Thứ Hai, 19 tháng 4, 2021

Tuyên bố lịch sử của nước Nga!

 

Vệt khói của tên lửa siêu thanh Nga in hình trên nền trời chính trị quốc tế dòng chữ “Mỹ là kẻ thù của Nga”.

Hôm qua Bộ ngoại giao Nga đã chính thức có một tuyên bố mang tính lịch sử, đó là về việc xác định kẻ thù của Nga.

Sau tuyên bố của Ngoại trưởng Mỹ Anthony Blinken về tình hình Ukraine, Thứ trưởng Ngoại giao Nga Sergei Ryabkov tuyên bố: “Mỹ đã làm mọi cách để làm suy yếu vị thế của Nga trên trường quốc tế, chúng tôi không thấy có yếu tố nào khác trong cách tiếp cận của Mỹ với Nga. Kết luận: Mỹ là kẻ thù của Nga”.

Như vậy là thay vì im lặng, nhẫn nhịn…, thay vì xác định là “đối tác được tôn trọng”, Nga đã “cởi găng tay” chỉ thẳng “Mỹ là kẻ thù”. Đây là một tuyên bố mang tính lịch sử của nước Nga hiện đại trong việc xác định đối tác kẻ thù, đồng minh.

Trên thế giới chỉ khi Mỹ tấn công trực tiếp hoặc đe dọa an ninh trực tiếp vào một quốc gia nào đó thì quốc gia đó, lúc đó mới xác định coi Mỹ là kẻ thù như Triều Tiên, Iran, Venezuela. Ngay cả Trung Quốc, trong tình hình hiện nay thì vẫn chưa tuyên bố xác định Mỹ là kẻ thù.

Trong khi đó, người Mỹ, khi cảm thấy bất cứ quốc gia nào trên thế giới đi ngược lại lợi ích kinh tế, chính trị của Mỹ là Mỹ không ngần ngại, công khai xác định quốc gia đó là kẻ thù. Nga, Trung Quốc không nằm ngoài các quốc gia đó và đã được Mỹ xác định là kẻ thù. Tại sao như vậy?

Đơn giản là Mỹ dựa vào vị thế bá chủ, Mỹ có sức mạnh quân sự, kinh tế đứng đầu, cho nên, không ai được quyền chống lại Mỹ, đi ngược lại lợi ích Mỹ, nếu…thì Mỹ coi là kẻ thù và dùng biện pháp sức mạnh (quân sự, kinh tế (cấm vận), chính trị (lật đổ) để đưa vào khuôn khổ.

Mối quan hệ quốc tế bất kỳ thời đại nào thì SỨC MẠNH-QUYỀN-TIỀN luôn gắn liền với nhau là điều kiện và phương tiện của nhau. Khi có sức mạnh (quân sự) thì sẽ có quyền lực, có nhiều kẻ phải phục tùng, và khi có quyền thì sẽ có nhiều tiền và ngược lại…Đó là một “chu kỳ khép kín”.

Rõ ràng sức mạnh là yếu tố đầu tiên để tạo ra một “chu kỳ khép kín” mới khác, ví dụ như sức mạnh của kẻ chiến thắng trong thế chiến lần 2, hay kẻ chiến thắng trong trong chiến tranh lạnh đều tạo ra những “chu kỳ khép kín” mới sau đó. Và bây giờ muốn phá tan thế đơn cực tồn tại sau chiến tranh lạnh thành thế đa cực thì phải có một sức mạnh mới…

Ý nghĩa tuyên bố của Nga…

Nga chính thức công khai, chủ động, tuyên bố Mỹ là kẻ thù có nghĩa là Nga coi Mỹ là kẻ thù trên mọi mặt trận, trong đó, trên mặt trận quân sự, quân đội Mỹ là đối tượng tác chiến chiến lược của quân đội Nga. Ở đây có 3 điều khiến Nga có tuyên bố như vậy:

Thứ nhất, Mỹ đã, đang, đối xử với Nga như kẻ thù mà “không hề có một yếu tố tiếp cận nào khác”. Kinh tế thì cấm vận, trừng phạt; quân sự thì bao vây Nga bằng mở NATO về phía Đông; chính trị thì tổ chức lật đổ…Mỹ chỉ thiếu cách dùng xe tăng…biến điện Kremlin thành bình địa nữa thôi.

Thứ hai, luận điểm của triết học Mác-Lenin về “lượng và chất” luôn đúng. Khi chuẩn bị đủ về lượng thì tất yếu có sự nhảy vọt về chất. Đã đến lúc Nga công khai “cởi găng tay” thách thức sức mạnh Mỹ, thách thức mọi cuộc chơi mà Mỹ khởi xướng.

Thứ ba, đồng thời, Nga chứng tỏ cho thế giới biết sức mạnh của Nga để thế giới chọn phe thay vì chỉ một phe (đơn cực) như trước. Sức mạnh Nga đã thể hiện ở Trung Đông và toàn cầu như thế nào từ năm 2014 đến năm 2018 và đặc biệt từ 2018 đến nay sau “làn khói của tên lửa siêu thanh” là ra sao.

Ai nghe Nga nói!...

Năm 2018, Tổng thống Ukraine Poroshenko đang chuẩn bị ngầm cho một cuộc tấn công vào Donbass sau khi đã thất bại nhục nhã buộc ký giấy đầu hàng bằng “thỏa thuận Minsk-2” được LHQ xác nhận, trong lúc World Cup đang sắp diễn ra tại Nga, Putin tuyên bố: Nếu…Ukraine sẽ không tồn tại trên danh nghĩa nhà nước” đã buộc Poroshenko ngồi im xem World Cup.

Năm 2021, tình hình Donbass rất trầm trọng, Mỹ tuyên bố sẽ ủng hộ toàn vẹn lãnh thổ Ukraine, đe dọa Nga sẽ trả giá đắt cũng với lệnh điều động 2 tàu khu trục chuẩn bị vượt eo biển Bosphorus tiến vào Biển Đen.

 Thổ Nhĩ Kỳ cũng nhảy vào cuộc hứa hẹn với Tổng thống Ukraine hỗ trợ quân sự cho Ukraine bán UAV và huấn luyện quân sự…

Toàn bộ lực lượng NATO tại châu Âu báo động nâng cấp SSCĐ ở mức cao nhất, các chuyến bay trinh sát tại Biển Đen..của Mỹ-NATO đã diễn ra thường xuyên…

Trước tình hình đó, chỉ chưa đầy 2 tuần, trong một lần “diễn tập” Nga đã điều động 2 quân đoàn và 7 đơn vị tác chiến độc lập với đầy đủ phượng tiện chiến đấu đến biên giới phía Tây-một cuộc điều binh thần tốc khiến NATO sốc nặng. Chưa tính các đơn vị tinh nhuệ, có “truyền thống ông cha trên chiến trường quen thuộc” đã có mặt tại Crimea và các vị trí khác…

Với Mỹ, Bộ Ngoại giao Nga khuyến cáo Mỹ “tránh xa” Nga và Crimea, đồng thời cảnh báo “Washington phải hiểu rằng rủi ro của một số sự cố là rất cao, tốt hơn hết là Mỹ nên tránh xa Crimea, khỏi bờ Biển Đen của Nga. Nó sẽ vì lợi ích của chính họ”.

Chưa dừng tại đó, phản ứng trước tuyên bố công khai đe dọa của Ngoại trưởng Mỹ Bliken về tình hình Ukraine, Thứ trưởng Ngoại giao Nga Sergei Ryabkov được phép tuyên bố xác định công khai: “Mỹ là kẻ thù của Nga”.

Ai đã chú ý nghe Nga nói?

1, Chính quyền Kiev khẩn thiết đề nghị xin được “gia nhập NATO để có hòa bình ở Donbass” nhưng NATO xua tay “bỏ chạy”. Điều này khiến Tổng thống và Tổng tư lệnh quân đội Ukraine phải “gửi đơn xin hòa bình” với tuyên bố sẽ không sử dụng biện pháp quân sự với vùng li khai Donbass.

2, Ai tiếp theo, không rõ, nhưng chỉ biết rằng, sau đó đã cuộc gọi điện từ Tổng thống Mỹ đến Putin và hẹn cuộc gặp thượng đỉnh tại một nước thứ 3. Và, tình huống khiến chính quyền Kiev sốc nặng khi kế hoạch điều động 2 khu trục Mỹ rang Biển Đen đã bãi bỏ (theo RIA Novosti, một nguồn tin trong nội bộ Thổ Nhĩ Kỳ cho biết Mỹ thông báo với Bộ NG Thổ Nhĩ Kỳ là sẽ không có 2 tàu khu trục qua eo biển Bosphorus).

