và quân sự chúng ta sẽ phân tích sau, nhưng điều làm cho chuyên gia quân sự, giới quân sự Trung Đông, Mỹ-NATO…phải nhảy dựng lên, hốt hoảng, hoang mang, chính là ý nghĩa chiến thuật mà Nga đang thách thức và đang…đi trước.
Nga đang nhắm vào một tử huyệt của những con “khủng long Hải quân” từ một quy luật: “Bất kỳ một động vật nào mà nếu chúng không tiến hóa, kịp thích nghi với môi trường thì sẽ bị diệt vong. Những con khủng long thời cổ đại không như những loài vật bé nhỏ khác, do đó, chúng tồn tại chỉ là những “bộ xương hóa thạch”.
Rồi đây, Mỹ-NATO, Trung Quốc sẽ phải nhận thức khác về nghệ thuật tác chiến trên biển, cách sử dụng lực lượng và lâu dài hơn là phải tổ chức, xây dựng lực lượng như thế nào để kịp thích nghi.

Mặc dù vậy, tên lửa hành trình Kalibr chưa phải là khả năng cuối cùng của Nga trong chế áp cứng. Nga còn nhiếu “tùy chọn” từ tàu ngầm, máy bay chiến lược…với các loại tên lửa mạnh hơn Kalibr nhiều lần. Các tùy chọn đó đã được sắp xếp, bố trí để có thế bao trùm Trung Đông, châu Âu và Bắc Mỹ sau vụ phóng Kalibr đã là một thực tế không thể che dấu.

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Syria-bước đột phá chiến lược toàn cầu của Nga


Áp sát vào Thổ Nhĩ Kỳ, một mắt xích trọng yếu trong thế chiến lược của khối NATO, Nga như một lưỡi dao kề vào sườn phía Đông của NATO.
Chiến tranh lạnh kết thúc đồng nghĩa với chiến lược toàn cầu của Liên Xô hoàn toàn sụp đổ. Nga tiếp nhận hậu quả của Liên Xô để lại không gì ngoài cơ sở một tiềm lực quân sự hùng mạnh nhưng thế trận đã khác hẳn. NATO, khối quân sự tồn tại từ thời chiến tranh lạnh vẫn phát triển bằng việc kết nạp những quốc gia Đông Âu và các nước trong Liên Xô cũ. NATO đang tiến về phía Đông để bao vây Nga, quyết “bẻ răng gấu Nga”, xâu xé chiếm đoạt tài nguyên dồi dào, đất đai rộng lớn nước Nga…của Mỹ-NATO.
Đồng thời với ý đồ đó là Mỹ-NATO quyết thay đổi chế độ 7 quốc gia còn sót lại trong chiến tranh lạnh mà trong đó có 2 quốc gia Trung Đông là Iran và Syria.
Mốc son ghi dấu bước ngoặt đặc biệt nhất của nước Nga là sự kiện Trung tá KGB Vladimir Putin trở thành Tổng thống năm 2000. Đã 15 năm, dưới sự lãnh đạo của Putin, nước Nga đã nhẫn nhục chịu đựng, giấu mình để phát triển kinh tế, đặc biệt là quốc phòng…nhằm phá vỡ thế kìm kẹp của NATO, lấy lại uy thế của một cường quốc quân sự nhất nhì thế giới.
Cho đến trước năm 2014, Mỹ-NATO làm mưa làm gió trên chiến trường Trung Đông. Tấn công Iraq, tấn công Lybia và ra điều kiện ngang ngược, phi lý, phi pháp cho Tổng thống Bashar Al-Assad của Syria phải ra đi…khiến Trung Đông rơi và hỗn loạn, tạo ra một cuộc khủng hoảng di cư, tị nạn đầy đau thương.
Đó cũng là khoảng thời gian Nga chỉ phòng thủ trước NATO. Liều thuốc “nắn gân Nga” tại Gruzia chưa đủ độ, Mỹ-NATO dùng “đòn đánh sở trường” tại Ukraine (Cách mạng màu, bạo loạn lật đổ chính quyền) để đẩy Nga ra khỏi Biển Đen.
Bắt đầu từ đây, giai đoạn phản công vào Mỹ-NATO của Nga bắt đầu.
Trên chiến trường Syria
Mục tiêu của Mỹ-NATO đặt ra tại Syria không khác gì Lybia, song chiến thuật thì khác. Đó là Mỹ lấy danh nghĩa tấn công IS, thành lập liên minh 60 quốc gia không kích vào Syria, hỗ trợ cho lực lượng đối lập thân Mỹ, mượn tay IS…nhằm mục đích cuối cùng là lật đổ chính quyền Assad.
Ngay sau khi đã “đóng băng” cuộc khủng hoảng Ukraine, Nga đã chọn thời điểm thích hợp và bằng tất cả nguồn lực sức mạnh đè nén trong thập kỷ qua, Nga đã trực tiếp can thiệp quân sự vào Syria.
Đây là lần đầu tiên Nga tác chiến ngoài lãnh thổ không chỉ tấn công tiêu diệt các loại khủng bố (LIH) mà còn phản công vào Mỹ-NATO.
Đòn tấn công tiêu diệt các loại khủng bố…như thế nào thì đã rõ. Ở đây chúng ta quan tâm đến vấn đề là Nga đã phản công Mỹ-NATO như thế nào trên chiến trường Syria.
1-    Bố trí thế trận theo hướng tấn công.
Có thể nói trước đây Nga hoàn toàn bị động, chống đỡ, trước thế trận của Mỹ-NATO, Nga chỉ mới khôi phục lại một số tuyến tuần tra của máy bay chiến lược nhưng chưa triển khai lực lượng để tấn công trên các vùng chiến lược. Việc triển khai lực lượng ở Syria cho phép Nga áp sát vào sườn phía Đông của NATO là Thổ Nhĩ Kỳ, một quốc gia thuộc khối NATO có lực lượng lớn nhất sau Mỹ, bằng 2 căn cứ xuất phát tấn công rất hiểm, lợi hại, là Latakia và Tartus, chỉ cách Thổ Nhĩ Kỳ 30km.
Điều thú vị là, khi các nước như Ba Lan, vùng Bantic thuộc khối NATO đang lo lắng chuyện Nga tấn công, “xâm lược”, Mỹ-NATO đang điều lực lượng đến đó thì đột ngột xuất hiện một lưỡi dao sắc bén kề sát vào sườn phía Đông của khối NATO.
Nga, trong sách lược đối ngoại quân sự sẽ không bao giờ từ bỏ sự ủng hộ giúp đỡ lực lượng người Kurd gây áp lực mạnh với Thổ Nhĩ Kỳ và nếu như có cuộc chiến tranh nóng, thông thường, xảy ra giũa Nga và Mỹ-NATO thì Thổ Nhĩ Kỳ là mặt trận trọng yếu. Mất Thổ Nhĩ Kỳ, NATO hoàn toàn lộ sườn phía Đông trong khi chân trái, trước của “gấu Nga” được tự do ở hướng đó.
Từ chỗ chủ quan, coi Nga bị mắc kẹt trong khủng hoảng Ukraine, Mỹ-NATO đã quá sai lầm khi lợi dụng con bài IS để làm sụp đổ Assad, coi Syria như “đồ chơi trong túi” nên tạo ra những lỗ hổng chiến lược trọng yếu mà Nga đã “chiếm quyền kiểm soát” tình hình khi nhanh chóng triển khai lực lượng chiếm các lỗ hổng chiến lược đó. Cụ thể, khi Nga tuyên bố đòn tấn công phủ đầu mở màn chiến dịch không kích thì lực lượng Hải quân, Không quân Nga đã tạo ra một thế trận khép kín, liên hoàn, trên không cũng như trên biển không thể đảo ngược. Nga tung ra lực lượng mạnh, với trang bị vũ khí tối tân, hiện đại, mới, khiến cho giới quân sự Mỹ-NATO từ bất ngờ này đến bất ngờ khác và cuối cùng là hốt hoảng.
Vùng biển phía Đông Địa Trung Hải, một hạm đội Nga đang án ngữ kết hợp với lực lượng không quân trên căn cứ Latakia đã tạo ra một vùng cấm bay từ 100 đến 250 km. Cùng với việc bố trí hệ thống phòng không hiện đại trên đất liền mà Nga đưa sang, đúng như viên tướng Tư lệnh NATO đã nhận định, rằng, “Nga đưa hệ thống phòng không hiện đại sang Syria không phải để chống IS, vì IS không có không quân mà để chống chúng ta”, người Nga ít nhất đã thiết lập một vùng cấm bay bảo vệ được lãnh thổ chính quyền Damascus mà không quân Mỹ, liên minh không thể lợi dụng không kích IS để làm hại quân đội Assad, Hezbollah, dân quân người Kurd. Thượng nghị sỹ Mỹ, ông Jon Mc Cain đe dọa “nếu Nga tấn công quân “ôn hòa” thì Mỹ trả đũa bằng không kích quân Assad là đã quá muộn khi Nga đã lường trước.
NATO phải họp khẩn khi máy bay Nga xâm phạm không phận Thổ Nhĩ Kỳ chỉ mấy giây và một MIG-29 được cho là của Nga quấy phá, làm mù hệ thống Radar của 8 máy bay F-16 của Thổ Nhĩ Kỳ…không phải là chuyện đơn giản chỉ liên quan đến Syria mà là chuyện sống còn khi mắt xích trọng yếu của NATO là Thổ Nhĩ Kỳ bị đe dọa. Té ra, các nước vùng Bantic không gì so với Thổ Nhĩ Kỳ về vai trò, vị trí chiến lược
2- Thực chiến cuộc “chiến tranh không tiếp xúc” với Mỹ-NATO.

Cửa thoát hiểm của Nga trên chiến trường Syria


Hỗ trợ tối đa cho lực lượng mặt đất giành chiến thắng, thành lập một chính phủ liên minh và một khu tự trị cho người Kurd trong một nhà nước Syria thống nhất là kết quả có hậu của chiến dịch quân sự Nga tại Syria.
Một chiến dịch quân sự lớn của Nga tại Syria đã được tổ chức thực hiện 2 tuần nay với những tình huống, diễn biến “sốc và sợ hãi” mà thế giới đã chứng kiến. Nhưng một vấn đề là “điểm dừng” của chiến dịch quân sự là đâu, nghĩa là yêu cầu, nhiệm vụ, mục tiêu (quân sự, chính trị) đạt được của chiến dịch mà Nga đặt ra là gì, đạt được đến đâu là kết thúc chiến dịch…thì đã đến lúc khiến rất nhiều người quan tâm bởi đó chính là cửa thoát hiểm của Nga trên chiến trường Syria.
Một vị tướng Nga, trước khi mở màn chiến dịch, tuyên bố, chỉ cần 2 tháng là Nga sẽ quét sạch IS, lúc đó, đương nhiên, tuyên bố đó đã được coi là “hỏa lực mồm”. Nga cũng tuyên bố (nhưng không chính thức) rằng, chiến dịch quân sự chỉ thực hiện trong 3-4 tháng.
Cũng như Mỹ trong chiến tranh Việt Nam, Mỹ tuyên bố cần 18 tháng là bình định xong miền Nam Việt Nam…thì tại Syria, Nga cũng đang đụng vào một khối bùng nhùng với rất nhiều phe phái lực lượng…do đó, Nga như Mỹ tại Việt Nam hay như chính Liên Xô tại Afghanixtan vẫn có thể xảy ra.
Tuy nhiên, căn cứ vào sự điều động lực lượng, bố trí lực lượng, sử dụng lực lượng và diễn biến chiến dịch của Nga trên chiến trường Syria thì có vẻ như mục tiêu chiến dịch quân sự mà Kremlin đề ra bước đầu đã rất trôi chảy và thời gian thực hiện chiến dịch 3-4 tháng chắc chắn phải thành sự thật vì từ tháng 2-4/2016 là mùa những cơn bão cát ở Syria.
Mở một chiến dịch quân sự tầm cỡ như Nga vào Syria để tấn công các lực lượng khủng bố mà Nga cấm hoạt động (LIH), cần phải có sự chuẩn bị kỹ càng. Nga xác định IS và các tổ chức khủng bố khác có chừng 70.000 tên, trong đó có chừng 5.000 tên người Nga, vì thế, nếu Syria bị thất thủ bởi IS thì sẽ trở thành căn cứ địa nguy hiểm cho những kẻ khủng bố này vào nước Nga, cho nên, việc Nga phải tiêu diệt lực lượng này dù chúng ở đâu, quốc gia nào (theo kiểu Mỹ) là chiến lược sống còn.
Như vậy, tấn công tiêu diệt IS, LIH với Nga không phải là vấn đề nên hay không mà là lúc nào và ra sao mà thôi. Và, do đó, tấn công tiêu diệt IS, LIH là mục tiêu đầu tiên hay giai đoạn 1 của chiến dịch.
Trong giai đoạn 1 của chiến dịch, có 2 điểm nhấn khiến Nga được Trung Đông tôn vinh, coi là quốc gia dẫn đầu chống khủng bố (nhưng bị Tổng thống Nga Putin từ chối hôm qua).
Một là về động cơ, thái độ. Nga tấn công khủng bố “nghiêm túc”, nhưng Mỹ thì “không nghiêm túc”.
Hai là sức mạnh quân sự của Nga trên chiến trường.
Có thể nói, 2 điểm nhấn này đủ dể tạo ra một chấn động địa chính trị, địa quân sự trên toàn Trung Đông.
Do Mỹ “không nghiêm túc” chống IS trong 1 năm qua nên những quốc gia bị IS đe dọa không còn tin Mỹ, đều muốn mời Nga tấn công IS. Đồng thời, với khả năng quân sự của Nga được biểu hiện thông qua các hình thức tác chiến của vũ khí công nghệ cao, rất hiệu quả, đã cho phép họ có sự lựa chọn thay vì duy nhất là Mỹ.
Nga chứng minh hùng hồn cho người Trung Đông thấy rằng, sức mạnh quân sự của Nga không kém Mỹ, không chỉ mỗi vũ khí hạt nhân. Việc Nga phóng 26 quả tên lửa hành trình bay 1.500 km làm rúng động giới quân sự nhiều quốc gia vốn lâu nay coi Mỹ là số 1 cũng mới chỉ là chuyện nhỏ, bởi một hạm đội tàu mặt nước nhỏ chưa phải là tất cả của Nga khi Nga có rất nhiều “tùy chọn” khác từ tàu ngầm, các khu trục tên lửa của các Hạm đội tên tuổi khác. Vì thế, nếu như trước đây phải theo Mỹ vì sợ, dù không thân, không thích…thì ngày nay họ còn có Nga, một thế lực mạnh như Mỹ, để lựa chọn. Iraq, Ai Cập và đặc biệt mấy ngày nay, đồng minh thân cận nhất của Mỹ là Saudi Arabia đang có dấu hiệu xích lại gần Nga về dầu mỏ, quan điểm về Syria, khiến Mỹ sững sờ.