3, Người đứng đầu CIA, William Burns, trong một phiên điều trần tại Thượng viện đã nói: “Từng là đại sứ tại Nga từ năm 2005-2008 tôi đã nhận ra một điều “đừng coi thường người Nga” và bây giờ, “đừng đánh giá thấp người Nga”. Có khả năng Nga sẽ xâm lược Ukraine bằng một tấn công quân sự hạn chế”.

4, Người Thổ Nhĩ Kỳ “không biết mình là ai” đã “trơ tráo” nhảy vào Ukraine đã dám “cởi trói cho Gấu Nga tại Syria” nên bị liên tiếp chịu đòn đau không kêu nổi tại Syria. Đồng thời, hơn 3 tỷ USD không cánh mà bay khi Nga “cấm vận” hàng không vì “Covid-19”.

Như vậy có ai đã, đang nghe Nga nói hay không thì không rõ, không cụ thể, nhưng cũng nên nhắc lại điều này:

THỐNG CHẾ Bernard Montgomery (1887-1976) là một danh tướng nước Anh, người đã từng gay gắt chỉ trích chiến lược của Mỹ ở Việt Nam. Ông đã nêu một quy tắc nhất định của chiến tranh rất thú vị mà Tây Âu, Đông Âu...nói chung những ai muốn gây chiến với Nga hãy đọc kỹ:

Quy tắc 1 trên trang 1 của chiến tranh là: “Đừng tiến về Moscow!”.
Napoleon, Hitler đã thử và chứng minh quy tắc này là đúng. Chấm hết!

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2021

Nga chính thức “cởi găng tay” đáp trả các thách thức của Mỹ!

 

Có ba điều mà người Mỹ sợ hơn cả cái chết: lời buộc tội không khoan dung, tiên tri của Nostrodamus và nụ cười của Sergei Lavrov ...

Ngày 15 tháng 4, chính quyền Mỹ đã đưa ra một quyết định đã được nghiên cứu từ lâu ở Washington về “hoạt động độc hại” của Nga, đại diện cho “một mối đe dọa bất thường đối với an ninh quốc gia, chính sách đối ngoại và nền kinh tế Mỹ”. Tổng thống Joe Biden đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp trong nước do các hành động của Moscow và áp đặt một số biện pháp trừng phạt mới chống lại nước này. 

Theo đó, đối với “can thiệp vào các cuộc bầu cử” và “các hoạt động thông tin sai lệch”, 32 cá nhân và pháp nhân thuộc các quản chế; vì “hỗ trợ các dịch vụ đặc biệt của Nga”, 6 công ty công nghệ và 10 nhà ngoại giao sẽ bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ.

Ngay sau đó, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nga Maria Zakharova hứa sẽ có một “sự phản kháng quyết định” từ Nga. “Các biện pháp trừng phạt của Mỹ “không đáp ứng lợi ích của hai cường quốc hạt nhân hàng đầu, vốn chịu trách nhiệm về số phận của thế giới”. “Câu trả lời của chúng tôi là không thể tránh khỏi. Nó sẽ được giải quyết. Tôi nghĩ bạn sẽ tìm hiểu về điều này trong tương lai gần. Các chuyên gia của chúng tôi hiện đang trực tiếp tham gia vào quá trình chuẩn bị của nó…”.

Và, bây giờ, Bộ ngoại giao Nga đã tuyên bố đáp trả các biện pháp trừng phạt của Mỹ…

Trong các biện pháp trả đũa, có 4 điểm chính nổi bật sau đây:

Thứ nhất: Điện Kremlin, qua phụ tá đặc biệt của Tổng thống Nga Putin ông Yuri Ushakov đã “đề nghị” Đại sứ Mỹ John Sullivan hãy trở về Washington để “tiến hành các cuộc tham vấn chi tiết và nghiêm túc tại đó…”.

Thứ hai: Trục xuất tương ứng 10 quan chức ĐSQ Mỹ tại Matxcova và đưa 8 quan chức cấp cao của chính quyền Mỹ vào trong danh sách đen của mình, luôn tiện, Nga trục xuất 5 nhà ngoại giao Ba Lan vì Ba Lan đã “nhảy theo điệu Mỹ” trục xuất 3 nhà ngoại giao Nga.

Tùy theo tình hình, Nga có thể chỉ chấp nhận số nhân viên ngoại giao của Mỹ từ 455 xuống còn 300 – là con số mà nhân viên ngoại giao Nga có tại Mỹ. Nghĩa là Nga có thể mời 150 nhân viên ngoại giao người Mỹ về nước.

Thứ ba: Chấm dứt việc ĐSQ Mỹ thuê người Nga và người nước thứ ba làm việc trong ĐSQ, các cơ quan ngoại giao Mỹ, tại Nga.

Thứ bốn: Chấm dứt các hành vi, hoạt động “đi công tác ngắn hạn không có kiểm soát của các nhân viên làm việc trong các cơ quan đại diện ngoại giao của Mỹ tại Nga”.

Như vậy, Matxcơva chấp nhận thách thức của Washington, chứng tỏ với Hoa Kỳ rằng, họ sẵn sàng giao tiếp ở cấp độ cao nhất, để tìm cách thoát khỏi sự bế tắc do người Mỹ tạo ra trong quan hệ song phương nhưng chỉ trên cơ sở bình đẳng.

Chưa lúc nào trong quan hệ quốc tế sau chiến tranh lạnh, người Mỹ, vốn quen trịch thượng, lại dính cú “Boomerang” mạnh, đau điếng như vậy. Tại sao? Chúng ta lần lượt phân tích, diễn giải 4 nội dung chính của cú “boomerang kiểu Mỹ” sau đây.

Nội dung thứ nhất: Khi Tổng thống Mỹ Joe Biden đã gọi Tổng thống Nga là “sát thủ không có linh hồn” thì Nga ngay lập tức triệu hồi đại sứ của mình tại Mỹ về nước để “tham vấn”, thực chất là “Nga rút đại sứ về nước”.

Trong khi đó, đại sứ Mỹ, ông John Sullivan, tuyên bố là ông sẽ không rời khỏi Matxcova. Nay, Điện Kremlin “khuyên” Sullivan nên về Mỹ để “tham vấn” Washington cho “có đi có lại” vì đại sứ Nga, Antoli Antonov đã rời Mỹ từ ngày 21/3 và cho đến nay vẫn chưa có đấu hiệu quay trở lại.

Ngoại trưởng Nga Lavrov nhấn mạnh: “Tình hình khá nhiều tầng lớp và cần xem xét cụ thể”. Hiểu theo ngôn ngữ ngoại giao, dịch ra tiếng Anh, là: “Nếu đại sứ Mỹ không muốn tự nguyện rời đi để giữ vẽ trang nghiêm thì lượt tiếp theo của trò chơi này, ông sẽ bị trục xuất!”.

Nội dung thứ hai: Đây là sự trả đũa theo công thức “mắt đền mắt” là quá rõ ràng…Nga muốn báo hiệu trước cho người Mỹ đừng bất ngờ nếu 155 nhân viên ngoại giao Mỹ “thừa biên chế” tại Nga.

Nội dung thứ ba: Trục xuất các nhà ngoại giao thực ra chỉ mang tính chính trị, bởi người rời đi sẽ có người thay thế, cho nên, không hiệu quả lắm, nhưng, Nga ra đòn với nội dung này có thể nói là rất nhạy cảm, rất đau điếng cho Mỹ và đòn này Mỹ đã từng dính với Liên Xô năm 1986 khiến cho Mỹ phải “xin lỗi”…

Hãy xem…bắt đầu từ đây, tại các cơ quan đại diện ngoại giao của Mỹ không có ai in, dịch các tài liệu tiếng Nga, không có ai lái xe, làm vệ sinh từ bồn cầu cho đến hót rác…những dịch vụ này (đừng đùa, rất quan trọng) vốn do người Nga hoặc người nước thứ ba mà Mỹ thuê làm việc. Tình hình này buộc nhân viên ngoại giao người Mỹ và có thể các mệnh phu nhân Mỹ phải nhúng tay vào làm nếu không muốn tòa đại sứ, đại diện…bị hôi thối theo nghĩa đen.