Còn nhớ mấy ngày đầu của cuộc không kích, Saudi Arabia, Qata và Thổ Nhĩ Kỳ gần như tuyên bố thánh chiến với Nga, đặc biệt Thổ Nhĩ Kỳ tỏ ra hung hăng, kích động mạnh… bởi vì họ nghĩ rằng, “quả táo Syria” sẽ rơi vào tay họ khi chiến thắng sắp đến gần. Nhưng sự xuất hiện của Nga đã biến các tính toán của họ nhầm lẫn, Nga đã thay đổi nguyên tắc trò chơi: “Từ giờ trở đi, tất cả phải tôn trọng Hiến chương LHQ và luật pháp quốc tế. Nếu không tuân thủ, các bạn sẽ nhận được điều gì đó từ Nga” .Và, bằng sức mạnh quân sự, Nga đã, đang và sẽ đánh sập toàn bộ cơ sở hậu cần, kỹ thuật, căn cứ huấn luyện, kho tàng vũ khí, nhiên liệu, trung tâm chỉ huy đầu não của quân khủng bố, đồng thời răn đe có hiệu quả những quốc gia tiếp tay, nuôi dưỡng cho các tổ chức khủng bố bị đánh trước khi chuyển sang giai đoạn 2.
Giai đoạn 2 của chiến dịch là dùng lực lượng mặt đất để giải quyết chiến trường. Rõ ràng, cuộc tấn công của không quân-vũ trụ Nga, cuộc tấn công bằng tên lửa hành trình từ tàu mặt nước, dù ấn tượng đến mấy mà không có lực lượng mặt đất tham gia giải quyết khâu cuối cùng trên chiến trường thì cũng coi như không có hiệu quả. Điều đó có nghĩa rằng chiến thắng IS, LIH phụ thuộc vào chiến thắng trên mặt đất, nhưng chiến thắng trên mặt đất đều cần phải có sự hỗ trợ đắc lực của không quân Nga.
Lực lượng mặt đất chính là quân đội của Assad, Hezbollah, dân quân người Kurd và quân tình nguyện Iran…là lực lượng “đóng chiếc đinh cuối cùng vào quan tài” IS, LIH, hạ gục hoàn toàn lực lượng khủng bố Hồi giáo ở phía Bắc Syria.
Trước đòn tấn công bằng hỏa lực mạnh, khủng khiếp như vậy, IS, LIH buộc phải phân tán lực lượng hoặc chỉ có thể tháo chạy sang ẩn náu ở Thổ Nhĩ Kỳ, do đó, đóng chặt biên giới phía Bắc với Thổ Nhĩ Kỳ, chặt đứt dòng tài chính của nó bằng cách chặn đứng việc buôn bán dầu lậu và các kênh chuyển giao vũ khí…là nhiệm vụ trọng điểm của quân đội Assad và Hezbollah và đặc biệt là lực lượng dân quân người Kurd. Chắc chắn biên giới Thổ-Syria sẽ nổi danh với những cuộc giao tranh trong tương lai.
Giai đoạn 3 của chiến dịch là giai đoạn quyết định nhất của chiến dịch, nó được coi như chiến lược thoát hiểm của Nga sau khi phá hủy hoàn toàn tổ chức khủng bố có vũ trang, chính quyền Assad kiểm soát toàn bộ đất nước. Đó là đối thoại chính trị để giải quyết khủng hoảng lâu nay.
Những gì người Mỹ vấp phải ở Afghanistan, Iraq, Libya cho thấy: Từ một góc độ quân sự, họ đã giải quyết được vấn đề: lật đổ chế độ hiện hành. Nhưng không có một suy nghĩ về làm thế nào để xây dựng một cuộc sống yên bình hơn, không ai nghĩ về làm thế nào để giải quyết các vấn đề về giải pháp chính trị nên tạo ra một sự hỗn loạn mà thế giới đã chững kiến. Do tư tưởng chiến lược với Trung Đông của Nga khác Mỹ nên đã rút kinh nghiệm
Để chuẩn bị cho giai đoạn 3 này, Nga đang tích cực hợp tác với Assad, tuyên bố rằng đã sẵn sàng cho cuộc đối thoại quốc gia rộng lớn với phe đối lập chính danh như “Quân đội Syria Tự do”. Ông Assad thậm chí còn sẵn sàng từ chức Tổng thống, nếu có yêu cầu của người dân Syria. Tuy nhiên, ông Assad sẽ có ích cho sự thống nhất của Syria trong nhiều năm nữa mới kết thúc sứ mệnh chuyển tiếp chính trị của mình.
 Một chính phủ Syria hình thành từ chính quyền Assad, lực lượng đối lập “chính danh” và một khu vực tự trị người Kurd trong một nhà nước Syria thống nhất là kết thúc có hậu cho chiến dịch quân sự của Nga tại Syria.




Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Tình thế cuộc đối đầu Nga-Mỹ trên chiến trường Syria


Điều thú vị là cả hai, Nga và Mỹ đều cùng một lý do chính đáng là chống IS để can thiệp trực tiếp vào Syria.
Thực tế sau 1 năm, kể từ tháng 9/2014, cuộc không kích chống “Nhà nước hồi giáo” (IS) của liên minh 60 quốc gia do Mỹ đứng đầu đã thất bại ở cả 3 mục tiêu.
Mục tiêu chủ yếu đầu tiên là làm sụp đổ chính quyền của Tổng thống Bashar al-Assad.
Riêng mục tiêu này, Mỹ và đồng minh đã tiến hành từ năm 2011, đã 4 năm cho đến hiện giờ, thế nhưng như chúng ta đã thấy, thay vì ra điều kiện ông Assad phải ngay lập tức ra đi, thì ông Assad vẫn chưa ra đi và “phải ra đi nhưng không phải ngay bây giờ”…
Mục tiêu thứ 2 là xây dựng một lực lượng đủ mạnh, đủ uy tín chính trị để tiếp quản khi chính quyền Assad sụp đổ.
Chúng ta đã từng ngạc nhiên về sức mạnh, ý chí, của một nhà nước, quân đội do Mỹ xây dựng nên tại Iraq khi chỉ với 10.000 quân ở thuở mới ban đầu, lực lượng IS cũng đã đuổi đội quân gần 100.000 người của chính quyền Iraq chạy dài đến Baghdad, thế nhưng, so với việc xây dựng, đào tạo “Quân đội Syria Tự do” của Mỹ cho một Syria tương lai…thì vẫn chưa là gì, nghĩa là quân đội của Iraq vẫn còn hiệu quả chán, còn hùng mạnh chán.
Như vậy, hiện tại, Mỹ không có một lực lượng nào đủ khả năng đối trọng với chính quyền hiện hành ngoài kẻ thù là IS, Nusra-al Qaeda và Assad.
Mục tiêu thứ 3 là tiêu diệt IS.
 Không cần biết vì sao, chỉ thấy rằng IS ngày càng phát triển hùng mạnh, nguy cơ đe dọa an ninh toàn khu vực và thế giới thì chứng tỏ gần 7.000 cuộc không kích của Mỹ để chống IS là thất bại, như “ném đá ao bèo”.
Lực lượng IS và lực lượng Nusra-al Qaeda chiếm gần 70% lãnh thổ Syria, nguy cơ một “Nhà nước hồi giáo IS” ra đời là hiện thực và cuộc di cư, tị nạn lớn nhất kể từ WW2 đã diễn ra khiến châu Âu lao lý…Đây là điều kiện chính trị thuận lợi nhất để Nga can thiệp trực tiếp, công khai, trên danh nghĩa chống IS (như Mỹ) vào Syria.
Có thể nói, Syria là một đất nước có vị trí chiến lược tại Trung Đông, nằm phía Đông Địa Trung Hải gần kênh đào Sue của Ai Cập, là đồng minh còn lại của Nga ở Trung Đông. Vì thế Nga quyết giữ, do đó bảo vệ bằng được chính quyền của Tổng thống Assad, còn Mỹ và NATO quyết chiếm bằng việc lật đổ ông Assad. Điều thú vị là cả hai, Nga và Mỹ đều cùng một lý do chính đáng là chống IS.
Trong cuộc đối đầu này, Nga có 2 lợi thế lớn mà nó có tính quyết định thành bại cuộc chiến:
Thứ nhất là Nga có 2 căn cứ quân sự Hải quân và Không quân ngay tại Syria. Từ 2 căn cứ này, Nga có thể triển khai hoạt động quân sự ngay và luôn thay vì như Mỹ phải mượn căn cứ không quân tại Thổ Nhĩ Kỳ.
Thứ hai là, nếu như thực tế cho thấy, giải quyết chiến trường chỉ có thể bằng “lực lượng mặt đất” thì Nga có lực lượng mặt đất là quân đội Syria của Tổng thống Assad trung thành, thiện chiến, cộng với đội quân người Kurd, Hezbollah và quân đặc nhiệm Iran. Khi Nga trực tiếp vào Syria đã khiến quân đội Syria phấn chấn, tinh thần lên cao, ngược lại quân đối lập đâu đó đã hoảng loạn, họ biết rằng, mức độ ác liệt không như trước. Trong khi đó Mỹ chỉ lợi dụng IS và quân nổi dậy Syria để lật đổ chính phủ hiện hành, còn lực lượng mặt đất của Mỹ chỉ có lực lượng “Quân đội Syria tự do” như ta đã biết, lực lượng này chỉ biết đầu hàng và dâng vũ khí cho IS và Nusra-Al Qaeda khi về nước.
Đáng tiếc là liên minh do Mỹ đứng đầu không một ai dám đưa quân đội của mình đến SyriaIraq để tác chiến trực tiếp với IS cho nên Nga có lợi thế tuyệt đối về điều quyết định này.
Việc Nga xuất hiện, can thiệp tại Syria khiến Mỹ không ngờ và lúng túng.
Không ngờ vì cho rằng Nga đang bị kìm chân ở Ukraine, Nga đang “bị thương” trước cuộc trừng phạt kinh tế của Mỹ và phương Tây.
Lúng túng là không chấp nhận Nga vào Liên minh chống IS và Nusra-al Qaeda thì Nga cũng tự thành lập liên minh riêng để chống IS. Còn nếu chấp nhận Nga, có nghĩa là Mỹ “vô tình” bảo vệ chế độ Assad.
Vì Mỹ không có lý do gì để ngăn cản Nga chống IS, do đó, không kích IS với Nga chỉ là vấn đề thời gian. Cho nên, trong những điều tệ hại thì Mỹ sẽ phải chọn điều ít tệ hại nhất, đó là, đồng ý để Nga gia nhập liên minh chống IS và ra giá với Nga trong chính quyền Syria tương lai, nghĩa là coi chính quyền hiện hành của ông Assad là chuyển tiếp, ông Assad phải ra đi nhưng không phải bây giờ.
Thỏa hiệp này sẽ làm “tan nát cõi lòng” những quốc gia Trung Đông có ý muốn lật đổ ông Assad và gây hoảng loạn cho IS và Nusra-al Qaeda bởi cuộc không kích bây giờ bản chất đã khác.
Liệu Mỹ và IS có biết câu câu chuyện ngụ ngôn “Con chó và người đi săn”, rằng, “khi người đi săn cảm thấy con chó không còn tác dụng thì người đi săn phải biết ăn thịt chó” hay không? Liệu, Mỹ trong thế bí, sẽ bất chấp,  biến IS thành “lực lượng mặt đất” của mình hay không? Thời gian sẽ trả lời.