Bây giờ nếu Mỹ đưa nhân viên đánh máy, lái xe, hót rác…từ nước Mỹ sang thì đều nằm trong danh sách “nhân viên ngoại giao Mỹ”, có nghĩa là số lượng nhân viên ngoại giao Mỹ tăng lên ngoài số lượng quy định là Nga trục xuất, thế thôi…

Tình trạng tại các cơ quan ngoại giao Mỹ ở Liên Xô là như vậy và xảy ra trước mắt Lavrov khi đó là trợ lý cho Thứ trưởng Ngoại giao Liên Xô Alexander Belonogov, khiến cho Tòa đại sứ Mỹ chịu hết nổi, rối loạn…, cho nên, đòn đánh này mang đậm “dấu vân tay” của đồng chí Lavrov.

Nội dung thứ bốn: Đã có một thỏa thuận giữa các quốc gia, theo đó một số loại nhà ngoại giao, trừ nhân viên cấp cao, phải thông báo cho nhà chức trách nước sở tại khi một số thành phần này sẽ đi trong bán kính 25 dặm (40 km) quanh thủ đô hoặc thành phố nơi đặt tổng lãnh sự quán.

Quen với châu Âu…người Mỹ hoàn toàn phớt lờ thỏa thuận này và không bao giờ gửi bất kỳ thông báo nào cho nước sở tại. Việc các tùy viên quân sự Mỹ mà theo Lavrov, “đã đi khắp miêng Trung nước Nga mà không có bất kỳ một thông báo nào”…đã khiến Nga hết kiên nhẫn…

Bây giờ Nga chấm dứt hành động nghênh ngang này của ông trời con Bá chủ thế giới!

Bắt đầu từ bây giờ, bất kỳ ai, 10 dặm (16 km) là con số cho các “công tử bá chủ thế giới” vi hành và phải thông báo. Nếu không thì bị “hốt” nếu bị gắn cho “đi vào khu vực quân sự” hoặc nhẹ thì bị tục xuất.

Ngoài ra, Ngoại trưởng Nga cũng thông báo rằng “ Nga sẽ ngừng các hoạt động của các quỹ Mỹ can thiệp chính trị vào đất nước”.

Như vậy, đã đến lúc Mỹ phải “trả giá” cho chính sách của mình đối với Nga, nơi mà người Mỹ - không giống như hầu hết các quốc gia khác trên thế giới - không được coi là “không thể đụng tới”. Những gì người Mỹ đã tung đòn để hãm hại Nga thì Mỹ bị ăn cú quật ngược trở lại, thậm chí bị đau hơn.

Mỹ sẽ không còn có thể can thiệp vào công việc nội bộ của Nga một cách dễ dàng như cũ, do thám trắng trợn, gây mất ổn định tình hình trong nước, sử dụng các cơ quan đại diện ngoại giao và các tổ chức phi chính phủ của họ làm “đại bản doanh” trong một cuộc chiến tranh lai với Nga.

Một cú “Boomerang cho Mỹ, kiểu Nga” rất thú vị, ngoạn mục.

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2021

Trận chiến Donbass, Nga chỉ một lần hoặc mãi mãi…!

 

Nếu chính quyền Kiev mở chiến dịch quân sự tấn công vào vùng Donbass thì Nga, bằng cách này hay cách khác buộc sẽ phải can thiệp. Đó là điều chắc chắn. Nhưng, nếu như quy mô, mức độ can thiệp của quân đội Nga chỉ để bảo vệ Donbass thì không giải quyết được vấn đề…Tại sao?

Thứ nhất: Đừng đánh giá thấp quân đội Ukraine, đã gần 6 năm nay, họ đã tích cực trang bị vũ khí mới, được huấn luyện (cố vấn của Mỹ-NATO) tiến hành nhiều cuộc tập trận…Nói chung Mỹ-NATO đang biến Ukraine thành một tiền đồn chống Nga, do đó, về lực lượng (không nói về tinh thần) mạnh hơn hẳn lực lượng dân quân Donbass.

Thứ hai: Trong khi đó, vùng Donbass, gồm lãnh thổ của DPR và LPR là những mảnh đất tương đối nhỏ, được bảo vệ kém bởi địa hình tự nhiên, tức không lợi thế địa quân sự và trong trường hợp áp dụng chiến thuật chớp nhoáng, chúng sẽ bị tiêu diệt đủ nhanh.

Thứ ba: Nếu chiến dịch quân sự của Kiev để thu hồi vùng Donbass lần này không thành công thì Kiev, thực hiện chiến lược của Mỹ-NATO, sẽ tổ chức lần khác để làm “chảy máu” Nga, gây áp lực, bất ổn tại biên giới Nga một cách lâu dài, luôn luôn...

Chính vì lẽ đó, trong tình thế nước Nga thời Putin đang trỗi dậy, có đủ mọi nguồn lực để thách thức Mỹ-NATO thì chắc chắn trên bàn làm việc của Tổng thống Nga Putin có một kế hoạch tác chiến của Bộ tổng Tham mưu Quân đội Nga, hạ quyết tâm đánh bại Ukraine buộc Kiev đầu hàng…

Về tầm chiến lược…

Chắc chắn, điện Kremlin không muốn cứ đối phó mãi với một lực lượng hung hăng, luôn khiêu khích đe dọa chiến tranh, đòi đánh chiếm không chỉ Donbass mà cả bán đảo Crimea. Kiev theo lệnh Mỹ-NATO làm được với Donbass thì sẽ làm với Crimea…vì thế, Kremlin chỉ muốn một lần.

Khi chiến dịch quân sự của Ukraine mở màn, bảo vệ Donbass, tất nhiên rồi, nhưng không phải là nhiệm vụ chính của quân đội Nga. Quân đội Nga không nhất thiết phải đưa xe tăng đến Kiev để khiến Tổng thống Ukraine Zelensky lặp lại số phận của Saakashvili nhai cà vạt, mà theo một cách khác lớn hơn: Buộc Ukraine đầu hàng!

Muốn thế, quân đội Nga phải thực hiện một chiến dịch quân sự lớn hơn, bên ngoài Donbass, để tạo ra một Novorossia độc lập và đoàn tụ với Nga từ Kharkov đến Odessa.

Đến đây, bạn đọc người Việt Nam sẽ cho rằng tác giả bài viết hồ đồ, nhưng hãy nghĩ xem, tại sao vùng ly khai ở Gruzia (Nam Ossetia và Abkhazia) thì Nga ngay và luôn công nhận nền độc lập, nhưng Donbass (LPR và DPR) thì Nga chưa làm vậy? Đơn giản là chưa đủ, Putin chờ, kiên nhẫn chờ cho đến khi có một Novorossiya, lúc đó…OK! Nó-Novorossia đây (bản đồ dưới)


Không có Kharkov, không có Dnepropetrovsk, không có Odessa, không có Kherson, Ukraine sẽ là một “quốc gia lục địa” mất quyền tiếp cận biển, mất tiềm lực kinh tế lẫn tiềm lực con người, tức Ukraine sẽ mất tất cả, dẫn đến phải bại trận và phải đầu hàng, chấm dứt cuộc chiến này mãi mãi...

Tôi tin chắc rằng, nếu Nga không giải quyết được thành công ý đồ chiến lược này thì bảo đảm cuộc chiến này (đánh chiếm Donbass, đánh chiếm Crimea) sẽ tiếp diễn, tiếp diễn cho đến khi Liên bang Nga “khô máu” sụp đổ hoặc chính quyền Putin sụp đổ.

Thưa Tổng thống Putin! “Vết thương đã nung mủ” rồi, hãy giải quyết một lần chấp nhận đau để “mổ”. Mỹ-phương Tây cấm vận, trừng phạt thì cũng đã bị người ta thực hiện rồi, cạn kiệt phương pháp rồi thì chờ gì nữa, phải có một trận quyết chiến chiến lược để kết thúc thôi…

Về tầm chiến thuật…

Quân Nga triển khai lực lượng cho chiến dịch quân sự không như quân Ukraine đi đến đâu video clip tung ra đến đó. Nếu như cuộc chiến Donbass mở màn thì chắc chắn các trung tâm xuất phát UAV, các trận địa pháo binh hạng nặng…đặc biệt là kho xăng dầu (vì từ ngày 1/4, Nga đã cắt nguồn cung) sẽ dính đòn tên lửa các loại của Nga đầu tiên.