Với Nga tại Syria đã có đủ lợi thế về chính trị, quân sự, tuy nhiên, tiêu diệt và làm tan rã IS, một lực lượng đã được trưởng thành, đủ các thành phần vũ khí trang bị như xe tăng, đại bác, tên lửa… không phải là chuyện đơn giản như nói. Để không bị sa lầy thì nghệ thuật tác chiến, tìm ra các tử huyệt trên chiến trường Syria phải như thế nào…là một câu chuyện khác của Bộ Tham mưu quân đội Liên bang Nga.

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

IS nên cẩn trọng, Nga chứ không phải Mỹ!

Ngày 14-9 vừa qua, các hãng tin phương Tây đưa tin, Nga đã đưa 7 chiếc xe tăng T-90 kèm với một số loại pháo đến khu vực sân bay Latakia, Syria. Khoảng 200 lính thủy đánh bộ Nga cũng được điều động tới sân bay nói trên và xây dựng các khu nhà tạm, một trạm kiểm soát không lưu di động và một hệ thống phòng không. Và rồi mới đây Mỹ phanh phui vụ Nga đưa tiếp 4 trực thăng chiến đấu hiện đại sang Syria…
Chuyện đó thì không có gì bất ngờ bởi Nga công nhận việc viện trợ vũ khí trang bị cho chính quyền Tổng thống Assad là “truyền thống lâu đời” mà không phải bây giờ. Có điều trong tình thế Syria bị nguy kịch bởi các vụ không kích của liên quân và các cuộc tấn công của quân khủng bố IS, lực lượng đối lập, được sự hỗ trợ của nước ngoài mạnh mẽ thì điều đó mới khiến ta quan tâm.
Ngày 16/9, Đại sứ Syria tại Liên hợp quốc Bashar Ja'afari cho rằng Nga cần tiến hành các cuộc không kích nhằm vào nhóm Nhà nước Hồi giáo (IS) tự xưng tại Syria.
Ngày 17/9, Ngoại trưởng Syria Walid al-Muallem tuyên bố chính quyền Damascus có thể sẽ đề nghị Nga triển khai các lực lượng quân sự trên lãnh thổ nước này trong trường hợp cuộc khủng hoảng trở nên tồi tệ. Hiện nay Syria vẫn đang làm chủ tình hình và vấn đề cần nhất chính là đạn dược và các loại khí tài hiện đại để đủ năng lực đối phó với các loại vũ khí tiên tiến mà các nhóm khủng bố đang sử dụng.
Đây là những đề nghị cực kỳ nhạy cảm đồng thời là một cú sốc sợ hãi cho lực lượng IS trên lãnh thổ Syria.
Với khả năng không kích “ngay và luôn” của không quân Mỹ thì lực lượng IS “diễu hành” như này là tự sát.
Với khả năng không kích “ngay và luôn” của không quân Mỹ thì lực lượng IS “diễu hành” như này là tự sát.
Đối đầu với Nga là đánh nhau thật chứ không phải đánh trận giả như với Mỹ và liên quân lâu nay. Không có cảnh quân khủng bố mà hành quân trên xe Toyota cờ dong trống mở đi hàng trăm km mà vẫn vô sự.
Khả năng không kích của Nga có thể không “ngay và luôn” như Mỹ, nhưng kinh nghiệm tiêu diệt khủng bố tại Chechnya và sự phát triển vũ khí Nga, đặc biệt, quyết tâm chiến đấu của Nga khác Mỹ.
Hình thức tác chiến: không kích Nga+lực lượng bộ binh Syria+vũ khí Nga+cố vấn Nga, chắc chắn sẽ gây hậu quả nguy hiểm cho IS.

Giờ đây, nếu như khi Nga và Iran tham gia không kích chống IS (không nằm trong liên minh do Mỹ chỉ huy) thì cuộc chơi địa chính trị tại Trung Đông đã đi vào thực chất hơn. 
IS nên cẩn trọng, đối đầu với Nga chứ không phải với Mỹ.

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Ai phải nói lời "xin lỗi”?


Nếu xin lỗi mà Mỹ rút 37 ngàn quân khỏi Hàn Quốc và Bắc-Nam Triều Tiên thống nhất, hòa bình thì Bắc Triều Tiên có thể xin lỗi hàng ngàn lần.

Mỹ nợ Triều Tiên…ngàn lời xin lỗi!
Hầu hết mọi người dân Mỹ đều coi Triều Tiên là một quốc gia hiếu chiến, hung hăng, đe dọa an ninh toàn cầu và sau ngày 9/11/2001 thì Mỹ lại đưa Triều Tiên vào “trục ma quỷ” như một “nhà nước bất hảo”…Đó là “thành công” lớn của hệ thống truyền thông khổng lồ của Mỹ và PT khi có thể biến đen thành trắng, xấu thành tốt…theo ý muốn khiến cho ít người biết rằng, chính Mỹ mới là kẻ phạm tội “diệt chủng” dân tộc Triều Tiên trong cuộc chiến từ năm 1950-53.
Tướng Curtis LeMay, người đứng đầu Bộ tư lệnh Không quân Chiến lược trong chiến tranh Triều Tiên, nói với báo The New Yorker vào năm 1995: “Trong một khoảng thời gian 1-3 năm hay lâu hơn, chúng tôi đã phá hủy 78 thành phố và hàng ngàn làng mạc Bắc Triều Tiên cùng với chừng 20% dân số (bị giết)”. Theo ông ta, “không có thường dân vô tội, bởi đối tượng tác chiến của không quân Mỹ là tất cả” và do đó, ông ta “không bị ám ảnh, phiền hà, động lòng trắc ẩn khi sát hại bất kỳ người dân Bắc Triều Tiên nào khi ném bom”. Sau khi san bằng các mục tiêu quân sự và cơ sở hạ tầng thành thị, máy bay ném bom của Mỹ phá hủy các đập thủy điện và thủy lợi ở giai đoạn sau của cuộc chiến, gây lũ lụt ở đất nông nghiệp và cây trồng bị phá hủy.
Có thể nói không có một quốc gia nào có tỷ lệ dân số bị chết trong chiến tranh cao như Triều Tiên. Không quân Mỹ cùng với B-29 bay vào Bắc Triều Tiên rải thảm bom cùng với bom napal như vào chỗ không người, tha hồ giết, phá một cách không thương tiếc mà không có sự đánh trả.
Trong chiến tranh thế giới lần thứ 2, Mỹ mất 0,32% dân số, Anh mất 0,94%, Pháp mất 1,35%, Trung Quốc mất 1,89% và Bắc Triều Tiên là 30% dân số (Nguồn tin chính phủ Hàn Quốc ước tính có đến 1.550.000 dân thường bị thiệt mạng).
Diệt chủng được xác định theo Công ước Liên hợp quốc về phòng chống và trừng phạt các tội phạm diệt chủng năm 1948 như sau:
Sự phá hủy có chủ ý và có hệ thống, toàn bộ hoặc một phần, của một dân tộc, chủng tộc, tôn giáo, hoặc quốc gia".  Theo đó, Công ước đã liệt kê năm hành động sau được coi là hành động diệt chủng: sát hại các thành viên của nhóm người đó; gây nên những tổn hại nghiêm trọng về thể xác và tinh thần đối với các thành viên của nhóm người đó; cố tình buộc nhóm người đó phải chịu những điều kiện sống được tính toán nhằm gây nên sự tiêu vong toàn bộ hoặc một phần nhóm người đó; áp đặt các biện pháp nhằm ngăn chặn việc sinh đẻ trong nhóm người đó; dùng vũ lực chuyển trẻ em trong nhóm người đó sang một nhóm khác”.
Như vậy, nếu như trong sự kiện Mỹ ném 2 quả bom nguyên tử xuống Nhật Bản là không phạm tội diệt chủng thì trong cuộc chiến tranh Triều Tiên toàn bộ dân thường là mục tiêu của các vụ đánh bom có ​​chủ ý và không ngừng, nhằm phá hủy và giết chết một nhóm quốc gia, đó là hành vi diệt chủng.
Chưa có một lời xin lỗi, thậm chí “lấy làm tiếc” của Mỹ với Bắc Triều Tiên. Phải chăng do cuộc chiến đó vẫn đang còn tiếp diễn dưới sự chỉ huy của viên tướng 4 sao Mỹ làm tư lệnh và viên tướng 4 sao Hàn Quốc làm phó đối đầu với quân đội Bắc Triều Tiên?
Tổng thống Park Geun-hye và Tư lệnh lực lượng kết hợp CFC Tướng James D. Thurman (người đứng thứ hai từ trái), Phó chỉ huy CFC Tướng Kwon Oh-sung (người đứng thứ hai từ bên phải).
Tổng thống Park Geun-hye và Tư lệnh lực lượng kết hợp CFC Tướng James D. Thurman (người đứng thứ hai từ trái), Phó chỉ huy CFC Tướng Kwon Oh-sung (người đứng thứ hai từ bên phải).

 Tại sao Bắc Triều Tiên không nói “lời xin lỗi”?
Hai miền Nam-Bắc Triều Tiên lại một lần nữa được Hàn Quốc đưa đến miệng hố chiến tranh khi Hàn Quốc yêu cầu Bắc Triều Tiên phải xin lỗi trong vụ 2 lính Hàn Quốc bị vấp mìn trên giới tuyến. Sau 43 giờ đàm phán, khi Hàn Quốc chấp nhận “lấy làm tiếc” của Bắc Triều Tiên như “lời xin lỗi” thì kíp nổ chiến tranh được tháo ra, quân đội mỗi bên về nơi tập kết… thì đột nhiên tình hình nóng trở lại khi Bắc Triều Tiên khẳng định là chỉ “lấy làm tiếc” chứ không nói lời “xin lỗi” như tuyên bố của Hàn Quốc khai thác, tuyên truyền.
Việc Bắc Triều Tiên không xin lỗi mà chỉ lấy làm tiếc là đúng mức độ và hợp logic.
Đã từng có “sự kiện vịnh Bắc Bộ”; đã từng có vụ bắn rơi máy bay gần 300 người thiệt mạng tại Ukraine…thì 2 người lính Hàn bị thương bởi mìn là chuyện quá nhỏ so với một âm mưu.
Đúng thôi, nếu Bắc Triều Tiên xin lỗi có nghĩa là chính họ đã đặt mìn gây thương tích cho lính Hàn và do đó những tố cáo về hành vi “khiêu khích”, đe dọa Hàn Quốc, “đe dọa an ninh toàn cầu”…của Bắc Triều Tiên mà Mỹ-Hàn đang tô vẽ trước đây…là chính xác, cho nên hành động quân sự của Mỹ-Hàn là tất yếu, minh bạch cho toàn thế giới và dân Hàn Quốc được rõ.
Bắc Triều Tiên tung ra với Mỹ những lời rùng rợn bao nhiêu thì Mỹ càng thích bấy nhiêu bởi 37 ngàn quân Mỹ yên tâm ở lại Hàn Quốc; Mỹ vô tư triển khai các loại vũ khí cho ý đồ chiến lược mà không sợ ai phản đối.
Người ta có thể “khép lại quá khứ” nhưng sự kiện 1950-53 đến nay trên bán đảo Triều Tiên không dừng lại để thành “quá khứ” mà luôn là sự tiếp diễn lúc cao lúc thấp có chủ định.
Làm sao coi là “quá khứ” khi hai bên mới có hiệp định đình chiến và do đó quân đội Bắc Triều Tiên là đối tượng tác chiến trực tiếp của quân đội Mỹ-Hàn đang ở trong tình trạng chiến tranh và tính ra đã có 12 lần dẫn đến tình trạng chiến tranh chuẩn bị bùng nổ? Làm sao coi là quá khứ khi Mỹ-Hàn hàng năm tổ chức các cuộc tập trận lớn để đe dọa CHDCND Triều Tiên? Không những thế, Mỹ và đồng minh lại dở trò cấm vận kinh tế, một chiêu độc ác vô nhân đạo mà người dân vô tội phải “vạ lây”?
Việc Bộ trưởng quốc phòng Mỹ tuyên bố rằng Bắc Triều Tiên không có cơ hội thắng được Mỹ-Hàn…thì chuyện đó trẻ con thích chơi games cũng hiểu, cũng đoán biết được. Vì thế, Bắc Triều Tiên chưa đến nổi ngốc lại đi khiêu chiến với Mỹ-Hàn, họ muốn có hiệp định hòa bình trên bán đảo, họ muốn không bị cấm vận…nhưng ai cho họ điều đó?
Tình hình đã đến lúc khẳng định rằng, thống nhất 2 miền Nam-Bắc Triều Tiên là còn lâu lắm vì Mỹ không muốn như vậy. Bán đảo Triều Tiên phải là một vùng không có chiến tranh nhưng cũng không có hòa bình và cũng không được ổn định bởi đó là điều Mỹ muốn. Chẳng ai cho anh độc lập, tự do, chẳng ai cho anh thống nhất giang sơn nếu như không dám đấu tranh.
Đến đây chúng ta hơn ai hết mới hiểu được hòa bình, độc lập và giang sơn thống nhất, bắc nam liền một dải…
Kinh tế Việt Nam có thể đang bị tụt hậu so với các quốc gia khác thì bằng nghị lực Việt Nam có thể đề ra kế hoạch 5 năm, mười năm…là đuổi kịp và vượt, nhưng đề ra kế hoạch thống nhất đất nước khi đã bị phân chia 2 miền, khi đã bị ly khai, phiến quân tự tung tự tác…thì ngay Trung Quốc cũng chưa làm được với Đài Loan.