Nga sẽ thực hiện chiến thuật như đã sử dụng với quân khủng bố trên chiến trường Idlib (bằng VKS và tên lửa) để hạn chế tối đa tổn thất bộ binh trên chiến trường. Nga sẽ thiết lập một khu vực cấm bay ở “Novorossia” giống Thổ Nhĩ Kỳ đề nghị với Obama thiết lập khu vực cấm bay tại Bắc, Tây-Bắc Syria năm 2012… Tôi tin chắc, lúc đó Mỹ-NATO cũng chỉ ngồi nhìn…

Nói về cái gọi là “Novorossia độc lập”, biểu hiện của nó trong điều động bố trí lực lượng của Nga có không? Có đấy! Không phải vô nguyên cớ Nga đã chính thức điều động lữ đoàn dù khét tiếng của mình đến Crimea. Để làm gì? Nếu là phòng thủ, tại sao không điều đến đó một đơn vị bộ binh mà là lính dù?...

Bạn biết đấy, khu vực tác chiến của lính dù luôn luôn nằm sâu bên ngoài khu vực phòng thủ. Cục tình báo Ukraine đã hốt hoảng thông báo rằng, Nga đang chuẩn bị những đơn vị bí mật vào sâu trong lãnh thổ Ukraine là đúng nhưng chưa chính xác…

Về mặt ngoại giao…

Phải nói rằng đối ngoại trước chiến tranh thì lịch sử và hiện tại không có gì thay đổi. Nhớ về Hiệp ước Molotov-Ribbentrop chưa đủ thấm thì nhớ lại Hiệp ước Stalin-Churchill-Roosevelt, mà họ đã ký kết đối với các nước Đông và Nam Âu, sau đó lãnh đạo các nước này mới được phép vào hội trường để “làm quen với bản đồ chính trị mới của Châu Âu”.

Trước tình hình “trầm trọng” tại Donbass, nguyên thủ 3 nước Nga, Đức, Pháp đã trực tiếp gặp và thảo luận nó mà bỏ qua chính quyền Kiev. Tại sao bàn về Ukraine mà không có người Ukraine? Vì quá rõ ràng Ukraine không có chủ quyền, họ hoàn toàn phụ thuộc vào Mỹ.

Trong khi đó, tấn công Donbass, phá bỏ Minsk-2 người Ukraine không chỉ chống Nga mà còn chống lại châu Âu đứng đầu là Đức, Pháp vì chính Đức, Pháp ký vào thỏa thuận Minsk-2.

Tấn công Donbass, người Anglo-Saxon (Mỹ-Anh) có thể phá hủy mọi ý đồ, tham vọng địa chính trị châu Âu từ Nord Stream 2 mà Đức, Pháp thu được, triển khai…

 

Cục diện địa chính trị châu Âu: Anh và Mỹ cần một cuộc chiến ở châu Âu. Đức, Pháp và Nga không cần. Các dự án của Nga-châu Âu, tham vọng địa chính trị của Pháp-Đức đang bị đe dọa thất bại vì lợi ích của Washington và London.

Nói tóm lại, ba quốc gia Nga, Đức và Pháp đã hiểu rằng họ đang bị tấn công bởi một kẻ thù nguy hiểm chung. Và kẻ thù ở đây không phải là Ukraine, mà là người Anglo-Saxon. 

Do đó, Đức, Pháp sẽ không cứu Ukraine. Và, chơi ra sao, như thế nào với người Anglo-Saxon thì người Nga tự quyết định. Đây là một thắng lợi lớn mang tầm chiến lược của người Nga trên mặt trận ngoại giao…

Như vậy là, công tác quân sự đã chuẩn bị xong (?), công tác ngoại giao đã thống nhất với các ông lớn châu Âu. Nga hiện đang “ngồi chờ giặc đến” mà cụ thể là chờ Kiev ra lệnh tấn công mở màn chiến dịch…

Có điều, chắc chắn Nga sẽ phải chờ, thật may mắn là là chính quyền Kiev sẽ không đủ dại dột và thừa bản lĩnh để khai lệnh, ngoại trừ người Anglo-Saxon dí súng vào đầu…

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2021

Những điều độc đáo, thú vị trong cuộc thám hiểm Umka-2021!

 

Có thể nói “màn hình chính” trong cuộc thám hiểm Umka-2021 của Nga bắt đầu từ ngày 26/3 là ba con tàu ngầm SSBN của Nga nổi lên ở Bắc Cực. Dư luận thế giới vẫn đang còn xôn xao…vì sự độc đáo của “cái sự nổi lên” đó còn chứa rất nhiều điều đặc biệt thú vị, bí ẩn khám phá…

1, Khác với người Mỹ sử dụng cái tên cho các cuộc tập trận rất chi là hoành tráng như “Dragon Strike” (Đòn tấn công của Rồng), “Northern Sword” (Lưỡi kiếm phương Bắc)…, người Nga cho tên một con gấu trắng đi tìm bạn trong phim hoạt hình rất được yêu thích cùng tên.

2, Hãy chú ý báo cáo của Tư lệnh Hải quân Nga, Đô đốc Nikolai Yevmenov với Tổng thống Nga Putin. Đô đốc nói đại ý: “lần đầu tiên trong lịch sử thời kỳ Liên Xô và lịch sử hiện đại LB Nga ba tàu ngầm nổi lên ở biển băng cách điểm cực Bắc trong bán kính 300m và đã hoàn thành thực nghiệm phóng ngư lôi thực tế để tạo ra một “полынью” (một lỗ băng hay vết nứt để tàu ngầm nổi lên)…” 

Chúng ta sẽ tìm hiểu kỹ điều này của vị Tư lệnh Hải quân Nga.

Trước hết, về đơn lẻ, Mỹ chưa có tàu ngầm nào nổi lên ở Bắc Cực. Từ năm 1957 – 1958, tàu ngầm hạt nhân Mỹ Nautilus đã 2 lần cố gắng chinh phục nhưng bất thành. Vào ngày 17/3/1959, tàu ngầm hạt nhân khác của Mỹ là Skate cũng thực hiện mục đích đó và đã nổi lên được nhưng cách vùng cực bắc 40 dặm mà không thể gần hơn.

Gần đây nhất trong cuộc tập trận trên băng năm 2017, Người Mỹ hoặc đã mắc sai lầm trong điều hướng, hoặc hy vọng vào sức mạnh của thân tàu ngầm của họ, cố gắng nổi lên giữa lớp băng rắn. Chiếc tàu ngầm đã xuyên thủng lớp băng, nhưng bị mắc kẹt và không thể điều động, nhanh chóng bị đóng băng. “!

Lực lượng cứu hộ Mỹ được triệu tập với máy cưa băng và xẻng cũng không thể tự ứng phó và phải kêu gọi sự giúp đỡ của người Nga. Họ đã giải thoát những “con sói biển” dũng mãnh thoát khỏi giam cầm.

 Với Nga, năm 1962, tàu ngầm hạt nhân K3 đã thử, đến điểm Cực nhưng không thể nổi. K3 đề nghị sử dụng ngư lôi để tạo ra “полынью” nhưng Bộ tư lệnh phương Bắc không đồng ý và ra lệnh quay về.

Một năm sau, ngày 29/9/1963 tàu ngầm Nga K-181do Sysoev làm thuyền trưởng đã nổi lên trong một vết nứt chính xác ở cực Bắc. K-181 đã trở về căn cứ, chỉ huy của nó được phong tặng Anh hùng Liên Xô.

Như vậy về đơn tàu, tàu ngầm Nga K-181 là con tàu đầu tiển nổi lên tại cực Bắc Cực. Danh hiệu này thuộc về tàu ngầm Nga, người Nga.

Tiếp theo là về biên đội. Việc nổi lên 3 tàu ngầm SSBN cùng lúc cách vùng cực Bắc 300m thì đó là lịch sử lực lượng tàu ngầm hải quân toàn thế giới từ cổ chí kim chưa có quốc gia nào ngoài Liên bang Nga. Không ai có thể cãi, lật sử được.

Bây giờ chúng ta chú ý đến điểm độc đáo nhất trong báo cáo của Tư lệnh Hải quân Nga với Tổng thống Putin, đó là việc bắn ngư lôi để tạo ra “lỗ băng”.

Trước đây, tàu ngầm Nga muốn nổi lên phải tìm “lỗ băng” tức “полынью”, đó là “tia sáng trong vương quốc bóng tối”. Tìm ra được “lỗ băng” chấp nhận được cho tàu nổi lên là một chuyện mở đầu. Tiếp theo là giai đoạn cực kỳ khó khăn, nguy hiểm khi con tàu bơi đến đó, xung quanh lỗ băng đó là những thạch nhũ nhọn hoắt khổng lồ dài chừng 25 m treo lơ lửng quanh lỗ băng như những ngọn giáo mà nếu tàu ngầm nổi lên không chuẩn là coi như bị đâm.

Như vậy, để nổi lên được lớp băng là anh phải tìm ra nó và kịp thời (vì không nhanh thì băng sẽ di chuyển mất lỗ băng) điều động tàu với một trình độ kỹ thuật điêu luyện. Tuy nhiên bây giờ thì khác…tàu ngầm Nga có đủ phương tiện để tạo ra lỗ băng thay phải vì tìm nó…

Vào năm 2019, một số thông tin từ Nga đưa lên là các kỹ sư Nga tài năng đã tạo ra được “lỗ băng” bằng một phương pháp mới nhưng không ai quan tâm. Giờ thì…té ra phương pháp đó là sử dụng ngư lôi chuyên dụng gì đó mà khi phóng ra ra tạo ra một “lỗ băng” chấp nhận được cho tàu ngầm nổi lên.

Trong điều kiện tự nhiên, sẽ không có 3 “lỗ băng” thích hợp cho 3 tàu SSBN Nga nổi lên cách cực Bắc với bán kính 300m mà chỉ có thể tạo ra nó. Và thực tế, 3 tàu SSBN của Nga “từ trên một cánh đồng tuyết trắng từ từ…nhô lên…”.

Vậy, việc tàu ngầm SSBN nổi lên ở Bắc Cực có ý nghĩa gì? Có đấy, hoạt động ở Bắc Cực, các tàu ngầm muốn phóng tên lửa thì phải nổi lên và, có vẻ như Bắc Cực là khoảng cách ngắn nhất đến lãnh thổ Mỹ trong các radar ngăm bắn của người Nga.

Một tàu nổi lên đã khó, nhưng điều động một lúc 3 tàu cùng nổi lên, tức là cả ba đều có thể SALVO tên lửa, hỏa lực tập trung vào mục tiêu. Đây là một đòn răn đe chiến lược hơn vạn lời nói. Nga là ông chủ của vùng Biển Bắc.

Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2021

Lịch sử lặp lại sắc thái mới, châu Âu có nguy cơ “toang”!

 

Lịch sử không phải là một nhà giáo mà là nhà quản giáo, cho nên, nó không dạy điều gì cho ai nhưng sẽ trừng phạt nghiêm khắc những ai không học nó.

Chúng ta chắc còn nhớ bối cảnh dẫn đến chiến tranh thế giới lần thứ 2. Lúc đó có 2 mâu thuẫn đối kháng:

Một là mâu thuẫn giữa các đế quốc bị thất bại trong thế chiến thứ nhất đứng đầu là Đức quốc xã với các đế quốc già chiến thắng đứng đầu là Anh-Pháp. Đức muốn “chia lại thị trường”, trả thù cho bại trận. Đây là mâu thuẫn chính dẫn đến thế chiến lần 2.

Hai là mâu thuẫn ý thức hệ giữa Liên Xô XHCN với các đế quốc TBCN. Mâu thuẫn này chưa đến mức gay gắt để dẫn đến thế chiến 2. Tại sao như vậy? Bởi vì nếu vậy thì sẽ không có Hiệp ước Molotov-Ribbentrop khét tiếng.

Trước tình hình nước Đức Quốc xã đã trỗi dậy, tái vũ trang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh là không thể tránh khỏi, Liên Xô đề nghị với Anh-Pháp ký một hiệp ước quân sự để chống Đức, nhưng Anh-Pháp do đánh giá thấp sức mạnh quân sự của Liên Xô nên từ chối.

Mặt khác, ý đồ nham hiểm của Anh-Pháp khi họ không hợp tác với Liên Xô là muốn mượn tay Đức tấn công Liên Xô.

Biết được tình hình, Đức đề nghị ký với Liên Xô một hiệp ước hòa bình…và trong tình thế đó sự lựa chọn của Liên Xô là chấp nhận mà không còn con đường nào khác. Hiệp ước Molotov-Ribbentrop ra đời. Theo đó, Xô-Đức cam kết không tấn công lẫn nhau và giữ thái độ trung lập trong trường hợp một trong hai bên trở thành mục tiêu của những hành động quân sự của bất kỳ bên thứ ba nào.

Tuy nhiên, kèm theo Hiệp định, có một Nghị định thư bí mật bổ sung, theo đó:  Đông Âu là phần lãnh thổ nằm trong phạm vi quyền lợi của Đức và Liên Xô. Nghị định này cho phép thành lập chính quyền thân Liên Xô tại Litva, Latvia, Estonia và Đông Ba Lan…

Ngày 1/9/1939 Đức xâm chiếm Ba Lan, và ngày 17/9 quân đội Liên Xô tiến vào miền Đông Ba Lan. Việc phân chia lãnh thổ của Ba Lan giữa Liên Xô và Đức đã được hoàn thành.

Ngày 28/9/1939, Đức và Liên Xô ký kết Hiệp ước hữu nghị về biên giới. Sau đó, Liên Xô đã sáp nhập các nước Baltic gồm Estonia, Latvia, Litva… và một phần của Phần Lan vào lãnh thổ của mình. (Đây là lý do bây giờ các quốc gia vùng Baltic, Ba Lan coi Nga là kẻ xâm lược…)

Sau khi ký với Nga hiệp ước hòa bình, Đức rảnh tay làm cỏ châu Âu. Châu Âu chỉ còn mỗi nước Anh là chưa bị dính gót dày của lính Đức (nhưng bị ăn bom Đức) còn lại ngay cả Đế quốc Pháp cũng đầu hàng vì “để bảo vệ Paris khỏi bị tàn phá”.

Như vậy nếu như ngày 22/6/1941, Đức không phản bội Hiệp định, tấn công Nga thì gần như toàn bộ châu Âu và tương lại cả Anh quốc đều “nói tiếng Đức”, nhưng thật đáng tiếc cho Đức, họ đã không học thuộc bài học lịch sử về Napoleon ở nước Nga.

Nói ra nguồn cơn những điều này, tức Hiệp ước Molotov-Rebbentrop, đã tạo điều kiện cho Đức Quốc xã đánh chiếm châu Âu như nào để dẫn dắt bạn đọc đến một tình thế hiện tại mà Mỹ - Phương Tây đang rất nghi hoặc, lo lắng trước một mối quan hệ Đức – Nga bởi có một Hiệp ước Putin – Merkel!

Liệu có một Hiệp ước Putin – Merkel?

Gần đây có một vấn đề nổi bật chính trong mối quan hệ Nga – Đức là dự án Nord Stream-2 (SP2) mà qua đó khiến Đức phải đối đầu với Mỹ và các quốc Đông Âu, Baltic…

Chúng ta cần lưu ý rằng bản chất của vấn đề ngăn chặn của Mỹ với dự án này không phải là kinh tế, càng không phải sợ Nga chiếm thị phần khí đốt châu Âu của Mỹ…mà là Mỹ không muốn có một tuyến đường ống trực tiếp nối Nga – Đức – Áo, thế thôi.

Điều này được dịch ra nghĩa chính trị là Mỹ không muốn thấy một trục Nga – Đức – Áo hình thành trong tương lai, đặc biệt Mỹ muốn kiềm chế sự trổi dậy của nước Đức – một quốc gia đứng đầu EU, quốc gia sử dụng nhiều khí đốt nhất.

Như vậy, thực chất, người Anglo-Sacxon đang muốn ngăn chặn một liên minh lục địa đầy tiềm năng Nga-Đức. Mỹ đâu có thèm quan tâm đến “dòng chảy Thổ Nhĩ Kỳ”, đúng không?