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Thỏa thuận Việt-Nga về Cam Ranh dưới góc nhìn của lính



Nga và Việt Nam đã ký kết một thỏa thuận về việc đơn giản hóa các thủ tục cho phép tàu chiến Nga vào cảng Cam Ranh. Theo đó, “các tàu chiến của Nga nếu muốn đi vào cảng Cam Ranh chỉ cần thông báo trước với chính quyền sở tại. Tại đây, các tàu chiến Nga sẽ được bảo đảm hậu cần, kỹ thuật. Các thủy thủ có chỗ để được nghỉ ngơi…”.
Đơn giản là vậy, tuy nhiên, đó mới chỉ là phần nổi của một tảng băng. Để có được một thỏa thuận “đơn giản” như vậy phải có một nền tảng đồ sộ mà xây dựng nó vô cùng gian nan, tốn kém và đầy thử thách theo đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng của nó.
Phần nổi của tảng băng.
Trước hết phải biết căn cứ Hải quân Liên Xô ở Cam Ranh như thế nào?
Căn cứ bảo đảm hậu cần kĩ thuật số 922 (PMTO) của Hạm đội Thái Bình Dương Liên Xô là tên gọi chính thức của căn cứ hải quân Cam Ranh thời kì này. Căn cứ 922 phục vụ một đơn vị thường trực chiến đấu mang tên Liên đội tàu chiến đấu số 17 của Hạm đội Thái Bình Dương. Căn cứ 922 chức năng và nhiệm vụ chính sau:
- Đảm bảo nơi trú đóng cho các tàu thuyền của Hải quân Liên Xô trong cảng Cam Ranh; 
- Quản lý các tàu thuyền đóng trong khu vực trách nhiệm của mình và sử dụng hệ thống thông tin vô tuyến và truyền dẫn của căn cứ để đảm bảo sự liên lạc thông suốt giữa các tàu chiến với Sở Chỉ huy Hạm đội Thái Bình Dương cũng như Sở Chỉ huy Hải quân Xô viết.
- Bảo trì và sửa chữa tàu của Hải quân Xô viết tại Nhà máy đóng tàu và sửa chữa tàu biển "Bason" tại TP Hồ Chí Minh (thời kỳ đó).
- Tiếp nhận, dự trữ, bảo quản các phương tiện vật chất kỹ thuật ; 
- Cấp phát cho các tàu của Hải quân Xô viết ghé qua các loại vật chất-kỹ thuật cần thiết (bao gồm cả các thiết bị  máy móc kỹ thuật tổng thành và các tài sản đặc thù khác); 
- Cung cấp cho các tàu trong thời gian trú đóng tại Cam Ranh điện, nước, nhiên liệu, thực phẩm; 
- Đảm bảo chăm sóc y tế, khám chữa bệnh, nơi nghỉ dưỡng cho thủy thủ đoàn các tàu ghé qua… 
Như vậy, căn cứ vào nhiệm vụ chức năng của PMTO 922 Cam Ranh thì so với thỏa thuận của Việt-Nga về tàu chiến Nga ra vào căn cứ Cam Ranh của Việt Nam vừa ký xong, không có sự thay đổi về bản chất với tàu chiến Nga. Nhưng, có mấy điểm khác biệt mà ta cần lưu ý:
 Thứ nhất là, nếu như PMTO 922 là để phục vụ tác chiến cho Liên đội tàu chiến đấu số 17 của Hạm đội Thái Bình Dương thì căn cứ Cam Ranh hiện nay bảo đảm hậu cần, kỹ thuật cho tàu chiến Nga vì thương mại, còn mục tiêu, đối tượng tác chiến của hải quân Nga là ai, Việt Nam không quan tâm. Do đó, về nguyên tắc Việt Nam vẫn tuân thủ với chính sách quốc phòng “3 không” đã đề ra.
Thứ hai là, tại sao điều đó chỉ xảy ra với Hải quân Nga mà không phải với Mỹ, Ấn, Nhật Bản hay Trung Quốc…vì đây là hợp tác, thỏa thuận mà không ảnh hưởng nhiều đến địa chính trị khu vực. Nó không gây phiền toái cho Trung Quốc mà cũng không gây khó chịu cho Mỹ…bởi Nga gần như là một lực lượng đối trọng tại Biển Đông…
Giả sử Việt Nam chấp nhận cho Mỹ làm căn cứ quân sự thì Trung Quốc sẽ phản đối quyết liệt vì mục tiêu, đối tượng tác chiến tiềm tàng của Mỹ lại là Trung Quốc và ngược lại cho Trung Quốc thuê làm căn cứ quân sự cũng vậy, Mỹ sẽ phản đối không kém. Trong khi đó, Nga, ít nhất Trung Quốc vẫn cảm thấy dễ chịu hơn nếu như Cam Ranh là căn cứ quân sự của Nga thật sự.
Vậy, tại sao Việt Nam lại ký thỏa thuận này với Nga?
Khi Nga rời khỏi Cam Ranh năm 2001. Nga đã để lại:
- 7 doanh trại cho các thành viên của PMTO  và các thủy thủ đoàn tàu ngầm; 
- Nhà ăn cho các thủy thủ đoàn tàu ngầm  sức chứa 250 chỗ; 
- Một Trung tâm Thông tin liên lạc gồm cả cho tàu ngầm. 
- Một bệnh viện hải quân 100 giường; 
- Hệ thống kho dự  trữ  nhiên liệu lỏng công suất 14 nghìn tấn (12 bể chứa và các kho chứa); 
- Trạm phát điện diesel công suất 24 000 kW phục vụ cho tất cả các hạng mục công trình và doanh trại trong căn cứ và các công trình cũng như doanh trại các đơn vị quân đội và cơ quan Nhà nước Việt Nam đồn trú trên bán đảo, hệ thống  kỹ thuật  mạng truyền tải, trạm biến áp, đường dây điện cao áp; 
- Hai kho lạnh với tổng công suất 270 tấn hàng hóa thực phẩm dự trữ ; 