Liệu trong ý đồ của giới tinh hoa chính trị Đức thực sự có muốn như điều mà người Anglo-Sacxon nghi ngờ không thì chưa rõ, nhưng hành động quyết đoán bỏ ngoài tai sự trừng phạt của Mỹ, tiếng rên la của Ba Lan, Ukraine…để kiên quyết hoàn thành dự án SP2 đã khiến cho dư luận nghi ngờ đã có một Hiệp định bí mật kiểu “Molotov-Rebbentrop” giữa Nga-Đức đã xuất hiện gọi là Hiệp ước Putin – Merkel…

Bối cảnh so sánh…

Vào năm 2011, sau vụ tai nạn tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima, Thủ tướng Merkel, để làm hài lòng các nhà sinh thái học, đã cắt giảm các chương trình phát triển năng lượng hạt nhân ở Đức. Nhưng những chiếc cối xay gió đã không thể bù đắp nguồn cung cấp năng lượng cho nhu cầu một nền công nghiệp phát triển cao… 

 Tình hình thật khó khăn. Nhưng đúng lúc này, Gazprom Nga xuất hiện và đưa ra mức giá nhiên liệu hóa thạch rẻ nhất từ nguồn cung cấp khí đốt trực tiếp. Nếu thế, Đức đã cứu được ngành công nghiệp của mình, và ngoài ra còn trở thành trung tâm phân phối khí đốt lớn nhất ở châu Âu… 

Một lời đề nghị hấp dẫn “chết tiệt” mà Đức không thể từ chối, nó cũng giống như khi Đức đưa ra đề nghị ký với Liên Xô Hiệp ước “Molotov-Rebbentrop” mà Liên Xô cũng không thể từ chối vậy thôi.

Lịch sử đang lặp lại nhưng theo một sắc thái mới? Và sắc thái đó là:

1, Thỏa thuận giữa Nga-Đức về việc xây dựng SP2 đã dẫn đến việc thành lập “hai bên”. Một bên tham gia mới là Nga-Đức và một bên khác đó là liên minh của các quốc gia châu Âu bị “tổn thương” và các quốc gia khác phải nghe lệnh của Mỹ.

2, Đức đã một mình đưa ra quyết định liên quan đến an ninh năng lượng chung của châu Âu.

3, Đức đã gây nguy hiểm cho nguồn cung cấp khí đốt của Ba Lan, bỏ qua lợi ích của Ukraine - và người Ukraine, được cho là, chỉ bằng cách bơm khí đốt của Nga mới cứu khỏi cuộc xâm lược của Nga vì họ coi đó là cách “bắt Nga làm con tin”.

4, Phía Nga, ngoài ra, Mỹ cho rằng, sau khi ra mắt Nord Stream 2, Vladimir Putin sẽ có thể “bật và tắt đèn” trên khắp Trung Âu bất cứ khi nào ông muốn, tức đây là dự án địa chính trị, tất nhiên Nga phủ nhận, chỉ coi đây đơn thuần là kinh tế…

Rõ ràng, vì lợi ích của đường ống dẫn khí Nord Stream 2, Đức hiện đang cố tình phá hủy sự thống nhất của châu Âu và thậm chí cả quan hệ đồng minh với Mỹ (hợp ý đồ Nga). Berlin khẳng định các nước khác không có quyền can thiệp vào dự án đường ống dẫn khí đốt thuần túy Nga-Đức.

 Mặc dù nền kinh tế của nước Đức hiện đại chưa bao giờ giống nền kinh tế của thời kỳ Đức Quốc xã, và người Đức rõ ràng không tìm cách tấn công Ba Lan, nhưng chỉ những chính trị gia có trí tưởng tượng kém mới không nhớ về “sức mạnh của Đức Quốc xã”. Đức đang lấy lại vị thế thống trị lịch sử của mình trên lục địa này.

Trong dự án này, người Mỹ đã đánh giá thấp quyết tâm chơi tất cả của người Đức. Cho đến gần đây, Washington tin rằng Berlin sẽ “chớp mắt” trước, nhưng không, Đức quyết tâm hoàn thành SP2, chỉ hứa với Mỹ một vài khoản vặt như tăng chí phí quốc phòng, hỗ trợ Mỹ trong thương chiến với Trung Quốc, mua một ít LNG của Mỹ với giá đắt hay một chút về trung chuyển khí qua Ukraine…

Tại sao? Đơn giản là Chính phủ Đức theo nghĩa đen coi dự án là yếu tố sống còn. Bất cứ sự thay đổi nào, chẳng hạn như nghe Mỹ khôi phục lại năng lượng hạt nhân hay ưu tiên hoàn toàn vào nguồn cung khí đốt LNG giá đắt của Mỹ…đều là hành động tự sát chính trị.

Nên biết, Đức sẽ tổ chức một loạt cuộc bầu cử vào năm 2021 gồm sáu cuộc bầu cử cấp khu vực và liên bang vào tháng 9. Tiềm năng năng lượng của Nord Stream 2 và vị trí, vai trò của Moscow sẽ cho phép các chính trị gia Đức được ưa chuộng bởi các cử tri.

Nếu như trước đây đế quốc Anh, Pháp đánh giá thấp sức mạnh quân sự của Liên Xô, không hợp tác để chống lại người Đức thì ngày nay Berlin có nhận thức đúng về sức mạnh Nga và sự tụt hậu sức mạnh quân sự của Mỹ, do đó, hợp tác với Nga được ưu tiên thay vì hợp tác với Mỹ trong vị thế một chư hầu.

 Rõ ràng, người Đức đã phát hiện ra con át chủ bài cực đoan, không thể đánh bại của họ: “Nga là người chị em thiêng liêng của Đức” và như Tổng thống Đức Frank Steinmeier tuyên bố: “Nước Đức nợ Nga Nord Stream 2 vì thảm kịch của Thế chiến II” đã nói lên sự “gần gũi tinh thần với Nga”.

Cự cố vấn cấp cao của Đại sứ quán Mỹ tại Berlin Jeremy Stern cay đắng:

“Nếu người Đức đã nói về sự gần gũi tinh thần với Nga, điều này có nghĩa là: Nord Stream 2 chắc chắn sẽ được hoàn thành, bất chấp các lệnh trừng phạt từ Mỹ. Ukraine, Ba Lan và các nước Baltic, họ sẽ nhớ đến Hiệp ước Molotov-Ribbentrop khét tiếng, nhưng về nguyên tắc, đoàn tàu đã rời đi”.

Đức là quốc gia đứng đầu EU, là đầu tàu của EU bị cáo buộc vì ý đồ cá nhân đã có âm mưu ngầm chống lại phương Tây. Nếu vậy, châu Âu có nguy cơ “toang” rồi.

Khói siêu thanh Nga khiến Mỹ-NATO tắt giọng. Tối hậu thư Lavrov khiến EU hoảng hốt đầu hàng!

 

Trước hết, chúng ta cần thống nhất một số nhận thức về công tác đối ngoại của một quốc gia.

Thứ nhất, công tác đối ngoại hay ngoại giao trong thời bình tầm quan trọng của nó giống như tác chiến trong chiến tranh.

Để đạt được mục tiêu chính trị hay địa chính trị nào đó thì chiến tranh là biện pháp cuối cùng, tồi tệ, rủi ro, thảm khốc không chỉ cho bên bại mà cả bên thắng cuộc. Trong khi đó, công tác đối ngoại (ngoại giao trong thời bình) thắng lợi cũng đạt được mục tiêu đó thay vì phải chiến tranh.

Thứ hai, tùy theo sức mạnh của từng quốc gia mà tư tưởng ngoại giao (không phải là đường lối ngoại giao) cũng khác nhau.

Ngoại giao của quốc gia bá chủ thế giới như Hoa Kỳ thì cứng rắn, áp đặt, được hỗ trợ bởi các nhóm tác chiến tàu sân bay, VKHN…hay gọi là “ngoại giao pháo hạm”. Đương nhiên, các quốc gia còn lại thì phải mềm, dẻo, luôn ở cửa dưới và rất ít khi nói “không” như các cường quốc.

Thứ ba, do nhiệm vụ trọng yếu như vậy cho nên chức danh “Ngoại trưởng” có vị trị rất quan trọng trong bất kỳ quốc gia nào (Hoa Kỳ, ngoại trưởng được xem là nhân vật số 2 sau Tổng thống). Cho nên, tuyên bố của Ngoại trưởng là tuyên bố của quốc gia đó – tuyên bố của nguyên thủ quốc gia.

Sergei Lavrov – “truyền nhân” của Andrei Gromyko!

Andrei Gromyko là ngoại trưởng Liên Xô từ 1957-1985, có một phong thái ngoại giao rất nghiêm khắc, kiên định lập trường, không khoan nhượng, thậm chí cứng rắn, luôn yêu cầu một điều: Phương Tây phải tôn trọng đất nước của ông.

Trong thời gian là Ngoại trưởng, để bảo vệ lợi ích đất nước, ông đã hơn 20 lần dùng quyền phủ quyết (nói không) của Liên Xô tại Hội đồng Bảo an LHQ. Vì thế, ông được biệt danh là “Mr No” - một biệt danh kính trọng của phương Tây.