- Hai kho lương thực, hai  kho  hàng hóa hậu cần, 3  kho  thiết bị kỹ thuật; 
- Hai trạm xử lý và cấp nước khai thác từ 28 giếng khoan: một trạm cấp nguồn  nước cho doanh trại các đơn vị đồn trú, và một trạm cung cấp nước cho các tàu và các chiến hạm (Rất quan trọng bởi trước đây Mỹ phải mua nước ngọt tại Singapo)
- Hai kho tên lửa và mìn của  Trung đoàn  không quân; 
- Cơ sở dự trữ-bảo quản và sửa chữa bảo dưỡng kỹ thuật tên lửa và kho  vũ khí tiêu hao (xây dựng xong thì chuyển giao cho phía Việt Nam, phía Nga không tiếp nhận); 
- Bê tông nhựa hóa 119 km đường giao thông trên bán đảo. Hoàn thành hệ thống kênh thoát nước mưa khẩu độ lớn để thoat nước và chống ngập do mưa rào nhiệt đới…
Và rất nhiều hạng mục khác mà ở đây chỉ nêu ra những hạng mục chính và tất cả những hạng mục công trình trên Cam Ranh đều là sự nổ lực bằng mồ hôi và máu cả những công nhân, kỹ sư, sỹ quan Nga-Việt.
Do bối cảnh Nga lúc bấy giờ gặp nhiều thách thức, khó khăn, Nga đã rút khỏi Cam Ranh nhưng để lại tình cảm và những thứ đó cho Việt Nam tiếp quản.
 Đó là phần nổi của tảng băng mà ai cũng nhìn thấy từ quân cảng Cam Ranh.
Để có được một căn cứ cho tàu ngầm tuyệt diệu, lý tưởng như thế này, Cam Ranh phải trải qua ¼ thế kỷ
Phần chìm của tảng băng?
Thứ nhất, như chúng ta đã biết, căn cứ PMTO 922 Cam Ranh là để phục vụ cho hoạt động tác chiến của Liên đội tàu chiến đấu số 17 của Hạm đội Thái Bình Dương. Và đây là nhiệm vụ chính của nó:
- Theo dõi và giám sát các nhóm tàu sân bay, tàu tên lửa và các nhóm tàu khác của các đối thủ tiềm năng để sẵn sàng tấn công chúng khi khởi đầu chiến tranh; 
- Trinh sát lực lượng và phương tiện chiến tranh chống tàu ngầm của các đối thủ tiềm năng, phát hiện hoạt động do thám của các tàu ngầm và tàu mặt nước của các đối thủ tiềm năng tiếp cận bờ biển CHXHCN Việt Nam.
- Bảo vệ của các tàu dân sự của Liên Xô tại khu vực hoạt động của binh đoàn.
- Đảm bảo an toàn cho các chuyến bay của máy bay Liên Xô. 
- Bảo đảm lợi ích của Liên Xô và hỗ trợ cho các quốc gia thân thiện.
- Hỗ trợ Hải quân CHXHCN Việt Nam trong việc làm chủ các kỹ thuật mới, phát triển hệ thống căn cứ, hệ thống tổ chức huấn luyện chiến đấu.
Như vậy, hiện nay căn cứ Cam Ranh là của Việt Nam, chỉ phục vụ cho các lữ đoàn tàu ngầm, tàu tên lửa…của Việt Nam tác chiến. Tuy nhiên, nếu “tàu chiến Nga” vào Cam Ranh thì chắc chắn không thể một chiếc, Nga không thể đưa một chiếc tàu đơn độc hoạt động tác chiến trên đại dương mà là có thể một hạm đội, bao gồm đủ chủng loại…Hạm đội đó, được phép vào, ra, căn cứ Cam Ranh gần như là tự do và…nhiệm vụ của hạm đội đó, con tàu đó là gì…thì chắc chắn trong thỏa thuận Việt-Nga đã có. Chẳng hạn, với nhiệm vụ “Bảo đảm lợi ích của LB Nga và hỗ trợ bạn bè…” thì lợi ích quốc gia Nga trên Biển Đông là đâu, là gì, liên quan gì đến Việt Nam không…chúng ta thừa biết…
Thứ hai, từ vũ khí Nga, Việt Nam đã trang bị cho mình những quân binh chủng mới đặc biệt là tàu ngầm. Cam Ranh hiện nay, thực sự là một căn cứ có khả năng không chỉ bảo đảm hậu cần mà còn cả kỹ thuật, nhất là bảo dưỡng, sửa chữa nhỏ và vừa các tàu chiến hiện đại cả Nga, Việt Nam. Đây là một yếu tố cực kỳ quan trọng có tính quyết định tầm vóc, sự lợi hại của căn cứ Cam Ranh. Sẽ như thế nào nếu không có một trung tâm huấn luyện tàu ngầm? Sẽ như thế nào nếu tại Cam Ranh không có khả năng bảo đảm kỹ thuật cho tàu ngầm hoạt động? Rõ ràng, khi bảo đảm chắc chắn cho một chiếc hoạt động tốt thì có 6 chiếc hay 60 chiếc chỉ phụ thuộc vào yêu cầu nhiệm vụ mà thôi.
Sự hợp tác chặt chẽ Nga-Việt trên căn cứ Cam Ranh như củng cố, tư vấn phát triển, chuyển giao công nghệ trên nền tảng hiểu biết nhau, tin cậy nhau…đã khiến Cam Ranh trở thành một căn cứ tàu ngầm, tàu chiến, hiện đại nhất của Việt Nam và lợi hại nhất trên Biển Đông…đương nhiên, không thể thiếu được dấu ấn của Nga.
Thứ ba, vậy những yêu cầu công nghệ để đáp ứng yêu cầu chiến thuật phòng thủ, tấn công của các lực lượng ở căn cứ Cam Ranh đạt hiệu quả cao nhất có thể thì sao? Đương nhiên cũng không nằm ngoài thỏa thuận.

Đó chính là phần chìm của tảng băng và có thể nói, đây là một hoạt động đối ngoại quốc phòng rất khôn ngoan của Việt Nam.