Và, một tuyên bố nổi tiếng cứng rắn của ông khi Thổ Nhĩ Kỳ - NATO có ý răn đe đóng eo biển Bosphorus để bít lối ra của hạm đội Biển Đen:

“Để bơi ra Địa Trung Hải quá dễ dàng, Hạm đội Biển Đen chỉ cần phóng mấy loạt tên lửa (hạt nhân) là xong. Làm như vậy sẽ xuất hiện thêm các luồng lưu thông khác, ngoài eo biển Bosphorus, nhưng đáng tiếc là khi đó, đô thị cổ kính Istanbul sẽ không còn tồn tại”.

Rõ ràng là ông Andrei Gromyko ở vị trí ngoại trưởng Liên Xô lúc Liên Xô đang là một cường quốc hùng mạnh nên “nói có gang có thép” cũng là dễ hiểu, nhưng hậu duệ của ông, Sergei Lavrov – Ngoại trưởng LB Nga thì không được may mắn như vậy…

Sergei Lavrov nhận nhiệm vụ Ngoại trưởng LB Nga với một trọng trách  là để “khôi phục ảnh hưởng đã mất ở cấp độ toàn cầu và trả lại cho Nga vai trò của một cường quốc bằng mọi cách...” Do đó “thế” của Lavrov không thuận lợi bằng “thế” của Gromyko.

Tuy nhiên, bắt đầu từ năm 2007, Putin “phát lệnh” bằng một diễn văn địa chính trị quan trong nhất của thế kỷ 21 tại Hội nghị an ninh Munich thì “tư chất ngoại giao” của Lavrov đã bắt đầu phát tiết xứng danh là “truyền nhân” của Gromyko – Mr No.

Vị thế nước Nga qua lối ngoại giao của Lavrov

WHO ARE YOU TO FUCKING DOING ME? Dịch ra ngôn ngữ Việt ít tục hơn là: “Anh là ai mà đọc bài giảng cho tôi nghe?” Hay: Mày là ai mà lên giọng đạo đức cho tao”.

Cụm từ này được cho là đã được Sergei Lavrov nói vào năm 2008 trong cuộc trò chuyện với Ngoại trưởng Anh khi đó là David Miliband để đáp lại những “lo ngại” của ông ta về tình hình xung quanh các hành động khiêu khích của Gruzia đối với lực lượng gìn giữ hòa bình Nga và người dân Nam Ossetia.

Miliband lưu ý rằng châu Âu buộc phải xem xét lại mối quan hệ của mình với Nga để đáp lại hành vi gây hấn của nước này. Lavrov hỏi đáp lại rằng Miliband có biết gì về lịch sử Nga không và liệu anh ta có nhớ rằng Anh, cùng với Hoa Kỳ, đã xâm lược Iraq vào năm 2003, và bây giờ dám nói lắp về một số loại luật pháp quốc tế?

Và, cũng với phong cách này “Mày là ai mà đọc bài giảng cho tao nghe?” trong chuyên thăm của “Ngoại trưởng” EU là Josep Borel. Josep Borel “phàn nàn” về sự đán áp dã man của cảnh sát Nga trong vụ Navalny, bắt giữ tùy tiện những người biểu tình ôn hòa…và đe dọa trừng phạt nếu không thả Navalny ngay lập tức…  

Lavrov ngay lập tức tung ra 3 cú đấm liên tiếp khiến “ngoại trưởng EU” ngả quỵ, khiến giới ngoại giao EU phản đối và cáo buộc Lavrov xỉ nhục “ngoại trưởng” của họ và đòi cắt chức Josep Borel vì thảm hại tại Nga…

Cú đấm thứ nhất là Lavrov tung đoạn video ghi lại cảnh cảnh sát Pháp, Mỹ, Phần Lan... đối xử “nhân đạo" gấp trăm lần cảnh sát Nga như nào khiến Youtube phải xóa gấp vì hình ảnh bạo lực...

Cú đấm thứ hai là đuổi 3 nhà ngoại giao EU về nước khi đã đi ủng hộ biểu tình giải cứu Navalny. Borel ê ẩm mặt mày vì Lavrov muốn nói rằng “nếu ủng hộ biểu tình, ủng hộ Navalny, can thiệp vào Nga thì cút…” (trong khi đó Putin không tiếp Borel vì Putin không muốn gặp đại diện của một “tổ chức công cộng – EU”)

Và cú cuối cùng là tuyên bố EU là đối tác không tin cậy, sẵn sàng cắt đứt mọi quan hệ nếu cứ thói xấc xược can thiệp vào công việc nội bộ, chủ quyền nước Nga. Với Nga EU hoặc là thay đổi hoặc là không tồn tại.

“Mày là ai mà đọc bài giảng cho tao nghe!”. Cụm từ này được gán cho Lavrov nhưng Lavrov không từ chối, bởi trong giai đoạn hiện nay đó là tư tưởng đối ngoại của Nga thể hiện vị thế của Liên bang Nga thời Putin.

Và, đúng như Lavrov nói, Nga không muốn tự cô lập, nhưng Nga không muốn có những kẻ không hiểu mình là ai lại thò mũi vào công việc của người khác. Nga là quốc gia có chủ quyền. (Chúng tôi sẽ phân tích những thú vị sau tối hậu thư của Lavrov khiến EU hoảng hốt như nào ở bài sau)

Khói của tên lửa siêu thanh Nga làm Mỹ-NATO nghẹt thở…

Quy tắc cổ điển được áp dụng: ngoại giao trở nên chủ động và hiệu quả khi nó dựa vào một đội quân mạnh tức một sức mạnh đáng tin cậy. Đại diện cho sức mạnh đó là Đại tướng – Bộ trưởng quốc phòng Nga Sergei Shoigu.

Trong cuộc tuyên bố sẵn sàng cắt đứt quan hệ với EU, Lavrov đã không vô tình khi nhấn mạnh rằng: “Nga đã trở nên hoàn toàn tự cung tự cấp về mặt quân sự…”, nghĩa là không ai có thể ngăn cản được sức mạnh và sự phát triển sức mạnh của quân đội Nga.

 Tên lửa siêu thanh Nga (hay phim hoạt hình của Putin) đã chính thức đập tan huyền thoại bất khả xâm phạm và ưu thế quân sự của Mỹ. Và, thật lý thú là chính Nga (chứ không phải Mỹ) đã kéo Mỹ vào cuộc chạy đua, chính xác là chạy đuổi theo Nga, mà khiến Mỹ có thể sập tiệm như Liên Xô.

Tại Hội nghị an ninh Munich, Tổng thống Mỹ Biden tuyên bố rằng “nước Mỹ đã trở lại”, “Liên minh Đại Tây Dương đã phục hồi…” nhưng 30 quốc gia thành viên NATO chẳng ai phấn khích, hưng phấn như xưa. Bởi, như người Việt Nam thường ví von: “một trăm lời nói (của Biden) không bằng vệt khói (tên lửa) siêu thanh”.

Vũ khí siêu thanh các loại của Nga trên không, trên đất liền, trên biển, dưới lòng biển dùng để tấn công vào các mục tiêu của Mỹ-NATO mà không bị đánh chặn, cản phá là đã đủ và sẵn sàng…khiến cho vấn đề của Mỹ-NATO bây giờ không phải là đánh Nga ra sao mà là sẽ ra sao khi bị Nga đánh.

Nga đã giơ “chiếc búa Uranium”!

 

Nga đã đơn phương rút khỏi thỏa thuận cung cấp uranium hexafluoride cho Mỹ

Vào tháng 8/2017, trước những đòn trừng phạt liên tục của Mỹ nhằm vào Nga, tôi đã viết bài Nga có thể đập sụp đổ kinh tế Mỹ bằng “chiếc búa Uranium”, bởi nếu một nước Nga khi “sự kiên nhẫn đã đến giới hạn” thì sẽ có phản ứng đáp trả. Thế nhưng đã hơn 4 năm, người Nga không sử dụng đòn trả đũa này.

Bây giờ, vào ngày 5/3/2021, chính quyền Nga - Putin đã quyết định chấm dứt thỏa thuận giữa Cục năng lượng nguyên tử Nga với Bộ năng lượng Mỹ.  Đây là một thỏa thuận quy định việc cung cấp uranium hexafluoride từ Nga cho Mỹ, một dẫn xuất thu được sau khi pha loãng và xử lý lại “Uranium cấp độ vũ khí” của các đầu đạn hạt nhân của Nga.

Quyết định do Thủ tướng LB Nga Mikhail Mishustin ký. Rosatom (Tập đoàn năng lượng hạt nhân LB Nga) thi hành ngay và luôn,  Bộ Ngoại giao Nga có trách nhiệm thông báo cho phía Mỹ về quyết định này.

Vậy là “chiếc búa Uranium” đã được người Nga giơ lên… Rosatom Nga im như thóc, không có một bình luận gì về quyết định này.

HEU – LEU là gì?

Sau khi Liên Xô sụp đổ, người Mỹ có 2 mục tiêu cấp bách và quan trọng là (1) tước bỏ toàn bộ VKHN, tiềm năng hạt nhân của toàn bộ quốc gia trong “không gian hậu Xô viết” và (2) tiến tới giải giáp VKHN của Nga, “bẻ chiếc răng nguyên tử của gấu Nga”. Và, chương trình Nunn-Lugar ra đời.

Mục tiêu thứ nhất đã thành công như mong đợi,  một số thỏa thuận đã được ký kết, trong đó chính là START-1 và Nghị định thư Lisbon được đính kèm, theo đó Belarus, Ukraine và Kazakhstan từ bỏ quy chế hạt nhân. Tất cả VKHN trước đây nằm trong lãnh thổ của họ đều được chuyển giao cho Nga.

Mục tiêu 2 thì không đơn giản. Trong khi chương trình Nunn-Lugar đang thực hiện thì Mỹ thỏa thuận với Nga công thức HEU-LEU tức là “pha loãng” uranium được làm giàu cấp độ vũ khí ở đầu đạn hạt nhân Nga thành uranium làm giàu cấp độ thấp hơn cho các nhà máy điện hạt nhân (NPP) của Mỹ.

Sáng kiến này của Mỹ  đã được đón nhận rất thuận lợi, chính quyền Tổng thống Nga Yeltsin đã chấp hành mọi mệnh lệnh từ các cơ quan chức năng trong lĩnh vực này của Mỹ. Tiến sỹ Thomas Neff - tác giả của công thức Heu-Leu đã gọi “đây là một thương vụ Uranium vĩ đại” là không ngoa.

Kết quả, 500 tấn uranium cấp độ vũ khí trong các đầu đạn hạt nhân Nga được pha loãng biến thành 15 ngàn tấn uranium hexafluoride – một chất cần thiết cho nhiên liệu NPP, trong khuôn khổ Heu - Leu đã xuất đến Mỹ. (Năm 2013, 60 tấn là lô xử lý cuối cùng gửi đến Mỹ).

 Việc loại bỏ đầu đạn hạt nhân, làm cạn kiệt uranium cấp độ vũ khí thành uranium hexafluoride theo công thức Heu-Leu, xuất sang Mỹ cho các NPP của họ được thực hiện trong khuôn khổ một chương trình rất kêu: “Megatons đến Megawwatts”. Người Mỹ đã coi đây là “chiến thắng tùy chọn” khi VKHN Nga đã thắp sáng nước Mỹ.

Tính đến năm 2000, Nga đã cung cấp gần một nửa nhiên liệu cho các NPP Mỹ tương đương 10% năng lượng điện trên toàn nước Mỹ.

Mỹ thắng dễ, chủ quan, ăn đòn ngược…

Thật lý thú khi thỏa thuận hay công thức Heu-Leu đã chơi một trò chơi tàn nhẫn không chỉ với Nga mà cả với người sáng tạo ra nó, người Mỹ bị dính đòn ngược đau đớn, thảm họa hơn nhiều…

Trong khi nước Mỹ đã, đang và sẽ mãi mãi chiếm ưu thế quân sự và bất khả xâm phạm thì tại sao lại phải sản xuất ra thứ mà mua nó rẻ hơn 12 lần? Tại sao lại phải lo sợ một nước Nga có nền kinh tế như một trạm xăng, có một đội quân xộc xệch như đã thấy ở Gruzia trổi dậy chống lại lệnh Mỹ?...

Tuy nhiên, giống như một con thú được nuôi trong chuồng luôn có thức ăn ngon và ăn no nên mất hết bản năng săn mồi: người Mỹ đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, họ đã quên mất cách làm giàu uranium cho NPP của mình và làm chủ nguồn uranium thô.

1, Về công nghệ

Sau hai thập kỷ hợp tác với Nga, các công ty năng lượng Hoa Kỳ tiết kiệm hàng tỷ đô la từ việc mua uranium của Nga, nhưng mất gần như tất cả các năng lực của họ trong lĩnh vực này. Mỹ đang tụt lại phía sau trong công nghệ làm giàu uranium của Mỹ cho NPP như các chuyên gia năng lương đáng giá, Mỹ đang “ở mức đầu năm 90 của thế kỷ trước”.

Từ năm 2013, Mỹ đã nhận biết được nhưng đã muộn. Bằng chứng về điều này là sự thất bại của Centrus (USEC cũ) trong việc chế tạo cơ sở làm giàu uranium đầu tiên ở Mỹ bằng máy ly tâm (công nghệ ly tâm thay công nghệ khếch tán khí của Mỹ). Vào tháng 2 năm 2016, nó đã chính thức được thông báo rằng tất cả các công việc trong dự án này đã bị ngừng lại. Bởi lẽ, tiền, Mỹ không thiếu, nhưng không có đội ngũ kỹ thuật cho nó.

 Theo Hiệp hội nguyên tử thế giới, Mỹ đứng thứ năm trên thế giới về năng lực làm giàu uranium sau Pháp, Trung Quốc và tập đoàn URENCO, trong khi Nga chắc chắn là nước đứng đầu, vì nước này có năng lực gấp đôi so với tập đoàn URENCO (đứng thứ hai trong bảng xếp hạng) và gấp sáu lần so với Mỹ.

2, Về làm chủ nguồn cung uranium khoáng

Ông Sebastian Gorka cựu trợ lý của TT Trump đã đòi xử tội phản quốc và tử hình bằng ghế điện đối với bà Hillary Cinton.

Ông Gorka nhắc tới vụ Bộ Ngoại giao Mỹ thời bà Clinton làm Ngoại trưởng hồi năm 2010 đã phê duyệt cho Rosatom – Nga mua lại Công ty Uranium One (Canada), từ đó Nga kiểm soát 20% nguồn cung uranium cho các nhà máy điện hạt nhân của Mỹ.

Nếu chỉ con số 20% thì ông Gorka chưa đến mức nổi giận như vậy, vì 80% còn lại Mỹ có thể có từ nước ngoài khác Nga như ở châu Phi, các nước hậu Xô viết, con số đó chỉ là Uranium thô, không phải là Uranium được làm giàu - nhiên liệu cho NPP.

Con số 11% là khả năng Mỹ tự túc được nhiên liệu cho NPP của mình khi mất nguồn cung Uranium đã làm giàu, theo đánh giá của cựu Bộ trưởng năng lượng Mỹ, ông Abraham, mới khiến cho ông Gorka điên loạn như vậy.

Ông Ashton Carter – người phát triển học thuyết hạt nhân Mỹ đã thành thật thừa nhận: Vương miện của chương trình Heu-Leu là “hàng chục nghìn nhà khoa học từ khu liên hợp công nghiệp-quân sự Nga, người đã ký hợp đồng với Hoa Kỳ đã không phải tạo ra tàu ngầm và tên lửa cho đất nước của họ, mà là để phá hủy chúng…”

Đáng tiếc Nga – Putin không phải tay vừa. Putin đã lợi dụng sự sai lầm của Yeltsin đã bí mật, đánh lừa tình báo Mỹ -PT tập trung nguồn lực, tài chính để tái vũ trang Quân đội Nga. Và với cái giá 17 tỷ dollar cũng góp một phần thúc đẩy ngành CNQP Nga phát triển bí mật tạo ra những Avangrad, Daggers, Poseidons…

Và bây giờ, Nga chính thức cắt nguồn cung nhiên liệu cho NPP của Mỹ, nói chính xác là giờ NPP của Mỹ cần mua Uranium hexafluoride của Nga thì Nga sẵn sàng bán, tuy nhiên, không như trước, giá cả do Nga định đoạt.

Với 20% tổng lượng điện của NPP Mỹ cung cấp cho cả nước và riêng miền Đông nước Mỹ của NPP chiếm 40%, từ bây giờ nước Mỹ hãy lo lấy nhiên liệu cho NPP để có Megawwatts cho người dân và “suy nghĩ 2 lần” về hành vi của mình để không nhận được “Megatons” từ Nga.

Thời “chiến thắng tùy chọn” của Mỹ với Nga đã qua…